Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 25: Ngươi xây tường, ta liền trèo tường qua
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
_Editor: boong412
Đường Vân Nhiễm nghĩ Hương Huệ này cũng chỉ là một tiểu nhân vật, giống như ả nha hoàn ấm giường của Đường Trọng Nguyên mà nàng xử lí trước đó cũng không khác nhau mấy. Nhưng lần này nàng ta sai lầm rồi khi đụng vào đinh sắt là Hương Huệ. Sau cùng nhờ Đường lão phu nhân và Đường Tứ Tứ mà Hương Huệ thành công trở thành di nương. Đang độ tuổi thanh xuân mơn mởn như vậy, lại thêm xuất thân từ thanh lâu nên Hương Huệ đương nhiên hiểu được thế nào là tình thú phòng the, theo đó mà dạy dỗ được lòng lẫn thân thể Đường Trọng Nguyên xoay quanh nàng.
Ngược lại Liễu di nương mấy ngày nay ăn uống buồn chán. "Nhiễm Nhi, đây là cái gì, sao lại mỏng như vậy?" Liễu di nương cầm quần áo mỏng như cánh ve trong tay, vẻ mặt xấu hổ. Trời ạ, Nhiễm Nhi thế mà làm quần áo mỏng như vậy cho nàng. Này cái này mặc vào cùng với không mặc thì có gì khác nhau?
Đường Vân Nhiễm liếc mắt nhìn Liễu di nương, nhẹ giọng nói "Cái này gọi là nội-y-tình-thú, buổi tối người mặc cái này, lại làm theo lời con nói đảm bảo cha liền ở lại phòng người mấy ngày liền."
"Nhưng mà Nhiễm Nhi, mỏng như vậy, liệu cha con có thấy ta quá lẳng lơ?" Liễu di nương vuốt vuốt bộ quần áo mỏng manh đó, hình dáng kỳ lạ, vừa hở lại vừa mỏng.
Đường Vân Nhiễm hừ lạnh, xét lòng nam nhân mà nói, nữ nhân không mặc quần áo chỉ có thời điểm g*** h**n. Đương nhiên nếu cứ như vậy mà câu dẫn thì cũng không tốt chỉ có loại nội y tình thú này, ẩn ẩn hiện hiện, lộ nhưng không lộ mới là thứ trêu chọc thần kinh nam nhân tốt nhất.
"Di nương, người có nghĩ đến việc sinh cho Nhiễm Nhi một đệ đệ không?" Nàng bắt đầu nghiêm túc hỏi.
"Nằm mơ đều muốn như thế." Trước mặt nữ nhi của mình, Liễu di nương không thèm che dấu.
"Vậy ngươi có bằng lòng để cha bị Hương Huệ kia câu dẫn đi không?"
"Đương nhiên là không muốn!" Nếu không có sự sủng ái của Đường Trọng Nguyên, ở tại Đường phủ này bọn họ liền không biết dựa vào ai.
"Cho nên nữ nhi sẽ không hại người. Người cứ yên tâm mặc cái này vào, hơn nữa con sẽ dạy người thêm vài chiêu, cam đoan có thể làm cho cha sẽ lại để mắt ngay tại người của nương." Nàng muốn biến Đường gia này thành một bãi chiến trường, nếu không sau đó nàng sẽ lâm vào thế bị động.
Chỉ cần trong lòng Đường Trọng Nguyên còn nhớ tới bọn họ thì bọn họ trong phủ này mới có chỗ đứng.
Buổi tối, quả nhiên Liễu di nương làm theo lời Đường Vân Nhiễm. Lúc này Đường Trọng Nguyên thật sự hứng thú. Ngày hôm sau, ngày thứ ba, ngày thứ tư... Đường Trọng Nguyên vẫn nghỉ lại ở phòng Liễu di nương.
Hương Huệ không chịu nổi, nàng liền đi tìm Đường Tứ Tứ cầu cứu. Trong Băng Phong uyển, Đường Tứ Tứ lúc này đang ngồi ở bàn trang điểm, Thanh Nhi cài cho nàng một trâm hoa lên búi tóc, nàng miễn cưỡng nói "Hương di nương thật đúng là tìm sai người rồi. Đường phủ chúng ta, dù có là cha ta đi nữa thì người vẫn sợ tổ mẫu. Hiện tại cha ta đã có Liễu di nương hầu hạ, Hương di nương người vừa vặn có thời gian mà đi hiếu kính lão nhân gia rồi."
Một câu nhắc nhỏ Hương Huệ, nàng lập tức được sáng tỏ. Đúng vậy, Liễu di nương cho dù có được sủng ái thì sao. Chỉ cần nàng có được lòng của lão phu nhân thì những tháng ngày sau tại Đường gia này nàng cũng sẽ không quá khó khăn.
Được chỉ điểm Hương Huệ một lòng liền chạy như bay ra ngoài, muốn đến hiếu kính với lão phu nhân. Đường Tứ Tứ cười nói "Hương di nương đừng vội, ngày trước ta cùng người đổi huân hương với nhau, người còn nói người không có. Nghĩ cũng lạ, trước giờ huân hương ta đều đem cho người. Vài ngày này tiết trời thay đổi, Thanh Nhi không chú ý đều đem huân hương ở đốt hết. Ta đã muốn trách cứ Thanh Nhi nhưng mà nếu không có huân hương này thì tối ta lại ngủ không yên. Hay là vậy đi, ta có bạch liên hương mà tổ mẫu từng ban cho, ta lấy cái này đổi cùng di nương nhé?"
Hương Huệ vẻ mặt được sủng mà lo sợ "Nhị tiểu thư ưu ái Hương Huệ. Hương Huệ có được ngày hôm nay đều là phúc khí Nhị tiểu thư ban tặng. Loại huân hương này mấy ngày nay ta cũng có dùng, ta cho nha hoàn đi lấy là được, người cứ giữ lại đi."
Hương Huệ không biết loại huân hương này gọi là gì nhưng nàng thấy mùi thơm nó dễ chịu. Mấy hôm nay Đường Trọng Nguyên đến phòng nàng thì nàng đều cho người đốt huân hương này.
Hương Huệ cười cười liền thấy nha hoàn của mình đem hương đến. Đường Tứ Tứ lệnh Thanh Nhi đi cất huân hương, lại cho Huệ Hương một bao bạch liên hương cùng rất nhiều trang sức. Hương Huệ vốn không muốn nhận nhưng cuối cùng vẫn phải ậm ừ nhận.
Hương Huệ cảm thấy thỏa mãn liền rời khỏi Băng Phong uyển. Mà sau khi nàng ta rời đi, một nha hoàn khác bên người Đường Tứ Tứ là Thúy Nhi vừa nghe lén cuộc nói chuyện của Hương Huệ cùng Đường Tứ Tứ cũng tìm cớ rời đi Băng Phong uyển.
Đến khi trong phòng không còn người ngoài, Đường Tứ Tứ nhìn chằm chằm bao hương mà di nương đem đến, vẻ mặt bình thản phân phó "Thanh Nhi, ngươi lặng lẽ đem huân hương này xử lý đi. Nhớ kỹ, đừng cho bất cứ ai nhìn thấy."
Thanh Nhi gật đầu, buổi tối thừa dịp đêm tối tĩnh mịch đem huân hương này chôn ở vườn hoa sân trước. Nhưng khi nàng vừa rời đi, từ trong bóng đêm có người lén lút đi đến vườn hoa đào lên huân hương Thanh Nhi vừa chôn.
Đường Vân Nhiễm nghĩ Hương Huệ này cũng chỉ là một tiểu nhân vật, giống như ả nha hoàn ấm giường của Đường Trọng Nguyên mà nàng xử lí trước đó cũng không khác nhau mấy. Nhưng lần này nàng ta sai lầm rồi khi đụng vào đinh sắt là Hương Huệ. Sau cùng nhờ Đường lão phu nhân và Đường Tứ Tứ mà Hương Huệ thành công trở thành di nương. Đang độ tuổi thanh xuân mơn mởn như vậy, lại thêm xuất thân từ thanh lâu nên Hương Huệ đương nhiên hiểu được thế nào là tình thú phòng the, theo đó mà dạy dỗ được lòng lẫn thân thể Đường Trọng Nguyên xoay quanh nàng.
Ngược lại Liễu di nương mấy ngày nay ăn uống buồn chán. "Nhiễm Nhi, đây là cái gì, sao lại mỏng như vậy?" Liễu di nương cầm quần áo mỏng như cánh ve trong tay, vẻ mặt xấu hổ. Trời ạ, Nhiễm Nhi thế mà làm quần áo mỏng như vậy cho nàng. Này cái này mặc vào cùng với không mặc thì có gì khác nhau?
Đường Vân Nhiễm liếc mắt nhìn Liễu di nương, nhẹ giọng nói "Cái này gọi là nội-y-tình-thú, buổi tối người mặc cái này, lại làm theo lời con nói đảm bảo cha liền ở lại phòng người mấy ngày liền."
"Nhưng mà Nhiễm Nhi, mỏng như vậy, liệu cha con có thấy ta quá lẳng lơ?" Liễu di nương vuốt vuốt bộ quần áo mỏng manh đó, hình dáng kỳ lạ, vừa hở lại vừa mỏng.
Đường Vân Nhiễm hừ lạnh, xét lòng nam nhân mà nói, nữ nhân không mặc quần áo chỉ có thời điểm g*** h**n. Đương nhiên nếu cứ như vậy mà câu dẫn thì cũng không tốt chỉ có loại nội y tình thú này, ẩn ẩn hiện hiện, lộ nhưng không lộ mới là thứ trêu chọc thần kinh nam nhân tốt nhất.
"Di nương, người có nghĩ đến việc sinh cho Nhiễm Nhi một đệ đệ không?" Nàng bắt đầu nghiêm túc hỏi.
"Nằm mơ đều muốn như thế." Trước mặt nữ nhi của mình, Liễu di nương không thèm che dấu.
"Vậy ngươi có bằng lòng để cha bị Hương Huệ kia câu dẫn đi không?"
"Đương nhiên là không muốn!" Nếu không có sự sủng ái của Đường Trọng Nguyên, ở tại Đường phủ này bọn họ liền không biết dựa vào ai.
"Cho nên nữ nhi sẽ không hại người. Người cứ yên tâm mặc cái này vào, hơn nữa con sẽ dạy người thêm vài chiêu, cam đoan có thể làm cho cha sẽ lại để mắt ngay tại người của nương." Nàng muốn biến Đường gia này thành một bãi chiến trường, nếu không sau đó nàng sẽ lâm vào thế bị động.
Chỉ cần trong lòng Đường Trọng Nguyên còn nhớ tới bọn họ thì bọn họ trong phủ này mới có chỗ đứng.
Buổi tối, quả nhiên Liễu di nương làm theo lời Đường Vân Nhiễm. Lúc này Đường Trọng Nguyên thật sự hứng thú. Ngày hôm sau, ngày thứ ba, ngày thứ tư... Đường Trọng Nguyên vẫn nghỉ lại ở phòng Liễu di nương.
Hương Huệ không chịu nổi, nàng liền đi tìm Đường Tứ Tứ cầu cứu. Trong Băng Phong uyển, Đường Tứ Tứ lúc này đang ngồi ở bàn trang điểm, Thanh Nhi cài cho nàng một trâm hoa lên búi tóc, nàng miễn cưỡng nói "Hương di nương thật đúng là tìm sai người rồi. Đường phủ chúng ta, dù có là cha ta đi nữa thì người vẫn sợ tổ mẫu. Hiện tại cha ta đã có Liễu di nương hầu hạ, Hương di nương người vừa vặn có thời gian mà đi hiếu kính lão nhân gia rồi."
Một câu nhắc nhỏ Hương Huệ, nàng lập tức được sáng tỏ. Đúng vậy, Liễu di nương cho dù có được sủng ái thì sao. Chỉ cần nàng có được lòng của lão phu nhân thì những tháng ngày sau tại Đường gia này nàng cũng sẽ không quá khó khăn.
Được chỉ điểm Hương Huệ một lòng liền chạy như bay ra ngoài, muốn đến hiếu kính với lão phu nhân. Đường Tứ Tứ cười nói "Hương di nương đừng vội, ngày trước ta cùng người đổi huân hương với nhau, người còn nói người không có. Nghĩ cũng lạ, trước giờ huân hương ta đều đem cho người. Vài ngày này tiết trời thay đổi, Thanh Nhi không chú ý đều đem huân hương ở đốt hết. Ta đã muốn trách cứ Thanh Nhi nhưng mà nếu không có huân hương này thì tối ta lại ngủ không yên. Hay là vậy đi, ta có bạch liên hương mà tổ mẫu từng ban cho, ta lấy cái này đổi cùng di nương nhé?"
Hương Huệ vẻ mặt được sủng mà lo sợ "Nhị tiểu thư ưu ái Hương Huệ. Hương Huệ có được ngày hôm nay đều là phúc khí Nhị tiểu thư ban tặng. Loại huân hương này mấy ngày nay ta cũng có dùng, ta cho nha hoàn đi lấy là được, người cứ giữ lại đi."
Hương Huệ không biết loại huân hương này gọi là gì nhưng nàng thấy mùi thơm nó dễ chịu. Mấy hôm nay Đường Trọng Nguyên đến phòng nàng thì nàng đều cho người đốt huân hương này.
Hương Huệ cười cười liền thấy nha hoàn của mình đem hương đến. Đường Tứ Tứ lệnh Thanh Nhi đi cất huân hương, lại cho Huệ Hương một bao bạch liên hương cùng rất nhiều trang sức. Hương Huệ vốn không muốn nhận nhưng cuối cùng vẫn phải ậm ừ nhận.
Hương Huệ cảm thấy thỏa mãn liền rời khỏi Băng Phong uyển. Mà sau khi nàng ta rời đi, một nha hoàn khác bên người Đường Tứ Tứ là Thúy Nhi vừa nghe lén cuộc nói chuyện của Hương Huệ cùng Đường Tứ Tứ cũng tìm cớ rời đi Băng Phong uyển.
Đến khi trong phòng không còn người ngoài, Đường Tứ Tứ nhìn chằm chằm bao hương mà di nương đem đến, vẻ mặt bình thản phân phó "Thanh Nhi, ngươi lặng lẽ đem huân hương này xử lý đi. Nhớ kỹ, đừng cho bất cứ ai nhìn thấy."
Thanh Nhi gật đầu, buổi tối thừa dịp đêm tối tĩnh mịch đem huân hương này chôn ở vườn hoa sân trước. Nhưng khi nàng vừa rời đi, từ trong bóng đêm có người lén lút đi đến vườn hoa đào lên huân hương Thanh Nhi vừa chôn.
Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai
Tác giả: Yên Vĩ Hồ
254 chương | 696 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Nam nhân thay lòng đổi dạ
Chương 2: Nữ nhân đoạt nam nhân nàng
Chương 3: Ác độc
Chương 4: Chiến tranh của nữ nhân
Chương 5: Hoa lại nở
Chương 6: Nữ nhân đánh địch (một)
Chương 7: Nữ nhân đánh địch (hai)
Chương 8
Chương 9: Tại sao hắn có thể làm như vậy? (một)
Chương 10: Tại sao hắn có thể làm như vậy? (hai)
Chương 11: Tại sao hắn có thể làm như vậy? (ba)
Chương 12: Tại sao hắn có thể làm như vậy? (bốn)
Chương 13: Nam độc thân nữ chưa chồng
Chương 14: Kỹ năng một của Cửu Thiên Tuế - Bá vương cường thượng cung
Chương 15: Trận tắm uyên ương khổ cực!
Chương 16: Khí phách đè bẹp tra nam
Chương 17: Tôn nghiêm nữ nhân!
Chương 18: Chia tay nam nhân gian manh
Chương 19: Nam nhân cao ngạo
Chương 20: Nữ trọng sinh PK nữ xuyên không
Chương 21: Trì hằng liễu
Chương 22: Lại có chuyện
Chương 23: Đường Vân Nhiễm, ngươi ác ta liền ác hơn ngươi!
Chương 24: Nam nhân thâm tình? Là cái trứng gì chứ!
Chương 25: Ngươi xây tường, ta liền trèo tường qua
Chương 26: Kỹ năng hai của Cửu Thiên Tuế - Nuôi dưỡng loli
Chương 27: Đấu hoặc chết!
Chương 28: Không phải dễ dàng làm nữ thần
Chương 29: Muội muội cô bé lọ lem
Chương 30: Ngươi không dùng thì trời nắng
Chương 31: Cửu Thiên Tuế, ngươi lại vô sỉ (một)
Chương 32: Cửu Thiên Tuế, ngươi lại vô sỉ (hai)
Chương 33: Cửu Thiên Tuế, ngươi lại vô sỉ (ba)
Chương 35: Thật không biết xấu hổ: Hạ lưu!
Chương 36: Muốn khi dễ nàng? Phải hỏi ta đầu tiên
Chương 37: Kỹ năng thứ ba của Cửu Thiên Tuế - Khí phách hơn người
Chương 38: Hắn tiêu rồi
Chương 39: Đừng Sợ, Ta Chỉ Là Đùa Giỡn Lưu Manh Thôi (một)!
Chương 40: Đừng sợ, ta chỉ là đùa giỡn lưu manh!(hai)
Chương 41: Đừng sợ, ta chỉ là đùa giỡn lưu manh!(ba)
Chương 42: Ngươi muốn thì ta phải cho? Đó không phải tác phong của ta!
Chương 43: Mộng đẹp dễ tỉnh!
Chương 44: Đặt trên bàn ngắm!
Chương 45: Hỗn loạn xuất hiện luôn có lối ra!
Chương 46: Người của ta cũng dám đụng?
Chương 48: Hài tử là của ai?
Chương 49: Dùng đá đập chính chân mình
Chương 50: Thiết kế đấu với phá kế, bản lĩnh ai cao hơn?
Chương 51: Có qua có lại mới toại lòng nhau
Chương 52: Dã tâm đáng sợ!
Chương 53: Tội ác không tẩy sạch!
Chương 54: Trinh tiết của Cửu Thiên Tuế!
Chương 55: Cửu thiên tuế, liêm sỉ của ngài rơi kìa!
Chương 56: Vươn móng vuốt dâm loạn về phía hắn!
Chương 57: Khi dễ nàng ta, khi dễ nàng ta!
Chương 58: Cửu Thiên Tuế rất bất công!
Chương 59: Bệnh thiên hoa
Chương 60: Cho dù chết, cũng muốn lôi ngươi theo cùng xuống địa ngục (1)
Chương 61: Cho dù chết, cũng muốn lôi ngươi theo cùng xuống địa ngục (2)
Chương 62: Có bản đốc ở đây, dù là Diêm Vương cũng không dám thu nàng!
Chương 63: Cây cỏ non chính là chuẩn bị cho lão trâu già ăn
Chương 64: Tứ Tứ phóng đại chiêu! (1)
Chương 65: Tứ Tứ phóng đại chiêu! (2)
Chương 66: Cửu Thiên Tuế thật là gã khốn kiếp không hơn không kém!
Chương 67: Mộ Dung Ngũ thất thế, Tứ Tứ uy vũ!
Chương 68: Lão trâu già đấu với cây cỏ non, áp bức cùng phản áp bức
Chương 69-1: Dục tốc tắc bất đạt, Đường Vân Nhiễm bị nắm dấu vết
Chương 70-1: Đường Tứ Tứ đấu với Đường Vân Nhiễm, Đường Vân Nhiễm thua chạy (1)
Chương 71-1: Thái tử điện hạ, nữ nhân này không phải của ngươi!
Chương 72-1: Người nào đó rất phúc hắc, đào sẵn hố chờ cây cỏ non (1)
Chương 73-1: Đêm đẹp cùng nàng trải qua (1)
Chương 74-1: Đêm đẹp cùng nàng trải qua (3)
Chương 75: Đêm đẹp cùng nàng trải qua
Chương 76-1: Đêm đẹp cùng nàng trải qua
Chương 77-1: Chờ ta, ta sẽ đến cưới nàng
Chương 78-1: Kỹ năng thứ tư của Cửu Thiên Tuế!!
Chương 79-1: Có sự kiện lớn phát sinh
Chương 80: Thà làm thê hoạn quan, không làm thiếp hoàng tử
Chương 81: Thà làm thê hoạn quan, không làm thiếp hoàng tử (2)
Chương 82: Thịnh thế đại hôn (1)
Chương 83: Thịnh thế đại hôn (2)
Chương 84: Thịnh thế đại hôn (3)
Chương 85-1: Sủng nàng lên tận trời! (1)
Chương 86: Sủng nàng lên tận trời (2)
Chương 87-1: Sủng nàng lên tận trời (3)
Chương 88-1: Kỹ năng thứ năm của Cửu Thiên Tuế: Trừ nội, chấn ngoại
Chương 89: Lão trâu già dạy dỗ tiểu thê (1)
Chương 90: Lão trâu già dạy dỗ tiểu thê (2)
Chương 91-1: Có người đến giành nhánh cỏ non của hắn
Chương 92: Đường vân nhiễm - Mộ dung ôn trạch
Chương 93: Hồ Ly PK
Chương 94: Mộ Dung Ôn Trạch bị biếm - Đường Vân Nhiễm
Chương 95: Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu
Chương 96: Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu (2)
Chương 97: Hành thích hoàng đế
Chương 98: Tân đế băng hà, hoàng tử lại một lần nữa tẩy bài!
Chương 99: Giang sơn như họa, phải có ngươi mới viên mãn (1)
Chương 100: Giang sơn như họa, phải có nàng mới viên mãn (2)
Chương 101: Giang sơn như họa, phải có nàng mới viên mãn (3)
Chương 102: Vợ chồng đồng tâm
Chương 103: Vợ chồng đông tâm (2)
Chương 104: Há lại cho người bên cạnh ngủ ngáy
Chương 105: Cung đình phong vân nguy biến (1)
Chương 106: Cung đình phong vân nguy biến (2)
Chương 107: Cung đình phong vân nguy biến (3)
Chương 108: Hồng nhan hoạ thuỷ khuynh nam nhân!
Chương 109-1: Kỹ năng số 6 của Cửu Thiên Tuế : Dưỡng thành hôn quân!
Chương 110-1: Thân phận thái giám giả của hắn bị tố giác
Chương 111-1: Thái giám giả hay nam nhân thật!
Chương 112: Kỹ thuật diễn của ảnh đế, thoát chết trong gian nguy
Chương 113: “Phu xướng phụ tuỳ” kiên định không dời
Chương 114: Cửu Thiên Tuế hạ một ván cờ lớn!
Chương 115-1: Gian phu độc phụ ăn ý 1
Chương 116-1: Sủng ngươi tận trời (3)
Chương 117-1: Nói nàng nhớ ta…được không
Chương 118: Dạy dỗ và phục tùng
Chương 119: Một nhà “hoà thuận vui vẻ khoái lạc”
Chương 120: Lãng mạn là vì có ... Người!
Chương 121: Đụng đến vợ ta, dù xa tất giết (1)
Chương 122: Đụng đến vợ ta, dù xa tất giết (2)
Chương 123: Các ngươi động đến nữ nhân của ta, bản đốc liền muốn động đến giang sơn của huynh đệ các ngươi!
Chương 124: Tứ Tứ có thai (1)
Chương 125: Tứ Tứ có thai (2)
Chương 126: Tứ Tứ có thai (3)
Chương 127: Đứa nhỏ của chúng ta sẽ giống ai?
Chương 128: Cái giá nặng nề nhất (1)
Chương 129: Cái giá nặng nề nhất (2)
Chương 130: Cái giá nặng nề nhất (3)
Chương 131: Cái giá nặng nề nhất (4)
Chương 132: Cái giá nặng nề nhất (5) - Đường Vân Nhiễm
Chương 133: Thời khắc trả thù đã đến!
Chương 134: Hại người cuối cùng hại mình!
Chương 135: Cùng đường mạt lộ
Chương 136: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
Chương 137: Chuyện mang thai bị phát hiện!
Chương 138: Hôn quân đầu hàng!
Chương 139: Nước cờ kỳ quái!
Chương 140: Tình cảm của trẫm không phải là thứ mà Đường Vân Nhiễm ngươi có thể tùy tiện đùa bỡn! (Hôn quân báo thù)
Chương 141: Đường Vân Nhiễm ta cũng không phải là người mà ngươi có thể đùa bỡn được! (Tả Thương Minh báo thù)
Chương 142: Hắn chính là một thái giám giả, bản vương có nhân chứng!
Chương 143: Ngọt, mật, mật!
Chương 144: Làm một nam nhân có trách nhiệm với vợ mình!
Chương 145: Nàng đã bước vào cửa nhà họ Quân chúng ta, ông trời cũng không thể tách hai người bọn ta ra!
Chương 146: Lựa chọn của Trì Lệ Dập!
Chương 147: Đao kiếm soàn soạt hướng về Mộ Dung Quân Thương!
Chương 148: Xẻo con cá bự!
Chương 149: Cái gì gọi là muốn phế trong muốn chết muốn phế muốn mang thai!
Chương 150: Thằng hề diễn xiếc!
Chương 151: Cái gọi là muốn chết trong muốn chết muốn phế muốn mang thai!
Chương 152: Mộ Dung Quân Thương tự bê đá đập vào chân mình!
Chương 153: Người – Thần – Bí!
Chương 154: Nam nhân này đáng giá để nàng tiếp tục sánh vai
Chương 155: Cao nhân trốn ở chỗ tối ra tay!
Chương 156: Không thể giấu được chuyện có thai!
Chương 157: Nàng muốn đi gặp người thần bí kia!
Chương 158: Trận đấu cuối cùng!
Chương 159: Đợt pháo hoa thứ ba —— người thần bí hiện thân!
Chương 160: Mục đích của người thần bí!
Chương 161: Âm mưu nhằm vào bụng nàng đã bắt đầu!
Chương 162: Ngày tốt, cảnh đẹp, có nàng, có ta!
Chương 163: Chúng ta cứ tiếp tục thế này có được không? (Phiên bản ngọt ngào đêm trung thu)
Chương 164: Mục tiêu của Mộ Dung Quân Thương: Chém giết Quân Cơ Lạc!
Chương 165: Nữ nhân may mắn mang thai!
Chương 166: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng! (một)
Chương 167: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng! (hai)
Chương 168: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng! (ba)
Chương 169: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng (bốn)
Chương 170: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng (năm)
Chương 171: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng (sáu)
Chương 172: Quân Cơ Lạc VS Mộ Dung Quân Thương, trận chiến cuối cùng (bảy)
Chương 173: Hai vợ chồng tà ác!
Chương 174: Kỹ năng thứ bảy của Cửu Thiên Tuế: Quá mức lợi hại!
Chương 175: Trốn không thoát đâu Mộ Dung Quân Thương!
Chương 176: Đứa bé trong bụng nàng chính là minh chứng tốt nhất cho việc hắn là thái giám giả! (một)
Chương 177: Đứa bé trong bụng nàng chính là minh chứng tốt nhất cho việc hắn là thái giám giả! (hai)
Chương 178: Áp đảo cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Mộ Dung Quân Thương!
Chương 179: Đoàn viên ngay trước khi bị xử tử!
Chương 180: Mộ Dung Quân Thương: Hạ màn!
Chương 181: Mục tiêu kế tiếp: Trì Lệ Dập!
Chương 182: Mục tiêu kế tiếp: Trì Lệ Dập! (hai)
Chương 183: Lộ ra dấu vết của Đường Vân Nhiễm!
Chương 184: Kỹ năng thứ tám của Cửu Thiên Tuế: Chinh phục lão "nhạc phụ" ngoan cố
Chương 185: Khắc tinh Đường Vân Nhiễm đến đây!
Chương 186: Mọi người tề tựu đông đủ!
Chương 187: Một khắc sinh tử!
Chương 188: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (I)
Chương 189: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (II)
Chương 190: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp(III)
Chương 191: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp(IV)
Chương 192: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (V)
Chương 193: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (VI)
Chương 194: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm, một mất một còn! (I)
Chương 195: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm, một mất một còn! (II)
Chương 196: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm,một mất một còn! (III)
Chương 197: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm, một mất một còn! (IV)
Chương 198: Sinh con!
Chương 199: Lễ vật của nam nhân!
Chương 200: Mỹ nam kế!
Chương 201: Chúng ta chờ chính là ngày này!
Chương 202: Trì Lệ Dập và Cửu Thiên Tuế liên thủ!
Chương 203: Ngoan độc, tuyệt tình!
Chương 204: Hai đại nam nhân tâm cơ cẩn trọng!
Chương 205: Đoàn tụ ngọt ngào như mật! (I)
Chương 206: Đoàn tụ ngọt ngào như mật! (II)
Chương 207: Đoàn tụ ngọt ngào như mật! (III)
Chương 208: Tất cả những gì của ta đều là của nàng!
Chương 209: Vợ chồng kết tóc, ân ái không rời!
Chương 210: Bởi vì có chàng nên tất cả cảnh đẹp chỉ là phụ
Chương 211: Tình yêu sâu nặng trao cho nàng!
Chương 212
Chương 213: Kế hoạch điên cuồng!
Chương 214: Có một tên hồ Ly!
Chương 215: Cửu Thiên Tuế và Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (I)
Chương 216: Cửu Thiên Tuế pk Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (II)
Chương 217: Cửu Thiên Tuế pk Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (III)
Chương 218: Cửu Thiên Tuế pk Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (IV)
Chương 219: Hứa với nàng ta sẽ trở về! (I)
Chương 220: Hứa với nàng ta sẽ trở về! (II)
Chương 221: Chỉ vì một mình nàng!
Chương 222: Chỉ vì một mình nàng!
Chương 223: Cửu Thiên Tuế lại được làm cha!
Chương 224: Đáng sợ nhất là một xác hai mạng! (I)
Chương 225: Đáng sợ nhất là một xác hai mạng (II)
Chương 226: Dạ Kiêu Cửu gặp hạn! (I)
Chương 227: Dạ Kiêu Cửu gặp hạn! (II)
Chương 228: Nàng... Không hổ là nữ nhân của Quân Cơ Lạc!
Chương 229: Như vậy có chút đáng yêu...
Chương 230: Nàng còn sống...
Chương 231: Đem Đường Vân Nhiễm trở thành lễ vật tặng cho nàng...
Chương 232: Hoa nở vì đế vương, vừa nở đã tàn!
Chương 233: Đại hôn của Dạ Kiêu Cửu!
Chương 234: Cửu Thiên Tuế xuất hiện (I)
Chương 235: Cửu Thiên Tuế xuất hiện (II)
Chương 236: Cửu Thiên Tuế xuất hiện (III)
Chương 237: Cửu Thiên Tuế xuất hiện (IV)
Chương 238: Sống chết có nhau, ân ái không xa rời
Chương 239: Dạ Kiêu Cửu thất bại! (I)
Chương 240: Dạ Kiêu Cửu thất bại! (II)
Chương 241: Chỉ yêu có mình nàng (I)
Chương 242: Mộ Dung Vân Tiện tàn đời
Chương 243: Triều đình nổi phong ba!
Chương 244: Đại kết cục thứ nhất: Giang sơn, quyền thế, tất cả đều tặng nàng!
Chương 245: Đại kết cục thứ hai: Trận chiến cuối cùng!
Chương 246: Đại kết cục thứ ba: Chiếm lấy tâm của ta cả đời, ta dành cả đời của ta cho nàng! (I)
Chương 247: Đại kết cụ thứ ba: Chiếm lấy tâm của ta cả đời, ta dành cả đời cho nàng!(II)
Chương 248: Phiên ngoại 1: Muôn sông nghìn núi, năm tháng dài lâu! (I)
Chương 249: Muôn sông nghìn núi, năm tháng dài lâu! (II)
Chương 250: Phiên ngoại 3: Muôn sông nghìn núi, năm tháng dài lâu! (III)
Chương 251: Phiên ngoại 4: Muôn sông nghìn núi, năm tháng dài lâu! (IV)
Chương 252: Phiên ngoại 5: Con rể cái gì cũng tốt khiến người ta chán ghét!
Chương 253: Phiên ngoại 6: Cửu Thiên Tuế phải gả nữ nhi
Chương 254: Phiên ngoại 7: Nhạc phụ kén chọn!
Chương 255: Phiên ngoại 8: Nguyện một lòng một dạ, bên nhau tới khi bạc đầu!
Chương 256: Viên mãn không trọn vẹn!
Không tìm thấy chương nào phù hợp