Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~22 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Sáng tinh mơ ngày hôm sau, Vô Tấn lờ mờ mở mắt ra, đập vào mắt cậu là một tấm màn màu xanh da trời. Cậu cảm thấy nhức đầu, có lẽ hôm qua uống hơi nhiều rượu.
Nơi ở của Vô Tấn trong phủ Hoàng Phủ ở gần cổng lớn, hơi vắng vẻ, nhưng rất thanh tịnh, phòng ốc cũng khá rộng rãi sáng sủa, các dụng cụ gia đình cũng như đồ dùng cá nhân đều đầy đủ cả, hơn nữa cậu chỉ ở một mình, đây là đãi ngộ mà chỉ có con cháu đích tôn trong gia tộc Hoàng Phủ mới được hưởng
“ Ầm! Ầm!”
Có người đang gọi cửa, Vô Tấn liền ngồi dậy, “ Ai đấy!”
“ Là tôi! Lưu quản gia.”
“ Là Lưu thúc sao! Xin đợi con một chút!”
Vô Tấn vội vàng khoác một chiếc áo choàng ra mở cửa, đúng là Lưu quản gia đang đứng bên ngoài, sắc mặt ông có vẻ nghiêm túc, “Vô Tấn, thái lão gia gọi cậu! ông đang đợi cậu trong nội đường, mau đến đó!”
“ Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Cậu đừng hỏi nhiều, đi là sẽ biết ngay thôi, nhanh lên nhé.”
Rồi Lưu quản gia vội vàng bỏ đi. Vô Tấn vội tắm rửa qua loa, rồi đi đến nội đường, nội đường so với đại đường nghị sự dùng để họp mặt gia tộc còn cao hơn một cấp, nghị sự đại đường bất kể là đích thứ đều có thể vào trong, người tham gia khoảng hơn hai chục người, nhưng nội đường chỉ là nơi hội họp vài nhân vật trung tâm của Hoàng Phủ gia, nằm trong nơi ở của Hoàng Phủ Bách Linh.
Trước cửa nội đường có bảy tám người trẻ tuổi quần áo chỉnh tề đang đứng đấy, họ đều là cháu đích tôn ba đời của Hoàng Phủ gia, nhiệm vụ hôm nay là đứng gác, không cho phép người ngoài đột ngột xông vào, Vô Tấn đi đến khiến những đứa cháu đích tôn này ánh lên một tia đố kị trong mắt, nó là cái gì, chỉ là một đứa thứ tôn không chính thống, trước đây còn là một tên ngốc, hơn nữa nó chỉ mới mười bảy tuổi, thế mà ông nội vẫn muốn nó tham gia cuộc họp nội đường, trong khi bản thân họ chỉ là một kẻ gác cửa, lòng đố kị của những đứa cháu đích tôn này như ngọn lửa cháy trong mắt, điều mong đợi duy nhất bây giờ là bản thân Vô Tấn phải biết điều, khom lưng cúi người thi lễ với bọn họ, để họ cảm thấy được thỏa mãn lòng tự tôn của mình.
Nhưng Vô Tấn lại không biết đám cháu đích tôn này, cậu đang mải suy nghĩ không hề để ý đến họ, nghênh ngang đi qua mặt họ, làm cho những cái gọi là lòng tự tôn ấy đều rơi rụng xuống đất cả.
“ Nó là hạng người gì chứ? Quả là ngông cuồng tự đại.”
“ Nó là thằng ngốc đấy! Huynh không biết sao?”
“ Đúng vậy! Đúng vậy! Thằng ngốc, nó là thằng ngốc……”
Bọn AQ đã tìm được phép thắng lợi tinh thần, bọn họ đường đường là cháu đích tôn của Hoàng Phủ gia, làm sao lại đi so đo với một tên ngốc chứ.
………..
Cửa sổ của nội đường đều đóng kín cả, trông có vẻ rất bí mật, nội đường không lớn, bố trí rất gọn gàng, bức tường chính diện là tộc huy của Hoàng Phủ thế gia, một con Huyết Thủ Ông (chẳng biết con gì) bay lượn ngàn dặm.
Chính giữa đặt một chiếc ghế thái sư làm từ gỗ Hoàng Lê, Hoàng Phủ Bách Linh ngồi ở chính giữa, sắc mặt u ám, hai bên trái phải đều đặt ba chiếc ghế thái sư nhỏ hơn, đã có bốn người ngồi, bốn người này đều là những nhân vật trung tâm của gia tộc Hoàng Phủ, mỗi người ai nấy sắc mặt đều nặng nề, trông như đã xảy ra chuyện lớn gì đó.
Một người đang quỳ dưới đất, Vô Tấn vừa bước vào cửa bèn trông thấy, đó là người kế thừa tộc trưởng của gia tộc Hoàng Phủ, nhị thúc Hoàng Phủ Húc.
Vô Tấn do dự một hồi, lúc này cậu mới ý thức được, gia tộc Hoàng Phủ đang mở hội nghị cấp cao, cũng giống như họp hội nghị cục chính trị của thời hậu thế, nếu như cậu biết như vậy, cậu sẽ tìm cớ là bệnh không đến được, Vô Tấn không muốn đi vào quá sâu chuyện nội bộ của Hoàng Phủ gia, vì cậu không thích.
Nhưng bây giờ muốn lui ra cũng không được rồi, Hoàng Phủ Bách Linh đã nhìn thấy cậu, nghiêm túc chỉ vào chiếc ghế trống, chỉ thị cậu ngồi xuống đó, Vô Tấn chỉ biết ngồi xuống chiếc ghế phía ngoài nhất, bên cạnh cậu là nhị tổ phụ Hoàng Phủ Bách Lạc, ông là một người hiền từ, và cũng là một trong số ít người yêu mến cậu khi cậu còn nhỏ, ông nhìn Vô Tấn và mỉm cười.
Chỉ nghe Hoàng Phủ Bách Linh quát một tiếng: “Súc sinh, ngươi ngoài việc buôn lậu sắt ra hải ngoại, còn làm chuyện gì câu kết phạm pháp nữa hay không?”
Lòng Vô Tấn bỗng run lộp cộp, cậu đột nhiên nhớ đến chuyện mà ngũ thúc đã từng nói qua lúc mở số quay thưởng, chuyện câu kết phạm pháp mà Hoàng Phủ Húc đang làm đó lại là buôn lậu sắt ra hải ngoại, Vô Tấn lăn lộn ngoài biển đã lâu, cậu biết vương triều Đại Ninh có một số cấm lệnh đối với việc mua bán trên biển, trong đó có ba món cấm phẩm không được phép bán ra nước ngoài.
Món đầu tiên là bạch ngân, từ xưa trung nguyên đã không sản xuất được bạch ngân, chỉ từ một trăm năm trước, sau khi phát hiện ra vài mỏ bạc lớn ở huyện Phan Dương và vùng Lĩnh Nam, bạch ngân mới từ từ được lưu hành trở thành tiền tệ, hơn nữa việc buôn bán với Fusan trở nên hưng thịnh, cũng thu nhập được một lượng bạch ngân lớn, nhưng dù vậy, vương triều Đại Ninh vẫn không cho phép lưu thông bạch ngân ra bên ngoài, những người buôn bán hải ngoại không được đem theo quá năm trăm lượng bạc.
Kế đến là một số hạt giống, ví dụ như lá mầm cây trà, tằm, kĩ thuật chế tạo thuốc nổ, cũng bị nghiêm cấm xuất khẩu, để tránh tổn hại đến ưu thế thương mại của Vương triều Đại Ninh.
Tiếp nữa là sắt, Đại ninh vương triều lo sau khi bán sắt ra hải ngoại sẽ được đưa đến thảo nguyên Mạc Bắc, rồi lọt vào tay người Hồ ở phương bắc. Trăm năm nay, các dân tộc du mục hoành hành thảo nguyên luôn là uy h**p rất lớn của Trung nguyên
Cả ba cấm phẩm này đều bị pháp luật nghiêm khắc hạn chế, nếu người nào trái lệnh buôn lậu ra hải ngoại, không những tịch thu gia sản, mà còn coi vào tình tiết phạm tội nặng nhẹ mà xử lưu đày hoặc xử trảm. Vương triều Đại Ninh đã quy định trọng lượng sắt trên tàu ra khơi không được vượt quá hai ngàn kí.
Thông thường thì rất ít người có hứng thú với bạch ngân và hạt giống, bạch ngân xuất ra hải ngoại không có lợi nhuận, thậm chí sẽ lỗ vốn, còn hạt giống thì số lượng quá ít, tiền kiếm được không nhiều, mà nếu lỡ bị bắt tại trận sẽ bị xử chém, mức độ rủi ro và lợi ích chênh lệch qua lớn
Nhưng sắt thì lại khác, giá sắt tại các nước như FuSan, Cao Lệ và Nam Hải cao gấp ba lần so với vương triều Đại Ninh, cho nên những người buôn lậu mạo hiểm, triều đình cũng rất khó giám định số lượng sắt trên thuyền có vượt qua hai ngàn kí hay không, cho nên buôn lậu sắt rất khó ngăn cấm.
Tuy rằng người buôn lậu rất nhiều, nhưng là một đại gia tộc của quận Đông Hải, lại ngang nhiên buôn lậu sắt, như vậy sẽ hại cả một gia tộc, đích thực là một sự việc rất là nghiêm trọng, chả trách ngũ thúc nhắc đến chuyện này, liền vô cùng tức giận.
Hoàng Phủ Bách Lạc thấy Vô Tấn mới đến, không hiểu được tình hình, bèn nói nhỏ với cậu: “Nhị thúc con từ ba năm trước đã bắt đầu buôn lậu sắt, đến nay đã được mười mấy ngàn kí, chuyện này đủ để xử trảm cả gia tộc Hoàng Phủ chúng ta, từ trước đến giờ chúng ta không hề hay biết chuyện này.”
Hoàng Phủ Bách Lạc thở dài, “Buôn lậu thì thôi vậy, đã vậy còn ghi vào sổ, tối hôm qua, quyển sổ thu chi mà hắn cất trong phòng ngủ bị người ta lấy cắp rồi.”
“Là ai?”
“ Tiêu Cơ, vợ kế của hắn, chúng ta cũng vừa mới biết, Tiêu Cơ này không phải do hắn cưới về từ kinh thành, mà là tiểu thiếp của Hoàng Phủ Cừ tặng cho hắn, cái tên hồ đồ này! Vậy mà dám giấu cả gia tộc.”
Thực sự thì với vẻ lẳng lơ và xinh đẹp của Tiêu Cơ, nếu như chịu làm bé của Hoàng Phủ Bách Lạc, nói không chừng ông cũng đồng ý hồ đồ như vậy, con người là như vậy, khi nói người khác thì luôn danh chính ngôn thuận
Vô Tấn lập tức hiểu ra, không cần phải nói, quyển sổ thu chi này giờ đã rơi vào tay Hoàng Phủ Cừ, Đông Hải Hoàng Phủ thị muốn đầu quân Tô Hàn Trinh, tên Hoàng Phủ huyện công này làm sao có thể dễ dàng tha cho họ được chứ, hắn lợi dụng Tiêu Cơ làm nội gián để đối phó với Hoàng Phủ gia.
Cổ nhân nói muốn sang máng nước khác cũng không phải chuyện dễ!
Hoàng Phủ Húc quỳ dưới đất, sắc mặt trắng bệch, trong lòng hắn hối hận vạn phần, hận bản thân không nên dính vào tên yêu quái Hoàng Phủ Cừ nuốt người không nhả xương ấy, lại hận bản thân hôm đó không nên uống rượu say, rồi huyên thuyên với Tiêu Cơ bí mật của quyển sổ thu chi, nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, mọi chuyện đã đổ bể cả rồi, bây giờ Hoàng Phủ Cừ lấy được sổ sách, thì không phải chỉ đơn giản là năm ngàn lượng, giá cả ít nhất cũng phải lên đến mười ngàn lượng, thậm chí có thể còn hơn cả thế, không vắt cạn gia tộc của họ, hắn ta nhất định không buông tay.
Nổi sợ hãi bao trùm lên người hắn, khiến hắn quỳ dưới đất mà co rúm người lại, hèn mọn đến không có chỗ dung thân, những việc mà ba năm nay hắn đã làm đều lần lượt hiện ra trước mắt hắn, những việc mà hắn đắc ý cho là thành công, bây giờ lại trở thành những cạm bẫy chết người, bao quây lấy hắn, hắn không biết phải làm sao? Hắn làm sao có thể đối diện với gia tộc và phụ thân? Hắn sợ đến toàn thân run rẩy.
Nhưng bản năng chối tội trong bản tính con người làm hắn ôm một tia may mắn, có lẽ hắn có thể che giấu được những chuyện khác, hoặc có lẽ hắn sẽ tìm được một con đường sống từ bên cạnh cạm bẫy.
Miệng Hoàng Phủ Húc lắp bắp, nói với vẻ đầy run sợ: “Ngoại trừ việc buôn lậu sắt, không còn những chuyện khác nữa.”
Ánh mắt Vô Tấn vô cùng lợi hại, nhìn bộ dạng của Hoàng Phủ Húc, lại nghe giọng điệu của hắn, liền đoán được nhất định còn những việc khác, những cậu vẫn chỉ im lặng quan sát.
“ Có thật vậy không?” Hoàng Phủ Bách Linh hỏi lại một lần để xác nhận.
“ Thật, không còn nữa.”
Hoàng Phủ Húc rụt rè cúi đầu xuống, Hoàng Phủ Bách Linh thở dài, nói với những người khác: “ Các vị huynh đệ, đứa con trai này của ta ngông cuồng xằng bậy, hại cả gia tộc chúng ta, ta có tội, điều đầu tiên mà ta muốn nói là sẽ phế bỏ quyền kế thừa tộc trưởng của Hoàng Phủ Húc, và sẽ do con trai của lão nhị là Hoàng Phủ Mẫn kế nhiệm.”
Tất cả mọi người không ai lên tiếng, sự kiện quan trọng như vậy, cách chức là chuyện đương nhiên, Hoàng Phủ Bách Lạc liền đứng dậy, chắp tay với mọi người, cũng chẳng nói gì nhiều, Hoàng Phủ Húc bị cắt chức, thì nhất định là sẽ do con trai lớn của ông là Hoàng Phủ Mẫn kế nhiệm.
Hoàng Phủ Húc tự biết tội lỗi nặng nề, chức vị người kế nhiệm tộc trưởng đương nhiên là không giữ được rồi, nghe phụ thân tuyên bố, lòng hắn đau như dao cắt, khóc nức nở.
“ Súc sinh, ngươi câm miệng cho ta!”
Hoàng Phủ Bách Linh phẫn nộ mắng hắn một câu, và nói với mọi người: “Sự việc dù sao cũng đã xảy ra rồi, bây giờ phải tính làm sao để dẹp yên chuyện này, ta chuẩn bị lên kinh một chuyến, tìm Lan Lăng Vương để nghĩ cách, tiền thì nhất định phải tốn rồi, từ quận Đông Hải đem lên kinh thì không tiện cho lắm, nếu mọi người đồng ý, ta dự định dùng tám mươi ngàn lượng dự trữ tại kinh thành phòng khi có chuyện cấp bách xảy ra.”
Câu nói cuối cùng của phụ thân khiến cho Hoàng Phủ Húc giống như bị ngũ lôi phanh đỉnh, tám mươi ngàn lượng dự trữ phòng khi cấp bách đã bị hắn dùng để mua chức quan cho con trai lớn của hắn rồi, hắn vốn định dựa vào việc buôn lậu sắt để từ từ bù đắp vào, nhưng số tiền buôn lậu sắt mấy năm nay lại bị con trai thứ của hắn tiêu xài hết cả rồi.
Hắn sợ đến run cả người, răng run cầm cập, lúc này Hoàng Phủ Bách Linh lúc này mới chợt sực nhớ, ông trợn mắt nhìn con trai, hỏi gặng từng chữ từng câu: “Tám mươi ngàn lượng ở kinh thành, có còn đó không?”
“ Không…..không còn nữa!”
“Súc sinh!”
Hoàng Phủ Bách Linh đứng phắt dậy, quát một tiếng lớn, ông cảm thấy trước mắt tối sầm lại, sau đó từ từ ngã xuống.
Nội đường bỗng trở nên náo loạn, mọi người đều chạy lên đỡ lấy Hoàng Phủ Bách Linh, Hoàng Phủ Bách Lạc hét lớn: “Mau! Đi tìm đại phu mau!”
Mọi người vội vã đưa Hoàng Phủ Bách Linh vào trong nhà nằm nghỉ, còn người khác thì chạy đi tìm đại phu, không ai để ý đến Hoàng Phủ Húc nữa.
Hoàng Phủ Húc từ từ đứng dậy, chuẩn bị âm thầm chạy trốn, hắn muốn đi cầu xin Hoàng Phủ Cừ trả lại cho hắn quyển sổ thu chi, hắn đã phạm hai tội tày đình, ngoài trừ việc đi van nài Hoàng Phủ Cừ, hắn thực sự không còn cách nào khác.
Vô Tấn luôn dõi theo hắn ta, thấy hắn thừa lúc hỗn loạn bỏ trốn, bèn đi lên trước nắm lấy cánh tay hắn, “Nhị thúc, cháu có chuyện muốn nói với thúc.”
Lúc này Hoàng Phủ Húc như một con gà trống bị thiến, không còn chút tính khí gì cả, hắn bèn thuận theo gật gật đầu, nói với giọng uất nghẹn: “Đi đâu?”
“Đến thư phòng của nhị thúc.”
Nơi ở của Vô Tấn trong phủ Hoàng Phủ ở gần cổng lớn, hơi vắng vẻ, nhưng rất thanh tịnh, phòng ốc cũng khá rộng rãi sáng sủa, các dụng cụ gia đình cũng như đồ dùng cá nhân đều đầy đủ cả, hơn nữa cậu chỉ ở một mình, đây là đãi ngộ mà chỉ có con cháu đích tôn trong gia tộc Hoàng Phủ mới được hưởng
“ Ầm! Ầm!”
Có người đang gọi cửa, Vô Tấn liền ngồi dậy, “ Ai đấy!”
“ Là tôi! Lưu quản gia.”
“ Là Lưu thúc sao! Xin đợi con một chút!”
Vô Tấn vội vàng khoác một chiếc áo choàng ra mở cửa, đúng là Lưu quản gia đang đứng bên ngoài, sắc mặt ông có vẻ nghiêm túc, “Vô Tấn, thái lão gia gọi cậu! ông đang đợi cậu trong nội đường, mau đến đó!”
“ Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Cậu đừng hỏi nhiều, đi là sẽ biết ngay thôi, nhanh lên nhé.”
Rồi Lưu quản gia vội vàng bỏ đi. Vô Tấn vội tắm rửa qua loa, rồi đi đến nội đường, nội đường so với đại đường nghị sự dùng để họp mặt gia tộc còn cao hơn một cấp, nghị sự đại đường bất kể là đích thứ đều có thể vào trong, người tham gia khoảng hơn hai chục người, nhưng nội đường chỉ là nơi hội họp vài nhân vật trung tâm của Hoàng Phủ gia, nằm trong nơi ở của Hoàng Phủ Bách Linh.
Trước cửa nội đường có bảy tám người trẻ tuổi quần áo chỉnh tề đang đứng đấy, họ đều là cháu đích tôn ba đời của Hoàng Phủ gia, nhiệm vụ hôm nay là đứng gác, không cho phép người ngoài đột ngột xông vào, Vô Tấn đi đến khiến những đứa cháu đích tôn này ánh lên một tia đố kị trong mắt, nó là cái gì, chỉ là một đứa thứ tôn không chính thống, trước đây còn là một tên ngốc, hơn nữa nó chỉ mới mười bảy tuổi, thế mà ông nội vẫn muốn nó tham gia cuộc họp nội đường, trong khi bản thân họ chỉ là một kẻ gác cửa, lòng đố kị của những đứa cháu đích tôn này như ngọn lửa cháy trong mắt, điều mong đợi duy nhất bây giờ là bản thân Vô Tấn phải biết điều, khom lưng cúi người thi lễ với bọn họ, để họ cảm thấy được thỏa mãn lòng tự tôn của mình.
Nhưng Vô Tấn lại không biết đám cháu đích tôn này, cậu đang mải suy nghĩ không hề để ý đến họ, nghênh ngang đi qua mặt họ, làm cho những cái gọi là lòng tự tôn ấy đều rơi rụng xuống đất cả.
“ Nó là hạng người gì chứ? Quả là ngông cuồng tự đại.”
“ Nó là thằng ngốc đấy! Huynh không biết sao?”
“ Đúng vậy! Đúng vậy! Thằng ngốc, nó là thằng ngốc……”
Bọn AQ đã tìm được phép thắng lợi tinh thần, bọn họ đường đường là cháu đích tôn của Hoàng Phủ gia, làm sao lại đi so đo với một tên ngốc chứ.
………..
Cửa sổ của nội đường đều đóng kín cả, trông có vẻ rất bí mật, nội đường không lớn, bố trí rất gọn gàng, bức tường chính diện là tộc huy của Hoàng Phủ thế gia, một con Huyết Thủ Ông (chẳng biết con gì) bay lượn ngàn dặm.
Chính giữa đặt một chiếc ghế thái sư làm từ gỗ Hoàng Lê, Hoàng Phủ Bách Linh ngồi ở chính giữa, sắc mặt u ám, hai bên trái phải đều đặt ba chiếc ghế thái sư nhỏ hơn, đã có bốn người ngồi, bốn người này đều là những nhân vật trung tâm của gia tộc Hoàng Phủ, mỗi người ai nấy sắc mặt đều nặng nề, trông như đã xảy ra chuyện lớn gì đó.
Một người đang quỳ dưới đất, Vô Tấn vừa bước vào cửa bèn trông thấy, đó là người kế thừa tộc trưởng của gia tộc Hoàng Phủ, nhị thúc Hoàng Phủ Húc.
Vô Tấn do dự một hồi, lúc này cậu mới ý thức được, gia tộc Hoàng Phủ đang mở hội nghị cấp cao, cũng giống như họp hội nghị cục chính trị của thời hậu thế, nếu như cậu biết như vậy, cậu sẽ tìm cớ là bệnh không đến được, Vô Tấn không muốn đi vào quá sâu chuyện nội bộ của Hoàng Phủ gia, vì cậu không thích.
Nhưng bây giờ muốn lui ra cũng không được rồi, Hoàng Phủ Bách Linh đã nhìn thấy cậu, nghiêm túc chỉ vào chiếc ghế trống, chỉ thị cậu ngồi xuống đó, Vô Tấn chỉ biết ngồi xuống chiếc ghế phía ngoài nhất, bên cạnh cậu là nhị tổ phụ Hoàng Phủ Bách Lạc, ông là một người hiền từ, và cũng là một trong số ít người yêu mến cậu khi cậu còn nhỏ, ông nhìn Vô Tấn và mỉm cười.
Chỉ nghe Hoàng Phủ Bách Linh quát một tiếng: “Súc sinh, ngươi ngoài việc buôn lậu sắt ra hải ngoại, còn làm chuyện gì câu kết phạm pháp nữa hay không?”
Lòng Vô Tấn bỗng run lộp cộp, cậu đột nhiên nhớ đến chuyện mà ngũ thúc đã từng nói qua lúc mở số quay thưởng, chuyện câu kết phạm pháp mà Hoàng Phủ Húc đang làm đó lại là buôn lậu sắt ra hải ngoại, Vô Tấn lăn lộn ngoài biển đã lâu, cậu biết vương triều Đại Ninh có một số cấm lệnh đối với việc mua bán trên biển, trong đó có ba món cấm phẩm không được phép bán ra nước ngoài.
Món đầu tiên là bạch ngân, từ xưa trung nguyên đã không sản xuất được bạch ngân, chỉ từ một trăm năm trước, sau khi phát hiện ra vài mỏ bạc lớn ở huyện Phan Dương và vùng Lĩnh Nam, bạch ngân mới từ từ được lưu hành trở thành tiền tệ, hơn nữa việc buôn bán với Fusan trở nên hưng thịnh, cũng thu nhập được một lượng bạch ngân lớn, nhưng dù vậy, vương triều Đại Ninh vẫn không cho phép lưu thông bạch ngân ra bên ngoài, những người buôn bán hải ngoại không được đem theo quá năm trăm lượng bạc.
Kế đến là một số hạt giống, ví dụ như lá mầm cây trà, tằm, kĩ thuật chế tạo thuốc nổ, cũng bị nghiêm cấm xuất khẩu, để tránh tổn hại đến ưu thế thương mại của Vương triều Đại Ninh.
Tiếp nữa là sắt, Đại ninh vương triều lo sau khi bán sắt ra hải ngoại sẽ được đưa đến thảo nguyên Mạc Bắc, rồi lọt vào tay người Hồ ở phương bắc. Trăm năm nay, các dân tộc du mục hoành hành thảo nguyên luôn là uy h**p rất lớn của Trung nguyên
Cả ba cấm phẩm này đều bị pháp luật nghiêm khắc hạn chế, nếu người nào trái lệnh buôn lậu ra hải ngoại, không những tịch thu gia sản, mà còn coi vào tình tiết phạm tội nặng nhẹ mà xử lưu đày hoặc xử trảm. Vương triều Đại Ninh đã quy định trọng lượng sắt trên tàu ra khơi không được vượt quá hai ngàn kí.
Thông thường thì rất ít người có hứng thú với bạch ngân và hạt giống, bạch ngân xuất ra hải ngoại không có lợi nhuận, thậm chí sẽ lỗ vốn, còn hạt giống thì số lượng quá ít, tiền kiếm được không nhiều, mà nếu lỡ bị bắt tại trận sẽ bị xử chém, mức độ rủi ro và lợi ích chênh lệch qua lớn
Nhưng sắt thì lại khác, giá sắt tại các nước như FuSan, Cao Lệ và Nam Hải cao gấp ba lần so với vương triều Đại Ninh, cho nên những người buôn lậu mạo hiểm, triều đình cũng rất khó giám định số lượng sắt trên thuyền có vượt qua hai ngàn kí hay không, cho nên buôn lậu sắt rất khó ngăn cấm.
Tuy rằng người buôn lậu rất nhiều, nhưng là một đại gia tộc của quận Đông Hải, lại ngang nhiên buôn lậu sắt, như vậy sẽ hại cả một gia tộc, đích thực là một sự việc rất là nghiêm trọng, chả trách ngũ thúc nhắc đến chuyện này, liền vô cùng tức giận.
Hoàng Phủ Bách Lạc thấy Vô Tấn mới đến, không hiểu được tình hình, bèn nói nhỏ với cậu: “Nhị thúc con từ ba năm trước đã bắt đầu buôn lậu sắt, đến nay đã được mười mấy ngàn kí, chuyện này đủ để xử trảm cả gia tộc Hoàng Phủ chúng ta, từ trước đến giờ chúng ta không hề hay biết chuyện này.”
Hoàng Phủ Bách Lạc thở dài, “Buôn lậu thì thôi vậy, đã vậy còn ghi vào sổ, tối hôm qua, quyển sổ thu chi mà hắn cất trong phòng ngủ bị người ta lấy cắp rồi.”
“Là ai?”
“ Tiêu Cơ, vợ kế của hắn, chúng ta cũng vừa mới biết, Tiêu Cơ này không phải do hắn cưới về từ kinh thành, mà là tiểu thiếp của Hoàng Phủ Cừ tặng cho hắn, cái tên hồ đồ này! Vậy mà dám giấu cả gia tộc.”
Thực sự thì với vẻ lẳng lơ và xinh đẹp của Tiêu Cơ, nếu như chịu làm bé của Hoàng Phủ Bách Lạc, nói không chừng ông cũng đồng ý hồ đồ như vậy, con người là như vậy, khi nói người khác thì luôn danh chính ngôn thuận
Vô Tấn lập tức hiểu ra, không cần phải nói, quyển sổ thu chi này giờ đã rơi vào tay Hoàng Phủ Cừ, Đông Hải Hoàng Phủ thị muốn đầu quân Tô Hàn Trinh, tên Hoàng Phủ huyện công này làm sao có thể dễ dàng tha cho họ được chứ, hắn lợi dụng Tiêu Cơ làm nội gián để đối phó với Hoàng Phủ gia.
Cổ nhân nói muốn sang máng nước khác cũng không phải chuyện dễ!
Hoàng Phủ Húc quỳ dưới đất, sắc mặt trắng bệch, trong lòng hắn hối hận vạn phần, hận bản thân không nên dính vào tên yêu quái Hoàng Phủ Cừ nuốt người không nhả xương ấy, lại hận bản thân hôm đó không nên uống rượu say, rồi huyên thuyên với Tiêu Cơ bí mật của quyển sổ thu chi, nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, mọi chuyện đã đổ bể cả rồi, bây giờ Hoàng Phủ Cừ lấy được sổ sách, thì không phải chỉ đơn giản là năm ngàn lượng, giá cả ít nhất cũng phải lên đến mười ngàn lượng, thậm chí có thể còn hơn cả thế, không vắt cạn gia tộc của họ, hắn ta nhất định không buông tay.
Nổi sợ hãi bao trùm lên người hắn, khiến hắn quỳ dưới đất mà co rúm người lại, hèn mọn đến không có chỗ dung thân, những việc mà ba năm nay hắn đã làm đều lần lượt hiện ra trước mắt hắn, những việc mà hắn đắc ý cho là thành công, bây giờ lại trở thành những cạm bẫy chết người, bao quây lấy hắn, hắn không biết phải làm sao? Hắn làm sao có thể đối diện với gia tộc và phụ thân? Hắn sợ đến toàn thân run rẩy.
Nhưng bản năng chối tội trong bản tính con người làm hắn ôm một tia may mắn, có lẽ hắn có thể che giấu được những chuyện khác, hoặc có lẽ hắn sẽ tìm được một con đường sống từ bên cạnh cạm bẫy.
Miệng Hoàng Phủ Húc lắp bắp, nói với vẻ đầy run sợ: “Ngoại trừ việc buôn lậu sắt, không còn những chuyện khác nữa.”
Ánh mắt Vô Tấn vô cùng lợi hại, nhìn bộ dạng của Hoàng Phủ Húc, lại nghe giọng điệu của hắn, liền đoán được nhất định còn những việc khác, những cậu vẫn chỉ im lặng quan sát.
“ Có thật vậy không?” Hoàng Phủ Bách Linh hỏi lại một lần để xác nhận.
“ Thật, không còn nữa.”
Hoàng Phủ Húc rụt rè cúi đầu xuống, Hoàng Phủ Bách Linh thở dài, nói với những người khác: “ Các vị huynh đệ, đứa con trai này của ta ngông cuồng xằng bậy, hại cả gia tộc chúng ta, ta có tội, điều đầu tiên mà ta muốn nói là sẽ phế bỏ quyền kế thừa tộc trưởng của Hoàng Phủ Húc, và sẽ do con trai của lão nhị là Hoàng Phủ Mẫn kế nhiệm.”
Tất cả mọi người không ai lên tiếng, sự kiện quan trọng như vậy, cách chức là chuyện đương nhiên, Hoàng Phủ Bách Lạc liền đứng dậy, chắp tay với mọi người, cũng chẳng nói gì nhiều, Hoàng Phủ Húc bị cắt chức, thì nhất định là sẽ do con trai lớn của ông là Hoàng Phủ Mẫn kế nhiệm.
Hoàng Phủ Húc tự biết tội lỗi nặng nề, chức vị người kế nhiệm tộc trưởng đương nhiên là không giữ được rồi, nghe phụ thân tuyên bố, lòng hắn đau như dao cắt, khóc nức nở.
“ Súc sinh, ngươi câm miệng cho ta!”
Hoàng Phủ Bách Linh phẫn nộ mắng hắn một câu, và nói với mọi người: “Sự việc dù sao cũng đã xảy ra rồi, bây giờ phải tính làm sao để dẹp yên chuyện này, ta chuẩn bị lên kinh một chuyến, tìm Lan Lăng Vương để nghĩ cách, tiền thì nhất định phải tốn rồi, từ quận Đông Hải đem lên kinh thì không tiện cho lắm, nếu mọi người đồng ý, ta dự định dùng tám mươi ngàn lượng dự trữ tại kinh thành phòng khi có chuyện cấp bách xảy ra.”
Câu nói cuối cùng của phụ thân khiến cho Hoàng Phủ Húc giống như bị ngũ lôi phanh đỉnh, tám mươi ngàn lượng dự trữ phòng khi cấp bách đã bị hắn dùng để mua chức quan cho con trai lớn của hắn rồi, hắn vốn định dựa vào việc buôn lậu sắt để từ từ bù đắp vào, nhưng số tiền buôn lậu sắt mấy năm nay lại bị con trai thứ của hắn tiêu xài hết cả rồi.
Hắn sợ đến run cả người, răng run cầm cập, lúc này Hoàng Phủ Bách Linh lúc này mới chợt sực nhớ, ông trợn mắt nhìn con trai, hỏi gặng từng chữ từng câu: “Tám mươi ngàn lượng ở kinh thành, có còn đó không?”
“ Không…..không còn nữa!”
“Súc sinh!”
Hoàng Phủ Bách Linh đứng phắt dậy, quát một tiếng lớn, ông cảm thấy trước mắt tối sầm lại, sau đó từ từ ngã xuống.
Nội đường bỗng trở nên náo loạn, mọi người đều chạy lên đỡ lấy Hoàng Phủ Bách Linh, Hoàng Phủ Bách Lạc hét lớn: “Mau! Đi tìm đại phu mau!”
Mọi người vội vã đưa Hoàng Phủ Bách Linh vào trong nhà nằm nghỉ, còn người khác thì chạy đi tìm đại phu, không ai để ý đến Hoàng Phủ Húc nữa.
Hoàng Phủ Húc từ từ đứng dậy, chuẩn bị âm thầm chạy trốn, hắn muốn đi cầu xin Hoàng Phủ Cừ trả lại cho hắn quyển sổ thu chi, hắn đã phạm hai tội tày đình, ngoài trừ việc đi van nài Hoàng Phủ Cừ, hắn thực sự không còn cách nào khác.
Vô Tấn luôn dõi theo hắn ta, thấy hắn thừa lúc hỗn loạn bỏ trốn, bèn đi lên trước nắm lấy cánh tay hắn, “Nhị thúc, cháu có chuyện muốn nói với thúc.”
Lúc này Hoàng Phủ Húc như một con gà trống bị thiến, không còn chút tính khí gì cả, hắn bèn thuận theo gật gật đầu, nói với giọng uất nghẹn: “Đi đâu?”
“Đến thư phòng của nhị thúc.”
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,272 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp