Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 53: Tội ác không tẩy sạch!
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đường Tứ Tứ đã trang bị cho mình tinh thần cao độ chuẩn bị để ứng phó Đường Vân Nhiễm phản kích, chỉ tiếc...... Đường Vân Nhiễm gần đến phút cuối bước ra khỏi vòng thiết kế “chứng cớ” của nàng, không hề có động thái phản kích nào. Mà cần gì phản công, nàng ta chính là dùng xong chiêu thí xe bảo mã, mạnh mẽ bỏ rơi Liễu di nương.
Kết quả như vậy, khiến cho trong lòng Đường Tứ Tứ nhất thời khó tránh khỏi sinh ra thất vọng.
Nhưng cuối cùng, nàng giành được thắng lợi trận này, trừ bỏ được Liễu di nương. Nàng nhớ lại kiếp trước Liễu di nương thường xuyên thổi gió bên tai Đường Trọng Nguyên, góp không ít cách làm hại hai tỷ đệ bọn họ, thậm chí chuyện đệ đệ nàng lúc sáu tuổi trượt chân rơi xuống nước thiếu chút nữa chết đuối cũng là âm mưu của bà ta.
May mắn, cậu nàng sợ Liễu di nương ở nhà hại Tử An, liền tìm một vị danh sư cho nó đi tập võ. Vừa đi, rời khỏi phạm vi thế lực Liễu di nương, nó mới bình an sống sót.
Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính bản thân mình. Chuyện của Liễu di nương, ngay cả con gái ruột của bà ta đều đã vứt bỏ ta ta, Tứ Tứ nàng lại càng không cần ra tay giúp đỡ bà ta.
Đường Tứ Tứ cong cong khóe môi, đứng trước mặt Đường Vân Nhiễm nở nụ cười tươi đầy thắng lợi. Đường Vân Nhiễm hừ lạnh một tiếng, cằm khẽ nâng, lập tức phất tay áo một cách giận dữ rời khỏi phòng.
Khi thân ảnh nàng ta biến mất khỏi cửa, Liễu di nương đang bị Đường Trọng Nguyên cùng Đường lão phu nhân hành hung tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, nước mắt của bà ướt đẫm cả khuôn mặt.
Con gái của mẹ, sao con lại đối xử với mẹ như vậy!
Con là mẹ mang thai mười tháng, vất vả sinh ra.
Đường Tứ Tứ nàng ta có thể khiến mẹ oan uổng, nhưng con là niềm kiêu ngạo của mẫu thân, vì sao con lại muốn vứt bỏ mẫu thân!
Thân mình Liễu di nương dần dần ngã xuống.
Đường Tứ Tứ cũng không lưu lại làm gì, nàng xoay người cũng ra khỏi phòng. Ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao, ánh mặt trời gay gắt chiếu lên trên mặt của nàng, làm mắt nàng không mở ra được.
“Nhị tiểu thư.” Thanh nhi đi lên phía trước, đỡ lấy nàng.
Đường Tứ Tứ mở to mắt nhìn Thanh nhi, tay nàng nắm chặt tay Thanh nhi: “Thanh nhi, lần này để cho nàng ta chạy thoát, nhưng em yên tâm, ta nhất định sẽ nỗ lực...” Giúp em, giúp cậu, bảo vệ sự an toàn của Tử An, giúp đỡ biểu ca...... Giúp đỡ những người đã bị nàng ta đùa bỡn kiếp trước báo thù.
Nhất định!
Thanh nhi không biết vì sao trong mắt nhị tiểu thư lại xuất hiện sự khát máu như sóng cuộn như vậy, nhưng vô luận như thế nào nàng cả đời đều sẽ trung thành với nhị tiểu thư nàng.
Ban ngày nhanh chóng được bóng đêm thay thế. Đợi đến khi trời tối, căn cứ theo sự tìm hiểu bí mật của Thanh nhi biết được Đường Trọng Nguyên đem Liễu di nương đánh cho tàn phế, hiện tại Liễu di nương bị nhốt tại thọ trúc viện, không có mệnh lệnh của Đường Trọng Nguyên ai cũng không thể tới gần.
Bóng đêm thê lương, gió lạnh thổi vù vù. Chỉ có một hơi thở khiến Liễu di nương cảm giác được có người đứng trước giường bà. Bà chậm rãi mở to mắt, khi nhìn đến mặt người đứng trước, đôi mắt u ám của bà lại đột nhiên sáng ngời.
“Nhiễm nhi!” Bà kinh hỉ kêu, dù sao cũng là con gái ruột của mình, trong lòng đối với nó vẫn giữ chút hi vọng.
Đường Vân Nhiễm đứng khoanh tay, khinh bỉ sự kinh hỷ của loài kiến thấp bé ti tiện như Liễu di nương: “Di nương, ta đến để tiễn bà một đoạn đường cuối cùng.”
Đồng tử Liễu di nương mạnh mẽ khuếch trương.
Đường Vân Nhiễm lãnh khốc tàn tuyệt nói: “Di nương, bà yên tâm, thù của bà ta nhất định sẽ giúp bà báo. Ngày khác ta nhất định sẽ mang theo đầu của Đường Tứ Tứ đến bái tế bà. Nhưng hiện tại, thực xin lỗi, bà phải chết!”
Lưu lại Liễu di nương, chẳng khác để lại hậu hoạn cho mình. Tiếng xấu của Liễu di nương bà ta là mầm mống tai họa, tội danh hồng hạnh xuất tường kia sớm hay muộn cũng sẽ bị lôi ra, nhưng càng về sau sẽ gây trở ngại cho nàng ta, không bằng hiện tại liền trừ bỏ!
Khóe miệng Đường Vân Nhiễm vểnh vểnh lên, từ phía sau lấy ra một sợi dây thừng, đem dây thừng xiết chặt vào cổ Liễu di nương. Liễu di nương hoảng sợ nhìn nàng ta, thống khổ giãy dụa,“Nhiễm nhi, ta là mẫu thân con mà......”
“Ha ha, nói thật cho bà biết vậy. Con gái của bà đã sớm chết, ta hoàn toàn không phải con gái của bà, cũng không cần thiết hiếu đạo đối với bà. Tạm biệt!” Đường Vân Nhiễm hai tay dùng một chút lực, Liễu di nương mới đầu còn giãy dụa muốn gọi người, nhưng rất nhanh động tác giãy dụa của bà liền chậm dần, trước khi chết Liễu di nương mở to hai mắt, con mắt đều lồi ra.
Ngày thứ hai, Liễu di nương bị người ta phát hiện ở trong phòng treo cổ tự sát chết. Đường lão phu nhân, Đường Trọng Nguyên đã sớm hận không thể để bà ta chết sớm, hiện tại bà ta chết dễ dàng như vậy, Đường Trọng Nguyên vẫn còn chưa vừa lòng đâu, làm sao có thể để ý cái chết Liễu di nương có sự kỳ quái.
Về cái chết của Liễu di nương, Đường gia đành phải nói dối người ngoài, cũng như an táng bà ta long trọng. Ở lễ tang Đường Vân Nhiễm khóc chết đi sống lại, người không biết chuyện đều cảm thấy Liễu di nương mệnh tốt, sinh được một đứa con gái tốt như vậy.
Biết sự tình thật sự như Đường Tứ Tứ chỉ cười lạnh, thi thể Liễu di nương đã sớm bị Đường Trọng Nguyên sai người ném đến hoang sơn làm mồi cho bọn dã thú, trong quan tài chẳng qua chỉ là thế thân thôi.
Mà Đường Vân Nhiễm biết thế nhưng còn có thể khóc thương tâm như vậy, cô gái này, thực không phải lang tâm cẩu phế bình thường a.
Kết quả như vậy, khiến cho trong lòng Đường Tứ Tứ nhất thời khó tránh khỏi sinh ra thất vọng.
Nhưng cuối cùng, nàng giành được thắng lợi trận này, trừ bỏ được Liễu di nương. Nàng nhớ lại kiếp trước Liễu di nương thường xuyên thổi gió bên tai Đường Trọng Nguyên, góp không ít cách làm hại hai tỷ đệ bọn họ, thậm chí chuyện đệ đệ nàng lúc sáu tuổi trượt chân rơi xuống nước thiếu chút nữa chết đuối cũng là âm mưu của bà ta.
May mắn, cậu nàng sợ Liễu di nương ở nhà hại Tử An, liền tìm một vị danh sư cho nó đi tập võ. Vừa đi, rời khỏi phạm vi thế lực Liễu di nương, nó mới bình an sống sót.
Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính bản thân mình. Chuyện của Liễu di nương, ngay cả con gái ruột của bà ta đều đã vứt bỏ ta ta, Tứ Tứ nàng lại càng không cần ra tay giúp đỡ bà ta.
Đường Tứ Tứ cong cong khóe môi, đứng trước mặt Đường Vân Nhiễm nở nụ cười tươi đầy thắng lợi. Đường Vân Nhiễm hừ lạnh một tiếng, cằm khẽ nâng, lập tức phất tay áo một cách giận dữ rời khỏi phòng.
Khi thân ảnh nàng ta biến mất khỏi cửa, Liễu di nương đang bị Đường Trọng Nguyên cùng Đường lão phu nhân hành hung tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, nước mắt của bà ướt đẫm cả khuôn mặt.
Con gái của mẹ, sao con lại đối xử với mẹ như vậy!
Con là mẹ mang thai mười tháng, vất vả sinh ra.
Đường Tứ Tứ nàng ta có thể khiến mẹ oan uổng, nhưng con là niềm kiêu ngạo của mẫu thân, vì sao con lại muốn vứt bỏ mẫu thân!
Thân mình Liễu di nương dần dần ngã xuống.
Đường Tứ Tứ cũng không lưu lại làm gì, nàng xoay người cũng ra khỏi phòng. Ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao, ánh mặt trời gay gắt chiếu lên trên mặt của nàng, làm mắt nàng không mở ra được.
“Nhị tiểu thư.” Thanh nhi đi lên phía trước, đỡ lấy nàng.
Đường Tứ Tứ mở to mắt nhìn Thanh nhi, tay nàng nắm chặt tay Thanh nhi: “Thanh nhi, lần này để cho nàng ta chạy thoát, nhưng em yên tâm, ta nhất định sẽ nỗ lực...” Giúp em, giúp cậu, bảo vệ sự an toàn của Tử An, giúp đỡ biểu ca...... Giúp đỡ những người đã bị nàng ta đùa bỡn kiếp trước báo thù.
Nhất định!
Thanh nhi không biết vì sao trong mắt nhị tiểu thư lại xuất hiện sự khát máu như sóng cuộn như vậy, nhưng vô luận như thế nào nàng cả đời đều sẽ trung thành với nhị tiểu thư nàng.
Ban ngày nhanh chóng được bóng đêm thay thế. Đợi đến khi trời tối, căn cứ theo sự tìm hiểu bí mật của Thanh nhi biết được Đường Trọng Nguyên đem Liễu di nương đánh cho tàn phế, hiện tại Liễu di nương bị nhốt tại thọ trúc viện, không có mệnh lệnh của Đường Trọng Nguyên ai cũng không thể tới gần.
Bóng đêm thê lương, gió lạnh thổi vù vù. Chỉ có một hơi thở khiến Liễu di nương cảm giác được có người đứng trước giường bà. Bà chậm rãi mở to mắt, khi nhìn đến mặt người đứng trước, đôi mắt u ám của bà lại đột nhiên sáng ngời.
“Nhiễm nhi!” Bà kinh hỉ kêu, dù sao cũng là con gái ruột của mình, trong lòng đối với nó vẫn giữ chút hi vọng.
Đường Vân Nhiễm đứng khoanh tay, khinh bỉ sự kinh hỷ của loài kiến thấp bé ti tiện như Liễu di nương: “Di nương, ta đến để tiễn bà một đoạn đường cuối cùng.”
Đồng tử Liễu di nương mạnh mẽ khuếch trương.
Đường Vân Nhiễm lãnh khốc tàn tuyệt nói: “Di nương, bà yên tâm, thù của bà ta nhất định sẽ giúp bà báo. Ngày khác ta nhất định sẽ mang theo đầu của Đường Tứ Tứ đến bái tế bà. Nhưng hiện tại, thực xin lỗi, bà phải chết!”
Lưu lại Liễu di nương, chẳng khác để lại hậu hoạn cho mình. Tiếng xấu của Liễu di nương bà ta là mầm mống tai họa, tội danh hồng hạnh xuất tường kia sớm hay muộn cũng sẽ bị lôi ra, nhưng càng về sau sẽ gây trở ngại cho nàng ta, không bằng hiện tại liền trừ bỏ!
Khóe miệng Đường Vân Nhiễm vểnh vểnh lên, từ phía sau lấy ra một sợi dây thừng, đem dây thừng xiết chặt vào cổ Liễu di nương. Liễu di nương hoảng sợ nhìn nàng ta, thống khổ giãy dụa,“Nhiễm nhi, ta là mẫu thân con mà......”
“Ha ha, nói thật cho bà biết vậy. Con gái của bà đã sớm chết, ta hoàn toàn không phải con gái của bà, cũng không cần thiết hiếu đạo đối với bà. Tạm biệt!” Đường Vân Nhiễm hai tay dùng một chút lực, Liễu di nương mới đầu còn giãy dụa muốn gọi người, nhưng rất nhanh động tác giãy dụa của bà liền chậm dần, trước khi chết Liễu di nương mở to hai mắt, con mắt đều lồi ra.
Ngày thứ hai, Liễu di nương bị người ta phát hiện ở trong phòng treo cổ tự sát chết. Đường lão phu nhân, Đường Trọng Nguyên đã sớm hận không thể để bà ta chết sớm, hiện tại bà ta chết dễ dàng như vậy, Đường Trọng Nguyên vẫn còn chưa vừa lòng đâu, làm sao có thể để ý cái chết Liễu di nương có sự kỳ quái.
Về cái chết của Liễu di nương, Đường gia đành phải nói dối người ngoài, cũng như an táng bà ta long trọng. Ở lễ tang Đường Vân Nhiễm khóc chết đi sống lại, người không biết chuyện đều cảm thấy Liễu di nương mệnh tốt, sinh được một đứa con gái tốt như vậy.
Biết sự tình thật sự như Đường Tứ Tứ chỉ cười lạnh, thi thể Liễu di nương đã sớm bị Đường Trọng Nguyên sai người ném đến hoang sơn làm mồi cho bọn dã thú, trong quan tài chẳng qua chỉ là thế thân thôi.
Mà Đường Vân Nhiễm biết thế nhưng còn có thể khóc thương tâm như vậy, cô gái này, thực không phải lang tâm cẩu phế bình thường a.
Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai
Tác giả: Yên Vĩ Hồ
254 chương | 812 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Nam nhân thay lòng đổi dạ
Chương 2: Nữ nhân đoạt nam nhân nàng
Chương 3: Ác độc
Chương 4: Chiến tranh của nữ nhân
Chương 5: Hoa lại nở
Chương 6: Nữ nhân đánh địch (một)
Chương 7: Nữ nhân đánh địch (hai)
Chương 8
Chương 9: Tại sao hắn có thể làm như vậy? (một)
Chương 10: Tại sao hắn có thể làm như vậy? (hai)
Chương 11: Tại sao hắn có thể làm như vậy? (ba)
Chương 12: Tại sao hắn có thể làm như vậy? (bốn)
Chương 13: Nam độc thân nữ chưa chồng
Chương 14: Kỹ năng một của Cửu Thiên Tuế - Bá vương cường thượng cung
Chương 15: Trận tắm uyên ương khổ cực!
Chương 16: Khí phách đè bẹp tra nam
Chương 17: Tôn nghiêm nữ nhân!
Chương 18: Chia tay nam nhân gian manh
Chương 19: Nam nhân cao ngạo
Chương 20: Nữ trọng sinh PK nữ xuyên không
Chương 21: Trì hằng liễu
Chương 22: Lại có chuyện
Chương 23: Đường Vân Nhiễm, ngươi ác ta liền ác hơn ngươi!
Chương 24: Nam nhân thâm tình? Là cái trứng gì chứ!
Chương 25: Ngươi xây tường, ta liền trèo tường qua
Chương 26: Kỹ năng hai của Cửu Thiên Tuế - Nuôi dưỡng loli
Chương 27: Đấu hoặc chết!
Chương 28: Không phải dễ dàng làm nữ thần
Chương 29: Muội muội cô bé lọ lem
Chương 30: Ngươi không dùng thì trời nắng
Chương 31: Cửu Thiên Tuế, ngươi lại vô sỉ (một)
Chương 32: Cửu Thiên Tuế, ngươi lại vô sỉ (hai)
Chương 33: Cửu Thiên Tuế, ngươi lại vô sỉ (ba)
Chương 35: Thật không biết xấu hổ: Hạ lưu!
Chương 36: Muốn khi dễ nàng? Phải hỏi ta đầu tiên
Chương 37: Kỹ năng thứ ba của Cửu Thiên Tuế - Khí phách hơn người
Chương 38: Hắn tiêu rồi
Chương 39: Đừng Sợ, Ta Chỉ Là Đùa Giỡn Lưu Manh Thôi (một)!
Chương 40: Đừng sợ, ta chỉ là đùa giỡn lưu manh!(hai)
Chương 41: Đừng sợ, ta chỉ là đùa giỡn lưu manh!(ba)
Chương 42: Ngươi muốn thì ta phải cho? Đó không phải tác phong của ta!
Chương 43: Mộng đẹp dễ tỉnh!
Chương 44: Đặt trên bàn ngắm!
Chương 45: Hỗn loạn xuất hiện luôn có lối ra!
Chương 46: Người của ta cũng dám đụng?
Chương 48: Hài tử là của ai?
Chương 49: Dùng đá đập chính chân mình
Chương 50: Thiết kế đấu với phá kế, bản lĩnh ai cao hơn?
Chương 51: Có qua có lại mới toại lòng nhau
Chương 52: Dã tâm đáng sợ!
Chương 53: Tội ác không tẩy sạch!
Chương 54: Trinh tiết của Cửu Thiên Tuế!
Chương 55: Cửu thiên tuế, liêm sỉ của ngài rơi kìa!
Chương 56: Vươn móng vuốt dâm loạn về phía hắn!
Chương 57: Khi dễ nàng ta, khi dễ nàng ta!
Chương 58: Cửu Thiên Tuế rất bất công!
Chương 59: Bệnh thiên hoa
Chương 60: Cho dù chết, cũng muốn lôi ngươi theo cùng xuống địa ngục (1)
Chương 61: Cho dù chết, cũng muốn lôi ngươi theo cùng xuống địa ngục (2)
Chương 62: Có bản đốc ở đây, dù là Diêm Vương cũng không dám thu nàng!
Chương 63: Cây cỏ non chính là chuẩn bị cho lão trâu già ăn
Chương 64: Tứ Tứ phóng đại chiêu! (1)
Chương 65: Tứ Tứ phóng đại chiêu! (2)
Chương 66: Cửu Thiên Tuế thật là gã khốn kiếp không hơn không kém!
Chương 67: Mộ Dung Ngũ thất thế, Tứ Tứ uy vũ!
Chương 68: Lão trâu già đấu với cây cỏ non, áp bức cùng phản áp bức
Chương 69-1: Dục tốc tắc bất đạt, Đường Vân Nhiễm bị nắm dấu vết
Chương 70-1: Đường Tứ Tứ đấu với Đường Vân Nhiễm, Đường Vân Nhiễm thua chạy (1)
Chương 71-1: Thái tử điện hạ, nữ nhân này không phải của ngươi!
Chương 72-1: Người nào đó rất phúc hắc, đào sẵn hố chờ cây cỏ non (1)
Chương 73-1: Đêm đẹp cùng nàng trải qua (1)
Chương 74-1: Đêm đẹp cùng nàng trải qua (3)
Chương 75: Đêm đẹp cùng nàng trải qua
Chương 76-1: Đêm đẹp cùng nàng trải qua
Chương 77-1: Chờ ta, ta sẽ đến cưới nàng
Chương 78-1: Kỹ năng thứ tư của Cửu Thiên Tuế!!
Chương 79-1: Có sự kiện lớn phát sinh
Chương 80: Thà làm thê hoạn quan, không làm thiếp hoàng tử
Chương 81: Thà làm thê hoạn quan, không làm thiếp hoàng tử (2)
Chương 82: Thịnh thế đại hôn (1)
Chương 83: Thịnh thế đại hôn (2)
Chương 84: Thịnh thế đại hôn (3)
Chương 85-1: Sủng nàng lên tận trời! (1)
Chương 86: Sủng nàng lên tận trời (2)
Chương 87-1: Sủng nàng lên tận trời (3)
Chương 88-1: Kỹ năng thứ năm của Cửu Thiên Tuế: Trừ nội, chấn ngoại
Chương 89: Lão trâu già dạy dỗ tiểu thê (1)
Chương 90: Lão trâu già dạy dỗ tiểu thê (2)
Chương 91-1: Có người đến giành nhánh cỏ non của hắn
Chương 92: Đường vân nhiễm - Mộ dung ôn trạch
Chương 93: Hồ Ly PK
Chương 94: Mộ Dung Ôn Trạch bị biếm - Đường Vân Nhiễm
Chương 95: Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu
Chương 96: Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu (2)
Chương 97: Hành thích hoàng đế
Chương 98: Tân đế băng hà, hoàng tử lại một lần nữa tẩy bài!
Chương 99: Giang sơn như họa, phải có ngươi mới viên mãn (1)
Chương 100: Giang sơn như họa, phải có nàng mới viên mãn (2)
Chương 101: Giang sơn như họa, phải có nàng mới viên mãn (3)
Chương 102: Vợ chồng đồng tâm
Chương 103: Vợ chồng đông tâm (2)
Chương 104: Há lại cho người bên cạnh ngủ ngáy
Chương 105: Cung đình phong vân nguy biến (1)
Chương 106: Cung đình phong vân nguy biến (2)
Chương 107: Cung đình phong vân nguy biến (3)
Chương 108: Hồng nhan hoạ thuỷ khuynh nam nhân!
Chương 109-1: Kỹ năng số 6 của Cửu Thiên Tuế : Dưỡng thành hôn quân!
Chương 110-1: Thân phận thái giám giả của hắn bị tố giác
Chương 111-1: Thái giám giả hay nam nhân thật!
Chương 112: Kỹ thuật diễn của ảnh đế, thoát chết trong gian nguy
Chương 113: “Phu xướng phụ tuỳ” kiên định không dời
Chương 114: Cửu Thiên Tuế hạ một ván cờ lớn!
Chương 115-1: Gian phu độc phụ ăn ý 1
Chương 116-1: Sủng ngươi tận trời (3)
Chương 117-1: Nói nàng nhớ ta…được không
Chương 118: Dạy dỗ và phục tùng
Chương 119: Một nhà “hoà thuận vui vẻ khoái lạc”
Chương 120: Lãng mạn là vì có ... Người!
Chương 121: Đụng đến vợ ta, dù xa tất giết (1)
Chương 122: Đụng đến vợ ta, dù xa tất giết (2)
Chương 123: Các ngươi động đến nữ nhân của ta, bản đốc liền muốn động đến giang sơn của huynh đệ các ngươi!
Chương 124: Tứ Tứ có thai (1)
Chương 125: Tứ Tứ có thai (2)
Chương 126: Tứ Tứ có thai (3)
Chương 127: Đứa nhỏ của chúng ta sẽ giống ai?
Chương 128: Cái giá nặng nề nhất (1)
Chương 129: Cái giá nặng nề nhất (2)
Chương 130: Cái giá nặng nề nhất (3)
Chương 131: Cái giá nặng nề nhất (4)
Chương 132: Cái giá nặng nề nhất (5) - Đường Vân Nhiễm
Chương 133: Thời khắc trả thù đã đến!
Chương 134: Hại người cuối cùng hại mình!
Chương 135: Cùng đường mạt lộ
Chương 136: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
Chương 137: Chuyện mang thai bị phát hiện!
Chương 138: Hôn quân đầu hàng!
Chương 139: Nước cờ kỳ quái!
Chương 140: Tình cảm của trẫm không phải là thứ mà Đường Vân Nhiễm ngươi có thể tùy tiện đùa bỡn! (Hôn quân báo thù)
Chương 141: Đường Vân Nhiễm ta cũng không phải là người mà ngươi có thể đùa bỡn được! (Tả Thương Minh báo thù)
Chương 142: Hắn chính là một thái giám giả, bản vương có nhân chứng!
Chương 143: Ngọt, mật, mật!
Chương 144: Làm một nam nhân có trách nhiệm với vợ mình!
Chương 145: Nàng đã bước vào cửa nhà họ Quân chúng ta, ông trời cũng không thể tách hai người bọn ta ra!
Chương 146: Lựa chọn của Trì Lệ Dập!
Chương 147: Đao kiếm soàn soạt hướng về Mộ Dung Quân Thương!
Chương 148: Xẻo con cá bự!
Chương 149: Cái gì gọi là muốn phế trong muốn chết muốn phế muốn mang thai!
Chương 150: Thằng hề diễn xiếc!
Chương 151: Cái gọi là muốn chết trong muốn chết muốn phế muốn mang thai!
Chương 152: Mộ Dung Quân Thương tự bê đá đập vào chân mình!
Chương 153: Người – Thần – Bí!
Chương 154: Nam nhân này đáng giá để nàng tiếp tục sánh vai
Chương 155: Cao nhân trốn ở chỗ tối ra tay!
Chương 156: Không thể giấu được chuyện có thai!
Chương 157: Nàng muốn đi gặp người thần bí kia!
Chương 158: Trận đấu cuối cùng!
Chương 159: Đợt pháo hoa thứ ba —— người thần bí hiện thân!
Chương 160: Mục đích của người thần bí!
Chương 161: Âm mưu nhằm vào bụng nàng đã bắt đầu!
Chương 162: Ngày tốt, cảnh đẹp, có nàng, có ta!
Chương 163: Chúng ta cứ tiếp tục thế này có được không? (Phiên bản ngọt ngào đêm trung thu)
Chương 164: Mục tiêu của Mộ Dung Quân Thương: Chém giết Quân Cơ Lạc!
Chương 165: Nữ nhân may mắn mang thai!
Chương 166: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng! (một)
Chương 167: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng! (hai)
Chương 168: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng! (ba)
Chương 169: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng (bốn)
Chương 170: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng (năm)
Chương 171: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng (sáu)
Chương 172: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng (bảy)
Chương 173: Hai vợ chồng tà ác!
Chương 174: Kỹ năng thứ bảy của Cửu Thiên Tuế: Quá mức lợi hại!
Chương 175: Trốn không thoát đâu Mộ Dung Quân Thương!
Chương 176: Đứa bé trong bụng nàng chính là minh chứng tốt nhất cho việc hắn là thái giám giả! (một)
Chương 177: Đứa bé trong bụng nàng chính là minh chứng tốt nhất cho việc hắn là thái giám giả! (hai)
Chương 178: Áp đảo cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Mộ Dung Quân Thương!
Chương 179: Đoàn viên ngay trước khi bị xử tử!
Chương 180: Mộ Dung Quân Thương: Hạ màn!
Chương 181: Mục tiêu kế tiếp: Trì Lệ Dập!
Chương 182: Mục tiêu kế tiếp: Trì Lệ Dập! (hai)
Chương 183: Lộ ra dấu vết của Đường Vân Nhiễm!
Chương 184: Kỹ năng thứ tám của Cửu Thiên Tuế: Chinh phục lão "nhạc phụ" ngoan cố
Chương 185: Khắc tinh Đường Vân Nhiễm đến đây!
Chương 186: Mọi người tề tựu đông đủ!
Chương 187: Một khắc sinh tử!
Chương 188: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (I)
Chương 189: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (II)
Chương 190: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp(III)
Chương 191: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp(IV)
Chương 192: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (V)
Chương 193: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (VI)
Chương 194: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm, một mất một còn! (I)
Chương 195: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm, một mất một còn! (II)
Chương 196: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm,một mất một còn! (III)
Chương 197: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm, một mất một còn! (IV)
Chương 198: Sinh con!
Chương 199: Lễ vật của nam nhân!
Chương 200: Mỹ nam kế!
Chương 201: Chúng ta chờ chính là ngày này!
Chương 202: Trì Lệ Dập và Cửu Thiên Tuế liên thủ!
Chương 203: Ngoan độc, tuyệt tình!
Chương 204: Hai đại nam nhân tâm cơ cẩn trọng!
Chương 205: Đoàn tụ ngọt ngào như mật! (I)
Chương 206: Đoàn tụ ngọt ngào như mật! (II)
Chương 207: Đoàn tụ ngọt ngào như mật! (III)
Chương 208: Tất cả những gì của ta đều là của nàng!
Chương 209: Vợ chồng kết tóc, ân ái không rời!
Chương 210: Bởi vì có chàng nên tất cả cảnh đẹp chỉ là phụ
Chương 211: Tình yêu sâu nặng trao cho nàng!
Chương 212
Chương 213: Kế hoạch điên cuồng!
Chương 214: Có một tên hồ Ly!
Chương 215: Cửu Thiên Tuế và Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (I)
Chương 216: Cửu Thiên Tuế pk Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (II)
Chương 217: Cửu Thiên Tuế pk Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (III)
Chương 218: Cửu Thiên Tuế pk Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (IV)
Chương 219: Hứa với nàng ta sẽ trở về! (I)
Chương 220: Hứa với nàng ta sẽ trở về! (II)
Chương 221: Chỉ vì một mình nàng!
Chương 222: Chỉ vì một mình nàng!
Chương 223: Cửu Thiên Tuế lại được làm cha!
Chương 224: Đáng sợ nhất là một xác hai mạng! (I)
Chương 225: Đáng sợ nhất là một xác hai mạng (II)
Chương 226: Dạ Kiêu Cửu gặp hạn! (I)
Chương 227: Dạ Kiêu Cửu gặp hạn! (II)
Chương 228: Nàng... Không hổ là nữ nhân của Quân Cơ Lạc!
Chương 229: Như vậy có chút đáng yêu...
Chương 230: Nàng còn sống...
Chương 231: Đem Đường Vân Nhiễm trở thành lễ vật tặng cho nàng...
Chương 232: Hoa nở vì đế vương, vừa nở đã tàn!
Chương 233: Đại hôn của Dạ Kiêu Cửu!
Chương 234: Cửu Thiên Tuế xuất hiện (I)
Chương 235: Cửu Thiên Tuế xuất hiện (II)
Chương 236: Cửu Thiên Tuế xuất hiện (III)
Chương 237: Cửu Thiên Tuế xuất hiện (IV)
Chương 238: Sống chết có nhau, ân ái không xa rời
Chương 239: Dạ Kiêu Cửu thất bại! (I)
Chương 240: Dạ Kiêu Cửu thất bại! (II)
Chương 241: Chỉ yêu có mình nàng (I)
Chương 242: Mộ Dung Vân Tiện tàn đời
Chương 243: Triều đình nổi phong ba!
Chương 244: Đại kết cục thứ nhất: Giang sơn, quyền thế, tất cả đều tặng nàng!
Chương 245: Đại kết cục thứ hai: Trận chiến cuối cùng!
Chương 246: Đại kết cục thứ ba: Chiếm lấy tâm của ta cả đời, ta dành cả đời của ta cho nàng! (I)
Chương 247: Đại kết cụ thứ ba: Chiếm lấy tâm của ta cả đời, ta dành cả đời cho nàng!(II)
Chương 248: Phiên ngoại 1: Muôn sông nghìn núi, năm tháng dài lâu! (I)
Chương 249: Muôn sông nghìn núi, năm tháng dài lâu! (II)
Chương 250: Phiên ngoại 3: Muôn sông nghìn núi, năm tháng dài lâu! (III)
Chương 251: Phiên ngoại 4: Muôn sông nghìn núi, năm tháng dài lâu! (IV)
Chương 252: Phiên ngoại 5: Con rể cái gì cũng tốt khiến người ta chán ghét!
Chương 253: Phiên ngoại 6: Cửu Thiên Tuế phải gả nữ nhi
Chương 254: Phiên ngoại 7: Nhạc phụ kén chọn!
Chương 255: Phiên ngoại 8: Nguyện một lòng một dạ, bên nhau tới khi bạc đầu!
Chương 256: Viên mãn không trọn vẹn!
Không tìm thấy chương nào phù hợp