Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 127
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Mặc dù Sở Cuồng năm lần bảy lượt bảo nàng mau chạy về thành Tô Châu điều binh, nhưng Thải Thải nhất định phảinhìn thấy bọn họ, biết Sở Cuồng cùng Quan Bộ Phi tạm thời bình an vô sựmới có thể rời đi. Thừa dịp đêm tối, Thải Thải liền nấp ngoài cửa nhamôn quan phủ, đáng tiếc lại không thể biết được động tĩnh ở bên trong,vì vậy nàng chỉ có thể ngây ngốc trong cái nơi hẻo lánh đó. Sáng sớmngày hôm sau, Thải Thải nhìn thấy trên bố cáo ngoài cửa nha môn có dánhai tờ bố cáo, trên bố cáo có vẽ hình hai người, rõ ràng một là SởCuồng, người còn lại là Quan Bộ Phi.Phía trên cùng là dòng chữ được viết bằng mực đó khiến người ghê sợ, nhận định hai người là phường cướp sông cướp biển, canh ba trưa mai, sẽ bị chém đầu.Canh ba ban trưa? Lòng Thải Thải trầmxuống, nếu như canh ba trưa mai sẽ chém đầu hai người, nàng thử nhẩmtính, bây giờ từ nơi này đến Tô Châu đại khái sẽ mất hai ngày, đi về sẽmất đến bốn ngày, chờ đến lúc nàng cùng nhân mã trở lại, đoán chừng họchỉ còn lại một bãi máu, cùng với thi thể bị chém thành hai nửa. ĐầuThải Thải choáng váng, cũng không thể ngồi yên được nữa, trong lòng gấpđến độ nói lầm bầm. Nàng hốt hoảng bước vài bước, lại nhớ đến Nha mônTrấn Giang là nơi ở của trung thừa ngự sử, mà từ nơi này đến Trấn Giang, ước chừng chỉ có nửa ngày, nếu dẫn người lộn trở lại, cũng là nửa ngày, như vậy nhanh thêm một chút thì vừa đủ thời gian.Lúc nguy cấp, Thải Thải không kịp suynghĩ gì nhiều, nhưng biết còn hơn là phải ngồi chờ chịu chết. Nàng leolên ngựa, một đường bôn ba về phía nha môn Trấn Giang.Không ăn không uống chạy suốt nửa ngày,rốt cục cũng thấy cửa lớn của nha môn phủ Trấn Giang, nàng lật ngườixuống ngựa, định chạy đến đánh vào cái trống da trâu lớn đặt ngoài phủ.Thải Thải đi đến, lấy dùi trống xuống, gõ thùng thùng vào, lập tức liềncó nha môn ra mở cửa. Không cần mở miệng, hai nha dịch liền áp Thải Thải tiến vào huyện nha, sau khi mặc quan phục, trung thừa ngự sử liền nhìnnữ tử ở phía dưới.Nhìn trong chốc lát, hắn mới hỏi.“Vì sao ngươi lại đánh trống?”“Ta là đương kim hoàng hậu, bây giờ hoàng thượng đang gặp nguy hiểm, các ngươi nhất định phải phái binh đến cứuhắn ngay.” Thải Thải đi thẳng vào vấn đề, thật sự đã không còn thời gian để mà trì hoãn. Ai ngờ mọi người vừa nghe thấy, nhìn Thải Thải mộtchút, sau đó phá lên cười ha ha, “Ngươi mà là hoàng hậu nương nương á,ta xem ngươi là kẻ điên thì có, người đâu, ném nàng ta ra ngoài cho ta!”“Này, ngươi ngay cả một câu cũng không thèm hỏi, cứ như vậy mà kết luận là ta bị điên sao?”“Đoàn người của Hoàng thượng còn chưa đến đây, thám tử vừa mới trở lại bẩm báo rằng, hai vị chủ tử đang trênđường đi, mọi người bên này cũng còn đang chuẩn bị nghênh giá, cho nêncái người điên như ngươi, đừng có mà càn quấy!”“Đại nhân, ta cũng không phải là cànquấy, ta là hoàng hậu, cùng hoàng thượng vi phục đến trấn Giang Âm lạibị nha môn ở đó cho là đạo tặc cướp sông cướp biển nên bắt giữ, buổitrưa ngày mai khai đao chém đầu, nếu như ngươi còn muốn nghênh giá, tốtnhất nên mau phái binh cho ta dẫn đi mau.”Đại nhân kia thấy Thải Thải lời nói đứngđắn nghiêm túc, liền bắt đầu thì thầm lẩm bẩm, “Ngộ nhỡ chuyện hoàngthượng vi phục xuất hành là thật thì làm sao bây giờ nhỉ?”Nếu như vậy hắn sẽ nhận không nổi tráchnhiệm này, nhưng mà cứ dễ dàng phái binh lính ra, kinh động đến các quan phủ khác, hắn cũng sẽ không chịu nổi trách nhiệm ấy.“Ngươi có bằng chứng gì hay không?” Rốt cục hắn cũng bắt đầu khiêm nhường mà nói chuyện.Thải Thải đương nhiên là có bằng chứng.Nàng sờ vào trong ngực, a, đột nhiên hoadung thất sắc, hỏng rồi, lệnh bài của hoàng hậu không biết đã bị rơi ởđâu khi giả thần giả quỷ ở trong núi rồi. Trong lòng Thải Thải vừa giậnvừa rối loạn, nàng gấp gáp nói: “Ta tự nhiên là đồ thật, ta tự chứngminh là được!” Nói cũng như không, đại nhân ở phía trên nghe thấy, cườiha hả rồi nói: “Ngươi nói thật thì nó liền thật sao? Ai có thể chứngminh được chứ?”Thải Thải nghẹn lời, nhìn ra bên ngoài,sắc trời đã dần tối, nếu bây giờ không phải binh đi ngay, chỉ sợ cáimạng của Sở Cuồng sẽ tiêu mất. Thải Thải sờ trên người mình, đột nhiênchạm phải chiếc giày mình đang mang, đáy giày chính là do các nội mệnhphu nhân đặc chế, có ký hiệu của cáo mệnh phu nhân (phụ nữ được phong tước hiệu trong thời phong kiến, thường thấy trong Bạch thoại thời kỳ đầu). Nàng là đệ nhất cáo mệnh trong nước, như vậy chỉ cần tìm một nữ nhân có cấp bậc đến nhìn một chút, thì sẽ nhận ra ngay.Nàng ngồi bệt xuống dưới đất, cởi giàyra, giơ lên cao: “Chiếc giày này là do nội cung đặc chế, trên đệm giàycó thêu hình phượng hoàng, là loại hoa văn chỉ có hoàng hậu mới có thểdùng, cho ngươi nhìn, ngươi có thể tin ta chưa?”A, đúng là kẻ điên! Điên thật rồi! Tênquan nhìn người đàn bà chanh chua này, ai lại đi nhìn đế giày nhà ngươichứ? Hơn nữa nhìn bộ dáng của nàng lại thật lôi thôi nhếch nhác nữa.Hắn mắng, “Người đâu, kéo nàng ta ra ngoài đánh cho ta.”Một đám người cầm gậy gỗ, vội vàng kéo Thải Thải ra ngoài.Thải Thải nổi giận: “Cẩu quan, hoàng thượng mà chết, ngươi cũng sẽ bị chôn theo cho mà xem!”“Chờ chút…!” Vị đại nhân kia nói: “Kẻđiên này, dám bảo hoàng thượng chết sao, quả là đại nghịch bất đạo,người đâu, giải vào đây cho bản quan.”Bỗng nhiên, lại bị giải vào lại, Thải Thải bị người kiềm hai đầu gối, đè trên mặt đất.“Kẻ điên kia, ngươi có biết tự tiện xôngvào phủ nha là đáng tội gì không? Ngươi có biết nguyền rủa hoàng thượnglà đáng tội gì không?”Thải Thải cao giọng hét lên: “Khốn kiếp, vậy ngươi có biết g**t ch*t hoàng hậu, không cứu hoàng thượng là đáng tội gì không?”Hoàng hậu cái con khỉ khô!Tên quan chết tiệt kia đột nhiên nói: “Dân phụ tự tiện xông vào phủ nha yêu ngôn hoặc chúng (dùng lời tà ma để mê hoặc dân chúng), lấy bàn đinh đến đây.”“Bàn đinh?” Trong lòng Thải Thải giận dữ, hắn sao có thể ác độc đến vậy, hở một chút liền lấy bàn đinh.Bàn đinh được làm từ đinh sắt tinh mịn,từng cây đinh được đóng xếp hàng trên bàn gỗ, mũi nhọn hướng lên trêntạo thành bàn đinh. Bình thường dùng để đối phó với dân chúng cáo quan.Trái tim Thải Thải băng giá, chẳng lẽ hôm nay muốn dùng thứ này lên người hoàng hậu như nàng sao?Hai tay nàng bị người kéo ra, giày rơi trên mặt đất. Trông cực kỳ nhếch nhác.“Ta xem thân thể ngươi cũng không nhẹ nắm, ngươi nên biết, khổ người như ngươi mà leo lên bàn đinh, nhất định rất đã nghiền.”A, lòng tên đại nhân này thật là đen tối âm u mà!Thải Thải cao giọng nói: “Hôm nay nếu như ngươi dám khiến bản cung thành cái rổ, ngày mai bản cung liền đem ngươi đánh thành cái phễu!”“Người đâu, chớ nghe nàng ta nói nhảm nữa, lôi lên bàn đinh cho bản đại nhân, lăn một vòng cho ta!”Thải Thải bị người đạp cho một cái, cảngười ngã vào bàn đinh, ngay lập tức, làn da trên người bị đinh nhọn đâm vào, nàng kêu thảm một tiếng. Mà thân thể của nàng bị gậy gỗ đè quámạnh, không thể nhúc nhích được, cứ như vậy mà bị thương, chờ đến khinàng lăn từ trên bàn đinh xuống, quả nhiên, làn da đã bị thương tổn, đủtiêu chuẩn trở thành một cái rổ khổng lồ.Thải Thải chỉ cảm thấy một trận đau nhứcđến tê tâm liệt phế, cố sức nhìn cánh tay của mình, tất cả đều bị thương rỉ thành chấm máu, mà vạt áo trước mặt sau lưng của nàng, máu cũng thấm ra. A – Thải Thải rên một tiếng, té xỉu.Chờ đến khi tỉnh lại, nàng cảm giác đượcmình đang nằm trên một chiếc giường mềm mại, bên cạnh lại có người lauvết thương trên tay mình.
Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng
Tác giả: Xuân Huy Cẩm Y
349 chương | 1,637 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Chu gia Thải Thải
Chương 2: Không nam nhân nào thèm
Chương 3: Cha lại thăng quan
Chương 4: Tin đồn tuyển phi
Chương 5: Cưỡng chế giảm béo
Chương 6: Khổ luyện trên núi 1
Chương 7: Khổ luyện trên núi 2
Chương 8: Khổ luyện trên núi 3
Chương 9: Ngồi chờ lạc tuyển
Chương 10: Đi cửa sau
Chương 11: Tìm Tàng thư lâu
Chương 12: Bị nhầm thành trù nương
Chương 13: Mạo nhận trù nương
Chương 14: Động lòng
Chương 15: Lông gà lệnh tiễn
Chương 16: Ba đề mục 1
Chương 17: Ba đề mục 2
Chương 18: Ba đề mục 3
Chương 19: Thoát được một kiếp
Chương 20: Tỉ mỉ chọn lựa
Chương 21: Tú nữ Thải Thải
Chương 22: Tâm cơ của Đế vương
Chương 23: Đuổi về nhà
Chương 24: Giải thưởng lớn trời ban
Chương 25: Một đoá hoa đào thối
Chương 26: Lại thêm một đoá nữa
Chương 27: Loạn càng thêm loạn
Chương 28: Ban thưởng Phượng trình tường
Chương 29: Thượng cung cuồng hãn
Chương 30: Đếm ngược từng ngày
Chương 31: Ngày đại hôn
Chương 32: Người hay là cầu?
Chương 33: Cố nén phẫn nộ
Chương 34: Lừa mình dối người
Chương 35: Còn dám giận dỗi sao?
Chương 36: Đè sập long sàng
Chương 37: Biến thành kẻ địch
Chương 38: Quyền lực nhận được
Chương 39: Hai phần sổ sách lớn
Chương 40: Thật khó coi
Chương 41: Đề ‘Phì áp cung’
Chương 42: Đi tìm phân xử
Chương 43: Không khóc không náo
Chương 44: Đánh đòn tấm biển
Chương 45: Đánh đổ bình muối
Chương 46: Đáp lễ cá muối
Chương 47: Vấn đề nan giải
Chương 48: Nói bóng nói gió
Chương 49: Tự mình hiểu rõ mình
Chương 50: Doạ chết ngươi
Chương 51: Đánh bay các ngươi
Chương 52: Sứ giả Pháp quốc
Chương 53: Tính toán phế hậu
Chương 54: Chú ý quốc thể
Chương 55: Hủy bỏ chuyện lên điện
Chương 56: Giả bộ ân ái
Chương 57: Đừng giành ăn
Chương 58: Lau miệng cho hắn
Chương 59: Phượng cung đáp lễ
Chương 60: Rốt cục lại lên giường
Chương 61: Tiện phụ lớn mật
Chương 62: Miệng lưỡi bén nhọn
Chương 63: Con gà béo độc miệng
Chương 64: Bị nhốt vào Phật tháp
Chương 65: Công sứ bị giết
Chương 66: Là một huyền án
Chương 67: Sương mù dày đặc
Chương 68: Phá án 1
Chương 69: Phá án 2
Chương 70: Phá án 3
Chương 71: Khiêm tốn về nhà
Chương 72: Gặp lại Sở Vinh
Chương 73: Như gia tam thông
Chương 74: Tuyển chọn chưởng quầy
Chương 75: Phỏng vấn sơ tuyển
Chương 76: Hai con hắc mã
Chương 77: 30 tuổi mụ
Chương 78: Xe chỉ luồn kim
Chương 79: Đã gặp qua là không quên được
Chương 80: Một tên trứng thối
Chương 81: Tam long đoạt châu
Chương 82: Vô liêm sỉ
Chương 83: Mười bảy đồng tiền
Chương 84: Chuyện cũ trước kia
Chương 85: Mưu sát phu quân
Chương 86: Mắt hạnh bị viễn thị
Chương 87: Phế bỏ Hoàng hậu
Chương 88: Hậu cung hỗn loạn
Chương 89: Trở lại
Chương 90: Là mộng hay là thật?
Chương 91: Đế hậu hiệp nghị
Chương 92: Cháo ốc khô dưa muối
Chương 93: Chín mưu kế
Chương 94: Kế hoạch tà ác
Chương 95: Cũng không phải cái đèn cạn dầu
Chương 96: Hoàng hậu gian trá
Chương 97: Giúp một tay
Chương 98: Dạy dỗ
Chương 99: Bị nhìn thấu
Chương 100: Hiểu rõ chân tướng
Chương 101: Đục lỗ chó
Chương 102: Về nhà, về nhà
Chương 103: Thành thật thú nhận
Chương 104: Chuộc tội mệt chết ngươi
Chương 105: Tuyển nữ hòa thân
Chương 106: Trung thu gia yến
Chương 107: Lần thứ hai đục lỗ chó
Chương 108: Gài một gian tế
Chương 109: Âm mưu của công chúa
Chương 110: Hòa thân Khiết Đan
Chương 111: Nhìn chằm chằm ngươi
Chương 112: Song phi liên thủ
Chương 113: Ô mai có độc
Chương 114: Đừng chột dạ
Chương 115: Mắt hoa tai ù
Chương 116: Phủ tạng suy nhược
Chương 117: Sinh đi Hoàng thượng
Chương 118: Tự cho mình là Hoàng hậu
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122: Bọ ngựa bắt ve
Chương 123: Chim sẻ ở phía sau
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131: Cùng ngắm mặt trời mọc với trẫm đi 1
Chương 132: Cùng ngắm mặt trời mọc với trẫm đi 2
Chương 133: Cùng ngắm mặt trời mọc với trẫm đi 3
Chương 134: Thư nhà của Hoàng đế lão gia
Chương 135: Cô nương tuyệt mỹ
Chương 136: Giao ước
Chương 137: Gặp mặt cuồng hoan
Chương 138: Nói lời từ biệt
Chương 139: Ba năm
Chương 140: Đêm nay chờ trẫm
Chương 141: Mai phi Lan phi
Chương 142: Nhiếp Lăng Phong
Chương 143: Cướp đi nụ hôn đầu
Chương 144: Lại gặp Bộ Phi
Chương 145: Một ngày mười cân
Chương 146: Bốn cái đuôi nhỏ nhặt
Chương 147: Tống tử Quan Âm
Chương 148: Cô nương thanh lâu
Chương 149: Phò mã chết
Chương 150: Chui lỗ chó
Chương 151: Mắt ai to hơn
Chương 152: Đại thọ
Chương 153: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được
Chương 154: Trẫm muốn ăn ngươi
Chương 155: Ăn nha ăn nha
Chương 156: Nắm được nhược điểm
Chương 157: Nhanh chân thì được
Chương 158: Thai vị không yên
Chương 159: Kế trong kế 1
Chương 160: Kế trong kế 2
Chương 161: Kế trong kế 3
Chương 162: Kế trong kế 4
Chương 163: Kế trong kế 5
Chương 164: Phấn hoa Uất kim hương*
Chương 165: Bị tọng cho một bát thuốc
Chương 166: Che mắt dư luận
Chương 167: Cắn rách môi
Chương 168: Siêu cấp ngoài ý muốn
Chương 169: Suy nghĩ của đế vương
Chương 170: Ánh mặt trời sáng chói
Chương 171: Sứ giả Hung Nô
Chương 172: Nồi lẩu
Chương 173: Năm đề thi
Chương 174: Gian tế che mặt
Chương 175: Đào lỗ chó
Chương 176: Cuộc gặp mặt trớ trêu
Chương 177: Hoàng hậu ra tường
Chương 178: Ăn sạch sẽ ^^
Chương 179: Choáng váng đầu óc
Chương 180: Một câu đố khó giải
Chương 181: Nâng cốc không vui
Chương 182: Rối rắm
Chương 183: Bắt kẻ thông dâm
Chương 184: Hai người làm bạn
Chương 185: Hoàng hậu biến mất
Chương 186: Bắt cóc hoàng tử
Chương 187: Lại hòa thân
Chương 188: Dám đấu với ta sao
Chương 189: Thật được đấy
Chương 190: Con trai thứ ba của Thẩm gia
Chương 191: Trù thần ra tay
Chương 192: Không thèm bái sư
Chương 193: Bái sư
Chương 194: Một chén canh mê
Chương 195: Một đêm mộng xuân
Chương 196: Hái hoa đạo tặc
Chương 197: Nương tử đừng sợ
Chương 198: Gọi nàng về nhà
Chương 199: U Châu vương phủ
Chương 200: Bời vì thích
Chương 201: Miệng lưỡi hoàng đế
Chương 202: Trù thần nhất phái
Chương 203: Hoàng thượng không biết thẹn thùng 1
Chương 204: Hoàng thượng không biết thẹn thùng 2
Chương 205: Lạc mất hồn phách
Chương 206: Hóa thành chim
Chương 207: Thế ngoại cao nhân
Chương 208: Trao đổi bằng ngôi vị hoàng đế
Chương 209: Trở về hoàng cung
Chương 210: Sóng gió lại nổi lên
Chương 211: Thâm cung kế
Chương 212: Cẩn thận thì tốt hơn
Chương 213: Bắt đầu xuất hiện mối nguy
Chương 214: Treo giải thưởng bắt chim
Chương 215: Đêm trăng tròn
Chương 216: Ba năm xuân thu
Chương 217: Quay về nguyên dạng
Chương 218: Cảnh hoàng quý phi
Chương 219: Hòa hợp êm ấm
Chương 220: Quyền trách hồi quy
Chương 221: Không muốn buông tay
Chương 222: Sự kiện tham ô
Chương 223: Cung nữ chết
Chương 224: Hỗn loạn bên trong hậu cung
Chương 225: Chết hai lần
Chương 226: Phải có khí phách
Chương 227: Cuộc chiến đấu võ mồm
Chương 228: Như vậy mới có nhiều thú vị
Chương 229: Người xấu
Chương 230: Lợi ích cho kẻ nào?
Chương 231: Qua năm mới
Chương 232: Mẹ kế thật khó làm
Chương 233: Công chúa phát bệnh
Chương 234: Không cần thái hậu quan tâm
Chương 235: Thuốc dẫn là mẹ ruột
Chương 236: Máu thịt của mẹ kế
Chương 237: Viết thư cho chàng
Chương 238: Thư hồi âm
Chương 239: Tìm người chịu tội thay
Chương 240: Hoàng thượng xảy ra chuyện
Chương 241: Con rối hoàng đế
Chương 242: Ngoài ý muốn
Chương 243: Đảo khách thành chủ
Chương 244: Nhân vật lợi hại
Chương 245: Thị tẩm
Chương 246: Chưa từng rời đi
Chương 247
Chương 248: Phu thê điển hình
Chương 249: Nương tử là lớn nhất
Chương 250: Tìm vợ
Chương 251: Tác hợp uyên ương
Chương 252: Nhân yêu
Chương 253: Chọn phò mã cho ngươi
Chương 254: Địa vị trên giang hồ
Chương 255: Người trong giang hồ
Chương 256: Đệ nhị mỹ nữ
Chương 257: Hoàng đế vô gian đạo
Chương 258: Họa thủy cùng vô diêm
Chương 259: Lời nói buồn nôn
Chương 260: Chưởng môn
Chương 261: Vị trí thứ nhất
Chương 262: Ngã ngựa
Chương 263: Bụng dạ hẹp hòi
Chương 264: Nhìn thấu
Chương 265: Một đám vô sỉ
Chương 266: Tình cờ gặp lại cố nhân
Chương 267: Lăng Phong ôn hòa nhã nhặn
Chương 268: Thương Khung cung
Chương 269: Hãm sâu Thương Khung cung
Chương 270: Chuyện cũ năm xưa
Chương 271: Tâm đau như bị đục khoét
Chương 272: Xin hãy làm theo lời ta dặn
Chương 273: Đảo khách thành chủ
Chương 274: Kiên cường mà cười
Chương 275: Bóng dáng hoàng cung
Chương 276: Cái giá phải trả
Chương 277: Quậy tung hậu cung Hung Nô 1
Chương 278: Quậy tung hậu cung Hung Nô 2
Chương 279: Tiểu Cuồng, chàng đã đến rồi
Chương 280: Quậy tung hậu cung Hung Nô 3
Chương 281: Vây cánh đủ cứng cáp
Chương 282: Quậy tung hậu cung Hung Nô 4
Chương 283: Lên đài tỷ thí
Chương 284: Hai vị hoàng hậu
Chương 285: Chiến bại toàn cuộc
Chương 286: Gậy ông đạp lưng ông
Chương 287: Phá giải chân tướng 1
Chương 288: Phá giải chân tướng 2
Chương 289: Tiểu Cuồng, phía trước có ám khí kìa
Chương 290: Không có cơ hội thoát ra ngoài
Chương 291: Nhặt được binh mã
Chương 292: Chém ngang eo
Chương 293: Thịt nát xương tan
Chương 294: Đại pháo
Chương 295: Tâm tình trong động
Chương 296: Xu thế phòng ngự
Chương 297: Đại tiệc dân dã
Chương 298: Chia ra hai đường
Chương 299: Đưa qua cửa ải
Chương 300: Cháy kho lương
Chương 301: Quỳ gối xin gặp
Chương 302: Một đôi song thai
Chương 303: Hiền thê chi mưu
Chương 304: Thế lực ngang nhau
Chương 305: Sắp lên đường
Chương 306: Sinh ra yêu nghiệt
Chương 307: Thiên chi dị tượng
Chương 308: Chủ động từ bỏ ngôi vị
Chương 309: Âm mưu khổng lồ
Chương 310: Thượng Quan Vân Nhi
Chương 311: Cuộc thẩm vấn trong phòng tối
Chương 312: Từng tầng kén được bóc ra
Chương 313: Phượng hoàng rời tổ
Chương 314: Rút củi dưới đáy nồi
Chương 315: Dồn vào chỗ chết
Chương 316: Ám độ trần thương
Chương 317: Mang theo bảo bảo đi tìm cha
Chương 318: Gặp lại
Chương 319: Phải lấy lại công bằng cho ta
Chương 320: Đồng cam cộng khổ
Chương 321: Hiến kế trêu chọc
Chương 322: Hoàng thượng treo biển hành nghề
Chương 323: Trao đổi ngang giá
Chương 324: Cái chết đầy nghi vấn
Chương 325: Khích bác ly gián
Chương 326: Hưng quốc hoàng đế
Chương 327: Cửu Cung hồn toàn trận
Chương 328: Nấm trắng kịch độc
Chương 329: Ra chiến trường
Chương 330: Làm thuyết khách
Chương 331: Cửu Cung liên hoàn
Chương 332: Giao chiến trực diện
Chương 333: Trận chiến của ba nam nhân
Chương 334: Cố cung 2010
Chương 335: Thế giới song song
Chương 336: Nữ sinh bình thường
Chương 337: Côn đồ?
Chương 338: Hi! sở cuồng~
Chương 339: Côn đồ vs đại minh tinh
Chương 340: Thế giới mới, khó mà hòa nhập được!
Chương 341: Chú ý an toàn
Chương 342: Không có size đó đâu
Chương 343: Hai vợ chồng nhỏ
Chương 344: Vị khách ngoài ý muốn
Chương 345: Diệp tổng giá lâm
Chương 346: Người đẹp nhìn chằm chằm như hổ đói
Chương 347: Mua ra giường
Chương 348: Chìm đắm vào máy chơi game
Chương 349: Cắn không được
Không tìm thấy chương nào phù hợp