Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~23 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Bước ra từ tiệm cầm đồ, Vô Tấn bước đi không mục tiêu trên đường, đường phố dường như vẫn luôn náo nhiệt như thế, luôn chen chúc người qua kẻ lại, mấy ngày nay hắn cứ luôn suy nghĩ bản thân nên làm việc gì đó, thực ra thì làm gì cũng được, chỉ cần có việc để làm là được.
Vô Tấn hoàn toàn không phải một kẻ không chịu được cảnh rảnh rỗi, ngược lại, nếu được, hắn có thể vô tư ở không suốt cả một năm trời, nhưng hắn lại là một người không thể chịu đựng được sự sỉ nhục, một người đàn ông mà túi tiền trống rỗng, hắn cảm thấy cái lưng của hắn không thể đứng thẳng được.
Kiếp trước hắn từng là một thương nhân thành công, lăn lộn trong thương trường, lúc 28 tuổi đã có gia tài mấy nghìn vạn, hắn nhanh chóng chán ngấy với những thủ đoạn của thương trường, chán ngấy với những ngày tháng mà cả khi đi vệ sinh cũng phải gọi điện thoại tiếp khách hàng, hắn đã bán đi cái công ty đó, và trở thành một người thiết kế quảng cáo độc lập, hắn thích cuộc sống rủng rỉnh tiền bạc, nhưng lại vô tư tự do như vậy, đáng tiếc cuộc sống này chỉ trải qua có hai năm, hắn vì sự cố máy bay, đã đến với triều đại xa lạ này.
Vô Tấn lên bờ chỉ mới ba ngày, nhưng dục vong mãnh liệt, khát khao kiếm tiền đó đã khiến hắn không thể nào đợi được nữa, đặc biệt là dưới sự phát triển của thương nghiệp của huyện Hoài Dương, sự đông đúc về dân số, giống như trong dự liệu của hắn, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, hắn đã phát hiện ra rất nhiều cơ hội kinh doanh, ví dụ như hắn có thể làm nghề cũ, ở trên bờ hắn không hề phát hiện ra một biển quảng cáo nào, anh hoàn toàn có thể dựng một tấm biển lớn ở trên bờ, trên đó vẽ một đồng tiền vàng sáng lấp lánh, và viết thêm vài câu từ quảng cáo chẳng hạn như “Tiệm cầm đồ Hoàng Phủ, vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi.”
Chỉ không biết là ngũ thúc có chịu trả cho hắn một xu phí quảng cáo nào không, Vô Tấn cười một mình, kinh tế thị trường e rằng chưa thể thực hiện được ở triều đại này, có lẽ triều đại này vẫn mang tư duy rượu ngon thì không sợ ở hang cùng ngõ ngách, muốn kiếm tiền còn phải nghĩ cách khác.
Dân số đông cũng là một nguồn tài nguyên phong phú của huyện Hoài Dương, chỉ một huyện thôi mà đã có 150 vạn nhân khẩu, giả sử như từ chỗ mỗi người hắn kiếm được 100 đồng tiền, thế thì hắn đã có 15 vạn lượng bạc, đủ cho hắn hưởng thụ một cuộc sống xa hoa ở triều đại này.
Đáng tiếc là thời đại này không có máy tính, cũng không có mạng inte, có rất nhiều cách kiếm tiền mà hắn không thể nào thực hiện được..., cách thức kiếm tiền cũng giống như đợi xe buýt vậy, ngươi càng đợi, thì nó càng không đến, đợi đến khi ngươi không đợi nó nữa, thì nó lại từng chiếc từng chiếc một chạy ngang qua ngươi.
Vô Tấn nghĩ vẩn vơ một hồi, tạm thời cũng không có đầu mối gì, bất giác tay chạm vào túi tiền ở thắt lưng, giống như chạm tay vào bàn phím máy tính vậy, bỗng chốc trở về với hiện thực, trong túi có 4 nén bạc, đó là số tiền 40 lượng bạc hắn đã kiếm được trong nửa năm làm thuyền viên, đây chính là toàn bộ vốn liếng của hắn
Vốn liếng, đây mới là vấn đề quan trọng nhất, số tiền 40 lượng bạc chỉ đủ để hắn bày một gian hàng, lúc này đây hắn nhìn thấy một đại thúc dáng vẻ tầm thường đang rao bán bánh nướng, “Bánh nướng của tôi có thể trị được bách bệnh, nam thì tráng dương, nữ thì tư âm...”
Vài thím trung niên cầm giỏ xách chạy theo người đi đường rao bán lược, “Anh này, anh mua lược của tôi rồi, bảo đảm mạch máu trên đầu thông suốt, suy nghĩ lưu loát, thi là đậu trạng nguyên...”
40 lượng bạc, hoặc giả là sẽ tốt hơn bọn họ một chút chăng? Nhưng mà đẩy một chiếc xe đi bán trái cây thì...
Dạo một vòng trên phố, Vô Tấn đi thẳng về phủ Hoàng Phủ.
- Lạc Lạc, chú của của con về rồi kìa.
Vô Tấn vừa vào sân nhỏ, Thích Hinh Lan chị dâu hắn từ nhà bếp thò đầu ra cười và nói:
- Thằng nhóc này suốt ngày cứ nhắc đến chú đó, mau đi thăm nó đi!
- Vâng, em sẽ đi thăm nó.
Vô Tấn bước nhanh vào phòng, đi được một nửa lại dừng bước, hỏi:
- Anh đâu rồi?
- Anh chú đến học đường rồi, ngày mai anh ấy không phải lên lớp nữa, hôm nay phải đến đó bàn giao công việc một chút.
Tâm trạng của Thích Hinh Lan rất tốt, vết sưng trên mặt đứa trẻ cũng đã hoàn toàn biến mất, ngón tay cũng không còn đau như hôm qua nữa, khiến chị ấy yên tâm hơn phần nào, quan trọng hơn là chồng chị ấy rốt cuộc cũng đã trở thành nhân tuyển hộ tào chủ sự, không còn phải dạy học nghèo mạt như trước kia, hôm nay vừa đúng là ngày phát lương, Lưu quản gia đích thân đem đến 20 lượng bạc tiền lương tháng, trước kia phải mất hai năm mới kiềm được số tiền lớn như vậy, bây giờ chỉ một tháng thì đã có thể kiếm được, sao có thể không khiến chị ấy vui mừng chứ.
Vô Tấn có thể cảm nhận được niềm vui sướng trong lòng của chị dâu, bèn cười và gật đầu, sau khi vào phòng, đứa cháu gái Đóa Đóa đi học còn chưa về, chỉ nhìn thấy đứa cháu trai Lạc Lạc bị thương đang ôm gối nằm trên giường, xem ra ngoài vết thương trên đầu ngón tay ra, những chỗ khác hoàn toàn không có vấn đề gì nữa.
- Sao lại bướng bỉnh thế này hả?
Vô Tấn cười và gõ nhẹ lên đầu nó,
- Tay không còn đau nữa chứ?
Ngón trỏ của Lạc Lạc bị băng nẹp, quấn lên một lớp băng dày, trông giống như một cây củ cải trắng vậy, nó giơ tay lên cười ha ha và nói:
- Như vậy không cần phải viết chữ nữa, ăn cơm cũng có mẹ đút cho con, tốt nhất là suốt đời cứ thế này đừng khỏi.
- Đúng là một tiểu tử ngốc!
Vô Tấn cười và xoa cái đầu nhỏ của nó,
- Không có tay, thì có rất nhiều chuyện cũng không thể làm được, ví dụ như thả diều, chơi con quay, chơi khăng nữa, xem con sẽ làm thế nào?
Lạc Lạc lập tức rất lo lắng, vội vàng nói với Vô Tấn:
- Chú ơi, chú mau bôi thuốc cho con đi! Con muốn nhanh chóng được khỏi.
- Bây giờ thì hiểu rồi chứ!
Vô Tấn cười và ngồi xuống, cẩn thận tháo dải băng ra, tuy là thủ pháp nối xương của hắn rất là tốt, nhưng một số vật phẩm chuyên dùng hắn lại không có, ví dụ như là cái nẹp cố định, băng vải chẳng hạn, vài hôm trước anh hắn đã mời về một bác sĩ nổi tiếng đến xem vết thương, đã để lại một đống vải băng và thuốc.
Nhưng Vô Tấn không hoàn toàn dùng thuốc của ông ấy, hắn lấy ra một hộp thuốc, đúng lúc chị dâu bưng một bát canh bồ câu vào, Vô Tấn bèn đưa hộp thuốc cho chị ấy,
- Chị dâu, chị bôi thuốc cho nó đi! Thuốc này nửa đêm cũng phải bôi thêm một lần nữa.
- Chú ơi, thuốc này của chú là thuốc gì?
Lạc Lạc chớp chớp đôi mắt to, hiếu kỳ hỏi.
Vô Tấn vỗ má nó, cười nói,
- Đây là sâu biển mà chú đã vớt được ở dưới biển, gọi là sâu Băng Nhan, dùng nó để làm thuốc thì gọi là Băng Nhan cao.
- Chú ơi, chú có nhìn thấy quái vật biển chưa? Con từng nghe thầy nói, là một loài rồng có hai cái đầu.
Kiếp trước của Vô Tấn chưa từng nghe thấy cái gì là quái vật biển, hắn lục lọi trong ký ức của kiếp này, đột nhiên cười nói,
- Ba năm trước chú đã từng nhìn thấy, thực ra là một loài thuồng luồng lớn, trên đầu có một bướu thịt to, thoạt nhìn giống như là có hai cái đầu vậy, nhưng mà loài thuồng luồng này rất hung tợn, gặp phải nó, phần lớn các thuyền đều bị lật.
- Trời ơi, nó ăn thịt người sao?
- Thường thì nó không ăn thịt người, nhưng nhất định phải dìm chết người ta.
Hai chú cháu vừa nói chuyện, Thích Hinh Lan đã cẩn thận thay thuốc xong cho nó, lại quấn lên một dải băng dày, tiếp theo chị ấy nên cho đứa trẻ uống canh bồ câu, Vô Tấn thấy không còn việc gì, bèn xin cáo từ, lúc này trong sân vang lên tiếng nói của một người đàn ông trung niên:
- Thích phu nhân, Vô Tấn đã về chưa?
- À! Là Lưu quản gia đó hả?
Thích Hinh Lan vội cất giọng trả lời,
- Vô Tấn vừa về tới, đang thay thuốc cho Lạc Lạc!
Vô Tấn đi ra khỏi phòng, chỉ nhìn thấy trong sân một người đàn ông trung niên cao to mập mạp, nụ cười rất đỗi thân thiết, ông ta nhìn thấy Vô Tấn bước ra, bèn vẫy tay cười nói:
- Tam Lang, còn nhớ tôi không vậy?
Tam Lang là tên hiệu của Vô Tấn, giữa hắn và anh trai Duy Minh, thực ra còn có một người anh nữa, chẳng qua là mới sinh được mấy ngày thì đã yểu mệnh qua đời, cho nên tên hiệu của Vô Tấn là Tam Lang, nhưng mà mọi người đều gọi hắn là nhị ngốc, tên hiệu của hắn về cơ bản đã bị mọi người lãng quên, hiếm có người như Lưu quản gia này còn nhớ, Vô Tấn cũng vội vàng cười trả lễ,
- Dường như có chút ấn tượng, ông chính là Lưu quản gia.
- Ha ha! Cậu thật sự còn nhớ tôi sao? Lúc cậu còn nhỏ, vẫn luôn không nhớ ra tôi.
Lưu quản gia cười nói,
- Thái lão gia nói nếu như cậu trở về, thì hãy đến gặp ông ấy, bây giờ cậu có thể đi theo tôi không?
Vô Tấn gật đầu, đúng lúc cũng không có việc gì, liền đi theo Lưu quản gia ra khỏi sân, họ men theo con đường cong trong phủ, đi ra khỏi nội phủ, vừa đi, Lưu quản gia vừa nói với hắn,
- Thái lão gia đặc biệt sắp xếp cho cậu một căn phòng riêng biệt, ở phía đông của phủ, ra vào phủ đều rất tiện lợi, cậu có muốn đi xem trước không?
- Đợi lát nữa hẵng đi! Đừng để ông nội phải đợi lâu.
Hai người đi qua một cánh cổng vòm, đây chính là nơi ở của cả nhà trưởng tử Hoàng Phủ Húc, Lạc Lạc chính là bị bẽ gãy ngón tay ở đây, hai người đột nhiên nhìn thấy có vài người đang đứng nói chuyện trong sân, trong lòng Lưu quản gia bỗng nhiên giật mình, kéo lấy Vô Tấn nói,
- Đi theo tôi!
Ông ta kéo Vô Tấn nấp vào một sân nhỏ bên cạnh, cách một bức tường hoa và các dây leo chằng chịt, tình hình phía đối diện có thể nhìn thấy rất rõ ràng, hơn nữa khoảng cách chỉ có một trượng, mà đối phương lại khó phát hiện ra họ.
Vô Tấn nhìn thấy nhị thúc Hoàng Phủ Húc đưa lưng về phía họ, trước mặt ông ấy có hai người đang đứng, một người trong số đó là vị quan viên trẻ tuổi, mặc áo quan màu đỏ, đầu đội mũ ô sa, trông dáng vẻ thì cũng mới chừng 27, 28 tuổi, mày thanh mi tú, chiều cao trung bình, khí chất rất tốt, không xa sau lưng hắn là hai sai nha đi cùng.
Hình dáng của người còn lại thì rất là tệ, khoảng hơn 50 tuổi, vừa gầy vừa nhỏ, sắc mặt vàng nhạt, dưới cằm có một dúm râu chuột, trong đôi mắt nhỏ tí, ẩn chứa một nụ cười xảo trá.
- Hai người này là ai?
Vô Tấn dùng đá viết lên tường một dòng chữ.
Lưu quản gia nhìn về phía quan viên kia, che miệng nói nhỏ vào tai của Vô Tấn:
- Có nhìn thấy quan viên trẻ tuổi kia không, là huyện lệnh Trương Dung của huyện Hoài Dương chúng ta, gia cảnh của ngài ấy rất không đơn giản, là con thứ của Trương tướng quốc của triều đình.
- Ồ! Thế còn người đàn ông trung niên kia?
- Đó là gia chủ của Hoàng gia, Hoàng Tứ Lang, sau lưng mọi người đều gọi ông ta là Hoàng Thử Lang, cũng là một trong lục đại gia tộc của quận Đông Hài, huyện lệnh Trương Dung chính là hậu thuẫn của ông ta, lần này con trai ông ta Hoàng Tuấn nghe nói cũng tham gia tranh giành chức hộ tào chủ sự, hôm nay có lẽ là đến để xem vết thương của Trác Ngọc.
Không biết là tại sao, trong đầu Vô Tấn đột nhiên nảy ra một câu tục ngữ,
- Hoàng Thử Lang tấn trạch, vô sự bất lai! (cáo vào nhà, không có chuyện thì không đến)
Không cần phải nói, bọn họ đến để thăm dò thực hư của nhà Hoàng Phủ, sự tranh giành của lục đại gia tộc đã sắp bắt đầu.
- Huyện lệnh Trương, cái gì gọi là không có manh mối điều tra chứ, ý của ngài là nói chân con trai chúng tôi bị gãy oan uổng sao? Nếu huyện nha đã không quan tâm, tôi sẽ đến quận lý tìm Tô đại nhân.
Giọng của Hoàng Phủ Húc bắt đầu cao lên, ngữ khí rất không hài lòng, từ trước đến giờ ông ta không hề dám ăn nói như vậy với huyện lệnh, nhưng kể từ khi ông ấy có Hoàng Phủ Cừ làm chỗ dựa, thì lưng của ông ấy đã cứng hơn rất nhiều.
Huyện lệnh Trương Dung không hề thay đổi sắc mặt, nhưng Hoàng Tứ Lang bên cạnh lại lên tiếng trách cứ,
- Nhị ca, anh đừng bị nóng đầu mà nói năng bừa bãi, anh tìm thứ sử mới đến đó, không sợ sẽ đắc tội với huyện lệnh Trương của chúng ta sao?
- E hèm!
Huyện lệnh Trương ho hai tiếng, thể hiện sự không hài lòng nhìn chằm chằm về phía Hoàng Tứ Lang, Hoàng Tứ Lang lúc này mới ý thức được rằng bản thân đã lỡ miệng, hắn ta sợ đến nỗi im thin thít, không dám nói thêm một lời nào.
Huyện lệnh Trương Dung không hề nổi giận tí nào, thong thả nói:
- Hoàng Phủ tiên sinh không cần phải nóng vội, ta không hề nói là kết thúc vụ án này, hôm nay ta đến phủ, thực ra là để tra án, ta muốn nói chuyện với lệnh lang một lát, muốn tìm hiểu xem cậu ấy có kẻ thù nào không? Đối với những kẻ thân phận không rõ ràng, ta nghi ngờ bọn họ là có ý báo thù, đặc biệt là hiện nay đang là lúc lục đại gia tộc tranh giành chức hộ tào chủ sự quận Đông Hải, ta không thể khinh xuất được.
Vô Tấn ngấm ngầm khâm phục, suy nghĩ của huyện lệnh Trương này quả nhiên rất rõ ràng, một câu nói đã vào ngay điểm chính, trong lòng hắn âm thầm dự liệu:
- Xem ra, huyện lệnh Trương và Tô thứ sử thật sự là có mâu thuẫn, dường như đang ngầm đấu đá với nhau.
Vào lúc này, huyện lệnh Trương đó bất giác quay đầu lại nhìn, ánh mắt cười như không cười của hắn ta vừa khéo nhìn về phía Vô Tấn...
Vô Tấn hoàn toàn không phải một kẻ không chịu được cảnh rảnh rỗi, ngược lại, nếu được, hắn có thể vô tư ở không suốt cả một năm trời, nhưng hắn lại là một người không thể chịu đựng được sự sỉ nhục, một người đàn ông mà túi tiền trống rỗng, hắn cảm thấy cái lưng của hắn không thể đứng thẳng được.
Kiếp trước hắn từng là một thương nhân thành công, lăn lộn trong thương trường, lúc 28 tuổi đã có gia tài mấy nghìn vạn, hắn nhanh chóng chán ngấy với những thủ đoạn của thương trường, chán ngấy với những ngày tháng mà cả khi đi vệ sinh cũng phải gọi điện thoại tiếp khách hàng, hắn đã bán đi cái công ty đó, và trở thành một người thiết kế quảng cáo độc lập, hắn thích cuộc sống rủng rỉnh tiền bạc, nhưng lại vô tư tự do như vậy, đáng tiếc cuộc sống này chỉ trải qua có hai năm, hắn vì sự cố máy bay, đã đến với triều đại xa lạ này.
Vô Tấn lên bờ chỉ mới ba ngày, nhưng dục vong mãnh liệt, khát khao kiếm tiền đó đã khiến hắn không thể nào đợi được nữa, đặc biệt là dưới sự phát triển của thương nghiệp của huyện Hoài Dương, sự đông đúc về dân số, giống như trong dự liệu của hắn, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, hắn đã phát hiện ra rất nhiều cơ hội kinh doanh, ví dụ như hắn có thể làm nghề cũ, ở trên bờ hắn không hề phát hiện ra một biển quảng cáo nào, anh hoàn toàn có thể dựng một tấm biển lớn ở trên bờ, trên đó vẽ một đồng tiền vàng sáng lấp lánh, và viết thêm vài câu từ quảng cáo chẳng hạn như “Tiệm cầm đồ Hoàng Phủ, vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi.”
Chỉ không biết là ngũ thúc có chịu trả cho hắn một xu phí quảng cáo nào không, Vô Tấn cười một mình, kinh tế thị trường e rằng chưa thể thực hiện được ở triều đại này, có lẽ triều đại này vẫn mang tư duy rượu ngon thì không sợ ở hang cùng ngõ ngách, muốn kiếm tiền còn phải nghĩ cách khác.
Dân số đông cũng là một nguồn tài nguyên phong phú của huyện Hoài Dương, chỉ một huyện thôi mà đã có 150 vạn nhân khẩu, giả sử như từ chỗ mỗi người hắn kiếm được 100 đồng tiền, thế thì hắn đã có 15 vạn lượng bạc, đủ cho hắn hưởng thụ một cuộc sống xa hoa ở triều đại này.
Đáng tiếc là thời đại này không có máy tính, cũng không có mạng inte, có rất nhiều cách kiếm tiền mà hắn không thể nào thực hiện được..., cách thức kiếm tiền cũng giống như đợi xe buýt vậy, ngươi càng đợi, thì nó càng không đến, đợi đến khi ngươi không đợi nó nữa, thì nó lại từng chiếc từng chiếc một chạy ngang qua ngươi.
Vô Tấn nghĩ vẩn vơ một hồi, tạm thời cũng không có đầu mối gì, bất giác tay chạm vào túi tiền ở thắt lưng, giống như chạm tay vào bàn phím máy tính vậy, bỗng chốc trở về với hiện thực, trong túi có 4 nén bạc, đó là số tiền 40 lượng bạc hắn đã kiếm được trong nửa năm làm thuyền viên, đây chính là toàn bộ vốn liếng của hắn
Vốn liếng, đây mới là vấn đề quan trọng nhất, số tiền 40 lượng bạc chỉ đủ để hắn bày một gian hàng, lúc này đây hắn nhìn thấy một đại thúc dáng vẻ tầm thường đang rao bán bánh nướng, “Bánh nướng của tôi có thể trị được bách bệnh, nam thì tráng dương, nữ thì tư âm...”
Vài thím trung niên cầm giỏ xách chạy theo người đi đường rao bán lược, “Anh này, anh mua lược của tôi rồi, bảo đảm mạch máu trên đầu thông suốt, suy nghĩ lưu loát, thi là đậu trạng nguyên...”
40 lượng bạc, hoặc giả là sẽ tốt hơn bọn họ một chút chăng? Nhưng mà đẩy một chiếc xe đi bán trái cây thì...
Dạo một vòng trên phố, Vô Tấn đi thẳng về phủ Hoàng Phủ.
- Lạc Lạc, chú của của con về rồi kìa.
Vô Tấn vừa vào sân nhỏ, Thích Hinh Lan chị dâu hắn từ nhà bếp thò đầu ra cười và nói:
- Thằng nhóc này suốt ngày cứ nhắc đến chú đó, mau đi thăm nó đi!
- Vâng, em sẽ đi thăm nó.
Vô Tấn bước nhanh vào phòng, đi được một nửa lại dừng bước, hỏi:
- Anh đâu rồi?
- Anh chú đến học đường rồi, ngày mai anh ấy không phải lên lớp nữa, hôm nay phải đến đó bàn giao công việc một chút.
Tâm trạng của Thích Hinh Lan rất tốt, vết sưng trên mặt đứa trẻ cũng đã hoàn toàn biến mất, ngón tay cũng không còn đau như hôm qua nữa, khiến chị ấy yên tâm hơn phần nào, quan trọng hơn là chồng chị ấy rốt cuộc cũng đã trở thành nhân tuyển hộ tào chủ sự, không còn phải dạy học nghèo mạt như trước kia, hôm nay vừa đúng là ngày phát lương, Lưu quản gia đích thân đem đến 20 lượng bạc tiền lương tháng, trước kia phải mất hai năm mới kiềm được số tiền lớn như vậy, bây giờ chỉ một tháng thì đã có thể kiếm được, sao có thể không khiến chị ấy vui mừng chứ.
Vô Tấn có thể cảm nhận được niềm vui sướng trong lòng của chị dâu, bèn cười và gật đầu, sau khi vào phòng, đứa cháu gái Đóa Đóa đi học còn chưa về, chỉ nhìn thấy đứa cháu trai Lạc Lạc bị thương đang ôm gối nằm trên giường, xem ra ngoài vết thương trên đầu ngón tay ra, những chỗ khác hoàn toàn không có vấn đề gì nữa.
- Sao lại bướng bỉnh thế này hả?
Vô Tấn cười và gõ nhẹ lên đầu nó,
- Tay không còn đau nữa chứ?
Ngón trỏ của Lạc Lạc bị băng nẹp, quấn lên một lớp băng dày, trông giống như một cây củ cải trắng vậy, nó giơ tay lên cười ha ha và nói:
- Như vậy không cần phải viết chữ nữa, ăn cơm cũng có mẹ đút cho con, tốt nhất là suốt đời cứ thế này đừng khỏi.
- Đúng là một tiểu tử ngốc!
Vô Tấn cười và xoa cái đầu nhỏ của nó,
- Không có tay, thì có rất nhiều chuyện cũng không thể làm được, ví dụ như thả diều, chơi con quay, chơi khăng nữa, xem con sẽ làm thế nào?
Lạc Lạc lập tức rất lo lắng, vội vàng nói với Vô Tấn:
- Chú ơi, chú mau bôi thuốc cho con đi! Con muốn nhanh chóng được khỏi.
- Bây giờ thì hiểu rồi chứ!
Vô Tấn cười và ngồi xuống, cẩn thận tháo dải băng ra, tuy là thủ pháp nối xương của hắn rất là tốt, nhưng một số vật phẩm chuyên dùng hắn lại không có, ví dụ như là cái nẹp cố định, băng vải chẳng hạn, vài hôm trước anh hắn đã mời về một bác sĩ nổi tiếng đến xem vết thương, đã để lại một đống vải băng và thuốc.
Nhưng Vô Tấn không hoàn toàn dùng thuốc của ông ấy, hắn lấy ra một hộp thuốc, đúng lúc chị dâu bưng một bát canh bồ câu vào, Vô Tấn bèn đưa hộp thuốc cho chị ấy,
- Chị dâu, chị bôi thuốc cho nó đi! Thuốc này nửa đêm cũng phải bôi thêm một lần nữa.
- Chú ơi, thuốc này của chú là thuốc gì?
Lạc Lạc chớp chớp đôi mắt to, hiếu kỳ hỏi.
Vô Tấn vỗ má nó, cười nói,
- Đây là sâu biển mà chú đã vớt được ở dưới biển, gọi là sâu Băng Nhan, dùng nó để làm thuốc thì gọi là Băng Nhan cao.
- Chú ơi, chú có nhìn thấy quái vật biển chưa? Con từng nghe thầy nói, là một loài rồng có hai cái đầu.
Kiếp trước của Vô Tấn chưa từng nghe thấy cái gì là quái vật biển, hắn lục lọi trong ký ức của kiếp này, đột nhiên cười nói,
- Ba năm trước chú đã từng nhìn thấy, thực ra là một loài thuồng luồng lớn, trên đầu có một bướu thịt to, thoạt nhìn giống như là có hai cái đầu vậy, nhưng mà loài thuồng luồng này rất hung tợn, gặp phải nó, phần lớn các thuyền đều bị lật.
- Trời ơi, nó ăn thịt người sao?
- Thường thì nó không ăn thịt người, nhưng nhất định phải dìm chết người ta.
Hai chú cháu vừa nói chuyện, Thích Hinh Lan đã cẩn thận thay thuốc xong cho nó, lại quấn lên một dải băng dày, tiếp theo chị ấy nên cho đứa trẻ uống canh bồ câu, Vô Tấn thấy không còn việc gì, bèn xin cáo từ, lúc này trong sân vang lên tiếng nói của một người đàn ông trung niên:
- Thích phu nhân, Vô Tấn đã về chưa?
- À! Là Lưu quản gia đó hả?
Thích Hinh Lan vội cất giọng trả lời,
- Vô Tấn vừa về tới, đang thay thuốc cho Lạc Lạc!
Vô Tấn đi ra khỏi phòng, chỉ nhìn thấy trong sân một người đàn ông trung niên cao to mập mạp, nụ cười rất đỗi thân thiết, ông ta nhìn thấy Vô Tấn bước ra, bèn vẫy tay cười nói:
- Tam Lang, còn nhớ tôi không vậy?
Tam Lang là tên hiệu của Vô Tấn, giữa hắn và anh trai Duy Minh, thực ra còn có một người anh nữa, chẳng qua là mới sinh được mấy ngày thì đã yểu mệnh qua đời, cho nên tên hiệu của Vô Tấn là Tam Lang, nhưng mà mọi người đều gọi hắn là nhị ngốc, tên hiệu của hắn về cơ bản đã bị mọi người lãng quên, hiếm có người như Lưu quản gia này còn nhớ, Vô Tấn cũng vội vàng cười trả lễ,
- Dường như có chút ấn tượng, ông chính là Lưu quản gia.
- Ha ha! Cậu thật sự còn nhớ tôi sao? Lúc cậu còn nhỏ, vẫn luôn không nhớ ra tôi.
Lưu quản gia cười nói,
- Thái lão gia nói nếu như cậu trở về, thì hãy đến gặp ông ấy, bây giờ cậu có thể đi theo tôi không?
Vô Tấn gật đầu, đúng lúc cũng không có việc gì, liền đi theo Lưu quản gia ra khỏi sân, họ men theo con đường cong trong phủ, đi ra khỏi nội phủ, vừa đi, Lưu quản gia vừa nói với hắn,
- Thái lão gia đặc biệt sắp xếp cho cậu một căn phòng riêng biệt, ở phía đông của phủ, ra vào phủ đều rất tiện lợi, cậu có muốn đi xem trước không?
- Đợi lát nữa hẵng đi! Đừng để ông nội phải đợi lâu.
Hai người đi qua một cánh cổng vòm, đây chính là nơi ở của cả nhà trưởng tử Hoàng Phủ Húc, Lạc Lạc chính là bị bẽ gãy ngón tay ở đây, hai người đột nhiên nhìn thấy có vài người đang đứng nói chuyện trong sân, trong lòng Lưu quản gia bỗng nhiên giật mình, kéo lấy Vô Tấn nói,
- Đi theo tôi!
Ông ta kéo Vô Tấn nấp vào một sân nhỏ bên cạnh, cách một bức tường hoa và các dây leo chằng chịt, tình hình phía đối diện có thể nhìn thấy rất rõ ràng, hơn nữa khoảng cách chỉ có một trượng, mà đối phương lại khó phát hiện ra họ.
Vô Tấn nhìn thấy nhị thúc Hoàng Phủ Húc đưa lưng về phía họ, trước mặt ông ấy có hai người đang đứng, một người trong số đó là vị quan viên trẻ tuổi, mặc áo quan màu đỏ, đầu đội mũ ô sa, trông dáng vẻ thì cũng mới chừng 27, 28 tuổi, mày thanh mi tú, chiều cao trung bình, khí chất rất tốt, không xa sau lưng hắn là hai sai nha đi cùng.
Hình dáng của người còn lại thì rất là tệ, khoảng hơn 50 tuổi, vừa gầy vừa nhỏ, sắc mặt vàng nhạt, dưới cằm có một dúm râu chuột, trong đôi mắt nhỏ tí, ẩn chứa một nụ cười xảo trá.
- Hai người này là ai?
Vô Tấn dùng đá viết lên tường một dòng chữ.
Lưu quản gia nhìn về phía quan viên kia, che miệng nói nhỏ vào tai của Vô Tấn:
- Có nhìn thấy quan viên trẻ tuổi kia không, là huyện lệnh Trương Dung của huyện Hoài Dương chúng ta, gia cảnh của ngài ấy rất không đơn giản, là con thứ của Trương tướng quốc của triều đình.
- Ồ! Thế còn người đàn ông trung niên kia?
- Đó là gia chủ của Hoàng gia, Hoàng Tứ Lang, sau lưng mọi người đều gọi ông ta là Hoàng Thử Lang, cũng là một trong lục đại gia tộc của quận Đông Hài, huyện lệnh Trương Dung chính là hậu thuẫn của ông ta, lần này con trai ông ta Hoàng Tuấn nghe nói cũng tham gia tranh giành chức hộ tào chủ sự, hôm nay có lẽ là đến để xem vết thương của Trác Ngọc.
Không biết là tại sao, trong đầu Vô Tấn đột nhiên nảy ra một câu tục ngữ,
- Hoàng Thử Lang tấn trạch, vô sự bất lai! (cáo vào nhà, không có chuyện thì không đến)
Không cần phải nói, bọn họ đến để thăm dò thực hư của nhà Hoàng Phủ, sự tranh giành của lục đại gia tộc đã sắp bắt đầu.
- Huyện lệnh Trương, cái gì gọi là không có manh mối điều tra chứ, ý của ngài là nói chân con trai chúng tôi bị gãy oan uổng sao? Nếu huyện nha đã không quan tâm, tôi sẽ đến quận lý tìm Tô đại nhân.
Giọng của Hoàng Phủ Húc bắt đầu cao lên, ngữ khí rất không hài lòng, từ trước đến giờ ông ta không hề dám ăn nói như vậy với huyện lệnh, nhưng kể từ khi ông ấy có Hoàng Phủ Cừ làm chỗ dựa, thì lưng của ông ấy đã cứng hơn rất nhiều.
Huyện lệnh Trương Dung không hề thay đổi sắc mặt, nhưng Hoàng Tứ Lang bên cạnh lại lên tiếng trách cứ,
- Nhị ca, anh đừng bị nóng đầu mà nói năng bừa bãi, anh tìm thứ sử mới đến đó, không sợ sẽ đắc tội với huyện lệnh Trương của chúng ta sao?
- E hèm!
Huyện lệnh Trương ho hai tiếng, thể hiện sự không hài lòng nhìn chằm chằm về phía Hoàng Tứ Lang, Hoàng Tứ Lang lúc này mới ý thức được rằng bản thân đã lỡ miệng, hắn ta sợ đến nỗi im thin thít, không dám nói thêm một lời nào.
Huyện lệnh Trương Dung không hề nổi giận tí nào, thong thả nói:
- Hoàng Phủ tiên sinh không cần phải nóng vội, ta không hề nói là kết thúc vụ án này, hôm nay ta đến phủ, thực ra là để tra án, ta muốn nói chuyện với lệnh lang một lát, muốn tìm hiểu xem cậu ấy có kẻ thù nào không? Đối với những kẻ thân phận không rõ ràng, ta nghi ngờ bọn họ là có ý báo thù, đặc biệt là hiện nay đang là lúc lục đại gia tộc tranh giành chức hộ tào chủ sự quận Đông Hải, ta không thể khinh xuất được.
Vô Tấn ngấm ngầm khâm phục, suy nghĩ của huyện lệnh Trương này quả nhiên rất rõ ràng, một câu nói đã vào ngay điểm chính, trong lòng hắn âm thầm dự liệu:
- Xem ra, huyện lệnh Trương và Tô thứ sử thật sự là có mâu thuẫn, dường như đang ngầm đấu đá với nhau.
Vào lúc này, huyện lệnh Trương đó bất giác quay đầu lại nhìn, ánh mắt cười như không cười của hắn ta vừa khéo nhìn về phía Vô Tấn...
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,280 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp