Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~23 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Bọn nha dịch đã sớm giữ lại đống vé số chưa bán, hơn mười gã tiểu nhị làm việc trong sòng bạc chạy lên phía trước, bắt đầu cạo từng chồng xổ số, tiếng thống kê vé số của bọn họ liên tục vang lên:
- Đã cạo ba nghìn tờ, không thấy giải thưởng lớn!
.... .
- Đã cạo sáu ngàn tờ, không thấy giải thưởng lớn!
Vô Tấn khẽ giật mình, cậu nhớ rõ ràng giải thưởng lớn nằm ở trong số năm đến sáu nghìn tờ sau cùng, giờ sao lại không có, chẳng lẽ bọn hắn nhìn thấy rồi cố ý không đọc ra sao?
Cậu đột nhiên nghĩ tới một chuyện, sau lưng liền lấm tấm chảy mồ hôi, đây có lẽ là Hoàng Tứ Lang thà bị tổn thất năm trăm lượng bạc cũng phải kiện mình cho bằng được. Cho nên dù soát ra rồi nhưng bọn hắn cố ý nói không thấy. Chẳng lẽ sự thật là như vậy sao? Vô Tấn chợt cảm thấy chuyện này rất có khả năng diễn ra.
Làm sao bây giờ? Biện pháp duy nhất là soát lại một lần nữa, nhưng sẽ gặp phiền phức, bởi chắc gì Trương Dung đã đồng ý ......
Mồ chảy ra từng hạt lớn trên trán Vô Tấn, bất kì một ai trong đám người này đều gian xảo vô cùng, mình đã rất cẩn thận rồi vậy mà vẫn có sơ sót, xem ra mình hơi sơ ý rồi.
- Đã cạo tám ngàn tờ, không thấy giải thưởng lớn!
Lúc này, lông mày của Tô Hàn Trinh nhăn nhúm lại, Vô Tấn khiến ông ta hơi thất vọng, có cảm giác bị mắc lừa, không lẽ người trẻ tuổi này sẽ kéo mình sa vũng bùn sao? Trong lòng của ông ta có chút khẩn trương.
Dân chúng đứng xem ở bốn phía bắt đầu xôn xao bàn tán, có người gào lên chửi bới:
- Lừa đảo! Hèn hạ!
Trương Dung tươi cười liếc nhìn Tô Hàn Trinh, nét mặt lộ rõ vẻ đắc ý, có quả ngon để ăn thịt tên Tô Hàn Trinh này rồi, dám đồng ý cho tội phạm lừa đảo bày quầy bán xổ số, làm tốt thì bọn hắn sẽ bị quy cùng một tội, không tệ, cơ hội tốt đây! Có thể tấu lên triều đình một bản vạch tội hắn.
- Đã cạo chín nghìn tờ, không thấy giải thưởng lớn.
Đúng vào thởi điểm tiếng chửi rủa vang lên ồn ào trên quảng trường, bỗng nhiên ở đằng sau đám người có một người hét to:
- Ta trúng! Ta trúng giải thưởng lớn rồi.
Quảng trường lập tức lặng ngắt như tờ, hơn vạn ánh mắt đồng loạt quay lại nhìn về phía tiếng hét to, đó là một gã nam tử trung niên đang vội vội vàng vàng xông tới, trong tay hắn cầm một chồng vé số, toàn thân kích động phát run:
- Ta trúng, ta trúng giải thưởng lớn rồi!
Ngay lập tức, quảng trường như ong vỡ tổ, quang cảnh hỗn loạn vô cùng, lúc này Tô Hàn Trinh bỗng nhiên quát to:
-Tất cả mọi người đứng yên
Tiếng quát của ông ta khiến cho mấy tên nha dịch đang chuẩn bị xông lên phía trước sợ tới mức phải dừng lại. Sự xuất hiện của vị nam tử trung niên này chắc chắn đã cứu được Tô Hàn Trinh. Vì sợ Trương Dung giở trò xấu, ông ta liền bước tới bên cạnh gã rồi phân phó Vô Tấn:
- Các ngươi có thể kiểm tra giải thưởng được rồi.
Người chủ trì mở thưởng là La tú tài liền bước lên phía trước. Trước ánh mắt nhìn trừng trừng của mọi người, hắn cẩn thận cầm cánh tay của vị nam tử trung niên rồi dẫn lên đài cao. La tú tài cầm lấy tờ vé số của vị nam tử nhìn thoáng qua, bỗng nhiên giơ tờ vé số lên cao rồi cất tiếng gào kích động:
- Các vị nhìn xem, năm đầu lộc (năm cái đầu hươu)! Giải thưởng lớn một ngàn lượng bạc!
Rõ rõ ràng ràng, quả nhiên là năm đầu lộc, đám người trên quảng trường lập tức thét lên, dậm chân, mắng to, hâm mộ.... Tiếng ồn ào huyên náo khắp nơi.
La tú tài bưng khay đặt một ngàn lượng bạc đưa cho vị nam tử trung niên. Trương Dung bất thình lình quát lên:
- Khoan đã!
Hắn chậm rãi bước về phía trước, nhìn chằm chằm vào vị nam tử trung niên và hỏi:
- Ngươi là người ở đâu? Mua vé số từ khi nào?
Không khí trên quảng trường dần dần an tĩnh lại, vị nam tử trung niên nơm nớp lo sợ nói:
- Tiểu nhân là chủ tiệm bánh bao ở phía nam thành, tên là Trương Tuyền, biệt hiệu là Trương Bánh Bao. Tiểu nhân mua tờ vé số này vào chiều ngày hôm qua, dùng năm quan tiền mua một trăm tờ....
Vô Tấn sững sờ, không có khả năng, tuyệt đối không thể có khả năng này được! Vé số bán vào xế chiều ngày hôm qua nằm trong đám mười vạn tờ vé số in sau, trong chỗ đó căn bản không có giải thưởng lớn. Ông ta đột nhiên tỉnh ngộ, ánh mắt khẽ lướt qua Hoàng Phủ Quý, chỉ thấy sắc mặt gã trắng bệch, hai chân run rẩy. Bây giờ thì Vô Tấn đã hiểu cả rồi, tờ vé số đặc biệt có giải thưởng lớn đã bị Ngũ thúc rút đi từ trước rồi. Đúng là ý trời mà!
Trương Dung vẫn tra hỏi vị nam tử trung niên như cũ:
- Ngươi mua vé số vào ngày hôm qua, vì sao không cạo ngay lúc ấy mà đợi tới bây giờ mới phát hiện là sao?
- Huyện lão gia, ngày hôm qua tiểu nhân vừa mới mua được mấy tờ vé số, đang định cạo thì nương tử chạy tới. Tiểu nhân sợ nương tử biết tiểu nhân bỏ ra năm lượng bạc mua vé số, sợ quá đành phải chạy về nhà giấu vé số đi. Mãi đến sáng nay, nương tử sai tiểu nhân đi ra ngoài giao bánh bao, tiểu nhân thừa dịp này mới vụng trộm cào xổ số. Tiểu nhân phát hiện mình trúng giải thưởng lớn liền chạy tới đài mở thưởng, lúc ấy mới biết địa điểm bị dời sang chỗ này nên lại ra sức chạy tới đây.
Trương Dung có chút thẹn quá hóa giận:
- Vậy bánh bao của ngươi đâu rồi?
- Bánh bao... . vứt đi rồi, trúng giải thưởng lớn, ai cần bánh bao nữa... .
- Trương huyện lệnh!
Tô Hàn Trinh bước lại gần và nhìn hắn bằng ánh mắt chế giễu:
- Đánh bạc là phải biết chấp nhận chịu thua, người ta đã trúng giải thưởng lớn rồi thì phải để cho người ta được nhận thưởng, còn mình thì vui vẻ về nhà, phải không?
Trương Dung tức giận đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng, hắn gườm gườm liếc Hoàng Tứ Lang rồi vung tay lên:
- Chúng ta đi!
Hắn bước vào cỗ kiệu, bọn nha dịch đi chung quanh cỗ kiệu, ỉu xìu ra về.
Hoàng Tứ Lang gượng cười hai tiếng:
- Đã không còn việc gì, ta cũng về đây.
Hắn đang định chuồn thì Vô Tấn liền lạnh nhạt gọi hắn quay lại:
- Hoàng Đông Chủ, ông cứ thế mà đi hả?
Hoàng Tứ Lang sững sờ. Hoàng Phủ Quý vốn đã nhẫn nhịn cả buổi vội xông lên quát lớn một tiếng:
- Năm trăm lượng bạc đâu rồi? Họ Hoàng kia, ngươi định quịt nợ hả?
Hoàng Tứ Lang lúc này mới nhớ tới, hắn đã mua một vạn tờ vé số sau cùng. Trong lòng hắn đắng chát đến cùng cực, nhưng mà đang đứng trước mặt thứ sử hắn nào dám quịt nợ, đành phải nói không ngớt lời:
- Ta trả tiền, trả tiền, tuyệt không quịt nợ đâu!
Hắn căn dặn một tiếng, chưởng quầy vội chạy về sòng bạc, một lát sau đã đem năm trăm lượng bạc tới đặt xuống mặt bàn. Vô Tấn lườm đống bạc rồi lắc đầu:
- Chưa đủ!
Lúc này Hoàng Tử Lang nổi nóng thật rồi, dậm chân quát:
- Năm mươi đồng một tờ, một vạn tờ là năm trăm lượng, ta đã trả đủ bạc cho ngươi. Huống hồ ngươi đưa còn chưa đủ một vạn tờ, chỉ có chín ngàn chín trăm tờ, ta cho ngươi thêm năm lượng còn chưa đủ sao?
Vô Tấn hướng Tô Hàn Trinh khom người thi lễ:
- Thứ sử đại nhân, tiểu nhân muốn kiện người nhà họ Hoàng.
Tô Hàn Trinh thấy Vô Tấn không chịu buông tha cho nhà họ Hoàng liền có thêm vài phần hứng thú, cười hỏi cậu:
- Ngươi muốn kiện hắn việc gì?
- Thứ sử đại nhân, ta tổ chức bán vé số không trái pháp luật, là nghề nghiệp làm ăn đứng đắn, nhưng vào sáng sớm ngày hôm nay, nhi tử của nhà họ Hoàng...
Vô Tấn chỉ vào Hoàng Phong đứng ở một bên và nói:
- Chính là người này, nhi tử của Hoàng Tứ Lang dẫn theo mười mấy gã tay chân đến đập phá việc làm ăn hợp pháp của tôi, đập nát ba chiếc bàn lớn, đánh thương năm vị tiêu sư, tôi muốn kiện hắn tội cố ý đánh người, hủy hoại của cải, làm hại dân thường.
Lúc này, mấy vị tiểu nhị liền bê ba chiếc bàn bị đập nát lên, năm vị tiêu sư chân thấp chân cao, đầu bê bết máu cũng được dìu lên, ngoài ra còn tìm được hung khí, chính là mấy cây côn gỗ dính máu đỏ tươi, chứng cớ vô cùng xác thực.
Hoàng Tứ Lang sững sờ cả người, hắn không được biết tí gì về chuyện này. Hắn rõ ràng đã căn dặn nhi tử không được gây chuyện đánh người, lập tức chỉ vào Hoàng Phong và quát to:
- Súc sinh, ngươi thật sự đã làm những chuyện này ư?
Hoàng Phong bị nói trúng tim đen chỉ biết cúi đầu:
- Không... con không làm!
Vô Tấn lập tức cao giọng hỏi những người đứng chung quanh:
- Các vị hương thân, các vị đều nhìn thấy, các vị nói có đúng không?
Hoàng Phong rõ ràng có tiếng là kẻ ác, không có ai không hận hắn, mấy ngàn người đứng ở chung quanh lập tức quát to lên:
- Đúng vậy! Người đánh chính là hắn đấy! Chính là hắn!
Mặc dù Tô Hàn Trinh hiểu rõ Vô Tấn có vẻ xé chuyện bé ra to, nhưng ông ta hiểu được ý tứ của Vô Tấn. Cho dù không đánh được chủ nhân nhưng đánh con chó hung dữ của hắn một trận thì cũng chẳng khác gì đã tặng lại cho hắn một cái tát. Tô Hàn Trinh âm thầm tán thưởng Vô Tấn khéo hiểu lòng người. Người trẻ tuổi này vậy mà nhận ra mình cần phát tiết một phen.
Nét mặt ông ta trầm xuống, lạnh nhạt hỏi Hoàng Tứ Lang:
- Nhân chứng, vật chứng đều có đủ, ngươi còn lời gì để nói không?
Lúc này, Hoàng tứ Lang quả thực rất căm hận đứa con trai vô cùng ngu xuẩn của mình, đầu hắn đầy mồ hôi, xin lỗi không ngớt:
- Tôi nguyện ý bồi thường tất cả tổn thất, xin thứ sử đại nhân cho phép chúng tôi được giải quyết riêng.
Tô Hàn Trinh lại hỏi Vô Tấn:
- Hắn muốn được giải quyết riêng, ngươi nghĩ sao?
Nét mặt Vô Tấn lộ ra biểu tình đành chịu, thở dài:
- Tốt xấu gì thì nhà họ Hoàng và nhà họ Hoàng Phủ cũng có mấy đời thân giao, tôi cũng không dám làm quá phận, phá một cái bàn đền mười lượng bạc, đánh một người bị thương đền một trăm lượng bạc để lo tiền thuốc thang, cộng lại là năm trăm ba mươi lượng bạc, tôi đã nhún nhường lắm rồi!
Tô Hàn Trinh suýt nữa thì bật cười, tâm địa độc ác thật đấy! Chỉ có điều cũng thẳng thắn lắm, ông ta liền hỏi Hoàng Tứ Lang:
- Bên kiện đã nêu ra những điều kiện để giải quyết riêng, ngươi có nguyện ý giải quyết riêng không?
Hoàng Tứ Lang nghe vậy, rõ ràng cho thấy Tô thứ sử thiên vị đối phương. Hoặc là giải quyết riêng, hoặc là đưa ra giải quyết chung, không hề có phần linh động để trả giá và mặc cả. Hắn đương nhiên phải chọn giải quyết riêng. Nhưng mà giá tiền để giải quyết riêng lại độc ác quá, một cái bàn bị phá cùng lắm cũng chỉ đáng giá một trăm đồng, đối phương hét giá gấp trăm lần. Về phần bồi thường trăm lượng bạc để trả tiền thuốc thang càng là chuyện hết sức vô lý. Nhưng nếu không đồng ý thì con trai của hắn sẽ bị kiện, lại phải đi cầu cứu Trương huyện lệnh. Nhưng mà Trương huyện lệnh vừa mới nổi cáu với mình, chưa chắc đã chịu ra tay giúp đỡ. Cho dù chịu giúp thì không biết mình còn phải bỏ bao nhiêu bạc mới trả xong phần nhân tình này, thôi vậy. Hôm nay chấp nhận trả tiền, về nhà sẽ đánh gẫy cái chân chó của thằng con trai.
Hoàng Tứ Lang khẽ cắn răng:
- Ta nguyện ý giải quyết riêng, đi lấy bạc ra đây!
Một lát sau, chưởng quầy của sòng bạc lại cầm tới năm trăm ba mươi lượng bạc và đặt xuống mặt bàn một lần nữa. Hoàng Tứ Lang chắp tay nói:
- Đa tạ thứ sử đại nhân đã chủ trì công đạo, Hoàng mỗ cáo từ.
Hắn vừa đi hai bước thì Vô Tấn lại gọi hắn lại:
- Hoàng Đông Chủ, xin dừng bước!
Hoàng Tứ Lang sợ đến mức hai chân mềm nhũn:
- Ngươi... ngươi còn muốn cái gì nữa?
Vô Tấn mỉm cười và nói:
- Trong một vạn tờ xổ số của ngươi ít nhất cũng có tờ trúng giải thưởng ba mươi lượng bạc, làm sao tôi lại không trao thưởng chứ? Ở đây vừa vặn có ba mươi lượng bạc, xin hãy nhận lấy!
Vô Tấn nhặt lên ba mươi lượng bạc và cẩn thận đưa cho hắn, cười tỉm tỉm nói:
- Hoàng Đông Chủ, mặc dù không trúng giải thưởng lớn nhưng ngàn vạn lần đừng khách khí phần giải thưởng này!
Đám người đứng ở bốn phía lập tức cười váng lên, Hoàng Tứ Lang tức giận đến mức thất khiếu bốc khói (ví với sự bực tức quá mức), lửa giận dấy lên trong bụng nhưng lại không phát ra được, liền giận dữ đá nhi tử một cước:
- Chỉ tại tên hổn đản ngươi gây họa!
Hoàng Tứ Lang lôi nhi tử chật vật chạy trong tràng cười vang của mọi người. Tô Hàn Trinh nhìn thoáng qua Vô Tấn rồi nhẹ nhàng vuốt râu, thầm nghĩ:
- Khá lắm, trẻ nhỏ dễ dạy!
Ông ta bước lên mỉm cười:
- Đêm nay! Cậu tới phủ của ta ăn bữa cơm rau, không được nhỡ hẹn đấy.
Cuối cùng thì hai con chim đã bị ném rụng, Vô Tấn khom người thi lễ thật thấp:
- Đa tạ nhã ý của đại nhân, nhưng cháu cần phải trở về xin chỉ thị của tổ phụ. Cháu lo tổ phụ thấy cháu quầy rầy thứ sử đại nhân quá nhiều, sẽ không cho cháu đến quấy rầy đại nhân lần nữa. Tổ phụ cháu một lòng ngưỡng mộ thanh danh đại nhân đã lâu.
- Đừng ngại, cậu cứ mời tổ phụ đến cùng cũng được.
Đây đúng là những lời Vô Tấn rất muốn nghe.
- Đã cạo ba nghìn tờ, không thấy giải thưởng lớn!
.... .
- Đã cạo sáu ngàn tờ, không thấy giải thưởng lớn!
Vô Tấn khẽ giật mình, cậu nhớ rõ ràng giải thưởng lớn nằm ở trong số năm đến sáu nghìn tờ sau cùng, giờ sao lại không có, chẳng lẽ bọn hắn nhìn thấy rồi cố ý không đọc ra sao?
Cậu đột nhiên nghĩ tới một chuyện, sau lưng liền lấm tấm chảy mồ hôi, đây có lẽ là Hoàng Tứ Lang thà bị tổn thất năm trăm lượng bạc cũng phải kiện mình cho bằng được. Cho nên dù soát ra rồi nhưng bọn hắn cố ý nói không thấy. Chẳng lẽ sự thật là như vậy sao? Vô Tấn chợt cảm thấy chuyện này rất có khả năng diễn ra.
Làm sao bây giờ? Biện pháp duy nhất là soát lại một lần nữa, nhưng sẽ gặp phiền phức, bởi chắc gì Trương Dung đã đồng ý ......
Mồ chảy ra từng hạt lớn trên trán Vô Tấn, bất kì một ai trong đám người này đều gian xảo vô cùng, mình đã rất cẩn thận rồi vậy mà vẫn có sơ sót, xem ra mình hơi sơ ý rồi.
- Đã cạo tám ngàn tờ, không thấy giải thưởng lớn!
Lúc này, lông mày của Tô Hàn Trinh nhăn nhúm lại, Vô Tấn khiến ông ta hơi thất vọng, có cảm giác bị mắc lừa, không lẽ người trẻ tuổi này sẽ kéo mình sa vũng bùn sao? Trong lòng của ông ta có chút khẩn trương.
Dân chúng đứng xem ở bốn phía bắt đầu xôn xao bàn tán, có người gào lên chửi bới:
- Lừa đảo! Hèn hạ!
Trương Dung tươi cười liếc nhìn Tô Hàn Trinh, nét mặt lộ rõ vẻ đắc ý, có quả ngon để ăn thịt tên Tô Hàn Trinh này rồi, dám đồng ý cho tội phạm lừa đảo bày quầy bán xổ số, làm tốt thì bọn hắn sẽ bị quy cùng một tội, không tệ, cơ hội tốt đây! Có thể tấu lên triều đình một bản vạch tội hắn.
- Đã cạo chín nghìn tờ, không thấy giải thưởng lớn.
Đúng vào thởi điểm tiếng chửi rủa vang lên ồn ào trên quảng trường, bỗng nhiên ở đằng sau đám người có một người hét to:
- Ta trúng! Ta trúng giải thưởng lớn rồi.
Quảng trường lập tức lặng ngắt như tờ, hơn vạn ánh mắt đồng loạt quay lại nhìn về phía tiếng hét to, đó là một gã nam tử trung niên đang vội vội vàng vàng xông tới, trong tay hắn cầm một chồng vé số, toàn thân kích động phát run:
- Ta trúng, ta trúng giải thưởng lớn rồi!
Ngay lập tức, quảng trường như ong vỡ tổ, quang cảnh hỗn loạn vô cùng, lúc này Tô Hàn Trinh bỗng nhiên quát to:
-Tất cả mọi người đứng yên
Tiếng quát của ông ta khiến cho mấy tên nha dịch đang chuẩn bị xông lên phía trước sợ tới mức phải dừng lại. Sự xuất hiện của vị nam tử trung niên này chắc chắn đã cứu được Tô Hàn Trinh. Vì sợ Trương Dung giở trò xấu, ông ta liền bước tới bên cạnh gã rồi phân phó Vô Tấn:
- Các ngươi có thể kiểm tra giải thưởng được rồi.
Người chủ trì mở thưởng là La tú tài liền bước lên phía trước. Trước ánh mắt nhìn trừng trừng của mọi người, hắn cẩn thận cầm cánh tay của vị nam tử trung niên rồi dẫn lên đài cao. La tú tài cầm lấy tờ vé số của vị nam tử nhìn thoáng qua, bỗng nhiên giơ tờ vé số lên cao rồi cất tiếng gào kích động:
- Các vị nhìn xem, năm đầu lộc (năm cái đầu hươu)! Giải thưởng lớn một ngàn lượng bạc!
Rõ rõ ràng ràng, quả nhiên là năm đầu lộc, đám người trên quảng trường lập tức thét lên, dậm chân, mắng to, hâm mộ.... Tiếng ồn ào huyên náo khắp nơi.
La tú tài bưng khay đặt một ngàn lượng bạc đưa cho vị nam tử trung niên. Trương Dung bất thình lình quát lên:
- Khoan đã!
Hắn chậm rãi bước về phía trước, nhìn chằm chằm vào vị nam tử trung niên và hỏi:
- Ngươi là người ở đâu? Mua vé số từ khi nào?
Không khí trên quảng trường dần dần an tĩnh lại, vị nam tử trung niên nơm nớp lo sợ nói:
- Tiểu nhân là chủ tiệm bánh bao ở phía nam thành, tên là Trương Tuyền, biệt hiệu là Trương Bánh Bao. Tiểu nhân mua tờ vé số này vào chiều ngày hôm qua, dùng năm quan tiền mua một trăm tờ....
Vô Tấn sững sờ, không có khả năng, tuyệt đối không thể có khả năng này được! Vé số bán vào xế chiều ngày hôm qua nằm trong đám mười vạn tờ vé số in sau, trong chỗ đó căn bản không có giải thưởng lớn. Ông ta đột nhiên tỉnh ngộ, ánh mắt khẽ lướt qua Hoàng Phủ Quý, chỉ thấy sắc mặt gã trắng bệch, hai chân run rẩy. Bây giờ thì Vô Tấn đã hiểu cả rồi, tờ vé số đặc biệt có giải thưởng lớn đã bị Ngũ thúc rút đi từ trước rồi. Đúng là ý trời mà!
Trương Dung vẫn tra hỏi vị nam tử trung niên như cũ:
- Ngươi mua vé số vào ngày hôm qua, vì sao không cạo ngay lúc ấy mà đợi tới bây giờ mới phát hiện là sao?
- Huyện lão gia, ngày hôm qua tiểu nhân vừa mới mua được mấy tờ vé số, đang định cạo thì nương tử chạy tới. Tiểu nhân sợ nương tử biết tiểu nhân bỏ ra năm lượng bạc mua vé số, sợ quá đành phải chạy về nhà giấu vé số đi. Mãi đến sáng nay, nương tử sai tiểu nhân đi ra ngoài giao bánh bao, tiểu nhân thừa dịp này mới vụng trộm cào xổ số. Tiểu nhân phát hiện mình trúng giải thưởng lớn liền chạy tới đài mở thưởng, lúc ấy mới biết địa điểm bị dời sang chỗ này nên lại ra sức chạy tới đây.
Trương Dung có chút thẹn quá hóa giận:
- Vậy bánh bao của ngươi đâu rồi?
- Bánh bao... . vứt đi rồi, trúng giải thưởng lớn, ai cần bánh bao nữa... .
- Trương huyện lệnh!
Tô Hàn Trinh bước lại gần và nhìn hắn bằng ánh mắt chế giễu:
- Đánh bạc là phải biết chấp nhận chịu thua, người ta đã trúng giải thưởng lớn rồi thì phải để cho người ta được nhận thưởng, còn mình thì vui vẻ về nhà, phải không?
Trương Dung tức giận đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng, hắn gườm gườm liếc Hoàng Tứ Lang rồi vung tay lên:
- Chúng ta đi!
Hắn bước vào cỗ kiệu, bọn nha dịch đi chung quanh cỗ kiệu, ỉu xìu ra về.
Hoàng Tứ Lang gượng cười hai tiếng:
- Đã không còn việc gì, ta cũng về đây.
Hắn đang định chuồn thì Vô Tấn liền lạnh nhạt gọi hắn quay lại:
- Hoàng Đông Chủ, ông cứ thế mà đi hả?
Hoàng Tứ Lang sững sờ. Hoàng Phủ Quý vốn đã nhẫn nhịn cả buổi vội xông lên quát lớn một tiếng:
- Năm trăm lượng bạc đâu rồi? Họ Hoàng kia, ngươi định quịt nợ hả?
Hoàng Tứ Lang lúc này mới nhớ tới, hắn đã mua một vạn tờ vé số sau cùng. Trong lòng hắn đắng chát đến cùng cực, nhưng mà đang đứng trước mặt thứ sử hắn nào dám quịt nợ, đành phải nói không ngớt lời:
- Ta trả tiền, trả tiền, tuyệt không quịt nợ đâu!
Hắn căn dặn một tiếng, chưởng quầy vội chạy về sòng bạc, một lát sau đã đem năm trăm lượng bạc tới đặt xuống mặt bàn. Vô Tấn lườm đống bạc rồi lắc đầu:
- Chưa đủ!
Lúc này Hoàng Tử Lang nổi nóng thật rồi, dậm chân quát:
- Năm mươi đồng một tờ, một vạn tờ là năm trăm lượng, ta đã trả đủ bạc cho ngươi. Huống hồ ngươi đưa còn chưa đủ một vạn tờ, chỉ có chín ngàn chín trăm tờ, ta cho ngươi thêm năm lượng còn chưa đủ sao?
Vô Tấn hướng Tô Hàn Trinh khom người thi lễ:
- Thứ sử đại nhân, tiểu nhân muốn kiện người nhà họ Hoàng.
Tô Hàn Trinh thấy Vô Tấn không chịu buông tha cho nhà họ Hoàng liền có thêm vài phần hứng thú, cười hỏi cậu:
- Ngươi muốn kiện hắn việc gì?
- Thứ sử đại nhân, ta tổ chức bán vé số không trái pháp luật, là nghề nghiệp làm ăn đứng đắn, nhưng vào sáng sớm ngày hôm nay, nhi tử của nhà họ Hoàng...
Vô Tấn chỉ vào Hoàng Phong đứng ở một bên và nói:
- Chính là người này, nhi tử của Hoàng Tứ Lang dẫn theo mười mấy gã tay chân đến đập phá việc làm ăn hợp pháp của tôi, đập nát ba chiếc bàn lớn, đánh thương năm vị tiêu sư, tôi muốn kiện hắn tội cố ý đánh người, hủy hoại của cải, làm hại dân thường.
Lúc này, mấy vị tiểu nhị liền bê ba chiếc bàn bị đập nát lên, năm vị tiêu sư chân thấp chân cao, đầu bê bết máu cũng được dìu lên, ngoài ra còn tìm được hung khí, chính là mấy cây côn gỗ dính máu đỏ tươi, chứng cớ vô cùng xác thực.
Hoàng Tứ Lang sững sờ cả người, hắn không được biết tí gì về chuyện này. Hắn rõ ràng đã căn dặn nhi tử không được gây chuyện đánh người, lập tức chỉ vào Hoàng Phong và quát to:
- Súc sinh, ngươi thật sự đã làm những chuyện này ư?
Hoàng Phong bị nói trúng tim đen chỉ biết cúi đầu:
- Không... con không làm!
Vô Tấn lập tức cao giọng hỏi những người đứng chung quanh:
- Các vị hương thân, các vị đều nhìn thấy, các vị nói có đúng không?
Hoàng Phong rõ ràng có tiếng là kẻ ác, không có ai không hận hắn, mấy ngàn người đứng ở chung quanh lập tức quát to lên:
- Đúng vậy! Người đánh chính là hắn đấy! Chính là hắn!
Mặc dù Tô Hàn Trinh hiểu rõ Vô Tấn có vẻ xé chuyện bé ra to, nhưng ông ta hiểu được ý tứ của Vô Tấn. Cho dù không đánh được chủ nhân nhưng đánh con chó hung dữ của hắn một trận thì cũng chẳng khác gì đã tặng lại cho hắn một cái tát. Tô Hàn Trinh âm thầm tán thưởng Vô Tấn khéo hiểu lòng người. Người trẻ tuổi này vậy mà nhận ra mình cần phát tiết một phen.
Nét mặt ông ta trầm xuống, lạnh nhạt hỏi Hoàng Tứ Lang:
- Nhân chứng, vật chứng đều có đủ, ngươi còn lời gì để nói không?
Lúc này, Hoàng tứ Lang quả thực rất căm hận đứa con trai vô cùng ngu xuẩn của mình, đầu hắn đầy mồ hôi, xin lỗi không ngớt:
- Tôi nguyện ý bồi thường tất cả tổn thất, xin thứ sử đại nhân cho phép chúng tôi được giải quyết riêng.
Tô Hàn Trinh lại hỏi Vô Tấn:
- Hắn muốn được giải quyết riêng, ngươi nghĩ sao?
Nét mặt Vô Tấn lộ ra biểu tình đành chịu, thở dài:
- Tốt xấu gì thì nhà họ Hoàng và nhà họ Hoàng Phủ cũng có mấy đời thân giao, tôi cũng không dám làm quá phận, phá một cái bàn đền mười lượng bạc, đánh một người bị thương đền một trăm lượng bạc để lo tiền thuốc thang, cộng lại là năm trăm ba mươi lượng bạc, tôi đã nhún nhường lắm rồi!
Tô Hàn Trinh suýt nữa thì bật cười, tâm địa độc ác thật đấy! Chỉ có điều cũng thẳng thắn lắm, ông ta liền hỏi Hoàng Tứ Lang:
- Bên kiện đã nêu ra những điều kiện để giải quyết riêng, ngươi có nguyện ý giải quyết riêng không?
Hoàng Tứ Lang nghe vậy, rõ ràng cho thấy Tô thứ sử thiên vị đối phương. Hoặc là giải quyết riêng, hoặc là đưa ra giải quyết chung, không hề có phần linh động để trả giá và mặc cả. Hắn đương nhiên phải chọn giải quyết riêng. Nhưng mà giá tiền để giải quyết riêng lại độc ác quá, một cái bàn bị phá cùng lắm cũng chỉ đáng giá một trăm đồng, đối phương hét giá gấp trăm lần. Về phần bồi thường trăm lượng bạc để trả tiền thuốc thang càng là chuyện hết sức vô lý. Nhưng nếu không đồng ý thì con trai của hắn sẽ bị kiện, lại phải đi cầu cứu Trương huyện lệnh. Nhưng mà Trương huyện lệnh vừa mới nổi cáu với mình, chưa chắc đã chịu ra tay giúp đỡ. Cho dù chịu giúp thì không biết mình còn phải bỏ bao nhiêu bạc mới trả xong phần nhân tình này, thôi vậy. Hôm nay chấp nhận trả tiền, về nhà sẽ đánh gẫy cái chân chó của thằng con trai.
Hoàng Tứ Lang khẽ cắn răng:
- Ta nguyện ý giải quyết riêng, đi lấy bạc ra đây!
Một lát sau, chưởng quầy của sòng bạc lại cầm tới năm trăm ba mươi lượng bạc và đặt xuống mặt bàn một lần nữa. Hoàng Tứ Lang chắp tay nói:
- Đa tạ thứ sử đại nhân đã chủ trì công đạo, Hoàng mỗ cáo từ.
Hắn vừa đi hai bước thì Vô Tấn lại gọi hắn lại:
- Hoàng Đông Chủ, xin dừng bước!
Hoàng Tứ Lang sợ đến mức hai chân mềm nhũn:
- Ngươi... ngươi còn muốn cái gì nữa?
Vô Tấn mỉm cười và nói:
- Trong một vạn tờ xổ số của ngươi ít nhất cũng có tờ trúng giải thưởng ba mươi lượng bạc, làm sao tôi lại không trao thưởng chứ? Ở đây vừa vặn có ba mươi lượng bạc, xin hãy nhận lấy!
Vô Tấn nhặt lên ba mươi lượng bạc và cẩn thận đưa cho hắn, cười tỉm tỉm nói:
- Hoàng Đông Chủ, mặc dù không trúng giải thưởng lớn nhưng ngàn vạn lần đừng khách khí phần giải thưởng này!
Đám người đứng ở bốn phía lập tức cười váng lên, Hoàng Tứ Lang tức giận đến mức thất khiếu bốc khói (ví với sự bực tức quá mức), lửa giận dấy lên trong bụng nhưng lại không phát ra được, liền giận dữ đá nhi tử một cước:
- Chỉ tại tên hổn đản ngươi gây họa!
Hoàng Tứ Lang lôi nhi tử chật vật chạy trong tràng cười vang của mọi người. Tô Hàn Trinh nhìn thoáng qua Vô Tấn rồi nhẹ nhàng vuốt râu, thầm nghĩ:
- Khá lắm, trẻ nhỏ dễ dạy!
Ông ta bước lên mỉm cười:
- Đêm nay! Cậu tới phủ của ta ăn bữa cơm rau, không được nhỡ hẹn đấy.
Cuối cùng thì hai con chim đã bị ném rụng, Vô Tấn khom người thi lễ thật thấp:
- Đa tạ nhã ý của đại nhân, nhưng cháu cần phải trở về xin chỉ thị của tổ phụ. Cháu lo tổ phụ thấy cháu quầy rầy thứ sử đại nhân quá nhiều, sẽ không cho cháu đến quấy rầy đại nhân lần nữa. Tổ phụ cháu một lòng ngưỡng mộ thanh danh đại nhân đã lâu.
- Đừng ngại, cậu cứ mời tổ phụ đến cùng cũng được.
Đây đúng là những lời Vô Tấn rất muốn nghe.
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,438 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp