Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~22 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Vô Tấn vốn không muốn hỏi nhiều về chuyện nội bộ gia tộc Hoàng Phủ, mặc dù cậu với Hoàng Phủ Vô Tấn của thế giới này đã nhập làm một, nhưng cậu vẫn không thích gia tộc này, cũng không muốn tự tìm phiền não, quan niệm của cậu về gia tộc vốn rất mờ nhạt.
Trong gia tộc này, ngoại trừ người đại ca cùng huyết thống và có duyên phận với ngũ thúc ra, người mà cậu quan tâm đến nữa đó chính là tổ phụ của cậu
Lúc mà tổ phụ ngất xỉu, trong lòng cậu như thêm một sự áy náy, vì dù sao chuyện Hoàng Phủ Cừ trả thù cũng là do cậu gây ra, nếu không tổ phụ cũng sẽ không gọi cậu đến nội đường rồi.
Có day dứt trong lòng thì ắt phải có trách nhiệm, đây là hai vấn đề đi đôi với nhau, cậu biết là bản thân cậu cũng không thể đứng ngoài cuộc được, càng quan trọng hơn là, cậu không muốn gia đình đại ca vì chuyện nhị thúc buôn lậu mà bị liên lụy…..
Về đến thư phòng, Hoàng Phủ Húc ngồi thẫn thờ trên ghế, ánh mắt nhìn chăm chăm về phía cửa sổ, không động đậy, cứ như một bức tượng sáp không có sinh mệnh.
“ Nhị thúc, chẳng lẽ trong tay thúc không hề có một chút sơ hở của Hoàng Phủ Cừ hay sao?”
Vô Tấn cố gắng nói với giọng hòa nhã, nhưng một chút biểu hiện nhỏ nhất trên mặt của Hoàng Phủ Húc cũng đừng mong qua được ánh mắt của cậu, cậu có thể cảm ứng được mọi suy nghĩ của Hoàng Phủ Húc.
“ Ví dụ như chứng từ, hoặc như là thư từ có thể chứng minh lão ta nhận hối lộ chẳng hạn.”
Hoàng Phủ Húc do dự một hồi, vẫn là lắc đầu, “không có, lão ta rất là cẩn thận, trước giờ không hề viết bất kì chứng từ nào cả.”
Một chút do dự của Hoàng Phủ Húc, vẫn bị Vô Tấn phát hiện ra, “ không phải! Biểu hiện của nhị thúc rõ ràng đang nói với cháu, trong tay thúc nhất định có thứ gì đó.”
Nếu như là lúc trước, bậc tiểu bối như Hoàng Phủ Vô Tấn mà dám chất vấn hắn, Hoàng Phủ Húc đã sớm nhảy lên mắng chửi rồi, nhưng bây giờ, hắn không còn tư cách gì để làm dáng làm vẻ nữa, hắn như một cái máy phát thanh không có linh hồn, Vô Tấn hỏi gì, hắn trả lời nấy.
“ Chứng từ thì có, nhưng không phải của Hoàng Phủ Cừ, nhưng ….”
“ Nhưng mà sao?”
“ Nhưng Hoàng Phủ Cừ ít nhiều cũng có liên quan đến, là hậu đài của Hoàng Phủ Cừ, đương kim Hoàng thúc Hoàng Phủ Dật Biểu viết cho ta, cũng chính là tám mươi ngàn lượng bạc đó, lúc ấy do Hoàng Phủ Cừ kéo dây, Trác Khí vì thế mà mới có được chức huyện úy.”
“ Tám mươi ngàn lượng bạc, có phải quá nhiều rồi không?”
Vô tấn cảm thấy có chút không dám tin, một chức huyện úy nho nhỏ mà cần đến tám mươi ngàn lượng bạc, vậy mua chức Thứ sử chẳng lẽ cần đến tám trăm ngàn lượng hay sao?
Hoàng Phủ Quí thở dài, “Mua chức huyện úy, nhiều nhất chỉ tám ngàn lượng, nhưng tên hoàng thúc ấy lừa ta, nói là có thể cho Trác Khí chức Thứ sử, nên cần tám chục ngàn lượng để đi xã giao, mà ta cũng nghe nói, tám chục ngàn lượng có thể mua được chức Thứ sử của một quận nhỏ, ta nhất thời hồ đồ, bèn đưa hết tiền cho hắn, nhưng cuối cùng hắn lại nói với ta do Trác Khí chưa có công danh nên Hoàng thượng không đồng ý, chỉ cho một chức huyện úy, hắn nói sau này sẽ trả số ngân lượng còn dư cho ta, nhưng đã ba năm rồi cũng không thấy bóng dáng số ngân lượng còn dư, hắn vốn không muốn trả lại cho chúng ta.”
Hoàng Phủ Húc lấy một quyển sách từ kệ sách, từ trong sách lấy ra một tờ giấy hơi ố vàng, đưa cho Vô Tấn, đây từng là bí mật của hắn, nhưng giờ bí mật này không còn nghĩa lí gì nữa, trong lòng hắn chỉ còn đặt một tia hi vọng vào Vô Tấn.
Vô Tấn nhận tờ giấy và xem qua, chữ viết trên tờ giấy như rồng bay phượng múa, rất khó đọc hiểu, ‘đã nhận được tám mươi ngàn lượng của Đông Hải Hoàng Phủ Húc, trao trước cho con ông ta chức huyện úy, lấy đây làm chứng cứ…..”
Người viết là Hoàng Phủ Dật Biểu, đây là chứng từ bán chức quan điển hình, thì ra chức huyện úy huyện Hải Diêm của Trác Khí, con trai lớn Hoàng Phủ Húc là do đây mà có được.
“ Nhị thúc, sao hắn không lấy tờ chứng từ này về.”
Hoàng Phủ Húc lại than ngắn thở dài: “Lúc ấy ta cũng biết chuyện này quan hệ trọng đại, tám mươi ngàn lượng đó! Nếu như hắn kéo dài không trả, ta không phải mất trắng sao, nên ta đã viết một tờ chứng từ giả đưa cho hắn, hắn cũng không xem kĩ, bèn xé bỏ tại chỗ, còn chứng từ thực thì ta vẫn luôn cất giữ bên mình.”
Vô Tấn trầm tư một lúc, quyển sổ ghi chép kia không giống ngân lượng, không thể gửi vào tiền trang hoặc kinh doanh bên ngoài, chỉ có thể giữ ở bên mình để lấy ra uy h**p đối phương bất cứ lúc nào, nếu Hoàng Phủ Cừ muốn vắt cạn Đông Hải Hoàng Phủ gia, thì quyển sổ đó là pháp bảo lớn nhất của hắn, pháp bảo thì lúc nào cũng phải đem theo bên mình, quyển sổ nhất định ở chỗ của hắn.
Nghĩ đến đây, vô Tấn chậm rãi nói: “Tám mươi ngàn lượng tuy có hơi đáng tiếc, nhưng mất rồi thì đành vậy, còn quyển sổ thu chi ấy liên quan đến sự tồn vong của Đông Hải Hoàng Phủ gia, cháu nhất định sẽ lấy về.”
Hoàng Phủ Húc như vớ được phao cứu sinh, tức thời thẳng lưng lên, nắm chặt lấy tay của Vô Tấn, trợn tròn mắt, “ Vô Tấn à, cháu có cách sao?”
“ Chỉ có thể thử xem sao, nhưng mà cháu cần sự phối hợp của nhị thúc.”
“ Cháu nói đi, muốn thúc làm gì?”
Bây giờ đừng nói là phối hợp, cho dù là bán hắn đi để trả nợ, Hoàng Phủ Húc cũng đồng ý, biểu hiện của Vô Tấn khiến tinh thần hắn trở nên phấn chấn hơn.
“Hai việc!”
Vô Tấn đưa ra hai ngón tay, “Thứ nhất, nhị thúc đưa cho cháu một tấm bản đồ phủ của Hoàng Phủ Cừ, phải tường tận một chút.”
“Việc này không vấn đề, ta làm được, rất dễ.”
“ Được! Việc thứ hai, tối nay nhị thúc cần phải đến phủ Hoàng Phủ Cừ một chuyến, nhất định phải gặp được lão ta.”
…………
Cách của Vô Tấn là đi lấy trộm quyển sổ thu chi về, nói thẳng ra, đây là hạ sách, nếu như vẫn còn thượng sách hoặc trung sách, Vô Tấn sẽ không dùng đến hạ sách này, vì kế sách này không có chút trí tuệ nào, nhưng thời gian không chờ cậu, quyển sổ ấy như một người phụ nữ bị bắt cóc đi vậy, bất kì lúc nào cũng có thể bị lăng nhục.
Có thể nói đây là một cuộc chiến, nếu đàm phán ngoại giao thất bại, thì không thể không dùng đến biện pháp chiến tranh, trộm thực ra cũng là một cách chiến tranh không cần vũ khí, mà cần dũng khí, sự tinh vi và võ nghệ cao cường.
Vô Tấn đang trú thân trên cơ thể của một tên ngốc, điều này không có gì phải nghi ngờ, tên ngốc này vốn ngu bẩm sinh, loại người như vậy không thể so sánh với người bình thường ở nhiều phương diện, nhưng về mặt nào đó hắn lại có một bản lĩnh trời phú mà người bình thường khó có thể đạt tới được, cũng giống như A Cam trong phim truyền hình vậy.
Bản lĩnh trời cho của tên ngốc này là luyện võ, luyện võ chưa tới một năm mà đã vượt qua các sư huynh đệ khác, khiến cho sự phụ hắn cũng phải ngạc nhiên, bèn dẫn hắn đi khắp nơi bái sư, ngay cả Vô Tấn cũng không biết võ nghệ tên ngốc này rốt cuộc cao tới cỡ nào.
Việc Vô Tấn nhập vào người thằng ngốc này khiến hắn được tái sinh lần nữa, thậm chí là có trí tuệ vượt hẳn người bình thường, nhưng Vô Tấn cũng may mắn nhận được bản lĩnh của tên ngốc này.
Phủ của Hoàng Phủ Cừ được người huyện Duy Dương gọi là phủ huyện công, nằm ở bờ bắc Sở Giang của thành Đông, là một căn biệt thự lớn rộng bốn mươi mẫu đất, cũng là một biệt thự sang trọng có tiếng của quận Đông Hải, đây vốn là phủ của phú hộ giàu nhất quận Đông Hải Dương Đình Giang, ba mươi năm trước, Dương Đình Giang tư thông với hải tặc Lưu Câu hội phượng hoàng tập kích tàu biển Tào vận, khiến triều đình chịu tổn thất nặng nề, sau khi bị bắt quy án, toàn gia của Dương Đình Giang đều bị xử trảm, phủ đệ này cũng bị tich thu làm nhà của quan.
Ba năm trước Hoàng Phủ Cừ nhận chức Biệt giá quận Đông Hải, do tước vị hắn cao nhất, căn biệt thự hào hoa nhất đương nhiên trở thành phủ đệ của hắn.
Cũng giống với Hoàng Phủ gia, phủ huyện công cũng thuộc dạng kết cấu thành lũy, một con sông hộ phủ rộng bốn trượng vây quanh bốn phía, sông hộ phủ thông với Sở giang, tiếp đó thông với biển lớn, một khi xảy ra chiến tranh, chủ nhân của căn biệt thự có thể trực tiếp lên thuyền chạy ra biển lớn.
Trên sông hộ phủ chỉ có một cây cầu bắc với cổng lớn, mười mấy tên gia đinh đi lại tuần tra, canh giới nghiêm ngặt.
Màn đêm từ từ buông xuống, phố xá người đi lại trở nên vắng dần, một vài vị hương thân đến chơi nhà huyện công cũng cáo từ ra về, cổng lớn ầm ầm đóng lại, hai chiếc lồng đèn lớn màu đỏ phát ra ánh sáng đỏ đầy ảm đạm, khiến cho phủ huyện công trở nên thần bí và kì dị
Vào khoảng giờ Hợi (chín giờ tối), một chiếc xe ngựa xuất hiện bên ngoài sông hộ phủ, dừng trước cầu , trước cầu hộ phủ có hai gia nhân, lưng đeo kiếm dài, một trái một phải, cứ như hai vị thần giữ cửa vậy.
Hoàng Phủ Húc bước ra khỏi xe ngựa, do là người quen cũ, hộ vệ bên cầu không làm khó hắn, trực tiếp cho hắn đi vào, nhưng xe ngựa không được vào phủ, nên dừng ở bên ngoài, Hoàng Phủ Húc lòng buồn rười rượi đi đến trước cổng lớn, thi lễ với một tên gác cửa: “Xin bẩm báo huyện công, có Hoàng Phủ Húc cầu kiến!”
“Thì ra là Hoàng Phủ gia chủ, xin đợi một lát!”
Người giữ cửa thái độ lạnh lùng, đi vào trong phủ bẩm báo, theo thông lệ, hắn phải đứng bên ngoài chờ nữa canh giờ, đặc biệt khi đụng chạm đến lợi ích, Hoàng Phủ Cừ càng không vội vàng, hắn cứ như là con mèo đã bắt được chuột, vờn chuột đủ rồi, mới dần dần ăn mất nó.
Hoàng Phủ Húc đứng trước cửa, sốt ruột nhìn bầu trời đêm đen xám xịt, đêm nay, Vô Tấn có ra tay thành công hay không?”
……….
‘ rạt!”
Sóng nước bắn lên, một cái bóng đen nhảy lên khỏi mặt nước, đây là một con sông nhỏ nằm ở phía đông viện của phủ huyện công, thông với sông hộ phủ ở bên ngoài.
Bóng đen dưới nước đương nhiên là Vô Tấn, một người thợ muốn làm việc tốt thì phải biết sử dụng rành máy móc, cậu nghiên cứu địa đồ suốt cả một buổi chiều, đây là bài tập cần làm khi muốn làm một tên trộm đêm, còn nếu sau khi trèo tường vào mới xem địa đồ, đen thui đen kịt, có thể nhìn thấy gì chứ? Còn phải chuẩn bị đồ lặn và dây thừng dày nữa.
Hoàng Phủ Cừ vì để bảo vệ những món đồ mà hắn thu gom được, nên hệ thống bảo an rất là nghiêm ngặt, tường viện cao ba trượng, trước sau trống trơn không có một bóng cây, có ba tên gia đinh dắt chó săn đi lại tuần tra ngày đêm. Không chỉ là tuần tra, trong phủ còn có cả bẫy rập.
Nơi mà Vô Tấn muốn đến là thư phòng của Hoàng Phủ Cừ, nếu như lấy thư phòng làm trung tâm thì cuốn sổ thu chi nhất định trong vòng bán kính mười bước, bao gồm cả phòng ngủ của Hoàng Phủ Cừ, phòng sinh hoạt và cả phòng cất đồ cá nhân của hắn.
Tình hình trong phủ rất phức tạp, vườn viện, phòng ốc dày đặc, thư phòng nằm trong Kì Lăng ở hậu hoa viên, phải đi qua ba vòng viện và một dãy hành lang, nếu đi bằng đường bộ thì khả năng bị phát hiện rất lớn.
Đường duy nhất có thể đi đó là đường sông, sông hộ phủ có một nhánh sông nhỏ, thông với đường nước trong phủ, mặc dù trong đường sông vào phủ có chặn bằng hàng rào sắt, nhưng đây vẫn là một kẻ hở trong hệ thống bảo an của phủ huyện công.
Một tài năng thiên phú khác của Vô Tấn đó là bơi rất giỏi, có thể lặn dưới nước cả một nén hương, mà còn có thể chịu được áp lực nước mà người bình thường không chịu được, hồi còn nhỏ trong phủ của cậu có một bà đầu bếp gọi là Trương thẩm, bà có một cô con gái tên gọi là Yến tử, là một cô gái đi lượm châu, Vô Tấn thường bị cô đại tỉ Yến tử này dụ chơi trò tìm báu vật dưới đáy biển.
Căn viện phía đông là phòng khách, với sự keo kiệt của Hoàng Phủ Cừ, hắn ta chưa bao giờ giữ khách lại qua đêm, cho nên mấy dãy phòng khách đều trông có vẻ lạnh tăm, chỉ có một căn phòng ở phía bên trên có chút ánh sáng rọi ra, đó có lẽ là nơi ở của tên gia nhân coi quản phòng khách.
Vô Tấn thấy bốn bề im ắng, cậu hít thở một hơi sâu, lặn hụp xuống dưới nước, men theo con sông nhỏ lặn về phía hậu hoa viên.
Hậu hoa viên có một cái hồ nhân tạo rộng ba mẩu đất, trong hồ mọc đầy lá sen củ ấu, Kì Lăng cát nằm kế bên hồ, giữa đoạn cậu lại ngoi lên hít thêm một hơi, men theo bờ hồ lặn về phía gần Kì Lăng, lúc này, cậu đột nhiên cảm thấy nước hồ trở nên ấm lên, lúc này mới chợt nhớ ra,trong hồ phía sau Kì Lăng cát có một miệng suối nước nóng.
Cậu vừa định ngẩng mặt lên mặt nước, phía trước đã có thể thấy bóng của Kì Lăng cát sáng loáng, đột nhiên, giọng của một cô gái trẻ vang lên bên tai cậu.
“ Dì ba à, da của dì đẹp thật, chẳng trách lão gia luôn khen dì như được rửa trong suối nước nóng ra vậy.”
Trong gia tộc này, ngoại trừ người đại ca cùng huyết thống và có duyên phận với ngũ thúc ra, người mà cậu quan tâm đến nữa đó chính là tổ phụ của cậu
Lúc mà tổ phụ ngất xỉu, trong lòng cậu như thêm một sự áy náy, vì dù sao chuyện Hoàng Phủ Cừ trả thù cũng là do cậu gây ra, nếu không tổ phụ cũng sẽ không gọi cậu đến nội đường rồi.
Có day dứt trong lòng thì ắt phải có trách nhiệm, đây là hai vấn đề đi đôi với nhau, cậu biết là bản thân cậu cũng không thể đứng ngoài cuộc được, càng quan trọng hơn là, cậu không muốn gia đình đại ca vì chuyện nhị thúc buôn lậu mà bị liên lụy…..
Về đến thư phòng, Hoàng Phủ Húc ngồi thẫn thờ trên ghế, ánh mắt nhìn chăm chăm về phía cửa sổ, không động đậy, cứ như một bức tượng sáp không có sinh mệnh.
“ Nhị thúc, chẳng lẽ trong tay thúc không hề có một chút sơ hở của Hoàng Phủ Cừ hay sao?”
Vô Tấn cố gắng nói với giọng hòa nhã, nhưng một chút biểu hiện nhỏ nhất trên mặt của Hoàng Phủ Húc cũng đừng mong qua được ánh mắt của cậu, cậu có thể cảm ứng được mọi suy nghĩ của Hoàng Phủ Húc.
“ Ví dụ như chứng từ, hoặc như là thư từ có thể chứng minh lão ta nhận hối lộ chẳng hạn.”
Hoàng Phủ Húc do dự một hồi, vẫn là lắc đầu, “không có, lão ta rất là cẩn thận, trước giờ không hề viết bất kì chứng từ nào cả.”
Một chút do dự của Hoàng Phủ Húc, vẫn bị Vô Tấn phát hiện ra, “ không phải! Biểu hiện của nhị thúc rõ ràng đang nói với cháu, trong tay thúc nhất định có thứ gì đó.”
Nếu như là lúc trước, bậc tiểu bối như Hoàng Phủ Vô Tấn mà dám chất vấn hắn, Hoàng Phủ Húc đã sớm nhảy lên mắng chửi rồi, nhưng bây giờ, hắn không còn tư cách gì để làm dáng làm vẻ nữa, hắn như một cái máy phát thanh không có linh hồn, Vô Tấn hỏi gì, hắn trả lời nấy.
“ Chứng từ thì có, nhưng không phải của Hoàng Phủ Cừ, nhưng ….”
“ Nhưng mà sao?”
“ Nhưng Hoàng Phủ Cừ ít nhiều cũng có liên quan đến, là hậu đài của Hoàng Phủ Cừ, đương kim Hoàng thúc Hoàng Phủ Dật Biểu viết cho ta, cũng chính là tám mươi ngàn lượng bạc đó, lúc ấy do Hoàng Phủ Cừ kéo dây, Trác Khí vì thế mà mới có được chức huyện úy.”
“ Tám mươi ngàn lượng bạc, có phải quá nhiều rồi không?”
Vô tấn cảm thấy có chút không dám tin, một chức huyện úy nho nhỏ mà cần đến tám mươi ngàn lượng bạc, vậy mua chức Thứ sử chẳng lẽ cần đến tám trăm ngàn lượng hay sao?
Hoàng Phủ Quí thở dài, “Mua chức huyện úy, nhiều nhất chỉ tám ngàn lượng, nhưng tên hoàng thúc ấy lừa ta, nói là có thể cho Trác Khí chức Thứ sử, nên cần tám chục ngàn lượng để đi xã giao, mà ta cũng nghe nói, tám chục ngàn lượng có thể mua được chức Thứ sử của một quận nhỏ, ta nhất thời hồ đồ, bèn đưa hết tiền cho hắn, nhưng cuối cùng hắn lại nói với ta do Trác Khí chưa có công danh nên Hoàng thượng không đồng ý, chỉ cho một chức huyện úy, hắn nói sau này sẽ trả số ngân lượng còn dư cho ta, nhưng đã ba năm rồi cũng không thấy bóng dáng số ngân lượng còn dư, hắn vốn không muốn trả lại cho chúng ta.”
Hoàng Phủ Húc lấy một quyển sách từ kệ sách, từ trong sách lấy ra một tờ giấy hơi ố vàng, đưa cho Vô Tấn, đây từng là bí mật của hắn, nhưng giờ bí mật này không còn nghĩa lí gì nữa, trong lòng hắn chỉ còn đặt một tia hi vọng vào Vô Tấn.
Vô Tấn nhận tờ giấy và xem qua, chữ viết trên tờ giấy như rồng bay phượng múa, rất khó đọc hiểu, ‘đã nhận được tám mươi ngàn lượng của Đông Hải Hoàng Phủ Húc, trao trước cho con ông ta chức huyện úy, lấy đây làm chứng cứ…..”
Người viết là Hoàng Phủ Dật Biểu, đây là chứng từ bán chức quan điển hình, thì ra chức huyện úy huyện Hải Diêm của Trác Khí, con trai lớn Hoàng Phủ Húc là do đây mà có được.
“ Nhị thúc, sao hắn không lấy tờ chứng từ này về.”
Hoàng Phủ Húc lại than ngắn thở dài: “Lúc ấy ta cũng biết chuyện này quan hệ trọng đại, tám mươi ngàn lượng đó! Nếu như hắn kéo dài không trả, ta không phải mất trắng sao, nên ta đã viết một tờ chứng từ giả đưa cho hắn, hắn cũng không xem kĩ, bèn xé bỏ tại chỗ, còn chứng từ thực thì ta vẫn luôn cất giữ bên mình.”
Vô Tấn trầm tư một lúc, quyển sổ ghi chép kia không giống ngân lượng, không thể gửi vào tiền trang hoặc kinh doanh bên ngoài, chỉ có thể giữ ở bên mình để lấy ra uy h**p đối phương bất cứ lúc nào, nếu Hoàng Phủ Cừ muốn vắt cạn Đông Hải Hoàng Phủ gia, thì quyển sổ đó là pháp bảo lớn nhất của hắn, pháp bảo thì lúc nào cũng phải đem theo bên mình, quyển sổ nhất định ở chỗ của hắn.
Nghĩ đến đây, vô Tấn chậm rãi nói: “Tám mươi ngàn lượng tuy có hơi đáng tiếc, nhưng mất rồi thì đành vậy, còn quyển sổ thu chi ấy liên quan đến sự tồn vong của Đông Hải Hoàng Phủ gia, cháu nhất định sẽ lấy về.”
Hoàng Phủ Húc như vớ được phao cứu sinh, tức thời thẳng lưng lên, nắm chặt lấy tay của Vô Tấn, trợn tròn mắt, “ Vô Tấn à, cháu có cách sao?”
“ Chỉ có thể thử xem sao, nhưng mà cháu cần sự phối hợp của nhị thúc.”
“ Cháu nói đi, muốn thúc làm gì?”
Bây giờ đừng nói là phối hợp, cho dù là bán hắn đi để trả nợ, Hoàng Phủ Húc cũng đồng ý, biểu hiện của Vô Tấn khiến tinh thần hắn trở nên phấn chấn hơn.
“Hai việc!”
Vô Tấn đưa ra hai ngón tay, “Thứ nhất, nhị thúc đưa cho cháu một tấm bản đồ phủ của Hoàng Phủ Cừ, phải tường tận một chút.”
“Việc này không vấn đề, ta làm được, rất dễ.”
“ Được! Việc thứ hai, tối nay nhị thúc cần phải đến phủ Hoàng Phủ Cừ một chuyến, nhất định phải gặp được lão ta.”
…………
Cách của Vô Tấn là đi lấy trộm quyển sổ thu chi về, nói thẳng ra, đây là hạ sách, nếu như vẫn còn thượng sách hoặc trung sách, Vô Tấn sẽ không dùng đến hạ sách này, vì kế sách này không có chút trí tuệ nào, nhưng thời gian không chờ cậu, quyển sổ ấy như một người phụ nữ bị bắt cóc đi vậy, bất kì lúc nào cũng có thể bị lăng nhục.
Có thể nói đây là một cuộc chiến, nếu đàm phán ngoại giao thất bại, thì không thể không dùng đến biện pháp chiến tranh, trộm thực ra cũng là một cách chiến tranh không cần vũ khí, mà cần dũng khí, sự tinh vi và võ nghệ cao cường.
Vô Tấn đang trú thân trên cơ thể của một tên ngốc, điều này không có gì phải nghi ngờ, tên ngốc này vốn ngu bẩm sinh, loại người như vậy không thể so sánh với người bình thường ở nhiều phương diện, nhưng về mặt nào đó hắn lại có một bản lĩnh trời phú mà người bình thường khó có thể đạt tới được, cũng giống như A Cam trong phim truyền hình vậy.
Bản lĩnh trời cho của tên ngốc này là luyện võ, luyện võ chưa tới một năm mà đã vượt qua các sư huynh đệ khác, khiến cho sự phụ hắn cũng phải ngạc nhiên, bèn dẫn hắn đi khắp nơi bái sư, ngay cả Vô Tấn cũng không biết võ nghệ tên ngốc này rốt cuộc cao tới cỡ nào.
Việc Vô Tấn nhập vào người thằng ngốc này khiến hắn được tái sinh lần nữa, thậm chí là có trí tuệ vượt hẳn người bình thường, nhưng Vô Tấn cũng may mắn nhận được bản lĩnh của tên ngốc này.
Phủ của Hoàng Phủ Cừ được người huyện Duy Dương gọi là phủ huyện công, nằm ở bờ bắc Sở Giang của thành Đông, là một căn biệt thự lớn rộng bốn mươi mẫu đất, cũng là một biệt thự sang trọng có tiếng của quận Đông Hải, đây vốn là phủ của phú hộ giàu nhất quận Đông Hải Dương Đình Giang, ba mươi năm trước, Dương Đình Giang tư thông với hải tặc Lưu Câu hội phượng hoàng tập kích tàu biển Tào vận, khiến triều đình chịu tổn thất nặng nề, sau khi bị bắt quy án, toàn gia của Dương Đình Giang đều bị xử trảm, phủ đệ này cũng bị tich thu làm nhà của quan.
Ba năm trước Hoàng Phủ Cừ nhận chức Biệt giá quận Đông Hải, do tước vị hắn cao nhất, căn biệt thự hào hoa nhất đương nhiên trở thành phủ đệ của hắn.
Cũng giống với Hoàng Phủ gia, phủ huyện công cũng thuộc dạng kết cấu thành lũy, một con sông hộ phủ rộng bốn trượng vây quanh bốn phía, sông hộ phủ thông với Sở giang, tiếp đó thông với biển lớn, một khi xảy ra chiến tranh, chủ nhân của căn biệt thự có thể trực tiếp lên thuyền chạy ra biển lớn.
Trên sông hộ phủ chỉ có một cây cầu bắc với cổng lớn, mười mấy tên gia đinh đi lại tuần tra, canh giới nghiêm ngặt.
Màn đêm từ từ buông xuống, phố xá người đi lại trở nên vắng dần, một vài vị hương thân đến chơi nhà huyện công cũng cáo từ ra về, cổng lớn ầm ầm đóng lại, hai chiếc lồng đèn lớn màu đỏ phát ra ánh sáng đỏ đầy ảm đạm, khiến cho phủ huyện công trở nên thần bí và kì dị
Vào khoảng giờ Hợi (chín giờ tối), một chiếc xe ngựa xuất hiện bên ngoài sông hộ phủ, dừng trước cầu , trước cầu hộ phủ có hai gia nhân, lưng đeo kiếm dài, một trái một phải, cứ như hai vị thần giữ cửa vậy.
Hoàng Phủ Húc bước ra khỏi xe ngựa, do là người quen cũ, hộ vệ bên cầu không làm khó hắn, trực tiếp cho hắn đi vào, nhưng xe ngựa không được vào phủ, nên dừng ở bên ngoài, Hoàng Phủ Húc lòng buồn rười rượi đi đến trước cổng lớn, thi lễ với một tên gác cửa: “Xin bẩm báo huyện công, có Hoàng Phủ Húc cầu kiến!”
“Thì ra là Hoàng Phủ gia chủ, xin đợi một lát!”
Người giữ cửa thái độ lạnh lùng, đi vào trong phủ bẩm báo, theo thông lệ, hắn phải đứng bên ngoài chờ nữa canh giờ, đặc biệt khi đụng chạm đến lợi ích, Hoàng Phủ Cừ càng không vội vàng, hắn cứ như là con mèo đã bắt được chuột, vờn chuột đủ rồi, mới dần dần ăn mất nó.
Hoàng Phủ Húc đứng trước cửa, sốt ruột nhìn bầu trời đêm đen xám xịt, đêm nay, Vô Tấn có ra tay thành công hay không?”
……….
‘ rạt!”
Sóng nước bắn lên, một cái bóng đen nhảy lên khỏi mặt nước, đây là một con sông nhỏ nằm ở phía đông viện của phủ huyện công, thông với sông hộ phủ ở bên ngoài.
Bóng đen dưới nước đương nhiên là Vô Tấn, một người thợ muốn làm việc tốt thì phải biết sử dụng rành máy móc, cậu nghiên cứu địa đồ suốt cả một buổi chiều, đây là bài tập cần làm khi muốn làm một tên trộm đêm, còn nếu sau khi trèo tường vào mới xem địa đồ, đen thui đen kịt, có thể nhìn thấy gì chứ? Còn phải chuẩn bị đồ lặn và dây thừng dày nữa.
Hoàng Phủ Cừ vì để bảo vệ những món đồ mà hắn thu gom được, nên hệ thống bảo an rất là nghiêm ngặt, tường viện cao ba trượng, trước sau trống trơn không có một bóng cây, có ba tên gia đinh dắt chó săn đi lại tuần tra ngày đêm. Không chỉ là tuần tra, trong phủ còn có cả bẫy rập.
Nơi mà Vô Tấn muốn đến là thư phòng của Hoàng Phủ Cừ, nếu như lấy thư phòng làm trung tâm thì cuốn sổ thu chi nhất định trong vòng bán kính mười bước, bao gồm cả phòng ngủ của Hoàng Phủ Cừ, phòng sinh hoạt và cả phòng cất đồ cá nhân của hắn.
Tình hình trong phủ rất phức tạp, vườn viện, phòng ốc dày đặc, thư phòng nằm trong Kì Lăng ở hậu hoa viên, phải đi qua ba vòng viện và một dãy hành lang, nếu đi bằng đường bộ thì khả năng bị phát hiện rất lớn.
Đường duy nhất có thể đi đó là đường sông, sông hộ phủ có một nhánh sông nhỏ, thông với đường nước trong phủ, mặc dù trong đường sông vào phủ có chặn bằng hàng rào sắt, nhưng đây vẫn là một kẻ hở trong hệ thống bảo an của phủ huyện công.
Một tài năng thiên phú khác của Vô Tấn đó là bơi rất giỏi, có thể lặn dưới nước cả một nén hương, mà còn có thể chịu được áp lực nước mà người bình thường không chịu được, hồi còn nhỏ trong phủ của cậu có một bà đầu bếp gọi là Trương thẩm, bà có một cô con gái tên gọi là Yến tử, là một cô gái đi lượm châu, Vô Tấn thường bị cô đại tỉ Yến tử này dụ chơi trò tìm báu vật dưới đáy biển.
Căn viện phía đông là phòng khách, với sự keo kiệt của Hoàng Phủ Cừ, hắn ta chưa bao giờ giữ khách lại qua đêm, cho nên mấy dãy phòng khách đều trông có vẻ lạnh tăm, chỉ có một căn phòng ở phía bên trên có chút ánh sáng rọi ra, đó có lẽ là nơi ở của tên gia nhân coi quản phòng khách.
Vô Tấn thấy bốn bề im ắng, cậu hít thở một hơi sâu, lặn hụp xuống dưới nước, men theo con sông nhỏ lặn về phía hậu hoa viên.
Hậu hoa viên có một cái hồ nhân tạo rộng ba mẩu đất, trong hồ mọc đầy lá sen củ ấu, Kì Lăng cát nằm kế bên hồ, giữa đoạn cậu lại ngoi lên hít thêm một hơi, men theo bờ hồ lặn về phía gần Kì Lăng, lúc này, cậu đột nhiên cảm thấy nước hồ trở nên ấm lên, lúc này mới chợt nhớ ra,trong hồ phía sau Kì Lăng cát có một miệng suối nước nóng.
Cậu vừa định ngẩng mặt lên mặt nước, phía trước đã có thể thấy bóng của Kì Lăng cát sáng loáng, đột nhiên, giọng của một cô gái trẻ vang lên bên tai cậu.
“ Dì ba à, da của dì đẹp thật, chẳng trách lão gia luôn khen dì như được rửa trong suối nước nóng ra vậy.”
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,265 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp