Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 165: Bị tọng cho một bát thuốc
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Vương thái y vui mừng nhìn sang, lại mở một bọc giấy màu vàng nhạt khác ra, tại sao lại là loại thuốc bột màu nâu nhạt này nữa chứ, hoàng hậu nương nương với ông thái y này đều là người điên mà, tiểu Đức tử hừ nhẹ, nói: “Đi đến đâu cũng thấy thuốc độc, thấy nhiều đến phiền.” Vương thái y gõ vào ót hắn một cái: “Hiểu cái rắm gì, nương nương cùng lão phu không mưu mà hợp, hơn nữa lão phu cũng đã tìm ra cách để chữa trị cho Thục phi nương nương, phải làm canh bổ máu.” Tiểu Đức nói thầm, người này cũng kêu cứu Thục phi, người kia cũng kêu cứu Thục phi, “Thục phi thật tốt số nha.” Canh bổ máu, đầu tiên phải giết thật nhiều trâu, cắt lọc tất cả thịt trên thân trâu đi. Rửa sạch xương xong, bỏ vào nước nấu chín, nấu cho đến khi xương tủy đều tan ra, nước biến thành màu trắng. Vớt bỏ xương trâu ra, nấu tiếp nước màu trắng đó, dùng dao cạo bỏ lớp màng như bơ đi, sau đó, đem thịt nấu chín, nấu đến khi còn lại một chén nhỏ, cuối cùng, đem hai loại tinh hoa đó trộn với nhân sâm, cẩu kỷ*. *Cẩu kỷ: Một chén canh bổ, lại cần ba người vội vã cả hai ngày mới nấu xong, tiểu Đức xách theo hộp thức ăn, mang chén canh bổ đã hao phí biết bao nhiêu công sức này dâng đến tẩm cung Thục phi. Vừa vào cửa đã ngửi thấy một mùi thuốc bắc nồng nặc, tiểu Đức hỏi một nô tỳ: “Sao ở đây lại toàn mùi thuốc vậy?!” “Nương nương tìm đến rất nhiều phương thuốc bảo thai cổ truyền, bảo tụi nô tỳ, sắc để cho người uống.” Tiểu Đức tử hiểu được đạo lý, thể chất mỗi người phụ nữ mang thai đều bất đồng, nguyên nhân sảy thai lại càng vô số chủng loại, cho nên mỗi một phương thuốc cũng không thể áp dụng cho cùng một người nha, Thục phi uống thuốc lung tung, coi chừng lại chết. Tiểu Đức đi vào, thấy Thục phi sắc mặt tiều tụy, đang cầm bát thuốc uống vào, tiểu Đức nói: “Nương nương, Vương thái y bảo nô tài mang canh bổ đến cho nương nương, nương nương cần phải uống nó, hơn nữa nhất định phải uống sạch!” Hắn bưng chén thuốc ra, Thục phi vừa nhìn thấy, trăng trắng sền sệt, giống như mỡ bò, đột nhiên nôn mửa. “Là thuốc của Vương thái y nấu?” “Thật ra thì hoàng hậu nương nương ở trong tháp lật xem rất nhiều sách cổ, phát hiện ra độc nương nương uống là bột phấn hoa uất kim hương. Cho nên khí huyết nương nương mới bị tổn thương, khiến long thai không yên. Vì vậy Vương thái y mới đúng bệnh hốt thuốc, sắc canh bổ máu cho nương nương.” Thục phi nghe đến hai chữ hoàng hậu thì sợ muốn chết, bây giờ những gì có liên hệ đến nàng, bát canh bổ này, cho dù có bị nói thành Cửu chuyển hoàn hồn đan của Thái Thượng Lão quân, nàng ta tuyệt đối cũng không dám uống. Tiểu Đức bưng qua, Thục phi vươn tay ra hất, kết bát canh hao tốn hai ngày một đêm tinh lực, trong nháy mắt hóa thành công cốc, đổ tràn đầy đất. Tiểu Đức mồ hôi đầm đìa, quỳ xuống nói: “Nương nương, chén thuốc này rất có lợi đối với nương nương, có thể giúp nương nương giữ được đứa bé trong bụng!” “Cút, mau cút, các người đều là người một phe!” Thục phi la hét. Tiểu Đức ra khỏi cung, trên mặt khóc lóc, trong lòng lại mắng, là ngươi tự mình không cần đấy nhé. Nhưng lại nghĩ đến việc nàng ta đang mang hài tử của hoàng thượng, nếu như nó chết rồi, chẳng phải hoàng thượng thật bất hạnh hay sao? Trở về nói với thái y xong, thái y than thở, tự mình chạy đến cung Thục phi nói rõ sự tình, Thục phi lại nhất quyết không nghe. Sở Cuồng biết được chuyện này, tự mình đến tẩm cung Thục phi, ra lệnh cho Thục phi uống vào, ai ngờ nữ nhân này nói cả hoàng thượng cũng muốn hại nàng ta, thà chịu chết chứ không chịu khuất phục. Tính tình quá cứng đi, bình thường sao lại không cứng rắn được như vậy? Sở Cuồng giận dữ vô cùng. Đột nhiên, một tiếng nói vang lên: “Ngươi không giữ được hoàng tử, lại dám còn mặt mũi mà không chịu uống thuốc?!” Người lên tiếng thế nhưng lại là Thải Thải. Thải Thải nghe nói Thục phi không chịu uống thuốc, mới đi nói với Sở Cuồng, mình có cách. Xác thực, nàng có cách, các để người ta phải là một việc gì đó, không phải là uy h**p, đe dọa hay sao. –bách phát bách trúng. Hừ, không biết phân biệt tốt xấu, Vương thái y đã cố gắng mất mấy ngày mới nấu xong bát canh bảo vê tính mạng nàng ta, nàng ta lại không uống? Thải Thải hơi tức giận, cảm thấy nữ nhân này thật không ra gì. Hơn phân nữa có lẽ là do kiêng kỵ mình, đã là kẻ ác trong mắt nàng ta, Thải Thải liền ác thật thôi. Nàng bước đến, tất cả mọi người đều không lên tiếng, ngay cả Sở Cuồng cũng không nói không rằng. Thải Thải nhận lấy bát thuốc trong tay thái y, nói: “Đây là một bát thuốc độc, bản cung đã thương lượng với hoàng thượng rồi, chúng ta muốn hại chết Thục phi nhà ngươi. Cho nên, Thục phi ngươi không uống, chính là kháng chỉ!” Nói xong, nàng lạnh lùng cười một tiếng, bưng bát thuốc đi tới, đột nhiên vạch miệng Thục phi, nàng ta bèn giãy dụa, Thải Thải bèn ra lệnh: “Người đâu, giữ Thục phi lại!” “Dạ!” Thải Thải dùng lực vạch miệng nàng ta ra, rót hết thuốc vào, tràn ra cả mặt nàng ta! Khụ khụ khụ — Ọe ọe ọe — Mùi vị thật buồn nôn, Thải Thải vừa rót thuốc vừa nôn mửa. Thật ra thì Thục phi cũng thật đáng thương. Ừng ực ừng ực. Rót sạch sẽ bát thuốc, Thải Thải mới buông tay, Thục phi dùng ta móc cổ họng, bị Thải Thải lôi ra, mắng, “Chết tiệt, còn dám ói!” Thục phi ngẩng đầu nhìn Thải Thải, ánh mắt trở nên tuyệt vọng, sau đó rơi lệ, nằm xuống khóc thút thít. Sở Cuồng phân phó: “Lui hết đi, để Thục phi nghỉ ngơi.” Lúc này Thải Thải mới xoay người định đi. “Không cho phép nàng đi!” Sở Cuồng nói. “Hoàng thượng định làm cái gì?” “Nàng định trở về Phật tháp sao?” “Thần thiếp đang là nghi phạm, phải trở về thôi!” Thục phi nằm nhìn hoàng thượng cùng hoàng hậu, lòng đau muốn chết, vừa khóc vừa lẩm bẩm:“Hoàng thượng sao lại ghét nô tỳ đến vậy, vì để hoàng hậu vui lòng, lại độc chết nô tỳ, ngay cả tiểu hoàng tử của nô tỳ cũng không buông tha.” Sở Cuồng vừa nghe thiếu chút nữa giận điên người, lạnh lùng xoay người, khiến Thục phi sợ đến mức run rẩy, hắn mắng: “Thục phi ngươi hiểu cái gì, hoàng hậu vì giữ lại hoàng tử trong bụng ngươi, thay ngươi thử độc, mới tìm ra độc ngươi trúng phải là phấn uất kim hương, mọi người bận rộn ba bốn ngày, nấu ra thuốc dâng lên cho ngươi uống, ngươi còn lấy dạ tiểu nhân đo lòng hoàng hậu sao? Chết tiệt, nếu không phải là nể mặt tiểu hoàng tử, trẫm nhất định sẽ phạt ngươi thật nặng!” “Hoàng thượng…” Nước mắt của nàng chảy ngược vào trong. Sở Cuồng xoay người lại, muốn tìm Thải Thải, ai ngờ Thải Thải đã đi mất, đáng chết, nha đầu béo kia lại đi thực vui vẻ mới ghét. Trong Phật tháp kia thoải mái lắm hay sao? Thải Thải bước ra khỏi cung Thục phi, chậm rãi tản bộ trở về Phật tháp, lại đụng phải Mai phi Lan phi, hai người bọn họ bèn mỉm cười lại đây thỉnh an. “Nô tỳ chúc mừng hoàng hậu nương nương.” “Bản cung có chuyện gì vui sao?” Thải Thải nghi ngờ hỏi. “Nô tỳ nghĩ, rất nhanh, nương nương sẽ rời khỏi Phật tháp được rồi.”
Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng
Tác giả: Xuân Huy Cẩm Y
349 chương | 1,672 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Chu gia Thải Thải
Chương 2: Không nam nhân nào thèm
Chương 3: Cha lại thăng quan
Chương 4: Tin đồn tuyển phi
Chương 5: Cưỡng chế giảm béo
Chương 6: Khổ luyện trên núi 1
Chương 7: Khổ luyện trên núi 2
Chương 8: Khổ luyện trên núi 3
Chương 9: Ngồi chờ lạc tuyển
Chương 10: Đi cửa sau
Chương 11: Tìm Tàng thư lâu
Chương 12: Bị nhầm thành trù nương
Chương 13: Mạo nhận trù nương
Chương 14: Động lòng
Chương 15: Lông gà lệnh tiễn
Chương 16: Ba đề mục 1
Chương 17: Ba đề mục 2
Chương 18: Ba đề mục 3
Chương 19: Thoát được một kiếp
Chương 20: Tỉ mỉ chọn lựa
Chương 21: Tú nữ Thải Thải
Chương 22: Tâm cơ của Đế vương
Chương 23: Đuổi về nhà
Chương 24: Giải thưởng lớn trời ban
Chương 25: Một đoá hoa đào thối
Chương 26: Lại thêm một đoá nữa
Chương 27: Loạn càng thêm loạn
Chương 28: Ban thưởng Phượng trình tường
Chương 29: Thượng cung cuồng hãn
Chương 30: Đếm ngược từng ngày
Chương 31: Ngày đại hôn
Chương 32: Người hay là cầu?
Chương 33: Cố nén phẫn nộ
Chương 34: Lừa mình dối người
Chương 35: Còn dám giận dỗi sao?
Chương 36: Đè sập long sàng
Chương 37: Biến thành kẻ địch
Chương 38: Quyền lực nhận được
Chương 39: Hai phần sổ sách lớn
Chương 40: Thật khó coi
Chương 41: Đề ‘Phì áp cung’
Chương 42: Đi tìm phân xử
Chương 43: Không khóc không náo
Chương 44: Đánh đòn tấm biển
Chương 45: Đánh đổ bình muối
Chương 46: Đáp lễ cá muối
Chương 47: Vấn đề nan giải
Chương 48: Nói bóng nói gió
Chương 49: Tự mình hiểu rõ mình
Chương 50: Doạ chết ngươi
Chương 51: Đánh bay các ngươi
Chương 52: Sứ giả Pháp quốc
Chương 53: Tính toán phế hậu
Chương 54: Chú ý quốc thể
Chương 55: Hủy bỏ chuyện lên điện
Chương 56: Giả bộ ân ái
Chương 57: Đừng giành ăn
Chương 58: Lau miệng cho hắn
Chương 59: Phượng cung đáp lễ
Chương 60: Rốt cục lại lên giường
Chương 61: Tiện phụ lớn mật
Chương 62: Miệng lưỡi bén nhọn
Chương 63: Con gà béo độc miệng
Chương 64: Bị nhốt vào Phật tháp
Chương 65: Công sứ bị giết
Chương 66: Là một huyền án
Chương 67: Sương mù dày đặc
Chương 68: Phá án 1
Chương 69: Phá án 2
Chương 70: Phá án 3
Chương 71: Khiêm tốn về nhà
Chương 72: Gặp lại Sở Vinh
Chương 73: Như gia tam thông
Chương 74: Tuyển chọn chưởng quầy
Chương 75: Phỏng vấn sơ tuyển
Chương 76: Hai con hắc mã
Chương 77: 30 tuổi mụ
Chương 78: Xe chỉ luồn kim
Chương 79: Đã gặp qua là không quên được
Chương 80: Một tên trứng thối
Chương 81: Tam long đoạt châu
Chương 82: Vô liêm sỉ
Chương 83: Mười bảy đồng tiền
Chương 84: Chuyện cũ trước kia
Chương 85: Mưu sát phu quân
Chương 86: Mắt hạnh bị viễn thị
Chương 87: Phế bỏ Hoàng hậu
Chương 88: Hậu cung hỗn loạn
Chương 89: Trở lại
Chương 90: Là mộng hay là thật?
Chương 91: Đế hậu hiệp nghị
Chương 92: Cháo ốc khô dưa muối
Chương 93: Chín mưu kế
Chương 94: Kế hoạch tà ác
Chương 95: Cũng không phải cái đèn cạn dầu
Chương 96: Hoàng hậu gian trá
Chương 97: Giúp một tay
Chương 98: Dạy dỗ
Chương 99: Bị nhìn thấu
Chương 100: Hiểu rõ chân tướng
Chương 101: Đục lỗ chó
Chương 102: Về nhà, về nhà
Chương 103: Thành thật thú nhận
Chương 104: Chuộc tội mệt chết ngươi
Chương 105: Tuyển nữ hòa thân
Chương 106: Trung thu gia yến
Chương 107: Lần thứ hai đục lỗ chó
Chương 108: Gài một gian tế
Chương 109: Âm mưu của công chúa
Chương 110: Hòa thân Khiết Đan
Chương 111: Nhìn chằm chằm ngươi
Chương 112: Song phi liên thủ
Chương 113: Ô mai có độc
Chương 114: Đừng chột dạ
Chương 115: Mắt hoa tai ù
Chương 116: Phủ tạng suy nhược
Chương 117: Sinh đi Hoàng thượng
Chương 118: Tự cho mình là Hoàng hậu
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122: Bọ ngựa bắt ve
Chương 123: Chim sẻ ở phía sau
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131: Cùng ngắm mặt trời mọc với trẫm đi 1
Chương 132: Cùng ngắm mặt trời mọc với trẫm đi 2
Chương 133: Cùng ngắm mặt trời mọc với trẫm đi 3
Chương 134: Thư nhà của Hoàng đế lão gia
Chương 135: Cô nương tuyệt mỹ
Chương 136: Giao ước
Chương 137: Gặp mặt cuồng hoan
Chương 138: Nói lời từ biệt
Chương 139: Ba năm
Chương 140: Đêm nay chờ trẫm
Chương 141: Mai phi Lan phi
Chương 142: Nhiếp Lăng Phong
Chương 143: Cướp đi nụ hôn đầu
Chương 144: Lại gặp Bộ Phi
Chương 145: Một ngày mười cân
Chương 146: Bốn cái đuôi nhỏ nhặt
Chương 147: Tống tử Quan Âm
Chương 148: Cô nương thanh lâu
Chương 149: Phò mã chết
Chương 150: Chui lỗ chó
Chương 151: Mắt ai to hơn
Chương 152: Đại thọ
Chương 153: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được
Chương 154: Trẫm muốn ăn ngươi
Chương 155: Ăn nha ăn nha
Chương 156: Nắm được nhược điểm
Chương 157: Nhanh chân thì được
Chương 158: Thai vị không yên
Chương 159: Kế trong kế 1
Chương 160: Kế trong kế 2
Chương 161: Kế trong kế 3
Chương 162: Kế trong kế 4
Chương 163: Kế trong kế 5
Chương 164: Phấn hoa Uất kim hương*
Chương 165: Bị tọng cho một bát thuốc
Chương 166: Che mắt dư luận
Chương 167: Cắn rách môi
Chương 168: Siêu cấp ngoài ý muốn
Chương 169: Suy nghĩ của đế vương
Chương 170: Ánh mặt trời sáng chói
Chương 171: Sứ giả Hung Nô
Chương 172: Nồi lẩu
Chương 173: Năm đề thi
Chương 174: Gian tế che mặt
Chương 175: Đào lỗ chó
Chương 176: Cuộc gặp mặt trớ trêu
Chương 177: Hoàng hậu ra tường
Chương 178: Ăn sạch sẽ ^^
Chương 179: Choáng váng đầu óc
Chương 180: Một câu đố khó giải
Chương 181: Nâng cốc không vui
Chương 182: Rối rắm
Chương 183: Bắt kẻ thông dâm
Chương 184: Hai người làm bạn
Chương 185: Hoàng hậu biến mất
Chương 186: Bắt cóc hoàng tử
Chương 187: Lại hòa thân
Chương 188: Dám đấu với ta sao
Chương 189: Thật được đấy
Chương 190: Con trai thứ ba của Thẩm gia
Chương 191: Trù thần ra tay
Chương 192: Không thèm bái sư
Chương 193: Bái sư
Chương 194: Một chén canh mê
Chương 195: Một đêm mộng xuân
Chương 196: Hái hoa đạo tặc
Chương 197: Nương tử đừng sợ
Chương 198: Gọi nàng về nhà
Chương 199: U Châu vương phủ
Chương 200: Bời vì thích
Chương 201: Miệng lưỡi hoàng đế
Chương 202: Trù thần nhất phái
Chương 203: Hoàng thượng không biết thẹn thùng 1
Chương 204: Hoàng thượng không biết thẹn thùng 2
Chương 205: Lạc mất hồn phách
Chương 206: Hóa thành chim
Chương 207: Thế ngoại cao nhân
Chương 208: Trao đổi bằng ngôi vị hoàng đế
Chương 209: Trở về hoàng cung
Chương 210: Sóng gió lại nổi lên
Chương 211: Thâm cung kế
Chương 212: Cẩn thận thì tốt hơn
Chương 213: Bắt đầu xuất hiện mối nguy
Chương 214: Treo giải thưởng bắt chim
Chương 215: Đêm trăng tròn
Chương 216: Ba năm xuân thu
Chương 217: Quay về nguyên dạng
Chương 218: Cảnh hoàng quý phi
Chương 219: Hòa hợp êm ấm
Chương 220: Quyền trách hồi quy
Chương 221: Không muốn buông tay
Chương 222: Sự kiện tham ô
Chương 223: Cung nữ chết
Chương 224: Hỗn loạn bên trong hậu cung
Chương 225: Chết hai lần
Chương 226: Phải có khí phách
Chương 227: Cuộc chiến đấu võ mồm
Chương 228: Như vậy mới có nhiều thú vị
Chương 229: Người xấu
Chương 230: Lợi ích cho kẻ nào?
Chương 231: Qua năm mới
Chương 232: Mẹ kế thật khó làm
Chương 233: Công chúa phát bệnh
Chương 234: Không cần thái hậu quan tâm
Chương 235: Thuốc dẫn là mẹ ruột
Chương 236: Máu thịt của mẹ kế
Chương 237: Viết thư cho chàng
Chương 238: Thư hồi âm
Chương 239: Tìm người chịu tội thay
Chương 240: Hoàng thượng xảy ra chuyện
Chương 241: Con rối hoàng đế
Chương 242: Ngoài ý muốn
Chương 243: Đảo khách thành chủ
Chương 244: Nhân vật lợi hại
Chương 245: Thị tẩm
Chương 246: Chưa từng rời đi
Chương 247
Chương 248: Phu thê điển hình
Chương 249: Nương tử là lớn nhất
Chương 250: Tìm vợ
Chương 251: Tác hợp uyên ương
Chương 252: Nhân yêu
Chương 253: Chọn phò mã cho ngươi
Chương 254: Địa vị trên giang hồ
Chương 255: Người trong giang hồ
Chương 256: Đệ nhị mỹ nữ
Chương 257: Hoàng đế vô gian đạo
Chương 258: Họa thủy cùng vô diêm
Chương 259: Lời nói buồn nôn
Chương 260: Chưởng môn
Chương 261: Vị trí thứ nhất
Chương 262: Ngã ngựa
Chương 263: Bụng dạ hẹp hòi
Chương 264: Nhìn thấu
Chương 265: Một đám vô sỉ
Chương 266: Tình cờ gặp lại cố nhân
Chương 267: Lăng Phong ôn hòa nhã nhặn
Chương 268: Thương Khung cung
Chương 269: Hãm sâu Thương Khung cung
Chương 270: Chuyện cũ năm xưa
Chương 271: Tâm đau như bị đục khoét
Chương 272: Xin hãy làm theo lời ta dặn
Chương 273: Đảo khách thành chủ
Chương 274: Kiên cường mà cười
Chương 275: Bóng dáng hoàng cung
Chương 276: Cái giá phải trả
Chương 277: Quậy tung hậu cung Hung Nô 1
Chương 278: Quậy tung hậu cung Hung Nô 2
Chương 279: Tiểu Cuồng, chàng đã đến rồi
Chương 280: Quậy tung hậu cung Hung Nô 3
Chương 281: Vây cánh đủ cứng cáp
Chương 282: Quậy tung hậu cung Hung Nô 4
Chương 283: Lên đài tỷ thí
Chương 284: Hai vị hoàng hậu
Chương 285: Chiến bại toàn cuộc
Chương 286: Gậy ông đạp lưng ông
Chương 287: Phá giải chân tướng 1
Chương 288: Phá giải chân tướng 2
Chương 289: Tiểu Cuồng, phía trước có ám khí kìa
Chương 290: Không có cơ hội thoát ra ngoài
Chương 291: Nhặt được binh mã
Chương 292: Chém ngang eo
Chương 293: Thịt nát xương tan
Chương 294: Đại pháo
Chương 295: Tâm tình trong động
Chương 296: Xu thế phòng ngự
Chương 297: Đại tiệc dân dã
Chương 298: Chia ra hai đường
Chương 299: Đưa qua cửa ải
Chương 300: Cháy kho lương
Chương 301: Quỳ gối xin gặp
Chương 302: Một đôi song thai
Chương 303: Hiền thê chi mưu
Chương 304: Thế lực ngang nhau
Chương 305: Sắp lên đường
Chương 306: Sinh ra yêu nghiệt
Chương 307: Thiên chi dị tượng
Chương 308: Chủ động từ bỏ ngôi vị
Chương 309: Âm mưu khổng lồ
Chương 310: Thượng Quan Vân Nhi
Chương 311: Cuộc thẩm vấn trong phòng tối
Chương 312: Từng tầng kén được bóc ra
Chương 313: Phượng hoàng rời tổ
Chương 314: Rút củi dưới đáy nồi
Chương 315: Dồn vào chỗ chết
Chương 316: Ám độ trần thương
Chương 317: Mang theo bảo bảo đi tìm cha
Chương 318: Gặp lại
Chương 319: Phải lấy lại công bằng cho ta
Chương 320: Đồng cam cộng khổ
Chương 321: Hiến kế trêu chọc
Chương 322: Hoàng thượng treo biển hành nghề
Chương 323: Trao đổi ngang giá
Chương 324: Cái chết đầy nghi vấn
Chương 325: Khích bác ly gián
Chương 326: Hưng quốc hoàng đế
Chương 327: Cửu Cung hồn toàn trận
Chương 328: Nấm trắng kịch độc
Chương 329: Ra chiến trường
Chương 330: Làm thuyết khách
Chương 331: Cửu Cung liên hoàn
Chương 332: Giao chiến trực diện
Chương 333: Trận chiến của ba nam nhân
Chương 334: Cố cung 2010
Chương 335: Thế giới song song
Chương 336: Nữ sinh bình thường
Chương 337: Côn đồ?
Chương 338: Hi! sở cuồng~
Chương 339: Côn đồ vs đại minh tinh
Chương 340: Thế giới mới, khó mà hòa nhập được!
Chương 341: Chú ý an toàn
Chương 342: Không có size đó đâu
Chương 343: Hai vợ chồng nhỏ
Chương 344: Vị khách ngoài ý muốn
Chương 345: Diệp tổng giá lâm
Chương 346: Người đẹp nhìn chằm chằm như hổ đói
Chương 347: Mua ra giường
Chương 348: Chìm đắm vào máy chơi game
Chương 349: Cắn không được
Không tìm thấy chương nào phù hợp