Dưới Vương Triều Cổ Đại
-
110Chương
-
277,014Chữ
-
495Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Đang raTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Tiến sĩ y học thiên tài xuyên không thành phi tử bị Sở Vương vứt bỏ, vừa xuyên đến đã gặp gỡ người bị thương nặng, vì y đức mà chữa trị, lại xém chút bị nhốt vào lao tù.
Bệnh tình Thái Hoàng Hậu nguy nan, cô không có cách chữa trị, bị vương gia độc ác đáng hận kia hiểu lầm trách cứ, chẳng lẽ khó làm người tốt vậy sao?
Nam nhân này ngày thường đã ngáng chân cô thì thôi đi, điều không thể nhịn được là hắn lại muốn cưới Trắc Phi để khiến cô buồn nôn!Tên vương gia ác độc lạnh lùng: “Ngươi có tài đức gì mà làm Bổn Vương hận? Bổn vương chỉ thấy căm ghét, gặp một lần là thấy kinh tởm một lần thôi.”
Nguyên Chiêu Lâm cười như hoa nói: “Sao ta có thể không chê bai Vương Gia ngài được? Chỉ là ai ai cũng là người có văn hóa, không muốn vạch mặt thôi.”
Vương gia độc ác cười nhạo nói: “Đừng cho là mang thai con của Bổn Vương thì sẽ nhận ngươi là Vương Phi, uống xong bát thuốc này, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt, đừng trở ngại ta lấy Nhị tiểu thư nhà họ Chử.”
Mày Nguyên Chiêu Lâm cong cong nói tiếp: “Vương gia thật biết nói đùa, Ngài muốn thì ngài lấy, ta mang con theo đi tái giá, ai cũng không cản trở ai được, đến lúc đó đãi tiệc đầy tháng, mời Vương Gia đến uống chén rượu mừng.”
Bệnh tình Thái Hoàng Hậu nguy nan, cô không có cách chữa trị, bị vương gia độc ác đáng hận kia hiểu lầm trách cứ, chẳng lẽ khó làm người tốt vậy sao?
Nam nhân này ngày thường đã ngáng chân cô thì thôi đi, điều không thể nhịn được là hắn lại muốn cưới Trắc Phi để khiến cô buồn nôn!Tên vương gia ác độc lạnh lùng: “Ngươi có tài đức gì mà làm Bổn Vương hận? Bổn vương chỉ thấy căm ghét, gặp một lần là thấy kinh tởm một lần thôi.”
Nguyên Chiêu Lâm cười như hoa nói: “Sao ta có thể không chê bai Vương Gia ngài được? Chỉ là ai ai cũng là người có văn hóa, không muốn vạch mặt thôi.”
Vương gia độc ác cười nhạo nói: “Đừng cho là mang thai con của Bổn Vương thì sẽ nhận ngươi là Vương Phi, uống xong bát thuốc này, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt, đừng trở ngại ta lấy Nhị tiểu thư nhà họ Chử.”
Mày Nguyên Chiêu Lâm cong cong nói tiếp: “Vương gia thật biết nói đùa, Ngài muốn thì ngài lấy, ta mang con theo đi tái giá, ai cũng không cản trở ai được, đến lúc đó đãi tiệc đầy tháng, mời Vương Gia đến uống chén rượu mừng.”
❖ Danh sách chương
Tổng số: 110 chương
Chương 51: Cô Khóc
Chương 52: Không Phải Tiểu La Tử
Chương 53: Một Tờ Giấy Ghi Nợ
Chương 54: Cãi Nhau
Chương 55: Hiền Phi Tức Giận
Chương 56: : Nổi Trận Lôi Đình
Chương 57: Không Tin Thì Thôi
Chương 58: Là Trẫm Nghe Lầm À
Chương 59: Hỷ ma ma nhận tội
Chương 60: Nhìn không rõ
Chương 61: Lão già chắc chắn đều biết
Chương 62: Dụng ý của hoàng thượng
Chương 63: Hiền phi xuất cung
Chương 64: Vậy bổn cung sẽ giết nàng ta
Chương 65: Nàng ta
Chương 66: Về nhà ngoại
Chương 67: Không quan tâm gì nữa
Chương 68: Bệnh Của Lão Phu Nhân
Chương 69: An Ổn Một Chút
Chương 70: Cô Là Lá Chắn
Chương 71: Vương Phi Say Khướt
Chương 72: Bằm Chết Tên Nam Nhân Đó
Chương 73: Ngươi Là Chó Hả
Chương 74: Ống Tay Áo
Chương 75: Hắn Là Nam Cặn Bã Sao
Chương 76: Có Phải Ngươi Làm Không
Chương 77: Phong Vân Chử Gia
Chương 78: Tất Cả Mọi Người Đều Rất Tức Giận
Chương 79: Thời Gian Tĩnh Lặng
Chương 80: Đến Thăm
Chương 81: Xin Lỗi
Chương 82: Sự Trừng Phạt Của Hoàng Thượng
Chương 83: Tự Bê Đá Đập Chân Mình
Chương 84: Là Ai Đã Thay Đổi
Chương 85: Đi Dạo
Chương 86: Người Phụ Nữ Này Quá Bỉ Ổi Rồi
Chương 87: Không Phải Vô Tình
Chương 88: Vô Cớ Ân Cần
Chương 89: Đừng Tin Những Gì Con Gái Nói
Chương 90: Đừng Hòng
Chương 91: Không Thể Nào Bỏ Qua
Chương 92: Thâm Nhập Vào Hang Hổ
Chương 93: Bị Bắt Đi
Chương 94: Biết Được Thân Phận
Chương 95: Phòng Tra Tấn
Chương 96: Chạy Trốn
Chương 97: Lục Soát
Chương 98: Tự Tay Đánh Chết Ngươi
Chương 99: Nguyên Chiêu Lâm Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 100: Lại Bị Đánh
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan
Truyện Mới Cập Nhật