Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 16: Thu hồi bức tranh thật
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hoàng hôn, Lung Nhi chuẩn bị đi Hạ Vũ viên đem bức tranh “Xuân ca đạp tuyết đồ” mang về.
“Lung Nhi, bức tranh “Xuân ca đạp tuyết đồ” thật của ta, ở phía trên bên trái bức tranh có một điểm đen, là do ta không cẩn thận làm ra.” Triệu Khả Nhiên dặn dò. “Phải xem xét kỹ lưỡng, tránh không cẩn thận mang bức tranh giả về.”
“Dạ, tiểu thư, người yên tâm! Nô tì nhất định sẽ đem bức tranh thật mang về.”
Sau khi được Triệu Khả Nhiên dạy bảo và giáo huấn, dường như Lung Nhi trở nên càng thành thục, ổn trọng hơn.
Nhìn bóng lưng Lung Nhi rời đi, trong lòng Triệu Khả Nhiên hàng trăm tư vị nảy lên. Những gì nàng nói với Lung Nhi trưa nay, nàng không biết làm như thế có đúng hay không. Nhưng mà, trải qua cực khổ của đời trước, trong lòng nàng hiểu rõ, đại gia tộc như Triệu gia, không có khả năng chỉ cần mình thiện lương với người khác là được sống tốt. Đời trước không phải cũng do nàng thiện lương, tin tưởng muội muội, tin tưởng thiếp thân nha hoàn. Kết quả thì sao? Bị thiếp thân nha hoàn phản bội, bị muội muội ruột thiết kế vu hãm, đến cuối cùng, bị thân sinh phụ thân hạ lệnh ép uống rượu độc, hương tiêu ngọc vẫn.
Hiện tại nàng tuyệt đối không thể dẫm vào vết xe đổ của đời trước. Nàng muốn mạnh mẽ, cường đại, chỉ có như vậy thì mới có thể sống sót tại đại gia tộc như thế này, mới có khả năng bảo vệ người bên cạnh nàng.
Rất nhanh, Lung Nhi đã trở lại.
“Thế nào, đã mang bức tranh thật về rồi sao?” Để Lung Nhi tiến vào hẳn trong phòng, Triệu Khả Nhiên hỏi.
“Dạ, tiểu thư.” Lung Nhi gật gật đầu, sau đó đem bức tranh đưa cho Triệu Khả Nhiên.
Triệu Khả Nhiên tiếp nhận, chậm rãi mở ra bức tranh, cẩn thận xem xét hết một lượt, chuẩn xác là bức tranh thật của nàng.
“Lúc kiểm tra bức tranh có thuận lợi không?” Triệu Khả Nhiên nhìn như không chút để ý hỏi.
“Tiểu thư, may mắn là người nhắc nhở nô tì.” Lung Nhi cười đến có chút giả dối. “Tiểu thư, người không biết đâu, lúc đầu, Nhị tiểu thư đem một bức tranh khác đưa cho nô tì. Nhưng khi nô tì mở ra nhìn, ở bên trái bức tranh không có điểm đen, nô tì biết bức tranh này là đồ dỏm. Bất quá, lúc đó nô tì cũng không nói gì. Lát sau, thừa dịp thời điểm các nàng không chú ý, nô tì vụng trộm đem 2 bức tranh đổi lại.”
“Ân, ngươi xử sự rất tốt.” Triệu Khả Nhiên khen ngợi gật gật đầu.
“Tiểu thư, có một việc nô tì không hiểu rõ.” Lung Nhi có chút nghi hoặc. “Tiểu thư, người làm sao mà biết Nhị tiểu thư định đem bức “Xuân ca đạp tuyết đồ” thật tráo đổi?”
“Lúc trước không phải Khả Nhân đã nói sao? Nàng vẽ một bức “Xuân ca đạp tuyết đồ” muốn tặng Lâm bá mẫu làm thọ lễ. Ngươi phải biết rằng, Lâm bá mẫu là Trung Nghĩa hầu phu nhân, triều đình phong hào Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân.” Triệu Khả Nhiên uống một ngụm trà, sau mới chậm rãi giải thích: “Ai có can đảm dám tặng nàng đồ dỏm làm thọ lễ a! Cho nên, những gì Khả Nhân nói, không thể tin được. Nhưng nàng đã dám đến tìm ta mượn tranh, vậy chứng minh nàng nhất định sẽ đem bức tranh “Xuân ca đạp tuyết đồ” tặng Lâm bá mẫu. Bằng không, nàng nói dối không phải sẽ bị vạch trần sao? Tranh thì cũng chỉ có một bức, tất nhiên là sẽ đem bức “Xuân ca đạp tuyết đồ” thật tặng Lâm bá mẫu rồi.”
“Vậy, vậy,…ngày mai Nhị tiểu thư không phải sẽ mất hết mặt mũi sao?” Lung Nhi trừng lớn mắt hỏi.
“Nàng sẽ không.” Triệu Khả Nhiên nhẹ nhàng đáp lại.
“Cái gì.” Lung Nhi cảm giác thập phần kỳ quái. “Vì sao?”
Triệu Khả Nhiên không trả lời câu hỏi của Lung Nhi, lẳng lặng uống trà.
Chính xác, tuy rằng là đồ dỏm, nhưng là do Triệu Khả Nhân tự mình vẽ, chắc chắn cùng bức tranh thật thập phần tương tự, bởi vì nàng ta còn có thể lấy bức tranh giả đó đánh tráo bức tranh thật của nàng. Hơn nữa, “Xuân ca đạp tuyết đồ” vô cùng trân quý, chân chính gặp qua bức tranh thật cũng không có vài người, vả lại cũng sẽ không có người nào cầm bức tranh của Nhị tiểu thư phủ Thái sư đi tra xét thật giả.
Triệu Khả Nhiên trong lòng cười lạnh, Triệu Khả Nhân, ngươi muốn tính kế ta, không dễ dàng như vậy. Ta cũng không còn là Triệu Khả Nhiên ngu ngốc của đời trước. Ngày mai, ngươi cứ việc mang bức tranh kia tặng đi, ta tuyệt sẽ không ngăn cản. Đời trước, ngươi tính kế làm ta mất mạng, đời này ta tuyệt sẽ không ngu ngốc như vậy nữa.
Lúc này đây xem như món quà đáp lễ nho nhỏ của tỷ tỷ ta, bất quá, cạm bẫy do chính ngươi bày ra, đến lúc đó đừng trách tỷ tỷ nga! Đều do ngươi tự làm tự chịu, không trách người khác được.
“Lung Nhi, bức tranh “Xuân ca đạp tuyết đồ” thật của ta, ở phía trên bên trái bức tranh có một điểm đen, là do ta không cẩn thận làm ra.” Triệu Khả Nhiên dặn dò. “Phải xem xét kỹ lưỡng, tránh không cẩn thận mang bức tranh giả về.”
“Dạ, tiểu thư, người yên tâm! Nô tì nhất định sẽ đem bức tranh thật mang về.”
Sau khi được Triệu Khả Nhiên dạy bảo và giáo huấn, dường như Lung Nhi trở nên càng thành thục, ổn trọng hơn.
Nhìn bóng lưng Lung Nhi rời đi, trong lòng Triệu Khả Nhiên hàng trăm tư vị nảy lên. Những gì nàng nói với Lung Nhi trưa nay, nàng không biết làm như thế có đúng hay không. Nhưng mà, trải qua cực khổ của đời trước, trong lòng nàng hiểu rõ, đại gia tộc như Triệu gia, không có khả năng chỉ cần mình thiện lương với người khác là được sống tốt. Đời trước không phải cũng do nàng thiện lương, tin tưởng muội muội, tin tưởng thiếp thân nha hoàn. Kết quả thì sao? Bị thiếp thân nha hoàn phản bội, bị muội muội ruột thiết kế vu hãm, đến cuối cùng, bị thân sinh phụ thân hạ lệnh ép uống rượu độc, hương tiêu ngọc vẫn.
Hiện tại nàng tuyệt đối không thể dẫm vào vết xe đổ của đời trước. Nàng muốn mạnh mẽ, cường đại, chỉ có như vậy thì mới có thể sống sót tại đại gia tộc như thế này, mới có khả năng bảo vệ người bên cạnh nàng.
Rất nhanh, Lung Nhi đã trở lại.
“Thế nào, đã mang bức tranh thật về rồi sao?” Để Lung Nhi tiến vào hẳn trong phòng, Triệu Khả Nhiên hỏi.
“Dạ, tiểu thư.” Lung Nhi gật gật đầu, sau đó đem bức tranh đưa cho Triệu Khả Nhiên.
Triệu Khả Nhiên tiếp nhận, chậm rãi mở ra bức tranh, cẩn thận xem xét hết một lượt, chuẩn xác là bức tranh thật của nàng.
“Lúc kiểm tra bức tranh có thuận lợi không?” Triệu Khả Nhiên nhìn như không chút để ý hỏi.
“Tiểu thư, may mắn là người nhắc nhở nô tì.” Lung Nhi cười đến có chút giả dối. “Tiểu thư, người không biết đâu, lúc đầu, Nhị tiểu thư đem một bức tranh khác đưa cho nô tì. Nhưng khi nô tì mở ra nhìn, ở bên trái bức tranh không có điểm đen, nô tì biết bức tranh này là đồ dỏm. Bất quá, lúc đó nô tì cũng không nói gì. Lát sau, thừa dịp thời điểm các nàng không chú ý, nô tì vụng trộm đem 2 bức tranh đổi lại.”
“Ân, ngươi xử sự rất tốt.” Triệu Khả Nhiên khen ngợi gật gật đầu.
“Tiểu thư, có một việc nô tì không hiểu rõ.” Lung Nhi có chút nghi hoặc. “Tiểu thư, người làm sao mà biết Nhị tiểu thư định đem bức “Xuân ca đạp tuyết đồ” thật tráo đổi?”
“Lúc trước không phải Khả Nhân đã nói sao? Nàng vẽ một bức “Xuân ca đạp tuyết đồ” muốn tặng Lâm bá mẫu làm thọ lễ. Ngươi phải biết rằng, Lâm bá mẫu là Trung Nghĩa hầu phu nhân, triều đình phong hào Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân.” Triệu Khả Nhiên uống một ngụm trà, sau mới chậm rãi giải thích: “Ai có can đảm dám tặng nàng đồ dỏm làm thọ lễ a! Cho nên, những gì Khả Nhân nói, không thể tin được. Nhưng nàng đã dám đến tìm ta mượn tranh, vậy chứng minh nàng nhất định sẽ đem bức tranh “Xuân ca đạp tuyết đồ” tặng Lâm bá mẫu. Bằng không, nàng nói dối không phải sẽ bị vạch trần sao? Tranh thì cũng chỉ có một bức, tất nhiên là sẽ đem bức “Xuân ca đạp tuyết đồ” thật tặng Lâm bá mẫu rồi.”
“Vậy, vậy,…ngày mai Nhị tiểu thư không phải sẽ mất hết mặt mũi sao?” Lung Nhi trừng lớn mắt hỏi.
“Nàng sẽ không.” Triệu Khả Nhiên nhẹ nhàng đáp lại.
“Cái gì.” Lung Nhi cảm giác thập phần kỳ quái. “Vì sao?”
Triệu Khả Nhiên không trả lời câu hỏi của Lung Nhi, lẳng lặng uống trà.
Chính xác, tuy rằng là đồ dỏm, nhưng là do Triệu Khả Nhân tự mình vẽ, chắc chắn cùng bức tranh thật thập phần tương tự, bởi vì nàng ta còn có thể lấy bức tranh giả đó đánh tráo bức tranh thật của nàng. Hơn nữa, “Xuân ca đạp tuyết đồ” vô cùng trân quý, chân chính gặp qua bức tranh thật cũng không có vài người, vả lại cũng sẽ không có người nào cầm bức tranh của Nhị tiểu thư phủ Thái sư đi tra xét thật giả.
Triệu Khả Nhiên trong lòng cười lạnh, Triệu Khả Nhân, ngươi muốn tính kế ta, không dễ dàng như vậy. Ta cũng không còn là Triệu Khả Nhiên ngu ngốc của đời trước. Ngày mai, ngươi cứ việc mang bức tranh kia tặng đi, ta tuyệt sẽ không ngăn cản. Đời trước, ngươi tính kế làm ta mất mạng, đời này ta tuyệt sẽ không ngu ngốc như vậy nữa.
Lúc này đây xem như món quà đáp lễ nho nhỏ của tỷ tỷ ta, bất quá, cạm bẫy do chính ngươi bày ra, đến lúc đó đừng trách tỷ tỷ nga! Đều do ngươi tự làm tự chịu, không trách người khác được.
Đích Trưởng Nữ
Tác giả: Hạ Nhật Phấn Mạt
244 chương | 607 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Bị hãm hại 1
Chương 2: Bị hãm hại 2
Chương 3: Bị hãm hại 3
Chương 4: Bị hãm hại 4
Chương 5: Bị hãm hại 5
Chương 6: Bị hãm hại 6
Chương 7: Trùng sinh
Chương 8: Trùng sinh 2
Chương 9: Xử phạt linh nhi
Chương 10: Chuyển biến
Chương 11: Sự tình rơi xuống nước
Chương 12: Tâm tình phức tạp
Chương 13: Triệu khả nhân tới thăm
Chương 14: Mượn tranh
Chương 15: Dạy bảo lung nhi
Chương 16: Thu hồi bức tranh thật
Chương 17: Hồi phục
Chương 18: Một khúc “phượng hoàng niết bàn”
Chương 19: Dùng bữa tối
Chương 20: Cùng kim mama học thêu
Chương 21: Triệu oánh phát hỏa
Chương 22: Nam tử thần bí
Chương 23: Dạo phố
Chương 24: Trâm cài bị đoạt
Chương 25: Tư đồ dật
Chương 26: Lâm khê nhiễm đến bái phỏng
Chương 27: Triệu oánh uy hiếp
Chương 28: Đêm khuya đưa tặng trâm cài
Chương 29: Cảm thấy
Chương 30: Âm mưu
Chương 31: Lâm khê nhiễm đến
Chương 32: Triệu khả nhân rơi xuống nước
Chương 33: Lâm khê nhiễm xuống nước cứu người
Chương 34: Mọi người quan tâm
Chương 35: Đối sách của trương thị
Chương 36: Là triệu khả nhân đem ngươi đẩy xuống
Chương 37: Địch nhân của địch nhân là bằng hữu
Chương 38: Đối bản thân ngoan mới là thật ngoan
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44: Triệu khả nhân tính kế
Chương 45: Thử
Chương 46: Chi khai linh nhi
Chương 47: Bên người ta tuyệt đối không dung người phản bội
Chương 48: Nàng lý giải sai lầm rồi
Chương 49: Đại tiểu thư tới chơi
Chương 50: Thân cận
Chương 51: Ngài vì sao đối tốt với ta như vậy
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56: Hỗ trợ + thông tri
Chương 57: Ai đúng ai sai
Chương 58: Lời đồn đãi nổi lên bốn phía
Chương 59: Giải trừ hôn ước
Chương 60: Tìm về trâm mẫu đơn
Chương 61: Trâm mẫu đơn lai lịch
Chương 62: Kết cục của linh nhi
Chương 63
Chương 64: Nảy sinh tình cảm
Chương 65: Triệu khả nhân tính kế, tần hương hà oán khí
Chương 66: Thọ lễ
Chương 67: Mẹ con ngày càng xa lạ
Chương 68: Lễ vật
Chương 69: Chọn lựa nha hoàn
Chương 70: Vô đề
Chương 71: Thân phận thanh trúc
Chương 72: Đêm trước thọ yến
Chương 73: Tham gia thọ yến
Chương 74: Hiến thọ lễ
Chương 75: Xuân ca đạp tuyết
Chương 76: Gặp lại tư đồ húc
Chương 77: Bức họa này là giả
Chương 78: Tư đồ húc nghiệm họa
Chương 79: Hoa viên làm thơ
Chương 80: Tài hoa sơ hiển
Chương 81: Tỷ muội chấm dứt
Chương 82: Triệu khả nhiên không thể kiềm chế
Chương 83: Tư đồ húc thổ lộ
Chương 84: Lưu di nương có thai
Chương 85: Tần y miểu nhắc nhở
Chương 86: Đến thăm lưu di nương
Chương 87: Cái thai cổ quái của lưu di nương
Chương 88: Bắt mạch cho tôn di nương
Chương 89: Tới trấn bắc hầu phủ
Chương 90: Chuyện ở trấn bắc hầu phủ
Chương 91: Xuất môn
Chương 92: Dùng bữa ở vọng nguyệt lâu
Chương 93: Thái tử và triệu khả nhân gặp gỡ
Chương 94: Bữa tối ở hầu phủ
Chương 95: Triệu khả nhiên giải vây, đêm ở bàn long điện
Chương 96: Đêm ở tê phượng điện
Chương 97: Triệu tùng hối hận, tần hương hà bày kế
Chương 98: Nhàn vân hiến kế
Chương 99: Kế hoạch của lí phỉ
Chương 100: Có thưởng
Chương 101: Được phong làm quận chúa
Chương 102: Thánh chỉ đến trấn bắc hầu phủ
Chương 103: Mọi người mưu tính
Chương 104: Dạ hội
Chương 105: Vào cung tạ ơn
Chương 106: Thỉnh an trong cung thái hậu
Chương 107: Châm ngòi ly gián
Chương 108: Trở về phủ thái sư
Chương 109: Dục tử tán
Chương 110: Triệu khả nhân thẳng thắn
Chương 111: Lại thấy dạ minh châu
Chương 112: Đi vạn an tự
Chương 113: Rơi vào bẫy
Chương 114: Vạn an tự tế bái
Chương 115: Hồi phủ
Chương 116: Thanh hà các thỉnh an
Chương 117: Mẫu tử đoạn tuyệt (mẹ con tan vỡ)
Chương 118: Nhắc nhở tôn di nương
Chương 119: An ủi
Chương 120: Tuyển phi
Chương 121: Trung nghĩa hầu nổi giận
Chương 122: Từ hôn thành công
Chương 123: Phong ba thánh chỉ
Chương 124: Triệu oánh đến thăm
Chương 125: Triệu oánh uy hiếp, ngẫu nhiên gặp ở hoa viên
Chương 126: Lưu di nương gặp chuyện không may
Chương 127: Khó phân thị phi
Chương 128: Thu phục lưu di nương
Chương 129: Vô tình gặp được triệu khả nhân
Chương 130: Kết quả của triệu oánh (thượng)
Chương 131: Kết quả của triệu oánh (hạ)
Chương 132: Chôn vùi mầm tai họa, tình cờ gặp được lâm tú tú
Chương 133: Giao hảo (quan hệ thân thiết)
Chương 134: Trước khi tiến cung, tranh chấp xe ngựa
Chương 135: Đối chọi gay gắt
Chương 136: Họa hương
Chương 137: Tê phượng điện thỉnh an
Chương 138: Gặp mặt
Chương 139: Cãi vã
Chương 140: Bắt đầu tuyển phi yến
Chương 141: Làm thơ
Chương 142: Hoàng hậu bất mãn
Chương 143-1: Hiển thị rõ tài hoa, mọi người ghen tỵ (1)
Chương 144: Biểu diễn tài nghệ (một)
Chương 145: Biểu diễn tài nghệ (hai)
Chương 146: Khẽ múa động lòng người
Chương 147: Một đời một kiếp một đôi nhân
Chương 148: Đã thành định cục
Chương 149: Nói chuyện với tư đồ lăng chí
Chương 150: Xuất cung hồi phủ
Chương 151: Căm hận của triệu khả nhân
Chương 152: Thi hương nhắc nhở
Chương 153: Tố cáo
Chương 154: Chỉ bảo Triệu Khả Nhân
Chương 155: Khuyên Tôn di nương
Chương 156: Tư Đồ Húc đến thăm
Chương 157: Biết được chân tướng
Chương 158: Quay về Hầu phủ
Chương 159: Trung Nghĩa hầu đến cửa
Chương 160: Triệu Lâm nổi giận
Chương 161: Chống đối
Chương 162: Trục xuất
Chương 163: Lót đường
Chương 164: Đi chơi(1)
Chương 165-1: Vô tình gặp được (1)
Chương 166-1: Trở mặt (1)
Chương 167-1: Hẹn gặp (1)
Chương 168: Vị trí Trấn Bắc hầu này ta chắc chắn phải có được
Chương 169: Nhị thúc quả nhiên là một người cha tốt
Chương 170-1: Triệu Khả Phong thay đổi (1)
Chương 171-1: Thi hội (1)
Chương 172-1: Đề xuất kiến nghị (1)
Chương 173-1: Sóng gió bình thê (1)
Chương 174-1: Trần ai lạc định (Tất cả đều kết thúc)
Chương 175-1
Chương 176: Trạng Nguyên Triệu Khả Phong (1)
Chương 177-1: Lễ cập kê (1)
Chương 178: Vương phi Bổn vương tuyệt đối không sai
Chương 179: Tính toán
Chương 180: Hồng hoa
Chương 181: Thẩm vấn Lý ma ma
Chương 182: Đánh cuộc
Chương 183: Phủi sạch quan hệ
Chương 184-1: Lợi dụng Thanh Trúc(1)
Chương 185-1: Trừng phạt (1)
Chương 186-1: Triệu Khả Nhân sợ hãi
Chương 187-1: Nhàn Lạc phản bội (1)
Chương 188-1: Dã tâm của Nhàn Lạc
Chương 189-1: Phương thuốc Thượng Cổ (1)
Chương 190: Đại hôn (thượng)
Chương 191: Đại hôn (hạ)
Chương 192: Đêm động phòng hoa chúc
Chương 193-1: Tiến cung tạ ơn (1)
Chương 194: Ngự Hoa viên vô tình gặp được
Chương 195: Triệu Khả Nhân mất mặt
Chương 196: Tư Đồ Húc xuất môn
Chương 197: Đoạt quyền
Chương 198: Trai cò tranh nhau ngư ông đắc lợi
Chương 199: Ngày thứ ba lại mặt (thượng)
Chương 200: Ngày thứ ba lại mặt (trung)
Chương 201: Ngày thứ ba lại mặt (hạ)
Chương 202: Tham gia hôn yến
Chương 203: Lâm Tú Tú tính kế
Chương 204: Tần Y Miểu phẫn nộ
Chương 205: Dư luận xôn xao
Chương 206: Triệu Khả Nhân đến thăm
Chương 207: Cháu gái Trần ma ma
Chương 208: Nữ tử thần bí
Chương 209: Phu thê tản bộ
Chương 210: Trợ giúp Triệu Khả Nhân
Chương 211: Cảnh cáo Nhàn Lạc
Chương 212: Lập Phong nhi làm Thế tử
Chương 213: Mang thai
Chương 214: Mọi người phản ứng
Chương 215: Ngoài ý muốn
Chương 216: Mẫu phi!
Chương 217: Chuyện cũ
Chương 218: Điều tra sự kiện
Chương 219: Đại thọ Triệu Lâm
Chương 220: Chuẩn bị tâm tư
Chương 221: Chúng ta sẽ chờ tin tức tốt của người
Chương 222: Ta có thể cùng sóng vai với Húc
Chương 223: Ăn thuốc bổ
Chương 224: Lung nhi gặp chuyện không may
Chương 225: Ép hỏi
Chương 226: Trần ma ma nguỵ biện
Chương 227: Loạn côn đánh chết
Chương 228: Lung nhi xuất giá
Chương 229: Bàn tay tội ác phía sau màn xuất hiện
Chương 230: Trở về phủ Thái sư
Chương 231: Triệu Oánh tính toán (thượng)
Chương 232: Triệu Oánh tính toán (hạ)
Chương 233: Kết quả của Triệu Oánh
Chương 234: Triệu Oánh hối hận, Thái tử gặp tập kích
Chương 235: Ai là độc thủ phía sau màn
Chương 236: Tiêu Tiểu Tiểu biết được chân tướng
Chương 237
Chương 238: Thiếp mời Vân vương phủ
Chương 239: Đến Vân vương phủ
Chương 240: Hại người cuối cùng hại mình (thượng)
Chương 241: Hại người cuối cùng hại mình (hạ)
Chương 242: Tần Hương Hà nhờ giúp đỡ
Chương 243: Đại kết cục (thượng)
Chương 244: Đại kết cục (hạ)
Không tìm thấy chương nào phù hợp