Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~21 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Họ đã bị huyện lệnh Trương phát hiện ra, nhưng không biết tại sao, huyện lệnh Trương lại không đánh tiếng, cứ giống như là không hề nhìn thấy gì vậy, Lưu quản gia hoảng hốt kéo Vô Tấn, hai người lui ra khỏi sân, nhanh chóng rời khỏi từ một lối nhỏ khác, Vô Tấn không kìm được, quay đầu nhìn lần nữa, trong lòng thầm nghĩ:
“Xem ra huyện lệnh Trương này thực sự rất khôn ngoan, nếu đã khôn ngoan, tại sao Tô Hàn Trinh vừa đến nhậm chức, hắn đã nóng vội xông ra ứng phó chứ? Quả thật hơi kỳ lạ.”
Hoàng Phủ Bách Linh sống trong một căn nhà nhỏ màu đỏ hai tầng, được tường cao bao quanh, đây cũng chính là trung tâm của cả gia tộc, rất nhiều chuyện trong đại xảy ra, mọi người đều đến đây để báo cáo với lão gia.
Khi Lưu quản gia vừa dẫn Vô Tấn đi vào cửa, chỉ nhìn thấy một chiếc xe ngựa từ trong sân chạy ra.
“Thái lão gia!”
Lưu quản gia vội vàng chặn chiếc xe ngựa lại, cửa xe đã mở, chỉ nhìn thấy gia chủ Hoàng Phủ Bách Linh cười híp mắt nhìn Vô Tấn,
“Có muốn đi cùng ta không? Giúp ta cầm chiếc gậy nào.”
“Tôn nhi rất sẵn sàng!”
Vô Tấn nhảy lên chiếc xe ngựa, đóng cửa lại, Hoàng Phủ Bách Linh lại căn dặn Lưu quản gia vài câu, rồi xe ngựa liền xuất phát, chiếc xe ngựa chạy nhanh men theo con đường nhỏ trong phủ, từ một phía khác chạy đến cửa lớn, đi qua chiếc cầu nhỏ, hướng về phía kinh thành.
“Cháu không muốn hỏi thử xem là đi đâu sao?”
Hoàng Phủ Bách Linh nhìn thấy vẻ mặt luôn buồn bã của Vô Tấn, liền không nhịn nổi cười hỏi hắn.
“Tôn nhi chỉ cầm gậy giúp tổ phụ, tổ phụ đi đâu, thì tôn nhi sẽ theo đến đó.”
“Ha ha! Đứa cháu khéo ăn nói này.”
Hoàng Phủ Bách Linh dùng gậy đánh khẽ vào đùi của hắn, trong mắt nở một nụ cười,
“Gậy này của ta so với côn mà cháu đánh Trác Ngọc thế nào hả?”
Vô Tấn biết là không thể giấu được ông nội, thấy ông cũng không có ý trách tội hắn, bèn cười nói:
“Tôn nhi không đánh hắn, hắn tự mình ngã thôi, ngã gãy cả chân.”
“Chỉ ngã một cái mà có thể gãy xương chân sao? Ta không tin.”
“Thế thì rất khó nói, nếu ngay cả trẻ con cũng có thể bị ngã gãy tay, thì xương chân của hắn sao không thể bị gãy vì ngã chứ?”
Hoàng Phủ Bách Linh ha ha cười lớn,
“Nói rất hay!”
Chiếc xe ngựa lại chạy thêm một đoạn, từ trong sâu thẳm Hoàng Phủ Bách Linh chợt nhớ ra, liền hỏi hắn:
“Cháu nói thật cho ta biết, 7 năm nay cháu rốt cuộc đã làm những gì?”
Trong lòng Vô Tấn bỗng nhiên giật mình, trong thời gian này có một số chuyện hắn không thể nào nói được, bèn vội vàng cười đáp:
“Thì theo Tửu đạo sĩ học nghệ đó! Ông nội quên rồi sao?”
Hoàng Phủ Bách Linh khẽ lắc đầu,
“4 năm đầu cháu quả thật là theo hắn học nghệ, nhưng Tửu đạo sĩ đã qua đời vào 3 năm trước rồi, ta đặc biệt phái người đi tìm cháu, nhưng đều không tìm thấy tông tích của cháu, cháu nói thật đi, trong ba năm này, rốt cuộc cháu đã đi đâu?”
Vô Tấn mặt trầm ngâm, hắn không cách nào trả lời được vấn đề này của ông nội, hắn “xuyên việt” (nhập hồn) quá trễ, không có cách nào ngăn chặn, cũng không có cách nào tham dự vào những việc mà Hoàng Phủ Vô Tấn đã làm, nếu nói ra những chuyện mà Hoàng Phủ Vô Tấn đã làm trong suốt 3 năm này, hắn nhất định sẽ bị đuổi khỏi phủ Hoàng Phủ
Hoàng Phủ Bách Linh cứ nhìn hắn, nhìn thấy hắn bắt đầu trầm ngâm không nói, ông ấy không biết phải làm sao, chỉ có thể âm thầm thở dài một tiếng, rồi không tiếp tục hỏi nữa.
......
Chiếc xe ngựa rẽ vào khúc quanh, phía trước là một tòa đại trạch (biệt thự), khí thế hùng vĩ, Hoàng Phủ Bách Linh dùng gậy chỉ vào tòa phủ đệ, hỏi
“Cháu có biết đây là nơi nào không?”
Vô Tấn lắc đầu,
“Tôn nhi không biết!”
“Đây chính là phủ đệ của Hoàng Phủ huyện công huyện Sở Dương, cũng chính là nơi gọi là hậu đài của gia tộc Hoàng Phủ Đông Hải của chúng ta, là hậu đài xây lên bằng ngân lượng, hôm nay chúng ta đến thăm hắn, xem thử hậu đài này cần tiền hay là cần thể diện.”
Chiếc xe ngựa từ từ dừng lại trước phủ, Vô Tấn đỡ Hoàng Phủ Bách Linh qua cầu, trước khi đến trước cửa phủ, hai người giữ cửa đang nói chuyện với nhau ở bậc thềm vội vàng chạy đến, họ quen với Hoàng Phủ Bách Linh, bèn cười cung kính,
“Sức khỏe của lão gia ngày càng tốt đó!”
“Ha ha! Nhờ phúc của con cháu, gần đây sức khỏe đỡ hơn nhiều rồi, làm ơn giúp ta vào bẩm với huyện công, nói ta có việc đến thăm viếng.”
“Lão gia đợi một lát, tôi sẽ đi ngay.”
Hai người giữ cửa đều quay lưng đi vào trong phủ, ngoài cửa lớn không còn ai khác, lúc này Hoàng Phủ Bách Linh mới nói nhỏ với Vô Tấn:
“Huyện công Hoàng Phủ này là thuộc hàng cháu, luận vai vế thực ra hắn cùng vai vế với cháu, nhưng cũng hết cách, nhị thúc của cháu cứng đầu thích trèo cao, nếu như hắn gọi ta là thúc, thì cháu hãy gọi hắn là bá, nếu hắn gọi ta là lão gia chủ, thì cháu hãy gọi hắn là huyện công, phải nhớ đó, không cần phải quỳ, dưới gối đàn ông có nạm vàng, ngoài quỳ ta ra, cháu không được quỳ với bất kỳ ai!”
Lời của ông nội nói rất là hay, cho dù mới gặp mặt ông nội này có hai lần, nhưng Vô Tấn đã rất thích ông ấy.
“Cháu phải nhớ đó, không thể quỳ.”
Để khách phải đợi lâu là một kiểu kiêu ngạo, là một hành vi rất không lễ phép, cho dù chủ nhân thực sự là có việc, trong một lúc không thể rời khỏi được, cũng có thể cho người mời khách vào phòng khách, lệnh cho người nhà ân cần tiếp đãi, đồng thời nói rõ nguyên cớ, mong khách có thể lượng thứ, như vậy mới là đạo tiếp đãi khách.
Mà tên huyện công Hoàng Phủ này lại dường như không hiểu đạo tiếp đãi khách, để cho hai ông cháu họ đứng ở bậc thềm ngoài cửa đúng hai khắc (~ 30 phút), ngay cả người rất đỗi bình tĩnh như Hoàng Phủ Bách Linh cũng chịu không nổi, nổi giận trong lòng, hắn quay lại nhìn Vô Tấn một cái, lại thấy trên mặt hắn không chút biểu cảm gì, tinh thần rất điềm nhiên.
Hoàng Phủ Bách Linh ngầm kinh ngạc, trong ấn tượng của ông ấy, đứa cháu này của ông tính khí nóng như lửa, đừng nói là hai khắc, ngay cả thời gian đợi bằng thời gian dùng một chén trà hắn cũng kêu trời, bây giờ đột nhiên biến thành một người hoàn toàn khác, trong lòng Hoàng Phủ Bách Linh rất lấy làm nghi ngờ, trên người của Vô Tấn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vô Tấn ở đời sau đợi khách, hai ba giờ đồng hồ đều đã từng đợi qua, hắn biết đây thực ra là một sách lược đàm phán, hôm nay quả nhiên cũng vậy, huyện công Hoàng Phủ này muốn hạ uy thế của họ, cố tình làm giá, hắn thấy vẻ mặt ông nội đã xuất hiện sự tức giận, bèn nói nhỏ nhắc nhở ông ấy:
“Ông nội mà tức giận, không chừng sẽ mắc mưu hắn đó.”
Một câu nói đã khiến cho Hoàng Phủ Bách Linh thức tỉnh, người trong cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng đó mà! Bản thân sao có thể ngay cả điểm này cũng nhìn không ra, ông ấy khẽ vỗ vai Vô Tấn, vừa cười vừa khen ngợi hắn.
Lúc này, trong cửa phủ cuối cùng cũng đã vọng lại tiếng bước chân loạn xạ, chỉ nhìn thấy đại quản gia Tần Dụng trong phủ Hoàng Phủ Cừ bước ra, vẫy tay cười nói:
“Đã để lão gia chủ đợi lâu rồi, lão gia nhà chúng tôi cho mời ạ.”
Sự tức giận của Hoàng Phủ Bách Linh đã không còn nữa, ông ấy cười ha ha nói:
“Không mời mà đến, làm phiền lão gia nhà các người rồi.”
“Làm gì có! Làm gì có! Lão gia chủ, xin mời.”
“Xin mời!”
Hoàng Phủ Bách Linh quay đầu lại, nháy mắt với Vô Tấn, bảo hắn đi theo ông ấy, trong lòng Vô Tấn vội vàng phán đoán, chỉ phải đợi có nửa giờ đồng hồ, điều này cho thấy chủ nhân tuy muốn làm giá, nhưng lại sợ họ thực sự tức giận bỏ đi, cho thấy chủ nhân vẫn là rất muốn gặp họ, theo như suy đoán thì vụ làm ăn này chủ nhân vẫn là không thể bỏ qua, trong lòng hắn khẽ suy tính, bèn đi theo ông nội vào trong phủ.
.........
Trong phòng khách, Hoàng Phủ Cừ bưng ra một ấm trà bạch ngọc lớn, vừa rót trà, vừa mỉm cười nhìn hai ông cháu Hoàng Phủ đang theo quản gia bước vào, trong mắt hắn, Hoàng Phủ Bách Linh đã dần trở thành một con heo vừa to vừa mập, bây giờ chính là lúc hắn mổ heo rồi.
Hắn đã biết chuyện Trác Ngọc bị đánh gãy chân, là ai đã ra tay hắn không hề quan tâm, hắn chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân, Trác Ngọc hiển nhiên không thể tham gia ứng tuyển hộ tào chủ sự được nữa, thế thì ai sẽ thay thế hắn? Nếu lão gia chủ đã đến tìm hắn, không cần phải nói, chắc chắn là tiến cử người khác rồi.
Thực ra ai sẽ đại diện nhà Hoàng Phủ tham dự tuyển chủ tào hộ sự, những điểm này đều không quan trọng, cái quan trọng là tiền, Hoàng Phủ Cừ hắn có thể nhận được bao nhiêu tiền từ trong đó, mới là điều then chốt.
Hoàng Phủ Cừ đột nhiên nhìn thấy Vô Tấn ở phía sau Hoàng Phủ Bách Linh, hắn ngẩn người ra một lúc, người này là ai? Hắn vốn cứ tưởng là người được tiến cử đó, nhưng đến gần thì mới phát hiện, rõ ràng là không phải, chỉ là một thanh niên chừng 17, 18 tuổi.
Hoàng Phủ Bách Linh đã bước vào tới phòng khách, hắn không kịp nghĩ nhiều nữa, bèn nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay hoan nghênh,
“Ha ha! Lão gia chủ sức khỏe không tốt còn đích thân đến đây, chỉ cần nói một tiếng là được rồi, vãn bối như ta tự nhiên sẽ đến phủ viếng thăm mà.”
Hắn tự xưng là vãn bối, nhưng lại không chịu gọi đối phương một tiếng thế bá, thế này cũng thật khó coi, giả như đã là thân thích, đợi lát nữa làm sao có thể làm tốt vai trò thương nhân chứ?
Hoàng Phủ Bách Linh đã hoàn toàn hồi phục sự bình tĩnh, ông ấy cũng nở nụ cười rạng rỡ để trả lễ,
“Không mời mà đến, mạo muội quấy rầy huyện công, Bách Linh cảm thấy vô cùng hổ thẹn đó!”
“Lão gia chủ khách sáo quá rồi.”
Hoàng Phủ Cừ khẽ liếc mắt, lại nhìn thấy Vô Tấn, bèn cười hỏi:
“Vị tiểu huynh đệ này là...”
“Đây là cháu của ta, theo giúp ta cầm gậy.”
Vừa nói, Hoàng Phủ Bách Linh vừa nhìn về phía Vô Tấn, Vô Tấn liền bước lên phía trước, cúi người hành lễ,
“Vãn bối Vô Tấn, tham kiến huyện công!”
Sắc mặt của Hoàng Phủ Cừ có hơi không vui, quả nhiên là gặp hắn mà dám không quỳ, thật là vô lễ, hắn biết Hoàng Phủ Bách Linh có mấy chục người cháu, còn không biết đứa này là thứ mấy, e rằng chỉ là hắn cao to cường tráng, nên Hoàng Phủ Bách Linh dẫn theo hắn để làm gậy chống chăng, mặc kệ! bản thân đường đường là một huyện công, hà tất phải so đo với một thằng ranh con không có gia giáo chứ...
Hắn bèn cười, rồi không thèm đếm xỉa tới Vô Tấn nữa, đưa tay nói một cách khách sáo với Hoàng Phủ Bách Linh:
“Lão gia chủ, xin mời ngồi!”
Hoàng Phủ Bách Linh cũng không khách khí, ngồi xuống, một người tì nữ bước lên phía trước dâng trà, Hoàng Phủ Cừ bưng ấm trà bạch ngọc lên ngửi, hắn không kìm được lại liếc nhìn Vô Tấn, Vô Tấn thì cứ đứng ở phía sau của Hoàng Phủ Bách Linh, giống như một bảo tiêu không rời nửa bước, mà trước cơ thể cường tráng của Vô Tấn, Hoàng Phủ Cừ như cảm thấy có một áp lực vô hình, bèn chỉ vào Vô Tấn nói,
“Lão gia chủ, chuyện lát nữa chúng ta bàn có thể là sẽ hơi quan trọng, hay là để vãn bối lui ra trước đi!”
Hoàng Phủ Bách Linh quơ tay cười nói,
“Ta tuổi tác đã cao, có rất nhiều chuyện sẽ không nhớ được, cho nên dẫn nó đến, để nó nhớ thay ta một số chuyện, tránh lát nữa ra khỏi cửa lại quên mất.”
Hoàng Phủ Cừ thấy ông ấy không chịu để Vô Tấn đi, vô cùng thất vọng, bèn hỏi ông ấy:
“Hôm nay lão gia chủ đến thăm, là có chuyện gì vậy?”
“Haiz! Chuyện là thế này, Trác Ngọc đứa cháu ngu ngốc của ta bị người ta đánh gãy chân, e là không thể tham gia dự tuyển hộ tào chủ sự được nữa, gia tộc chúng ta thương lượng, muốn để thứ tôn Duy Minh thay thế nó tham tuyển, hy vọng huyện công có thể tiếp tục ủng hộ.”
Hoàng Phủ Cừ chau mày nói,
“Bên trên có quy định rất rõ ràng, các gia tộc bắt buộc phải là cháu đích tôn thì mới có tư cách tham tuyển, lão gia chủ cũng nên biết chuyện của quan trường, nếu muốn thay đổi quy định này, phải tốn rất nhiều sức người sức của đó.”
Hoàng Phủ Bách Linh đương nhiên là biết, hắn chẳng qua là muốn viện lý do để đòi thêm tiền, ông ấy đã có chuẩn bị về mặt tâm lý, liền hỏi thẳng hắn:
“Không biết là cần phải thêm bao nhiêu tiền nữa?”
Hoàng Phủ Cừ nhìn thấy ông ấy hỏi rất thẳng thắn, cũng liền không khách khí nữa, cười híp mắt, rồi giơ một ngón tay,
“Bằng chừng này!”
“Một vạn lượng?”
“Không! 10 vạn lượng.”
“Xem ra huyện lệnh Trương này thực sự rất khôn ngoan, nếu đã khôn ngoan, tại sao Tô Hàn Trinh vừa đến nhậm chức, hắn đã nóng vội xông ra ứng phó chứ? Quả thật hơi kỳ lạ.”
Hoàng Phủ Bách Linh sống trong một căn nhà nhỏ màu đỏ hai tầng, được tường cao bao quanh, đây cũng chính là trung tâm của cả gia tộc, rất nhiều chuyện trong đại xảy ra, mọi người đều đến đây để báo cáo với lão gia.
Khi Lưu quản gia vừa dẫn Vô Tấn đi vào cửa, chỉ nhìn thấy một chiếc xe ngựa từ trong sân chạy ra.
“Thái lão gia!”
Lưu quản gia vội vàng chặn chiếc xe ngựa lại, cửa xe đã mở, chỉ nhìn thấy gia chủ Hoàng Phủ Bách Linh cười híp mắt nhìn Vô Tấn,
“Có muốn đi cùng ta không? Giúp ta cầm chiếc gậy nào.”
“Tôn nhi rất sẵn sàng!”
Vô Tấn nhảy lên chiếc xe ngựa, đóng cửa lại, Hoàng Phủ Bách Linh lại căn dặn Lưu quản gia vài câu, rồi xe ngựa liền xuất phát, chiếc xe ngựa chạy nhanh men theo con đường nhỏ trong phủ, từ một phía khác chạy đến cửa lớn, đi qua chiếc cầu nhỏ, hướng về phía kinh thành.
“Cháu không muốn hỏi thử xem là đi đâu sao?”
Hoàng Phủ Bách Linh nhìn thấy vẻ mặt luôn buồn bã của Vô Tấn, liền không nhịn nổi cười hỏi hắn.
“Tôn nhi chỉ cầm gậy giúp tổ phụ, tổ phụ đi đâu, thì tôn nhi sẽ theo đến đó.”
“Ha ha! Đứa cháu khéo ăn nói này.”
Hoàng Phủ Bách Linh dùng gậy đánh khẽ vào đùi của hắn, trong mắt nở một nụ cười,
“Gậy này của ta so với côn mà cháu đánh Trác Ngọc thế nào hả?”
Vô Tấn biết là không thể giấu được ông nội, thấy ông cũng không có ý trách tội hắn, bèn cười nói:
“Tôn nhi không đánh hắn, hắn tự mình ngã thôi, ngã gãy cả chân.”
“Chỉ ngã một cái mà có thể gãy xương chân sao? Ta không tin.”
“Thế thì rất khó nói, nếu ngay cả trẻ con cũng có thể bị ngã gãy tay, thì xương chân của hắn sao không thể bị gãy vì ngã chứ?”
Hoàng Phủ Bách Linh ha ha cười lớn,
“Nói rất hay!”
Chiếc xe ngựa lại chạy thêm một đoạn, từ trong sâu thẳm Hoàng Phủ Bách Linh chợt nhớ ra, liền hỏi hắn:
“Cháu nói thật cho ta biết, 7 năm nay cháu rốt cuộc đã làm những gì?”
Trong lòng Vô Tấn bỗng nhiên giật mình, trong thời gian này có một số chuyện hắn không thể nào nói được, bèn vội vàng cười đáp:
“Thì theo Tửu đạo sĩ học nghệ đó! Ông nội quên rồi sao?”
Hoàng Phủ Bách Linh khẽ lắc đầu,
“4 năm đầu cháu quả thật là theo hắn học nghệ, nhưng Tửu đạo sĩ đã qua đời vào 3 năm trước rồi, ta đặc biệt phái người đi tìm cháu, nhưng đều không tìm thấy tông tích của cháu, cháu nói thật đi, trong ba năm này, rốt cuộc cháu đã đi đâu?”
Vô Tấn mặt trầm ngâm, hắn không cách nào trả lời được vấn đề này của ông nội, hắn “xuyên việt” (nhập hồn) quá trễ, không có cách nào ngăn chặn, cũng không có cách nào tham dự vào những việc mà Hoàng Phủ Vô Tấn đã làm, nếu nói ra những chuyện mà Hoàng Phủ Vô Tấn đã làm trong suốt 3 năm này, hắn nhất định sẽ bị đuổi khỏi phủ Hoàng Phủ
Hoàng Phủ Bách Linh cứ nhìn hắn, nhìn thấy hắn bắt đầu trầm ngâm không nói, ông ấy không biết phải làm sao, chỉ có thể âm thầm thở dài một tiếng, rồi không tiếp tục hỏi nữa.
......
Chiếc xe ngựa rẽ vào khúc quanh, phía trước là một tòa đại trạch (biệt thự), khí thế hùng vĩ, Hoàng Phủ Bách Linh dùng gậy chỉ vào tòa phủ đệ, hỏi
“Cháu có biết đây là nơi nào không?”
Vô Tấn lắc đầu,
“Tôn nhi không biết!”
“Đây chính là phủ đệ của Hoàng Phủ huyện công huyện Sở Dương, cũng chính là nơi gọi là hậu đài của gia tộc Hoàng Phủ Đông Hải của chúng ta, là hậu đài xây lên bằng ngân lượng, hôm nay chúng ta đến thăm hắn, xem thử hậu đài này cần tiền hay là cần thể diện.”
Chiếc xe ngựa từ từ dừng lại trước phủ, Vô Tấn đỡ Hoàng Phủ Bách Linh qua cầu, trước khi đến trước cửa phủ, hai người giữ cửa đang nói chuyện với nhau ở bậc thềm vội vàng chạy đến, họ quen với Hoàng Phủ Bách Linh, bèn cười cung kính,
“Sức khỏe của lão gia ngày càng tốt đó!”
“Ha ha! Nhờ phúc của con cháu, gần đây sức khỏe đỡ hơn nhiều rồi, làm ơn giúp ta vào bẩm với huyện công, nói ta có việc đến thăm viếng.”
“Lão gia đợi một lát, tôi sẽ đi ngay.”
Hai người giữ cửa đều quay lưng đi vào trong phủ, ngoài cửa lớn không còn ai khác, lúc này Hoàng Phủ Bách Linh mới nói nhỏ với Vô Tấn:
“Huyện công Hoàng Phủ này là thuộc hàng cháu, luận vai vế thực ra hắn cùng vai vế với cháu, nhưng cũng hết cách, nhị thúc của cháu cứng đầu thích trèo cao, nếu như hắn gọi ta là thúc, thì cháu hãy gọi hắn là bá, nếu hắn gọi ta là lão gia chủ, thì cháu hãy gọi hắn là huyện công, phải nhớ đó, không cần phải quỳ, dưới gối đàn ông có nạm vàng, ngoài quỳ ta ra, cháu không được quỳ với bất kỳ ai!”
Lời của ông nội nói rất là hay, cho dù mới gặp mặt ông nội này có hai lần, nhưng Vô Tấn đã rất thích ông ấy.
“Cháu phải nhớ đó, không thể quỳ.”
Để khách phải đợi lâu là một kiểu kiêu ngạo, là một hành vi rất không lễ phép, cho dù chủ nhân thực sự là có việc, trong một lúc không thể rời khỏi được, cũng có thể cho người mời khách vào phòng khách, lệnh cho người nhà ân cần tiếp đãi, đồng thời nói rõ nguyên cớ, mong khách có thể lượng thứ, như vậy mới là đạo tiếp đãi khách.
Mà tên huyện công Hoàng Phủ này lại dường như không hiểu đạo tiếp đãi khách, để cho hai ông cháu họ đứng ở bậc thềm ngoài cửa đúng hai khắc (~ 30 phút), ngay cả người rất đỗi bình tĩnh như Hoàng Phủ Bách Linh cũng chịu không nổi, nổi giận trong lòng, hắn quay lại nhìn Vô Tấn một cái, lại thấy trên mặt hắn không chút biểu cảm gì, tinh thần rất điềm nhiên.
Hoàng Phủ Bách Linh ngầm kinh ngạc, trong ấn tượng của ông ấy, đứa cháu này của ông tính khí nóng như lửa, đừng nói là hai khắc, ngay cả thời gian đợi bằng thời gian dùng một chén trà hắn cũng kêu trời, bây giờ đột nhiên biến thành một người hoàn toàn khác, trong lòng Hoàng Phủ Bách Linh rất lấy làm nghi ngờ, trên người của Vô Tấn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vô Tấn ở đời sau đợi khách, hai ba giờ đồng hồ đều đã từng đợi qua, hắn biết đây thực ra là một sách lược đàm phán, hôm nay quả nhiên cũng vậy, huyện công Hoàng Phủ này muốn hạ uy thế của họ, cố tình làm giá, hắn thấy vẻ mặt ông nội đã xuất hiện sự tức giận, bèn nói nhỏ nhắc nhở ông ấy:
“Ông nội mà tức giận, không chừng sẽ mắc mưu hắn đó.”
Một câu nói đã khiến cho Hoàng Phủ Bách Linh thức tỉnh, người trong cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng đó mà! Bản thân sao có thể ngay cả điểm này cũng nhìn không ra, ông ấy khẽ vỗ vai Vô Tấn, vừa cười vừa khen ngợi hắn.
Lúc này, trong cửa phủ cuối cùng cũng đã vọng lại tiếng bước chân loạn xạ, chỉ nhìn thấy đại quản gia Tần Dụng trong phủ Hoàng Phủ Cừ bước ra, vẫy tay cười nói:
“Đã để lão gia chủ đợi lâu rồi, lão gia nhà chúng tôi cho mời ạ.”
Sự tức giận của Hoàng Phủ Bách Linh đã không còn nữa, ông ấy cười ha ha nói:
“Không mời mà đến, làm phiền lão gia nhà các người rồi.”
“Làm gì có! Làm gì có! Lão gia chủ, xin mời.”
“Xin mời!”
Hoàng Phủ Bách Linh quay đầu lại, nháy mắt với Vô Tấn, bảo hắn đi theo ông ấy, trong lòng Vô Tấn vội vàng phán đoán, chỉ phải đợi có nửa giờ đồng hồ, điều này cho thấy chủ nhân tuy muốn làm giá, nhưng lại sợ họ thực sự tức giận bỏ đi, cho thấy chủ nhân vẫn là rất muốn gặp họ, theo như suy đoán thì vụ làm ăn này chủ nhân vẫn là không thể bỏ qua, trong lòng hắn khẽ suy tính, bèn đi theo ông nội vào trong phủ.
.........
Trong phòng khách, Hoàng Phủ Cừ bưng ra một ấm trà bạch ngọc lớn, vừa rót trà, vừa mỉm cười nhìn hai ông cháu Hoàng Phủ đang theo quản gia bước vào, trong mắt hắn, Hoàng Phủ Bách Linh đã dần trở thành một con heo vừa to vừa mập, bây giờ chính là lúc hắn mổ heo rồi.
Hắn đã biết chuyện Trác Ngọc bị đánh gãy chân, là ai đã ra tay hắn không hề quan tâm, hắn chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân, Trác Ngọc hiển nhiên không thể tham gia ứng tuyển hộ tào chủ sự được nữa, thế thì ai sẽ thay thế hắn? Nếu lão gia chủ đã đến tìm hắn, không cần phải nói, chắc chắn là tiến cử người khác rồi.
Thực ra ai sẽ đại diện nhà Hoàng Phủ tham dự tuyển chủ tào hộ sự, những điểm này đều không quan trọng, cái quan trọng là tiền, Hoàng Phủ Cừ hắn có thể nhận được bao nhiêu tiền từ trong đó, mới là điều then chốt.
Hoàng Phủ Cừ đột nhiên nhìn thấy Vô Tấn ở phía sau Hoàng Phủ Bách Linh, hắn ngẩn người ra một lúc, người này là ai? Hắn vốn cứ tưởng là người được tiến cử đó, nhưng đến gần thì mới phát hiện, rõ ràng là không phải, chỉ là một thanh niên chừng 17, 18 tuổi.
Hoàng Phủ Bách Linh đã bước vào tới phòng khách, hắn không kịp nghĩ nhiều nữa, bèn nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay hoan nghênh,
“Ha ha! Lão gia chủ sức khỏe không tốt còn đích thân đến đây, chỉ cần nói một tiếng là được rồi, vãn bối như ta tự nhiên sẽ đến phủ viếng thăm mà.”
Hắn tự xưng là vãn bối, nhưng lại không chịu gọi đối phương một tiếng thế bá, thế này cũng thật khó coi, giả như đã là thân thích, đợi lát nữa làm sao có thể làm tốt vai trò thương nhân chứ?
Hoàng Phủ Bách Linh đã hoàn toàn hồi phục sự bình tĩnh, ông ấy cũng nở nụ cười rạng rỡ để trả lễ,
“Không mời mà đến, mạo muội quấy rầy huyện công, Bách Linh cảm thấy vô cùng hổ thẹn đó!”
“Lão gia chủ khách sáo quá rồi.”
Hoàng Phủ Cừ khẽ liếc mắt, lại nhìn thấy Vô Tấn, bèn cười hỏi:
“Vị tiểu huynh đệ này là...”
“Đây là cháu của ta, theo giúp ta cầm gậy.”
Vừa nói, Hoàng Phủ Bách Linh vừa nhìn về phía Vô Tấn, Vô Tấn liền bước lên phía trước, cúi người hành lễ,
“Vãn bối Vô Tấn, tham kiến huyện công!”
Sắc mặt của Hoàng Phủ Cừ có hơi không vui, quả nhiên là gặp hắn mà dám không quỳ, thật là vô lễ, hắn biết Hoàng Phủ Bách Linh có mấy chục người cháu, còn không biết đứa này là thứ mấy, e rằng chỉ là hắn cao to cường tráng, nên Hoàng Phủ Bách Linh dẫn theo hắn để làm gậy chống chăng, mặc kệ! bản thân đường đường là một huyện công, hà tất phải so đo với một thằng ranh con không có gia giáo chứ...
Hắn bèn cười, rồi không thèm đếm xỉa tới Vô Tấn nữa, đưa tay nói một cách khách sáo với Hoàng Phủ Bách Linh:
“Lão gia chủ, xin mời ngồi!”
Hoàng Phủ Bách Linh cũng không khách khí, ngồi xuống, một người tì nữ bước lên phía trước dâng trà, Hoàng Phủ Cừ bưng ấm trà bạch ngọc lên ngửi, hắn không kìm được lại liếc nhìn Vô Tấn, Vô Tấn thì cứ đứng ở phía sau của Hoàng Phủ Bách Linh, giống như một bảo tiêu không rời nửa bước, mà trước cơ thể cường tráng của Vô Tấn, Hoàng Phủ Cừ như cảm thấy có một áp lực vô hình, bèn chỉ vào Vô Tấn nói,
“Lão gia chủ, chuyện lát nữa chúng ta bàn có thể là sẽ hơi quan trọng, hay là để vãn bối lui ra trước đi!”
Hoàng Phủ Bách Linh quơ tay cười nói,
“Ta tuổi tác đã cao, có rất nhiều chuyện sẽ không nhớ được, cho nên dẫn nó đến, để nó nhớ thay ta một số chuyện, tránh lát nữa ra khỏi cửa lại quên mất.”
Hoàng Phủ Cừ thấy ông ấy không chịu để Vô Tấn đi, vô cùng thất vọng, bèn hỏi ông ấy:
“Hôm nay lão gia chủ đến thăm, là có chuyện gì vậy?”
“Haiz! Chuyện là thế này, Trác Ngọc đứa cháu ngu ngốc của ta bị người ta đánh gãy chân, e là không thể tham gia dự tuyển hộ tào chủ sự được nữa, gia tộc chúng ta thương lượng, muốn để thứ tôn Duy Minh thay thế nó tham tuyển, hy vọng huyện công có thể tiếp tục ủng hộ.”
Hoàng Phủ Cừ chau mày nói,
“Bên trên có quy định rất rõ ràng, các gia tộc bắt buộc phải là cháu đích tôn thì mới có tư cách tham tuyển, lão gia chủ cũng nên biết chuyện của quan trường, nếu muốn thay đổi quy định này, phải tốn rất nhiều sức người sức của đó.”
Hoàng Phủ Bách Linh đương nhiên là biết, hắn chẳng qua là muốn viện lý do để đòi thêm tiền, ông ấy đã có chuẩn bị về mặt tâm lý, liền hỏi thẳng hắn:
“Không biết là cần phải thêm bao nhiêu tiền nữa?”
Hoàng Phủ Cừ nhìn thấy ông ấy hỏi rất thẳng thắn, cũng liền không khách khí nữa, cười híp mắt, rồi giơ một ngón tay,
“Bằng chừng này!”
“Một vạn lượng?”
“Không! 10 vạn lượng.”
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,267 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp