Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~20 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đợt xổ số ngày hôm sau càng thêm càng thêm sôi động so với ngày đầu tiên. Câu chuyện có người dùng năm mươi đồng tiền đổi lấy năm trăm lượng bạc truyền khắp Duy Dương thành đã k*ch th*ch khát vọng phát tài của mọi người l*n đ*nh điểm. Ngày hôm nay, dân thành Duy Dương dùng đủ mọi cách đi đến sân trường học phía đông thành, người nào cũng cố chen lấn để lấy được xổ số, không khí rất căng thẳng.
Bấy giờ thật là một cảnh tượng tráng lệ, toàn bộ đường phố lớn nhỏ xung quanh khu vực đông Thành Duy Dương đều bị người từ khắp các nơi trong thành chạy đến bịt kín. Dòng người đông nghìn nghịt, nhìn không thấy điểm cuối. Cảnh tượng ồn ào sôi động còn hơn cả lúc đi xem hội hoa đăng trong đêm Nguyên Tiêu.
Vào lúc này, đừng bảo trúng thưởng, cho dù chỉ mua được một tờ vé số thôi cũng đã may mắn lắm rồi.
May là từ một ngày trước, Vô Tấn đã tăng thêm giờ làm việc, vội vàng in ấn được mười vạn tờ xổ số, nếu không hôm nay chắc hẳn không thể tiếp tục được nữa, mặc dù in nhiều như vậy nhưng chắc chắn chỉ tới giữa trưa là mười vạn tờ vé số này sẽ hết sạch.
... .
Phố Thư Viện vẫn an tĩnh im ắng như xưa, một vài cụ già ung dung ngồi ở trên bờ thả cần câu xuống con sông nhỏ êm đềm chảy ở phía trước, thỉnh thoảng lại có học trò vào tiệm mua bút, nhưng bước đi rất nhẹ nhàng, có lẽ họ sợ mình lỡ bước mạnh sẽ phá hỏng bầu không khí thanh tịnh ở nơi này. Đầu đường cuối ngõ, khắp chốn tràn ngập sự yên tĩnh, hài hòa, khác hẳn với không khí nhộn nhạo vì hi vọng phát tài tràn ngập ở bên thành đông.
Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa chạy tới rất nhanh, tiếng bánh xe ầm ầm phá vỡ sự yên lặng của Phố Thư Viện, rất nhiều người khẽ cau mày, không vừa lòng lườm mắt nhìn chiếc xe ngựa lỗi thời này.
Xe ngựa dừng lại trước gian nhà sơ sài, Vô Tấn đầu đầy mồ hôi, từ trên chiếc xe ngựa nhảy xuống.
"Đợi ta một lát!"
Cậu lên tiếng căn dặn người trên xe ngựa, rồi vội vàng chạy về phía thư viện, chạy đến cửa thư viện liền hô lớn:
"Nghiêm thúc, ngài có ở bên trong không?"
Trong hiệu sách không có một người, cậu ló đầu về phía trước kêu lên vài tiếng thì từ trên lầu truyền tới một giọng nói êm ái:
"Cậu tôi có việc đi ra ngoài. Nếu muốn mua sách, huynh có thể tự chọn lựa."
Vô Tấn hơi sững sờ, sao Thư muội muội xinh đẹp lại ở đây, cậu đã gọi cô gái xinh đẹp ấy là Thư muội muội từ lần gặp gỡ trước, nhưng lúc này cậu không còn tâm trạng nào bắt chuyện với mỹ nhân, giáo trường bên kia còn đang chờ cậu cứu hỏa đây này!
"Xin hỏi cô nương, Nghiêm thúc đi đâu rồi? Tôi có việc gấp tìm ông ấy."
Cô gái chạy ra từ bên trong lầu các, trên tay nàng xách một chiếc lẵng đựng đầy sách. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài nhiều tầng màu đen, eo váykéo lên tới trước ngực, rất giống loại váy của Triều Tiên đời sau, thân trên mặc một chiếc áo ngắn, khoác lụa mỏng, càng lộ ra vẻ đẹp đẽ thon thả của nàng, bên dưới hàng mi dài là một đôi mắt đen dịu dàng, sâu thẳm như hồ nước.
"Ơ! Là huynh?"
Cô gái nhận ra Vô Tấn, nàng khẽ mỉm cười:
"Cảm ơn huynh ngày đó đã giúp tôi bưng sách."
Khi nãy nghe thấy tiếng cậu hô to ở ngoài cửa, nàng có phần cảm thấy người này không chút lịch sự. Bầu không khí yên tĩnh như vậy cậu lại không có chút gì xem trọng. Nhưng nghe cậu nói có chuyện gấp thì trong lòng nàng liền thoải mái trở lại, người ta có việc gấp thì đương nhiên không thể suy xét quá nhiều được.
Trong lòng nàng đã bắt đầu thân thiện hơn...,
"Nếu không thì huynh chờ một lát, cậu sẽ về ngay."
"Không sao, tôi chờ ông ấy vậy."
Vô Tấn thấy cô gái xách một giỏ đầy sách liền bật cười:
"Để tôi tới giúp cô nhé!"
Cậu nắm chặt tay vịn, nhẹ nhàng nhảy lên thang gác, tiếp lấy cái giỏ đựng đầy sách ở trên tay nàng.
"Thật ngại quá, lần nào cũng phải làm phiền huynh."
Cô gái có phần thẹn thùng không ngừng nói cảm ơn.
Có lẽ bởi vì đã gặp nàng hai lần nên Vô Tấn không còn ngại ngần như lần trước, cậu chỉ vào cái kho nhỏ và cười hỏi cô ấy:"Vì sao lần nào cô cũng lên trên này tìm sách, không phải trong giá sách có rất nhiều sách sao?"
"Không có đâu! Tổng cộng chỉ đi có hai lần, kết quả là cả hai lần đều gặp huynh."
Vô Tấn nhìn thấy nụ cười ngọt ngào ấy thì trong nội tâm không khỏi có có vài phần hảo cảm với cô ấy hơn, cậu lại muốn biết thêm một chút chuyện của cô.
"Ờ! Nghe giọng nói của cô không giống người ở Duy Dương, vì sao cô lại đến huyện Duy Dương?"
Không ai hỏi cô gái vấn đề này! Vô Tấn thẳng thắng dứt khoát như vậy, thậm chí còn có hương vị của sự nghi ngờ.
"Nguyên nhân .... nguyên nhân rất phức tạp."
"Có nguyên nhân hả?" Vô Tấn cười nói:"Tôi nghĩ là tôi sẽ được nghe tiếp."
Cô gái im lặng hồi lâu và đã phạm phải một sai lầm, ánh mắt của nàng chạm vào ánh mắt chăm chú của Vô Tấn, cặp mắt ấy thẳng thắn quá, lại tràn ngập tò mò khiến cô ngơ ngẩn trong nhất thời. Cô liền trả lời không chút suy nghĩ, "Tôi cãi lại cha, cha định cưới mẹ kế."
"Ài! Việc này nghe qua thật nghiêm trọng."
Vô Tấn dùng cách nghĩ đời sau của cậu, cậu đã hiểu tâm tình của cô gái này:"Cô không thích bà ta hả, ý tôi là người phụ nữ kia, mẹ kế của cô ấy."
"Biết nói như thế nào đây!"
Cô gái thở dài rồi ngồi xuống bậc thang, cô nâng má sâu kín nói:"Thật ra cô ấy không tệ, cũng khá dịu dàng tốt bụng, hơn nữa tôi đã quen cô ấy từ lâu lắm rồi...."
"Nhưng cô lại không muốn sống cùng cô ấy."
Vô Tấn tràn đầy hiếu kỳ liền cắt ngang lời nàng, song ánh mắt vẫn nhìn cô chăm chăm không chớp mắt, "Thật ra cô không hận nàng, mà hận người cha đã phản bội mẹ của cô, đúng chứ!"
Cô gái kinh ngạc, cô không ngờ Vô Tấn lại hiểu chuyện như vậy, chưa có người nào hiểu cô như vậy, nhưng mà hắn ta nói chuyện sắc bén quá, người đó là cha của cô cơ mà! Hắn chỉ là người dưng sao lại có thể bình luận xằng bậy như vậy, nói cha mình phản bội mẹ, trong nội tâm cô cảm thấy hơi tức giận. Nhưng khi trông thấy ánh mắt đầy quan tâm ấy thì nộ khí trong lòng cô thoáng bình thường trở lại.
Cô liền đứng thẳng dậy và nói:"Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải đi rồi."
Cô giơ tay cầm giỏ đựng sách, "Tôi tới giúp cô!" Vô Tấn đang định xách hộ cô.
"Không cần! Tự tôi có thể cầm được."
Hai người thoáng giành nhau như vậy khiến một quyển sách màu xanh lam bị rơi ra, loạt soạt, bảy tám quyển sách khác cũng bị rơi xuống bậc thang.
"Ôi! Thực sự là thực xin lỗi."
Vô Tấn vội vàng bước lên phía trước nhặt quyển sách bị rơi, nhặt được một quyển 《 Sơn Hải kinh 》,rồi cậu lại nhặt thêm được một quyển 《 Sưu Thần Ký 》, trong tay cô gái cũng nhặt lên một bản, nhưng lại là quyển 《 Liệt Tử 》, những quyển sách khác cũng đều là loại sách thần thoại ma quỷ.
"Ồ! Thì ra cô nương thích xem tiểu thuyết thần thoại?"
"Trước kia không thích, gần đây mới thích."
Cô gái cảm giác những chuyện hôm nay thật quái quỷ, thân thiết với người quen sơ sơ, chẳng hiểu sao lại nói chuyện trong nhà với thiếu niên này, trong nội tâm cô hơi hối hận, liền đáp lại qua loa một câu rồi cầm lên quyển sách màu xanh lam bị rơi xuống bậc thang.
"Đa tạ công tử, tôi phải đi rồi."
"Để tôi cầm giúp cô!"
"Không cần, nha hoàn của tôi đã đến rồi."
Vô Tấn ngẩng đầu, liền thấy một tiểu nha hoàn mi thanh mục tú khoảng mười ba mười bốn tuổi chạy vào, có chút lanh lợi.
"Tiểu thư đã xong chưa?"
"Cái đồ nha đầu chết tiệt kia, chạy đi đâu thế?"
"Hì hì! Đi xem ông cụ râu bạc viết chữ."
"Còn không mau xách giúp ta, nặng như vậy."
Thiếu nữ cười và gật đầu với Vô Tấn rồi hai người cùng xách giỏ và chạy ra ngoài cửa.
"Tiểu thư, nghe nói đông thành bán xổ số náo nhiệt lắm, chúng mình đi xem đi?"
"Ở chỗ ấy đâu có gì đẹp mắt, hơn nữa ta không thích cảnh ồn ào....."
Hai người dần dần dời xa, Vô Tấn cảm thấy rất kinh ngạc, thì ra cô ấy có cả nha hoàn, xem ra cô ấy là tiểu thư của một gia đình giàu có nào đấy. Mặc dù không nhìn thấy cô đi trên đường nhưng Vô Tấn hiểu rõ, triều đại này không giam cầm và kỳ thị phụ nữ. Tiểu thư của gia đình giàu có đi lại trên đường là chuyện bình thường, thật ra thế giới cậu đã từng sống cũng giống như vậy, nếp sống cởi mở, tiểu thư khuê các cũng có thể xuất đầu lộ diện, đi dạo ngắm phố phường. Mãi cho tới sau khi trường phái lý học đề ra chuyện giam cầm phụ nữ, tiểu cước kim liên* thì những tiểu thư khuê các mới không được đi ra ngoài, triều đại này hình như không đặt ra chuyện tiểu cước kim liên, em gái cậu đã từng nói như vậy.
(* - tục bó chân)
"Ha ha! Vô Tấn gặp được Cửu Thiên chưa?" Sau lưng truyền đến giọng nói của Nghiêm Ngọc Thư, Vô Tấn quay lại nhìn thấy ông ấy đi vào từ cửa sau.
Vô Tấn đến lúc này mới nhớ ra chuyện vé số, cậu vỗ cái ót, vội vàng chắp tay năn nỉ, "Nghiêm đại thúc à, tôi đến cầu cứu thúc."
Nghiêm Ngọc Thư ngồi xuống, điềm đạm hỏi:"Lại muốn in thêm xổ số sao?"
"Vâng! Tôi muốn lại in thêm mười vạn tờ để ngày mai dùng."
Nghiêm Ngọc Thư lắc đầu, "Thật xin lỗi, tôi không in đâu."
Vô Tấn ngạc nhiên, hỏi:"Tại sao?"
"Không tại sao cả, tôi không muốn in, cậu tìm người khác đi!"
"Nhưng mà... không kịp tìm người khác nữa rồi."
Nghiêm Ngọc Thư không nói gì, thật lâu sau ông ta chợt thở dài một hơi, nói:"Đây là điều tôi hối hận duy nhất trong mười năm qua, nếu tôi sớm biết dùng để làm xổ số thì cho dù cậu có cho tôi núi vàng núi bạc, tôi cũng không in. Vô Tấn, tôi không trách cậu, là tôi không nói cho cậu biết nguyên tắc của tôi, cậu đi đi! Tôi đã hủy khuôn đúc rồi."
"Thật xin lỗi."
Vô Tấn thất vọng, khuôn đúc đã bị hủy, có nói thêm cũng vô ích. Cậu không thể làm gì đành phải quay người đi khỏi tiệm sách. Nghiêm Ngọc Thư nhìn theo bóng lưng của cậu, lắc đầu, một chàng trai tốt, sao lại mê tiền như thế?
"Vô Tấn, nhớ tới nhé, tôi hoan nghênh!"
Đây là câu nói cuối cùng Vô Tấn nghe thấy, xe ngựa đã đi xa......
Vô Tấn trở lại sân trường, biển người như thủy triều tràn về đã không còn mãnh liệt như buổi sáng, nhưng vẫn không ngừng có người chạy đến y như cũ.
"Công tử!"
Lão Thất của hiệu cầm đồ lo lắng chạy tới, hắn là người phụ trách bảo quản xổ số.
"Chỉ còn năm vạn tờ thôi, phải làm sao bây giờ?"
Vô Tấn ngẫm nghĩ một lúc liền dặn dò hắn, "Giữ ba vạn tờ để ngày mai bán, hôm nay bán hết hai vạn tờ thì ngừng lại."
"Nhưng mà ...."
"Không có nhưng mà nhưng miếc gì cả, theo lời của tôi mà làm!"
Vô Tấn tâm tình hết sức không ổn, không phải vì Nghiêm Ngọc Thư không chịu in vé số giúp cậu, mà là vì cậu bất chợt cảm giác trong mắt mình chỉ có tiền, người quân tử thích tiền tài nhưng trước hết phải có đạo lý, mình tổ chức xổ số, chơi trò lừa gạt, có phải là không biết đạo lý không?
"Này! Lão Thất ngươi chờ một chút."
Vô Tấn nhớ tới một chuyện liền gọi lão Thất lại, hỏi:"Ngũ thúc của ta đâu rồi?"
"Gia chủ của cậu vừa đến, đang nói chuyện với ngũ thúc ở phía sau sân trường bên kia kìa!"
"Gia chủ?" Vô Tấn khẽ giật mình, "Vị gia chủ nào? Tổ phụ hay là Hoàng Phủ Húc?"
Cậu bước nhanh về phía sau đài....
Vô Tấn còn chưa đi đến phía sau đài thì đã nghe thấy tiếng ngũ thúc Hoàng Phủ Quý tức giận chất vấn:"Trong gia tộc có luật cấm thành viên trong gia tộc không được tự mình tìm kế sinh nhai sao? Ta không làm chuyện gì trái pháp luật, cũng không làm nhơ nhuốc danh dự của tổ tiên, đây là chuyện của riêng ta, ngươi dựa vào cái gì mà đòi quản ta?"
Bấy giờ thật là một cảnh tượng tráng lệ, toàn bộ đường phố lớn nhỏ xung quanh khu vực đông Thành Duy Dương đều bị người từ khắp các nơi trong thành chạy đến bịt kín. Dòng người đông nghìn nghịt, nhìn không thấy điểm cuối. Cảnh tượng ồn ào sôi động còn hơn cả lúc đi xem hội hoa đăng trong đêm Nguyên Tiêu.
Vào lúc này, đừng bảo trúng thưởng, cho dù chỉ mua được một tờ vé số thôi cũng đã may mắn lắm rồi.
May là từ một ngày trước, Vô Tấn đã tăng thêm giờ làm việc, vội vàng in ấn được mười vạn tờ xổ số, nếu không hôm nay chắc hẳn không thể tiếp tục được nữa, mặc dù in nhiều như vậy nhưng chắc chắn chỉ tới giữa trưa là mười vạn tờ vé số này sẽ hết sạch.
... .
Phố Thư Viện vẫn an tĩnh im ắng như xưa, một vài cụ già ung dung ngồi ở trên bờ thả cần câu xuống con sông nhỏ êm đềm chảy ở phía trước, thỉnh thoảng lại có học trò vào tiệm mua bút, nhưng bước đi rất nhẹ nhàng, có lẽ họ sợ mình lỡ bước mạnh sẽ phá hỏng bầu không khí thanh tịnh ở nơi này. Đầu đường cuối ngõ, khắp chốn tràn ngập sự yên tĩnh, hài hòa, khác hẳn với không khí nhộn nhạo vì hi vọng phát tài tràn ngập ở bên thành đông.
Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa chạy tới rất nhanh, tiếng bánh xe ầm ầm phá vỡ sự yên lặng của Phố Thư Viện, rất nhiều người khẽ cau mày, không vừa lòng lườm mắt nhìn chiếc xe ngựa lỗi thời này.
Xe ngựa dừng lại trước gian nhà sơ sài, Vô Tấn đầu đầy mồ hôi, từ trên chiếc xe ngựa nhảy xuống.
"Đợi ta một lát!"
Cậu lên tiếng căn dặn người trên xe ngựa, rồi vội vàng chạy về phía thư viện, chạy đến cửa thư viện liền hô lớn:
"Nghiêm thúc, ngài có ở bên trong không?"
Trong hiệu sách không có một người, cậu ló đầu về phía trước kêu lên vài tiếng thì từ trên lầu truyền tới một giọng nói êm ái:
"Cậu tôi có việc đi ra ngoài. Nếu muốn mua sách, huynh có thể tự chọn lựa."
Vô Tấn hơi sững sờ, sao Thư muội muội xinh đẹp lại ở đây, cậu đã gọi cô gái xinh đẹp ấy là Thư muội muội từ lần gặp gỡ trước, nhưng lúc này cậu không còn tâm trạng nào bắt chuyện với mỹ nhân, giáo trường bên kia còn đang chờ cậu cứu hỏa đây này!
"Xin hỏi cô nương, Nghiêm thúc đi đâu rồi? Tôi có việc gấp tìm ông ấy."
Cô gái chạy ra từ bên trong lầu các, trên tay nàng xách một chiếc lẵng đựng đầy sách. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài nhiều tầng màu đen, eo váykéo lên tới trước ngực, rất giống loại váy của Triều Tiên đời sau, thân trên mặc một chiếc áo ngắn, khoác lụa mỏng, càng lộ ra vẻ đẹp đẽ thon thả của nàng, bên dưới hàng mi dài là một đôi mắt đen dịu dàng, sâu thẳm như hồ nước.
"Ơ! Là huynh?"
Cô gái nhận ra Vô Tấn, nàng khẽ mỉm cười:
"Cảm ơn huynh ngày đó đã giúp tôi bưng sách."
Khi nãy nghe thấy tiếng cậu hô to ở ngoài cửa, nàng có phần cảm thấy người này không chút lịch sự. Bầu không khí yên tĩnh như vậy cậu lại không có chút gì xem trọng. Nhưng nghe cậu nói có chuyện gấp thì trong lòng nàng liền thoải mái trở lại, người ta có việc gấp thì đương nhiên không thể suy xét quá nhiều được.
Trong lòng nàng đã bắt đầu thân thiện hơn...,
"Nếu không thì huynh chờ một lát, cậu sẽ về ngay."
"Không sao, tôi chờ ông ấy vậy."
Vô Tấn thấy cô gái xách một giỏ đầy sách liền bật cười:
"Để tôi tới giúp cô nhé!"
Cậu nắm chặt tay vịn, nhẹ nhàng nhảy lên thang gác, tiếp lấy cái giỏ đựng đầy sách ở trên tay nàng.
"Thật ngại quá, lần nào cũng phải làm phiền huynh."
Cô gái có phần thẹn thùng không ngừng nói cảm ơn.
Có lẽ bởi vì đã gặp nàng hai lần nên Vô Tấn không còn ngại ngần như lần trước, cậu chỉ vào cái kho nhỏ và cười hỏi cô ấy:"Vì sao lần nào cô cũng lên trên này tìm sách, không phải trong giá sách có rất nhiều sách sao?"
"Không có đâu! Tổng cộng chỉ đi có hai lần, kết quả là cả hai lần đều gặp huynh."
Vô Tấn nhìn thấy nụ cười ngọt ngào ấy thì trong nội tâm không khỏi có có vài phần hảo cảm với cô ấy hơn, cậu lại muốn biết thêm một chút chuyện của cô.
"Ờ! Nghe giọng nói của cô không giống người ở Duy Dương, vì sao cô lại đến huyện Duy Dương?"
Không ai hỏi cô gái vấn đề này! Vô Tấn thẳng thắng dứt khoát như vậy, thậm chí còn có hương vị của sự nghi ngờ.
"Nguyên nhân .... nguyên nhân rất phức tạp."
"Có nguyên nhân hả?" Vô Tấn cười nói:"Tôi nghĩ là tôi sẽ được nghe tiếp."
Cô gái im lặng hồi lâu và đã phạm phải một sai lầm, ánh mắt của nàng chạm vào ánh mắt chăm chú của Vô Tấn, cặp mắt ấy thẳng thắn quá, lại tràn ngập tò mò khiến cô ngơ ngẩn trong nhất thời. Cô liền trả lời không chút suy nghĩ, "Tôi cãi lại cha, cha định cưới mẹ kế."
"Ài! Việc này nghe qua thật nghiêm trọng."
Vô Tấn dùng cách nghĩ đời sau của cậu, cậu đã hiểu tâm tình của cô gái này:"Cô không thích bà ta hả, ý tôi là người phụ nữ kia, mẹ kế của cô ấy."
"Biết nói như thế nào đây!"
Cô gái thở dài rồi ngồi xuống bậc thang, cô nâng má sâu kín nói:"Thật ra cô ấy không tệ, cũng khá dịu dàng tốt bụng, hơn nữa tôi đã quen cô ấy từ lâu lắm rồi...."
"Nhưng cô lại không muốn sống cùng cô ấy."
Vô Tấn tràn đầy hiếu kỳ liền cắt ngang lời nàng, song ánh mắt vẫn nhìn cô chăm chăm không chớp mắt, "Thật ra cô không hận nàng, mà hận người cha đã phản bội mẹ của cô, đúng chứ!"
Cô gái kinh ngạc, cô không ngờ Vô Tấn lại hiểu chuyện như vậy, chưa có người nào hiểu cô như vậy, nhưng mà hắn ta nói chuyện sắc bén quá, người đó là cha của cô cơ mà! Hắn chỉ là người dưng sao lại có thể bình luận xằng bậy như vậy, nói cha mình phản bội mẹ, trong nội tâm cô cảm thấy hơi tức giận. Nhưng khi trông thấy ánh mắt đầy quan tâm ấy thì nộ khí trong lòng cô thoáng bình thường trở lại.
Cô liền đứng thẳng dậy và nói:"Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải đi rồi."
Cô giơ tay cầm giỏ đựng sách, "Tôi tới giúp cô!" Vô Tấn đang định xách hộ cô.
"Không cần! Tự tôi có thể cầm được."
Hai người thoáng giành nhau như vậy khiến một quyển sách màu xanh lam bị rơi ra, loạt soạt, bảy tám quyển sách khác cũng bị rơi xuống bậc thang.
"Ôi! Thực sự là thực xin lỗi."
Vô Tấn vội vàng bước lên phía trước nhặt quyển sách bị rơi, nhặt được một quyển 《 Sơn Hải kinh 》,rồi cậu lại nhặt thêm được một quyển 《 Sưu Thần Ký 》, trong tay cô gái cũng nhặt lên một bản, nhưng lại là quyển 《 Liệt Tử 》, những quyển sách khác cũng đều là loại sách thần thoại ma quỷ.
"Ồ! Thì ra cô nương thích xem tiểu thuyết thần thoại?"
"Trước kia không thích, gần đây mới thích."
Cô gái cảm giác những chuyện hôm nay thật quái quỷ, thân thiết với người quen sơ sơ, chẳng hiểu sao lại nói chuyện trong nhà với thiếu niên này, trong nội tâm cô hơi hối hận, liền đáp lại qua loa một câu rồi cầm lên quyển sách màu xanh lam bị rơi xuống bậc thang.
"Đa tạ công tử, tôi phải đi rồi."
"Để tôi cầm giúp cô!"
"Không cần, nha hoàn của tôi đã đến rồi."
Vô Tấn ngẩng đầu, liền thấy một tiểu nha hoàn mi thanh mục tú khoảng mười ba mười bốn tuổi chạy vào, có chút lanh lợi.
"Tiểu thư đã xong chưa?"
"Cái đồ nha đầu chết tiệt kia, chạy đi đâu thế?"
"Hì hì! Đi xem ông cụ râu bạc viết chữ."
"Còn không mau xách giúp ta, nặng như vậy."
Thiếu nữ cười và gật đầu với Vô Tấn rồi hai người cùng xách giỏ và chạy ra ngoài cửa.
"Tiểu thư, nghe nói đông thành bán xổ số náo nhiệt lắm, chúng mình đi xem đi?"
"Ở chỗ ấy đâu có gì đẹp mắt, hơn nữa ta không thích cảnh ồn ào....."
Hai người dần dần dời xa, Vô Tấn cảm thấy rất kinh ngạc, thì ra cô ấy có cả nha hoàn, xem ra cô ấy là tiểu thư của một gia đình giàu có nào đấy. Mặc dù không nhìn thấy cô đi trên đường nhưng Vô Tấn hiểu rõ, triều đại này không giam cầm và kỳ thị phụ nữ. Tiểu thư của gia đình giàu có đi lại trên đường là chuyện bình thường, thật ra thế giới cậu đã từng sống cũng giống như vậy, nếp sống cởi mở, tiểu thư khuê các cũng có thể xuất đầu lộ diện, đi dạo ngắm phố phường. Mãi cho tới sau khi trường phái lý học đề ra chuyện giam cầm phụ nữ, tiểu cước kim liên* thì những tiểu thư khuê các mới không được đi ra ngoài, triều đại này hình như không đặt ra chuyện tiểu cước kim liên, em gái cậu đã từng nói như vậy.
(* - tục bó chân)
"Ha ha! Vô Tấn gặp được Cửu Thiên chưa?" Sau lưng truyền đến giọng nói của Nghiêm Ngọc Thư, Vô Tấn quay lại nhìn thấy ông ấy đi vào từ cửa sau.
Vô Tấn đến lúc này mới nhớ ra chuyện vé số, cậu vỗ cái ót, vội vàng chắp tay năn nỉ, "Nghiêm đại thúc à, tôi đến cầu cứu thúc."
Nghiêm Ngọc Thư ngồi xuống, điềm đạm hỏi:"Lại muốn in thêm xổ số sao?"
"Vâng! Tôi muốn lại in thêm mười vạn tờ để ngày mai dùng."
Nghiêm Ngọc Thư lắc đầu, "Thật xin lỗi, tôi không in đâu."
Vô Tấn ngạc nhiên, hỏi:"Tại sao?"
"Không tại sao cả, tôi không muốn in, cậu tìm người khác đi!"
"Nhưng mà... không kịp tìm người khác nữa rồi."
Nghiêm Ngọc Thư không nói gì, thật lâu sau ông ta chợt thở dài một hơi, nói:"Đây là điều tôi hối hận duy nhất trong mười năm qua, nếu tôi sớm biết dùng để làm xổ số thì cho dù cậu có cho tôi núi vàng núi bạc, tôi cũng không in. Vô Tấn, tôi không trách cậu, là tôi không nói cho cậu biết nguyên tắc của tôi, cậu đi đi! Tôi đã hủy khuôn đúc rồi."
"Thật xin lỗi."
Vô Tấn thất vọng, khuôn đúc đã bị hủy, có nói thêm cũng vô ích. Cậu không thể làm gì đành phải quay người đi khỏi tiệm sách. Nghiêm Ngọc Thư nhìn theo bóng lưng của cậu, lắc đầu, một chàng trai tốt, sao lại mê tiền như thế?
"Vô Tấn, nhớ tới nhé, tôi hoan nghênh!"
Đây là câu nói cuối cùng Vô Tấn nghe thấy, xe ngựa đã đi xa......
Vô Tấn trở lại sân trường, biển người như thủy triều tràn về đã không còn mãnh liệt như buổi sáng, nhưng vẫn không ngừng có người chạy đến y như cũ.
"Công tử!"
Lão Thất của hiệu cầm đồ lo lắng chạy tới, hắn là người phụ trách bảo quản xổ số.
"Chỉ còn năm vạn tờ thôi, phải làm sao bây giờ?"
Vô Tấn ngẫm nghĩ một lúc liền dặn dò hắn, "Giữ ba vạn tờ để ngày mai bán, hôm nay bán hết hai vạn tờ thì ngừng lại."
"Nhưng mà ...."
"Không có nhưng mà nhưng miếc gì cả, theo lời của tôi mà làm!"
Vô Tấn tâm tình hết sức không ổn, không phải vì Nghiêm Ngọc Thư không chịu in vé số giúp cậu, mà là vì cậu bất chợt cảm giác trong mắt mình chỉ có tiền, người quân tử thích tiền tài nhưng trước hết phải có đạo lý, mình tổ chức xổ số, chơi trò lừa gạt, có phải là không biết đạo lý không?
"Này! Lão Thất ngươi chờ một chút."
Vô Tấn nhớ tới một chuyện liền gọi lão Thất lại, hỏi:"Ngũ thúc của ta đâu rồi?"
"Gia chủ của cậu vừa đến, đang nói chuyện với ngũ thúc ở phía sau sân trường bên kia kìa!"
"Gia chủ?" Vô Tấn khẽ giật mình, "Vị gia chủ nào? Tổ phụ hay là Hoàng Phủ Húc?"
Cậu bước nhanh về phía sau đài....
Vô Tấn còn chưa đi đến phía sau đài thì đã nghe thấy tiếng ngũ thúc Hoàng Phủ Quý tức giận chất vấn:"Trong gia tộc có luật cấm thành viên trong gia tộc không được tự mình tìm kế sinh nhai sao? Ta không làm chuyện gì trái pháp luật, cũng không làm nhơ nhuốc danh dự của tổ tiên, đây là chuyện của riêng ta, ngươi dựa vào cái gì mà đòi quản ta?"
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,276 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp