Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~23 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thời gian nửa tháng lại trôi qua, buổi sáng hôm nay, Hoàng Phủ Quí nhận được tin tức từ La tú tài, con trai của Quan Bảo Kì cuối cùng cũng về huyện Duy Dương xử lí gia sản rồi. Ông bèn cùng Vô Tấn đi đến tiệm cầm đồ Quan Kí ở ngay cầu Bát Tiên.
Cầu Bát Tiên là một địa danh, là tên của một cây cầu, nằm ở thành Đông, cách nơi mà họ tổ chức xổ số không xa cho lắm. Do ở đây có một cây cầu nhỏ mà truyền thuyết kể rằng có tám vị tiên đã từng đi qua nên mới có tên là cầu Bát Tiên. Cầu Bát Tiên là một trong ba nơi buôn bán sầm uất nhất của thành Duy Dương, sông Tử Đồng là một nhánh của Sở giang cũng chảy qua nơi này. Bờ bắc của sông Tử Đồng chủ yếu là các hộ dân, còn bờ nam thì quán phố dày đặc, người qua lại nhộn nhịp, chỉ cần buôn bán không quá tệ, thì ít nhiều vẫn có thể kiếm ra tiền.
Tiệm cầm đồ Quan Kí đang định chuyển nhượng nằm ở phía tây của cầu Bát Tiên, nếu cứ đi mãi về phía tây thì là đường cụt, gần như ít có người đi lại. Người đi đường đều đi thẳng qua cầu. Vô Tấn cảm thấy mặt bằng nơi đây không được tốt, nhưng Hoàng Phủ Quí cứ kiên trì nói rằng mở tiệm cầm đồ thì mặt bằng không quan trọng, quan trọng là bảng hiệu. Mà nơi đây giá thuê lại rất rẻ, Vô Tấn không có kinh nghiệm mở tiệm cầm đồ, nên cậu cũng chẳng nói gì nhiều.
Nơi có mặt bằng tốt nhất đó chính là Dương Kí tửu lầu, tửu lầu này nằm ngay đầu cầu, buôn bán rất đông khách. Ngay cả đặt một chỗ cũng phải đăng kí trước nửa ngày, phía tây của tửu lầu là một đạo quán, thờ lão quân, phía tây miếu lão quân chính là tiệm cầm đồ Quan Kí. Phòng ốc trong tiệm cầm đồ còn khá tốt, vừa mới được sửa sang lại trong vài năm nay, diện tích bốn mẫu đất, vô cùng rộng rãi.
Nghe nói có không ít khách hàng đến tiệm cầm đồ khi đi ngang qua miếu lão quân đều ghé vào thắp một nén hương, kết quả là có không ít khách hàng sau khi thắp hương xong thì lại bắt đầu có niềm tin vào cuộc sống, nên không ghé vào tiệm cầm đồ nữa.
Lão đông chủ của tiệm cầm đồ đã qua đời tại quê nhà ở huyện Thư Thành cách đây hơn một tháng, ông ta chỉ có một đứa con trai duy nhất. Theo phong tục tại quê nhà, phụ thân mất, con trai phải canh mộ trong ba năm, cho nên con trai của Quan Bảo Kí chỉ đành chuyển nhượng tiệm cầm đồ, chuẩn bị về quê thọ tang cha ba năm.
Hai bên đều là người chung một hàng nghề, quan hệ bình thường cũng khá tốt, một người đồng ý mua lại, một người đồng ý chuyển nhượng, gần như rất hợp nhau, cả hai bên bèn ngồi xuống thương lượng một số việc liên quan đến chuyển nhượng tiệm cầm. Chỉ đi một vòng quanh tiệm cầm, Hoàng Phủ Quí cảm thấy rất ưng ý, rộng gần bốn mẫu đất, một quầy đài rộng lớn, phía sau có hơn hai mươi mấy gian phòng, đa số đều là phòng trống, hậu viện còn có cả một khoảng đất trống khoảng hai mẫu.
Tiệm cầm đồ này thuộc dạng thuê, hợp đồng thuê ba năm, tiền thuê tổng cộng là ba trăm lượng, vô cùng rẻ. Nghe nói phong thủy nơi đây không được tốt, mà trong khi Dương Kí tửu lầu chỉ cách nơi này mấy chục bước thì lại khác hẳn, giá cả nơi đó cao đến khiến người ta phải tặc lưỡi, mà diện tích thì chỉ có hai mẫu đất.
Hoàng Phủ Quí không để ý đến việc tại sao giá thuê lại rẻ như vậy, cái mà ông quan tâm đó là số hàng tồn trong kho, như những món đồ cổ bằng ngọc đắt tiền, hay là những dụng cụ gia dụng Đông Y rẻ tiền, những hàng tồn kho này đều là món đồ cầm vĩnh viễn, đều được mua lại với giá rất rẻ, đang chuẩn bị bán ra với giá cao.
Do chủ tiệm cầm Quan Kí đang vội về quê thọ tang cha, cho nên ông ta đồng ý với Hoàng Phủ Quí, tất cả những món hàng tồn kho sau khi được định lại giá xong thì toàn bộ sẽ được giảm 70% , còn lại những quầy đài, bàn ghế và kệ giá cũng như những đồ dùng gia đình đều sẽ cho không toàn bộ. Chỉ bấy nhiêu thôi đã khiến cho Hoàng Phủ Quí hoàn toàn bằng lòng, nên biết là thêm một bộ kệ giá chất hàng, ít nhất cũng phải tốn đến mấy trăm lượng bạc, còn những hàng hóa lại được giảm 70%, đây ít nhất cũng đã nhượng bộ hết cả mấy ngàn lượng rồi, giá rẻ bèo như vậy biết đi đâu mà tìm.
Xác định giá cả của những món hàng cầm vĩnh viễn này, cũng chính là thời điểm quan trọng để cả hai bên thương lượng giá cả chuyển nhượng. Lúc như vậy không được hấp tấp, cũng không được dựa vào sổ sách, vì thời gian qua lâu, giá cả của một số món đồ sẽ có sự thay đổi, nên cần phải đem toàn bộ hàng hóa ra, tiến hành đánh giá lại từng món một. Hoàng Phủ Quí là người trong nghề, hai người làm cũng là những cao thủ, La tú tài đứng một bên góp vui, trả giá với người chủ đất vừa nghe tin chạy đến, hắn ta định ép giá tiền thuê trong ba năm lên đến hai trăm năm mươi lượng.
Thời gian cứ thế dần dần trôi qua, hai bên cứ thỏa thuận xong một món , thì ghi lại một món. Vô Tấn rảnh rỗi đứng bên cạnh, cậu cũng từ từ hiểu ra một chút ít vấn đề, cái này cũng giống như vay mượn thế chấp ở đời sau vậy. Điển hình như vật được mang đến cầm kì thực chính là món đồ thế chấp, thế chấp để mượn tiền. Khi muốn chuộc lại món đồ đã cầm thì phải trả lãi tức, rất đơn giản. Nếu như không muốn chuộc lại nữa, thì những món hàng ấy được xem như là hàng cầm vĩnh viễn, và sẽ do tiệm cầm đồ toàn quyền quyết định.
Vô Tấn đứng xem một hồi, lúc này bên ngoài có một ông lão bước vào, cầm một tờ giấy gọi to:
“Ở đây có ai tên Tam lang không?”
Mọi người đều ngẩn ra, một hồi lâu không thấy ai trả lời, ông lão lại gọi thêm hai lần nữa, lúc này Vô Tấn mới sực nhớ ra, không phải tên tục của cậu là Tam lang sao?
“Là tôi!”
Cậu vội đưa tay lên, bèn bước lên trước hỏi ông lão:
“Xin hỏi có chuyện gì không ạ?”
“Lúc nãy trước cửa có một cô bé họ Tô nhờ ta đưa mảnh giấy này, có lẽ là đưa cho cậu đấy!”
Vô Tấn sực nhớ ra, chẳng lẽ là tiểu la lỵ Y muội, cậu nhận lấy mảnh giấy mở ra xem, chỉ thấy bên trên viết một câu:
“Đại bịp bợm, cho huynh thêm một cơ hội nữa, giờ ngọ một khắc hôm nay, gặp tại miếu lão quân.”
Dòng chữ nguệch ngoạc, dường như có vẻ vội vã. Vô Tấn đột nhiên nhớ đến mảnh giấy mà lần trước Tô Y đưa cho mình, thế mà cậu lại quên béng, cậu quay lại nhìn chiếc đồng hồ cát, sắp đến giờ ngọ một khắc rồi. Cậu mỉm cười, bèn nói với Hoàng Phủ Quí một tiếng, sau đó thong thả đi về phía miếu lão quân, giờ ngọ một khắc cũng chính là mười một giờ rưỡi.
Thời tiết hôm nay rất tốt, một trận mưa hôm qua đã khiến cho bầu trời trở nên trong sáng, bầu trời xanh biếc trông như một miếng bảo thạch lam vô cùng đẹp, một màu xanh biếc, trong xanh gần như không hề có một gợn mây. Thành Duy Dương cũng được trận mưa xuân vừa rồi gột rửa sạch sẽ. Vô Tấn đi rất lâu, nhưng trên chiếc ủng da trâu của cậu cũng không hề thấy một hạt bụi nào cả.
Không khí đặc biệt trong lành, gió nhè nhẹ, bầu trời trong xanh, đây quả là một buổi sáng đầu xuân đầy thảnh thơi, khí trời như vậy khiến cậu nhớ đến hai câu thơ:
“Gió nhè nhẹ làm say lòng người, chỉ đành xem Hàn Châu như là Biện Châu.”
Ha ha! Hai câu thơ này hình như có vẻ không phù hợp, nhưng tâm trạng của cậu thật sự rất tốt.
Miếu lão quân rất rộng, rộng hai mươi mấy mẫu đất, trông như một lão nông không hợp thời, co cụm trong cái phố thương nghiệp phồn hoa này.
Vô Tấn bước vào trong cánh cửa cũ kĩ của miếu lão quân, trên chiếc bàn nhỏ ngay cửa để đầy nhang đèn giấy cúng. Một nén nhang, một cây nến, năm tờ giấy, được xếp gọn gàng từng phần, tấm biển treo bên cạnh ghi rõ:
‘ Vào cửa lấy nhang, tiền nhang là một trăm văn tiền, bỏ tiền ra để cúng thần, thành tâm ắt linh nghiệm’ , bản thân bỏ tiền vào trong cái thùng giấy bên cạnh, có cảm giác khá giống với một cái máy bán hàng.
Vô Tấn lấy ra hai nén bạc từ trong cái túi đeo bên người, mỗi nén năm mươi văn tiền, bỏ vào trong thùng giấy, và lấy một phần nhang đèn từ trên bàn án.
Miếu lão quân đã rât cũ kĩ, không có sơn môn, hậu viện hay là trung đình gì cả, chỉ có một ngôi miếu nhỏ chưa đầy nửa mẫu đất, đứng trơ trọi giữa một bãi cỏ hoang rộng lớn, xung quanh là một dãy tường thấp bể nát bao quanh.
Dãy đất hoang vu này của là gia sản của chủ tiệm cầm đồ, đây vốn là từ đường của nhà chủ tiệm, nhưng về sau gia đạo suy bại, từ đường cũng bị phá đi, và tổ phụ của người chủ đất này xây nơi đây thành đạo quán, thờ thái thượng lão quân. Hiện có một đạo sĩ đang ở bên trong, nghe nói có quan hệ thân thích với người chủ đất.
Hương khách trong miếu lão quân vô cùng thưa thớt, chỉ thấy hai người phụ nữ lớn tuổi đang đốt hương cầu xin lão quân phù hộ cho con trai họ sớm ngày phát tài, người đạo sĩ trông miếu đã hơn năm mươi, dáng người vừa đen vừa mập, khuôn mặt đầy đặn, mặc một chiếc đạo bào, đang nằm sưởi nắng trên một chiếc ghế tre, nhắm mắt len lén nhìn Vô Tấn.
Trước căn miếu nhỏ có một cái lư hương lớn bằng đồng thau, phía trên có khắc mười hai con giáp, trên mỗi một con giáp đều có một cái chân nến hương bàn, để cho khách đến đốt hương cầu nguyện. Miệng lư hương ở phía bên trên được làm rất lớn, rìa bên có giắt hai đồng tiền để bói toán. Có lẽ là để sau khi thắp hương xong. Khách hành hương sẽ thảy đồng tiền vào trong lư hương, đương nhiên, đồng tiền rất dễ được thảy vào, chứ không phải thuộc loại miệng nhỏ phải nhờ vào vận may mới thảy vào được, nếu không như vậy thì ông đạo sĩ lấy gì mà sống qua ngày chứ?
Trùng hợp là kiếp trước của Vô Tấn là 21 tuổi, tuổi hợi, kiếp này mười bảy tuổi, vẩn là tuổi hợi. Cậu tìm thấy hình con lợn trên lư hương, đốt nến lên, để bên trên hương bàn của tượng đồng, chấp tay lạy hai lạy.
“Thì ra Tam lang ca ca tuổi Hợi!” bên cạnh bỗng vang lên giọng nói trong trẻo của tiểu la lỵ
Vô Tấn quay đầu lại, thì thấy tiểu la lỵ đang nghiêng đầu nhìn cậu cười tủm tỉm, dáng vẻ ấy như mới phát hiện ra một bí mật động trời của cậu.
Vô Tấn trông thấy hôm nay cô bé chải hai chùm tóc kiểu vọng tiên, trên người mặc một bộ váy lụa ngắn màu tuyết trắng, mặt hoa da phấn, một đôi mắt ngấn lệ vừa to vừa tròn, nở nụ cười hồn nhiên, trên tay xách một cái túi lụa nhỏ màu xanh.
Vô Tấn trong lòng rất thích, bèn cười và hỏi cô bé:
“Tại sao huynh không thể tuổi Hợi chứ?”
“Muội đâu có nói huynh không được tuổi Hợi đâu! Muội chỉ cảm thấy không giống.”
“Vậy như thế nào mới giống?”
“Tuổi Hợi thì phải đầu to tai to, thân hình tròn trịa, giống như, giống như….”
Tô Y đột nhiên kề tai nói nhỏ với Vô Tấn:
“Giống như cái ông đạo sĩ đang nằm kia đó!”
Vô Tấn cười ha ha, ngón tay búng lên mũi cô bé một cái:
“Ừm! Còn muội có lẽ là tuổi Tý, vừa gầy vừa nhỏ, miệng lại nhọn.”
“Sao lại nói người ta là con chuột chứ!”
Tô Y đột nhiên nhớ đến chuyện lần trước cậu thất hẹn, bất chợt chu chiếc mỏ nho nhỏ lên nói với vẻ giận dỗi:
“Người ta tuổi rồng đấy? Rồng có thể hô mây gọi gió, có thể lên trời xuống biển, mạnh hơn nhiều so với con heo mập bịp bợm như huynh, suốt ngày chỉ biết có ăn!”
Nói đến ăn, Vô Tấn đột nhiên cảm thấy bụng có hơi đói, bây giờ đang lúc giờ cơm, ngay cả ông đạo sĩ nằm sưởi nắng lúc nãy cũng đã đi ăn cơm, cậu bèn cười và nói:
“Nếu đã như vậy, heo mập ca ca sẽ mời tiểu long nữ muội ăn cơm tại Dương Kí tửu lầu kế bên được chứ?”
“Không đi!”
Tô Y giậm chân quay người đi, mắt ngân ngấn lệ:
“Huynh nói đi! Lần trước tại sao lại không đến?”
“Lần trước Tam Lang ca ca bệnh nặng, suýt nữa mất cả mạng, cho nên không đến được.”
Vô Tấn vốn không hề nhớ đến cuộc hẹn với Tiểu La Lệ, cậu tùy tiện viện lại một cái cớ tương đối nghiêm trọng, tiểu nha đầu lập tức không còn giận dỗi nữa, quay đầu lại chớp chớp mắt, hỏi cậu với vẻ rất là quan tâm:
“ Vậy…giờ đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Bệnh thì khỏi rồi, nhưng người thì lại gầy đi nhiều, giờ trở thành một con heo gầy nhom rồi, cho nên mới cần đi tẩm bổ, vào tửu lầu ăn cái gì đó ngon ngon một chút nhé.”
Vô Tấn lại dỗ ngọt cô bé:
“Sao nào, nể mặt Tam Lang ca ca, đi ăn cơm nhé! Đây là lần đầu tiên huynh mời người khác ăn cơm đấy!”
“Có thật không?”
Vô Tấn nghe cậu nói là lần đầu tiên mời người khác ăn cơm, lập tức mặt mũi tươi cười, vẻ không vui lúc nãy giờ đã biến mất.
“Được! Chúng ta đi thôi.”
Cô bé nắm tay Vô Tấn vội đi, nhưng Vô Tấn lại sực nhớ một chuyện, cười híp mắt nói:
“Đợi một lát đã, để huynh thử vận may.”
Cậu móc ra mười mấy đồng tiền trong túi, chuẩn bị ném vào trong lư hương. Tô Y rất thích trò này, cô bé vội nắm lấy cánh tay của Vô Tấn:
“Để muội! Muội rất may mắn đấy.”
Vô Tấn đưa cho cô bé một mớ tiền đồng, Tô Y nhắm chuẩn lư hương nhè nhẹ ném vào, chỉ nghe tiếng ‘ leng keng ‘ trong trẻo, Tô Y mừng rỡ đến vỗ vỗ tay:
“Đã nghe thấy tiếng may mắn rồi, năm nay Vô Tấn ca ca nhất định sẽ gặp may.”
“ Ha ha! Cứ như lời muội nói vậy, chúng ta đi ăn nào.”
Tô Y mỉm cười, nắm lấy tay Vô Tấn, nhảy chân sáo đi theo cậu ….
(*) tiểu la lỵ (những chương trước có thể viết là Tiểu La Lệ): cô bé xinh xắn (còn nhỏ nhưng đã lộ vẻ xinh đẹp, hấp dẫn)!
Cầu Bát Tiên là một địa danh, là tên của một cây cầu, nằm ở thành Đông, cách nơi mà họ tổ chức xổ số không xa cho lắm. Do ở đây có một cây cầu nhỏ mà truyền thuyết kể rằng có tám vị tiên đã từng đi qua nên mới có tên là cầu Bát Tiên. Cầu Bát Tiên là một trong ba nơi buôn bán sầm uất nhất của thành Duy Dương, sông Tử Đồng là một nhánh của Sở giang cũng chảy qua nơi này. Bờ bắc của sông Tử Đồng chủ yếu là các hộ dân, còn bờ nam thì quán phố dày đặc, người qua lại nhộn nhịp, chỉ cần buôn bán không quá tệ, thì ít nhiều vẫn có thể kiếm ra tiền.
Tiệm cầm đồ Quan Kí đang định chuyển nhượng nằm ở phía tây của cầu Bát Tiên, nếu cứ đi mãi về phía tây thì là đường cụt, gần như ít có người đi lại. Người đi đường đều đi thẳng qua cầu. Vô Tấn cảm thấy mặt bằng nơi đây không được tốt, nhưng Hoàng Phủ Quí cứ kiên trì nói rằng mở tiệm cầm đồ thì mặt bằng không quan trọng, quan trọng là bảng hiệu. Mà nơi đây giá thuê lại rất rẻ, Vô Tấn không có kinh nghiệm mở tiệm cầm đồ, nên cậu cũng chẳng nói gì nhiều.
Nơi có mặt bằng tốt nhất đó chính là Dương Kí tửu lầu, tửu lầu này nằm ngay đầu cầu, buôn bán rất đông khách. Ngay cả đặt một chỗ cũng phải đăng kí trước nửa ngày, phía tây của tửu lầu là một đạo quán, thờ lão quân, phía tây miếu lão quân chính là tiệm cầm đồ Quan Kí. Phòng ốc trong tiệm cầm đồ còn khá tốt, vừa mới được sửa sang lại trong vài năm nay, diện tích bốn mẫu đất, vô cùng rộng rãi.
Nghe nói có không ít khách hàng đến tiệm cầm đồ khi đi ngang qua miếu lão quân đều ghé vào thắp một nén hương, kết quả là có không ít khách hàng sau khi thắp hương xong thì lại bắt đầu có niềm tin vào cuộc sống, nên không ghé vào tiệm cầm đồ nữa.
Lão đông chủ của tiệm cầm đồ đã qua đời tại quê nhà ở huyện Thư Thành cách đây hơn một tháng, ông ta chỉ có một đứa con trai duy nhất. Theo phong tục tại quê nhà, phụ thân mất, con trai phải canh mộ trong ba năm, cho nên con trai của Quan Bảo Kí chỉ đành chuyển nhượng tiệm cầm đồ, chuẩn bị về quê thọ tang cha ba năm.
Hai bên đều là người chung một hàng nghề, quan hệ bình thường cũng khá tốt, một người đồng ý mua lại, một người đồng ý chuyển nhượng, gần như rất hợp nhau, cả hai bên bèn ngồi xuống thương lượng một số việc liên quan đến chuyển nhượng tiệm cầm. Chỉ đi một vòng quanh tiệm cầm, Hoàng Phủ Quí cảm thấy rất ưng ý, rộng gần bốn mẫu đất, một quầy đài rộng lớn, phía sau có hơn hai mươi mấy gian phòng, đa số đều là phòng trống, hậu viện còn có cả một khoảng đất trống khoảng hai mẫu.
Tiệm cầm đồ này thuộc dạng thuê, hợp đồng thuê ba năm, tiền thuê tổng cộng là ba trăm lượng, vô cùng rẻ. Nghe nói phong thủy nơi đây không được tốt, mà trong khi Dương Kí tửu lầu chỉ cách nơi này mấy chục bước thì lại khác hẳn, giá cả nơi đó cao đến khiến người ta phải tặc lưỡi, mà diện tích thì chỉ có hai mẫu đất.
Hoàng Phủ Quí không để ý đến việc tại sao giá thuê lại rẻ như vậy, cái mà ông quan tâm đó là số hàng tồn trong kho, như những món đồ cổ bằng ngọc đắt tiền, hay là những dụng cụ gia dụng Đông Y rẻ tiền, những hàng tồn kho này đều là món đồ cầm vĩnh viễn, đều được mua lại với giá rất rẻ, đang chuẩn bị bán ra với giá cao.
Do chủ tiệm cầm Quan Kí đang vội về quê thọ tang cha, cho nên ông ta đồng ý với Hoàng Phủ Quí, tất cả những món hàng tồn kho sau khi được định lại giá xong thì toàn bộ sẽ được giảm 70% , còn lại những quầy đài, bàn ghế và kệ giá cũng như những đồ dùng gia đình đều sẽ cho không toàn bộ. Chỉ bấy nhiêu thôi đã khiến cho Hoàng Phủ Quí hoàn toàn bằng lòng, nên biết là thêm một bộ kệ giá chất hàng, ít nhất cũng phải tốn đến mấy trăm lượng bạc, còn những hàng hóa lại được giảm 70%, đây ít nhất cũng đã nhượng bộ hết cả mấy ngàn lượng rồi, giá rẻ bèo như vậy biết đi đâu mà tìm.
Xác định giá cả của những món hàng cầm vĩnh viễn này, cũng chính là thời điểm quan trọng để cả hai bên thương lượng giá cả chuyển nhượng. Lúc như vậy không được hấp tấp, cũng không được dựa vào sổ sách, vì thời gian qua lâu, giá cả của một số món đồ sẽ có sự thay đổi, nên cần phải đem toàn bộ hàng hóa ra, tiến hành đánh giá lại từng món một. Hoàng Phủ Quí là người trong nghề, hai người làm cũng là những cao thủ, La tú tài đứng một bên góp vui, trả giá với người chủ đất vừa nghe tin chạy đến, hắn ta định ép giá tiền thuê trong ba năm lên đến hai trăm năm mươi lượng.
Thời gian cứ thế dần dần trôi qua, hai bên cứ thỏa thuận xong một món , thì ghi lại một món. Vô Tấn rảnh rỗi đứng bên cạnh, cậu cũng từ từ hiểu ra một chút ít vấn đề, cái này cũng giống như vay mượn thế chấp ở đời sau vậy. Điển hình như vật được mang đến cầm kì thực chính là món đồ thế chấp, thế chấp để mượn tiền. Khi muốn chuộc lại món đồ đã cầm thì phải trả lãi tức, rất đơn giản. Nếu như không muốn chuộc lại nữa, thì những món hàng ấy được xem như là hàng cầm vĩnh viễn, và sẽ do tiệm cầm đồ toàn quyền quyết định.
Vô Tấn đứng xem một hồi, lúc này bên ngoài có một ông lão bước vào, cầm một tờ giấy gọi to:
“Ở đây có ai tên Tam lang không?”
Mọi người đều ngẩn ra, một hồi lâu không thấy ai trả lời, ông lão lại gọi thêm hai lần nữa, lúc này Vô Tấn mới sực nhớ ra, không phải tên tục của cậu là Tam lang sao?
“Là tôi!”
Cậu vội đưa tay lên, bèn bước lên trước hỏi ông lão:
“Xin hỏi có chuyện gì không ạ?”
“Lúc nãy trước cửa có một cô bé họ Tô nhờ ta đưa mảnh giấy này, có lẽ là đưa cho cậu đấy!”
Vô Tấn sực nhớ ra, chẳng lẽ là tiểu la lỵ Y muội, cậu nhận lấy mảnh giấy mở ra xem, chỉ thấy bên trên viết một câu:
“Đại bịp bợm, cho huynh thêm một cơ hội nữa, giờ ngọ một khắc hôm nay, gặp tại miếu lão quân.”
Dòng chữ nguệch ngoạc, dường như có vẻ vội vã. Vô Tấn đột nhiên nhớ đến mảnh giấy mà lần trước Tô Y đưa cho mình, thế mà cậu lại quên béng, cậu quay lại nhìn chiếc đồng hồ cát, sắp đến giờ ngọ một khắc rồi. Cậu mỉm cười, bèn nói với Hoàng Phủ Quí một tiếng, sau đó thong thả đi về phía miếu lão quân, giờ ngọ một khắc cũng chính là mười một giờ rưỡi.
Thời tiết hôm nay rất tốt, một trận mưa hôm qua đã khiến cho bầu trời trở nên trong sáng, bầu trời xanh biếc trông như một miếng bảo thạch lam vô cùng đẹp, một màu xanh biếc, trong xanh gần như không hề có một gợn mây. Thành Duy Dương cũng được trận mưa xuân vừa rồi gột rửa sạch sẽ. Vô Tấn đi rất lâu, nhưng trên chiếc ủng da trâu của cậu cũng không hề thấy một hạt bụi nào cả.
Không khí đặc biệt trong lành, gió nhè nhẹ, bầu trời trong xanh, đây quả là một buổi sáng đầu xuân đầy thảnh thơi, khí trời như vậy khiến cậu nhớ đến hai câu thơ:
“Gió nhè nhẹ làm say lòng người, chỉ đành xem Hàn Châu như là Biện Châu.”
Ha ha! Hai câu thơ này hình như có vẻ không phù hợp, nhưng tâm trạng của cậu thật sự rất tốt.
Miếu lão quân rất rộng, rộng hai mươi mấy mẫu đất, trông như một lão nông không hợp thời, co cụm trong cái phố thương nghiệp phồn hoa này.
Vô Tấn bước vào trong cánh cửa cũ kĩ của miếu lão quân, trên chiếc bàn nhỏ ngay cửa để đầy nhang đèn giấy cúng. Một nén nhang, một cây nến, năm tờ giấy, được xếp gọn gàng từng phần, tấm biển treo bên cạnh ghi rõ:
‘ Vào cửa lấy nhang, tiền nhang là một trăm văn tiền, bỏ tiền ra để cúng thần, thành tâm ắt linh nghiệm’ , bản thân bỏ tiền vào trong cái thùng giấy bên cạnh, có cảm giác khá giống với một cái máy bán hàng.
Vô Tấn lấy ra hai nén bạc từ trong cái túi đeo bên người, mỗi nén năm mươi văn tiền, bỏ vào trong thùng giấy, và lấy một phần nhang đèn từ trên bàn án.
Miếu lão quân đã rât cũ kĩ, không có sơn môn, hậu viện hay là trung đình gì cả, chỉ có một ngôi miếu nhỏ chưa đầy nửa mẫu đất, đứng trơ trọi giữa một bãi cỏ hoang rộng lớn, xung quanh là một dãy tường thấp bể nát bao quanh.
Dãy đất hoang vu này của là gia sản của chủ tiệm cầm đồ, đây vốn là từ đường của nhà chủ tiệm, nhưng về sau gia đạo suy bại, từ đường cũng bị phá đi, và tổ phụ của người chủ đất này xây nơi đây thành đạo quán, thờ thái thượng lão quân. Hiện có một đạo sĩ đang ở bên trong, nghe nói có quan hệ thân thích với người chủ đất.
Hương khách trong miếu lão quân vô cùng thưa thớt, chỉ thấy hai người phụ nữ lớn tuổi đang đốt hương cầu xin lão quân phù hộ cho con trai họ sớm ngày phát tài, người đạo sĩ trông miếu đã hơn năm mươi, dáng người vừa đen vừa mập, khuôn mặt đầy đặn, mặc một chiếc đạo bào, đang nằm sưởi nắng trên một chiếc ghế tre, nhắm mắt len lén nhìn Vô Tấn.
Trước căn miếu nhỏ có một cái lư hương lớn bằng đồng thau, phía trên có khắc mười hai con giáp, trên mỗi một con giáp đều có một cái chân nến hương bàn, để cho khách đến đốt hương cầu nguyện. Miệng lư hương ở phía bên trên được làm rất lớn, rìa bên có giắt hai đồng tiền để bói toán. Có lẽ là để sau khi thắp hương xong. Khách hành hương sẽ thảy đồng tiền vào trong lư hương, đương nhiên, đồng tiền rất dễ được thảy vào, chứ không phải thuộc loại miệng nhỏ phải nhờ vào vận may mới thảy vào được, nếu không như vậy thì ông đạo sĩ lấy gì mà sống qua ngày chứ?
Trùng hợp là kiếp trước của Vô Tấn là 21 tuổi, tuổi hợi, kiếp này mười bảy tuổi, vẩn là tuổi hợi. Cậu tìm thấy hình con lợn trên lư hương, đốt nến lên, để bên trên hương bàn của tượng đồng, chấp tay lạy hai lạy.
“Thì ra Tam lang ca ca tuổi Hợi!” bên cạnh bỗng vang lên giọng nói trong trẻo của tiểu la lỵ
Vô Tấn quay đầu lại, thì thấy tiểu la lỵ đang nghiêng đầu nhìn cậu cười tủm tỉm, dáng vẻ ấy như mới phát hiện ra một bí mật động trời của cậu.
Vô Tấn trông thấy hôm nay cô bé chải hai chùm tóc kiểu vọng tiên, trên người mặc một bộ váy lụa ngắn màu tuyết trắng, mặt hoa da phấn, một đôi mắt ngấn lệ vừa to vừa tròn, nở nụ cười hồn nhiên, trên tay xách một cái túi lụa nhỏ màu xanh.
Vô Tấn trong lòng rất thích, bèn cười và hỏi cô bé:
“Tại sao huynh không thể tuổi Hợi chứ?”
“Muội đâu có nói huynh không được tuổi Hợi đâu! Muội chỉ cảm thấy không giống.”
“Vậy như thế nào mới giống?”
“Tuổi Hợi thì phải đầu to tai to, thân hình tròn trịa, giống như, giống như….”
Tô Y đột nhiên kề tai nói nhỏ với Vô Tấn:
“Giống như cái ông đạo sĩ đang nằm kia đó!”
Vô Tấn cười ha ha, ngón tay búng lên mũi cô bé một cái:
“Ừm! Còn muội có lẽ là tuổi Tý, vừa gầy vừa nhỏ, miệng lại nhọn.”
“Sao lại nói người ta là con chuột chứ!”
Tô Y đột nhiên nhớ đến chuyện lần trước cậu thất hẹn, bất chợt chu chiếc mỏ nho nhỏ lên nói với vẻ giận dỗi:
“Người ta tuổi rồng đấy? Rồng có thể hô mây gọi gió, có thể lên trời xuống biển, mạnh hơn nhiều so với con heo mập bịp bợm như huynh, suốt ngày chỉ biết có ăn!”
Nói đến ăn, Vô Tấn đột nhiên cảm thấy bụng có hơi đói, bây giờ đang lúc giờ cơm, ngay cả ông đạo sĩ nằm sưởi nắng lúc nãy cũng đã đi ăn cơm, cậu bèn cười và nói:
“Nếu đã như vậy, heo mập ca ca sẽ mời tiểu long nữ muội ăn cơm tại Dương Kí tửu lầu kế bên được chứ?”
“Không đi!”
Tô Y giậm chân quay người đi, mắt ngân ngấn lệ:
“Huynh nói đi! Lần trước tại sao lại không đến?”
“Lần trước Tam Lang ca ca bệnh nặng, suýt nữa mất cả mạng, cho nên không đến được.”
Vô Tấn vốn không hề nhớ đến cuộc hẹn với Tiểu La Lệ, cậu tùy tiện viện lại một cái cớ tương đối nghiêm trọng, tiểu nha đầu lập tức không còn giận dỗi nữa, quay đầu lại chớp chớp mắt, hỏi cậu với vẻ rất là quan tâm:
“ Vậy…giờ đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Bệnh thì khỏi rồi, nhưng người thì lại gầy đi nhiều, giờ trở thành một con heo gầy nhom rồi, cho nên mới cần đi tẩm bổ, vào tửu lầu ăn cái gì đó ngon ngon một chút nhé.”
Vô Tấn lại dỗ ngọt cô bé:
“Sao nào, nể mặt Tam Lang ca ca, đi ăn cơm nhé! Đây là lần đầu tiên huynh mời người khác ăn cơm đấy!”
“Có thật không?”
Vô Tấn nghe cậu nói là lần đầu tiên mời người khác ăn cơm, lập tức mặt mũi tươi cười, vẻ không vui lúc nãy giờ đã biến mất.
“Được! Chúng ta đi thôi.”
Cô bé nắm tay Vô Tấn vội đi, nhưng Vô Tấn lại sực nhớ một chuyện, cười híp mắt nói:
“Đợi một lát đã, để huynh thử vận may.”
Cậu móc ra mười mấy đồng tiền trong túi, chuẩn bị ném vào trong lư hương. Tô Y rất thích trò này, cô bé vội nắm lấy cánh tay của Vô Tấn:
“Để muội! Muội rất may mắn đấy.”
Vô Tấn đưa cho cô bé một mớ tiền đồng, Tô Y nhắm chuẩn lư hương nhè nhẹ ném vào, chỉ nghe tiếng ‘ leng keng ‘ trong trẻo, Tô Y mừng rỡ đến vỗ vỗ tay:
“Đã nghe thấy tiếng may mắn rồi, năm nay Vô Tấn ca ca nhất định sẽ gặp may.”
“ Ha ha! Cứ như lời muội nói vậy, chúng ta đi ăn nào.”
Tô Y mỉm cười, nắm lấy tay Vô Tấn, nhảy chân sáo đi theo cậu ….
(*) tiểu la lỵ (những chương trước có thể viết là Tiểu La Lệ): cô bé xinh xắn (còn nhỏ nhưng đã lộ vẻ xinh đẹp, hấp dẫn)!
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,319 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp