Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~19 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hai người cùng nhau đi sang tửu lầu Dương Kí ở bên cạnh, lúc này đang là giờ cơm, rất đông khách, chỗ ngồi đã hết từ lâu. Phục vụ đưa hai người lên tầng hai, tầng hai cũng huyên náo, rất là nhộn nhịp, cả hai tìm được một cái bàn trống ở gần cửa sổ.
“Khách quan quả là may mắn! chỗ này khách vừa mới ăn xong ra về, các ngài liền đến.”
Tô Y liền tự chỉ bản thân: “Đây là công lao của muội đấy, muội vừa giúp cho Tam lang ca ca thảy tiền may mắn.”
Vô tấn cười gõ vào đầu cô nhóc một cái, “Đây là công lao của muội, mau ngồi xuống đi!”
Tô Y chỉ là một tiểu la lỵ mới mười tuổi, vẫn chưa từng có người nào mời cô nhóc ăn cơm, mọi người chỉ xem cô như một đứa trẻ, nhưng cô lại tự cho mình đã lớn, bèn cầm lấy thực đơn, bắt chước cung cách của người lớn ho một tiếng, làm ra vẻ nói: “tiểu nhị, bổn cô nương gọi món đây.”
Vô Tấn thấy cô nhóc có hứng thú, cũng im lặng, đợi cô nhóc tự chọn món.
Tô Y xem qua bảng thực đơn, nhíu mày lại, lắc lắc đầu: “món ăn ở đây của các người hình như chẳng ra sao cả! thua hơn nhiều so với quán Đa Bảo ở Lạc Kinh.”Truyện được copy từ bachngocsa
Phục vụ quán chỉ biết nhăn nhó: “Bà cô nhỏ à, Đa Bảo là thiên hạ đệ nhất tửu lâu, phục vụ thức ăn cho cả hoàng cung, chúng tôi đây chỉ là một quán nhỏ làm sao mà so sánh được ?”
“Thôi được, thấy ngươi đáng thương, cũng không làm khó ngươi nữa.”
Tô Y đưa ra năm ngón tay nhỏ bé, lần lượt chỉ từng ngón, “Ta muốn ăn chân giò thủy tinh, sóc quế ngư, còn cả lá sen ba món, trứng xào, gà quay, trứng bồ câu chưng cách thủy, một đĩa rau luộc, đúng rồi, thêm một hủ rượu loại tốt.”
“Rượu thì không cần đâu.”
Vô Tấn lắc đầu tiếp lời, “Trà là được! Cho thêm một đĩa thịt dê, hai bát cơm, vậy thôi.”
“Khách quan đợi cho một lát, sẽ mang đến ngay!”
Người phục vụ vội vã quay đi, Tô Y chu miệng lên, “Tại sao lại không cho em uống rượu, trong nhà không cho uống, ở đây cũng không được uống sao?”
“Nha đầu này, muội tự nói xem, có được uống không?”
Tô Y làm mặt hề cười nói: “Hi hi! Muội đang chọc huynh đấy, muội làm sao mà uống rượu được! Vừa cay vừa khó uống. Đúng rồi, tam lang ca ca, huynh có biết hôm nay muội tìm huynh có việc gì không?”
Vô Tấn chưa từng nghĩ rằng cô nhóc này lại có chuyện gì, chỉ tưởng cô nhóc này định tìm mình kể chuyện cổ tích thôi, bèn cười hỏi: “Muội nói cho huynh biết làm sao mà muội tìm được huynh vậy? Huynh cảm thấy rất lạ.”
“ Thì đi hỏi thôi!”
Tô Y không muốn trả lời câu hỏi này của Vô Tấn, “Phía dưới mũi là miệng, không biết thì đi hỏi, đúng lúc muội gặp đại tẩu của huynh, tẩu ấy vừa mới đi chợ về, tẩu ấy nói huynh đến cầu Bát Tiên rồi, hình như là đi tìm tiệm cầm đồ, muội liền chạy đến cầu Bát Tiên, ở đây chỉ có một tiệm cầm đồ, hỏi là biết ngay thôi, kết quả một vị lão bá ngồi câu cá nói cho muội biết, là có một đám người bước vào, muội đoán chắc là các huynh.”
Vô Tấn lúc này mới nhớ ra là đã từng nói với đại ca về việc mở cửa tiệm cầm đồ , trong lòng thầm khen ngợi, cô nhóc này khá thông minh, vận may cũng khá tốt, vừa đúng lúc gặp được đại tẩu, nếu không cho dù thế nào thì cô bé cũng không tìm được mình. Vô Tấn lại chớp chớp mắt, nói đùa với cô nhóc: “A đầu muội có việc gì mà đến tìm huynh? Thật sự làm cho người khác khó hiểu?”
“Tam lang ca ca coi thường người ta quá! Muội có chuyện chính đáng mà!” Tô Y nói với vẻ nghiêm túc.
“Ồ? Chuyện chính đáng gì vậy?”
Tô Y lấy ra một quyển sách dày từ trong chiếc túi nhỏ đeo bên người, cười và đưa cho Vô Tấn, “Huynh xem thử, đây là cái gì?”
Vô Tấn nhận lấy quyển sách, chỉ thấy bên trong chi chít chữ, nét chữ ngay ngắn, cậu vội lật xem lướt vài trang, bất chợt lặng người, sao lại có thể như vậy được?
Cậu cảm thấy rất ngạc nhiên, quyển sách dày trước mặt cậu lại là phần mở đầu của bộ “ Tây du kí” , từ đoạn Tôn Ngộ Không sinh ra từ trong tảng đá, cho đến lúc đánh cược với Như Lai và bị thua, bị đè dưới núi Ngũ Hành Sơn.
Đương nhiên, tình tiết thì giống nhau, nhưng câu văn nét bút bên trong hoàn toàn khác, cậu nhớ đoạn này trong “tây du kí” của Ngô Thừa Ân chỉ viết có sáu bảy chương, mà một tập sách dày như vậy ít nhất là gần một trăm ngàn chữ, mà câu cú rất trôi chảy, bút pháp tuyệt mỹ, hoàn toàn là một quyển sách độc lập.
“ Y muội à, cái này do chính muội viết sao?”
Tô Y đang tập trung gắp một quả trứng bồ câu, khó khăn lắm mới gắp lên được, vừa định bỏ vào miệng, bị Vô Tấn ngắt ngang, quả trứng bèn tuột khỏi miệng rớt xuống đất, làm cô nhóc giận đến giậm chân, “Tam lang ca ca không cho người ta ăn cơm gì cả.”
“ Xin lỗi, dùng thìa múc này!”
Vô Tấn dùng thìa múc hai quả trứng bồ câu vào bát của Tô Y, lúc này Tô Y mới ăn được, cô nhóc vừa ăn vừa cười nói: “Tam lang ca ca nói không sai, sách này do muội viết.”
Vô Tấn lắc đầu cười nói: “Muội ngay đến quả trứng còn gắp không xong, làm sao biết dùng bút viết chữ chứ? Nhất định không phải do muội viết.”
“ Híc! Tam lang ca ca chỉ biết xem thường người ta thôi!”
Tô Y xụi cằm thở dài một tiếng, rồi đột nhiên cô nhóc bưng miệng cười khúc khích, “ Thôi được! muội thừa nhận, muội làm sao có được bản lĩnh đó, đây là sách do đường tỉ (chị họ) của muội viết, muội đem chuyện của huynh kể lại cho đường tỉ, tỉ ấy rất có hứng thú, liền viết thành quyển sách này.”
“ Chỉ mấy ngày mà đường tỉ của muội có thể viết xong quyển sách này sao?”
Vô Tấn cảm thấy có chút khó tin, chỉ vỏn vẹn trong một tháng, cô ấy có thể viết ra được một quyển tiểu thuyết gần mười vạn chữ, quả là chuyện li kì!
“ Cho nên mới nói huynh coi thường người ta quá!”
Tô Y dài giọng, cứ cầm đũa đung đưa nhè nhẹ trước mặt, nói với giọng đầy đắc ý, “ Huynh có lẽ chưa biết bản lĩnh đường tỉ của muội, tỉ ấy viết chữ không những nhanh, mà chữ tiểu khải còn viết rất đẹp nữa, mọi người ai nấy đều khen hết lời, là một tài nữ có tiếng, nhưng mà …………….”
Tô Y chợt nhớ ra là hôm nay có việc cần nhờ người ta, cô nhóc bèn rót cho Vô Tấn một tách trà, cười và tiếp tục nói:
“ Chẳng qua tỉ ấy cũng đang viết một quyển tiểu thuyết thần thoại, chỉ có điều là cứ viết hoài mà vẫn không hay, vì không có cốt truyện hay, vừa đúng lúc muội đem câu chuyện của huynh kể cho tỉ ấy nghe, tỉ ấy bèn đưa những tình tiết ấy vào trong truyện, viết thành quyển sách này.”
Vô Tấn âm thầm suy nghĩ: ‘Chả trách! Vậy thì còn được, thì ra là có cơ sở, nhưng mà cứ cho là vậy, tốc độ này vẫn còn quá nhanh, chép một lần cũng phải tổn hao tâm trí, tiểu thư Tô gia này quả là lợi hại.’
Nghĩ đến đây, cậu bèn gật gật đầu cười: “Vậy tập bản thảo này huynh sẽ đem về nhà đọc thật kĩ, xem thử có thể góp ý cho tỉ ấy không.”
“ Không! không!”
Tô Y hoảng hốt quơ tay, “Bản thảo muội không thể cho huynh được, đường tỉ còn phải chỉnh sửa lại, hôm nay muội đến tìm huynh, chỉ là muốn hỏi huynh, có đồng ý bán câu chuyện này cho đường tỉ của muội hay không, tỉ ấy đồng ý trả tiền cho huynh.”
Vô Tấn liền cười, thời đại này chẳng lẽ cũng có chuyện bản quyền sao? Cậu bổng chốc hiểu ra, không phải bản quyền, chính là sự thanh cao của một nhà văn, không muốn ăn cắp văn của người khác, tiểu thư Tô gia quả đúng là một cô gái rất có lòng tự tôn.
“Nếu tỉ của muội thích thì cứ lấy đi! Câu chuyện này huynh cũng được nghe từ người khác kể lại, huynh làm sao lại dám nhận tiền từ đường tỉ của muội “
Tô Y lắc lắc đầu như trống bỏi, “Như vậy không được, đường tỉ nói rồi, nếu như huynh không nhận tiền, vậy thì quyển sách này sẽ coi như là sách hai người cùng viết chung, có thể viết cả tên huynh lên đấy.”
“ Ừm! chủ ý này hay đấy”, Vô Tấn bèn gật đầu đồng ý, “nếu được thì tên huynh cứ để ở phía sau.”
“ Còn nữa………..”
Tô Y cười lém lỉnh: “Vậy còn câu chuyện phía sau, đường tăng thỉnh kinh, trư bát giới, sa hòa thượng, đường tỉ của muội cũng rất muốn nghe!”
Vô Tấn lúc này mới vỡ lẽ, thì ra ở đây còn có cái bẩy…………….tiểu a đầu, đại a đầu ranh ma này, muốn dụ mình kể tình tiết câu chuyện phía sau.
Vô Tấn cầm một chiếc đũa lên, bắt chước Tô Y cười cười đung đưa, “Thì ra là muốn lừa huynh, huynh còn lâu mới mắc bẫy.”
Tô Y thấy cậu không chịu, liền bám tay cậu nói, “ Tam lang ca ca,cầu xin huynh đấy, muội đã đồng ý với biểu tỉ, nếu vậy làm sao muội về ăn nói với tỉ ấy đây?”
“ Kì thực cho dù huynh đồng ý cũng không thực hiện được! Câu chuyện này dài lắm, phải mất hai ba tháng mới kể hết được, huynh chưa kết hôn, đường tỉ của muội lại chưa gả chồng, mà cứ ngày ngày ở bên nhau, …..không được! Mẹ muội cũng không đồng ý đâu.”
Vô Tấn chỉ nói chơi, chọc tiểu la lỵ, cậu không có thời gian ngày nào cũng ngồi kể chuyện cho cô tiểu thư nhà quan này nghe, hơn nữa Tô Hàn Trinh cũng đã từng ầm thầm nhắc nhở cậu, đừng có đi quấy nhiễu con gái ông, dĩ nhiên cũng bao gồm cả cháu gái ông, chính cậu ta đã vỗ ngực đồng ý, đàn ông mà! nếu đã đồng ý với người ta, thì phải làm được, nếu không lời ra tiếng vào, thì làm sao còn hi vọng Tô Hàn Trinh giúp đỡ cho tiệm cầm đồ của cậu chứ?
Tô Y bèn đỏ mặt, thực sự thì cách của cô nhóc là mỗi ngày cô đều đến nghe Vô Tấn kể chuyện, sau đó cô sẽ về kể lại cho đường tỉ, nhưng đường tỉ lại không đồng ý với cách nghĩ này của cô.
“ Tam lang ca ca , ý của đường tỉ muội là, muốn mời huynh làm thầy của muội, không biết huynh có đồng ý hay không?”
Vô Tấn cười lớn, cậu ta lắc lắc đầu, “Các muội về hỏi xem phụ thân các muội có đồng ý hay không!”
Nói xong, cậu ta gắp một miếng thịt dê tương bỏ vào miệng, nói chuyện ú ớ không rõ.
“Ăn nhanh đi! Ăn xong rồi về, huynh biết là muội lén chạy ra đây đấy.”
Mặt Tô Y đầy vẻ thất vọng, vốn cô bé đảm bảo với đường tỉ là sẽ thuyết phục Vô Tấn làm thầy của cô, nhưng cô bé lại quên mất không biết phụ thân có đồng ý hay không, phụ thân mướn thầy cho cô vốn rất nghiêm khắc, đều là những nhà nho lớn nổi tiếng, có lẽ Tam lang ca ca này phụ thân nhất định không đồng ý, cô giống như một chiếc lá non vừa bị sương rơi trúng, bỗng chốc không còn tinh thần.
Vô Tấn cười và an ủi: “Đừng có ủ rủ như vậy, đường tỉ của muội có thể viết xong cuốn Mỹ hầu vương này quả là hay rồi, cũng là một quyển sách hay mà!”
Tô Y đột nhiên nhớ ra một chuyện, cô nhóc bỗng nhảy lên, nắm lấy tay Vô Tấn vội nói: “Suýt tí nữa muội quên mất một chuyện lớn, Tam lang ca ca, là vầy… đại danh của huynh gọi là gì? Muội không biết.”
“ Ừm! đi hỏi cha muội ấy, ông ta biết.”
“ Cha sẽ không nói cho muội biết, huynh nói đi mà!”
“ A đầu muội đúng là lắm chuyện.”
Vô Tấn cười rồi dùng tay chấm nước trà viết lên bàn bốn chữ ‘Hoàng Phủ Vô Tấn’, “Đây là đại danh của ta, nhớ rồi chứ?”
‘Hoàng Phủ Vô Tấn!’
Tô Y nghịch ngợm chớp chớp mắt cười hi hi nói: “Thì ra tam lang ca ca tên là Hoàng Phủ Vô Tấn, vậy sau này muội sẽ gọi huynh là Vô Tấn ca ca.”
Dừng một hồi, cô nhóc lại hỏi với vẻ hiếu kì: “Sao lại gọi là Vô Tấn, mà không gọi là Vô Triệu, Vô Tề, Vô Tần, Vô Sở?”
“Làm sao huynh biết được, ăn cơm nhanh đi! Món chân giò thủy tinh của muội đến rồi kìa.”
Chính vào lúc này, phía trên vọng đến một tiếng cười vô cùng sảng khoái:
“Huynh còn phải nói sao, triều đình gần đây xảy ra không ít chuyện lớn!”
“Khách quan quả là may mắn! chỗ này khách vừa mới ăn xong ra về, các ngài liền đến.”
Tô Y liền tự chỉ bản thân: “Đây là công lao của muội đấy, muội vừa giúp cho Tam lang ca ca thảy tiền may mắn.”
Vô tấn cười gõ vào đầu cô nhóc một cái, “Đây là công lao của muội, mau ngồi xuống đi!”
Tô Y chỉ là một tiểu la lỵ mới mười tuổi, vẫn chưa từng có người nào mời cô nhóc ăn cơm, mọi người chỉ xem cô như một đứa trẻ, nhưng cô lại tự cho mình đã lớn, bèn cầm lấy thực đơn, bắt chước cung cách của người lớn ho một tiếng, làm ra vẻ nói: “tiểu nhị, bổn cô nương gọi món đây.”
Vô Tấn thấy cô nhóc có hứng thú, cũng im lặng, đợi cô nhóc tự chọn món.
Tô Y xem qua bảng thực đơn, nhíu mày lại, lắc lắc đầu: “món ăn ở đây của các người hình như chẳng ra sao cả! thua hơn nhiều so với quán Đa Bảo ở Lạc Kinh.”Truyện được copy từ bachngocsa
Phục vụ quán chỉ biết nhăn nhó: “Bà cô nhỏ à, Đa Bảo là thiên hạ đệ nhất tửu lâu, phục vụ thức ăn cho cả hoàng cung, chúng tôi đây chỉ là một quán nhỏ làm sao mà so sánh được ?”
“Thôi được, thấy ngươi đáng thương, cũng không làm khó ngươi nữa.”
Tô Y đưa ra năm ngón tay nhỏ bé, lần lượt chỉ từng ngón, “Ta muốn ăn chân giò thủy tinh, sóc quế ngư, còn cả lá sen ba món, trứng xào, gà quay, trứng bồ câu chưng cách thủy, một đĩa rau luộc, đúng rồi, thêm một hủ rượu loại tốt.”
“Rượu thì không cần đâu.”
Vô Tấn lắc đầu tiếp lời, “Trà là được! Cho thêm một đĩa thịt dê, hai bát cơm, vậy thôi.”
“Khách quan đợi cho một lát, sẽ mang đến ngay!”
Người phục vụ vội vã quay đi, Tô Y chu miệng lên, “Tại sao lại không cho em uống rượu, trong nhà không cho uống, ở đây cũng không được uống sao?”
“Nha đầu này, muội tự nói xem, có được uống không?”
Tô Y làm mặt hề cười nói: “Hi hi! Muội đang chọc huynh đấy, muội làm sao mà uống rượu được! Vừa cay vừa khó uống. Đúng rồi, tam lang ca ca, huynh có biết hôm nay muội tìm huynh có việc gì không?”
Vô Tấn chưa từng nghĩ rằng cô nhóc này lại có chuyện gì, chỉ tưởng cô nhóc này định tìm mình kể chuyện cổ tích thôi, bèn cười hỏi: “Muội nói cho huynh biết làm sao mà muội tìm được huynh vậy? Huynh cảm thấy rất lạ.”
“ Thì đi hỏi thôi!”
Tô Y không muốn trả lời câu hỏi này của Vô Tấn, “Phía dưới mũi là miệng, không biết thì đi hỏi, đúng lúc muội gặp đại tẩu của huynh, tẩu ấy vừa mới đi chợ về, tẩu ấy nói huynh đến cầu Bát Tiên rồi, hình như là đi tìm tiệm cầm đồ, muội liền chạy đến cầu Bát Tiên, ở đây chỉ có một tiệm cầm đồ, hỏi là biết ngay thôi, kết quả một vị lão bá ngồi câu cá nói cho muội biết, là có một đám người bước vào, muội đoán chắc là các huynh.”
Vô Tấn lúc này mới nhớ ra là đã từng nói với đại ca về việc mở cửa tiệm cầm đồ , trong lòng thầm khen ngợi, cô nhóc này khá thông minh, vận may cũng khá tốt, vừa đúng lúc gặp được đại tẩu, nếu không cho dù thế nào thì cô bé cũng không tìm được mình. Vô Tấn lại chớp chớp mắt, nói đùa với cô nhóc: “A đầu muội có việc gì mà đến tìm huynh? Thật sự làm cho người khác khó hiểu?”
“Tam lang ca ca coi thường người ta quá! Muội có chuyện chính đáng mà!” Tô Y nói với vẻ nghiêm túc.
“Ồ? Chuyện chính đáng gì vậy?”
Tô Y lấy ra một quyển sách dày từ trong chiếc túi nhỏ đeo bên người, cười và đưa cho Vô Tấn, “Huynh xem thử, đây là cái gì?”
Vô Tấn nhận lấy quyển sách, chỉ thấy bên trong chi chít chữ, nét chữ ngay ngắn, cậu vội lật xem lướt vài trang, bất chợt lặng người, sao lại có thể như vậy được?
Cậu cảm thấy rất ngạc nhiên, quyển sách dày trước mặt cậu lại là phần mở đầu của bộ “ Tây du kí” , từ đoạn Tôn Ngộ Không sinh ra từ trong tảng đá, cho đến lúc đánh cược với Như Lai và bị thua, bị đè dưới núi Ngũ Hành Sơn.
Đương nhiên, tình tiết thì giống nhau, nhưng câu văn nét bút bên trong hoàn toàn khác, cậu nhớ đoạn này trong “tây du kí” của Ngô Thừa Ân chỉ viết có sáu bảy chương, mà một tập sách dày như vậy ít nhất là gần một trăm ngàn chữ, mà câu cú rất trôi chảy, bút pháp tuyệt mỹ, hoàn toàn là một quyển sách độc lập.
“ Y muội à, cái này do chính muội viết sao?”
Tô Y đang tập trung gắp một quả trứng bồ câu, khó khăn lắm mới gắp lên được, vừa định bỏ vào miệng, bị Vô Tấn ngắt ngang, quả trứng bèn tuột khỏi miệng rớt xuống đất, làm cô nhóc giận đến giậm chân, “Tam lang ca ca không cho người ta ăn cơm gì cả.”
“ Xin lỗi, dùng thìa múc này!”
Vô Tấn dùng thìa múc hai quả trứng bồ câu vào bát của Tô Y, lúc này Tô Y mới ăn được, cô nhóc vừa ăn vừa cười nói: “Tam lang ca ca nói không sai, sách này do muội viết.”
Vô Tấn lắc đầu cười nói: “Muội ngay đến quả trứng còn gắp không xong, làm sao biết dùng bút viết chữ chứ? Nhất định không phải do muội viết.”
“ Híc! Tam lang ca ca chỉ biết xem thường người ta thôi!”
Tô Y xụi cằm thở dài một tiếng, rồi đột nhiên cô nhóc bưng miệng cười khúc khích, “ Thôi được! muội thừa nhận, muội làm sao có được bản lĩnh đó, đây là sách do đường tỉ (chị họ) của muội viết, muội đem chuyện của huynh kể lại cho đường tỉ, tỉ ấy rất có hứng thú, liền viết thành quyển sách này.”
“ Chỉ mấy ngày mà đường tỉ của muội có thể viết xong quyển sách này sao?”
Vô Tấn cảm thấy có chút khó tin, chỉ vỏn vẹn trong một tháng, cô ấy có thể viết ra được một quyển tiểu thuyết gần mười vạn chữ, quả là chuyện li kì!
“ Cho nên mới nói huynh coi thường người ta quá!”
Tô Y dài giọng, cứ cầm đũa đung đưa nhè nhẹ trước mặt, nói với giọng đầy đắc ý, “ Huynh có lẽ chưa biết bản lĩnh đường tỉ của muội, tỉ ấy viết chữ không những nhanh, mà chữ tiểu khải còn viết rất đẹp nữa, mọi người ai nấy đều khen hết lời, là một tài nữ có tiếng, nhưng mà …………….”
Tô Y chợt nhớ ra là hôm nay có việc cần nhờ người ta, cô nhóc bèn rót cho Vô Tấn một tách trà, cười và tiếp tục nói:
“ Chẳng qua tỉ ấy cũng đang viết một quyển tiểu thuyết thần thoại, chỉ có điều là cứ viết hoài mà vẫn không hay, vì không có cốt truyện hay, vừa đúng lúc muội đem câu chuyện của huynh kể cho tỉ ấy nghe, tỉ ấy bèn đưa những tình tiết ấy vào trong truyện, viết thành quyển sách này.”
Vô Tấn âm thầm suy nghĩ: ‘Chả trách! Vậy thì còn được, thì ra là có cơ sở, nhưng mà cứ cho là vậy, tốc độ này vẫn còn quá nhanh, chép một lần cũng phải tổn hao tâm trí, tiểu thư Tô gia này quả là lợi hại.’
Nghĩ đến đây, cậu bèn gật gật đầu cười: “Vậy tập bản thảo này huynh sẽ đem về nhà đọc thật kĩ, xem thử có thể góp ý cho tỉ ấy không.”
“ Không! không!”
Tô Y hoảng hốt quơ tay, “Bản thảo muội không thể cho huynh được, đường tỉ còn phải chỉnh sửa lại, hôm nay muội đến tìm huynh, chỉ là muốn hỏi huynh, có đồng ý bán câu chuyện này cho đường tỉ của muội hay không, tỉ ấy đồng ý trả tiền cho huynh.”
Vô Tấn liền cười, thời đại này chẳng lẽ cũng có chuyện bản quyền sao? Cậu bổng chốc hiểu ra, không phải bản quyền, chính là sự thanh cao của một nhà văn, không muốn ăn cắp văn của người khác, tiểu thư Tô gia quả đúng là một cô gái rất có lòng tự tôn.
“Nếu tỉ của muội thích thì cứ lấy đi! Câu chuyện này huynh cũng được nghe từ người khác kể lại, huynh làm sao lại dám nhận tiền từ đường tỉ của muội “
Tô Y lắc lắc đầu như trống bỏi, “Như vậy không được, đường tỉ nói rồi, nếu như huynh không nhận tiền, vậy thì quyển sách này sẽ coi như là sách hai người cùng viết chung, có thể viết cả tên huynh lên đấy.”
“ Ừm! chủ ý này hay đấy”, Vô Tấn bèn gật đầu đồng ý, “nếu được thì tên huynh cứ để ở phía sau.”
“ Còn nữa………..”
Tô Y cười lém lỉnh: “Vậy còn câu chuyện phía sau, đường tăng thỉnh kinh, trư bát giới, sa hòa thượng, đường tỉ của muội cũng rất muốn nghe!”
Vô Tấn lúc này mới vỡ lẽ, thì ra ở đây còn có cái bẩy…………….tiểu a đầu, đại a đầu ranh ma này, muốn dụ mình kể tình tiết câu chuyện phía sau.
Vô Tấn cầm một chiếc đũa lên, bắt chước Tô Y cười cười đung đưa, “Thì ra là muốn lừa huynh, huynh còn lâu mới mắc bẫy.”
Tô Y thấy cậu không chịu, liền bám tay cậu nói, “ Tam lang ca ca,cầu xin huynh đấy, muội đã đồng ý với biểu tỉ, nếu vậy làm sao muội về ăn nói với tỉ ấy đây?”
“ Kì thực cho dù huynh đồng ý cũng không thực hiện được! Câu chuyện này dài lắm, phải mất hai ba tháng mới kể hết được, huynh chưa kết hôn, đường tỉ của muội lại chưa gả chồng, mà cứ ngày ngày ở bên nhau, …..không được! Mẹ muội cũng không đồng ý đâu.”
Vô Tấn chỉ nói chơi, chọc tiểu la lỵ, cậu không có thời gian ngày nào cũng ngồi kể chuyện cho cô tiểu thư nhà quan này nghe, hơn nữa Tô Hàn Trinh cũng đã từng ầm thầm nhắc nhở cậu, đừng có đi quấy nhiễu con gái ông, dĩ nhiên cũng bao gồm cả cháu gái ông, chính cậu ta đã vỗ ngực đồng ý, đàn ông mà! nếu đã đồng ý với người ta, thì phải làm được, nếu không lời ra tiếng vào, thì làm sao còn hi vọng Tô Hàn Trinh giúp đỡ cho tiệm cầm đồ của cậu chứ?
Tô Y bèn đỏ mặt, thực sự thì cách của cô nhóc là mỗi ngày cô đều đến nghe Vô Tấn kể chuyện, sau đó cô sẽ về kể lại cho đường tỉ, nhưng đường tỉ lại không đồng ý với cách nghĩ này của cô.
“ Tam lang ca ca , ý của đường tỉ muội là, muốn mời huynh làm thầy của muội, không biết huynh có đồng ý hay không?”
Vô Tấn cười lớn, cậu ta lắc lắc đầu, “Các muội về hỏi xem phụ thân các muội có đồng ý hay không!”
Nói xong, cậu ta gắp một miếng thịt dê tương bỏ vào miệng, nói chuyện ú ớ không rõ.
“Ăn nhanh đi! Ăn xong rồi về, huynh biết là muội lén chạy ra đây đấy.”
Mặt Tô Y đầy vẻ thất vọng, vốn cô bé đảm bảo với đường tỉ là sẽ thuyết phục Vô Tấn làm thầy của cô, nhưng cô bé lại quên mất không biết phụ thân có đồng ý hay không, phụ thân mướn thầy cho cô vốn rất nghiêm khắc, đều là những nhà nho lớn nổi tiếng, có lẽ Tam lang ca ca này phụ thân nhất định không đồng ý, cô giống như một chiếc lá non vừa bị sương rơi trúng, bỗng chốc không còn tinh thần.
Vô Tấn cười và an ủi: “Đừng có ủ rủ như vậy, đường tỉ của muội có thể viết xong cuốn Mỹ hầu vương này quả là hay rồi, cũng là một quyển sách hay mà!”
Tô Y đột nhiên nhớ ra một chuyện, cô nhóc bỗng nhảy lên, nắm lấy tay Vô Tấn vội nói: “Suýt tí nữa muội quên mất một chuyện lớn, Tam lang ca ca, là vầy… đại danh của huynh gọi là gì? Muội không biết.”
“ Ừm! đi hỏi cha muội ấy, ông ta biết.”
“ Cha sẽ không nói cho muội biết, huynh nói đi mà!”
“ A đầu muội đúng là lắm chuyện.”
Vô Tấn cười rồi dùng tay chấm nước trà viết lên bàn bốn chữ ‘Hoàng Phủ Vô Tấn’, “Đây là đại danh của ta, nhớ rồi chứ?”
‘Hoàng Phủ Vô Tấn!’
Tô Y nghịch ngợm chớp chớp mắt cười hi hi nói: “Thì ra tam lang ca ca tên là Hoàng Phủ Vô Tấn, vậy sau này muội sẽ gọi huynh là Vô Tấn ca ca.”
Dừng một hồi, cô nhóc lại hỏi với vẻ hiếu kì: “Sao lại gọi là Vô Tấn, mà không gọi là Vô Triệu, Vô Tề, Vô Tần, Vô Sở?”
“Làm sao huynh biết được, ăn cơm nhanh đi! Món chân giò thủy tinh của muội đến rồi kìa.”
Chính vào lúc này, phía trên vọng đến một tiếng cười vô cùng sảng khoái:
“Huynh còn phải nói sao, triều đình gần đây xảy ra không ít chuyện lớn!”
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,269 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp