Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 6: Gặp quỷ
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~17 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nhìn thấy tình cảnh trên đường, Mộ Dung Thiên càng lúc càng kinh ngạc, bởi vì không thể ngờ con đường quốc lộ dẫn đến thành phố Thương Kinh phồn hoa bây giờ lại không có lấy một chiếc xe nào, chứ đừng nói chi là người đi đường.
Gió càng lúc càng lớn, đâu đâu cũng thấy cát bay đá chạy, cây cối kêu kẽo kẹt thê lương trong tiếng rít của cuồng phong. Một giọt nước lớn như hạt đậu rơi trúng vào đầu Mộ Dung Thiên, rồi sau đó là hai giọt, ba giọt...chỉ trong thoáng chốc thì mưa lớn nghiêng trời lệch đất đã kéo đến, và cũng nhanh chóng làm cho quần áo của hắn bị ướt sũng. Cái mái nho nhỏ của trạm xe buýt căn bản là không đủ để che chắn cơn mưa này.
- Hừ! Con mẹ nó, thật là xui xẻo!
Mộ Dung Thiên không khỏi mở miệng văng tục. Hắn đứng chờ tại trạm xe cả hơn mười phút, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của một chiếc xe nào. Cuối cùng thì hắn cũng đành phải buông xuôi mọi cố gắng và hy vọng, có lẽ những chuyến xe buýt trong đêm nay đã nghỉ sớm hết rồi.
Mưa càng lúc càng dày đặc khiến cho đôi mắt của Mộ Dung Thiên không mở ra được. Nước mưa theo tóc, lông mày, sống mũi, chảy thẳng xuống cổ, rất khó chịu. Mưa giăng giăng khắp nơi tựa như một tấm rèm châu che chắn trời đất, vừa dài vừa rộng đến vô biên vô hạn. Vào thời khắc này, đừng nói là xe buýt, ngay cả xe hàng, xe khách, xe đạp, thậm chí là máy kéo, máy cày cũng chẳng có. Dưới loại thời tiết tồi tệ này, những ánh đèn pha của xe cộ cũng không thể chiếu rõ mọi vật trước mắt trong chu vi một thước, tất nhiên là sẽ không có một tài xế nào dám đem cái mạng nhỏ của mình ra đùa giỡn, bọn họ đã sớm cùng với chiếc xe yêu quý của mình đậu lại ở nơi nào đó an toàn để tránh bị mưa bão giày vò, còn các chủ xe thì có lẽ đã về nhà, hoặc là đi hưởng thụ cuộc sống rồi.
Mộ Dung Thiên mang tâm trạng phẫn nộ đi thẳng ra ngoài. Còn trú mưa gì nữa chứ, dù sao thì quần áo cũng đều bị ướt hết rồi. Trên đường không có xe, cứ ngang nhiên ngẩng đầu mà đi, tốt xấu gì cũng ung dung được một lúc. Hắn tự an ủi trong lòng: “Cũng tốt thôi, lão tử có lẽ là người đầu tiên đi trên con đường này sau khi nó được hoàn thành.” Nghĩ vậy rồi, tinh thần của hắn cũng được khích lệ thêm đôi phần, trong chớp mắt, hắn liền trở nên dương dương đắc ý, bao nhiêu bực dọc đều được tạm thời ném sang một bên.
Bầu trời tối đen như mực khiến cho lòng người sợ hãi, giống như một cái miệng khổng lồ của mãnh thú đang mở rộng để nuốt chửng người ta. Từng tia chớp rạch ngang bầu trời đêm như ngân xà loạn vũ , tiếng sấm ầm ầm không dứt bên tai. Cuồng phong gào thét, những cành khô của cây to bên đường bị gãy lìa và phát ra những tiếng kêu răng rắc như không cam lòng, khiến cho đầy đất đều toàn là cành gãy với lá héo. Ở tại ngã tư đường, nước mưa đã sớm hợp thành một dòng lũ nhỏ cuốn đi các loại vỏ trái cây, túi giấy, hộp cơm, lon nước và đủ thứ rác rưởi v..vv…..Gió mang theo mưa đánh lên trên người Mộ Dung Thiên đau buốt. Hắn thầm kinh sợ, mưa lớn dữ dội thật, nói không chừng trận mưa này có thể sẽ được ghi vào sử sách của thủ đô nữa đây.
"Phụp" một tiếng, đột nhiên từng ngọn đèn đường nối tiếp nhau vụt tắt như một hiệu ứng dây chuyền theo kiểu bài domino, sau đó thì từng góc, từng góc của khu phố rực rỡ ánh đèn liền bị rơi vào màn đêm dày đặc. Chưa đầy nửa phút, tình huống này đã nhanh chóng lan ra khắp nơi, cuối cùng thì toàn bộ thành phố cũng đều trở nên đen kịt. Hiển nhiên là hệ thống điện của thành phố đang có vấn đề, và đây cũng là lần đầu tiên mà Mộ Dung Thiên chứng kiến cảnh này kể từ sau khi đến Thượng Kinh. Trên đường không có bóng dáng của một chiếc xe hay khách bộ hành nào, tất cả hàng quán đều đóng kín mít cửa nẻo. Ngày thường con đường này đông nghẹt người và xe, nhưng bây giờ lại trở nên vắng vẻ như là có phép thuật biến nó thành một tòa thành chết, y như ở trong bộ phim kinh dị rất nổi tiếng: "Resident Evil", và nó hoàn toàn không có chút sinh khí nào. Mộ Dung Thiên dù to gan lớn mật nhưng giờ đây trong lòng cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Lúc này, từ phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, khiến Mộ Dung Thiên càng thêm hoảng sợ. Vào thời điểm này làm gì có tên ngu ngốc nào cũng phát điên lên giống như mình chứ. Căn cứ vào tiếng bước chân nhẹ nhàng đó mà phán đoán, Mộ Dung Thiên có thể dám chắc là con người không thể tạo ra được thứ tiếng động như thế, huống chi vừa rồi hắn cũng chẳng hề phát hiện ra bên cạnh mình có người nào cả.
Cúp điện, cô độc, và bầu không khí tĩnh mịch đầy vẻ chết chóc đã tạo nên một hiện tượng không thể lý giải được, do đó mà một danh từ rất đáng sợ bất giác nổi lên trong đầu Mộ Dung Thiên: quỷ? Hắn bạo gan đi thêm vài bước nữa, bao nhiêu lông tóc đều dựng cả lên, nhưng tiếng bước chân khe khẽ ở phía sau vẫn theo sát không rời.
Lão đầu tử cha nuôi của Mộ Dung Thiên rất tin mấy chuyện quỷ thần, tư tưởng của ông ta có mức độ ảnh hưởng nhất định đến Mộ Dung Thiên. Ông và hắn đã từng nói qua về việc quỷ nhập xác, nếu như có con quỷ nào đó muốn nhập xác thì sẽ chọn một địa phương vắng vẻ không người, đồng thời cũng đặc biệt tối đen mà bám sát theo sau người bị hại như hình với bóng, rồi tùy thời mà hù dọa cho người đó sợ chết khiếp. Nạn nhân do sợ hãi nên bắt buộc sẽ phải chạy về phía trước, cố gắng thoát khỏi con quỷ kia. Nếu vận khí người đó tốt thì chỉ bị quỷ trêu chọc, và có thể chạy thoát, còn nếu như vận khí xấu thì sẽ bị quỷ mê hoặc, vô luận chạy như thế nào tất cũng sẽ trở lại chỗ cũ, và cứ lặp đi lặp lại như thế, cuối cùng nạn nhân bị suy sụp tinh thần, sau đó quỷ sẽ nhân cơ hội ấy mà nhập vào cướp lấy thân xác kẻ bị hại.
Tình cảnh không người và đen kịt trước mắt cùng với câu chuyện về việc quỷ nhập xác quả rất tương xứng, da đầu của Mộ Dung Thiên như muốn nổ tung ra, hắn kêu một tiếng thất thanh "Mẹ ơi!" rồi quay đầu chạy như điên. Vào thời điểm tính mạng bị uy h**p, tiềm lực của con người là vô hạn, tốc độ chạy như điên của Mô Dung Thiên trong vòng năm phút đã tiếp cận kỷ lục của giải quán quân chạy cự ly dài thế giới. Tiếng thở hồng hộc của hắn so với trâu còn mạnh bạo hơn, nếu còn chạy thêm nữa, nói không chừng hắn sẽ bị kiệt sức mà chết, do đó, hắn mới dừng lại. Khi còn chưa kịp lấy lại hơi thì lại chợt nghe có tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến.
Mộ Dung Thiên phát lạnh trong lòng, hắn càng thêm khẳng định phán đoán của mình. Lúc nãy vì muốn bảo tồn cái mạng nhỏ của mình mà hắn đã chạy nhanh đến mức vượt qua cực hạn của bản thân, dám chắc trên đời này không có mấy ai có khả năng đuổi theo kịp, thế mà cái thứ "quỷ quái" ở phía sau kia không những là bắt kịp mà lại còn rất ung dung thoải mái nữa kia. Con ác quỷ đó xem ra không hề có ý định buông tha cho mình rồi.
Nhưng dù sao Mộ Dung Thiên cũng là một người to gan lớn mật, sau khi biết được mình sẽ không thể chạy thoát, nên ác niệm của hắn liền nảy sinh, tâm chuyển như điện. Hắn lập tức xác định kế hoạch tác chiến: "Bất kể tên kia là người hay ma, lão tử quyết không thể bó tay chịu chết. Ừm, mình sẽ bất ngờ xoay người ra sau, nhảy lên hét to một tiếng hù dọa, rồi lợi dụng lúc "nó" đang còn sững sờ, trước tiên thì tay trái của mình sẽ đấm móc câu từ dưới lên một cái, sau đó tay phải sử một chiêu Hầu Tử Chôm Đào, bóp mạnh "trứng" của hắn.....ặc, nhưng nếu là nữ quỷ thì làm sao bây giờ?"
Đây là mánh khóe đánh nhau từ nhỏ đến lớn mà Mộ Dung Thiên thường dùng nhất, nó cũng tương tự như ba chiêu búa của Trình Giảo Kim vậy, đơn giản mà hữu dụng, đối phương khó lòng đánh bại được. Chỉ có điều, lâu nay đối thủ của hắn toàn là nam nhân, và hắn cũng chưa từng xuống tay với nữ tử yếu nhược bao giờ. Thế nhưng những ma quỷ thường xuất hiện trong phim kinh dị nhiều nhất và hung hãn nhất thì hơn phân nửa đều là nữ quỷ oán niệm ngất trời, do đó, phía sau cũng rất có khả năng là một nữ quỷ như thế, đương nhiên "đào" này không thể trộm được vào tay rồi. Mộ Dung Thiên bị lâm vào thế khó khăn, hắn suy nghĩ một lát liền hạ quyết tâm: "Được rồi! Nam quỷ hay nữ yêu đều đối xử như nhau, cùng lắm thì lão tử sẽ đổi thành Long Trảo Thủ, bóp nát vật của hắn
Sau khi định đoạt kế hoạch xong, Mộ Dung Thiên quay đầu lại hét lớn một tiếng, tay trái thuận thế đánh ra cú đấm móc, quyền phong mạnh mẽ, khí thế bất phàm, chỉ tiếc là cú đấm đó bị rơi vào hư không --- bởi vì ở trước mặt vốn chẳng có gì, bất quá chỉ có vô số hạt mưa dày đặc như tên, một nửa cái bóng cũng chẳng có chứ đừng nói gì là người hay quỷ.
Trái tim ngoan độc của Mộ Dung Thiên nhất thời như bị rơi vào hầm băng, ngay cả cái bóng quỷ cũng không sờ được, vậy làm thế nào để phản kháng đây? Chạy không thoát, đánh không được, nên chỉ còn cách dùng biện pháp khác. Mộ Dung Thiên đột nhiên quỳ thụp xuống đất, toàn thân run rẩy, không ngừng van xin:
- Quỷ đại nhân, ngài là người đại lượng, xin hãy bỏ qua cho kẻ tiểu nhân đáng thương này. Tiểu nhân trên còn có mẹ già tám mươi tuổi, dưới còn con nhỏ cần nuôi, tiểu nhân không thể bỏ mặc không lo cho họ! Hay là ngài hãy lưu lại địa chỉ của quý phủ, đợi đến tiết Thanh Minh, tiểu nhân sẽ đốt cho ngài thật nhiều tiền.
Mộ Dung Thiên cũng không hổ là da mặt dày như núi, khả dĩ có thể đem đi làm tường thành cũng tuyệt không kém chút nào. Vì cái mạng nhỏ mà ăn nói lung tung, trong nháy mắt lại có thêm hai người thân một già một trẻ, lại còn đem tiền ra dụ hoặc ma quỷ. Đúng là có tiền thì sai khiến quỷ thần cũng được , điều này cho thấy tiền đối với ma quỷ cũng rất ư hữu dụng.
Gió càng lúc càng lớn, đâu đâu cũng thấy cát bay đá chạy, cây cối kêu kẽo kẹt thê lương trong tiếng rít của cuồng phong. Một giọt nước lớn như hạt đậu rơi trúng vào đầu Mộ Dung Thiên, rồi sau đó là hai giọt, ba giọt...chỉ trong thoáng chốc thì mưa lớn nghiêng trời lệch đất đã kéo đến, và cũng nhanh chóng làm cho quần áo của hắn bị ướt sũng. Cái mái nho nhỏ của trạm xe buýt căn bản là không đủ để che chắn cơn mưa này.
- Hừ! Con mẹ nó, thật là xui xẻo!
Mộ Dung Thiên không khỏi mở miệng văng tục. Hắn đứng chờ tại trạm xe cả hơn mười phút, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của một chiếc xe nào. Cuối cùng thì hắn cũng đành phải buông xuôi mọi cố gắng và hy vọng, có lẽ những chuyến xe buýt trong đêm nay đã nghỉ sớm hết rồi.
Mưa càng lúc càng dày đặc khiến cho đôi mắt của Mộ Dung Thiên không mở ra được. Nước mưa theo tóc, lông mày, sống mũi, chảy thẳng xuống cổ, rất khó chịu. Mưa giăng giăng khắp nơi tựa như một tấm rèm châu che chắn trời đất, vừa dài vừa rộng đến vô biên vô hạn. Vào thời khắc này, đừng nói là xe buýt, ngay cả xe hàng, xe khách, xe đạp, thậm chí là máy kéo, máy cày cũng chẳng có. Dưới loại thời tiết tồi tệ này, những ánh đèn pha của xe cộ cũng không thể chiếu rõ mọi vật trước mắt trong chu vi một thước, tất nhiên là sẽ không có một tài xế nào dám đem cái mạng nhỏ của mình ra đùa giỡn, bọn họ đã sớm cùng với chiếc xe yêu quý của mình đậu lại ở nơi nào đó an toàn để tránh bị mưa bão giày vò, còn các chủ xe thì có lẽ đã về nhà, hoặc là đi hưởng thụ cuộc sống rồi.
Mộ Dung Thiên mang tâm trạng phẫn nộ đi thẳng ra ngoài. Còn trú mưa gì nữa chứ, dù sao thì quần áo cũng đều bị ướt hết rồi. Trên đường không có xe, cứ ngang nhiên ngẩng đầu mà đi, tốt xấu gì cũng ung dung được một lúc. Hắn tự an ủi trong lòng: “Cũng tốt thôi, lão tử có lẽ là người đầu tiên đi trên con đường này sau khi nó được hoàn thành.” Nghĩ vậy rồi, tinh thần của hắn cũng được khích lệ thêm đôi phần, trong chớp mắt, hắn liền trở nên dương dương đắc ý, bao nhiêu bực dọc đều được tạm thời ném sang một bên.
Bầu trời tối đen như mực khiến cho lòng người sợ hãi, giống như một cái miệng khổng lồ của mãnh thú đang mở rộng để nuốt chửng người ta. Từng tia chớp rạch ngang bầu trời đêm như ngân xà loạn vũ , tiếng sấm ầm ầm không dứt bên tai. Cuồng phong gào thét, những cành khô của cây to bên đường bị gãy lìa và phát ra những tiếng kêu răng rắc như không cam lòng, khiến cho đầy đất đều toàn là cành gãy với lá héo. Ở tại ngã tư đường, nước mưa đã sớm hợp thành một dòng lũ nhỏ cuốn đi các loại vỏ trái cây, túi giấy, hộp cơm, lon nước và đủ thứ rác rưởi v..vv…..Gió mang theo mưa đánh lên trên người Mộ Dung Thiên đau buốt. Hắn thầm kinh sợ, mưa lớn dữ dội thật, nói không chừng trận mưa này có thể sẽ được ghi vào sử sách của thủ đô nữa đây.
"Phụp" một tiếng, đột nhiên từng ngọn đèn đường nối tiếp nhau vụt tắt như một hiệu ứng dây chuyền theo kiểu bài domino, sau đó thì từng góc, từng góc của khu phố rực rỡ ánh đèn liền bị rơi vào màn đêm dày đặc. Chưa đầy nửa phút, tình huống này đã nhanh chóng lan ra khắp nơi, cuối cùng thì toàn bộ thành phố cũng đều trở nên đen kịt. Hiển nhiên là hệ thống điện của thành phố đang có vấn đề, và đây cũng là lần đầu tiên mà Mộ Dung Thiên chứng kiến cảnh này kể từ sau khi đến Thượng Kinh. Trên đường không có bóng dáng của một chiếc xe hay khách bộ hành nào, tất cả hàng quán đều đóng kín mít cửa nẻo. Ngày thường con đường này đông nghẹt người và xe, nhưng bây giờ lại trở nên vắng vẻ như là có phép thuật biến nó thành một tòa thành chết, y như ở trong bộ phim kinh dị rất nổi tiếng: "Resident Evil", và nó hoàn toàn không có chút sinh khí nào. Mộ Dung Thiên dù to gan lớn mật nhưng giờ đây trong lòng cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Lúc này, từ phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, khiến Mộ Dung Thiên càng thêm hoảng sợ. Vào thời điểm này làm gì có tên ngu ngốc nào cũng phát điên lên giống như mình chứ. Căn cứ vào tiếng bước chân nhẹ nhàng đó mà phán đoán, Mộ Dung Thiên có thể dám chắc là con người không thể tạo ra được thứ tiếng động như thế, huống chi vừa rồi hắn cũng chẳng hề phát hiện ra bên cạnh mình có người nào cả.
Cúp điện, cô độc, và bầu không khí tĩnh mịch đầy vẻ chết chóc đã tạo nên một hiện tượng không thể lý giải được, do đó mà một danh từ rất đáng sợ bất giác nổi lên trong đầu Mộ Dung Thiên: quỷ? Hắn bạo gan đi thêm vài bước nữa, bao nhiêu lông tóc đều dựng cả lên, nhưng tiếng bước chân khe khẽ ở phía sau vẫn theo sát không rời.
Lão đầu tử cha nuôi của Mộ Dung Thiên rất tin mấy chuyện quỷ thần, tư tưởng của ông ta có mức độ ảnh hưởng nhất định đến Mộ Dung Thiên. Ông và hắn đã từng nói qua về việc quỷ nhập xác, nếu như có con quỷ nào đó muốn nhập xác thì sẽ chọn một địa phương vắng vẻ không người, đồng thời cũng đặc biệt tối đen mà bám sát theo sau người bị hại như hình với bóng, rồi tùy thời mà hù dọa cho người đó sợ chết khiếp. Nạn nhân do sợ hãi nên bắt buộc sẽ phải chạy về phía trước, cố gắng thoát khỏi con quỷ kia. Nếu vận khí người đó tốt thì chỉ bị quỷ trêu chọc, và có thể chạy thoát, còn nếu như vận khí xấu thì sẽ bị quỷ mê hoặc, vô luận chạy như thế nào tất cũng sẽ trở lại chỗ cũ, và cứ lặp đi lặp lại như thế, cuối cùng nạn nhân bị suy sụp tinh thần, sau đó quỷ sẽ nhân cơ hội ấy mà nhập vào cướp lấy thân xác kẻ bị hại.
Tình cảnh không người và đen kịt trước mắt cùng với câu chuyện về việc quỷ nhập xác quả rất tương xứng, da đầu của Mộ Dung Thiên như muốn nổ tung ra, hắn kêu một tiếng thất thanh "Mẹ ơi!" rồi quay đầu chạy như điên. Vào thời điểm tính mạng bị uy h**p, tiềm lực của con người là vô hạn, tốc độ chạy như điên của Mô Dung Thiên trong vòng năm phút đã tiếp cận kỷ lục của giải quán quân chạy cự ly dài thế giới. Tiếng thở hồng hộc của hắn so với trâu còn mạnh bạo hơn, nếu còn chạy thêm nữa, nói không chừng hắn sẽ bị kiệt sức mà chết, do đó, hắn mới dừng lại. Khi còn chưa kịp lấy lại hơi thì lại chợt nghe có tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến.
Mộ Dung Thiên phát lạnh trong lòng, hắn càng thêm khẳng định phán đoán của mình. Lúc nãy vì muốn bảo tồn cái mạng nhỏ của mình mà hắn đã chạy nhanh đến mức vượt qua cực hạn của bản thân, dám chắc trên đời này không có mấy ai có khả năng đuổi theo kịp, thế mà cái thứ "quỷ quái" ở phía sau kia không những là bắt kịp mà lại còn rất ung dung thoải mái nữa kia. Con ác quỷ đó xem ra không hề có ý định buông tha cho mình rồi.
Nhưng dù sao Mộ Dung Thiên cũng là một người to gan lớn mật, sau khi biết được mình sẽ không thể chạy thoát, nên ác niệm của hắn liền nảy sinh, tâm chuyển như điện. Hắn lập tức xác định kế hoạch tác chiến: "Bất kể tên kia là người hay ma, lão tử quyết không thể bó tay chịu chết. Ừm, mình sẽ bất ngờ xoay người ra sau, nhảy lên hét to một tiếng hù dọa, rồi lợi dụng lúc "nó" đang còn sững sờ, trước tiên thì tay trái của mình sẽ đấm móc câu từ dưới lên một cái, sau đó tay phải sử một chiêu Hầu Tử Chôm Đào, bóp mạnh "trứng" của hắn.....ặc, nhưng nếu là nữ quỷ thì làm sao bây giờ?"
Đây là mánh khóe đánh nhau từ nhỏ đến lớn mà Mộ Dung Thiên thường dùng nhất, nó cũng tương tự như ba chiêu búa của Trình Giảo Kim vậy, đơn giản mà hữu dụng, đối phương khó lòng đánh bại được. Chỉ có điều, lâu nay đối thủ của hắn toàn là nam nhân, và hắn cũng chưa từng xuống tay với nữ tử yếu nhược bao giờ. Thế nhưng những ma quỷ thường xuất hiện trong phim kinh dị nhiều nhất và hung hãn nhất thì hơn phân nửa đều là nữ quỷ oán niệm ngất trời, do đó, phía sau cũng rất có khả năng là một nữ quỷ như thế, đương nhiên "đào" này không thể trộm được vào tay rồi. Mộ Dung Thiên bị lâm vào thế khó khăn, hắn suy nghĩ một lát liền hạ quyết tâm: "Được rồi! Nam quỷ hay nữ yêu đều đối xử như nhau, cùng lắm thì lão tử sẽ đổi thành Long Trảo Thủ, bóp nát vật của hắn
Sau khi định đoạt kế hoạch xong, Mộ Dung Thiên quay đầu lại hét lớn một tiếng, tay trái thuận thế đánh ra cú đấm móc, quyền phong mạnh mẽ, khí thế bất phàm, chỉ tiếc là cú đấm đó bị rơi vào hư không --- bởi vì ở trước mặt vốn chẳng có gì, bất quá chỉ có vô số hạt mưa dày đặc như tên, một nửa cái bóng cũng chẳng có chứ đừng nói gì là người hay quỷ.
Trái tim ngoan độc của Mộ Dung Thiên nhất thời như bị rơi vào hầm băng, ngay cả cái bóng quỷ cũng không sờ được, vậy làm thế nào để phản kháng đây? Chạy không thoát, đánh không được, nên chỉ còn cách dùng biện pháp khác. Mộ Dung Thiên đột nhiên quỳ thụp xuống đất, toàn thân run rẩy, không ngừng van xin:
- Quỷ đại nhân, ngài là người đại lượng, xin hãy bỏ qua cho kẻ tiểu nhân đáng thương này. Tiểu nhân trên còn có mẹ già tám mươi tuổi, dưới còn con nhỏ cần nuôi, tiểu nhân không thể bỏ mặc không lo cho họ! Hay là ngài hãy lưu lại địa chỉ của quý phủ, đợi đến tiết Thanh Minh, tiểu nhân sẽ đốt cho ngài thật nhiều tiền.
Mộ Dung Thiên cũng không hổ là da mặt dày như núi, khả dĩ có thể đem đi làm tường thành cũng tuyệt không kém chút nào. Vì cái mạng nhỏ mà ăn nói lung tung, trong nháy mắt lại có thêm hai người thân một già một trẻ, lại còn đem tiền ra dụ hoặc ma quỷ. Đúng là có tiền thì sai khiến quỷ thần cũng được , điều này cho thấy tiền đối với ma quỷ cũng rất ư hữu dụng.
Dị Giới Dược Sư
Tác giả: Vô Xỉ Đạo Tặc
431 chương | 816 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Khốn hoặc
Chương Quyển 1 - 2: Ý dâm
Chương Quyển 1 - 3: Tản bộ
Chương Quyển 1 - 4: Gái làng chơi
Chương Quyển 1 - 5: Mưa lớn
Chương Quyển 1 - 6: Gặp quỷ
Chương Quyển 1 - 7: Lỗ đen
Chương Quyển 1 - 8: Thiên quốc
Chương Quyển 1 - 9: Ái tài uyên ương
Chương Quyển 1 - 10: Dứt bỏ
Chương Quyển 2 - 11: Huy
Chương Quyển 2 - 12: Chức nghiệp
Chương Quyển 2 - 13: Trắc thí
Chương Quyển 2 - 14: Sủng vật
Chương Quyển 2 - 15: Bộc quang
Chương Quyển 2 - 16: Đùa giỡn
Chương Quyển 2 - 17: Yêu tộc
Chương Quyển 2 - 18: Mỵ nữ
Chương Quyển 2 - 19: Kinh diễm
Chương Quyển 2 - 20: Hái thuốc
Chương Quyển 2 - 21: Luyện đan
Chương Quyển 2 - 22: Bão tuyết
Chương Quyển 2 - 23: Tuyết tinh
Chương Quyển 2 - 24: Kịch chiến
Chương Quyển 2 - 25: Thánh dược
Chương Quyển 2 - 26: Dụ hoặc
Chương Quyển 2 - 27: Linh nữ
Chương Quyển 2 - 28: Tát tay
Chương Quyển 2 - 29: Đất bùn
Chương Quyển 2 - 30: Chiến sủng
Chương Quyển 2 - 31: Chiến đấu
Chương Quyển 2 - 32: Giải chú
Chương Quyển 3 - 33: Kiêm chức
Chương Quyển 3 - 34: Ý đồ
Chương Quyển 3 - 35: Quyết tâm
Chương Quyển 3 - 36: Cạm bẫy
Chương Quyển 3 - 37: Lấn ma
Chương Quyển 3 - 38: Yêu khí
Chương Quyển 3 - 39: Lính đánh thuê
Chương Quyển 3 - 40: Nữ đồng
Chương Quyển 3 - 41: Vưu vật
Chương Quyển 3 - 42: Biến thân
Chương Quyển 3 - 43: S cấp
Chương Quyển 3 - 44: Nguy cơ
Chương Quyển 3 - 45: Đoạt phách
Chương Quyển 3 - 46: Yêu linh
Chương Quyển 3 - 47: Lĩnh vực
Chương Quyển 3 - 48: Thiên cư
Chương Quyển 3 - 49: Chinh đồ
Chương Quyển 4 - 50: Chọc ghẹo
Chương Quyển 4 - 51: Tân pháp
Chương Quyển 4 - 52: Hóa noãn
Chương Quyển 4 - 53: Vượng tài
Chương Quyển 4 - 54: Truyền thụ
Chương Quyển 4 - 55: Ý loạn
Chương Quyển 4 - 56: Lễ vật
Chương Quyển 4 - 57: Cắm trại ngoài trời
Chương Quyển 4 - 58: Vũ khí
Chương Quyển 4 - 59: Truyền tống
Chương Quyển 4 - 60: Công hội
Chương Quyển 4 - 61: Thăm dò
Chương Quyển 4 - 62: Diễm ngộ
Chương Quyển 4 - 63: Câu dẫn
Chương Quyển 4 - 64
Chương Quyển 4 - 65: Tinh linh
Chương Quyển 4 - 66: An cư
Chương Quyển 4 - 67: Huynh muội
Chương Quyển 4 - 68: Đồng hóa
Chương Quyển 4 - 69: Gặp gỡ
Chương Quyển 4 - 70: Cường giả
Chương Quyển 4 - 71: Phục đan
Chương Quyển 4 - 72: Nghĩ linh sứ
Chương Quyển 4 - 73: Xuất tẩu
Chương Quyển 4 - 74: Phó thác
Chương Quyển 5 - 75: Xá Hữu(Bạn cùng phòng)
Chương Quyển 5 - 76: Quải niệm
Chương Quyển 5 - 77: Trục xuất
Chương Quyển 5 - 78: Bạo phá
Chương Quyển 5 - 79: Chân dung
Chương Quyển 5 - 80: Cộng dục
Chương Quyển 5 - 81: Ước định
Chương Quyển 5 - 82: Yến hội
Chương Quyển 5 - 83: Thiệt chiến
Chương Quyển 5 - 84: Đối kháng
Chương Quyển 5 - 85: Đồng chí
Chương Quyển 5 - 86: Hoa tra
Chương Quyển 5 - 87: Dũng khí
Chương Quyển 5 - 88: Phó yến
Chương Quyển 5 - 89: Thù hận
Chương Quyển 5 - 90: Xung đột
Chương Quyển 5 - 91: Linh độn
Chương Quyển 5 - 92: Khôi lỗi
Chương Quyển 5 - 93: Bàng quan
Chương Quyển 5 - 94: Bồi dưỡng nhân tài
Chương Quyển 5 - 95: Thích sát
Chương Quyển 5 - 96: Thoát khốn
Chương Quyển 5 - 97: Quỷ thai
Chương Quyển 5 - 98: Quái sự
Chương Quyển 5 - 99: Long quyển
Chương Quyển 5 - 100: Tỷ thí
Chương Quyển 5 - 101: Sm
Chương Quyển 5 - 102: Phá lãng
Chương Quyển 6 - 103: Trừu thiêm
Chương Quyển 6 - 104: Chi phối
Chương Quyển 6 - 105: Trợ uy
Chương Quyển 6 - 106: Nghịch chuyển
Chương Quyển 6 - 107: Hắc mã
Chương Quyển 6 - 108: Vân nê
Chương Quyển 6 - 109: Khi lăng
Chương Quyển 6 - 110: Chung kết
Chương Quyển 6 - 111: Lo lắng
Chương Quyển 6 - 112: Cổ vũ
Chương Quyển 6 - 113: Đấu chí
Chương Quyển 6 - 114: Sắc đạo
Chương Quyển 6 - 115: Hàng giai
Chương Quyển 6 - 116: Bảo bối
Chương Quyển 6 - 117: Phản thường
Chương Quyển 6 - 118: Đổi tính
Chương Quyển 6 - 119: Hội bại
Chương Quyển 6 - 120: Liệt tửu
Chương Quyển 6 - 121: Tình mê
Chương Quyển 6 - 122: Quật khởi
Chương Quyển 6 - 123: Phối hợp
Chương Quyển 6 - 124: Trọng sinh
Chương Quyển 6 - 125: Tồi hoa
Chương Quyển 6 - 126: Tình huống tồi tệ
Chương Quyển 6 - 127: Dược dịch
Chương Quyển 6 - 128: Cát tư
Chương Quyển 6 - 129: Tiêu hao
Chương Quyển 6 - 130: Cổ hoặc
Chương Quyển 6 - 131: Lôi bạo
Chương Quyển 6 - 132: Triền miên
Chương Quyển 6 - 133: Đạo khiểm
Chương Quyển 6 - 134: Đoái hiện
Chương Quyển 6 - 135: 3P
Chương Quyển 6 - 136: Tình nhân
Chương Quyển 6 - 137: Chiến tranh
Chương Quyển 7 - 138: Bổ nhiệm
Chương Quyển 7 - 139: Tiểu binh
Chương Quyển 7 - 140: Tống hành
Chương Quyển 7 - 141: Nghi hoặc
Chương Quyển 7 - 142: Cấp chuyển
Chương Quyển 7 - 143: Lương thực
Chương Quyển 7 - 144: Dâm đãng
Chương Quyển 7 - 145: Hồi quy
Chương Quyển 7 - 146: Biến dị
Chương Quyển 7 - 147: Kích nộ
Chương Quyển 7 - 148: Ác đậu
Chương Quyển 7 - 149: Không thành
Chương Quyển 7 - 150: Dự cảm
Chương Quyển 7 - 151: Thông tập
Chương Quyển 7 - 152: Vong mệnh
Chương Quyển 7 - 153: Lan tiệt
Chương Quyển 8 - 154: Tát la
Chương Quyển 8 - 155: Kỳ hóa
Chương Quyển 8 - 156: Bạo phú
Chương Quyển 8 - 157: Đấu giá
Chương Quyển 8 - 158: Long nữ
Chương Quyển 8 - 159: Tạp trường
Chương Quyển 8 - 160: Phong hung
Chương Quyển 8 - 161: Bại lộ
Chương Quyển 8 - 162: Động dục
Chương Quyển 8 - 163: Thản bạch
Chương Quyển 8 - 164: Cầu dược
Chương Quyển 8 - 165: Tầm hoan
Chương Quyển 8 - 166: Mi lạn
Chương Quyển 8 - 167: Hải liệp (săn trên biển)
Chương Quyển 8 - 168: Đổ chú
Chương Quyển 8 - 169: Bộc quang
Chương Quyển 8 - 170: Đính hôn
Chương Quyển 8 - 171: Cật thố
Chương Quyển 8 - 172: Thành niên
Chương Quyển 9 - 173: Nguyện vọng
Chương Quyển 9 - 174: Đạp lãng
Chương Quyển 9 - 175: Tư hội
Chương Quyển 9 - 176: Tầm mỹ
Chương Quyển 9 - 177: Băng sơn
Chương Quyển 9 - 178: Oa đề
Chương Quyển 9 - 179: Linh tê
Chương Quyển 9 - 180: Ước định
Chương Quyển 9 - 181: Cầm thú
Chương Quyển 9 - 182: Sùng bái
Chương Quyển 9 - 183: Xuất hành
Chương Quyển 9 - 184: Phân phê
Chương Quyển 9 - 185: Truyền tin
Chương Quyển 9 - 186: Kiếp sắc
Chương Quyển 9 - 187: Thôn phệ
Chương Quyển 9 - 188: Thứ kích
Chương Quyển 9 - 189: Liên thể
Chương Quyển 9 - 190: Dung hóa
Chương Quyển 9 - 191: Đào sinh
Chương Quyển 9 - 192: Từ hành
Chương Quyển 9 - 193: Tuần sát
Chương Quyển 9 - 194: Hợp tác
Chương Quyển 9 - 195: Xuất mại
Chương Quyển 9 - 196: Vong linh
Chương Quyển 9 - 197: Khô kiệt
Chương Quyển 9 - 198: Huyễn tượng
Chương Quyển 9 - 199: Kết giới
Chương Quyển 9 - 200: Minh lực
Chương Quyển 10 - 201: Phó thủ
Chương Quyển 10 - 202: Tống lễ
Chương Quyển 10 - 203: Phó thủ
Chương Quyển 10 - 204: Ám kỳ
Chương Quyển 10 - 205-1: Vu nữ (thượng)
Chương Quyển 10 - 206: Hùng tâm
Chương Quyển 10 - 207: Tương hội
Chương Quyển 10 - 208-1: Hỏa hoa (thượng)
Chương Quyển 10 - 209: Xa vọng
Chương Quyển 10 - 210: Nhiệt vẫn
Chương Quyển 10 - 211: Chiêu thân
Chương Quyển 10 - 212: Nhiệm vụ
Chương Quyển 10 - 213: Quy lai
Chương Quyển 10 - 214: Sai mê
Chương Quyển 10 - 215: Dụ gian
Chương Quyển 10 - 216: Thân lưu
Chương Quyển 10 - 217: Đô linh
Chương Quyển 10 - 218: Mạ nhai
Chương Quyển 10 - 219: Trảo cuồng
Chương Quyển 10 - 220: Đông phong
Chương Quyển 10 - 221: Ẩu tượng
Chương Quyển 10 - 222: Trùng
Chương Quyển 10 - 223: Nghệ thuật
Chương Quyển 10 - 224: Hồ hoặc
Chương Quyển 10 - 225: Thủ quan
Chương Quyển 10 - 226: Khổ quả
Chương Quyển 10 - 227: Đối đầu
Chương Quyển 10 - 228: Hồn tỏa
Chương Quyển 10 - 229: Nại lực
Chương Quyển 10 - 230: Điệu niệm
Chương Quyển 10 - 231: Siêu thường
Chương Quyển 10 - 232: Đấu loại
Chương Quyển 10 - 233: Ngoạn hỏa
Chương Quyển 10 - 234: Nữu khúc
Chương Quyển 10 - 235: Dị tượng
Chương Quyển 10 - 236: Sơ vẫn
Chương Quyển 10 - 237: Cơ hội
Chương Quyển 10 - 238: Tái bào
Chương Quyển 10 - 239: Tọa kỵ
Chương Quyển 10 - 240: Thiêu bát
Chương Quyển 10 - 241: Thiên ý
Chương Quyển 10 - 242: Chủng mã
Chương Quyển 10 - 243: Giao dịch
Chương Quyển 10 - 244: Tố hí
Chương Quyển 10 - 245: Tái kiến
Chương Quyển 10 - 246: Hàng tuyến
Chương Quyển 10 - 247: Cao thủ
Chương Quyển 10 - 248: Ngâm du
Chương Quyển 10 - 249: Thị huyết
Chương Quyển 10 - 250: Đổ bác
Chương Quyển 10 - 251: Hải tặc
Chương Quyển 10 - 252: Kiếp trì
Chương Quyển 10 - 253: Đầu hàng
Chương Quyển 10 - 254: Âm mưu
Chương Quyển 10 - 255: Thảm kịch
Chương Quyển 10 - 256: Thác ngộ
Chương Quyển 10 - 257: Thân phận
Chương Quyển 10 - 258: Nội ứng
Chương Quyển 10 - 259: Tranh quyền
Chương Quyển 10 - 260: Cường địch
Chương Quyển 10 - 261: Long vẫn
Chương Quyển 11 - 262: Phong ấn
Chương Quyển 11 - 263: Triệu hoán
Chương Quyển 11 - 264: Thủy đô
Chương Quyển 11 - 265: Toa phỉ
Chương Quyển 11 - 266: Vũ hội
Chương Quyển 11 - 267: Tỷ muội
Chương Quyển 11 - 268: Quỷ đói
Chương Quyển 11 - 269: Ma quỷ
Chương Quyển 11 - 270: Ước hội
Chương Quyển 11 - 271: Tử dương
Chương Quyển 11 - 272: Fans
Chương Quyển 11 - 273: Đề kỳ
Chương Quyển 11 - 274: Bút ký
Chương Quyển 11 - 275: Khiêu chiến
Chương Quyển 11 - 276: Đại giới
Chương Quyển 11 - 277: Bạo sa
Chương Quyển 11 - 278: Sa táng
Chương Quyển 11 - 279: Vấn tội
Chương Quyển 11 - 280: Báo phục
Chương Quyển 11 - 281: Quải trụy
Chương Quyển 11 - 282: Thích khách
Chương Quyển 11 - 283: Cáo biệt
Chương Quyển 11 - 284-1: Đoàn Tụ (thượng)
Chương Quyển 11 - 285: Tiến hóa
Chương Quyển 11 - 286: Thuấn di
Chương Quyển 11 - 287: Thượng ty
Chương Quyển 11 - 288: Đồng cư
Chương Quyển 11 - 289: Phục chúng
Chương Quyển 11 - 290-1: Thụ Uy (thượng)
Chương Quyển 12 - 291: Trọng nhiệm
Chương Quyển 12 - 292: Thủ hậu
Chương Quyển 12 - 293: Yếu hiệp
Chương Quyển 12 - 294: Bảng giá
Chương Quyển 12 - 295-1: Khủng hách
Chương Quyển 12 - 296: Yêu thỉnh
Chương Quyển 12 - 297: Khách nhân
Chương Quyển 12 - 298: Đối đầu
Chương Quyển 12 - 299: Tín hào (tín hiệu)
Chương Quyển 12 - 300: Đào thải (đấu loại)
Chương Quyển 12 - 301: Thiên triệu
Chương Quyển 12 - 302: Tiền tịch
Chương Quyển 12 - 303: Bị chiến
Chương Quyển 13 - 304: Bạo động
Chương Quyển 13 - 305: Không tập
Chương Quyển 13 - 306: Đồ sát
Chương Quyển 13 - 307: Yêu thú
Chương Quyển 13 - 308: Thụ nghệ
Chương Quyển 13 - 309: Phóng khí (bỏ rơi)
Chương Quyển 13 - 310: Dao Ngôn (Tin đồn)
Chương Quyển 13 - 311: Lĩnh tụ
Chương Quyển 13 - 312: Thích khách
Chương Quyển 13 - 313: Hãm tịnh (bẫy rập)
Chương Quyển 13 - 314: Phân biệt (từ biệt)
Chương Quyển 13 - 315: Cứu binh
Chương Quyển 13 - 316: Phục phản (quay về)
Chương Quyển 13 - 317: Khí thành (bỏ thành)
Chương Quyển 13 - 318: Du kích
Chương Quyển 13 - 319: Đầu phiếu
Chương Quyển 13 - 320: Gia hương (quê hương)
Chương Quyển 13 - 321: Viễn khách (khách phương xa)
Chương Quyển 13 - 322: Sa nhan
Chương Quyển 13 - 323: Thẩm vấn
Chương Quyển 13 - 324: Hý lộng
Chương Quyển 13 - 325: Vây khốn
Chương Quyển 13 - 326: Noãn thạch (trứng chọi đá)
Chương Quyển 13 - 327: Sứ giả
Chương Quyển 13 - 328: Viện trợ
Chương Quyển 13 - 329: Quy tắc
Chương Quyển 13 - 330: Phong ấn
Chương Quyển 13 - 331: Dong thực tan chảy
Chương Quyển 13 - 332: Tế điện
Chương Quyển 13 - 333: Bạn đồ (kẻ phản bội)
Chương Quyển 13 - 334: Đào thải (đấu loại)
Chương Quyển 13 - 335: Trung thành
Chương Quyển 13 - 336: Chủ giác (diễn viên chính)
Chương Quyển 13 - 337: Khuy dục (nhìn trộm)
Chương Quyển 13 - 338: Hồi gia (về nhà)
Chương Quyển 14 - 339: Thự quang
Chương Quyển 14 - 340: Truyền kỳ
Chương Quyển 14 - 341: Tương tích (luyến tiếc)
Chương Quyển 14 - 342: Ca thủ (ca sĩ)
Chương Quyển 14 - 343: Tranh đoạt
Chương Quyển 14 - 344: Vong ký (quên)
Chương Quyển 14 - 345: Đoạn tuyệt
Chương Quyển 14 - 346: Cải biến (thay đổi)
Chương Quyển 14 - 347: Bái phỏng
Chương Quyển 14 - 348: Nghi thức
Chương Quyển 14 - 349: Phong thưởng
Chương Quyển 14 - 350: Cầu hôn
Chương Quyển 14 - 351: Nặc ngôn (lời hứa)
Chương Quyển 14 - 352: Phục kích
Chương Quyển 14 - 353: Vĩnh hằng
Chương Quyển 14 - 354: Tử hình
Chương Quyển 14 - 355: Thất tung
Chương Quyển 15 - 356: Tiềm nhập
Chương Quyển 15 - 357: Hý sái (Trêu chọc)
Chương Quyển 15 - 358: Dương Nuy (Liệt dương)
Chương Quyển 15 - 359: Thượng Câu (Mắc câu)
Chương Quyển 15 - 360: Thẩm Phán (Hành quyết)
Chương Quyển 15 - 361: Ám toán
Chương Quyển 15 - 362: Huyết đồng
Chương Quyển 15 - 363: Hủy diệt
Chương Quyển 15 - 364-1: Tu la (thượng)
Chương Quyển 15 - 365: Đồ thành (đồ sát toàn thành)
Chương Quyển 15 - 366-1: Thần nộ (Thượng)
Chương Quyển 15 - 367: Tiêu thất
Chương Quyển 15 - 368: Thi biến
Chương Quyển 15 - 369: Phản đạn (Bắn ngược)
Chương Quyển 15 - 370: Giao dịch
Chương Quyển 16 - 371: Sinh tồn
Chương Quyển 16 - 372: Thống nhất
Chương Quyển 16 - 373: Chủng tử (Mầm mống)
Chương Quyển 16 - 374: Đế đô
Chương Quyển 16 - 375: Quốc sư
Chương Quyển 16 - 376: Nữ hoàng
Chương Quyển 16 - 377: Hấp thu
Chương Quyển 16 - 378: Phách đương (Hợp tác)
Chương Quyển 16 - 379: Biên bức (dơi)
Chương Quyển 16 - 380: Hài tử
Chương Quyển 16 - 381-1: Cưỡng gian (Thượng)
Chương Quyển 16 - 382: Kiếp lỗ (Bắt cóc)
Chương Quyển 16 - 383-1: Hồn cốc (thượng)
Chương Quyển 16 - 384: Hồn sư
Chương Quyển 16 - 385: Cứu viện
Chương Quyển 16 - 386: Quy trình (Đường về)
Chương Quyển 16 - 387: Tầm phu
Chương Quyển 16 - 388-1: Thê tử (thượng)
Chương Quyển 16 - 389: Song phi
Chương Quyển 16 - 390: Loạn thế
Chương Quyển 17 - 391: Động đãng (Rung động)
Chương Quyển 17 - 392: Tĩnh tu
Chương Quyển 17 - 393: Xuất quan
Chương Quyển 17 - 394: Ám sát
Chương Quyển 17 - 395: Động cơ
Chương Quyển 17 - 396: Khải đế
Chương Quyển 17 - 397: Nãi ba (vú nuôi)
Chương Quyển 17 - 398: Thảo giáo (Lãnh giáo)
Chương Quyển 17 - 399: Thần hay ma
Chương Quyển 17 - 400: Mê hoặc
Chương Quyển 17 - 401: Nữ phục
Chương Quyển 17 - 402: Thôi nã (xoa bóp)
Chương Quyển 17 - 403: Mật thất
Chương Quyển 17 - 404: Phân thân
Chương Quyển 17 - 405: Vẫn lạc
Chương Quyển 17 - 406: Kiền ba (dưỡng phụ)
Chương Quyển 17 - 407: Khôi phục
Chương Quyển 17 - 408: Liệu nguyên (bốc cháy dữ dội)
Chương Quyển 17 - 409: Yêu thỉnh (thỉnh mời)
Chương Quyển 17 - 410: Hội diện
Chương Quyển 18 - 411: Tư cách
Chương Quyển 18 - 412: Dẫn quân
Chương Quyển 18 - 413: Giam khống (giám sát)
Chương Quyển 18 - 414: Binh biến
Chương Quyển 18 - 415: Thác thủ (lỡ tay)
Chương Quyển 18 - 416: Quyết tuyệt
Chương Quyển 18 - 417: Hoài nhu (dụ dỗ)
Chương Quyển 18 - 418: Tân chủ (khách và chủ)
Chương Quyển 18 - 419: Thiên tài
Chương Quyển 18 - 420: Nhân tuyển
Chương Quyển 18 - 421: Yêu cơ
Chương Quyển 18 - 422: Quy hàng
Chương Quyển 18 - 423: Ám ảnh
Chương Quyển 18 - 424: Ma hào
Chương Quyển 18 - 425-1: A: mãi túy (mua say)
Chương Quyển 18 - 426: Toàn chúc (toàn bộ thuộc tính)
Chương Quyển 19 - 427: Toái không
Chương Quyển 19 - 428: Tử vong
Chương Quyển 19 - 429: Khiêu dược
Chương Quyển 19 - 430: Đồng minh
Chương Quyển 19 - 431: Tiêu băng
Không tìm thấy chương nào phù hợp