Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 4 - 63: Câu dẫn
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~17 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nữ tử này quả là rất xinh đẹp, vóc người dong dỏng cao, mặc dù không nở nang đầy đặn như Bích Dạ nhưng rất xinh xắn, trông tựa như một mỹ nhân ngư trong truyền thuyết vậy. Vóc người của nàng được khéo léo kết hợp với dáng đi thướt tha thật là hoàn mỹ, còn mái tóc đen tuyền thì nhẹ bay trong gió với đôi mắt màu xanh nước biển hút hồn, quả không chê vào đâu được. Mộ Dung Thiên nghĩ không ra là đã gặp nàng ở đâu rồi, hắn vốn rất tự tin với trí nhớ của mình, nó còn chưa suy yếu đến nỗi không có một tí ấn tượng nào với một mỹ nhân như thế này.
Mặc kệ thế nào, chỉ cần là mỹ nhân thì hắn nhất định sẽ không cự tuyệt rồi. Vì thế nên Mộ Dung Thiên liền trả lời:
- Phải, ta chính là La Địch đây. Chẳng hay tiểu thư là.....
Nữ tử có vẻ ngượng ngùng, nàng đáp:
- Ta tên là Khắc Lý Tư Đê, là một người thợ may bình thường ở trong thành này, là Phổ Lý Tây Tạp nữ sĩ, làm việc tại bộ phận may mặc y phục trong Dược Sư công hội, và cũng là chủ nhân của sủng vật của hàng xóm của cháu ngoại của cửu cửu của mẫu thân của biểu ca ta. Ta và nàng có chút giao tình, hôm nay khi ta đến làm việc thì nghe nàng nhắc đến công hội vừa có một nhân vật kiệt xuất với tố chất rất cao, và người đó không ai khác ngoài La Địch tiên sinh ngài. Vì vậy mà ta muốn đến đây để được chiêm ngưỡng phong thái của ngài.
Thật ra nàng ta chỉ cần tùy tiện đưa ra một lý do nào đó là được, căn bản là không cần phải lừa gạt thái quá như thế, bởi vì vừa nãy Mộ Dung Thiên nghe những lời ca tụng của gã thợ rèn thì suýt tí là hắn đã cười đến rụng cả hàm răng rồi, tuy nhiên hắn vẫn phải cố gắng làm ra vẻ khiêm tốn và nói mấy lời khách sáo, nhưng phỏng chừng cả kẻ điếc cũng có thể nghe ra vẻ tự đắc của hắn ở trong lời nói nữa là.
Khắc Lý Tư Đế mỉm cười nói:
- La Địch tiên sinh, ngài quá khiêm tốn rồi. À, ta có một thỉnh cầu nho nhỏ, nhưng cũng thật khó nói ra miệng…
Thanh âm của nàng ẩn chứa sức quyến rũ đặc biệt, lại như vô tình hay hữu ý khơi gợi lên cảm tình của người nghe, nên khiến cho hắn khó lòng mà cự tuyệt. Kỳ thật, chỉ cần dựa vào dung mạo và vóc dáng của nàng thôi thì cũng đủ làm khuynh đảo những tên sắc lang rồi, còn lại những thủ đoạn khác thì đều là dư thừa, huống chi Mộ Dung Thiên cũng không có thói quen xấu là từ chối mỹ nữ. Tuy nhiên, trông nàng cũng có vẻ là con gái nhà lành, nên Mộ Dung Thiên không thể có những động tác hay lời nói quá đáng, thế là hắn bèn tỏ ra vẻ đạo mạo, nói:
- Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, cô đừng ngại, có chuyện gì cứ nói, nếu như ta có khả năng thì nhất định ta sẽ giúp cô.
- Chuyện là thế này, La Địch tiên sinh, ta vốn rất có hứng thú với chức nghiệp dược sư, nhưng vì do thiên tư có hạn nên không có khả năng đảm đương. Thế nhưng đối với những thiên tài dược sư thì ta lại luôn luôn ngưỡng mộ.
Khắc Lý Tư Đế nhìn sắc trời đã nhá nhem một chút, rồi cúi đầu ngượng ngùng nói tiếp:
- Thời gian cũng không còn sớm nữa, không biết ta có may mắn mời được La Địch tiên sinh đến hàn xá để dùng bữa tối và “xúc tất đàm trường” [1]với nhau về các đề tài đan dược và những vấn đề khác trong cuộc sống được chăng?
Mộ Dung Thiên nghe vậy thì khí huyết sôi lên sùng sục, lòng hươu dạ vượn lập tức nổi lên, và lập tức trở nên * l**n t*nh m* ngay. Không biết những lời này có ẩn ý sâu xa hay đặc biệt gì hay không? Nơi để “thảo luận suốt đêm trường” được nhắc tới ở đây thì sẽ là trong phòng khách, trên trường kỷ hay là trên chiếc giường êm ái của phòng ngủ nhỉ? Hay là chính xác hơn, có thể là từ trên giường thảo luận đến sàn nhà, rồi từ phòng khách thảo luận đến nhà bếp? Vào thời khắc này, trong lòng Mộ Dung Thiên dâng lên một loại cảm giác thật là cổ quái, cái cô nàng Khắc Lý Tư Đế ở trước mặt này dùng lời lẽ rất tao nhã, khí chất phiêu dật. Bề ngoài của nàng trông như một người kín đáo giữ mình, nhưng bên trong lại rất có thể là đãng phụ. Nhìn kỹ phượng nhãn của nàng nhỏ dài, chân mày lá liễu cong cong, đôi môi đỏ mọng gợi cảm, phía cằm trái còn có một nốt ruồi mỹ nhân (duyên). Căn cứ vào kiến thức mà Mộ Dung Thiên đã thỉnh giáo được từ những vị cao thủ bói toán lúc còn ở địa cầu về “quan nữ chi thuật”, [2] thì nữ nhân thuộc loại này là loại bên trong hết sức quyến rũ và d*m đ*ng, nhưng bề ngoài thì lại có vẻ cao cao tại thượng, ra vẻ rất đoan trang đứng đắn. Những nữ nhân thuộc loại này chính là những người có h*m m**n t*nh d*c rất mãnh liệt.
Bởi vì kết luận này là của "Quan nữ chi thuật", là một thuật soi gái đỉnh cao, người ngoài có thể cho là hàm hồ không đáng tin, nhưng kỳ thật thì nó có căn cứ khoa học hẳn hoi. Tuy vậy, Mộ Dung Thiên cũng không dám tùy tiện xác định nữ nhân trước mặt mình là như thế nên bèn thử thăm dò:
- Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, "bàn luận" vào giờ đó có phải là quá muộn không? Chỉ e đến lúc đó thhì ta sẽ không kịp về nhà.
Trên thực tế, Phật Lạc Lý Tư là một thành thị siêu cấp nên mọi sinh hoạt ở đây thì ngày cũng như đêm. Ban đêm trong thành luôn có thuần thú sư đi tuần cho đến tận hừng đông, nên không cần lo về vấn đề đi lại. Huống hồ cho dù có xa xăm cách trở thì vẫn có thể di chuyển bằng Truyền tống trận, mà với thu nhập hiện tại của Mộ Dung Thiên thì đứng nói đến một hai chuyến, dù có đi một ngày một đêm thì hắn vẫn dư sức chi trả. Do đó mà “không về nhà được” chỉ là mượn cớ, hiển nhiên hắn muốn thấy nàng ta trả lời ra sao mà thôi.
Khắc Lý Tư Đế nghe hắn hỏi vậy thì trán giãn ra, ưỡn b* ng*c cao ngất lên cho cao thêm, rồi hào hứng nói:
- Không sao, nhà ta có đến mấy chiếc giường lận, hơn nữa cũng không có ai ở nhà. La Địch tiên sinh, nếu như không chê thì xin mời ngài hãy ở lại một đêm.
Mộ Dung Thiên nghe xong lập tức đem toàn bộ những chi tiết thứ yếu trong lời nói của nàng loại bỏ đi hết, mà chi tiết trọng yếu nhất là ở "hơn nữa không có ai ở nhà". Thật ra chỉ cần có đủ giường là được, còn có hay không có người nhà thì cũng chẳng quan hệ gì, nhưng mà trong lời nói dư thừa đó đương nhiên không phải là không có ý nghĩa, nó nói rõ ra rằng: trừ đi ngủ, nói chuyện phiếm ra, hắn còn có khả năng làm được nhiều việc khác nữa. Tâm hồn “thuần khiết” của Mộ Dung Thiên liền lĩnh hội ngay được ý tứ đó, hắn dám chắc đến chín phần mười là nàng ta đang dụ dỗ hắn.
Thế nhưng đối với Mộ Dung Thiên thì hắn luôn mong chờ những lời nói mang tính cách “câu dẫn” của nàng, vì thế nên hắn cuống quýt gật đầu đáp ứng ngay:
- Tốt, tốt, như vậy ta sẽ không khách khí nữa nhé.
Trong lòng hắn vui mừng như nở hoa, cái cảm giác được người khác tôn kính đúng thật là rất tuyệt, nhất là khi vừa có được việc làm thì đã có mỹ nữ tự sà vào lòng ngay thì còn gì bằng nữa chứ? Ừm, dù thế nào đi nữa thì diễm ngộ lần này không thể bỏ qua, phải kiếm lấy một đêm khoái lạc mới được! Đối với một đêm k*ch th*ch sắp tới, Mộ Dung Thiên lập tức tiến vào trạng thái còn thâm sâu hơn cả “nhập định”, đó là “ý dâm trạng thái”.
Hai mắt của Khắc Lý Tư Đế sáng lên, vui mừng nói:
- La Địch tiên sinh, chúng ta đi liền chứ, từ Dược Sư công hội đến khu nhà của ta cũng phải mất đến hơn một giờ đó.
Mộ Dung Thiên sực tỉnh lại, hắn rút ra một vật từ trong túi rồi đắc ý giơ lên, nói:
- Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, chẳng hay ta có vinh hạnh mời cô một đoạn đường không?
Vật mà hắn đang cầm là một tấm thẻ màu vàng kim, so với tấm thẻ dùng để truyền tống của Bích Dạ thì hầu như là gần giống nhau. Hẳn là người phải có một địa vị khá cao trong xã hội thì mới có được tấm thẻ ma pháp này, ngoại trừ việc dùng nó để cất tiền thì còn có thể dùng nó để tiếp nhận những dịch vụ cao cấp mà thường nhân không thế với tới, tỷ dụ như truyền tống là một phương diện trong đó. Đối với người thường nhân, cho dù họ có tiền thì cũng không thể sử dụng Truyền tống trận, bởi vì công hội cho rằng điều đó sẽ làm lãng phí nguồn năng lượng vô ích. Lần này hắn lấy thẻ ma pháp ra khoe thì đã biểu lộ rằng ban đêm hắn vẫn có thể chạy về nhà mà không có trở ngại gì. Tuy nhiên, ai có thể biết được ban đêm sẽ xảy ra chuyện gì? Do đó chỉ cần hai bên cùng hiểu lòng nhau là được. Vì lý do đó mà tên sắc lang Mộ Dung Thiên này cũng không ngại lột bỏ lớp da dê trên người ra, ngụ ý rằng ta đây cũng không phải thứ vừa, là “sắc lang” chính hiệu đấy.
Khắc Lý Tư Đế vui mừng nói:
- La Địch tiên sinh, hóa ra ngài cũng có thẻ ma pháp à? Thật hay quá, như vậy là chúng ta sẽ tiết kiệm được không ít thời gian đâu.
Mộ Dung Thiên cười hì hì nói:
- Đúng vậy, đúng vậy! Có như thế thì chúng ta mới có thể "xúc” để “đàm" [3] lâu hơn một chút. Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, xin mời cô dẫn đường cho.
Dứt lời, Mộ Dung Thiên liền xoay người hơi khom xuống, rồi đưa tay ra làm động tác rất có phong độ nhường cho Khắc Lý Tư Đế đi trước.
Ánh mắt của Khắc Lý Tư Đế lóe lên nét cười đầy ngụ ý, nàng mỉm cười nói:
- La Địch tiên sinh quả thật là một thân sĩ nho nhãvà lễ độ!
Mộ Dung Thiên thốt mấy lời khiêm tốn, rồi thầm nghĩ: “Đợi đến tối thì ta sẽ cho nàng biết ta đúng là người rất có lễ, nhưng lại là “lễ của Chu công cơ”. [4]
Hai người vừa khuất dạng thì một lúc sau đã có một người ăn mặc theo lối ẩn sĩ xuất hiện ở sau cánh cửa công hội, chỉ nghe y lẩm bẩm:
- Sắc lang à sắc lang, để ta xem tí nữa ngươi chết như thế nào!
Hết
===============================
Chú thích
[1] xúc tất đàm trường: ngồi kề bên nhau – “xúc tất” là đầu gối kề đầu gối – chỉ việc nói chuyện bàn luận rất lâu.
[2] quan nữ chi thuật: thuật quan sát nữ nhân.
[3] chữ “xúc” trong câu này là rút ngắn, và “đàm” là chuyện trò. Đoạn này Mộ Dung Thiên chơi chữ với câu “xúc tất đàm trường”, nguyên nghĩa là ngồi sát bên nhau để nói chuyện, thì Mộ Dung Thiên nói thành rút bớt thời gian đi lại để thêm thời gian “tâm sự” – nói chung cả 2 bên đều khích ngầm nhau.
[4] Nguyên văn là “Chu Công chi lễ”: vợ chồng ngủ với nhau thì gọi là “chu công chi lễ”.
Mặc kệ thế nào, chỉ cần là mỹ nhân thì hắn nhất định sẽ không cự tuyệt rồi. Vì thế nên Mộ Dung Thiên liền trả lời:
- Phải, ta chính là La Địch đây. Chẳng hay tiểu thư là.....
Nữ tử có vẻ ngượng ngùng, nàng đáp:
- Ta tên là Khắc Lý Tư Đê, là một người thợ may bình thường ở trong thành này, là Phổ Lý Tây Tạp nữ sĩ, làm việc tại bộ phận may mặc y phục trong Dược Sư công hội, và cũng là chủ nhân của sủng vật của hàng xóm của cháu ngoại của cửu cửu của mẫu thân của biểu ca ta. Ta và nàng có chút giao tình, hôm nay khi ta đến làm việc thì nghe nàng nhắc đến công hội vừa có một nhân vật kiệt xuất với tố chất rất cao, và người đó không ai khác ngoài La Địch tiên sinh ngài. Vì vậy mà ta muốn đến đây để được chiêm ngưỡng phong thái của ngài.
Thật ra nàng ta chỉ cần tùy tiện đưa ra một lý do nào đó là được, căn bản là không cần phải lừa gạt thái quá như thế, bởi vì vừa nãy Mộ Dung Thiên nghe những lời ca tụng của gã thợ rèn thì suýt tí là hắn đã cười đến rụng cả hàm răng rồi, tuy nhiên hắn vẫn phải cố gắng làm ra vẻ khiêm tốn và nói mấy lời khách sáo, nhưng phỏng chừng cả kẻ điếc cũng có thể nghe ra vẻ tự đắc của hắn ở trong lời nói nữa là.
Khắc Lý Tư Đế mỉm cười nói:
- La Địch tiên sinh, ngài quá khiêm tốn rồi. À, ta có một thỉnh cầu nho nhỏ, nhưng cũng thật khó nói ra miệng…
Thanh âm của nàng ẩn chứa sức quyến rũ đặc biệt, lại như vô tình hay hữu ý khơi gợi lên cảm tình của người nghe, nên khiến cho hắn khó lòng mà cự tuyệt. Kỳ thật, chỉ cần dựa vào dung mạo và vóc dáng của nàng thôi thì cũng đủ làm khuynh đảo những tên sắc lang rồi, còn lại những thủ đoạn khác thì đều là dư thừa, huống chi Mộ Dung Thiên cũng không có thói quen xấu là từ chối mỹ nữ. Tuy nhiên, trông nàng cũng có vẻ là con gái nhà lành, nên Mộ Dung Thiên không thể có những động tác hay lời nói quá đáng, thế là hắn bèn tỏ ra vẻ đạo mạo, nói:
- Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, cô đừng ngại, có chuyện gì cứ nói, nếu như ta có khả năng thì nhất định ta sẽ giúp cô.
- Chuyện là thế này, La Địch tiên sinh, ta vốn rất có hứng thú với chức nghiệp dược sư, nhưng vì do thiên tư có hạn nên không có khả năng đảm đương. Thế nhưng đối với những thiên tài dược sư thì ta lại luôn luôn ngưỡng mộ.
Khắc Lý Tư Đế nhìn sắc trời đã nhá nhem một chút, rồi cúi đầu ngượng ngùng nói tiếp:
- Thời gian cũng không còn sớm nữa, không biết ta có may mắn mời được La Địch tiên sinh đến hàn xá để dùng bữa tối và “xúc tất đàm trường” [1]với nhau về các đề tài đan dược và những vấn đề khác trong cuộc sống được chăng?
Mộ Dung Thiên nghe vậy thì khí huyết sôi lên sùng sục, lòng hươu dạ vượn lập tức nổi lên, và lập tức trở nên * l**n t*nh m* ngay. Không biết những lời này có ẩn ý sâu xa hay đặc biệt gì hay không? Nơi để “thảo luận suốt đêm trường” được nhắc tới ở đây thì sẽ là trong phòng khách, trên trường kỷ hay là trên chiếc giường êm ái của phòng ngủ nhỉ? Hay là chính xác hơn, có thể là từ trên giường thảo luận đến sàn nhà, rồi từ phòng khách thảo luận đến nhà bếp? Vào thời khắc này, trong lòng Mộ Dung Thiên dâng lên một loại cảm giác thật là cổ quái, cái cô nàng Khắc Lý Tư Đế ở trước mặt này dùng lời lẽ rất tao nhã, khí chất phiêu dật. Bề ngoài của nàng trông như một người kín đáo giữ mình, nhưng bên trong lại rất có thể là đãng phụ. Nhìn kỹ phượng nhãn của nàng nhỏ dài, chân mày lá liễu cong cong, đôi môi đỏ mọng gợi cảm, phía cằm trái còn có một nốt ruồi mỹ nhân (duyên). Căn cứ vào kiến thức mà Mộ Dung Thiên đã thỉnh giáo được từ những vị cao thủ bói toán lúc còn ở địa cầu về “quan nữ chi thuật”, [2] thì nữ nhân thuộc loại này là loại bên trong hết sức quyến rũ và d*m đ*ng, nhưng bề ngoài thì lại có vẻ cao cao tại thượng, ra vẻ rất đoan trang đứng đắn. Những nữ nhân thuộc loại này chính là những người có h*m m**n t*nh d*c rất mãnh liệt.
Bởi vì kết luận này là của "Quan nữ chi thuật", là một thuật soi gái đỉnh cao, người ngoài có thể cho là hàm hồ không đáng tin, nhưng kỳ thật thì nó có căn cứ khoa học hẳn hoi. Tuy vậy, Mộ Dung Thiên cũng không dám tùy tiện xác định nữ nhân trước mặt mình là như thế nên bèn thử thăm dò:
- Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, "bàn luận" vào giờ đó có phải là quá muộn không? Chỉ e đến lúc đó thhì ta sẽ không kịp về nhà.
Trên thực tế, Phật Lạc Lý Tư là một thành thị siêu cấp nên mọi sinh hoạt ở đây thì ngày cũng như đêm. Ban đêm trong thành luôn có thuần thú sư đi tuần cho đến tận hừng đông, nên không cần lo về vấn đề đi lại. Huống hồ cho dù có xa xăm cách trở thì vẫn có thể di chuyển bằng Truyền tống trận, mà với thu nhập hiện tại của Mộ Dung Thiên thì đứng nói đến một hai chuyến, dù có đi một ngày một đêm thì hắn vẫn dư sức chi trả. Do đó mà “không về nhà được” chỉ là mượn cớ, hiển nhiên hắn muốn thấy nàng ta trả lời ra sao mà thôi.
Khắc Lý Tư Đế nghe hắn hỏi vậy thì trán giãn ra, ưỡn b* ng*c cao ngất lên cho cao thêm, rồi hào hứng nói:
- Không sao, nhà ta có đến mấy chiếc giường lận, hơn nữa cũng không có ai ở nhà. La Địch tiên sinh, nếu như không chê thì xin mời ngài hãy ở lại một đêm.
Mộ Dung Thiên nghe xong lập tức đem toàn bộ những chi tiết thứ yếu trong lời nói của nàng loại bỏ đi hết, mà chi tiết trọng yếu nhất là ở "hơn nữa không có ai ở nhà". Thật ra chỉ cần có đủ giường là được, còn có hay không có người nhà thì cũng chẳng quan hệ gì, nhưng mà trong lời nói dư thừa đó đương nhiên không phải là không có ý nghĩa, nó nói rõ ra rằng: trừ đi ngủ, nói chuyện phiếm ra, hắn còn có khả năng làm được nhiều việc khác nữa. Tâm hồn “thuần khiết” của Mộ Dung Thiên liền lĩnh hội ngay được ý tứ đó, hắn dám chắc đến chín phần mười là nàng ta đang dụ dỗ hắn.
Thế nhưng đối với Mộ Dung Thiên thì hắn luôn mong chờ những lời nói mang tính cách “câu dẫn” của nàng, vì thế nên hắn cuống quýt gật đầu đáp ứng ngay:
- Tốt, tốt, như vậy ta sẽ không khách khí nữa nhé.
Trong lòng hắn vui mừng như nở hoa, cái cảm giác được người khác tôn kính đúng thật là rất tuyệt, nhất là khi vừa có được việc làm thì đã có mỹ nữ tự sà vào lòng ngay thì còn gì bằng nữa chứ? Ừm, dù thế nào đi nữa thì diễm ngộ lần này không thể bỏ qua, phải kiếm lấy một đêm khoái lạc mới được! Đối với một đêm k*ch th*ch sắp tới, Mộ Dung Thiên lập tức tiến vào trạng thái còn thâm sâu hơn cả “nhập định”, đó là “ý dâm trạng thái”.
Hai mắt của Khắc Lý Tư Đế sáng lên, vui mừng nói:
- La Địch tiên sinh, chúng ta đi liền chứ, từ Dược Sư công hội đến khu nhà của ta cũng phải mất đến hơn một giờ đó.
Mộ Dung Thiên sực tỉnh lại, hắn rút ra một vật từ trong túi rồi đắc ý giơ lên, nói:
- Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, chẳng hay ta có vinh hạnh mời cô một đoạn đường không?
Vật mà hắn đang cầm là một tấm thẻ màu vàng kim, so với tấm thẻ dùng để truyền tống của Bích Dạ thì hầu như là gần giống nhau. Hẳn là người phải có một địa vị khá cao trong xã hội thì mới có được tấm thẻ ma pháp này, ngoại trừ việc dùng nó để cất tiền thì còn có thể dùng nó để tiếp nhận những dịch vụ cao cấp mà thường nhân không thế với tới, tỷ dụ như truyền tống là một phương diện trong đó. Đối với người thường nhân, cho dù họ có tiền thì cũng không thể sử dụng Truyền tống trận, bởi vì công hội cho rằng điều đó sẽ làm lãng phí nguồn năng lượng vô ích. Lần này hắn lấy thẻ ma pháp ra khoe thì đã biểu lộ rằng ban đêm hắn vẫn có thể chạy về nhà mà không có trở ngại gì. Tuy nhiên, ai có thể biết được ban đêm sẽ xảy ra chuyện gì? Do đó chỉ cần hai bên cùng hiểu lòng nhau là được. Vì lý do đó mà tên sắc lang Mộ Dung Thiên này cũng không ngại lột bỏ lớp da dê trên người ra, ngụ ý rằng ta đây cũng không phải thứ vừa, là “sắc lang” chính hiệu đấy.
Khắc Lý Tư Đế vui mừng nói:
- La Địch tiên sinh, hóa ra ngài cũng có thẻ ma pháp à? Thật hay quá, như vậy là chúng ta sẽ tiết kiệm được không ít thời gian đâu.
Mộ Dung Thiên cười hì hì nói:
- Đúng vậy, đúng vậy! Có như thế thì chúng ta mới có thể "xúc” để “đàm" [3] lâu hơn một chút. Khắc Lý Tư Đế tiểu thư, xin mời cô dẫn đường cho.
Dứt lời, Mộ Dung Thiên liền xoay người hơi khom xuống, rồi đưa tay ra làm động tác rất có phong độ nhường cho Khắc Lý Tư Đế đi trước.
Ánh mắt của Khắc Lý Tư Đế lóe lên nét cười đầy ngụ ý, nàng mỉm cười nói:
- La Địch tiên sinh quả thật là một thân sĩ nho nhãvà lễ độ!
Mộ Dung Thiên thốt mấy lời khiêm tốn, rồi thầm nghĩ: “Đợi đến tối thì ta sẽ cho nàng biết ta đúng là người rất có lễ, nhưng lại là “lễ của Chu công cơ”. [4]
Hai người vừa khuất dạng thì một lúc sau đã có một người ăn mặc theo lối ẩn sĩ xuất hiện ở sau cánh cửa công hội, chỉ nghe y lẩm bẩm:
- Sắc lang à sắc lang, để ta xem tí nữa ngươi chết như thế nào!
Hết
===============================
Chú thích
[1] xúc tất đàm trường: ngồi kề bên nhau – “xúc tất” là đầu gối kề đầu gối – chỉ việc nói chuyện bàn luận rất lâu.
[2] quan nữ chi thuật: thuật quan sát nữ nhân.
[3] chữ “xúc” trong câu này là rút ngắn, và “đàm” là chuyện trò. Đoạn này Mộ Dung Thiên chơi chữ với câu “xúc tất đàm trường”, nguyên nghĩa là ngồi sát bên nhau để nói chuyện, thì Mộ Dung Thiên nói thành rút bớt thời gian đi lại để thêm thời gian “tâm sự” – nói chung cả 2 bên đều khích ngầm nhau.
[4] Nguyên văn là “Chu Công chi lễ”: vợ chồng ngủ với nhau thì gọi là “chu công chi lễ”.
Dị Giới Dược Sư
Tác giả: Vô Xỉ Đạo Tặc
431 chương | 1,073 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Khốn hoặc
Chương Quyển 1 - 2: Ý dâm
Chương Quyển 1 - 3: Tản bộ
Chương Quyển 1 - 4: Gái làng chơi
Chương Quyển 1 - 5: Mưa lớn
Chương Quyển 1 - 6: Gặp quỷ
Chương Quyển 1 - 7: Lỗ đen
Chương Quyển 1 - 8: Thiên quốc
Chương Quyển 1 - 9: Ái tài uyên ương
Chương Quyển 1 - 10: Dứt bỏ
Chương Quyển 2 - 11: Huy
Chương Quyển 2 - 12: Chức nghiệp
Chương Quyển 2 - 13: Trắc thí
Chương Quyển 2 - 14: Sủng vật
Chương Quyển 2 - 15: Bộc quang
Chương Quyển 2 - 16: Đùa giỡn
Chương Quyển 2 - 17: Yêu tộc
Chương Quyển 2 - 18: Mỵ nữ
Chương Quyển 2 - 19: Kinh diễm
Chương Quyển 2 - 20: Hái thuốc
Chương Quyển 2 - 21: Luyện đan
Chương Quyển 2 - 22: Bão tuyết
Chương Quyển 2 - 23: Tuyết tinh
Chương Quyển 2 - 24: Kịch chiến
Chương Quyển 2 - 25: Thánh dược
Chương Quyển 2 - 26: Dụ hoặc
Chương Quyển 2 - 27: Linh nữ
Chương Quyển 2 - 28: Tát tay
Chương Quyển 2 - 29: Đất bùn
Chương Quyển 2 - 30: Chiến sủng
Chương Quyển 2 - 31: Chiến đấu
Chương Quyển 2 - 32: Giải chú
Chương Quyển 3 - 33: Kiêm chức
Chương Quyển 3 - 34: Ý đồ
Chương Quyển 3 - 35: Quyết tâm
Chương Quyển 3 - 36: Cạm bẫy
Chương Quyển 3 - 37: Lấn ma
Chương Quyển 3 - 38: Yêu khí
Chương Quyển 3 - 39: Lính đánh thuê
Chương Quyển 3 - 40: Nữ đồng
Chương Quyển 3 - 41: Vưu vật
Chương Quyển 3 - 42: Biến thân
Chương Quyển 3 - 43: S cấp
Chương Quyển 3 - 44: Nguy cơ
Chương Quyển 3 - 45: Đoạt phách
Chương Quyển 3 - 46: Yêu linh
Chương Quyển 3 - 47: Lĩnh vực
Chương Quyển 3 - 48: Thiên cư
Chương Quyển 3 - 49: Chinh đồ
Chương Quyển 4 - 50: Chọc ghẹo
Chương Quyển 4 - 51: Tân pháp
Chương Quyển 4 - 52: Hóa noãn
Chương Quyển 4 - 53: Vượng tài
Chương Quyển 4 - 54: Truyền thụ
Chương Quyển 4 - 55: Ý loạn
Chương Quyển 4 - 56: Lễ vật
Chương Quyển 4 - 57: Cắm trại ngoài trời
Chương Quyển 4 - 58: Vũ khí
Chương Quyển 4 - 59: Truyền tống
Chương Quyển 4 - 60: Công hội
Chương Quyển 4 - 61: Thăm dò
Chương Quyển 4 - 62: Diễm ngộ
Chương Quyển 4 - 63: Câu dẫn
Chương Quyển 4 - 64
Chương Quyển 4 - 65: Tinh linh
Chương Quyển 4 - 66: An cư
Chương Quyển 4 - 67: Huynh muội
Chương Quyển 4 - 68: Đồng hóa
Chương Quyển 4 - 69: Gặp gỡ
Chương Quyển 4 - 70: Cường giả
Chương Quyển 4 - 71: Phục đan
Chương Quyển 4 - 72: Nghĩ linh sứ
Chương Quyển 4 - 73: Xuất tẩu
Chương Quyển 4 - 74: Phó thác
Chương Quyển 5 - 75: Xá Hữu(Bạn cùng phòng)
Chương Quyển 5 - 76: Quải niệm
Chương Quyển 5 - 77: Trục xuất
Chương Quyển 5 - 78: Bạo phá
Chương Quyển 5 - 79: Chân dung
Chương Quyển 5 - 80: Cộng dục
Chương Quyển 5 - 81: Ước định
Chương Quyển 5 - 82: Yến hội
Chương Quyển 5 - 83: Thiệt chiến
Chương Quyển 5 - 84: Đối kháng
Chương Quyển 5 - 85: Đồng chí
Chương Quyển 5 - 86: Hoa tra
Chương Quyển 5 - 87: Dũng khí
Chương Quyển 5 - 88: Phó yến
Chương Quyển 5 - 89: Thù hận
Chương Quyển 5 - 90: Xung đột
Chương Quyển 5 - 91: Linh độn
Chương Quyển 5 - 92: Khôi lỗi
Chương Quyển 5 - 93: Bàng quan
Chương Quyển 5 - 94: Bồi dưỡng nhân tài
Chương Quyển 5 - 95: Thích sát
Chương Quyển 5 - 96: Thoát khốn
Chương Quyển 5 - 97: Quỷ thai
Chương Quyển 5 - 98: Quái sự
Chương Quyển 5 - 99: Long quyển
Chương Quyển 5 - 100: Tỷ thí
Chương Quyển 5 - 101: Sm
Chương Quyển 5 - 102: Phá lãng
Chương Quyển 6 - 103: Trừu thiêm
Chương Quyển 6 - 104: Chi phối
Chương Quyển 6 - 105: Trợ uy
Chương Quyển 6 - 106: Nghịch chuyển
Chương Quyển 6 - 107: Hắc mã
Chương Quyển 6 - 108: Vân nê
Chương Quyển 6 - 109: Khi lăng
Chương Quyển 6 - 110: Chung kết
Chương Quyển 6 - 111: Lo lắng
Chương Quyển 6 - 112: Cổ vũ
Chương Quyển 6 - 113: Đấu chí
Chương Quyển 6 - 114: Sắc đạo
Chương Quyển 6 - 115: Hàng giai
Chương Quyển 6 - 116: Bảo bối
Chương Quyển 6 - 117: Phản thường
Chương Quyển 6 - 118: Đổi tính
Chương Quyển 6 - 119: Hội bại
Chương Quyển 6 - 120: Liệt tửu
Chương Quyển 6 - 121: Tình mê
Chương Quyển 6 - 122: Quật khởi
Chương Quyển 6 - 123: Phối hợp
Chương Quyển 6 - 124: Trọng sinh
Chương Quyển 6 - 125: Tồi hoa
Chương Quyển 6 - 126: Tình huống tồi tệ
Chương Quyển 6 - 127: Dược dịch
Chương Quyển 6 - 128: Cát tư
Chương Quyển 6 - 129: Tiêu hao
Chương Quyển 6 - 130: Cổ hoặc
Chương Quyển 6 - 131: Lôi bạo
Chương Quyển 6 - 132: Triền miên
Chương Quyển 6 - 133: Đạo khiểm
Chương Quyển 6 - 134: Đoái hiện
Chương Quyển 6 - 135: 3P
Chương Quyển 6 - 136: Tình nhân
Chương Quyển 6 - 137: Chiến tranh
Chương Quyển 7 - 138: Bổ nhiệm
Chương Quyển 7 - 139: Tiểu binh
Chương Quyển 7 - 140: Tống hành
Chương Quyển 7 - 141: Nghi hoặc
Chương Quyển 7 - 142: Cấp chuyển
Chương Quyển 7 - 143: Lương thực
Chương Quyển 7 - 144: Dâm đãng
Chương Quyển 7 - 145: Hồi quy
Chương Quyển 7 - 146: Biến dị
Chương Quyển 7 - 147: Kích nộ
Chương Quyển 7 - 148: Ác đậu
Chương Quyển 7 - 149: Không thành
Chương Quyển 7 - 150: Dự cảm
Chương Quyển 7 - 151: Thông tập
Chương Quyển 7 - 152: Vong mệnh
Chương Quyển 7 - 153: Lan tiệt
Chương Quyển 8 - 154: Tát la
Chương Quyển 8 - 155: Kỳ hóa
Chương Quyển 8 - 156: Bạo phú
Chương Quyển 8 - 157: Đấu giá
Chương Quyển 8 - 158: Long nữ
Chương Quyển 8 - 159: Tạp trường
Chương Quyển 8 - 160: Phong hung
Chương Quyển 8 - 161: Bại lộ
Chương Quyển 8 - 162: Động dục
Chương Quyển 8 - 163: Thản bạch
Chương Quyển 8 - 164: Cầu dược
Chương Quyển 8 - 165: Tầm hoan
Chương Quyển 8 - 166: Mi lạn
Chương Quyển 8 - 167: Hải liệp (săn trên biển)
Chương Quyển 8 - 168: Đổ chú
Chương Quyển 8 - 169: Bộc quang
Chương Quyển 8 - 170: Đính hôn
Chương Quyển 8 - 171: Cật thố
Chương Quyển 8 - 172: Thành niên
Chương Quyển 9 - 173: Nguyện vọng
Chương Quyển 9 - 174: Đạp lãng
Chương Quyển 9 - 175: Tư hội
Chương Quyển 9 - 176: Tầm mỹ
Chương Quyển 9 - 177: Băng sơn
Chương Quyển 9 - 178: Oa đề
Chương Quyển 9 - 179: Linh tê
Chương Quyển 9 - 180: Ước định
Chương Quyển 9 - 181: Cầm thú
Chương Quyển 9 - 182: Sùng bái
Chương Quyển 9 - 183: Xuất hành
Chương Quyển 9 - 184: Phân phê
Chương Quyển 9 - 185: Truyền tin
Chương Quyển 9 - 186: Kiếp sắc
Chương Quyển 9 - 187: Thôn phệ
Chương Quyển 9 - 188: Thứ kích
Chương Quyển 9 - 189: Liên thể
Chương Quyển 9 - 190: Dung hóa
Chương Quyển 9 - 191: Đào sinh
Chương Quyển 9 - 192: Từ hành
Chương Quyển 9 - 193: Tuần sát
Chương Quyển 9 - 194: Hợp tác
Chương Quyển 9 - 195: Xuất mại
Chương Quyển 9 - 196: Vong linh
Chương Quyển 9 - 197: Khô kiệt
Chương Quyển 9 - 198: Huyễn tượng
Chương Quyển 9 - 199: Kết giới
Chương Quyển 9 - 200: Minh lực
Chương Quyển 10 - 201: Phó thủ
Chương Quyển 10 - 202: Tống lễ
Chương Quyển 10 - 203: Phó thủ
Chương Quyển 10 - 204: Ám kỳ
Chương Quyển 10 - 205-1: Vu nữ (thượng)
Chương Quyển 10 - 206: Hùng tâm
Chương Quyển 10 - 207: Tương hội
Chương Quyển 10 - 208-1: Hỏa hoa (thượng)
Chương Quyển 10 - 209: Xa vọng
Chương Quyển 10 - 210: Nhiệt vẫn
Chương Quyển 10 - 211: Chiêu thân
Chương Quyển 10 - 212: Nhiệm vụ
Chương Quyển 10 - 213: Quy lai
Chương Quyển 10 - 214: Sai mê
Chương Quyển 10 - 215: Dụ gian
Chương Quyển 10 - 216: Thân lưu
Chương Quyển 10 - 217: Đô linh
Chương Quyển 10 - 218: Mạ nhai
Chương Quyển 10 - 219: Trảo cuồng
Chương Quyển 10 - 220: Đông phong
Chương Quyển 10 - 221: Ẩu tượng
Chương Quyển 10 - 222: Trùng
Chương Quyển 10 - 223: Nghệ thuật
Chương Quyển 10 - 224: Hồ hoặc
Chương Quyển 10 - 225: Thủ quan
Chương Quyển 10 - 226: Khổ quả
Chương Quyển 10 - 227: Đối đầu
Chương Quyển 10 - 228: Hồn tỏa
Chương Quyển 10 - 229: Nại lực
Chương Quyển 10 - 230: Điệu niệm
Chương Quyển 10 - 231: Siêu thường
Chương Quyển 10 - 232: Đấu loại
Chương Quyển 10 - 233: Ngoạn hỏa
Chương Quyển 10 - 234: Nữu khúc
Chương Quyển 10 - 235: Dị tượng
Chương Quyển 10 - 236: Sơ vẫn
Chương Quyển 10 - 237: Cơ hội
Chương Quyển 10 - 238: Tái bào
Chương Quyển 10 - 239: Tọa kỵ
Chương Quyển 10 - 240: Thiêu bát
Chương Quyển 10 - 241: Thiên ý
Chương Quyển 10 - 242: Chủng mã
Chương Quyển 10 - 243: Giao dịch
Chương Quyển 10 - 244: Tố hí
Chương Quyển 10 - 245: Tái kiến
Chương Quyển 10 - 246: Hàng tuyến
Chương Quyển 10 - 247: Cao thủ
Chương Quyển 10 - 248: Ngâm du
Chương Quyển 10 - 249: Thị huyết
Chương Quyển 10 - 250: Đổ bác
Chương Quyển 10 - 251: Hải tặc
Chương Quyển 10 - 252: Kiếp trì
Chương Quyển 10 - 253: Đầu hàng
Chương Quyển 10 - 254: Âm mưu
Chương Quyển 10 - 255: Thảm kịch
Chương Quyển 10 - 256: Thác ngộ
Chương Quyển 10 - 257: Thân phận
Chương Quyển 10 - 258: Nội ứng
Chương Quyển 10 - 259: Tranh quyền
Chương Quyển 10 - 260: Cường địch
Chương Quyển 10 - 261: Long vẫn
Chương Quyển 11 - 262: Phong ấn
Chương Quyển 11 - 263: Triệu hoán
Chương Quyển 11 - 264: Thủy đô
Chương Quyển 11 - 265: Toa phỉ
Chương Quyển 11 - 266: Vũ hội
Chương Quyển 11 - 267: Tỷ muội
Chương Quyển 11 - 268: Quỷ đói
Chương Quyển 11 - 269: Ma quỷ
Chương Quyển 11 - 270: Ước hội
Chương Quyển 11 - 271: Tử dương
Chương Quyển 11 - 272: Fans
Chương Quyển 11 - 273: Đề kỳ
Chương Quyển 11 - 274: Bút ký
Chương Quyển 11 - 275: Khiêu chiến
Chương Quyển 11 - 276: Đại giới
Chương Quyển 11 - 277: Bạo sa
Chương Quyển 11 - 278: Sa táng
Chương Quyển 11 - 279: Vấn tội
Chương Quyển 11 - 280: Báo phục
Chương Quyển 11 - 281: Quải trụy
Chương Quyển 11 - 282: Thích khách
Chương Quyển 11 - 283: Cáo biệt
Chương Quyển 11 - 284-1: Đoàn Tụ (thượng)
Chương Quyển 11 - 285: Tiến hóa
Chương Quyển 11 - 286: Thuấn di
Chương Quyển 11 - 287: Thượng ty
Chương Quyển 11 - 288: Đồng cư
Chương Quyển 11 - 289: Phục chúng
Chương Quyển 11 - 290-1: Thụ Uy (thượng)
Chương Quyển 12 - 291: Trọng nhiệm
Chương Quyển 12 - 292: Thủ hậu
Chương Quyển 12 - 293: Yếu hiệp
Chương Quyển 12 - 294: Bảng giá
Chương Quyển 12 - 295-1: Khủng hách
Chương Quyển 12 - 296: Yêu thỉnh
Chương Quyển 12 - 297: Khách nhân
Chương Quyển 12 - 298: Đối đầu
Chương Quyển 12 - 299: Tín hào (tín hiệu)
Chương Quyển 12 - 300: Đào thải (đấu loại)
Chương Quyển 12 - 301: Thiên triệu
Chương Quyển 12 - 302: Tiền tịch
Chương Quyển 12 - 303: Bị chiến
Chương Quyển 13 - 304: Bạo động
Chương Quyển 13 - 305: Không tập
Chương Quyển 13 - 306: Đồ sát
Chương Quyển 13 - 307: Yêu thú
Chương Quyển 13 - 308: Thụ nghệ
Chương Quyển 13 - 309: Phóng khí (bỏ rơi)
Chương Quyển 13 - 310: Dao Ngôn (Tin đồn)
Chương Quyển 13 - 311: Lĩnh tụ
Chương Quyển 13 - 312: Thích khách
Chương Quyển 13 - 313: Hãm tịnh (bẫy rập)
Chương Quyển 13 - 314: Phân biệt (từ biệt)
Chương Quyển 13 - 315: Cứu binh
Chương Quyển 13 - 316: Phục phản (quay về)
Chương Quyển 13 - 317: Khí thành (bỏ thành)
Chương Quyển 13 - 318: Du kích
Chương Quyển 13 - 319: Đầu phiếu
Chương Quyển 13 - 320: Gia hương (quê hương)
Chương Quyển 13 - 321: Viễn khách (khách phương xa)
Chương Quyển 13 - 322: Sa nhan
Chương Quyển 13 - 323: Thẩm vấn
Chương Quyển 13 - 324: Hý lộng
Chương Quyển 13 - 325: Vây khốn
Chương Quyển 13 - 326: Noãn thạch (trứng chọi đá)
Chương Quyển 13 - 327: Sứ giả
Chương Quyển 13 - 328: Viện trợ
Chương Quyển 13 - 329: Quy tắc
Chương Quyển 13 - 330: Phong ấn
Chương Quyển 13 - 331: Dong thực tan chảy
Chương Quyển 13 - 332: Tế điện
Chương Quyển 13 - 333: Bạn đồ (kẻ phản bội)
Chương Quyển 13 - 334: Đào thải (đấu loại)
Chương Quyển 13 - 335: Trung thành
Chương Quyển 13 - 336: Chủ giác (diễn viên chính)
Chương Quyển 13 - 337: Khuy dục (nhìn trộm)
Chương Quyển 13 - 338: Hồi gia (về nhà)
Chương Quyển 14 - 339: Thự quang
Chương Quyển 14 - 340: Truyền kỳ
Chương Quyển 14 - 341: Tương tích (luyến tiếc)
Chương Quyển 14 - 342: Ca thủ (ca sĩ)
Chương Quyển 14 - 343: Tranh đoạt
Chương Quyển 14 - 344: Vong ký (quên)
Chương Quyển 14 - 345: Đoạn tuyệt
Chương Quyển 14 - 346: Cải biến (thay đổi)
Chương Quyển 14 - 347: Bái phỏng
Chương Quyển 14 - 348: Nghi thức
Chương Quyển 14 - 349: Phong thưởng
Chương Quyển 14 - 350: Cầu hôn
Chương Quyển 14 - 351: Nặc ngôn (lời hứa)
Chương Quyển 14 - 352: Phục kích
Chương Quyển 14 - 353: Vĩnh hằng
Chương Quyển 14 - 354: Tử hình
Chương Quyển 14 - 355: Thất tung
Chương Quyển 15 - 356: Tiềm nhập
Chương Quyển 15 - 357: Hý sái (Trêu chọc)
Chương Quyển 15 - 358: Dương Nuy (Liệt dương)
Chương Quyển 15 - 359: Thượng Câu (Mắc câu)
Chương Quyển 15 - 360: Thẩm Phán (Hành quyết)
Chương Quyển 15 - 361: Ám toán
Chương Quyển 15 - 362: Huyết đồng
Chương Quyển 15 - 363: Hủy diệt
Chương Quyển 15 - 364-1: Tu la (thượng)
Chương Quyển 15 - 365: Đồ thành (đồ sát toàn thành)
Chương Quyển 15 - 366-1: Thần nộ (Thượng)
Chương Quyển 15 - 367: Tiêu thất
Chương Quyển 15 - 368: Thi biến
Chương Quyển 15 - 369: Phản đạn (Bắn ngược)
Chương Quyển 15 - 370: Giao dịch
Chương Quyển 16 - 371: Sinh tồn
Chương Quyển 16 - 372: Thống nhất
Chương Quyển 16 - 373: Chủng tử (Mầm mống)
Chương Quyển 16 - 374: Đế đô
Chương Quyển 16 - 375: Quốc sư
Chương Quyển 16 - 376: Nữ hoàng
Chương Quyển 16 - 377: Hấp thu
Chương Quyển 16 - 378: Phách đương (Hợp tác)
Chương Quyển 16 - 379: Biên bức (dơi)
Chương Quyển 16 - 380: Hài tử
Chương Quyển 16 - 381-1: Cưỡng gian (Thượng)
Chương Quyển 16 - 382: Kiếp lỗ (Bắt cóc)
Chương Quyển 16 - 383-1: Hồn cốc (thượng)
Chương Quyển 16 - 384: Hồn sư
Chương Quyển 16 - 385: Cứu viện
Chương Quyển 16 - 386: Quy trình (Đường về)
Chương Quyển 16 - 387: Tầm phu
Chương Quyển 16 - 388-1: Thê tử (thượng)
Chương Quyển 16 - 389: Song phi
Chương Quyển 16 - 390: Loạn thế
Chương Quyển 17 - 391: Động đãng (Rung động)
Chương Quyển 17 - 392: Tĩnh tu
Chương Quyển 17 - 393: Xuất quan
Chương Quyển 17 - 394: Ám sát
Chương Quyển 17 - 395: Động cơ
Chương Quyển 17 - 396: Khải đế
Chương Quyển 17 - 397: Nãi ba (vú nuôi)
Chương Quyển 17 - 398: Thảo giáo (Lãnh giáo)
Chương Quyển 17 - 399: Thần hay ma
Chương Quyển 17 - 400: Mê hoặc
Chương Quyển 17 - 401: Nữ phục
Chương Quyển 17 - 402: Thôi nã (xoa bóp)
Chương Quyển 17 - 403: Mật thất
Chương Quyển 17 - 404: Phân thân
Chương Quyển 17 - 405: Vẫn lạc
Chương Quyển 17 - 406: Kiền ba (dưỡng phụ)
Chương Quyển 17 - 407: Khôi phục
Chương Quyển 17 - 408: Liệu nguyên (bốc cháy dữ dội)
Chương Quyển 17 - 409: Yêu thỉnh (thỉnh mời)
Chương Quyển 17 - 410: Hội diện
Chương Quyển 18 - 411: Tư cách
Chương Quyển 18 - 412: Dẫn quân
Chương Quyển 18 - 413: Giam khống (giám sát)
Chương Quyển 18 - 414: Binh biến
Chương Quyển 18 - 415: Thác thủ (lỡ tay)
Chương Quyển 18 - 416: Quyết tuyệt
Chương Quyển 18 - 417: Hoài nhu (dụ dỗ)
Chương Quyển 18 - 418: Tân chủ (khách và chủ)
Chương Quyển 18 - 419: Thiên tài
Chương Quyển 18 - 420: Nhân tuyển
Chương Quyển 18 - 421: Yêu cơ
Chương Quyển 18 - 422: Quy hàng
Chương Quyển 18 - 423: Ám ảnh
Chương Quyển 18 - 424: Ma hào
Chương Quyển 18 - 425-1: A: mãi túy (mua say)
Chương Quyển 18 - 426: Toàn chúc (toàn bộ thuộc tính)
Chương Quyển 19 - 427: Toái không
Chương Quyển 19 - 428: Tử vong
Chương Quyển 19 - 429: Khiêu dược
Chương Quyển 19 - 430: Đồng minh
Chương Quyển 19 - 431: Tiêu băng
Không tìm thấy chương nào phù hợp