Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~20 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hoàng Phủ Húc giận sùng sục, ông bước nhanh về phía cửa chính, quát lớn:
“Nghiệp chướng! Chuyện tốt mà ngươi đã làm!”
Hoàng Phủ Trác Ngọc đang chuẩn bị về viện của mình, bị phụ thân lớn tiếng gọi lại, làm cho hắn sợ run người, quay đầu ngạc nhiên nhìn phụ thân.
“Ngươi theo ta vào đây!”
Hoàng Phủ Húc nhìn thấy trong vườn kẻ dưới khá đông. Chuyện mất mặt thì không thể để cho người bên ngoài biết, bèn nén cơn giận gọi con vào trong đại sảnh. Hoàng Phủ Trác ngọc vừa bước vào nhà trong liền thấy nương tử đang lau nước mắt và hộp trang sức trống rỗng trên bàn. Hắn giật mình, lập tức nhận ra, nhất định là việc hắn ăn trộm đồ trang sức bị bại lộ rồi.
Trong lòng hắn nhất thời vừa hận vừa sợ. Hận nương tử đem chuyện kể cho phụ thân hay, lại sợ phụ thân cắt bớt tiền tiêu xài, làm cho hắn không còn tiền đi ăn chơi trác táng, Hoàng Phủ Trác Ngọc đành cúi đầu, không dám lên tiếng.
Hoàng Phủ Húc mở hộp trang sức rỗng không ra, đập bàn quát lớn:
“Đây là chuyện tốt ngươi đã làm sao?”
Hoàng Phủ Trác Ngọc không dám nói là bản thân hắn đi kỷ viện, chỉ còn biết tìm cái cớ,
“Hài nhi thiếu tiền đánh bạc, bị chủ nợ đòi quá, nhưng lại không dám nói với phụ thân. Nhất thời hồ đồ, gây ra lỗi lầm lớn. Hài nhi biết tội, sau này không dám tái phạm nữa.”
Thực sự Hoàng Phủ Trác Ngọc sở dĩ trở thành như hôm nay, nguyên nhân đều là do Hoàng Phủ Húc quá mức nuông chiều hắn. Lúc còn nhỏ đã bỏ ra một số tiền lớn đưa hắn lên kinh thành học tập. Không có ai quản giáo, rốt cuộc học đòi thành một kẻ ăn chơi lêu lổng.
Hoàng Phủ Húc cũng chẳng muốn truy cứu chuyện của Hoàng Phủ Trác Ngọc. Nhưng chỉ là muốn có một sự giao phó với con dâu, ông ta mới đành phải làm dáng làm vẻ, ông quát lớn:
“Nghiệp chướng, mày lại dám đi đánh bạc. Người đâu! Lôi hắn xuống, đánh gãy chân cho ta.”
Nương tử của Hoàng Phủ Trác Ngọc nghe vậy thì sợ hoảng hồn. Mắng vài câu là đủ rồi, đánh gãy chân thì không được, nàng liền quỳ xuống cầu xin,
“Nếu như phu quân đã biết sai, xin cha cho huynh ấy một cơ hội sữa đổi! Trang sức mất thì đã mất rồi, nhưng người đánh bị thương rồi thì khó có thể trị lành được. Xin cha tha cho huynh ấy một lần.”
“Ngươi nghe mà xem! Nghe mà xem!”
Hoàng Phủ Húc chỉ vào mặt con trai mà mắng:
“Nhìn nương tử của ngươi mà xem! Người ta thương lo cho ngươi như vậy. Ngươi lại đối xử với người ta như thế, ngươi còn có phải là người nữa không?”
Hoàng Phủ Trác Ngọc chửi thầm trong lòng, nhưng trước mặt cha, hắn không dám không giả vờ, cố gắng ép ra hai giọt nước mắt,
“Nương tử, ta đây biết sai rồi, sẽ không ăn trộm đồ của nàng nữa, ta thề với nàng.”
“Được được! Thiếp sẽ tha thứ cho chàng. Nhưng thiếp sẽ nhớ lấy lời chàng nói. Nếu như vẫn có lần sau, thiếp sẽ đập đầu tự vẫn.”
Nương tử Hoàng Phủ Trác Ngọc không còn cách nào. Ai bảo cha mẹ nàng mù mắt, gả nàng cho một tên hoa hoa công tử như vậy, nàng đối với hắn đã cạn tình rồi.
Nương tử đi rồi, trên đại sảnh chỉ còn lại hai cha con họ, Hoàng Phủ Trác Ngọc nhìn bóng vợ tức giận mắng lên một tiếng,
“Phi! Con đàn bà thối này, chẳng qua chĩ là những món trang sức hỏng, vậy mà dám cáo trạng ta à!”
“Câm miệng cho ta!”
Hoàng Phủ Húc vốn không hề thực sự giận con. Đàn ông mà, đều có chút máu háo sắc. Bản thân ông ta cũng như vậy. Nhưng thấy đứa con trai ngay trước mặt mình mà vẫn nghênh ngang như vậy, ông bổng chốc nóng giận, chỉ vào mặt hắn mà mắng lớn:
“Thằng khốn nhà ngươi! Cha con chúng ta sắp bị người ta đạp ở dưới chân rồi. Ngươi còn không biết tu tỉnh, suốt ngày chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt, ngươi muốn ta phải lo cho ngươi suốt cả cuộc đời hay sao?”
Hoàng Phủ Trác Ngọc tuy là một tên chơi bời, như lại không hề ngốc, hắn biết phụ thân đang nói về việc gì, có chút gì đó ngạc nhiên,
“Phụ thân quá lo lắng rồi. Duy Minh tên kia tuy là được tổ phụ chỉ định đi dự tuyển. Nhưng hài nhi được biết, quốc cữu gia ở kinh thành đã nhúng tay vào việc này rồi. Chức vị này nhất định là thuộc về gia tộc mình rồi. Các gia tộc khác chẳng qua chỉ là đi góp vui mà thôi. Hơn nữa, phụ thân là đích trưởng tử, chức vị tộc trưởng sau này sẽ do phụ thân kế nhiệm. Con thấy tổ phụ cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu, phụ thân đừng có quá lo lắng.”
“Còn lâu!”
Hoàng Phủ Húc tức đến nổi lửa bốc tam trượng, căng gân cổ ra mắng con:
“Thằng khốn nhà ngươi thì biết gì chứ? Quốc cữu gia nhúng tay vào là có thể quyết định được sao? Ai mà không có chỗ dựa? Ai nói là Hoàng Phủ Gia chúng ta không có cơ hội? Cái đồ ăn hại nhà ngươi, sao ta lại có một đứa con không ra gì như ngươi chứ?”
Phụ thân cứ hết khốn nạn, rồi đến ăn hại, mắng đến Hoàng Phủ Trác Ngọc phiền đến phát bực, hắn đỏ mặt cãi lại,
“Hắn được chọn dự tuyển chức vị thì có liên quan gì đến con? Chính phụ thân không thuyết phục được tổ phụ, thì đem toàn bộ trách nhiệm đổ hết lên đầu con sao? Con không phục!”
“Thằng nghịch tử nhà ngươi, ta vốn dĩ muốn tiến cử ngươi đi ứng tuyển. Nhưng chính vì nhà ngươi bất tài, bỏ một số tiền lớn lên kinh học hành, nhưng đến cả tú tài cũng không đỗ được, mới khiến lời tiến cử của ta từ chối. Đây không phải là vấn đề của ngươi thì là vấn đề của ai? Tên vô dụng nhà ngươi còn dám trả treo sao? Cút! Cút đi!”
Hoàng Phủ Trác Ngọc bị mắng đến mặt mày tái tím, hắn giậm chân một cái, quay người tức giận bỏ đi, Hoàng Phủ Húc ảm đạm ngồi xuống, đơ người nhìn ra ngoài phòng khách, ông bị chuyện chức vị làm cho tâm can rối bời, cũng chẳng biết phải làm như thế nào.
Lúc này, sau lưng ông vọng đến một giọng phụ nữ lạnh nhạt, “Lão gia, hình như ông đang gặp chuyện gì đó phiền phức phải không?”
Nghe thấy giọng nói này, Hoàng Phủ Húc giật mình, cơ bắp trên người lập tức trở nên căng cứng, ông từ từ đứng dậy, trên mặt cố nở ra một nụ cười, sau lưng là một người phụ nữ trẻ khoác trên người một chiếc áo bông đen, mắt hạnh cằm đào, cơ thể đẩy đà, trông đầy quyến rũ, nhưng làn da phơi ra trên cổ và cánh tay lại trắng đến kinh người, không phải là một vẻ đẹp trắng trẻo, mà là vẻ trắng bệt của người chết.
Người phụ nữ này tên là Tiểu Cơ, vốn là tì thiếp của biệt giá Hoàng Phủ Cừ. Ba năm trước hắn đã tặng nàng cho Hoàng Phủ Húc, trở thành vợ sau của ông. Tổ tiên hai người từ ba trăm năm trước cũng cùng một tộc, giờ đã qua mấy trăm năm, huyết thống giờ đã phai nhạt, nhưng Hoàng Phủ Cừ lại ngắm vào tài lực của Đông Hải Hoàng Phủ Thị, cứ kiên quyết nhận Hoàng Phủ Húc là tộc đệ của mình, gia tộc Hoàng Phủ Thị cũng xem ông như là chỗ dựa.
Tiểu Cơ này danh nghĩa là vợ của Hoàng Phủ Húc, nhưng thực tế lại là tay trong của Hoàng Phủ Cừ phái đến. Hoàng Phủ Húc tuy là nhân vật số hai trong gia tộc, nhưng sợ bà ta như sợ hổ, không những không dám đụng đến người bà ta, mà còn phải luôn lấy lòng bà ta.
“Lão gia, sao ông không nói gì hết vậy?”
Tiểu Cơ mỉm cười. Cười đến thật đáng yêu, nhưng sâu trong ánh mắt bà ta lóe lên một sự khinh miệt đến tận xương tủy, và sự khinh miệt này giống như là kim châm, đâm thẳng vào Hoàng Phủ Húc.
Hoàng Phủ Húc thầm hận trong lòng, nhưng lại không dám đắc tội với bà ta, liền nói:
“Không có chuyện gì lớn lao cả. Phụ thân ta muốn cho một đứa cháu trai đi ứng tuyển chức Hộ Tào Chủ Sự, ta đang nghĩ cách làm sao thay đổi được cách nghĩ của phụ thân đây.”
“Có cần thiếp đi nói chuyện với Huyện Công không?”
Khóe thu ba của Tiểu Cơ vừa chớp, cười trông đầy vẻ quyến rũ. Lòng của Hoàng Phủ Húc cảm thấy có chút rung động. Tuy là mỗi lần nhờ Hoàng Phủ Cừ làm chuyện gì cũng phải trả một cái giá rất cao. Nhưng lời nói của Hoàng Phủ Cừ rất hữu dụng, phụ thân nhất định sẽ nghe, để người đàn bà này đi nói thử xem, có lẽ phụ thân sẽ thay đổi chủ ý.
Nghĩ đến đây, ông ta liền cười hùa theo: “Vậy việc này phải làm phiền đến phu nhân rồi.”
“Được để thiếp đi nói.”
Nụ cười của Tiểu Cơ trở nên kiêu sa hơn,
“Lão gia, hôm qua Bách Bảo Trai có đưa đến vài món châu báu, thiếp rất thích, lão gia nhìn xem……”
“Mua! Mua!”
Hoàng Phủ Húc huơ huơ tay,
“Không vấn đề gì, chỉ cần phu nhân thích, ta sẽ mua bằng được.”
“ Đa tạ lão gia, vậy thiếp sẽ đi làm việc cho ngài đây.”
Nói xong, bà ta uốn eo một cái, quay đi với vẻ đầy phong tình, Hoàng Phủ Húc nhìn theo từ phía sau, bất chợt nghiến răng mắng thầm:
“Chỉ là một con đào hát, vậy mà còn dám trả giá với ta sao!”
..........................................
Hoàng Phủ Trác Ngọc nộ khí xung thiên đi ngang qua vườn. Hôm nay hắn ta vô duyên vô cớ bị phụ thân mắng chửi thậm tệ một trận. Mắng đến hắn ão não tức giận, lòng đầy nộ khí nhưng không biết trút vào ai, hắn muốn đi kiếm nương tử của mình. "Không! Con tiện nhân ấy, phải dạy dỗ nó một bài học, lại dám sau lưng cáo trạng tội lỗi của ta, mày phản rồi.”
Vừa đi ngang qua Phiến Nguyệt môn, phía trước là căn viện nhỏ của hắn, đúng vào lúc này,
“Soạt!”
Có cái gì đó rơi trúng đầu, làm cho trán hắn cảm thấy đau nhức. Hắn một tay ôm lấy trán nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện ra dưới chân là một con diều hình chim én bị dứt dây, chính là con diều này đã rơi trúng hắn, đây là diều của ai thả vậy?
Lúc này, hắn đột nhiên ngay thấy bên ngoài viện có tiếng thở hồng hộc của trẻ con,
"Bên này! Bên này! anh thấy nó rơi xuống đây.”
“Ca ca! Anh không nhìn lầm chứ?”
“Không lầm. Nhất định là ở đây.”
Hai đứa trẻ một trai một gái, lúc này, chỉ nhìn thấy bên cạnh nguyệt môn ló ra hai cái đầu nhỏ, đây chính là Lạc Lạc và Đóa Đóa, Lạc Lạc nhận ra Trác ngọc, chỉ chỉ con diều, gãi gãi đầu cười hi hi:
“Nhị thúc, trả con diều cho chúng con!”
“Mấy đứa bây là con cái nhà ai? Sao lại nghịch ngợm vậy!”
Hoàng Phủ Trác Ngọc mặt xám lại, nói với vẻ không vui.
Vài gia nhân bên cạnh nhắc nhỏ:
“Thiếu gia, chúng là hai anh em sinh đôi đấy ạ.”
Hoàng Phủ Trác ngọc nhắm mắt lại, lạnh lùng nói:
“Chúng mày là con cái của Cống Cữ sĩ kia phải không?”
Đóa Đóa lập tức chỉnh lại câu nói của hắn,
“Cha của con không phải tên là Cống cữ Sĩ, cha con tên là Hoàng Phủ Duy Minh, là huynh trưởng của thúc.”
“Hừ! Huynh trưởng! Hắn xứng đáng sao?”
Hoàng Phủ Trác Ngọc lại chỉ vào con diều,
“Chúng bây muốn lấy lại cái này chứ gì?”
Lạc Lạc chấp tay van xin:
“Cầu xin nhị thúc đấy, trả diều lại cho chúng con! Chúng con hứa sẽ không nghịch ngợm nữa.”
“Được! Tao trả cho chúng mày.”
Hoàng Phủ Trác Ngọc lấy chân đạp lên con diều, vừa giẫm nát con diều, vừa mắng lớn:
“Lũ nhãi nhép chúng bây. Tụi lớn ăn h**p tao, lũ nhỏ chúng mày lại dám đem diều đến đụng tao, thì tao trả cho chúng mày đây!”
Lạc Lạc vừa sợ vừa oán, nó chạy lên ôm lấy chân của Hoàng Phủ Trác Ngọc,
“Đồ xấu xa, ông đền con diều cho tôi! Đền con diều cho tôi!”
Hoàng Phủ trác Ngọc vung chân hai cái, nhưng vung không ra. Hắn bèn nắm lấy tóc thằng bé, tát mạnh vào mặt nó, đánh đến nữa bên mặt của thằng bé đỏ tấy lên. Đóa Đóa thấy anh bị đánh, cô bé bèn từ phía sau chồm tới, ôm lấy chân còn lại cua Hoàng Phủ Trác Ngọc cắn một cái, làm cho Hoàng Phủ Trác ngọc vô cùng đau đớn. Lúc này hắn đang nắm lấy bàn tay của Lạc Lạc, tay vừa dùng sức, liền bẻ gãy ngón trỏ bên tay phải của Lạc Lạc.
Lạc Lạc gào lên, bỗng chốc khóc thét lên, gia nhân bên cạnh thấy chuyện không hay, lo lắng chạy đến khuyên can, Hoàng Phủ Trác Ngọc hừ một tiếng, quay người trở về tiểu viện của mình.
Lạc Lạc vừa khóc vừa chạy về nhà, Đóa Đóa cũng sợ đến phát khóc chạy theo anh mình từ phía sau.
“Nghiệp chướng! Chuyện tốt mà ngươi đã làm!”
Hoàng Phủ Trác Ngọc đang chuẩn bị về viện của mình, bị phụ thân lớn tiếng gọi lại, làm cho hắn sợ run người, quay đầu ngạc nhiên nhìn phụ thân.
“Ngươi theo ta vào đây!”
Hoàng Phủ Húc nhìn thấy trong vườn kẻ dưới khá đông. Chuyện mất mặt thì không thể để cho người bên ngoài biết, bèn nén cơn giận gọi con vào trong đại sảnh. Hoàng Phủ Trác ngọc vừa bước vào nhà trong liền thấy nương tử đang lau nước mắt và hộp trang sức trống rỗng trên bàn. Hắn giật mình, lập tức nhận ra, nhất định là việc hắn ăn trộm đồ trang sức bị bại lộ rồi.
Trong lòng hắn nhất thời vừa hận vừa sợ. Hận nương tử đem chuyện kể cho phụ thân hay, lại sợ phụ thân cắt bớt tiền tiêu xài, làm cho hắn không còn tiền đi ăn chơi trác táng, Hoàng Phủ Trác Ngọc đành cúi đầu, không dám lên tiếng.
Hoàng Phủ Húc mở hộp trang sức rỗng không ra, đập bàn quát lớn:
“Đây là chuyện tốt ngươi đã làm sao?”
Hoàng Phủ Trác Ngọc không dám nói là bản thân hắn đi kỷ viện, chỉ còn biết tìm cái cớ,
“Hài nhi thiếu tiền đánh bạc, bị chủ nợ đòi quá, nhưng lại không dám nói với phụ thân. Nhất thời hồ đồ, gây ra lỗi lầm lớn. Hài nhi biết tội, sau này không dám tái phạm nữa.”
Thực sự Hoàng Phủ Trác Ngọc sở dĩ trở thành như hôm nay, nguyên nhân đều là do Hoàng Phủ Húc quá mức nuông chiều hắn. Lúc còn nhỏ đã bỏ ra một số tiền lớn đưa hắn lên kinh thành học tập. Không có ai quản giáo, rốt cuộc học đòi thành một kẻ ăn chơi lêu lổng.
Hoàng Phủ Húc cũng chẳng muốn truy cứu chuyện của Hoàng Phủ Trác Ngọc. Nhưng chỉ là muốn có một sự giao phó với con dâu, ông ta mới đành phải làm dáng làm vẻ, ông quát lớn:
“Nghiệp chướng, mày lại dám đi đánh bạc. Người đâu! Lôi hắn xuống, đánh gãy chân cho ta.”
Nương tử của Hoàng Phủ Trác Ngọc nghe vậy thì sợ hoảng hồn. Mắng vài câu là đủ rồi, đánh gãy chân thì không được, nàng liền quỳ xuống cầu xin,
“Nếu như phu quân đã biết sai, xin cha cho huynh ấy một cơ hội sữa đổi! Trang sức mất thì đã mất rồi, nhưng người đánh bị thương rồi thì khó có thể trị lành được. Xin cha tha cho huynh ấy một lần.”
“Ngươi nghe mà xem! Nghe mà xem!”
Hoàng Phủ Húc chỉ vào mặt con trai mà mắng:
“Nhìn nương tử của ngươi mà xem! Người ta thương lo cho ngươi như vậy. Ngươi lại đối xử với người ta như thế, ngươi còn có phải là người nữa không?”
Hoàng Phủ Trác Ngọc chửi thầm trong lòng, nhưng trước mặt cha, hắn không dám không giả vờ, cố gắng ép ra hai giọt nước mắt,
“Nương tử, ta đây biết sai rồi, sẽ không ăn trộm đồ của nàng nữa, ta thề với nàng.”
“Được được! Thiếp sẽ tha thứ cho chàng. Nhưng thiếp sẽ nhớ lấy lời chàng nói. Nếu như vẫn có lần sau, thiếp sẽ đập đầu tự vẫn.”
Nương tử Hoàng Phủ Trác Ngọc không còn cách nào. Ai bảo cha mẹ nàng mù mắt, gả nàng cho một tên hoa hoa công tử như vậy, nàng đối với hắn đã cạn tình rồi.
Nương tử đi rồi, trên đại sảnh chỉ còn lại hai cha con họ, Hoàng Phủ Trác Ngọc nhìn bóng vợ tức giận mắng lên một tiếng,
“Phi! Con đàn bà thối này, chẳng qua chĩ là những món trang sức hỏng, vậy mà dám cáo trạng ta à!”
“Câm miệng cho ta!”
Hoàng Phủ Húc vốn không hề thực sự giận con. Đàn ông mà, đều có chút máu háo sắc. Bản thân ông ta cũng như vậy. Nhưng thấy đứa con trai ngay trước mặt mình mà vẫn nghênh ngang như vậy, ông bổng chốc nóng giận, chỉ vào mặt hắn mà mắng lớn:
“Thằng khốn nhà ngươi! Cha con chúng ta sắp bị người ta đạp ở dưới chân rồi. Ngươi còn không biết tu tỉnh, suốt ngày chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt, ngươi muốn ta phải lo cho ngươi suốt cả cuộc đời hay sao?”
Hoàng Phủ Trác Ngọc tuy là một tên chơi bời, như lại không hề ngốc, hắn biết phụ thân đang nói về việc gì, có chút gì đó ngạc nhiên,
“Phụ thân quá lo lắng rồi. Duy Minh tên kia tuy là được tổ phụ chỉ định đi dự tuyển. Nhưng hài nhi được biết, quốc cữu gia ở kinh thành đã nhúng tay vào việc này rồi. Chức vị này nhất định là thuộc về gia tộc mình rồi. Các gia tộc khác chẳng qua chỉ là đi góp vui mà thôi. Hơn nữa, phụ thân là đích trưởng tử, chức vị tộc trưởng sau này sẽ do phụ thân kế nhiệm. Con thấy tổ phụ cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu, phụ thân đừng có quá lo lắng.”
“Còn lâu!”
Hoàng Phủ Húc tức đến nổi lửa bốc tam trượng, căng gân cổ ra mắng con:
“Thằng khốn nhà ngươi thì biết gì chứ? Quốc cữu gia nhúng tay vào là có thể quyết định được sao? Ai mà không có chỗ dựa? Ai nói là Hoàng Phủ Gia chúng ta không có cơ hội? Cái đồ ăn hại nhà ngươi, sao ta lại có một đứa con không ra gì như ngươi chứ?”
Phụ thân cứ hết khốn nạn, rồi đến ăn hại, mắng đến Hoàng Phủ Trác Ngọc phiền đến phát bực, hắn đỏ mặt cãi lại,
“Hắn được chọn dự tuyển chức vị thì có liên quan gì đến con? Chính phụ thân không thuyết phục được tổ phụ, thì đem toàn bộ trách nhiệm đổ hết lên đầu con sao? Con không phục!”
“Thằng nghịch tử nhà ngươi, ta vốn dĩ muốn tiến cử ngươi đi ứng tuyển. Nhưng chính vì nhà ngươi bất tài, bỏ một số tiền lớn lên kinh học hành, nhưng đến cả tú tài cũng không đỗ được, mới khiến lời tiến cử của ta từ chối. Đây không phải là vấn đề của ngươi thì là vấn đề của ai? Tên vô dụng nhà ngươi còn dám trả treo sao? Cút! Cút đi!”
Hoàng Phủ Trác Ngọc bị mắng đến mặt mày tái tím, hắn giậm chân một cái, quay người tức giận bỏ đi, Hoàng Phủ Húc ảm đạm ngồi xuống, đơ người nhìn ra ngoài phòng khách, ông bị chuyện chức vị làm cho tâm can rối bời, cũng chẳng biết phải làm như thế nào.
Lúc này, sau lưng ông vọng đến một giọng phụ nữ lạnh nhạt, “Lão gia, hình như ông đang gặp chuyện gì đó phiền phức phải không?”
Nghe thấy giọng nói này, Hoàng Phủ Húc giật mình, cơ bắp trên người lập tức trở nên căng cứng, ông từ từ đứng dậy, trên mặt cố nở ra một nụ cười, sau lưng là một người phụ nữ trẻ khoác trên người một chiếc áo bông đen, mắt hạnh cằm đào, cơ thể đẩy đà, trông đầy quyến rũ, nhưng làn da phơi ra trên cổ và cánh tay lại trắng đến kinh người, không phải là một vẻ đẹp trắng trẻo, mà là vẻ trắng bệt của người chết.
Người phụ nữ này tên là Tiểu Cơ, vốn là tì thiếp của biệt giá Hoàng Phủ Cừ. Ba năm trước hắn đã tặng nàng cho Hoàng Phủ Húc, trở thành vợ sau của ông. Tổ tiên hai người từ ba trăm năm trước cũng cùng một tộc, giờ đã qua mấy trăm năm, huyết thống giờ đã phai nhạt, nhưng Hoàng Phủ Cừ lại ngắm vào tài lực của Đông Hải Hoàng Phủ Thị, cứ kiên quyết nhận Hoàng Phủ Húc là tộc đệ của mình, gia tộc Hoàng Phủ Thị cũng xem ông như là chỗ dựa.
Tiểu Cơ này danh nghĩa là vợ của Hoàng Phủ Húc, nhưng thực tế lại là tay trong của Hoàng Phủ Cừ phái đến. Hoàng Phủ Húc tuy là nhân vật số hai trong gia tộc, nhưng sợ bà ta như sợ hổ, không những không dám đụng đến người bà ta, mà còn phải luôn lấy lòng bà ta.
“Lão gia, sao ông không nói gì hết vậy?”
Tiểu Cơ mỉm cười. Cười đến thật đáng yêu, nhưng sâu trong ánh mắt bà ta lóe lên một sự khinh miệt đến tận xương tủy, và sự khinh miệt này giống như là kim châm, đâm thẳng vào Hoàng Phủ Húc.
Hoàng Phủ Húc thầm hận trong lòng, nhưng lại không dám đắc tội với bà ta, liền nói:
“Không có chuyện gì lớn lao cả. Phụ thân ta muốn cho một đứa cháu trai đi ứng tuyển chức Hộ Tào Chủ Sự, ta đang nghĩ cách làm sao thay đổi được cách nghĩ của phụ thân đây.”
“Có cần thiếp đi nói chuyện với Huyện Công không?”
Khóe thu ba của Tiểu Cơ vừa chớp, cười trông đầy vẻ quyến rũ. Lòng của Hoàng Phủ Húc cảm thấy có chút rung động. Tuy là mỗi lần nhờ Hoàng Phủ Cừ làm chuyện gì cũng phải trả một cái giá rất cao. Nhưng lời nói của Hoàng Phủ Cừ rất hữu dụng, phụ thân nhất định sẽ nghe, để người đàn bà này đi nói thử xem, có lẽ phụ thân sẽ thay đổi chủ ý.
Nghĩ đến đây, ông ta liền cười hùa theo: “Vậy việc này phải làm phiền đến phu nhân rồi.”
“Được để thiếp đi nói.”
Nụ cười của Tiểu Cơ trở nên kiêu sa hơn,
“Lão gia, hôm qua Bách Bảo Trai có đưa đến vài món châu báu, thiếp rất thích, lão gia nhìn xem……”
“Mua! Mua!”
Hoàng Phủ Húc huơ huơ tay,
“Không vấn đề gì, chỉ cần phu nhân thích, ta sẽ mua bằng được.”
“ Đa tạ lão gia, vậy thiếp sẽ đi làm việc cho ngài đây.”
Nói xong, bà ta uốn eo một cái, quay đi với vẻ đầy phong tình, Hoàng Phủ Húc nhìn theo từ phía sau, bất chợt nghiến răng mắng thầm:
“Chỉ là một con đào hát, vậy mà còn dám trả giá với ta sao!”
..........................................
Hoàng Phủ Trác Ngọc nộ khí xung thiên đi ngang qua vườn. Hôm nay hắn ta vô duyên vô cớ bị phụ thân mắng chửi thậm tệ một trận. Mắng đến hắn ão não tức giận, lòng đầy nộ khí nhưng không biết trút vào ai, hắn muốn đi kiếm nương tử của mình. "Không! Con tiện nhân ấy, phải dạy dỗ nó một bài học, lại dám sau lưng cáo trạng tội lỗi của ta, mày phản rồi.”
Vừa đi ngang qua Phiến Nguyệt môn, phía trước là căn viện nhỏ của hắn, đúng vào lúc này,
“Soạt!”
Có cái gì đó rơi trúng đầu, làm cho trán hắn cảm thấy đau nhức. Hắn một tay ôm lấy trán nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện ra dưới chân là một con diều hình chim én bị dứt dây, chính là con diều này đã rơi trúng hắn, đây là diều của ai thả vậy?
Lúc này, hắn đột nhiên ngay thấy bên ngoài viện có tiếng thở hồng hộc của trẻ con,
"Bên này! Bên này! anh thấy nó rơi xuống đây.”
“Ca ca! Anh không nhìn lầm chứ?”
“Không lầm. Nhất định là ở đây.”
Hai đứa trẻ một trai một gái, lúc này, chỉ nhìn thấy bên cạnh nguyệt môn ló ra hai cái đầu nhỏ, đây chính là Lạc Lạc và Đóa Đóa, Lạc Lạc nhận ra Trác ngọc, chỉ chỉ con diều, gãi gãi đầu cười hi hi:
“Nhị thúc, trả con diều cho chúng con!”
“Mấy đứa bây là con cái nhà ai? Sao lại nghịch ngợm vậy!”
Hoàng Phủ Trác Ngọc mặt xám lại, nói với vẻ không vui.
Vài gia nhân bên cạnh nhắc nhỏ:
“Thiếu gia, chúng là hai anh em sinh đôi đấy ạ.”
Hoàng Phủ Trác ngọc nhắm mắt lại, lạnh lùng nói:
“Chúng mày là con cái của Cống Cữ sĩ kia phải không?”
Đóa Đóa lập tức chỉnh lại câu nói của hắn,
“Cha của con không phải tên là Cống cữ Sĩ, cha con tên là Hoàng Phủ Duy Minh, là huynh trưởng của thúc.”
“Hừ! Huynh trưởng! Hắn xứng đáng sao?”
Hoàng Phủ Trác Ngọc lại chỉ vào con diều,
“Chúng bây muốn lấy lại cái này chứ gì?”
Lạc Lạc chấp tay van xin:
“Cầu xin nhị thúc đấy, trả diều lại cho chúng con! Chúng con hứa sẽ không nghịch ngợm nữa.”
“Được! Tao trả cho chúng mày.”
Hoàng Phủ Trác Ngọc lấy chân đạp lên con diều, vừa giẫm nát con diều, vừa mắng lớn:
“Lũ nhãi nhép chúng bây. Tụi lớn ăn h**p tao, lũ nhỏ chúng mày lại dám đem diều đến đụng tao, thì tao trả cho chúng mày đây!”
Lạc Lạc vừa sợ vừa oán, nó chạy lên ôm lấy chân của Hoàng Phủ Trác Ngọc,
“Đồ xấu xa, ông đền con diều cho tôi! Đền con diều cho tôi!”
Hoàng Phủ trác Ngọc vung chân hai cái, nhưng vung không ra. Hắn bèn nắm lấy tóc thằng bé, tát mạnh vào mặt nó, đánh đến nữa bên mặt của thằng bé đỏ tấy lên. Đóa Đóa thấy anh bị đánh, cô bé bèn từ phía sau chồm tới, ôm lấy chân còn lại cua Hoàng Phủ Trác Ngọc cắn một cái, làm cho Hoàng Phủ Trác ngọc vô cùng đau đớn. Lúc này hắn đang nắm lấy bàn tay của Lạc Lạc, tay vừa dùng sức, liền bẻ gãy ngón trỏ bên tay phải của Lạc Lạc.
Lạc Lạc gào lên, bỗng chốc khóc thét lên, gia nhân bên cạnh thấy chuyện không hay, lo lắng chạy đến khuyên can, Hoàng Phủ Trác Ngọc hừ một tiếng, quay người trở về tiểu viện của mình.
Lạc Lạc vừa khóc vừa chạy về nhà, Đóa Đóa cũng sợ đến phát khóc chạy theo anh mình từ phía sau.
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,308 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp