Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~21 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
*Thư muội muội: cô gái đọc nhiều sách (dân trí thức)
Sau khi giáo huấn Hoàng gia, Vô Tấn đã trút được một cơn khó chịu, cậu về đến tiệm cầm đồ, trả lại năm trăm lượng bạc đã mượn, như vậy, trong tay cậu hiện còn một ngàn năm trăm lượng, tiếp theo đó, cậu định chuẩn bị mua cho đại ca một căn viện nhỏ, cả nhà huynh trưởng bốn người chen chúc nhau trong mấy gian nhà cũ nát ấy, quả thật thấy mà thương.
Chuyện mua nhà cậu đã nhờ La tú tài, ông ta tin tức nhạy bén, có thể sẽ kiếm được cho cậu một căn nhà vừa ý, nhưng nhà thì không phải nói mua là có thể mua được ngay, Vô Tấn không có việc gì làm, bèn trở nên rảnh rỗi, ngũ thúc thấy vậy cứ thở dài.
“Vô Tấn à, cháu kiếm việc gì mà làm đi! Còn không thì đi thăm họ hàng.”
Nói đến thăm họ hàng, Vô Tấn lại nhớ đến một người, đã lâu không gặp rồi, không biết cô ấy có còn ham đọc sách nữa hay không, không có việc thì xem ra có thể đi thăm cô ấy, ha ha! Cô nương đó trông cũng khá xinh xắn.
Vô Tấn không thích những cô gái chỉ biết chìm đắm trong những quyển sách cho lắm, hàng xóm kiếp trước của cậu là Vương lão bá, cũng có một cô cháu gái rất đam mê đọc sách, đeo một đôi kính gọng đen, mỗi khi đến nhà ông ngoại, đều lật tung cả tủ sách của nhà ông ngoại lên, sau đó ôm lấy một quyển sách nhoẻn miệng cười, chào hỏi với cô ấy cô ấy cũng hoàn toàn không hay biết, một cô gái đã hơn ba mươi tuổi nhưng vẫn chưa có bạn trai, vẫn cứ ôm lấy quyển sách mà cười.
Nghĩ đến cô gái ngốc của kiếp trước, Vô Tấn cảm thấy toàn thân nổi da gà, cậu phải thừa nhận rằng, nếu không phải cái cô nương Cửu Thiên ấy trông xinh đẹp như hoa, thì cậu đã sớm quên cô ta từ lâu rồi.
Vô Tấn tương đối dễ quên, cô gái lạnh băng gặp lúc ăn mì cậu cũng không nghĩ đến nữa, nhưng thanh niên mà! Lại không có việc gì làm, lúc rãnh rỗi thì sẽ luôn nghĩ đến các cô gái, ha ha! Đây là chuyện thường tình mà.
Tiệm cầm đồ cách cửa tiệm sách cũ nát ấy không xa cũng không gần, dù sao thời gian vẫn còn sớm, cậu bèn thong thả đi đến đó, phố sách vẫn yên ắng như ngày nào, mỗi người ai nấy đều rất nhàn rỗi, thong thả, sống ở đây, trời gian như bị ngừng trệ vậy, Vô Tấn tuy là lười nhác, nhưng cậu chỉ cho phép bản thân cậu lười nhác, nếu như ngũ thúc cũng không có chí tiến thủ như vậy, thì cậu đã sớm cắt vốn rồi.
Từ xa đã nhìn thấy cửa tiệm sách cũ nát ấy rồi, cửa chỉ đóng hờ, không cần bước vào, vô Tấn bèn có thể đoán ra được , tình hình trong tiệm sách vẫn như xưa, không có một bóng khách.
Điều này cũng chả trách, huyện Duy Dương là một đô thị thương nghiệp đứng đầu Vương triều Đại Ninh, mọi người đều phải đau đầu vắt óc để phát tài kiếm tiền, trong cái thành phố đầy ắp sự phù hoa và mùi tanh của đồng tiền này, cửa hàng sách thì làm sao có đất để sinh tồn.
Vô Tấn đang nghĩ xem có nên khuyên chú Nghiêm sửa tiệm sách thành một cửa tiệm chuyên bán các loại sách tài chính kinh tế, bán một số sách dễ bán như sách về bí quyết kiếm tiền hoặc là các biện pháp vàng để phát tài chẳng hạn, bất thần đã đi đến trước cửa tiệm sách
“Chú Nghiêm! Chú Nghiêm ơi!”
Cậu kêu lên hai tiếng, bên trong không có ai trả lời, có lẽ lại chạy đi đâu đó tán gẫu nói chuyện rồi, dù sao tiệm có chú ấy hay không cũng vậy.
“ Két” cửa mở ra, một mùi sách mực mới tinh xông thẳng vào mặt, hình như là vừa nhập sách mới, bên trong tiệm vắng tanh, quả nhiên không có một ai, trên những giá sách cao sách được xếp gọn gàng, trông không giống như một tiệm sách, mà lại giống một căn phòng cất sách cá nhân.
Vô Tấn theo bản năng nhìn về cái kho nhỏ trên gác, đôi tai vểnh lên, quả nhiên, cậu nghe thấy bên trên đó có tiếng loạt xoạt, cậu lại đưa mắt nhìn sang cái bàn, hộc bàn được khóa kín, vậy người ở trên gác không phải chú Nghiêm rồi, vậy là ai nhỉ?
Trong lòng Vô Tấn có vẻ khẩn trương, cậu nhè nhẹ bước lên cầu thang, vừa lên bèn nhìn thấy có một cái giỏ để trước cửa phòng, vừa đúng lúc, một đôi tay trắng tuyết mềm mại từ bên trong phòng đưa ra, để một quyển sách mới vào trong giỏ.
Xem ra hôm nay hình như vừa nhập sách mới về, cô nương này đã vội chạy đến đây rồi, lục tìm lấy đi những quyển hay trước, Vô Tấn thấy trong giỏ có ít nhất là hai mươi quyển sách mới, cậu bước đến nhấc thử, cũng khá nặng.
Cậu liếc mắt nhìn, thấy một cô gái đang lục tìm sách trong căn phòng nhỏ, cô ngồi xổm giữa đống sách, mặc một chiếc đầm dài màu tím nhạt, tóc búi cao, lộ ra cái cổ trắng ngọc xinh đẹp như thiên nga vậy, Vô Tấn rất thích khí chất dịu dàng và tao nhã này.
Vừa mới lơ lễnh, cô gái định bỏ thêm một quyển sách vào giỏ, nhưng không tìm thấy giỏ đâu cả, cô chợt ngẩn người, quay đầu lại nhìn, thì thấy trước cửa có một người con trai đứng đấy, làm cô sợ đến hét lên, bèn nhanh chóng lùi về phía sau vài bước, ‘ ầm!’ đống sách dưới chân cô đổ xuống.
“ Ngươi….ngươi là ai?”
Vô Tấn vội đưa tay lên, nói với vẻ xin lỗi:
“Cô nương đừng có sợ, cô không nhận ra tôi sao?”
Cô gái cuối cùng cũng nhận ra cậu, thở phào một cái, trợn mắt nhìn cậu,
“ Thì ra là huynh đó à, lén lén lút lút, làm tôi sợ hết hồn.”
Cô đứng dậy sắp lại đống sách bị đổ, vừa hỏi cậu:
“Huynh đến đây làm gì? Mua sách sao? Thúc tôi đúng lúc không có đây.”
Vô Tấn cũng ngồi xổm xuống, giúp cô xếp lại sách,
“Tôi nghe nói mới nhập sách mới về, mấy ngày nay cũng không có việc gì làm, nên muốn đến đây tìm vài quyển sách về xem.”
“ Không thể nào!”
Cô gái dừng lại, nhìn cậu với vẻ kinh ngạc,
“Sách mới vừa mới nhập về cách đây nửa canh giờ, làm sao huynh biết được, nhà huynh ở đâu?”
Mặt Vô Tấn nóng lên, bà nội nó, mới chuyển đến cách đây nửa canh giờ, xem ra nói dối bị lộ rồi, cậu cười ngượng ngùng,
“Được rồi! Tôi nói thật, tôi chỉ đi ngang qua đây, chợt nghĩ không biết tiểu thư đây có cần người bê sách hộ không, nên vào xem thử, quả nhiên bị tôi đoán đúng.”
Cô gái phụt cười,
“Huynh quả là dẻo miệng, bộ huynh tưởng mình là Gia Cát Lượng hay sao, mà biết thần cơ dự toán, thôi vậy, nể tình huynh đến là để giúp đỡ bổn tiểu thư, không tính toán với huynh nữa, giỏ sách ngoài cửa, huynh mang xuống dưới giúp tôi!”
“ Được thôi!”
Tâm trạng Vô Tấn rất tốt, cậu cầm giỏ sách nhè nhẹ nhảy một cái, từ lan can tầng hai nhảy xuống đất, cô gái sợ đến la toáng lên ‘á’, cầm váy lên chạy ra ngoài, cô thấy Vô Tấn không hề bị thương, đang ngồi trên đất nhặt sách cho cô, cô lúc này mới vỗ vỗ ngực, tức giận nói:
“Huynh thật là….nhảy từ trên cao xuống như vậy, không sợ bị trật chân hay sao?”
Cô đưa đầu ra nhìn thử, bỗng chốc giật cả mình, vừa đúng hai trượng cao, đây không phải là vấn đề trật chân hay không, có thể là sẽ mất mạng đấy, cô lại nhìn qua Vô Tấn, cứ như lần đầu tiên quen biết cậu.
“Huynh….làm nghề gì vậy?”
Cô hỏi với vẻ kinh ngạc.
“ Tôi à! Tôi là tiểu lưu manh trên phố, vô công rồi nghề, chẳng việc gì để làm cả.”
“ Không phải vậy!”
Cô gái lắc đầu,
“ Khẩu âm của huynh không phải người bản địa thuần túy, có mang chút ngữ điệu của quê nhà tôi.”
“Quê của cô nương ở đâu?”
“Tề châu quận Đông Lai, huynh đi qua chưa?”
“Chẳng trách!”
Vô Tấn cười phá lên,
“Kì thực tôi là người bản địa, chỉ có điều năm lên mười tôi có đến Tề châu, ở đó bảy năm,cho nên mới mang chút khẩu âm của Tề Châu, quận Đông Lai, ừm, tôi thì ở Lao Sơn, chúng ta khá gần nhau!”
Cô gái có vẻ thích thú đối với cậu, cô tựa vào lan can cười nói:
“Huynh ờ Lao Sơn làm gì, học võ nghệ à?Tôi nghe nói ở đó có rất nhiều đạo sĩ có võ nghệ cao cường.”
“Nói đúng rồi, tôi đến Lao Sơn học đạo thuật.”
“ Có thật vậy không? Huynh biết đạo thuật gì? Cô gái mở to đôi mắt, hỏi với vẻ hiếu kì.
“ Tôi biết thuật xuyên tường, để tôi biểu diễn cho cô xem!”
Trong lòng Vô Tấn có chút nghịch ngợm, cậu đứng dậy, bắt chước thư sinh trong quyển , hai tay chấp lại trước ngực, nhắm mắt lại, xoay cổ lắc đầu và hát:
“Cửa lớn đóng lại, không dùng tay gõ, nhà ai có vàng, nhà ai có bảo vật, xuyên tường đi vào, xuyên tường đi vào, lấy rồi bỏ chạy!”
Hát xong, chân phải của cậu giậm một cái, nhắm mắt lại đi về phía giá sách, đầu cách giá sách chỉ còn hai tấc, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên, giả bộ ngã lăn ra đất, ôm đầu trách than:
“Ai da.. tâm có tạp niệm, thuật xuyên tường không linh rồi.”
Động tác hài hước của cậu khiến cho cô gái cứ hì hì cười mãi, ôm miệng cười đến nghiêng ngã, một hồi sau, cô hít thở một hơi rồi nói:
“Huynh…huynh học ở đâu vậy?”
“ Không có việc gì làm tự mình chế ra đấy!”
Vô Tấn nhẹ nhàng ba bước rồi hai bước nhảy lên trên gác, cũng tựa người vào lan can, nghiêng đầu hỏi cô:
“Cô tên là gì?”
Cô gái nghiêng mặt, chớp chớp mắt cười và nói:
“Huynh có thể gọi tôi là Cửu Thiên, đây là tên tục của tôi, còn huynh?”
“Tên tục của tôi là nhị ngốc.”
“Cái tên này nghe không hay, đại danh của huynh là gì?”
“Thúc thúc của cô biết đấy, cô có thể gọi tôi là Vô Tấn.”
“Vô Tấn?”
Cửu Thiên đứng lặng người, bèn hỏi cậu,
“Là từ ‘vô’ của vô sở vị, ‘tấn’ của Tần Tấn phải không?”
“Đúng vậy! Hoàn toàn chính xác.”
Cửu Thiên ngẩn người,
“Huynh họ Hoàng Phủ phải không?”
Vô Tấn cũng có chút ngạc nhiên, cậu cười và nói:
“Sao cô biết hay vậy, chẳng lẽ cô là nữ gia cát, biết thần cơ diệu toán?”
Mặt Cửu Thiên bỗng nhiên đỏ ửng lên, cô bèn lắc đầu,
“Không có gì, tôi hình như đã từng nghe ai đó nhắc qua, tôi quên rồi, có thể là thúc thúc!”
“Thì ra là vậy!”
Vô Tấn nghĩ ngợi, cũng có thể chỉ là vậy, cậu hình như đã từng nói qua với chú Nghiêm khi nhờ ông in vé giùm cậu, chuyện này cậu cũng không để trong bụng, lại cười nói:
“Cửu Thiên, chúng ta gặp nhau đã mấy lần rồi, cũng có thể coi như là bạn, tôi luôn có một kiến nghị dành cho cô.”
“Huynh nói thử xem, kiến nghị gì?”
Nụ cười của Cửu Thiên rất xinh xắn, hai bên má nở ra hai núm đồng tiền, Vô Tấn lúc này mới chợt phát hiện, cô cười trông rất giống Tiểu La Lệ Y muội.
Cậu gãi gãi đầu,
“Ý tôi muốn nói là, đừng có suốt ngày xem sách, có thời gian đi ra ngoài chơi, đi tản bộ, cứ xem sách mãi sẽ hư mắt đấy.”
“Tôi có đi đấy chứ! Tôi thường cùng bạn bè đi ra ngoài dạo, mấy ngày nữa, mọi người còn hẹn nhau ngồi thuyền đi dạo Tây Hồ nữa đấy!”
Tây hồ mà Cửu Thiên nói không phải là Tây Hồ của Hàn Châu, mà là tây hồ của lệnh huyện, Vô Tấn chỉ cảm thấy trong lòng có hơi chua xót, thì ra cô ấy có bạn, không biết là nam hay nữ? Phong tục của Đại Ninh Vương triều rất là thoáng, nam nữ đi ra ngoài chơi với nhau là chuyện rất bình thường.
“Do tôi nghĩ quá nhiều, tôi cho rằng cô chỉ biết suốt ngày đọc sách.”
Vô Tấn cảm thấy không còn sức lực, cậu bèn đứng dậy phủi phủi quần áo cười và nói:
“Được rồi! Tôi còn có chút chuyện, đi trước đây, hôm khác chúng ta gặp lại.”
Cậu lại nhẹ nhàng nhảy từ lầu hai xuống lầu một, quay đầu lại vẫy vẫy tay:
“Cửu Thiên, tạm biệt!”
“Vô Tấn!”
Cửu Thiên vội vã gọi cậu, Vô Tấn đã bước ra cửa rồi, cậu bèn lùi lại một bước, đưa đầu vào cười và nói:
“Còn việc gì nữa à?”
“Hay là đi dã ngoại cùng chúng tôi nhé!”
“ Thôi khỏi đi, con người tôi thích đánh nhau, sẽ gây rắc rối cho cô, hôm khác gặp lại!”
Vô Tấn mỉm cười vẫy vẫy tay, bèn nhanh chóng bước ra, một cô gái xinh đẹp như vậy, làm sao mà lại có thể không có người yêu chứ, Thư muội muội thường thích những công tử có học hành học cao hiểu rộng, nhưng một đạo sĩ Lao Sơn học thuật không ra gì như cậu, cùng nhau đi dã ngoại? ha ha! Cậu không muốn đi làm kỳ đà cản mũi.
Cửu Thiên gọi không kịp, chỉ đành biết đứng nhìn cậu đi xa, cô nhè nhẹ lắc đầu, cười nói lẩm bẩm một mình:
“Thì ra huynh ấy là Hoàng Phủ Vô Tấn, xem ra cũng khá thú vị đấy.”
Sau khi giáo huấn Hoàng gia, Vô Tấn đã trút được một cơn khó chịu, cậu về đến tiệm cầm đồ, trả lại năm trăm lượng bạc đã mượn, như vậy, trong tay cậu hiện còn một ngàn năm trăm lượng, tiếp theo đó, cậu định chuẩn bị mua cho đại ca một căn viện nhỏ, cả nhà huynh trưởng bốn người chen chúc nhau trong mấy gian nhà cũ nát ấy, quả thật thấy mà thương.
Chuyện mua nhà cậu đã nhờ La tú tài, ông ta tin tức nhạy bén, có thể sẽ kiếm được cho cậu một căn nhà vừa ý, nhưng nhà thì không phải nói mua là có thể mua được ngay, Vô Tấn không có việc gì làm, bèn trở nên rảnh rỗi, ngũ thúc thấy vậy cứ thở dài.
“Vô Tấn à, cháu kiếm việc gì mà làm đi! Còn không thì đi thăm họ hàng.”
Nói đến thăm họ hàng, Vô Tấn lại nhớ đến một người, đã lâu không gặp rồi, không biết cô ấy có còn ham đọc sách nữa hay không, không có việc thì xem ra có thể đi thăm cô ấy, ha ha! Cô nương đó trông cũng khá xinh xắn.
Vô Tấn không thích những cô gái chỉ biết chìm đắm trong những quyển sách cho lắm, hàng xóm kiếp trước của cậu là Vương lão bá, cũng có một cô cháu gái rất đam mê đọc sách, đeo một đôi kính gọng đen, mỗi khi đến nhà ông ngoại, đều lật tung cả tủ sách của nhà ông ngoại lên, sau đó ôm lấy một quyển sách nhoẻn miệng cười, chào hỏi với cô ấy cô ấy cũng hoàn toàn không hay biết, một cô gái đã hơn ba mươi tuổi nhưng vẫn chưa có bạn trai, vẫn cứ ôm lấy quyển sách mà cười.
Nghĩ đến cô gái ngốc của kiếp trước, Vô Tấn cảm thấy toàn thân nổi da gà, cậu phải thừa nhận rằng, nếu không phải cái cô nương Cửu Thiên ấy trông xinh đẹp như hoa, thì cậu đã sớm quên cô ta từ lâu rồi.
Vô Tấn tương đối dễ quên, cô gái lạnh băng gặp lúc ăn mì cậu cũng không nghĩ đến nữa, nhưng thanh niên mà! Lại không có việc gì làm, lúc rãnh rỗi thì sẽ luôn nghĩ đến các cô gái, ha ha! Đây là chuyện thường tình mà.
Tiệm cầm đồ cách cửa tiệm sách cũ nát ấy không xa cũng không gần, dù sao thời gian vẫn còn sớm, cậu bèn thong thả đi đến đó, phố sách vẫn yên ắng như ngày nào, mỗi người ai nấy đều rất nhàn rỗi, thong thả, sống ở đây, trời gian như bị ngừng trệ vậy, Vô Tấn tuy là lười nhác, nhưng cậu chỉ cho phép bản thân cậu lười nhác, nếu như ngũ thúc cũng không có chí tiến thủ như vậy, thì cậu đã sớm cắt vốn rồi.
Từ xa đã nhìn thấy cửa tiệm sách cũ nát ấy rồi, cửa chỉ đóng hờ, không cần bước vào, vô Tấn bèn có thể đoán ra được , tình hình trong tiệm sách vẫn như xưa, không có một bóng khách.
Điều này cũng chả trách, huyện Duy Dương là một đô thị thương nghiệp đứng đầu Vương triều Đại Ninh, mọi người đều phải đau đầu vắt óc để phát tài kiếm tiền, trong cái thành phố đầy ắp sự phù hoa và mùi tanh của đồng tiền này, cửa hàng sách thì làm sao có đất để sinh tồn.
Vô Tấn đang nghĩ xem có nên khuyên chú Nghiêm sửa tiệm sách thành một cửa tiệm chuyên bán các loại sách tài chính kinh tế, bán một số sách dễ bán như sách về bí quyết kiếm tiền hoặc là các biện pháp vàng để phát tài chẳng hạn, bất thần đã đi đến trước cửa tiệm sách
“Chú Nghiêm! Chú Nghiêm ơi!”
Cậu kêu lên hai tiếng, bên trong không có ai trả lời, có lẽ lại chạy đi đâu đó tán gẫu nói chuyện rồi, dù sao tiệm có chú ấy hay không cũng vậy.
“ Két” cửa mở ra, một mùi sách mực mới tinh xông thẳng vào mặt, hình như là vừa nhập sách mới, bên trong tiệm vắng tanh, quả nhiên không có một ai, trên những giá sách cao sách được xếp gọn gàng, trông không giống như một tiệm sách, mà lại giống một căn phòng cất sách cá nhân.
Vô Tấn theo bản năng nhìn về cái kho nhỏ trên gác, đôi tai vểnh lên, quả nhiên, cậu nghe thấy bên trên đó có tiếng loạt xoạt, cậu lại đưa mắt nhìn sang cái bàn, hộc bàn được khóa kín, vậy người ở trên gác không phải chú Nghiêm rồi, vậy là ai nhỉ?
Trong lòng Vô Tấn có vẻ khẩn trương, cậu nhè nhẹ bước lên cầu thang, vừa lên bèn nhìn thấy có một cái giỏ để trước cửa phòng, vừa đúng lúc, một đôi tay trắng tuyết mềm mại từ bên trong phòng đưa ra, để một quyển sách mới vào trong giỏ.
Xem ra hôm nay hình như vừa nhập sách mới về, cô nương này đã vội chạy đến đây rồi, lục tìm lấy đi những quyển hay trước, Vô Tấn thấy trong giỏ có ít nhất là hai mươi quyển sách mới, cậu bước đến nhấc thử, cũng khá nặng.
Cậu liếc mắt nhìn, thấy một cô gái đang lục tìm sách trong căn phòng nhỏ, cô ngồi xổm giữa đống sách, mặc một chiếc đầm dài màu tím nhạt, tóc búi cao, lộ ra cái cổ trắng ngọc xinh đẹp như thiên nga vậy, Vô Tấn rất thích khí chất dịu dàng và tao nhã này.
Vừa mới lơ lễnh, cô gái định bỏ thêm một quyển sách vào giỏ, nhưng không tìm thấy giỏ đâu cả, cô chợt ngẩn người, quay đầu lại nhìn, thì thấy trước cửa có một người con trai đứng đấy, làm cô sợ đến hét lên, bèn nhanh chóng lùi về phía sau vài bước, ‘ ầm!’ đống sách dưới chân cô đổ xuống.
“ Ngươi….ngươi là ai?”
Vô Tấn vội đưa tay lên, nói với vẻ xin lỗi:
“Cô nương đừng có sợ, cô không nhận ra tôi sao?”
Cô gái cuối cùng cũng nhận ra cậu, thở phào một cái, trợn mắt nhìn cậu,
“ Thì ra là huynh đó à, lén lén lút lút, làm tôi sợ hết hồn.”
Cô đứng dậy sắp lại đống sách bị đổ, vừa hỏi cậu:
“Huynh đến đây làm gì? Mua sách sao? Thúc tôi đúng lúc không có đây.”
Vô Tấn cũng ngồi xổm xuống, giúp cô xếp lại sách,
“Tôi nghe nói mới nhập sách mới về, mấy ngày nay cũng không có việc gì làm, nên muốn đến đây tìm vài quyển sách về xem.”
“ Không thể nào!”
Cô gái dừng lại, nhìn cậu với vẻ kinh ngạc,
“Sách mới vừa mới nhập về cách đây nửa canh giờ, làm sao huynh biết được, nhà huynh ở đâu?”
Mặt Vô Tấn nóng lên, bà nội nó, mới chuyển đến cách đây nửa canh giờ, xem ra nói dối bị lộ rồi, cậu cười ngượng ngùng,
“Được rồi! Tôi nói thật, tôi chỉ đi ngang qua đây, chợt nghĩ không biết tiểu thư đây có cần người bê sách hộ không, nên vào xem thử, quả nhiên bị tôi đoán đúng.”
Cô gái phụt cười,
“Huynh quả là dẻo miệng, bộ huynh tưởng mình là Gia Cát Lượng hay sao, mà biết thần cơ dự toán, thôi vậy, nể tình huynh đến là để giúp đỡ bổn tiểu thư, không tính toán với huynh nữa, giỏ sách ngoài cửa, huynh mang xuống dưới giúp tôi!”
“ Được thôi!”
Tâm trạng Vô Tấn rất tốt, cậu cầm giỏ sách nhè nhẹ nhảy một cái, từ lan can tầng hai nhảy xuống đất, cô gái sợ đến la toáng lên ‘á’, cầm váy lên chạy ra ngoài, cô thấy Vô Tấn không hề bị thương, đang ngồi trên đất nhặt sách cho cô, cô lúc này mới vỗ vỗ ngực, tức giận nói:
“Huynh thật là….nhảy từ trên cao xuống như vậy, không sợ bị trật chân hay sao?”
Cô đưa đầu ra nhìn thử, bỗng chốc giật cả mình, vừa đúng hai trượng cao, đây không phải là vấn đề trật chân hay không, có thể là sẽ mất mạng đấy, cô lại nhìn qua Vô Tấn, cứ như lần đầu tiên quen biết cậu.
“Huynh….làm nghề gì vậy?”
Cô hỏi với vẻ kinh ngạc.
“ Tôi à! Tôi là tiểu lưu manh trên phố, vô công rồi nghề, chẳng việc gì để làm cả.”
“ Không phải vậy!”
Cô gái lắc đầu,
“ Khẩu âm của huynh không phải người bản địa thuần túy, có mang chút ngữ điệu của quê nhà tôi.”
“Quê của cô nương ở đâu?”
“Tề châu quận Đông Lai, huynh đi qua chưa?”
“Chẳng trách!”
Vô Tấn cười phá lên,
“Kì thực tôi là người bản địa, chỉ có điều năm lên mười tôi có đến Tề châu, ở đó bảy năm,cho nên mới mang chút khẩu âm của Tề Châu, quận Đông Lai, ừm, tôi thì ở Lao Sơn, chúng ta khá gần nhau!”
Cô gái có vẻ thích thú đối với cậu, cô tựa vào lan can cười nói:
“Huynh ờ Lao Sơn làm gì, học võ nghệ à?Tôi nghe nói ở đó có rất nhiều đạo sĩ có võ nghệ cao cường.”
“Nói đúng rồi, tôi đến Lao Sơn học đạo thuật.”
“ Có thật vậy không? Huynh biết đạo thuật gì? Cô gái mở to đôi mắt, hỏi với vẻ hiếu kì.
“ Tôi biết thuật xuyên tường, để tôi biểu diễn cho cô xem!”
Trong lòng Vô Tấn có chút nghịch ngợm, cậu đứng dậy, bắt chước thư sinh trong quyển , hai tay chấp lại trước ngực, nhắm mắt lại, xoay cổ lắc đầu và hát:
“Cửa lớn đóng lại, không dùng tay gõ, nhà ai có vàng, nhà ai có bảo vật, xuyên tường đi vào, xuyên tường đi vào, lấy rồi bỏ chạy!”
Hát xong, chân phải của cậu giậm một cái, nhắm mắt lại đi về phía giá sách, đầu cách giá sách chỉ còn hai tấc, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên, giả bộ ngã lăn ra đất, ôm đầu trách than:
“Ai da.. tâm có tạp niệm, thuật xuyên tường không linh rồi.”
Động tác hài hước của cậu khiến cho cô gái cứ hì hì cười mãi, ôm miệng cười đến nghiêng ngã, một hồi sau, cô hít thở một hơi rồi nói:
“Huynh…huynh học ở đâu vậy?”
“ Không có việc gì làm tự mình chế ra đấy!”
Vô Tấn nhẹ nhàng ba bước rồi hai bước nhảy lên trên gác, cũng tựa người vào lan can, nghiêng đầu hỏi cô:
“Cô tên là gì?”
Cô gái nghiêng mặt, chớp chớp mắt cười và nói:
“Huynh có thể gọi tôi là Cửu Thiên, đây là tên tục của tôi, còn huynh?”
“Tên tục của tôi là nhị ngốc.”
“Cái tên này nghe không hay, đại danh của huynh là gì?”
“Thúc thúc của cô biết đấy, cô có thể gọi tôi là Vô Tấn.”
“Vô Tấn?”
Cửu Thiên đứng lặng người, bèn hỏi cậu,
“Là từ ‘vô’ của vô sở vị, ‘tấn’ của Tần Tấn phải không?”
“Đúng vậy! Hoàn toàn chính xác.”
Cửu Thiên ngẩn người,
“Huynh họ Hoàng Phủ phải không?”
Vô Tấn cũng có chút ngạc nhiên, cậu cười và nói:
“Sao cô biết hay vậy, chẳng lẽ cô là nữ gia cát, biết thần cơ diệu toán?”
Mặt Cửu Thiên bỗng nhiên đỏ ửng lên, cô bèn lắc đầu,
“Không có gì, tôi hình như đã từng nghe ai đó nhắc qua, tôi quên rồi, có thể là thúc thúc!”
“Thì ra là vậy!”
Vô Tấn nghĩ ngợi, cũng có thể chỉ là vậy, cậu hình như đã từng nói qua với chú Nghiêm khi nhờ ông in vé giùm cậu, chuyện này cậu cũng không để trong bụng, lại cười nói:
“Cửu Thiên, chúng ta gặp nhau đã mấy lần rồi, cũng có thể coi như là bạn, tôi luôn có một kiến nghị dành cho cô.”
“Huynh nói thử xem, kiến nghị gì?”
Nụ cười của Cửu Thiên rất xinh xắn, hai bên má nở ra hai núm đồng tiền, Vô Tấn lúc này mới chợt phát hiện, cô cười trông rất giống Tiểu La Lệ Y muội.
Cậu gãi gãi đầu,
“Ý tôi muốn nói là, đừng có suốt ngày xem sách, có thời gian đi ra ngoài chơi, đi tản bộ, cứ xem sách mãi sẽ hư mắt đấy.”
“Tôi có đi đấy chứ! Tôi thường cùng bạn bè đi ra ngoài dạo, mấy ngày nữa, mọi người còn hẹn nhau ngồi thuyền đi dạo Tây Hồ nữa đấy!”
Tây hồ mà Cửu Thiên nói không phải là Tây Hồ của Hàn Châu, mà là tây hồ của lệnh huyện, Vô Tấn chỉ cảm thấy trong lòng có hơi chua xót, thì ra cô ấy có bạn, không biết là nam hay nữ? Phong tục của Đại Ninh Vương triều rất là thoáng, nam nữ đi ra ngoài chơi với nhau là chuyện rất bình thường.
“Do tôi nghĩ quá nhiều, tôi cho rằng cô chỉ biết suốt ngày đọc sách.”
Vô Tấn cảm thấy không còn sức lực, cậu bèn đứng dậy phủi phủi quần áo cười và nói:
“Được rồi! Tôi còn có chút chuyện, đi trước đây, hôm khác chúng ta gặp lại.”
Cậu lại nhẹ nhàng nhảy từ lầu hai xuống lầu một, quay đầu lại vẫy vẫy tay:
“Cửu Thiên, tạm biệt!”
“Vô Tấn!”
Cửu Thiên vội vã gọi cậu, Vô Tấn đã bước ra cửa rồi, cậu bèn lùi lại một bước, đưa đầu vào cười và nói:
“Còn việc gì nữa à?”
“Hay là đi dã ngoại cùng chúng tôi nhé!”
“ Thôi khỏi đi, con người tôi thích đánh nhau, sẽ gây rắc rối cho cô, hôm khác gặp lại!”
Vô Tấn mỉm cười vẫy vẫy tay, bèn nhanh chóng bước ra, một cô gái xinh đẹp như vậy, làm sao mà lại có thể không có người yêu chứ, Thư muội muội thường thích những công tử có học hành học cao hiểu rộng, nhưng một đạo sĩ Lao Sơn học thuật không ra gì như cậu, cùng nhau đi dã ngoại? ha ha! Cậu không muốn đi làm kỳ đà cản mũi.
Cửu Thiên gọi không kịp, chỉ đành biết đứng nhìn cậu đi xa, cô nhè nhẹ lắc đầu, cười nói lẩm bẩm một mình:
“Thì ra huynh ấy là Hoàng Phủ Vô Tấn, xem ra cũng khá thú vị đấy.”
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,297 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp