Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~22 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Đại thúc, tôi muốn hỏi một chút, tôi nhớ là Duy Dương vốn là Dương Châu đúng không? Sao giờ lại không phải nữa rồi?”
“Haiz! Người không đọc sách ơi!”
Người đàn ông trung niên thở dài một tiếng, ông ta kéo một cái ghế đến ngồi xuống, rồi lại pha cho mình một ấm trà, tới đây mới từ từ giải thích với cậu:
“Cậu nghe cho rõ nhé, 400 năm trước sông Hoài đổi nhánh, làm hủy diệt sông Tào, từ đó đường sông dần dần bị hủy bỏ, Dương Châu cũng dần dần suy thoái, nơi đó bây giờ gọi là quận Quảng Lăng, không có chút quan hệ gì với huyện Duy Dương của chúng ta.”
Người đàn ông trung niên uống một ngụm trà, lại tiếp tục nói:
“Nơi này của chúng ta là huyện mới, năm đó nhà Minh mới thành lập, tài chính khẩn trương, cần gấp tiền và lương thực của Giang Nam, tướng quốc Trương Duy Dương đã phụng mệnh đến Giang Nam thị sát, sau đó ngài thượng tấu triều đình, nói đường sông đã phế bỏ hơn trăm năm, muốn thông thương đường sông rất tốn hao thời gian và công sức, chi bằng đi đường biển, tiền và lương thực của Giang Nam có thể thông qua đường biển, đi vào Hoàng Hà, cuối cùng trực tiếp đưa vào Lạc Kinh, đúng lúc này, vận tải đường biển phát triển, triều đình bèn quyết định làm theo sách lược của Trương tướng quốc, xây dựng thành mới, không bao lâu Trương tướng quốc vì lao lực quá độ, trên đường trở về kinh thành đã bị bệnh mà qua đời, để tưởng nhớ ngài ấy, triều đình đã lấy tên huyện là huyện Duy Dương.”
Thì ra là như vậy, tên huyện là được đặt theo tên người, quả nhiên không chút liên quan gì với Dương Châu, Vô Tấn lại hỏi:
“Thế chỗ này của chúng ta vốn có tên là gì?”
“Chỗ này của chúng ta vốn chỉ là vài thôn chài nhỏ, ở bờ nam của Trường Giang, thuộc huyện Hoa Đình quận Đông Hải, triều đình đã xây dựng thành mới ở đây, di dời 10 vạn hộ dân trong thiên hạ đến đây định cư, huyện Duy Dương nhờ có cảng biển mà dần dần trở nên phồn vinh. 150 năm trước, triều đình đã dời quận trị quận Đông Hải từ huyện Bình Giang đến huyện Duy Dương...”
Người đàn ông trung niên chậm rãi nói, Vô Tấn bỗng hiểu ra, bờ nam Trường Giang chẳng phải là Thượng Hải trong thế giới của hắn sao? Trương Duy Dương này quả thật tinh mắt, biết mảnh đất này là long mạch của Trường Giang, là nơi phong thủy tuyệt bảo.
Người đàn ông trung niên nhìn thấy hắn ta cứ mơ màng, không giống như đang nghe bản thân giới thiệu, ông ta bèn dừng lại, kéo Vô Tấn đến trước một giá sách,
“Ở đây có sách sử của các triều đại, lịch sử đương triều cũng có, cậu cứ xem thử đi! Tìm vài quyển đem về đọc chi tiết.”
Vô Tấn đích thực muốn tìm vài qyển sách về xem, đặc biệt hắn thích thú nhất là Võ Tắc Thiên của thế giới song song này, thời điểm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Khiến cho việc truyền ngôi của Võ Tắc Thiên trở thành truyền cháu không truyền con, để Võ Tam Tư đăng cơ, Võ Chu tiếp tục, Đường triều diệt vong.
Nhưng mà Vô Tấn tìm cả nửa ngày, không có sách nào liên quan đến Võ Tắc Thiên, hắn bàn quay đầu lại hỏi:
“Đại thúc, tôi muốn tìm một quyển chính sử của Võ Tắc Thiên, hình như là không có?”
Người đàn ông trung niên cười nhạt một tiếng,
“Sau khi con của Võ Tam Tư, Võ Thanh Long đăng cơ, viện cớ biên tu “Ngũ Khố Toàn Thư”, tịch thu toàn bộ sách sử trong thiên hạ đem tiêu hủy, những người dám đem giấu cả nhà bị xử trảm, việc hủy sử kéo dài trong 10 năm, đã giết hơn 2 vạn sĩ tử, tất cả các sách sử sau thiên hạ lưỡng Tấn đều bị tiêu hủy, sau đó trong “Ngũ Khố Toàn Thư” chỉ có Đường sử, nhưng lịch sử sau Cao Tông đã bị sửa đổi toàn bộ, tiếp sau đó là thời đại của dã sử, chân sử biến thành dã sử, dã sử cũng nhanh chóng bị nghiêm cấm và tiêu hủy, trải qua mấy trăm năm, chân tướng trong lịch sử ai cũng không thể biết được nữa.”
Nghe nói đều là dã sử, Vô Tấn cũng cảm thấy không hiểu, hắn đang định hỏi là ở đâu có chân sử, thì chính vào lúc này, trong tiệm đột nhiên vang ra một âm thanh nhẹ nhàng, quyến rũ,
“Cậu à, cuốn “Đại Đường Tây Vực Ký” (Tây Du Ký) cháu tìm được rồi, nhưng mà sao chỉ có 11 quyển? Quyển thứ 12 đâu mất rồi?”
Tiếng nói nghe rất là hay, vừa mềm, vừa nhu, dường như đã quấy nhiễu đáy lòng của Vô Tấn, trong lòng bỗng ngứa ngáy, tiêng nói từ bên trên truyền ra, hắn ngẩng đầu lên, mới phát hiện phía trên cầu thang còn có một căn phòng nhỏ, hình như là nhà kho, tiếng nói chính là truyền ra từ bên trong căn phòng nhỏ.
Người đàn ông trung niên lắc đầu cười một tiếng,
“Cậu chẳng phải đã nói với cháu rồi sao? Trong nhà kho rất bụi bặm, bảo cháu đừng lên đó, cậu sẽ lấy giúp cháu, nói mà cháu cứ không nghe, mau mau xuống đây!”
“Bỏ đi, cháu đã tìm hai lần rồi, chắc là có ai đó mượn đi rồi, cháu xuống ngay đây.”
Mắt Vô Tấn bỗng nhiến sáng lên, chỉ nhìn thấy từ trên căn phòng nhỏ, một cô gái trẻ mặc váy dài màu xanh lá bước ra, trên người khoác một chiếc áo cánh ngắn màu trắng, cô ấy khoảng 14, 15 tuổi, thân hình trung bình, nước da trắng như ngọc, cổ đẹp như thiên nga, choàng lên một chiếc khăn màu vàng nhạt, trước ngực đeo một chuỗi hạt phỉ thúy.
Mái tóc cô ấy dài và đen mượt, phía sau vấn tóc lên, cài một cây trâm hình phụng màu xanh, hai cái đuôi phụng của cây trâm rũ xuống, khi đi đường sẽ phát ra âm thanh đinh đang, đây gọi là “bộ dao”, cô ấy để mái trước trán, cái này rất quan trọng, là tượng trưng cho cô gái chưa kết hôn của đế quốc Đại Ninh.
Tuy rằng tuổi chưa lớn, nhưng dung mạo cô ấy đẹp một cách khác thường, nước da cô ấy trắng ngần, trên người tỏa hương thơm ngọt ngào như kem; đôi mắt đẹp long lanh, hai con mắt không ngừng chuyển động, quyến rũ như mặt nước mùa thu, khiến người ta như uống rượu, say sưa ở trong đó.
Nhất cử nhất động của cô ấy, đều có cốt cách của thần tiên, phong cách thanh thoát, nhẹ nhàng làm rung động lòng người.
Vô Tấn bất giác nhớ đến hai câu thơ trong “Lệ nhân hành” của Đỗ Phủ:
“Thái nùng ý viễn thục thả chân, cơ lý tế nị cốt nhục quân”
(Dịch nghĩa:
Dáng mặn mà, ý tứ sâu xa, dịu dàng chân thực,
Nước da mịn mà, xương thịt đều đặn
Dịch thơ: (bản dịch của Nguyễn Tâm Hàn)
Nét kiều, hiền thục, dịu dàng
Mặt hoa, vóc dáng gọn gàng thắm tươi)
“Thơ hay!”
Vô Tấn ngầm tán thưởng,
“Trong thiên hạ còn có loại mỹ nhân như vậy, thật sự đã được nhìn thấy, thật là đẹp như hoa đào mùa xuân, thanh tao như hoa cúc độ thu về, ánh trăng cũng không thể lu mờ.”
Hắn cứ ngẩn người ra ngắm nhìn.
“E hèm!”
Người đàn ông trung niên ho vài tiếng, Vô Tấn đột nhiên tỉnh ngộ, vội vàng đưa ánh nhìn qua chỗ khác, ánh mắt lại không kìm được bay về chỗ cũ, nhìn thấy cô gái bê một giỏ sách, trông có vẻ rất nặng, trong lòng hắn nghĩ:
“Có cần phải qua giúp cô ấy một tay không.”
Người đàn ông trung niên đang đứng ở trên ghế săp xếp lại giá sách, vội vàng nói với đứa cháu gái:
“Mau bỏ sách xuống đi! Đợi lát nữa cậu cầm giúp cháu.”
“Không cần đâu, cháu phải đi về rồi, thẩm nương biết cháu ở đây, lại nói cháu đó.”
“Ai da! Thẩm nương cháu thật là một người cổ hủ, con gái đọc sách thì có gì không tốt chứ...”
“Uhm!”
Cô ấy bước xuống lầu một cách cẩn thận, sách dường như rất nặng, cô ấy đã có hơi mệt.
“Để tôi cầm sách giúp cô!”
Vô Tấn bước vài bước lên cầu thang, đưa tay ra cho cô gái.
“Cảm ơn nhiều!”
Cô ấy cười rồi đưa giỏ sách cho hắn, Vô Tấn vừa đỡ lấy, sách trong giỏ ít nhất có tới 20 cân (10kg – 1cân TQ = 0.5kg), chả trách cô ấy lại mệt thế.
Vô Tấn nhẹ nhàng bê giỏ sách xuống, đặt ở dưới đất, cô ấy cũng đã bước xuống lầu, cười và gật đầu với Vô Tấn, biểu thị sự cảm ơn.
Cô ấy nhìn thấy Vô Tấn vừa cao to vừa khỏe mạnh, cánh tay săn chắc, hoàn toàn không giống với dáng vẻ của một người đọc sách, lại nhìn thấy bước đi của hắn chắc nịch, hiển nhiên là một người luyện võ, nhưng lúc cậu giảng về lịch sử, hắn lại nghe rất chăm chú, trong lòng trầm ngâm suy nghĩ,
“Thật hiếm có người luyện võ thích đọc sách sử, đây quả là chuyện tốt.”
Cô ấy phát hiện thời gian người thanh niên trẻ này nhìn ngắm bản thân có hơi lâu, ánh mắt rất sáng và sắc, dường như là muốn nhìn thấu tâm tư của cô ấy, cô ấy bèn rời ánh mắt, trên gương mặt có hơi nóng lên, nghĩ
“Sao hắn ta lại nhìn người khác như vậy, lẽ nào không biết lễ phép sao?”
Mặc dù có rất nhiều người nhìn cô ấy như vậy, người thanh niên này cũng không ngoại lệ, nhưng mà ánh mắt của hắn sáng và thuần túy, trong mắt tràn ngập sự tán thưởng, ngược lại khiến người khác không thể ghét được.
Cô ấy nhẹ nhàng cười với Vô Tấn, lại năn nỉ người đàn ông trung niên,
“Cậu à, cậu giúp cháu tìm tiếp nhé!”
“Cậu chẳng phải đang tìm giúp cháu sao? “Đại Đường Tây Vực Ký” đã để mười mấy năm rồi, trước giờ không có ai đọc, thật là không hiểu cháu, sao lại thích xem quyển sách đó?”
“Gần đây cháu đang nghiên cứu con đường đi thỉnh kinh của Huyền Trang, cậu nhất định phải tìm giúp cháu đó, mấy ngày nữa cháu đến lấy.”
Cô gái xách giỏ sách ra về, Vô Tấn giả vờ như đang đọc sách, nhưng ánh mắt lại dõi theo cô ấy, từ xa nhìn cô ấy bước lên một chiếc xe ngựa, xe ngựa đã rời khỏi, trong lòng hắn bỗng có hơi tiếc nuối, biết trước thì đã giúp cô ấy xách giỏ sách lên xe ngựa.
“Đừng nhìn nữa, nó đã đi xa rồi.”
Người đàn ông trung niên cười và bước qua,
“Quyển sách này trên tay cậu, xem ra bản thân cậu cũng không biết là cái gì?”
Vô Tấn bỗng nhiên đỏ mặt, vội vàng để lại quyển sách lên giá, bỗng hắn ta ngẩn người ra, quyển sách này trên tay hắn, chính là quyển thứ 12 của “Đại Đường Tây Vực Ký” mà cô gái đó đang tìm.
“Đại thúc, quyển sách này...”
“Ồ! Ta nhớ là ở chỗ nào đó trên giá sách, tìm cả nửa ngày cũng không tìm thấy, thì ra là ở trên tay cậu vừa khéo nó đi mất rồi.”
Vô Tấn do dự một lúc,
“Đại thúc, hay là tôi đuổi theo cô ây, có lẽ là còn đuổi được kịp đó.”
“Không cần đâu, tự nó sẽ đến lấy, đứa tiểu nha đầu này, sao có thể nghĩ đến chuyện nghiên cứu Huyền Trang thỉnh kinh chứ, thật là kỳ lạ!”
Người đàn ông trung niên nhận lấy quyển sách từ trong tay Vô Tấn, bỏ vào trong ngăn kéo, ông ta lại tiện tay lấy ra từ trong ngăn kéo một tấm danh thiếp, đưa cho Vô Tấn, cười nói:
“Đây là danh thiếp của tôi, rảnh rỗi thì ghé tiệm sách ngồi chơi, tôi sẽ giảng cho cậu vể lịch sử huyện Duy Dương, một số người đều không muốn nghe, hiếm gặp cậu có hứng thú.”
Vô Tấn nhìn tấm danh thiếp của ông ta, đơn giản không cầu kỳ, không giống như danh thiếp của đời sau, một hàng chữ bay lượn, Nghiêm Ngọc Thư, đây có lẽ là tên của ông ta, hắn lật lại tấm danh thiếp, đằng sau là nghề nghiệp, chủ tiệm Lậu Thất Trai, bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ: Tiệm in sách Bác Nhã
Vô Tấn đọc thầm trong miệng, bèn hỏi ông ấy:
“Đại thúc, ông còn nhận in ấn sao?”
Người đàn ông trung niên bèn cười nói,
“Mở tiệm sách là sở thích của tôi, không phải kiếm tiền, nhưng tôi cũng phải nuôi mấy miệng ăn trong nhà! Bèn mở một tiệm in ấn, in những quyển sách mà bản thân yêu thích, cũng nhận in ở bên ngoài, như in danh thiếp chẳng hạn.”
Vô Tấn vội vàng lấy ra một tấm vé xe, đưa cho ông ấy,
“Đại thúc, giống loại vé xe này có in không?”
Người đàn ông trung niên lắc đầu,
“Vé xe thì không dám in, đó là do quan phủ đặc quyền in ấn, tư nhân nhận in bị bắt được sẽ bị chém đầu.”
“Tôi không phải nói là vé xe, tôi nói là tấm vé nhỏ như tấm vé xe này.”
“Cái này...thì có thể, người bạn trẻ muốn in bao nhiêu?”
Vô Tấn nhẩm nhanh trong lòng,
“Trên dưới khoảng 10 vạn tờ, cần khoảng bao nhiêu tiền? Mất bao nhiêu thời gian?”
“10 vạn tờ!”
Ông ta có hơi kinh ngạc, bất giác cười lớn,
“10 vạn tờ thì phải dùng khuôn thép rồi, giá cả không rẻ, ít nhất cũng cần khoảng hai trăm lượng bạc đó, thời gian tạo khuôn và in ấn cần khoảng ba ngày, nhưng mà tôi có thể tính cậu rẻ một chút, thấy sao hả?”
Vô Tấn vẫy tay nói:
“Bây giờ tôi chưa thể khẳng định, còn một số chuyện phải làm rõ đã, khi quyết định in, tôi nhất định đến tìm đại thúc.”
“Được! Lúc nào cậu đến tìm tôi cũng được.”
Vô Tấn bước ra khỏi tiệm sách, ở lâu trong tiệm sách tăm tối, ánh mặt trời chói lọi chiếu vào mắt hắn, khiến hắn cám thấy đau mắt, vội vàng dùng tay che mắt, lúc này hắn đột nhiên nghĩ đến cô gái xinh đẹp lúc nãy, biết trước thì đã nhân cơ hội hỏi thử Nghiêm Ngọc Thư, xem cháu gái ông ta tên là gì? Sống ở đâu?
Nhưng suy nghĩ lại, Vô Tấn bèn cười và lắc đầu, hà tất phải như thế chứ! Ngẫu nhiên gặp mặt, bình thủy tương phùng thế thôi, đây cũng giống như nhìn thấy người đẹp ở trên phố, cho dù có đẹp như tiên nữ, nhưng cũng chỉ có thể nhìn lâu một chút, hà tất phải đến làm quen chứ.
Hắn vốn là người suy nghĩ thông thoáng, cầm lên được, cũng bỏ xuống được, hắn không nghĩ đến tuyệt thế mỹ nhân đó nữa, nhìn thấy một chiếc xe ngựa ở phía trước, bèn vẫy tay gọi lớn:
“Dừng xe!”
Hắn còn có việc quan trọng hơn cần phải làm.
“Haiz! Người không đọc sách ơi!”
Người đàn ông trung niên thở dài một tiếng, ông ta kéo một cái ghế đến ngồi xuống, rồi lại pha cho mình một ấm trà, tới đây mới từ từ giải thích với cậu:
“Cậu nghe cho rõ nhé, 400 năm trước sông Hoài đổi nhánh, làm hủy diệt sông Tào, từ đó đường sông dần dần bị hủy bỏ, Dương Châu cũng dần dần suy thoái, nơi đó bây giờ gọi là quận Quảng Lăng, không có chút quan hệ gì với huyện Duy Dương của chúng ta.”
Người đàn ông trung niên uống một ngụm trà, lại tiếp tục nói:
“Nơi này của chúng ta là huyện mới, năm đó nhà Minh mới thành lập, tài chính khẩn trương, cần gấp tiền và lương thực của Giang Nam, tướng quốc Trương Duy Dương đã phụng mệnh đến Giang Nam thị sát, sau đó ngài thượng tấu triều đình, nói đường sông đã phế bỏ hơn trăm năm, muốn thông thương đường sông rất tốn hao thời gian và công sức, chi bằng đi đường biển, tiền và lương thực của Giang Nam có thể thông qua đường biển, đi vào Hoàng Hà, cuối cùng trực tiếp đưa vào Lạc Kinh, đúng lúc này, vận tải đường biển phát triển, triều đình bèn quyết định làm theo sách lược của Trương tướng quốc, xây dựng thành mới, không bao lâu Trương tướng quốc vì lao lực quá độ, trên đường trở về kinh thành đã bị bệnh mà qua đời, để tưởng nhớ ngài ấy, triều đình đã lấy tên huyện là huyện Duy Dương.”
Thì ra là như vậy, tên huyện là được đặt theo tên người, quả nhiên không chút liên quan gì với Dương Châu, Vô Tấn lại hỏi:
“Thế chỗ này của chúng ta vốn có tên là gì?”
“Chỗ này của chúng ta vốn chỉ là vài thôn chài nhỏ, ở bờ nam của Trường Giang, thuộc huyện Hoa Đình quận Đông Hải, triều đình đã xây dựng thành mới ở đây, di dời 10 vạn hộ dân trong thiên hạ đến đây định cư, huyện Duy Dương nhờ có cảng biển mà dần dần trở nên phồn vinh. 150 năm trước, triều đình đã dời quận trị quận Đông Hải từ huyện Bình Giang đến huyện Duy Dương...”
Người đàn ông trung niên chậm rãi nói, Vô Tấn bỗng hiểu ra, bờ nam Trường Giang chẳng phải là Thượng Hải trong thế giới của hắn sao? Trương Duy Dương này quả thật tinh mắt, biết mảnh đất này là long mạch của Trường Giang, là nơi phong thủy tuyệt bảo.
Người đàn ông trung niên nhìn thấy hắn ta cứ mơ màng, không giống như đang nghe bản thân giới thiệu, ông ta bèn dừng lại, kéo Vô Tấn đến trước một giá sách,
“Ở đây có sách sử của các triều đại, lịch sử đương triều cũng có, cậu cứ xem thử đi! Tìm vài quyển đem về đọc chi tiết.”
Vô Tấn đích thực muốn tìm vài qyển sách về xem, đặc biệt hắn thích thú nhất là Võ Tắc Thiên của thế giới song song này, thời điểm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Khiến cho việc truyền ngôi của Võ Tắc Thiên trở thành truyền cháu không truyền con, để Võ Tam Tư đăng cơ, Võ Chu tiếp tục, Đường triều diệt vong.
Nhưng mà Vô Tấn tìm cả nửa ngày, không có sách nào liên quan đến Võ Tắc Thiên, hắn bàn quay đầu lại hỏi:
“Đại thúc, tôi muốn tìm một quyển chính sử của Võ Tắc Thiên, hình như là không có?”
Người đàn ông trung niên cười nhạt một tiếng,
“Sau khi con của Võ Tam Tư, Võ Thanh Long đăng cơ, viện cớ biên tu “Ngũ Khố Toàn Thư”, tịch thu toàn bộ sách sử trong thiên hạ đem tiêu hủy, những người dám đem giấu cả nhà bị xử trảm, việc hủy sử kéo dài trong 10 năm, đã giết hơn 2 vạn sĩ tử, tất cả các sách sử sau thiên hạ lưỡng Tấn đều bị tiêu hủy, sau đó trong “Ngũ Khố Toàn Thư” chỉ có Đường sử, nhưng lịch sử sau Cao Tông đã bị sửa đổi toàn bộ, tiếp sau đó là thời đại của dã sử, chân sử biến thành dã sử, dã sử cũng nhanh chóng bị nghiêm cấm và tiêu hủy, trải qua mấy trăm năm, chân tướng trong lịch sử ai cũng không thể biết được nữa.”
Nghe nói đều là dã sử, Vô Tấn cũng cảm thấy không hiểu, hắn đang định hỏi là ở đâu có chân sử, thì chính vào lúc này, trong tiệm đột nhiên vang ra một âm thanh nhẹ nhàng, quyến rũ,
“Cậu à, cuốn “Đại Đường Tây Vực Ký” (Tây Du Ký) cháu tìm được rồi, nhưng mà sao chỉ có 11 quyển? Quyển thứ 12 đâu mất rồi?”
Tiếng nói nghe rất là hay, vừa mềm, vừa nhu, dường như đã quấy nhiễu đáy lòng của Vô Tấn, trong lòng bỗng ngứa ngáy, tiêng nói từ bên trên truyền ra, hắn ngẩng đầu lên, mới phát hiện phía trên cầu thang còn có một căn phòng nhỏ, hình như là nhà kho, tiếng nói chính là truyền ra từ bên trong căn phòng nhỏ.
Người đàn ông trung niên lắc đầu cười một tiếng,
“Cậu chẳng phải đã nói với cháu rồi sao? Trong nhà kho rất bụi bặm, bảo cháu đừng lên đó, cậu sẽ lấy giúp cháu, nói mà cháu cứ không nghe, mau mau xuống đây!”
“Bỏ đi, cháu đã tìm hai lần rồi, chắc là có ai đó mượn đi rồi, cháu xuống ngay đây.”
Mắt Vô Tấn bỗng nhiến sáng lên, chỉ nhìn thấy từ trên căn phòng nhỏ, một cô gái trẻ mặc váy dài màu xanh lá bước ra, trên người khoác một chiếc áo cánh ngắn màu trắng, cô ấy khoảng 14, 15 tuổi, thân hình trung bình, nước da trắng như ngọc, cổ đẹp như thiên nga, choàng lên một chiếc khăn màu vàng nhạt, trước ngực đeo một chuỗi hạt phỉ thúy.
Mái tóc cô ấy dài và đen mượt, phía sau vấn tóc lên, cài một cây trâm hình phụng màu xanh, hai cái đuôi phụng của cây trâm rũ xuống, khi đi đường sẽ phát ra âm thanh đinh đang, đây gọi là “bộ dao”, cô ấy để mái trước trán, cái này rất quan trọng, là tượng trưng cho cô gái chưa kết hôn của đế quốc Đại Ninh.
Tuy rằng tuổi chưa lớn, nhưng dung mạo cô ấy đẹp một cách khác thường, nước da cô ấy trắng ngần, trên người tỏa hương thơm ngọt ngào như kem; đôi mắt đẹp long lanh, hai con mắt không ngừng chuyển động, quyến rũ như mặt nước mùa thu, khiến người ta như uống rượu, say sưa ở trong đó.
Nhất cử nhất động của cô ấy, đều có cốt cách của thần tiên, phong cách thanh thoát, nhẹ nhàng làm rung động lòng người.
Vô Tấn bất giác nhớ đến hai câu thơ trong “Lệ nhân hành” của Đỗ Phủ:
“Thái nùng ý viễn thục thả chân, cơ lý tế nị cốt nhục quân”
(Dịch nghĩa:
Dáng mặn mà, ý tứ sâu xa, dịu dàng chân thực,
Nước da mịn mà, xương thịt đều đặn
Dịch thơ: (bản dịch của Nguyễn Tâm Hàn)
Nét kiều, hiền thục, dịu dàng
Mặt hoa, vóc dáng gọn gàng thắm tươi)
“Thơ hay!”
Vô Tấn ngầm tán thưởng,
“Trong thiên hạ còn có loại mỹ nhân như vậy, thật sự đã được nhìn thấy, thật là đẹp như hoa đào mùa xuân, thanh tao như hoa cúc độ thu về, ánh trăng cũng không thể lu mờ.”
Hắn cứ ngẩn người ra ngắm nhìn.
“E hèm!”
Người đàn ông trung niên ho vài tiếng, Vô Tấn đột nhiên tỉnh ngộ, vội vàng đưa ánh nhìn qua chỗ khác, ánh mắt lại không kìm được bay về chỗ cũ, nhìn thấy cô gái bê một giỏ sách, trông có vẻ rất nặng, trong lòng hắn nghĩ:
“Có cần phải qua giúp cô ấy một tay không.”
Người đàn ông trung niên đang đứng ở trên ghế săp xếp lại giá sách, vội vàng nói với đứa cháu gái:
“Mau bỏ sách xuống đi! Đợi lát nữa cậu cầm giúp cháu.”
“Không cần đâu, cháu phải đi về rồi, thẩm nương biết cháu ở đây, lại nói cháu đó.”
“Ai da! Thẩm nương cháu thật là một người cổ hủ, con gái đọc sách thì có gì không tốt chứ...”
“Uhm!”
Cô ấy bước xuống lầu một cách cẩn thận, sách dường như rất nặng, cô ấy đã có hơi mệt.
“Để tôi cầm sách giúp cô!”
Vô Tấn bước vài bước lên cầu thang, đưa tay ra cho cô gái.
“Cảm ơn nhiều!”
Cô ấy cười rồi đưa giỏ sách cho hắn, Vô Tấn vừa đỡ lấy, sách trong giỏ ít nhất có tới 20 cân (10kg – 1cân TQ = 0.5kg), chả trách cô ấy lại mệt thế.
Vô Tấn nhẹ nhàng bê giỏ sách xuống, đặt ở dưới đất, cô ấy cũng đã bước xuống lầu, cười và gật đầu với Vô Tấn, biểu thị sự cảm ơn.
Cô ấy nhìn thấy Vô Tấn vừa cao to vừa khỏe mạnh, cánh tay săn chắc, hoàn toàn không giống với dáng vẻ của một người đọc sách, lại nhìn thấy bước đi của hắn chắc nịch, hiển nhiên là một người luyện võ, nhưng lúc cậu giảng về lịch sử, hắn lại nghe rất chăm chú, trong lòng trầm ngâm suy nghĩ,
“Thật hiếm có người luyện võ thích đọc sách sử, đây quả là chuyện tốt.”
Cô ấy phát hiện thời gian người thanh niên trẻ này nhìn ngắm bản thân có hơi lâu, ánh mắt rất sáng và sắc, dường như là muốn nhìn thấu tâm tư của cô ấy, cô ấy bèn rời ánh mắt, trên gương mặt có hơi nóng lên, nghĩ
“Sao hắn ta lại nhìn người khác như vậy, lẽ nào không biết lễ phép sao?”
Mặc dù có rất nhiều người nhìn cô ấy như vậy, người thanh niên này cũng không ngoại lệ, nhưng mà ánh mắt của hắn sáng và thuần túy, trong mắt tràn ngập sự tán thưởng, ngược lại khiến người khác không thể ghét được.
Cô ấy nhẹ nhàng cười với Vô Tấn, lại năn nỉ người đàn ông trung niên,
“Cậu à, cậu giúp cháu tìm tiếp nhé!”
“Cậu chẳng phải đang tìm giúp cháu sao? “Đại Đường Tây Vực Ký” đã để mười mấy năm rồi, trước giờ không có ai đọc, thật là không hiểu cháu, sao lại thích xem quyển sách đó?”
“Gần đây cháu đang nghiên cứu con đường đi thỉnh kinh của Huyền Trang, cậu nhất định phải tìm giúp cháu đó, mấy ngày nữa cháu đến lấy.”
Cô gái xách giỏ sách ra về, Vô Tấn giả vờ như đang đọc sách, nhưng ánh mắt lại dõi theo cô ấy, từ xa nhìn cô ấy bước lên một chiếc xe ngựa, xe ngựa đã rời khỏi, trong lòng hắn bỗng có hơi tiếc nuối, biết trước thì đã giúp cô ấy xách giỏ sách lên xe ngựa.
“Đừng nhìn nữa, nó đã đi xa rồi.”
Người đàn ông trung niên cười và bước qua,
“Quyển sách này trên tay cậu, xem ra bản thân cậu cũng không biết là cái gì?”
Vô Tấn bỗng nhiên đỏ mặt, vội vàng để lại quyển sách lên giá, bỗng hắn ta ngẩn người ra, quyển sách này trên tay hắn, chính là quyển thứ 12 của “Đại Đường Tây Vực Ký” mà cô gái đó đang tìm.
“Đại thúc, quyển sách này...”
“Ồ! Ta nhớ là ở chỗ nào đó trên giá sách, tìm cả nửa ngày cũng không tìm thấy, thì ra là ở trên tay cậu vừa khéo nó đi mất rồi.”
Vô Tấn do dự một lúc,
“Đại thúc, hay là tôi đuổi theo cô ây, có lẽ là còn đuổi được kịp đó.”
“Không cần đâu, tự nó sẽ đến lấy, đứa tiểu nha đầu này, sao có thể nghĩ đến chuyện nghiên cứu Huyền Trang thỉnh kinh chứ, thật là kỳ lạ!”
Người đàn ông trung niên nhận lấy quyển sách từ trong tay Vô Tấn, bỏ vào trong ngăn kéo, ông ta lại tiện tay lấy ra từ trong ngăn kéo một tấm danh thiếp, đưa cho Vô Tấn, cười nói:
“Đây là danh thiếp của tôi, rảnh rỗi thì ghé tiệm sách ngồi chơi, tôi sẽ giảng cho cậu vể lịch sử huyện Duy Dương, một số người đều không muốn nghe, hiếm gặp cậu có hứng thú.”
Vô Tấn nhìn tấm danh thiếp của ông ta, đơn giản không cầu kỳ, không giống như danh thiếp của đời sau, một hàng chữ bay lượn, Nghiêm Ngọc Thư, đây có lẽ là tên của ông ta, hắn lật lại tấm danh thiếp, đằng sau là nghề nghiệp, chủ tiệm Lậu Thất Trai, bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ: Tiệm in sách Bác Nhã
Vô Tấn đọc thầm trong miệng, bèn hỏi ông ấy:
“Đại thúc, ông còn nhận in ấn sao?”
Người đàn ông trung niên bèn cười nói,
“Mở tiệm sách là sở thích của tôi, không phải kiếm tiền, nhưng tôi cũng phải nuôi mấy miệng ăn trong nhà! Bèn mở một tiệm in ấn, in những quyển sách mà bản thân yêu thích, cũng nhận in ở bên ngoài, như in danh thiếp chẳng hạn.”
Vô Tấn vội vàng lấy ra một tấm vé xe, đưa cho ông ấy,
“Đại thúc, giống loại vé xe này có in không?”
Người đàn ông trung niên lắc đầu,
“Vé xe thì không dám in, đó là do quan phủ đặc quyền in ấn, tư nhân nhận in bị bắt được sẽ bị chém đầu.”
“Tôi không phải nói là vé xe, tôi nói là tấm vé nhỏ như tấm vé xe này.”
“Cái này...thì có thể, người bạn trẻ muốn in bao nhiêu?”
Vô Tấn nhẩm nhanh trong lòng,
“Trên dưới khoảng 10 vạn tờ, cần khoảng bao nhiêu tiền? Mất bao nhiêu thời gian?”
“10 vạn tờ!”
Ông ta có hơi kinh ngạc, bất giác cười lớn,
“10 vạn tờ thì phải dùng khuôn thép rồi, giá cả không rẻ, ít nhất cũng cần khoảng hai trăm lượng bạc đó, thời gian tạo khuôn và in ấn cần khoảng ba ngày, nhưng mà tôi có thể tính cậu rẻ một chút, thấy sao hả?”
Vô Tấn vẫy tay nói:
“Bây giờ tôi chưa thể khẳng định, còn một số chuyện phải làm rõ đã, khi quyết định in, tôi nhất định đến tìm đại thúc.”
“Được! Lúc nào cậu đến tìm tôi cũng được.”
Vô Tấn bước ra khỏi tiệm sách, ở lâu trong tiệm sách tăm tối, ánh mặt trời chói lọi chiếu vào mắt hắn, khiến hắn cám thấy đau mắt, vội vàng dùng tay che mắt, lúc này hắn đột nhiên nghĩ đến cô gái xinh đẹp lúc nãy, biết trước thì đã nhân cơ hội hỏi thử Nghiêm Ngọc Thư, xem cháu gái ông ta tên là gì? Sống ở đâu?
Nhưng suy nghĩ lại, Vô Tấn bèn cười và lắc đầu, hà tất phải như thế chứ! Ngẫu nhiên gặp mặt, bình thủy tương phùng thế thôi, đây cũng giống như nhìn thấy người đẹp ở trên phố, cho dù có đẹp như tiên nữ, nhưng cũng chỉ có thể nhìn lâu một chút, hà tất phải đến làm quen chứ.
Hắn vốn là người suy nghĩ thông thoáng, cầm lên được, cũng bỏ xuống được, hắn không nghĩ đến tuyệt thế mỹ nhân đó nữa, nhìn thấy một chiếc xe ngựa ở phía trước, bèn vẫy tay gọi lớn:
“Dừng xe!”
Hắn còn có việc quan trọng hơn cần phải làm.
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,279 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp