Độc Sủng Lang Vương Hậu
-
127Chương
-
229,000Chữ
-
339Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Hoàn thànhTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Giới thiệu truyện ngôn tình cuốn hút này:
Thế kỉ X, Triều Quốc giới trướng vua Cơ Văn xảy ra loạn lạc. Từ hai cánh Nam Bắc, đội quân nhà Tần tổng tiến công, hòng đánh chiếm tỉnh Trúc, Phong An và Mạnh Hà.
Triều Quốc sớm đã có chuẩn bị. Một đội quân đánh từ Lục Viên thành ra Miên Trúc. Nhưng trên đường, đến giữa núi Ngự Phong thì bị mai phục, toàn quân hy sinh.
Hoàng đế Cơ Văn lo ngại, triều đình ngày đêm thắp đèn, bàn bạc đối sách.
“Khởi bẩm bệ hạ, đội quân nhà Tần nổi tiếng hung hăng, e rằng đã sớm lên kế hoạch. Nếu chúng ta cứ tiếp tục lao đầu mù quáng như vậy, e rằng sẽ sớm không chống trụ nổi.” Trần thái sử đứng dưới triều cúi đầu. Áo mũ quan cũng vì động tác của ông mà lung lay.
Vua Cơ Văn đưa tay xoa xoa thái dương. Vấn đề giao chiến giữa hai nước sớm đã phát sinh. Ông cũng đã chuẩn bị phương án xung chiến thích hợp. Nhưng không ngờ lại bị đá một vố đau thương như vậy.
Không thể trách kế hoạch của ông không chu toàn. Chỉ trách ông luôn lo đánh giặc ngoài, quên mất phòng giặc trong.
Thái thú Miên Trúc ở dưới mí mắt của ông dám cấu kết với giặc, tạo phản, bày mưu tính kế, hòng lật đổ Cơ gia, độc chiếm Triều Quốc.
Xem ra phen này, ngoài đánh đuổi quân Tần còn phải chỉnh đốn lại hàng ngũ quan lại trong triều. Người có lòng giúp vui ắt sẽ trọng thưởng. Ngược lại, kẻ tính kế mưu phản, tuyệt không thể dung tha.
“Vậy ngươi có kế hoạch gì, nói cho trẫm nghe thử.”
Được lệnh của vua, Trần thái sử hào hứng cúi đầu bẩm báo: “Bẩm bệ hạ, binh sĩ Triều Quốc chúng ta cường tráng tuấn kiện, tùy thời có thể xuất chinh. Chỉ có điều, ngoài binh mạnh còn cần tướng giỏi. Hai lần trước đều hy sinh vì không có chiến thuật rõ ràng. Thần hi vọng sẽ có một vị tướng đứng đầu dẫn đội, lãnh đạo tiến công.”
Thế kỉ X, Triều Quốc giới trướng vua Cơ Văn xảy ra loạn lạc. Từ hai cánh Nam Bắc, đội quân nhà Tần tổng tiến công, hòng đánh chiếm tỉnh Trúc, Phong An và Mạnh Hà.
Triều Quốc sớm đã có chuẩn bị. Một đội quân đánh từ Lục Viên thành ra Miên Trúc. Nhưng trên đường, đến giữa núi Ngự Phong thì bị mai phục, toàn quân hy sinh.
Hoàng đế Cơ Văn lo ngại, triều đình ngày đêm thắp đèn, bàn bạc đối sách.
“Khởi bẩm bệ hạ, đội quân nhà Tần nổi tiếng hung hăng, e rằng đã sớm lên kế hoạch. Nếu chúng ta cứ tiếp tục lao đầu mù quáng như vậy, e rằng sẽ sớm không chống trụ nổi.” Trần thái sử đứng dưới triều cúi đầu. Áo mũ quan cũng vì động tác của ông mà lung lay.
Vua Cơ Văn đưa tay xoa xoa thái dương. Vấn đề giao chiến giữa hai nước sớm đã phát sinh. Ông cũng đã chuẩn bị phương án xung chiến thích hợp. Nhưng không ngờ lại bị đá một vố đau thương như vậy.
Không thể trách kế hoạch của ông không chu toàn. Chỉ trách ông luôn lo đánh giặc ngoài, quên mất phòng giặc trong.
Thái thú Miên Trúc ở dưới mí mắt của ông dám cấu kết với giặc, tạo phản, bày mưu tính kế, hòng lật đổ Cơ gia, độc chiếm Triều Quốc.
Xem ra phen này, ngoài đánh đuổi quân Tần còn phải chỉnh đốn lại hàng ngũ quan lại trong triều. Người có lòng giúp vui ắt sẽ trọng thưởng. Ngược lại, kẻ tính kế mưu phản, tuyệt không thể dung tha.
“Vậy ngươi có kế hoạch gì, nói cho trẫm nghe thử.”
Được lệnh của vua, Trần thái sử hào hứng cúi đầu bẩm báo: “Bẩm bệ hạ, binh sĩ Triều Quốc chúng ta cường tráng tuấn kiện, tùy thời có thể xuất chinh. Chỉ có điều, ngoài binh mạnh còn cần tướng giỏi. Hai lần trước đều hy sinh vì không có chiến thuật rõ ràng. Thần hi vọng sẽ có một vị tướng đứng đầu dẫn đội, lãnh đạo tiến công.”
❖ Danh sách chương
Tổng số: 127 chương
Chương 1: Ai Mới Là Kẻ Thắng 1
Chương 2: Ai Mới Là Kẻ Thắng 2
Chương 3: Trở Thành Kẻ Mạnh
Chương 4: Lần Đầu Gặp Gỡ
Chương 5: Vận Cứt Chó
Chương 6: Nơi Ở Của Tứ Hoàng Tử
Chương 7: So Với Hoàng Cung Thì Thoải Mái Hơn Nhiều
Chương 8: Phần Thưởng Quý Giá
Chương 9: Ban Hôn
Chương 10: Ngoài Chàng Ra Muội Không Muốn Gả Cho Ai Hết
Chương 11: Kế Sách
Chương 12: Lời Này Không Thể Tùy Tiện Nói
Chương 13: Cái Ôm Từ Biệt
Chương 14: Tứ Tiểu Thư Bỏ Trốn
Chương 15: Tìm Người Thay Thế
Chương 16: Nhị Ca Bảo Vệ Muội
Chương 17: Đây Chính Là Thái Tử
Chương 18: Chính Sự Ta Thế Nào Cũng Không Quên
Chương 19: Ta Nên Sớm Dùng Quyền Lợi Ấy
Chương 20: Khiến Người Ta Không Tự Chủ Được Mà Yêu Rồi!
Chương 21: Thái Tử Không Phải Vô Năng Chứ
Chương 22: Nàng Hẳn Là Rất Vui Đi
Chương 23: Trưởng Thành
Chương 24: Lợi Dụng
Chương 25: Ta Là Cơ Sỹ An
Chương 26: Tặng Cho Nàng Ấy
Chương 27: Một Cuộc Giao Dịch
Chương 28: Ta Đã Tàn Nhẫn Lắm Rồi Nàng Còn Tàn Nhẫn Hơn
Chương 29: Lục Việt
Chương 30: Ủy Khuất Nàng
Chương 31: Giữa Chúng Ta Cách Nhau Một Bí Mật
Chương 32: Chúng Ta Không Thể
Chương 33: Muốn Bị Bẻ Cong
Chương 34: Nàng Ấy Là Tư Mã Duệ Tịch
Chương 35: Con Sói Già
Chương 36: Sư Phụ
Chương 37: Người Cũ Trở Về
Chương 38: Ta Và Hắn Nàng Chọn Ai
Chương 39: Tranh Giành
Chương 40: Lang Vương
Chương 41: Chàng Sẽ Giết A Việt Sao
Chương 42: Chúng Ta Giống Nhau
Chương 43: Thay Nàng Báo Thù
Chương 44: Bái Đường Thành Thân
Chương 45: Không Cho Phép Nàng Cự Tuyệt
Chương 46: Sự Tích Hoa Bất Tử
Chương 47: Tín Ngưỡng
Chương 48: Thân Phận Bị Bại Lộ
Chương 49: Giải Quyết Mạc Gia
Chương 50: Là Ta Có Diễm Phúc Mới Gặp Được Nàng Ấy
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan