Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 15: Thúc phụ (thượng)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~18 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đêm đến, trời đổ mưa.
Ở phương bắc, theo đạo phật có mưa xuân sẽ quý như vàng, nhưng đối với Quận Đông Hải mà nói, sau khi vào xuân mà còn có mưa nhỏ tí ta tí tách, lại khiến cho con người cảm thấy tất cả đều u buồn.
Mi Phương đã hơn ba mươi tuổi, đúng thời điểm sinh lực sung mãn nhất. Dáng người không tính là cao lớn, chỉ có thể coi ở mức trung bình. Sinh ra rất có dung mạo, trên môi phiết hai hàng ria mép, càng làm tăng thêm vài phần điềm đạm, chắc chắn.
Y chăm chú nghe Mi Thiệp báo cáo đến khi xong, nhưng lại không tỏ ra bất luận vẻ bất mãn nào.
- Nói như vậy, tên Lưu gia tiểu tử kia thật ra là loại người hung ác.
Mi Thiệp cung kính nói:
- Đâu chỉ là loại người hung ác, tiểu nhân thấy tên tiểu tử này chính là lòng lang dạ sói. Lần trước ở bên trong nhà giam, dùng lực đánh chết bốn thích khách, hôm qua trên bãi chăn ngựa tay không tấc sắt, đánh chết hai quản sự. Nếu không phải là Tam Nương Tử phái người mang số tiền lớn đến trấn an, không biết được những người quản sự ngựa đã gây rối lớn rồi. Hôm nay ở bãi Diêm Thủy, tên tiểu tử này trong chớp mắt đã cắt đứt chân tên lưu manh kia. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tiểu nhân cũng không thể tưởng tượng được, hắn chính là Lưu Sấm nhát như thỏ đế.
Trong lời nói của Mi Thiệp vẫn là lộ ra vài phần có ý châm ngòi. Đâu biết được Mi Phương lại khẽ mỉm cười, hạ giọng nói:
- Đây lại được tính là cái gì? Không cừng tên tiểu tử kia đã nắm được chỗ then chốt, cho nên mới thay đổi như thế. Ta cũng nghe nói đến sự việc của hắn, rõ ràng là bị người khác hãm hại.
Ngựa gầy bị người cưỡi, người thiện bị bắt nạt… Ha hả, tiểu tử này nói lại cũng không kém. Trước kia hiền lành an phận, kết quả là lại lâm vào ngục tù tai ương. Con thỏ nóng nảy còn có thể cắn người, huống chi là một tên đang tuổi khí huyết phương cương? Việc này, cứ định như vậy đi, không cần thiết phải truy cứu đến cùng. Về phần bên bãi nuôi ngựa, ta sẽ lại phái người trước đây, làm cho bọn họ có nề nếp một chút. Gần nhất, cũng không thể gây chuyện được.
Mi Thiệp do dự một chút,
- Nhưng đại lão gia bên kia…
- Đại huynh tuy có chỉ bảo, nhưng cũng không cần để ý quá mức. Ôi, lúc trước phụ thân lúc lâm chung, từng muốn chúng ta chiếu cố tiểu muội. Nào biết được cuối cùng… tiểu muội tính tình hoạt bát, khó có người có thể chơi cùng nàng một chỗ, liền để tùy nàng đi vậy. Chỉ cần không gây ra chuyện gì quá đáng, cũng không tính không được cái gì. Sau này ngươi không cần đi theo tiểu muội, để cho nàng vui vẻ chơi đùa một hồi… có lẽ sau này, sẽ không có được cơ hội sống vui vẻ như vậy nữa.
Nếu Mi Phương đã chỉ bảo xuống dưới, Mi Thiệp tự nhiên không dám phản bác.
- Tiểu nhân tuân mệnh.
- Tuy nhiên… Lưu tiểu tử này ở nhà, cũng không phải kế lâu dài. Đúng rồi, mấy ngày nữa có một nhóm hàng hóa muốn đưa tới Hoài Âm, ngươi đến phụ trách áp tải. Thuận tiện mang tên tiểu tử kia đi cùng…Đã có dũng khí như thế, không dùng cũng thật là đáng tiếc. Cứ như vậy, coi như là đề bạt tiểu tử kia, tiểu muội bên kia cũng sẽ không trách tội.
Mi Thiệp gật đầu nói:
- Nhị lão gia quả nhiên thần cơ diệu toán.
- Thần cơ diệu toán?
Mi Phương cười,
- Sao so được với việc đại huynh bày mưu nghĩ kế? Được rồi, thì nói như vậy đi, ngươi và thuộc hạ đi nghỉ ngơi đi.
Mi Thiệp khom người rời khỏi, nụ cười trên mặt Mi Phương chợt không thấy. Y đứng lên, đi tới cửa.
Ngoài phòng, mưa phùn rả rích, mọi vật im ắng. Đình viện tron vườn trúc, ở trong gió lay động vang sào sạt, càng lộ vẻ tĩnh mịch.
- Vì cơ nghiệp trăm năm của Mi gia, ngươi đành phải chịu oan ức rồi…
Y khe khẽ thở dài, nhắm mắt lại, trên mặt hiện lên một chút áy náy.
*******
Mưa tạnh, trời quang!
Lưu Sấm thức dậy, trời đã sáng rõ.
Chỉ có điều mở mắt ra, tóm tắt lại có phần không đúng lắm, vội vàng xoay người ngồi dậy, đã nhìn thấy cửa phòng, trên giường đặt một cái bao, một cây trường sáo dựa vào tường, vô cùng bắt mắt. Trường sóc, cũng chính là xà mâu mà phần lớn người đời sau từng nghe. Mâu thủ trường khoảng hai thước, gần nửa thước chiều dài, mà cán cầm của mâu rất mịn, cả vật thể đen bong, dài chừng một trượng năm thước, xấp xỉ ba mét chiều dài. Cạnh cán xà mâu, còn đặt thêm một cán lớn bên cạnh. Lưu Sấm đầu tiên ngẩn ra, sau đó khoác áo đứng lên, cất bước đi lên phía trước, giơ tay cầm lấy cán xà mâu… rất nặng! Trường mâu này tất cả dùng sắt thô tạo ra, cân nặng so với cán lớn không nhiều bằng, không ít hơn hai trăm cân nặng, làm cho Lưu Sấm càng cảm thấy có vài phần khiếp sợ.
Trước đây, Giáp tử kiếm của Chu Hợi có hơn một trăm cân. Mà cán xà mâu này, hiển nhiên nặng hơn rất nhiều so với Giáp kiếm kia…Nếu cánh tay không có sức mạnh như dũng sĩ, e rằng căn bản không thể sử dụng. Trường mâu cũng không cần nói, chỉ nhìn thôi đã khiến Lưu Sấm đầu óc choáng váng rồi.
Trượng bát xà mâu, đây đích thực là trượng bát xà mâu. Đúng lúc Lưu Sấm đang cầm cán xà mâu thì bị giật mình, cửa phòng mở ra, từ bên ngoài có một người đi vào. Theo bản năng Lưu Sấm lui về phía sau một bước, muốn đem xà mâu chắn ngang trước người, nào biết được người tới lại mở miệng nói:
- Mạnh Ngạn, tỉnh rồi sao?
Mạnh Ngạn?
Lưu Sấm ngẩn ra, rồi bỗng nhớ ra, “Mạnh Ngạn” không phải chính là tên tự của hắn sao? Thật ra, hắn đã sớm biết mình còn có một tên tự, cho nên lúc trước Hoàng Triệu nói muốn đặt tên tự cho hắn, mới có thể dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt như vậy. Chỉ có điều, cho dù Chu Hợi hay là Mi Hoán, đều có thói quen gọi nhũ danh của hắn. Cho tới lúc người ta gọi hai chữ “Mạnh Ngạn”, lại có chút không kịp phản ứng.
Lưu Sấm chăm chú nhìn xem, chỉ thấy người tới thân cao tám thước, hình thể cường tráng. Một khuôn mặt đen, lại đen có một chút từng trải. Màu đồng cổ da thịt này do trải qua gió thổi, phơi nắng mà hình thành, lộ ra vài phần khí chất hào phóng. Trên đầu được bọc bởi một chiếc khăn trùm đầu màu đen, cũng gọi là mũ màu xám. Mày rậm mắt hổ, mũi thẳng mồm vuông, dưới hàm có một chòm râu ngắn. Trên người y mặc một bộ xiêm y tay áo hẹp màu đen, dưới chân đi một đôi guốc mộc. Cả người đứng ở đó, không khí hiện ra trang nghiêm, giơ tay nhấc chân, càng lộ ra vẻ vô cùng chín chắn.
- Thúc phụ?
Lưu Sấm thốt ra. Đầu tiên hắn không nhận ra nam tử này, nhưng giờ hắn biết rằng, nam tử trước mắt hắn, là người thân duy nhất của hắn trên cõi đời này, thúc phụ Lưu Dũng.
Lưu Dũng nhếch miệng mỉm cười,
- Đứa nhỏ này, sao vẻ mặt lại biểu hiện như vậy, hay là không nhận ra ta?
- Sao lại không nhận ra chứ, chỉ có điều… Thúc phụ, người trở về khi nào vậy?
- Tối hôm qua vào thành, về nhà thấy cháu đã ngủ rồi, nên không đánh thức cháu.
- Mau lại đây ăn cơm, ta vừa mới nấu cháo thịt bò xong, đang định vào gọi cháu dậy, cháu lại tự mình tỉnh rồi.
Lưu Dũng cười một tiếng, làm cho Lưu Sấm cảm thấy như tắm gió xuân.
Không hề nghi ngờ, cán xà mâu này nhất định là binh khí của Lưu Dũng. Hắn đem xà mâu dựa vào tường cất xong, cũng đi một đôi guốc mộc, cùng Lưu Dũng đi ra khỏi phòng.
Qua một đêm mưa phùn, sáng sớm không khí vô cùng trong lành. Tay nghề của Lưu Dũng không tệ, một tô cháo thịt bò, Lưu Sấm ăn liền một mạnh hết một nửa, nhân tiện ăn thêm hai cái bánh nếp lớn. Chẳng biết tại sao, khi thấy Lưu Dũng, trong lòng Lưu Sấm lập tức cảm thấy bình an rất nhiều. Tuy rằng trước đây có Chu Hợi, nhưng vẫn cảm thấy phải lo lắng đề phòng. Khi Lưu Dũng xuất hiện mới khiến cho Lưu Sấm cảm nhận được mùi vị của gia đình. Y ăn cháo, và ngồi ở ngưỡng cửa tán ngẫu với Lưu Sấm.
Không biết tại sao, Lưu Sấm phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ. Mặc dù Lưu Dũng đối với hắn rất thân thiết, nhưng trong lời nói, lại toát ra ý rất cung kính. Mà loại cung kính này, giữa thúc phụ và cháu không hẳn có được. Cảm giác đó, cảm giác đó giống như Lưu Dũng không phải thúc phụ của hắn, mà giống như là gia nhân, đầy tớ của hắn.
Ảo giác sao?
Lưu Sấm cũng không thể giải thích rõ ràng được.
Ăn xong điểm tâm, Lưu Dũng thu dọn chén đũa lại, rồi sau đó nói:
- Chuyện cháu gặp phải mấy ngày này, ta đã được nghe Hợi thúc nói.
- Bởi vì cái gọi là phúc là nơi ẩn nấp của cái họa, họa là chỗ dựa của phúc...trải qua chuyện này, nghĩ đến cháu cũng trưởng thành rất nhiều, như vậy cũng là một chuyện tốt. Ta còn nghe thúc Hợi của cháu nói, công phu của cháu tinh tiến rồi hả? Ha hả, qua thời gian rèn luyện, cháu hiện giờ đột phá Mãng Ngưu Biến trở thành Mãnh Hổ Biến, coi như là chân chính tiến dần từng bước. Tuy nhiên, không được thỏa mãn như vậy, còn phải cố gắng hơn nữa mới là... Đúng rồi, vào trong phòng đem bọc đồ của ta và Bàn Long Côn ra.
Bàn Long Côn?
Lưu Sấm phản ứng ngay tức khắc, theo như lời Lưu Dũng nói là Bàn Long Côn, phải là cái đại côn kia. Hắn vội vàng lên tiếng, xoay người chạy về phòng. Trước quơ lấy Bàn Long Côn, rồi sau đó quay người cầm bọc đồ lên… Đây là vật gì, sao có thể xách trong tay được, sao lại nặng như vậy? Trong lòng Lưu Sấm có rất nhiều thắc mắc, nhanh chóng cầm côn và bọc đồ đi ra, đã thấy Lưu Dũng đứng ở bãi cỏ bên ngoài viện, đánh giá Trân Châu ở trong bãi cỏ.
A, suýt nữa quên, còn không mau lấy cỏ cho ngựa…
Lưu Sấm nghĩ đến đây, vội vàng đi lên phía trước nói:
- Thúc phụ, đồ vật ở đây, cháu mang chút cỏ khô cho ngựa đã.
- Đó là Bạch long mã, cháu từ đâu mà có?
- A, là Tam Nương Tử gửi ở đây…
Thấy Lưu Sấm ôm lấy một chồng cỏ khô, Lưu Dũng vội vàng lên ngăn cản.
- Mạnh Ngạn, cỏ này dự trữ để cho ngựa canh và ngựa kéo xe trong thành, mang đi cho Bạch long mã chỉ sợ không thích hợp cho lắm.
- Đây là chiến mã, mặc dù không coi là giống ngựa Đại Uyển tốt thuần chủng, nhưng chí ít cũng thật sự là ngựa tốt. Giống như vậy con ngựa này, cần cho ăn loại cỏ khô đặc biệt. Trước tiên cháu đem cỏ khô này để sang một bên, một lát nữa ta đi đồng cỏ phố bên kia mua một ít nguyên liệu tinh chế, bằng không nó bị cháu cho ăn hỏng mất.
Ở phương bắc, theo đạo phật có mưa xuân sẽ quý như vàng, nhưng đối với Quận Đông Hải mà nói, sau khi vào xuân mà còn có mưa nhỏ tí ta tí tách, lại khiến cho con người cảm thấy tất cả đều u buồn.
Mi Phương đã hơn ba mươi tuổi, đúng thời điểm sinh lực sung mãn nhất. Dáng người không tính là cao lớn, chỉ có thể coi ở mức trung bình. Sinh ra rất có dung mạo, trên môi phiết hai hàng ria mép, càng làm tăng thêm vài phần điềm đạm, chắc chắn.
Y chăm chú nghe Mi Thiệp báo cáo đến khi xong, nhưng lại không tỏ ra bất luận vẻ bất mãn nào.
- Nói như vậy, tên Lưu gia tiểu tử kia thật ra là loại người hung ác.
Mi Thiệp cung kính nói:
- Đâu chỉ là loại người hung ác, tiểu nhân thấy tên tiểu tử này chính là lòng lang dạ sói. Lần trước ở bên trong nhà giam, dùng lực đánh chết bốn thích khách, hôm qua trên bãi chăn ngựa tay không tấc sắt, đánh chết hai quản sự. Nếu không phải là Tam Nương Tử phái người mang số tiền lớn đến trấn an, không biết được những người quản sự ngựa đã gây rối lớn rồi. Hôm nay ở bãi Diêm Thủy, tên tiểu tử này trong chớp mắt đã cắt đứt chân tên lưu manh kia. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tiểu nhân cũng không thể tưởng tượng được, hắn chính là Lưu Sấm nhát như thỏ đế.
Trong lời nói của Mi Thiệp vẫn là lộ ra vài phần có ý châm ngòi. Đâu biết được Mi Phương lại khẽ mỉm cười, hạ giọng nói:
- Đây lại được tính là cái gì? Không cừng tên tiểu tử kia đã nắm được chỗ then chốt, cho nên mới thay đổi như thế. Ta cũng nghe nói đến sự việc của hắn, rõ ràng là bị người khác hãm hại.
Ngựa gầy bị người cưỡi, người thiện bị bắt nạt… Ha hả, tiểu tử này nói lại cũng không kém. Trước kia hiền lành an phận, kết quả là lại lâm vào ngục tù tai ương. Con thỏ nóng nảy còn có thể cắn người, huống chi là một tên đang tuổi khí huyết phương cương? Việc này, cứ định như vậy đi, không cần thiết phải truy cứu đến cùng. Về phần bên bãi nuôi ngựa, ta sẽ lại phái người trước đây, làm cho bọn họ có nề nếp một chút. Gần nhất, cũng không thể gây chuyện được.
Mi Thiệp do dự một chút,
- Nhưng đại lão gia bên kia…
- Đại huynh tuy có chỉ bảo, nhưng cũng không cần để ý quá mức. Ôi, lúc trước phụ thân lúc lâm chung, từng muốn chúng ta chiếu cố tiểu muội. Nào biết được cuối cùng… tiểu muội tính tình hoạt bát, khó có người có thể chơi cùng nàng một chỗ, liền để tùy nàng đi vậy. Chỉ cần không gây ra chuyện gì quá đáng, cũng không tính không được cái gì. Sau này ngươi không cần đi theo tiểu muội, để cho nàng vui vẻ chơi đùa một hồi… có lẽ sau này, sẽ không có được cơ hội sống vui vẻ như vậy nữa.
Nếu Mi Phương đã chỉ bảo xuống dưới, Mi Thiệp tự nhiên không dám phản bác.
- Tiểu nhân tuân mệnh.
- Tuy nhiên… Lưu tiểu tử này ở nhà, cũng không phải kế lâu dài. Đúng rồi, mấy ngày nữa có một nhóm hàng hóa muốn đưa tới Hoài Âm, ngươi đến phụ trách áp tải. Thuận tiện mang tên tiểu tử kia đi cùng…Đã có dũng khí như thế, không dùng cũng thật là đáng tiếc. Cứ như vậy, coi như là đề bạt tiểu tử kia, tiểu muội bên kia cũng sẽ không trách tội.
Mi Thiệp gật đầu nói:
- Nhị lão gia quả nhiên thần cơ diệu toán.
- Thần cơ diệu toán?
Mi Phương cười,
- Sao so được với việc đại huynh bày mưu nghĩ kế? Được rồi, thì nói như vậy đi, ngươi và thuộc hạ đi nghỉ ngơi đi.
Mi Thiệp khom người rời khỏi, nụ cười trên mặt Mi Phương chợt không thấy. Y đứng lên, đi tới cửa.
Ngoài phòng, mưa phùn rả rích, mọi vật im ắng. Đình viện tron vườn trúc, ở trong gió lay động vang sào sạt, càng lộ vẻ tĩnh mịch.
- Vì cơ nghiệp trăm năm của Mi gia, ngươi đành phải chịu oan ức rồi…
Y khe khẽ thở dài, nhắm mắt lại, trên mặt hiện lên một chút áy náy.
*******
Mưa tạnh, trời quang!
Lưu Sấm thức dậy, trời đã sáng rõ.
Chỉ có điều mở mắt ra, tóm tắt lại có phần không đúng lắm, vội vàng xoay người ngồi dậy, đã nhìn thấy cửa phòng, trên giường đặt một cái bao, một cây trường sáo dựa vào tường, vô cùng bắt mắt. Trường sóc, cũng chính là xà mâu mà phần lớn người đời sau từng nghe. Mâu thủ trường khoảng hai thước, gần nửa thước chiều dài, mà cán cầm của mâu rất mịn, cả vật thể đen bong, dài chừng một trượng năm thước, xấp xỉ ba mét chiều dài. Cạnh cán xà mâu, còn đặt thêm một cán lớn bên cạnh. Lưu Sấm đầu tiên ngẩn ra, sau đó khoác áo đứng lên, cất bước đi lên phía trước, giơ tay cầm lấy cán xà mâu… rất nặng! Trường mâu này tất cả dùng sắt thô tạo ra, cân nặng so với cán lớn không nhiều bằng, không ít hơn hai trăm cân nặng, làm cho Lưu Sấm càng cảm thấy có vài phần khiếp sợ.
Trước đây, Giáp tử kiếm của Chu Hợi có hơn một trăm cân. Mà cán xà mâu này, hiển nhiên nặng hơn rất nhiều so với Giáp kiếm kia…Nếu cánh tay không có sức mạnh như dũng sĩ, e rằng căn bản không thể sử dụng. Trường mâu cũng không cần nói, chỉ nhìn thôi đã khiến Lưu Sấm đầu óc choáng váng rồi.
Trượng bát xà mâu, đây đích thực là trượng bát xà mâu. Đúng lúc Lưu Sấm đang cầm cán xà mâu thì bị giật mình, cửa phòng mở ra, từ bên ngoài có một người đi vào. Theo bản năng Lưu Sấm lui về phía sau một bước, muốn đem xà mâu chắn ngang trước người, nào biết được người tới lại mở miệng nói:
- Mạnh Ngạn, tỉnh rồi sao?
Mạnh Ngạn?
Lưu Sấm ngẩn ra, rồi bỗng nhớ ra, “Mạnh Ngạn” không phải chính là tên tự của hắn sao? Thật ra, hắn đã sớm biết mình còn có một tên tự, cho nên lúc trước Hoàng Triệu nói muốn đặt tên tự cho hắn, mới có thể dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt như vậy. Chỉ có điều, cho dù Chu Hợi hay là Mi Hoán, đều có thói quen gọi nhũ danh của hắn. Cho tới lúc người ta gọi hai chữ “Mạnh Ngạn”, lại có chút không kịp phản ứng.
Lưu Sấm chăm chú nhìn xem, chỉ thấy người tới thân cao tám thước, hình thể cường tráng. Một khuôn mặt đen, lại đen có một chút từng trải. Màu đồng cổ da thịt này do trải qua gió thổi, phơi nắng mà hình thành, lộ ra vài phần khí chất hào phóng. Trên đầu được bọc bởi một chiếc khăn trùm đầu màu đen, cũng gọi là mũ màu xám. Mày rậm mắt hổ, mũi thẳng mồm vuông, dưới hàm có một chòm râu ngắn. Trên người y mặc một bộ xiêm y tay áo hẹp màu đen, dưới chân đi một đôi guốc mộc. Cả người đứng ở đó, không khí hiện ra trang nghiêm, giơ tay nhấc chân, càng lộ ra vẻ vô cùng chín chắn.
- Thúc phụ?
Lưu Sấm thốt ra. Đầu tiên hắn không nhận ra nam tử này, nhưng giờ hắn biết rằng, nam tử trước mắt hắn, là người thân duy nhất của hắn trên cõi đời này, thúc phụ Lưu Dũng.
Lưu Dũng nhếch miệng mỉm cười,
- Đứa nhỏ này, sao vẻ mặt lại biểu hiện như vậy, hay là không nhận ra ta?
- Sao lại không nhận ra chứ, chỉ có điều… Thúc phụ, người trở về khi nào vậy?
- Tối hôm qua vào thành, về nhà thấy cháu đã ngủ rồi, nên không đánh thức cháu.
- Mau lại đây ăn cơm, ta vừa mới nấu cháo thịt bò xong, đang định vào gọi cháu dậy, cháu lại tự mình tỉnh rồi.
Lưu Dũng cười một tiếng, làm cho Lưu Sấm cảm thấy như tắm gió xuân.
Không hề nghi ngờ, cán xà mâu này nhất định là binh khí của Lưu Dũng. Hắn đem xà mâu dựa vào tường cất xong, cũng đi một đôi guốc mộc, cùng Lưu Dũng đi ra khỏi phòng.
Qua một đêm mưa phùn, sáng sớm không khí vô cùng trong lành. Tay nghề của Lưu Dũng không tệ, một tô cháo thịt bò, Lưu Sấm ăn liền một mạnh hết một nửa, nhân tiện ăn thêm hai cái bánh nếp lớn. Chẳng biết tại sao, khi thấy Lưu Dũng, trong lòng Lưu Sấm lập tức cảm thấy bình an rất nhiều. Tuy rằng trước đây có Chu Hợi, nhưng vẫn cảm thấy phải lo lắng đề phòng. Khi Lưu Dũng xuất hiện mới khiến cho Lưu Sấm cảm nhận được mùi vị của gia đình. Y ăn cháo, và ngồi ở ngưỡng cửa tán ngẫu với Lưu Sấm.
Không biết tại sao, Lưu Sấm phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ. Mặc dù Lưu Dũng đối với hắn rất thân thiết, nhưng trong lời nói, lại toát ra ý rất cung kính. Mà loại cung kính này, giữa thúc phụ và cháu không hẳn có được. Cảm giác đó, cảm giác đó giống như Lưu Dũng không phải thúc phụ của hắn, mà giống như là gia nhân, đầy tớ của hắn.
Ảo giác sao?
Lưu Sấm cũng không thể giải thích rõ ràng được.
Ăn xong điểm tâm, Lưu Dũng thu dọn chén đũa lại, rồi sau đó nói:
- Chuyện cháu gặp phải mấy ngày này, ta đã được nghe Hợi thúc nói.
- Bởi vì cái gọi là phúc là nơi ẩn nấp của cái họa, họa là chỗ dựa của phúc...trải qua chuyện này, nghĩ đến cháu cũng trưởng thành rất nhiều, như vậy cũng là một chuyện tốt. Ta còn nghe thúc Hợi của cháu nói, công phu của cháu tinh tiến rồi hả? Ha hả, qua thời gian rèn luyện, cháu hiện giờ đột phá Mãng Ngưu Biến trở thành Mãnh Hổ Biến, coi như là chân chính tiến dần từng bước. Tuy nhiên, không được thỏa mãn như vậy, còn phải cố gắng hơn nữa mới là... Đúng rồi, vào trong phòng đem bọc đồ của ta và Bàn Long Côn ra.
Bàn Long Côn?
Lưu Sấm phản ứng ngay tức khắc, theo như lời Lưu Dũng nói là Bàn Long Côn, phải là cái đại côn kia. Hắn vội vàng lên tiếng, xoay người chạy về phòng. Trước quơ lấy Bàn Long Côn, rồi sau đó quay người cầm bọc đồ lên… Đây là vật gì, sao có thể xách trong tay được, sao lại nặng như vậy? Trong lòng Lưu Sấm có rất nhiều thắc mắc, nhanh chóng cầm côn và bọc đồ đi ra, đã thấy Lưu Dũng đứng ở bãi cỏ bên ngoài viện, đánh giá Trân Châu ở trong bãi cỏ.
A, suýt nữa quên, còn không mau lấy cỏ cho ngựa…
Lưu Sấm nghĩ đến đây, vội vàng đi lên phía trước nói:
- Thúc phụ, đồ vật ở đây, cháu mang chút cỏ khô cho ngựa đã.
- Đó là Bạch long mã, cháu từ đâu mà có?
- A, là Tam Nương Tử gửi ở đây…
Thấy Lưu Sấm ôm lấy một chồng cỏ khô, Lưu Dũng vội vàng lên ngăn cản.
- Mạnh Ngạn, cỏ này dự trữ để cho ngựa canh và ngựa kéo xe trong thành, mang đi cho Bạch long mã chỉ sợ không thích hợp cho lắm.
- Đây là chiến mã, mặc dù không coi là giống ngựa Đại Uyển tốt thuần chủng, nhưng chí ít cũng thật sự là ngựa tốt. Giống như vậy con ngựa này, cần cho ăn loại cỏ khô đặc biệt. Trước tiên cháu đem cỏ khô này để sang một bên, một lát nữa ta đi đồng cỏ phố bên kia mua một ít nguyên liệu tinh chế, bằng không nó bị cháu cho ăn hỏng mất.
Hãn Thích
Tác giả: Canh Tân
397 chương | 2,090 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Ngươi là thần thánh phương nào (1)
Chương Quyển 1 - 2: Ngươi là thần thánh phương nào (2)
Chương Quyển 1 - 3: Mệnh ta do ta không phải do trời (1)
Chương Quyển 1 - 4: Mệnh ta do ta không phải do trời (2)
Chương Quyển 1 - 5: Lão bi ra tù
Chương Quyển 1 - 6: Lão bi ra tù (tiếp)
Chương Quyển 1 - 7: Mi hoán, mi phu nhân?
Chương Quyển 1 - 8: Mi hoán, mi phu nhân? (tiếp)
Chương Quyển 1 - 9: Long xà cửu biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 10: Long xà cửu biến (hạ)
Chương Quyển 1 - 11: Y lô (thượng)
Chương Quyển 1 - 12: Y lô (hạ)
Chương Quyển 1 - 13: Người tốt bị bắt nạt (thượng)
Chương Quyển 1 - 14: Người tốt bị bắt nạt (hạ)
Chương Quyển 1 - 15: Thúc phụ (thượng)
Chương Quyển 1 - 16: Thúc phụ (hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Hổ con cất tiếng gầm đầu tiên (thượng)
Chương Quyển 1 - 18: Hổ con cất tiếng gầm đầu tiên (hạ)
Chương Quyển 1 - 19: Toánh xuyên trần trường văn (thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Toánh xuyên trần trường văn (hạ)
Chương Quyển 1 - 21: Bộ tử sơn hoài âm (thượng)
Chương Quyển 1 - 22: Bộ tử sơn hoài âm (hạ)
Chương Quyển 1 - 23: Tặng kim (thượng)
Chương Quyển 1 - 24: Tặng kim (hạ)
Chương Quyển 1 - 25: Hồ Hải chi sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 26: Hồ Hải chi sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 27: Quân giới (thượng)
Chương Quyển 1 - 28: Quân giới (hạ)
Chương Quyển 1 - 29: Sảng khoái! (thượng)
Chương Quyển 1 - 30: Sảng khoái (hạ)
Chương Quyển 1 - 31: Đều không phải người thường (thượng)
Chương Quyển 1 - 32: Đều không phải người thường
Chương Quyển 1 - 33: Trương tam
Chương Quyển 1 - 34: Trương tam 2
Chương Quyển 1 - 35: Mưa gió 1
Chương Quyển 1 - 36: Mưa gió 2
Chương Quyển 1 - 37: Lẽ đời 1
Chương Quyển 1 - 38: Lẽ đời 2
Chương Quyển 1 - 39: Mời quân 1
Chương Quyển 1 - 40: Mời quân 2
Chương Quyển 1 - 41: Ân mỹ nhân 1
Chương Quyển 1 - 42: Ân mỹ nhân 2
Chương Quyển 1 - 43: Tiết châu 1
Chương Quyển 1 - 44: Tiết châu 2
Chương Quyển 1 - 45: Úc châu sơn
Chương Quyển 1 - 46: Úc châu sơn 2
Chương Quyển 1 - 47: Ai là dĩnh xuyên đào 1
Chương Quyển 1 - 48: Ai là dĩnh xuyên đào 2
Chương Quyển 1 - 49: Người nào
Chương Quyển 1 - 50: Người nào (hạ)
Chương Quyển 1 - 51: Thái tử vô dụng
Chương Quyển 1 - 52: Thái tử vô dụng 2
Chương Quyển 1 - 53: Lưu Dũng giao đấu với Trương Phi (thượng)
Chương Quyển 1 - 54: Ưu Dũng đấu Trương Phi (hạ)
Chương Quyển 1 - 55: Nhất môn nhị tráng sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Nhất môn nhị tráng sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Kí ức ẩn giấu (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Kí ức ẩn giấu (trung)
Chương Quyển 1 - 59: Kí ức ẩn giấu (hạ)
Chương Quyển 1 - 60: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (trung)
Chương Quyển 1 - 62: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (hạ)
Chương Quyển 1 - 63: Dư nghiệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 64: Dư nghiệt (trung)
Chương Quyển 1 - 65: Dư nghiệt (Hạ)
Chương Quyển 1 - 66: Đánh cuộc một hồi (thượng)
Chương Quyển 1 - 67: Đánh cuộc một hồi (hạ)
Chương Quyển 1 - 68: Từ nay về sau, mạng của ngươi thuộc về ta! (thượng)
Chương Quyển 1 - 69: Từ nay về sau, mạng của ngươi thuộc về ta! (hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Khúc nhạc dạo (thượng)
Chương Quyển 1 - 71: Khúc nhạc dạo (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Mi Hoán chạy trong đêm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Mi Hoán chạy trong đêm (Trung)
Chương Quyển 1 - 74: Mi Hoán chạy trong đêm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 75: Sát khí tứ phía hỏa thiêu Lý Lư (thượng)
Chương Quyển 1 - 76: Sát khí tứ phía hỏa thiêu Lý Lư (hạ)
Chương Quyển 1 - 77: Phi hùng hàng thế (thượng)
Chương Quyển 1 - 78: Phi hùng hàng thế (hạ)
Chương Quyển 1 - 79: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (Thượng)
Chương Quyển 1 - 80: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (Trung)
Chương Quyển 1 - 81: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Xung quan nhất nộ vi hồng nhan (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Xung quan nhất nộ vi hồng nhan (hạ)
Chương Quyển 1 - 84: Âm sai dương thác (Thượng)
Chương Quyển 1 - 85: Âm sai dương thác (Hạ)
Chương Quyển 1 - 86: Tình hình biến động ở Từ Châu (thượng)
Chương Quyển 1 - 87: Tình hình biến động ở Từ Châu (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Kỳ quái (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Kỳ quái (hạ)
Chương Quyển 1 - 90: Đại trượng phu ân đền oán trả (thượng)
Chương Quyển 1 - 91: Đại trượng phu ân đề oán trả (hạ)
Chương Quyển 1 - 92: Giang biểu hổ thần (thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Giang biểu hổ thần (hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Con người sắt đá nhu tình (thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Con người sắt đá nhu tình (hạ)
Chương Quyển 1 - 96: Quà của Tiết Châu (1)
Chương Quyển 1 - 97: Quà của Tiết Châu (2)
Chương Quyển 1 - 98: Cái gì gọi là thuận thế làm? (1)
Chương Quyển 1 - 99: Cái gì gọi là thuận thế làm? (2)
Chương Quyển 1 - 100: Nhất đao tả xuân thu
Chương Quyển 1 - 101: Nhất đao tả xuân thu (hạ)
Chương Quyển 1 - 102: Mượn đường thành Hoài Âm (1)
Chương Quyển 1 - 103: Mượn đường thành Hoài Âm (2)
Chương Quyển 1 - 104: Giết người phóng hỏa cướp của (1)
Chương Quyển 1 - 105: Giết người phóng hỏa cướp của (2)
Chương Quyển 1 - 106: Trời ạ, chuyện quái gì đây!
Chương Quyển 1 - 107: Trời ạ, chuyện quái gì đây (2)
Chương Quyển 1 - 108-1: Giang Đông trường thọ lão nhân (1)
Chương Quyển 1 - 109-1: Bảo thủ hóa thông minh (1)
Chương Quyển 1 - 110-1: Mượn đường Khúc A (1)
Chương Quyển 1 - 111-1: Bộ Tử Sơn liên tiếp gặp vận hạn (1)
Chương Quyển 1 - 112-1: Thiên thời địa lợi nhân hòa (1)
Chương Quyển 1 - 113-1: Thần Đình Lĩnh (thượng) (1)
Chương Quyển 1 - 114-1: Thần Đình Lĩnh (trung) (1)
Chương Quyển 1 - 115-1: Thần Đình Lĩnh (hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 116-1: Thần Đình Lĩnh (hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 117-1: Sao không trở lại? (1)
Chương Quyển 1 - 118-1: Qua Mã Khâu trong đêm (1)
Chương Quyển 1 - 119-1: Cảm giác đã từng quen biết (1)
Chương Quyển 1 - 120-1: Sinh không thể cùng chăn, nhưng chết chung cùng huyệt (1)
Chương Quyển 1 - 121-1: Mối nguy trí mạng (1)
Chương Quyển 1 - 122-1: Viên Thuật cũng tới góp vui? (1)
Chương Quyển 1 - 123-1: Đánh đúng quả hồng nhũn! (1)
Chương Quyển 1 - 124-1: Tiếng lành đồn xa (1)
Chương Quyển 1 - 125-1: Hổ si, Hổ si (1)
Chương Quyển 1 - 126-1: Bi ai của nữ nhân (1)
Chương Quyển 1 - 127-1: Đường đi gian nan (1) (1)
Chương Quyển 1 - 128-1: Đường đi gian nan (2) (1)
Chương Quyển 1 - 129-1: Đường đi gian nan (3) (1)
Chương Quyển 1 - 130-1: Tuyệt thế hung khí (1)
Chương Quyển 1 - 131-1: Bởi vì ta cao hứng (1)
Chương Quyển 1 - 132-1: Lựa chọn của Mi Phương
Chương Quyển 1 - 133-1: Tam anh chiến Lã Bố (1) (1)
Chương Quyển 1 - 134-1: Tam anh chiến Lã Bố (2) (1)
Chương Quyển 1 - 135-1: Hao Hổ có thể tin ư? (1)
Chương Quyển 1 - 136-1: Ngũ cầm đấu với Long xà (1)
Chương Quyển 1 - 137-1: Tái chiến Lã Bố (1)
Chương Quyển 1 - 138-1: Từ đó giang sơn bắt đầu nổi sóng gió (1)
Chương Quyển 1 - 139-1: Gia cát tiểu nhi mới trưởng thành (1) (1)
Chương Quyển 1 - 140-1: Gia Cát tiểu nhi mới trưởng thành (2) (1)
Chương Quyển 1 - 141-1: Gia Cát tiểu nhi mới trưởng thành (3) (1)
Chương Quyển 1 - 142-1: Ngọa Long ngâm chi tranh vách sách
Chương Quyển 1 - 143-1: Cuộc chiến với huyện Chư (1)
Chương Quyển 1 - 144-1: Cuộc chiến tại huyện Chư (2) (1)
Chương Quyển 1 - 145-1: Trận chiến ở huyện Chư (3)
Chương Quyển 1 - 146-1: Trận chiến tại Huyện Chư (4)
Chương Quyển 1 - 147-1: Cuộc chiến với huyện Chư (5)
Chương Quyển 1 - 148-1: Cuộc chiến với huyện Chư (cuối) (1)
Chương Quyển 1 - 149-1: Chấn động
Chương Quyển 1 - 150-1: Tất cả mọi người đều đang quan sát! (1)
Chương Quyển 1 - 151-1: Đêm trò chuyện tại Miếu sơn thần (1)
Chương Quyển 1 - 152-1: Có thể nhập Bắc Hải quốc (1)
Chương Quyển 1 - 153-1: Ta có thang qua tường (1)
Chương Quyển 1 - 154-1: Đông vọng (1)
Chương Quyển 1 - 155-1: Có cổ quái
Chương Quyển 1 - 156-1: Thích khách (1)
Chương Quyển 1 - 157-1: Thích khách đến từ Đại hán hoàng thúc (1)
Chương Quyển 1 - 158-1: Thích khách đến từ Đại hán hoàng thúc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 159-1: Đáng sợ chính là sống không bằng chết
Chương Quyển 1 - 160-1: Khổng Minh, ngươi thấy thế nào? (1)
Chương Quyển 1 - 161-1: Giáo úy Đông Di
Chương Quyển 1 - 162-1: Cô gái bỏ nhà ra đi
Chương Quyển 1 - 163-1: Thiên thu đại nghiệp
Chương Quyển 1 - 164-1: Lưu mập, ngươi sẽ giúp ta chứ? (thượng)
Chương Quyển 1 - 165-1: Lưu mập, ngươi sẽ giúp ta chứ? (Hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 166-1: Tâm tư của nữ nhân không thể đoán
Chương Quyển 1 - 167-1: Hao Hổ chi yêu (1)
Chương Quyển 1 - 168-1: Hao Hổ chi Yêu (2)
Chương Quyển 1 - 169-1: Lời mời của Hao Hổ (3) (1)
Chương Quyển 1 - 170-1: Chiến tranh chính nghĩa (1)
Chương Quyển 1 - 171-1: Cảnh giác
Chương Quyển 1 - 172-1: Giết vẫn chưa đủ (1)
Chương Quyển 1 - 173-1: Ai giỏi hơn ai? (1)
Chương Quyển 1 - 174-1: Đều có mưu kế (1)
Chương Quyển 1 - 175-1: Xua hổ nuốt sói (1)
Chương Quyển 1 - 176-1: Dạ hành (1)
Chương Quyển 1 - 177-1: Khúc nhạc dạo (1)
Chương Quyển 1 - 178-1: Con nuôi (1)
Chương Quyển 1 - 179-1: Hỏa thiêu Bạch Môn Lầu (1)
Chương Quyển 1 - 180-1: Phi hùng (1)
Chương Quyển 1 - 181-1: Thương cảm đồng cảnh ngộ (1)
Chương Quyển 1 - 182-1: Khúc mắc
Chương Quyển 1 - 183-1: Không bằng trở lại (1)
Chương Quyển 1 - 184-1: Thời tiết ở Bắc Hải
Chương Quyển 1 - 185-1: Ân huệ Quân vương (1)
Chương Quyển 1 - 186-1: Lời mời của Viên thị (1)
Chương Quyển 1 - 187-1: Lời mời của Viên thị (2)
Chương Quyển 1 - 188-1: Lòng người dễ thay đổi, ấm lạnh tự hiểu (1)
Chương Quyển 1 - 189-1: Bái kiến lão đại nhân
Chương Quyển 1 - 190-1: Tình địch (1) (1)
Chương Quyển 1 - 191-1: Tình địch (2) (1)
Chương Quyển 1 - 192-1: Thừa nhận (1)
Chương Quyển 1 - 193-1: Muốn thống trị thiên hạ sao?
Chương Quyển 1 - 194-1: Thái Sơn tặc đột kích (1) (1)
Chương Quyển 1 - 195-1: Thái Sơn tặc đột kích (2) (1)
Chương Quyển 1 - 196-1: Thái Sơn tặc đột kích (3) (1)
Chương Quyển 1 - 197-1: Môn mã là Sấm Hạ Hầu
Chương Quyển 1 - 198-1: Phi Hùng gan góc phi thường
Chương Quyển 1 - 199-1: Tự giết lẫn nhau
Chương Quyển 1 - 200-1: Đầy tớ nhỏ không đủ cùng mưu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 201-1: Đầy tớ nhỏ không đủ cùng mưu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 202-1: Dương võ tướng quân (1) (1)
Chương Quyển 1 - 203-1: Gặp mặt lần đầu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 204-1: Gặp mặt lần đầu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 205-1: Lần đầu gặp mặt (3) (1)
Chương Quyển 1 - 206-1: Gặp mặt lần đầu (4) (1)
Chương Quyển 1 - 207-1: Quần anh hội (1) (1)
Chương Quyển 1 - 208: Quần anh hội (2)
Chương Quyển 1 - 209: Quần anh hội (3)
Chương Quyển 1 - 210: Quần anh hội (4)
Chương Quyển 1 - 211: Quần anh hội (5)
Chương Quyển 1 - 212: Quần Anh hội (6)
Chương Quyển 1 - 213: Quần Anh hội (7)
Chương Quyển 1 - 214: Quần Anh hội (8)
Chương Quyển 1 - 215: Quần Anh hội (cuối)
Chương Quyển 1 - 216-1: Năm Kiến An thứ ba (1)
Chương Quyển 1 - 217-1: Số mệnh gặp lại (1)
Chương Quyển 1 - 218-1: Có lực sĩ đây (1)
Chương Quyển 1 - 219: Long xà biến (1)
Chương Quyển 1 - 220: Long xà biến (2)
Chương Quyển 1 - 221-1: Vật lộn (1)
Chương Quyển 1 - 222-1: Khói báo động nổi lên (1)
Chương Quyển 1 - 223: Xuất binh (2)
Chương Quyển 1 - 224: Trận chiến đầu tiên ở Từ Châu (1)
Chương Quyển 1 - 225-1: Trùng vây Xa Trụ, người Quan Trung (1)
Chương Quyển 1 - 226-1: Công Mỹ bị thương (1)
Chương Quyển 1 - 227-1: Oan gia gặp nhau nơi ngõ hẹp kẻ dũng cảm thắng (1)
Chương Quyển 1 - 228: Kẻ làm bia đỡ đạn
Chương Quyển 1 - 229-1: Nguy cấp (1)
Chương Quyển 1 - 230: Lại là cái rễ hành đó? (1)
Chương Quyển 1 - 231: Lại là cái rễ hành đó (2)
Chương Quyển 1 - 232: Vì sao cường ngạnh? (1)
Chương Quyển 1 - 233: Vì sao cường ngạnh? (2)
Chương Quyển 1 - 234: Bản tướng ta lòng hướng trăng sáng
Chương Quyển 1 - 235: Bản tướng ta lòng hướng trăng sáng (tiếp)
Chương Quyển 1 - 236: Cuộc chiến ở Huyện Lăng (1)
Chương Quyển 1 - 237: Cuộc chiến ở huyện Lăng (2)
Chương Quyển 1 - 238: Cuộc chiến ở huyện Lăng (3)
Chương Quyển 1 - 239: Cuộc chiến ở huyện Lăng (4)
Chương Quyển 1 - 240-1: Cuộc chiến ở huyện Lăng (5) (1)
Chương Quyển 1 - 241-1: Phi Hùng hoành hành, con chồn sao có thể ngăn trở (1) (1)
Chương Quyển 1 - 242-1: Phi Hùng hoành hành, con chồn có thể ngăn cản? (2) (1)
Chương Quyển 1 - 243-1: Cự khuyết (1)
Chương Quyển 1 - 244-1: Câm điếc ngậm bồ Hòn mà im (1)
Chương Quyển 1 - 245-1: Rút lui (1)
Chương Quyển 1 - 246-1: Cữu phụ đến (1)
Chương Quyển 1 - 247-1: Thiên hướng hổ sơn hành (1)
Chương Quyển 1 - 248-1: Không thể làm thay đổi chí hướng của thất phu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 249-1: Không thể làm thay đổi chí hướng của thất phu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 250: Vô đề
Chương Quyển 1 - 251-1: Hứa đô, hứa đô (1) (1)
Chương Quyển 1 - 252: Hứa đô, hứa đô (2)
Chương Quyển 1 - 253-1: Yết kiến Thiên tử (1) (1)
Chương Quyển 1 - 254-1: Diện kiến thiên tử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 255-1: Diện kiến thiên tử (3) (1)
Chương Quyển 1 - 256-1: Diện kiến thiên tử (4) (1)
Chương Quyển 1 - 257-1: Xạ lộc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 258-1: Xạ lộc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 259-1: Xạ lộc (3) (1)
Chương Quyển 1 - 260-1: Xạ lộc (4) (1)
Chương Quyển 1 - 261-1: Xạ Lộc (cuối) (1)
Chương Quyển 1 - 262-1: Bỏ được (1)
Chương Quyển 1 - 263: Y đai chiếu
Chương Quyển 1 - 264: Mười bước giết một người (1)
Chương Quyển 1 - 265: Mười bước giết một người (2)
Chương Quyển 1 - 266: Y Đai Chiếu minh
Chương Quyển 1 - 267-1: Truất quan (1)
Chương Quyển 1 - 268: Gân gà
Chương Quyển 1 - 269-1: Lại gặp phải ám sát (1)
Chương Quyển 1 - 270-1: Có thù tất báo (1)
Chương Quyển 1 - 271-1: Giằng co (1)
Chương Quyển 1 - 272-1: Kết nghĩa Đào viên (1)
Chương Quyển 1 - 273: Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
Chương Quyển 1 - 274-1: Từ nay về sau chim bay bể rộng (1) (1)
Chương Quyển 1 - 275-1: Từ nay về sau, chim bay bể rộng (2) (1)
Chương Quyển 1 - 276-1: Vượt tam quan (1)
Chương Quyển 1 - 277-1: Tư mã (1)
Chương Quyển 1 - 278: Càn Khôn đại na di (1)
Chương Quyển 1 - 279-1: Nơi này là Thường Sơn (1)
Chương Quyển 1 - 280-1: Hắc sơn tặc (1)
Chương Quyển 1 - 281-1: Hổ thường sơn (1)
Chương Quyển 1 - 282-1: Tất cả mọi người đều diễn trò! (1)
Chương Quyển 1 - 283-1: Con dân Đại Hán (1)
Chương Quyển 1 - 284-1: "Nhân" là có thể làm người người no bụng (1)
Chương Quyển 1 - 285-1: Liêu tây (1)
Chương Quyển 1 - 286-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (1) (1)
Chương Quyển 1 - 287-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (2) (1)
Chương Quyển 1 - 288-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (3) (1)
Chương Quyển 1 - 289-1: Thành cô trúc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 290-1: Thành cô trúc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 291-1: Ban hạ ô hoàn (1)
Chương Quyển 1 - 292-1: Không cùng tổ tiên, tâm tư sẽ khác (1)
Chương Quyển 1 - 293-1: Liêm Pha chưa già (1) (1)
Chương Quyển 1 - 294-1: Liêm Pha chưa già (2) (1)
Chương Quyển 1 - 295: Liêm Pha chưa già (3)
Chương Quyển 1 - 296-1: Văn Trường hùng tráng (1) (1)
Chương Quyển 1 - 297-1: Văn Trường hùng tráng (2) (1)
Chương Quyển 1 - 298-1: Văn Trường hùng tráng (3) (1)
Chương Quyển 1 - 299-1: Hùng phong của lão Hổ vẫn còn (1)
Chương Quyển 1 - 300-1: Đánh xong rồi, nói chuyện một chút! (1)
Chương Quyển 1 - 301-1: Không đồng ý, đánh tiếp (1)
Chương Quyển 1 - 302-1: Gia Cát Lượng bái tướng (1)
Chương Quyển 1 - 303-1: Công phu sư tử ngoạm (1)
Chương Quyển 1 - 304: Hải tặc (1) (2)
Chương Quyển 1 - 305-1: Hải tặc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 306-1: Hải tặc (3) (1)
Chương Quyển 1 - 307-1: Hải tặc (4) (1)
Chương Quyển 1 - 308-1: Hải tặc (5) (1)
Chương Quyển 1 - 309-1: Rung chuyển (1)
Chương Quyển 1 - 310-1: Dấu vết để lại (1)
Chương Quyển 1 - 311-1: Rõ ràng Trung Sơn, Chân thị?
Chương Quyển 1 - 312-1: Bạo tuyết (1)
Chương Quyển 1 - 313-1: Bạo tuyết (2)
Chương Quyển 1 - 314-1: (p1): Bạo Tuyết (3)
Chương Quyển 1 - 315-1: (p1): Bạo Tuyết (4)
Chương Quyển 1 - 316-1: (p1): Liêu Đông loạn (1)
Chương Quyển 1 - 317-1: (p1): Liêu Đông loạn (2)
Chương Quyển 1 - 318-1: (p1): Liêu Đông loạn (3)
Chương Quyển 1 - 319-1: Liêu Đông loạn (4) (1)
Chương Quyển 1 - 320-1: Loạn liêu đông (5) (1)
Chương Quyển 1 - 321-1: Loạn liêu đông (6) (1)
Chương Quyển 1 - 322-1: Lê Đại Ẩn và Phong Trì (1)
Chương Quyển 1 - 323-1: Hoàng các (1)
Chương Quyển 1 - 324-1: Sóng gió Liêu Đông đã lặng! (1)
Chương Quyển 1 - 325-1: Năm Kiến An thứ năm (1)
Chương Quyển 1 - 326-1: Liên hợp (1)
Chương Quyển 1 - 327-1: Có khách đến chơi (1)
Chương Quyển 1 - 328-1: Dòng họ nhà Hán (1)
Chương Quyển 1 - 329-1: Lòng lang dạ sói (1)
Chương Quyển 1 - 330-1: Tắm máu Cao Cú Lệ (1)
Chương Quyển 1 - 331: Quan Độ mở màn. (2)
Chương Quyển 1 - 332-1: Cuộc chiến Bạch Mã (1) (1)
Chương Quyển 1 - 333-1: Cuộc chiến Bạch Mã (2) (1)
Chương Quyển 1 - 334-1: Cuộc chiến Bạch Mã (3) (1)
Chương Quyển 1 - 335: Cuộc chiến Bạch Mã (4) (2)
Chương Quyển 1 - 336-1: Mời Điền tiên sinh ngồi ghế trên (1)
Chương Quyển 1 - 337-1: Ngửa tay làm mây, lật tay làm mưa (1)
Chương Quyển 1 - 338-1: Trở về Liêu Tây (1)
Chương Quyển 1 - 339-1: Hoàng tu nhi (1)
Chương Quyển 1 - 340: Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn (1)
Chương Quyển 1 - 341-1: Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn (2) (1)
Chương Quyển 1 - 342-1: Kiếm chỉ hữu bắc bình (1)
Chương Quyển 1 - 343-1: Bí mật Y Đai Chiếu bị tiết lộ (1)
Chương Quyển 1 - 344-1: Loạn nảy sinh (1) (1)
Chương Quyển 1 - 345: Loạn nảy sinh (2)
Chương Quyển 1 - 346: Loạn nảy sinh (3)
Chương Quyển 1 - 347: Loạn nảy sinh (4)
Chương Quyển 1 - 348: Loạn nảy sinh (5)
Chương Quyển 1 - 349-1: Bí mật đánh úp doanh trại địch (1)
Chương Quyển 1 - 350-1: Hỏa mã chạy như điên (1)
Chương Quyển 1 - 351-1: Lạc thần (1) (1)
Chương Quyển 1 - 352-1: Lạc thần (2) (1)
Chương Quyển 1 - 353: Lạc thần (3)
Chương Quyển 1 - 354-1: Gia cát cẩn (1)
Chương Quyển 1 - 355-1: Xương bình (1) (1)
Chương Quyển 1 - 356-1: Xương bình (2) (1)
Chương Quyển 1 - 357-1: Trục viên (1)
Chương Quyển 1 - 358: Đại thế (1)
Chương Quyển 1 - 364-1: Quan quan thư cưu (1)
Chương Quyển 1 - 365-1: Cái chết của Viên Hi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 366: Cái chết của Viên Hi (2)
Chương Quyển 1 - 367: Cái chết của Viên Hi (3)
Chương Quyển 1 - 368: Việc vặt (1)
Chương Quyển 1 - 369: Việc vặt (2)
Chương Quyển 1 - 370-1: Năm Kiến An thứ sáu (1)
Chương Quyển 1 - 371: Bốc thăm
Chương Quyển 1 - 372-1: Núi thú phu (1)
Chương Quyển 1 - 373-1: Sóng gió Nhạn Môn (1)
Chương Quyển 1 - 374-1: Sóng gió Nhạn Môn (2)
Chương Quyển 1 - 375-1: Sóng gió Nhạn môn (3) (1)
Chương Quyển 1 - 376-1: Có thể ngồi xuống thương lượng (1)
Chương Quyển 1 - 377-1: Sư tử đại khai khẩu (1)
Chương Quyển 1 - 378-1: U châu mục (1)
Chương Quyển 1 - 379-1: Ly gián (1)
Chương Quyển 1 - 380-1: Đại thắng Bình Cương (1)
Chương Quyển 1 - 381-1: Tô gia dâng tặng lễ vật (1)
Chương Quyển 1 - 382-1: Thương đình (1)
Chương Quyển 1 - 383-1: Viên Thiệu bị thương nặng (1)
Chương Quyển 1 - 384-1: Tân kết cục (1) (1)
Chương Quyển 1 - 385-1: Tân kết cục (2) (1)
Chương Quyển 1 - 386-1: Binh nhung tương khởi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 387-1: Binh nhung tương khởi (2) (1)
Chương Quyển 1 - 388-1: Túi gấm (1) (1)
Chương Quyển 1 - 389-1: Túi gấm (2) (1)
Chương Quyển 1 - 390-1: Nghiệp thành (1) (1)
Chương Quyển 1 - 391-1: Nghiệp thành (2) (1)
Chương Quyển 1 - 392-1: Đổng gia tử (1) (1)
Chương Quyển 1 - 393-1: Đổng gia tử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 394-1: A Sửu không khóc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 395-1: A Sửu không khóc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 396-1: Lịch sử thay đổi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 397-1: Thay đổi lịch sử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 398-1: Nghiệp Thành có biến! (1) (1)
Chương Quyển 1 - 399-1: Nghiệp Thành có biến! (2) (1)
Chương Quyển 1 - 400-1: Nghiệp Thành có biến! (3) (1)
Chương Quyển 1 - 401-1: Nghiệp Thành có biến (4) (1)
Chương Quyển 1 - 402-1: Đường mòn trong núi Đại Hào (1)
Không tìm thấy chương nào phù hợp