Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~22 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Đứng lại!”
Vô Tấn vừa bước khỏi tiệm sách, bên tai liền vọng lên một giọng quát mắng trong trẻo, cậu giật thót mình, vừa quay đầu, chỉ trông thấy một cô gái mặc đồ đỏ đang trừng mắt nhìn cậu, mắt trợn tròn, không phải Triệu Thắng Nam thì ai?
Vô Tấn ầm thầm đau khổ, đúng là oan gia ngõ hẹp, tại sao lại gặp phải cô gái giả trai ở đây vậy, vẫn may là hôm nay cô ta không mang theo kiếm, nghĩ đến kiếm, cậu mới phát hiện hình như Triệu Thắng Nam vừa mới đổi ngựa, không còn là con ngựa cái màu hồng mà là một con ngựa trắng.
Vô Tấn lại nhớ tới một câu chuyện cười vào đời sau, người cưỡi bạch mã không nhất định là hoàng tử, có thể là đường tăng, xem ra hôm nay, phải thêm một vế nữa, có thể là gái giả trai.
Nghĩ đén đây, khóe miệng cậu bỗng nở ra một nụ cười, nụ cười của cậu lại khiến cho Triệu Thắng Nam cho rằng Vô Tấn đang cười nhạo mình, lòng cô ta càng thêm giận dữ,nghĩ đến việc con ngựa yêu quí của mình lại bị tên khốn này đâm bị thương, mãi đến hôm nay con chưa hồi phục, ngọn lửa giận dữ trong mắt cô như muốn nuốt trọn lấy Vô Tấn.
“ Cái tên khốn nhà ngươi, cái tên khốn nạn kia!”
Triệu Thắng Nam tức đến cứ mở miệng gào lên, nhưng cô lại không dám động thủ, cái tên khốn này hình như rất lợi hại, mỗi lần như vậy đều khiến cô chịu thiệt thòi lớn.
“Thắng Nam, xảy ra chuyện gì vậy?” Cửu Thiên từ trong tiệm sách chạy ra.
“Cô quen (hắn) cô ta?”
Câu nói này như dị khẩu đồng thanh phát ra từ miệng của Triệu Thắng Nam và Vô Tấn, cả hai đều im lặng, Vô Tấn trong lòng nghĩ thầm, ‘Thì ra họ quen biết nhau, chẳng lẽ Cửu Thiên này cũng là tiểu thư nhà quan?”
Triệu Thắng Nam thì không suy nghĩ nhiều, cô ta tức giận nói:
“Cửu Thiên, tỷ cảnh cáo muội trước, muội đừng có cầu xin cho tên này, hắn là tên khốn nạn, là tên vô lại, là tên phá hoại, hắn lại dám năm lần bảy lượt làm nhục bổn cô nương, tỷ không giết hắn không được.”
Cửu Thiên giật thót mình, có nghiêm trọng đến vậy sao? Lại cần lấy mạng đền mạng sao, làm nhục? Chẳng lẽ là……
Trong lòng Cửu Thiên có một cảm giác không hay, đôi mắt xinh đẹp của cô nhìn sang Vô Tấn, trông có chút lo lắng, không biết huynh ấy đã làm gì Thắng Nam, khiến Thắng Nam tức giận như vậy?
Vô Tấn thấy mọi người xung quanh càng đến vây quanh càng đông, rất nhiều người đều miệt thị cậu, cái ánh mắt ấy như thể cậu đã làm chuyện gì xấu hổ với tên Cao Thắng Nam đó không bằng, mặt cậu có chút không tự nhiên rồi, bèn cảnh cáo Cao Thắng Nam,
“Triệu cô nương, cô đừng không biết tốt xấu, tôi đã nhịn cô nhiều lần rồi, đừng có chọc tôi điên lên đấy!”
“Ngươi……”
Triệu Thắng Nam phẫn nộ đến cực điểm, cô quất roi về phía mặt của Vô Tấn, nhưng roi vừa đi được nữa quãng, bỗng dưng dừng lại, cô nhìn thấy ánh mắt sắc bén như dao của Vô Tấn, đang nhìn cô một cách lạnh lùng, trông như nhìn thấu nội tâm của cô, trong lòng cô cảm thấy sợ hãi, không dám quất roi đi tiếp nữa.
Nhưng nổi uất ức trong lòng lại khiến cô muốn khóc thật lớn, mắt cô bắt đầu ươm ướm lệ, cô dường như không kìm nổi những giọt nước mắt khiến cô ngạt thở, không nơi trút giận.
“Cửu Thiên…..cái tên khốn nạn này, hắn…..hai ba lần làm nhục tỉ!”
Triệu Thắng Nam cuối cùng cũng rơi lệ, nước mắt của phụ nữ không chỉ có hiệu lực với đàn ông, và đôi khi đối với phụ nữ cũng là một vũ khí giết người, đặc biệt là khi Triệu Thắng Nam dùng đến từ “làm nhục”, từ này khiến cho người ta nảy sinh ra nhiều suy nghĩ viễn vông.
Cửu Thiên không nhịn được nữa, đôi lông mày xinh xắn của cô chau lại, hỏi cậu với vẻ đầy nghi ngờ:
“Huynh….huynh rốt cuộc đã làm gì với Thắng Nam hả?”
Vô Tấn cũng bị cách dùng từ đầy phô trương của Triệu Thắng Nam làm cho giật mình, bản thân cậu làm nhục cô ta sao? Nhiều lắm cũng chỉ là làm nhục con ngựa của cô ta thôi, chỉ dạy cho cô ta một bài học, sao cô ta có thể ăn nói như vậy, như vậy không phải càng khiến cho người khác hiểu lầm cậu đã làm chuyện gì bất chính hay sao?
Cậu vội liếc qua nhìn Thư muội muội, thấy trong ánh mắt cô tràn đầy sự cảm thông và đau lòng, nhưng mà cảm thông là cho Triệu Thắng Nam, còn đau lòng là cho bản thân cô, đau lòng gì chứ? Chẳng lẽ cô ấy cho rằng bản thân cậu đã làm gì cái tên gái giả trai này sao?
Vô Tấn là một người thẳng thắn, cậu không thích bị người ta hiểu lầm, càng không thích phải giải thích gì đó, cậu cảm thấy trong ánh mắt của Cửu Thiên như đang muốn xua đuổi cậu, cậu bắt đầu cảm thấy bực bội rồi, cô ta là cái gì của mình chứ?
Cô ấy muốn nghĩ như thế nào thì tùy cô ấy, liên quan gì đến mình, Vô Tấn bỗng nhiên cảm thấy vô cùng chán nản, hôm nay vốn tâm trạng cậu rất tốt, thế mà lại bị tên âm hồn bất tán gái giả trai này phá hoại.
Thôi quay về ngủ vậy! Vô Tấn nổi nóng, cậu mặc kệ Cửu Thiên, quay người nghênh ngang bỏ đi.
Những người xung quanh càng bu càng đông, mọi người bàn tán xôn xao, không ai biết là đã xảy ra chuyện gì? Có người đột nhiên nhận ra Triệu Thắng Nam.
“Trời ạ! Đây không phải là cái cô đó sao….sao cô ta lại khóc chứ.”
“Cái tên đần độn này, dù sao cô ta cũng là con gái, ngươi không nghe cô ta nói gì sao? Cô ta bị làm nhục, không cần nói nhất định là cô ta bị cái thằng đó như vậy như vậy rồi, nhưng sau đó thì thằng đàn ông đó lại không chịu thừa nhận…….”
“Các người câm miệng hết cho ta!”
Triệu Thắng Nam gào lên, mọi người ai nấy đều sợ hãi, không dám nói nữa, Triệu Thắng Nam đột nhiên quay đầu lại, thấy Vô Tấn đã đi xa, sự phẫn nộ do không cam tâm lần nữa lại trổi dậy trong lòng cô, cô gạt nước mắt, nói với Cửu Thiên:
“Cửu Thiên, sau này tỉ sẽ đến tìm muội sau!”
Cô vội thúc ngựa, đuổi theo Vô Tấn.
“Thắng Nam, tỷ đừng có làm gì dại dột đấy, nghĩ thoáng đi!”
Cửu Thiên hét lên, chỉ đành đứng nhìn cô ta đuổi theo Vô Tấn.
“Cửu Thiên, xảy ra chuyện gì vậy?”
Nghiêm Ngọc Thư chen ra từ đám đông, ông lo lắng nhìn cô cháu gái,
“Cháu…cháu không sao chứ!”
“Thúc, cháu không sao, chỉ có điều tâm trạng không vui thôi…”
Cửu Thiên quay người đi vào trong tiệm sách, trong lòng cô tràn đầy sự thất vọng đối với Vô Tấn, cảm thấy bản thân đã nhìn lầm người, vốn tưởng là một chàng trai không tệ, hai người có thể trở thành bạn bè, nhưng không ngờ huynh ấy lại là một tên…….
Chàng trai này chẳng lẽ là một tên vô lại ngang bướng thật sao? Dám bày trò làm nhục Thắng Nam, nhưng Thắng Nam là con gái của Triệu Tư Mã mà! Chưa chắc huynh ấy to gan như vậy! không thể như vậy, trừ phi có một nguyên nhân khác?
Mọi chuyện rõ ràng không hợp lí, Cửu Thiên bắt đầu hoài nghi sự việc này……
Vô Tấn rảo bước trên đường, thật sự cậu cảm thấy vô cùng khó chịu khi cứ bị tên gái giả trai ấy đeo bám, có chuyện gì to tát đâu chứ, chẳng qua chỉ gọi cô ta vài tiếng gái giả trai, cô ta đã hận mình đến như vậy, haiz, con gái thời xưa cũng chưa chắc ai nấy đều dịu dàng.
Từ phía sau vọng đến tiếng vó ngựa, cậu biết là Triệu Thắng Nam lại đuổi theo, cậu không muốn để ý đến cô ta, vẫn tiếp tục đi về phía trước.
“Ngươi đứng lại cho ta!”
Vô tấn bèn dừng bước, cậu hít một hơi dài, quay người lại nói:
“Được! cô rốt cuộc định tính sao mới chịu thôi đây?”
“Ta…..ta muốn giết ngươi!“
Triệu Thắng Nam ngoài lạnh trong mềm, trong lòng cô có chút do dự.
Vô Tấn gượng cười,
“Triệu cô nương, cô cảm thấy làm được sao?”
“Ta mặc kệ, ta muốn giết ngươi!”
Triệu Thắng Nam nghĩ đến vết thương rỉ máu trên con ngựa yêu quí của mình, sự phẫn nộ trong lòng cô lại sôi sục lên, cô nghiến răng, giơ roi quất về cậu, lần này cô thông minh ra, cây roi đi giữa chừng bổng thay đổi, quất chếch về phía vai cậu, không ngờ Vô Tấn vốn không nắm lấy roi của cô ta, ‘bốp!’ một tiếng, cây roi quất mạnh vào bả vai của Vô Tấn, trên áo hiện lên một vết lằn.
“Xong rồi! Ta với cô coi như không ai nợ ai.”
Vô Tấn không để ý đến cô ta nữa, quay người bỏ đi, Triệu Thắng Nam ngẩn người nhìn cậu đi xa, cô đột nhiên hét to:
“Ta và ngươi vẫn chưa xong đâu, ta nhất định phải g**t ch*t ngươi!”
…………
Vô Tấn thẫn thờ đi về tiệm cầm đồ, lúc sáng đi với một tinh thần phấn chấn, nhưng giờ lại lủi thủi đi về, cậu cảm thấy trong lòng trống rỗng, xem ra cậu cũng muốn kiếm việc gì đó để làm, cứ rảnh rang như vậy, quả thật rất chán.
“Vô Tấn!”
Ngũ thúc Hoàng Phủ Quí đưa đầu ra, vừa lúc nhìn thấy cậu đi về, bèn vội mừng rỡ gọi to.
“Ngũ thúc còn cơm trưa không?”
Hoàng Phủ Quí bèn chạy ra nắm lấy cánh tay Vô Tấn, vội nói:
“Chuyện cơm nước lát hãy nói, có người đang đợi cháu đấy, gần một canh giờ rồi.”
Vô Tấn ngỡ ngàng,
“Ai vậy?”
“Cháu tự vào xem sẽ biết, Ài! Người đó cứ ở đây ta không thể buôn bán được.”
Vô Tấn nghi ngờ bước vào trong tiệm, trực tiếp đi vào trung viện, cửa phòng khách đang mở, bên trong có một người đang ngồi đó, vừa bước vào cửa Vô Tấn lặng người,
“Là ngươi!”
Người đến vội đứng dậy, vừa gầy vừa đen, chính là Hắc Mễ - kẻ hôm qua đến tiệm khiêu khích, hắn ta cười gượng, từ trong túi móc ra hai đỉnh ngân lượng, đặt trên bàn,
“Tôi đến để đền tiền đây.”
Vô Tấn nhìn ngân lượng, cậu đột nhiên cười vang,
“Ăn cơm trưa chưa?”
“Vẫn chưa! Ngũ thúc của cậu không chịu mời tôi.”
Vô Tấn cười gật đầu,
“Vừa đúng lúc, tôi vẫn chưa ăn, sang bên cạnh ăn vậy! Tôi mời huynh!”
“Vậy thì cung kính không bằng tuân lệnh.”
Cả hai người bước ra khỏi tiệm cầm đồ, Hoàng Phủ Quí nhìn thấy Hắc Mễ đi ra, sợ đến vội đứng dậy, khom người cười cười, Vô Tấn đặt hai đỉnh ngân lượng lên bàn,
“Cái này là huynh ấy đền cho thúc đấy!”
Hoàng Phủ Quí sợ đến ấp úng, ông làm sao dám lấy tiền của Hắc Mễ, nhưng Vô Tấn đã đưa cho ông, ông cũng đành phải nhận, chỉ biết cười khàn,
“Hai người…muốn đi ra ngoài à?”
“Cháu và huynh ấy sang bên cạnh đây ăn cơm, ngũ thúc, thúc cứ làm việc của thúc đi!”
Hắc Mễ chấp tay trước mặt ông hành lễ,
“Hoàng Phủ trưởng quầy, hôm qua đã đắc tội rồi.”
“Không sao! không sao!”
Hoàng Phủ Quí gật đầu khom lưng tiễn Hắc Mễ ra khỏi tiệm,
“Đại ca đi thong thả!”
Hắc Mễ cuối cùng cũng đi rồi, ông trút được một hơi dài, người làm của ông lão thất không biết chuyện nên hét lên một tiếng,
“Có rảnh nhớ ghé chơi nhá!”
Hoàng Phủ Quí trong lòng đầy ảo não, đánh bốp một cái vào sau gáy của cậu ta,
“Chơi cái đầu ngươi nè!”
………..
Cả hai cùng đi đến trước tiệm ăn Dương Kí, tuy giờ đã quá giờ cơm trưa, nhưng ở đây vẫn rất đông khách, một người làm đứng bên ngoài đón khách, hắn vừa ngước đầu lên nhìn thấy Hắc Mễ, sợ đến biến sắc, quay đầu chạy vào trong cửa tiệm,
“Trưởng quầy ơi, tai họa đến rồi!”
Hắc Mễ nhìn Vô Tấn cười bất lực, lúc này, trưởng quầy của quán ăn bèn chạy ra nghênh đón, vội khom người nói:
“Hắc gia, tiền tháng này đã nộp rồi ạ.”
“Ta không phải đến để thu tiền, ta đến đây ăn cơm với một người bằng hữu, Hoàng Phủ công tử đây chắc ông cũng quen biết chứ!”
Vô Tấn thường đến đây ăn cơm, trưởng quầy biết cậu ta, biết cậu là cháu của lão Quí, cuối cùng cũng nhẹ lòng, bèn cười và nói:
“Hắc gia đại giá quang lâm, là vinh hạnh của tiểu tiệm đây! Xin mời vào.”
Ông bèn vội vã dặn dò người làm,
“Còn không mau dọn dẹp sạch sẽ phòng Tùng Hạc!”
Vô Tấn quơ tay ngăn ông lại,
“Không cần đâu, chúng tôi lên tầng trên uống vài đi rượu thôi, tại chỗ mà tôi thường ngồi đấy.”
“Vậy mời hai vị lên trên.”
Cả hai cùng lên lầu và ngồi xuống, các vị khách bên cạnh nghe nói là Hắc Mễ, đều sợ chạy lên tầng ba cả, cả tầng hai chỉ có hai người họ.
Trưởng quầy đích thân bận rộn tiếp đãi, Vô Tấn bất chợt nhìn Hắc Mễ cười:
“Xem ra huynh còn lớn hơn cả huyện lệnh nữa.”
“Làm gì có! Có lẽ là do cú đấm của tôi cứng hơn cú đấm của huyện lệnh, đương nhiên, vẫn còn thua xa Hoàng Phủ công tử đây.”
Vô Tấn nâng cốc cười mỉm,
“Cái này gọi là mềm nắn rắn buông.”
“Nói rất hay!”
Hắc Mễ cười vang, nâng ly rượu lên rồi nói:
“Tôi xin kính công tử một ly, coi như chuộc lỗi ngày hôm qua.”
“Không sao, không đánh không biết nhau mà!”
Cả hai cùng cụng ly, uống cạn ly rượu.
Bỏ ly rượu xuống, Hắc Mễ hạ giọng thở dài:
“Tôi thật sự không thể ngờ hôm qua lại nhìn thấy kim bài của Hắc Phụng Hoàng (Phượng Hoàng đen).”
[/QUOTE
Vô Tấn vừa bước khỏi tiệm sách, bên tai liền vọng lên một giọng quát mắng trong trẻo, cậu giật thót mình, vừa quay đầu, chỉ trông thấy một cô gái mặc đồ đỏ đang trừng mắt nhìn cậu, mắt trợn tròn, không phải Triệu Thắng Nam thì ai?
Vô Tấn ầm thầm đau khổ, đúng là oan gia ngõ hẹp, tại sao lại gặp phải cô gái giả trai ở đây vậy, vẫn may là hôm nay cô ta không mang theo kiếm, nghĩ đến kiếm, cậu mới phát hiện hình như Triệu Thắng Nam vừa mới đổi ngựa, không còn là con ngựa cái màu hồng mà là một con ngựa trắng.
Vô Tấn lại nhớ tới một câu chuyện cười vào đời sau, người cưỡi bạch mã không nhất định là hoàng tử, có thể là đường tăng, xem ra hôm nay, phải thêm một vế nữa, có thể là gái giả trai.
Nghĩ đén đây, khóe miệng cậu bỗng nở ra một nụ cười, nụ cười của cậu lại khiến cho Triệu Thắng Nam cho rằng Vô Tấn đang cười nhạo mình, lòng cô ta càng thêm giận dữ,nghĩ đến việc con ngựa yêu quí của mình lại bị tên khốn này đâm bị thương, mãi đến hôm nay con chưa hồi phục, ngọn lửa giận dữ trong mắt cô như muốn nuốt trọn lấy Vô Tấn.
“ Cái tên khốn nhà ngươi, cái tên khốn nạn kia!”
Triệu Thắng Nam tức đến cứ mở miệng gào lên, nhưng cô lại không dám động thủ, cái tên khốn này hình như rất lợi hại, mỗi lần như vậy đều khiến cô chịu thiệt thòi lớn.
“Thắng Nam, xảy ra chuyện gì vậy?” Cửu Thiên từ trong tiệm sách chạy ra.
“Cô quen (hắn) cô ta?”
Câu nói này như dị khẩu đồng thanh phát ra từ miệng của Triệu Thắng Nam và Vô Tấn, cả hai đều im lặng, Vô Tấn trong lòng nghĩ thầm, ‘Thì ra họ quen biết nhau, chẳng lẽ Cửu Thiên này cũng là tiểu thư nhà quan?”
Triệu Thắng Nam thì không suy nghĩ nhiều, cô ta tức giận nói:
“Cửu Thiên, tỷ cảnh cáo muội trước, muội đừng có cầu xin cho tên này, hắn là tên khốn nạn, là tên vô lại, là tên phá hoại, hắn lại dám năm lần bảy lượt làm nhục bổn cô nương, tỷ không giết hắn không được.”
Cửu Thiên giật thót mình, có nghiêm trọng đến vậy sao? Lại cần lấy mạng đền mạng sao, làm nhục? Chẳng lẽ là……
Trong lòng Cửu Thiên có một cảm giác không hay, đôi mắt xinh đẹp của cô nhìn sang Vô Tấn, trông có chút lo lắng, không biết huynh ấy đã làm gì Thắng Nam, khiến Thắng Nam tức giận như vậy?
Vô Tấn thấy mọi người xung quanh càng đến vây quanh càng đông, rất nhiều người đều miệt thị cậu, cái ánh mắt ấy như thể cậu đã làm chuyện gì xấu hổ với tên Cao Thắng Nam đó không bằng, mặt cậu có chút không tự nhiên rồi, bèn cảnh cáo Cao Thắng Nam,
“Triệu cô nương, cô đừng không biết tốt xấu, tôi đã nhịn cô nhiều lần rồi, đừng có chọc tôi điên lên đấy!”
“Ngươi……”
Triệu Thắng Nam phẫn nộ đến cực điểm, cô quất roi về phía mặt của Vô Tấn, nhưng roi vừa đi được nữa quãng, bỗng dưng dừng lại, cô nhìn thấy ánh mắt sắc bén như dao của Vô Tấn, đang nhìn cô một cách lạnh lùng, trông như nhìn thấu nội tâm của cô, trong lòng cô cảm thấy sợ hãi, không dám quất roi đi tiếp nữa.
Nhưng nổi uất ức trong lòng lại khiến cô muốn khóc thật lớn, mắt cô bắt đầu ươm ướm lệ, cô dường như không kìm nổi những giọt nước mắt khiến cô ngạt thở, không nơi trút giận.
“Cửu Thiên…..cái tên khốn nạn này, hắn…..hai ba lần làm nhục tỉ!”
Triệu Thắng Nam cuối cùng cũng rơi lệ, nước mắt của phụ nữ không chỉ có hiệu lực với đàn ông, và đôi khi đối với phụ nữ cũng là một vũ khí giết người, đặc biệt là khi Triệu Thắng Nam dùng đến từ “làm nhục”, từ này khiến cho người ta nảy sinh ra nhiều suy nghĩ viễn vông.
Cửu Thiên không nhịn được nữa, đôi lông mày xinh xắn của cô chau lại, hỏi cậu với vẻ đầy nghi ngờ:
“Huynh….huynh rốt cuộc đã làm gì với Thắng Nam hả?”
Vô Tấn cũng bị cách dùng từ đầy phô trương của Triệu Thắng Nam làm cho giật mình, bản thân cậu làm nhục cô ta sao? Nhiều lắm cũng chỉ là làm nhục con ngựa của cô ta thôi, chỉ dạy cho cô ta một bài học, sao cô ta có thể ăn nói như vậy, như vậy không phải càng khiến cho người khác hiểu lầm cậu đã làm chuyện gì bất chính hay sao?
Cậu vội liếc qua nhìn Thư muội muội, thấy trong ánh mắt cô tràn đầy sự cảm thông và đau lòng, nhưng mà cảm thông là cho Triệu Thắng Nam, còn đau lòng là cho bản thân cô, đau lòng gì chứ? Chẳng lẽ cô ấy cho rằng bản thân cậu đã làm gì cái tên gái giả trai này sao?
Vô Tấn là một người thẳng thắn, cậu không thích bị người ta hiểu lầm, càng không thích phải giải thích gì đó, cậu cảm thấy trong ánh mắt của Cửu Thiên như đang muốn xua đuổi cậu, cậu bắt đầu cảm thấy bực bội rồi, cô ta là cái gì của mình chứ?
Cô ấy muốn nghĩ như thế nào thì tùy cô ấy, liên quan gì đến mình, Vô Tấn bỗng nhiên cảm thấy vô cùng chán nản, hôm nay vốn tâm trạng cậu rất tốt, thế mà lại bị tên âm hồn bất tán gái giả trai này phá hoại.
Thôi quay về ngủ vậy! Vô Tấn nổi nóng, cậu mặc kệ Cửu Thiên, quay người nghênh ngang bỏ đi.
Những người xung quanh càng bu càng đông, mọi người bàn tán xôn xao, không ai biết là đã xảy ra chuyện gì? Có người đột nhiên nhận ra Triệu Thắng Nam.
“Trời ạ! Đây không phải là cái cô đó sao….sao cô ta lại khóc chứ.”
“Cái tên đần độn này, dù sao cô ta cũng là con gái, ngươi không nghe cô ta nói gì sao? Cô ta bị làm nhục, không cần nói nhất định là cô ta bị cái thằng đó như vậy như vậy rồi, nhưng sau đó thì thằng đàn ông đó lại không chịu thừa nhận…….”
“Các người câm miệng hết cho ta!”
Triệu Thắng Nam gào lên, mọi người ai nấy đều sợ hãi, không dám nói nữa, Triệu Thắng Nam đột nhiên quay đầu lại, thấy Vô Tấn đã đi xa, sự phẫn nộ do không cam tâm lần nữa lại trổi dậy trong lòng cô, cô gạt nước mắt, nói với Cửu Thiên:
“Cửu Thiên, sau này tỉ sẽ đến tìm muội sau!”
Cô vội thúc ngựa, đuổi theo Vô Tấn.
“Thắng Nam, tỷ đừng có làm gì dại dột đấy, nghĩ thoáng đi!”
Cửu Thiên hét lên, chỉ đành đứng nhìn cô ta đuổi theo Vô Tấn.
“Cửu Thiên, xảy ra chuyện gì vậy?”
Nghiêm Ngọc Thư chen ra từ đám đông, ông lo lắng nhìn cô cháu gái,
“Cháu…cháu không sao chứ!”
“Thúc, cháu không sao, chỉ có điều tâm trạng không vui thôi…”
Cửu Thiên quay người đi vào trong tiệm sách, trong lòng cô tràn đầy sự thất vọng đối với Vô Tấn, cảm thấy bản thân đã nhìn lầm người, vốn tưởng là một chàng trai không tệ, hai người có thể trở thành bạn bè, nhưng không ngờ huynh ấy lại là một tên…….
Chàng trai này chẳng lẽ là một tên vô lại ngang bướng thật sao? Dám bày trò làm nhục Thắng Nam, nhưng Thắng Nam là con gái của Triệu Tư Mã mà! Chưa chắc huynh ấy to gan như vậy! không thể như vậy, trừ phi có một nguyên nhân khác?
Mọi chuyện rõ ràng không hợp lí, Cửu Thiên bắt đầu hoài nghi sự việc này……
Vô Tấn rảo bước trên đường, thật sự cậu cảm thấy vô cùng khó chịu khi cứ bị tên gái giả trai ấy đeo bám, có chuyện gì to tát đâu chứ, chẳng qua chỉ gọi cô ta vài tiếng gái giả trai, cô ta đã hận mình đến như vậy, haiz, con gái thời xưa cũng chưa chắc ai nấy đều dịu dàng.
Từ phía sau vọng đến tiếng vó ngựa, cậu biết là Triệu Thắng Nam lại đuổi theo, cậu không muốn để ý đến cô ta, vẫn tiếp tục đi về phía trước.
“Ngươi đứng lại cho ta!”
Vô tấn bèn dừng bước, cậu hít một hơi dài, quay người lại nói:
“Được! cô rốt cuộc định tính sao mới chịu thôi đây?”
“Ta…..ta muốn giết ngươi!“
Triệu Thắng Nam ngoài lạnh trong mềm, trong lòng cô có chút do dự.
Vô Tấn gượng cười,
“Triệu cô nương, cô cảm thấy làm được sao?”
“Ta mặc kệ, ta muốn giết ngươi!”
Triệu Thắng Nam nghĩ đến vết thương rỉ máu trên con ngựa yêu quí của mình, sự phẫn nộ trong lòng cô lại sôi sục lên, cô nghiến răng, giơ roi quất về cậu, lần này cô thông minh ra, cây roi đi giữa chừng bổng thay đổi, quất chếch về phía vai cậu, không ngờ Vô Tấn vốn không nắm lấy roi của cô ta, ‘bốp!’ một tiếng, cây roi quất mạnh vào bả vai của Vô Tấn, trên áo hiện lên một vết lằn.
“Xong rồi! Ta với cô coi như không ai nợ ai.”
Vô Tấn không để ý đến cô ta nữa, quay người bỏ đi, Triệu Thắng Nam ngẩn người nhìn cậu đi xa, cô đột nhiên hét to:
“Ta và ngươi vẫn chưa xong đâu, ta nhất định phải g**t ch*t ngươi!”
…………
Vô Tấn thẫn thờ đi về tiệm cầm đồ, lúc sáng đi với một tinh thần phấn chấn, nhưng giờ lại lủi thủi đi về, cậu cảm thấy trong lòng trống rỗng, xem ra cậu cũng muốn kiếm việc gì đó để làm, cứ rảnh rang như vậy, quả thật rất chán.
“Vô Tấn!”
Ngũ thúc Hoàng Phủ Quí đưa đầu ra, vừa lúc nhìn thấy cậu đi về, bèn vội mừng rỡ gọi to.
“Ngũ thúc còn cơm trưa không?”
Hoàng Phủ Quí bèn chạy ra nắm lấy cánh tay Vô Tấn, vội nói:
“Chuyện cơm nước lát hãy nói, có người đang đợi cháu đấy, gần một canh giờ rồi.”
Vô Tấn ngỡ ngàng,
“Ai vậy?”
“Cháu tự vào xem sẽ biết, Ài! Người đó cứ ở đây ta không thể buôn bán được.”
Vô Tấn nghi ngờ bước vào trong tiệm, trực tiếp đi vào trung viện, cửa phòng khách đang mở, bên trong có một người đang ngồi đó, vừa bước vào cửa Vô Tấn lặng người,
“Là ngươi!”
Người đến vội đứng dậy, vừa gầy vừa đen, chính là Hắc Mễ - kẻ hôm qua đến tiệm khiêu khích, hắn ta cười gượng, từ trong túi móc ra hai đỉnh ngân lượng, đặt trên bàn,
“Tôi đến để đền tiền đây.”
Vô Tấn nhìn ngân lượng, cậu đột nhiên cười vang,
“Ăn cơm trưa chưa?”
“Vẫn chưa! Ngũ thúc của cậu không chịu mời tôi.”
Vô Tấn cười gật đầu,
“Vừa đúng lúc, tôi vẫn chưa ăn, sang bên cạnh ăn vậy! Tôi mời huynh!”
“Vậy thì cung kính không bằng tuân lệnh.”
Cả hai người bước ra khỏi tiệm cầm đồ, Hoàng Phủ Quí nhìn thấy Hắc Mễ đi ra, sợ đến vội đứng dậy, khom người cười cười, Vô Tấn đặt hai đỉnh ngân lượng lên bàn,
“Cái này là huynh ấy đền cho thúc đấy!”
Hoàng Phủ Quí sợ đến ấp úng, ông làm sao dám lấy tiền của Hắc Mễ, nhưng Vô Tấn đã đưa cho ông, ông cũng đành phải nhận, chỉ biết cười khàn,
“Hai người…muốn đi ra ngoài à?”
“Cháu và huynh ấy sang bên cạnh đây ăn cơm, ngũ thúc, thúc cứ làm việc của thúc đi!”
Hắc Mễ chấp tay trước mặt ông hành lễ,
“Hoàng Phủ trưởng quầy, hôm qua đã đắc tội rồi.”
“Không sao! không sao!”
Hoàng Phủ Quí gật đầu khom lưng tiễn Hắc Mễ ra khỏi tiệm,
“Đại ca đi thong thả!”
Hắc Mễ cuối cùng cũng đi rồi, ông trút được một hơi dài, người làm của ông lão thất không biết chuyện nên hét lên một tiếng,
“Có rảnh nhớ ghé chơi nhá!”
Hoàng Phủ Quí trong lòng đầy ảo não, đánh bốp một cái vào sau gáy của cậu ta,
“Chơi cái đầu ngươi nè!”
………..
Cả hai cùng đi đến trước tiệm ăn Dương Kí, tuy giờ đã quá giờ cơm trưa, nhưng ở đây vẫn rất đông khách, một người làm đứng bên ngoài đón khách, hắn vừa ngước đầu lên nhìn thấy Hắc Mễ, sợ đến biến sắc, quay đầu chạy vào trong cửa tiệm,
“Trưởng quầy ơi, tai họa đến rồi!”
Hắc Mễ nhìn Vô Tấn cười bất lực, lúc này, trưởng quầy của quán ăn bèn chạy ra nghênh đón, vội khom người nói:
“Hắc gia, tiền tháng này đã nộp rồi ạ.”
“Ta không phải đến để thu tiền, ta đến đây ăn cơm với một người bằng hữu, Hoàng Phủ công tử đây chắc ông cũng quen biết chứ!”
Vô Tấn thường đến đây ăn cơm, trưởng quầy biết cậu ta, biết cậu là cháu của lão Quí, cuối cùng cũng nhẹ lòng, bèn cười và nói:
“Hắc gia đại giá quang lâm, là vinh hạnh của tiểu tiệm đây! Xin mời vào.”
Ông bèn vội vã dặn dò người làm,
“Còn không mau dọn dẹp sạch sẽ phòng Tùng Hạc!”
Vô Tấn quơ tay ngăn ông lại,
“Không cần đâu, chúng tôi lên tầng trên uống vài đi rượu thôi, tại chỗ mà tôi thường ngồi đấy.”
“Vậy mời hai vị lên trên.”
Cả hai cùng lên lầu và ngồi xuống, các vị khách bên cạnh nghe nói là Hắc Mễ, đều sợ chạy lên tầng ba cả, cả tầng hai chỉ có hai người họ.
Trưởng quầy đích thân bận rộn tiếp đãi, Vô Tấn bất chợt nhìn Hắc Mễ cười:
“Xem ra huynh còn lớn hơn cả huyện lệnh nữa.”
“Làm gì có! Có lẽ là do cú đấm của tôi cứng hơn cú đấm của huyện lệnh, đương nhiên, vẫn còn thua xa Hoàng Phủ công tử đây.”
Vô Tấn nâng cốc cười mỉm,
“Cái này gọi là mềm nắn rắn buông.”
“Nói rất hay!”
Hắc Mễ cười vang, nâng ly rượu lên rồi nói:
“Tôi xin kính công tử một ly, coi như chuộc lỗi ngày hôm qua.”
“Không sao, không đánh không biết nhau mà!”
Cả hai cùng cụng ly, uống cạn ly rượu.
Bỏ ly rượu xuống, Hắc Mễ hạ giọng thở dài:
“Tôi thật sự không thể ngờ hôm qua lại nhìn thấy kim bài của Hắc Phụng Hoàng (Phượng Hoàng đen).”
[/QUOTE
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,298 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp