Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 11: Huy
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~16 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Khi cái dạ dày của Mộ Dung Thiên sôi lên sùng sục và tiếng trống bụng kêu ùng ùng đánh thức hắn dậy thì trời đã sập tối, những con động vật nhỏ bé đáng yêu lúc ban sáng đã không còn thấy đâu nữa, chỉ có thỉnh thoảng còn vọng lại những tiếng gào rú trong màn đêm lạnh lẽo cùng với những tiếng gầm của dã thú từ phía xa xa. Khung cảnh nơi đây thật hiu quạnh, không có lấy nửa bóng người, cảm giác cô độc đột ngột xâm chiếm tâm can hắn. Nhưng cũng may có ánh trăng dìu dịu rót lên người nên cũng khiến vẻ tịch mịch bị xua đi không ít. Mộ Dung Thiên rất thích ánh trăng sáng vì nó có thể chỉ dẫn cho người ta đường đi nước bước trong màn đêm tăm tối. Lúc này hắn mới kinh ngạc phát hiện ra, không ngờ ở trên không trung lại đang treo hai vầng trăng tròn, một ở lưng chừng trời còn một cái mới nhô lên từ phía tây. Hơn nữa, chúng cách tinh cầu này không cao lắm, ngay cả đường nét những rặng núi trên mặt trăng cũng lờ mờ trông thấy được, con người ở dưới ánh trăng vô tình như lạc vào trong khung cảnh cực kỳ huyền ảo và mỹ lệ ấy.
Mộ Dung Thiên chầm chậm đứng dậy đi về phía thị trấn. Sau khi phát tiết bao nỗi u uất trong lòng thì rồi cũng phải đối mặt với hiện thực, bất kể nó tàn khốc đến dường nào thì vẫn phải tiếp tục tồn tại. Tuy nhiên, trước tiên là phải lấp cho đầy bụng đã.
Ngay tại trung tâm Cách Lâm trấn, nhà nhà tiệm tiệm đều bật đèn đuốc sáng trưng. Những ánh đèn đường trông rất kỳ quái, chúng không phải là những loại mà Mộ Dung Thiên vẫn thường thấy ở tại địa cầu, mà chúng chỉ là một khối ánh sáng với những hình thù quái dị treo lơ lửng giữa không trung. Có cái hình tròn, cái thì hình thoi, cái hình tam giác, thậm chí còn có những hình dạng kỳ quái khác nữa. Chúng tỏa ra ánh sáng lờ mờ như xanh, đỏ, tím, vàng, cam, chàm.....và lại còn có cả những màu sắc mà Mộ Dung Thiên không biết diễn tả ra thế nào, nhưng chúng rất mỹ lệ. Các chủng loại màu sắc của thế giới này rõ ràng là đa dạng hơn của thế giới tại địa cầu rất nhiều, cách pha trộn cũng phong phú hơn và đem đến sự hưởng thụ mạnh mẽ cho thị giác. Những bức tượng khi sáng không biết được chế tạo từ loại đá gì mà buổi tối chúng dường như sống lại, toàn thân phát ra ánh hào quanh mờ mờ, đôi mắt không ngừng nhấp nháy sáng rực, tuy trông quỷ dị nhưng lại không hề mất đi phần k*ch th*ch.
Cách Lâm trấn lúc này vẫn còn rất náo nhiệt, thậm chí còn hơn cả buổi sáng, tựa như là đang ở trong kỳ nghỉ vậy. Mọi người đều đang vui đùa náo nức, có không ít nam nữ ngồi bên những bức tượng đá mạnh dạn tỏ tình, hoặc ôm hoặc hôn đủ mọi tư thế, hoàn toàn không để tâm đến những người khác. Trong các căn tửu quán đều tỏa ra mùi thịt nướng thơm phức và hương rượu đặc trưng cùng những tiếng bàn tán xôn xao. Những cư dân trong trấn đều đắm chìm trong niềm hân hoan vui sướng, lúc này chẳng còn ai để ý tới Mộ Dung Thiên với bộ trang phục kỳ quặc nữa.
Mộ Dung Thiên không ngừng chép miệng, bụng hắn đã sớm sôi ùng ục, thế nhưng với tấm thân dị khách và tệ nhất là bản thân không có cả cái Chức Nghiệp Huy Chương, khiến cho mỗi lần hắn dừng chân trước một tửu quán nào đó thì cũng phải lui bước ngay. Cuối cùng, Mộ Dung Thiên đành ngồi xuống cạnh một bức tượng ác ma dữ tợn đang nhe nanh múa vuốt, hắn thật sự không thể chịu nổi sự chế giễu cùng ánh mắt khinh bỉ của mọi người.
Không biết đã trải qua bao lâu, Mộ Dung Thiên cũng không có cách nào để phán đoán thời gian tại đây, hắn chỉ biết vầng trăng vốn ở lưng chừng trời nay đã hạ xuống, vầng trăng vốn ở phía tây nay đã l*n đ*nh đầu, có lẽ cũng đã đến nửa đêm. Tiếng ồn ào trong Cách Lâm trấn cũng đã thưa dần, vài người say sưa túm năm tụm ba rời khỏi tửu quán, họ vui vẻ tạm biệt nhau rồi trở về nhà.
Giờ đây, các cửa hiệu cũng bắt đầu đóng cửa. Mộ Dung Thiên cảm thấy mình không thể ngồi tiếp nữa, nếu không thì e rằng sẽ phải mang cái bụng rỗng cả đêm, cho dù có đi xin bố thí tất cũng phải kiếm chút gì cho vào bụng đã. “Không ngờ mình cũng có ngày lưu lạc đến mức này.” Mộ Dung Thiên thở dài một tiếng. Hắn chợt nhớ đến lão đầu Tư Ân mới gặp buổi sáng, xem ra cũng không đến nỗi nào, có lẽ nên tới chỗ lão xin giúp đỡ cũng tốt.
Tửu quán của Tư Ân có tên gọi là Tinh Nguyệt tửu lâu. “À, không ngờ lão đầu đó lại nghĩ ra được cái tên nho nhã như vậy.” Mộ Dung Thiên thầm nghĩ. Vào lúc này, Tinh Nguyệt tửu lâu cũng đã ngừng buôn bán, nàng nữ tiếp thị tai thỏ Lạc Na đang quét dọn đống vỏ trái cây, đầu xương....và những thứ rác rưởi do khách hàng để lại. Cùng dọn dẹp với nàng còn có một nữ tử khác với mái tóc ngắn màu xanh lam, chiếc đuôi nhẵn thín ngoe nguẩy sau kiều đồn đầy đặn trông như đuôi rắn, có lẽ nàng cũng là một thị nữ trong quán. Khéo thay, loài động vật mà Mộ Dung Thiên sợ nhất lại chính là rắn, thế nhưng nữ tử này không hề làm cho hắn cảm thấy chán ghét chút nào, trái lại, mái tóc ngắn xanh lam và chiếc đuôi rắn kết hợp với nhau lại tạo một vẻ đẹp lạ kỳ.
Hai nàng nghe thấy tiếng bước chân, không hẹn mà cùng ngước đầu lên, khi trông thấy “gã điên” lúc sáng thì hai người không khỏi ngạc nhiên. Mộ Dung Thiên ngại ngùng nói với Lạc Na:
- Chào cô nương xinh đẹp, tại hạ tìm lão bản của các vị có chút chuyện, xin hỏi ông ta có đây không?
Lạc Na nhìn hắn một cái, sau đó lớn tiếng gọi:
- Lão bản, có vị tiên sinh này tìm ngài đấy.
“Cộp, cộp, cộp, cộp!” Tiếng bước chân gấp rút vang lên từ chiếc cầu thang gỗ phía sau quầy hàng, kế đó truyền lại thanh âm khàn khàn nhưng tràn đầy sức lực:
- Tới đây, tới liền đây.
Quả nhiên lão tới liền ngay lập tức thật. Chưa đầy năm giây, lão đã xuất hiện ngay trước mặt Mộ Dung Thiên, chỉ có điều là hơi thở có phần gấp gáp. Dù sao đã đến ngần này tuổi rồi, thể lực không thể bằng được trước kia, cái kiểu chạy cật lực này quả thật là chịu không nổi. Không ngờ lão bản nhiệt tình với khách hàng như vậy, không trì hoãn thời gian chút nào. Mộ Dung Thiên thật sự rất áy náy, dù sao mình chỉ đến kiếm chút gì ăn mà thôi.
Tư Ân vừa trông thấy Mộ Dung Thiên thì vẻ ân cần trên mặt lập tức giảm đi không ít, hờ hững hỏi:
- Thì ra là tiên sinh, xin hỏi ngài có chuyện gì?
Xin ăn trước mặt hai mỹ nữ quả là một chuyện rất mất mặt, Mộ Dung Thiên không khỏi do dự nói:
- Lão bản, ta có thể làm phiền ngươi một chút được không?
Tư Ân không hiểu hỏi lại:
- Làm phiền một chút ư?
Ở thế giới của hắn, câu nói đó chỉ dùng khi có chuyện gì đó bí ẩn mà không muốn để quá nhiều người biết. Nhưng người ở đây không hiểu được ý tứ đó, Mộ Dung Thiên liền đổi cách nói khác:
- Tại hạ có chuyện muốn nói riêng với ngài, không biết có tiện không?
Tư Ân thoáng trầm ngâm, sau đó nói:
- Được, hãy theo ta.
Lão dẫn gã dị khách lên căn phòng trên tầng hai, không gian nơi này không lớn lắm nhưng rất thoải mái, đồ dùng làm toàn bằng gỗ khiến người ta tưởng như trở về với thiên nhiên, mặt sàn trải thảm lông màu vàng nhạt, mấy bồn cây cảnh xanh biếc bên cửa sổ với những trái nhỏ màu trắng sữa tỏa ra hương thơm dìu dịu. “Lão đầu này thật là biết hưởng thụ!” Mộ Dung Thiên thầm nghĩ.
Tư Ân khép cửa lại rồi nói:
- Nơi này không có ai, ngài có thể nói chuyện thoải mái.
Mộ Dung Thiên ngập ngà ngập ngừng mãi một lúc lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí để cất lời:
- Tại hạ có một thỉnh cầu nho nhỏ, không biết ngài có thể cho ta một chút thức ăn được không?
Đó chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, thế nhưng vì thể diện mà hiện giờ phải làm như bè phái ngầm liên lạc với nhau vậy, Mộ Dung Thiên cảm thấy rất ngại ngùng.
Thế nhưng không ngờ sau khi nghe thấy câu đó, sắc mặt Tư Ân đột nhiên trở nên ngưng trọng, mi mày nhíu lại, lão đứng dậy đi đi lại lại trong phòng khách hệt như đang chuẩn bị quyết định một chuyện vô cùng trọng yếu vậy. Một lúc sau lão mới ngồi xuống, khuôn mặt lộ đầy nét khó xử:
- Tiên sinh, ta rất muốn giúp đỡ ngài, nhưng ngài không có Chức Nghiệp Huy Chương, điều đó không phù hợp với quy định của công hội người tiêu dùng.
Mộ Dung Thiên thầm nghĩ: “Ở đây mà không có cái Chức Nghiệp Huy Chương chết tiệt kia thì quả thật rất nguy hiểm, giống như ở thế giới của mình không có giấy chứng minh thư vậy, không có nó thì không thể cư trú ở những khách sạn chính thức được, nhưng điểm khác biệt ở Thần Phong đại lục là ngay cả ăn uống cũng cần đến thứ đó.”
Mộ Dung Thiên nhanh chóng bịa ra một câu chuyện hoang đường:
- Tại hạ vốn đến từ một thôn trang xa xôi, nơi đó cách thành thị rất xa nên tạm thời không thể làm được. Ngài có thể du di cho một chút được không? Nói thật, tại hạ đã đói cả ngày nay rồi.
Đúng lúc đó, bụng hắn cũng lập tức hưởng ứng ngay bằng một tiếng “ục, ục” như để chứng minh lời nói của chủ nhân không phải là giả dối.
Tư Ân bán tín bán nghi hỏi lại:
- Vậy à? Nhưng với số tuổi hiện nay của ngài thì phải làm Chức Nghiệp Huy Chương từ sớm rồi mới phải chứ nhỉ.
Mộ Dung Thiên đáp:
- Thôn trang nhỏ bé của tại hạ vốn tách biệt với bên ngoài, cho nên rất nhiều thứ tại hạ cũng không biết, bao gồm cả việc làm huy chương.
Tư Ân ồ lên một tiếng nói:
- Kỳ quái, chẳng lẽ hệ thống ma pháp thông tin bị hỏng rồi?
Hết
Mộ Dung Thiên chầm chậm đứng dậy đi về phía thị trấn. Sau khi phát tiết bao nỗi u uất trong lòng thì rồi cũng phải đối mặt với hiện thực, bất kể nó tàn khốc đến dường nào thì vẫn phải tiếp tục tồn tại. Tuy nhiên, trước tiên là phải lấp cho đầy bụng đã.
Ngay tại trung tâm Cách Lâm trấn, nhà nhà tiệm tiệm đều bật đèn đuốc sáng trưng. Những ánh đèn đường trông rất kỳ quái, chúng không phải là những loại mà Mộ Dung Thiên vẫn thường thấy ở tại địa cầu, mà chúng chỉ là một khối ánh sáng với những hình thù quái dị treo lơ lửng giữa không trung. Có cái hình tròn, cái thì hình thoi, cái hình tam giác, thậm chí còn có những hình dạng kỳ quái khác nữa. Chúng tỏa ra ánh sáng lờ mờ như xanh, đỏ, tím, vàng, cam, chàm.....và lại còn có cả những màu sắc mà Mộ Dung Thiên không biết diễn tả ra thế nào, nhưng chúng rất mỹ lệ. Các chủng loại màu sắc của thế giới này rõ ràng là đa dạng hơn của thế giới tại địa cầu rất nhiều, cách pha trộn cũng phong phú hơn và đem đến sự hưởng thụ mạnh mẽ cho thị giác. Những bức tượng khi sáng không biết được chế tạo từ loại đá gì mà buổi tối chúng dường như sống lại, toàn thân phát ra ánh hào quanh mờ mờ, đôi mắt không ngừng nhấp nháy sáng rực, tuy trông quỷ dị nhưng lại không hề mất đi phần k*ch th*ch.
Cách Lâm trấn lúc này vẫn còn rất náo nhiệt, thậm chí còn hơn cả buổi sáng, tựa như là đang ở trong kỳ nghỉ vậy. Mọi người đều đang vui đùa náo nức, có không ít nam nữ ngồi bên những bức tượng đá mạnh dạn tỏ tình, hoặc ôm hoặc hôn đủ mọi tư thế, hoàn toàn không để tâm đến những người khác. Trong các căn tửu quán đều tỏa ra mùi thịt nướng thơm phức và hương rượu đặc trưng cùng những tiếng bàn tán xôn xao. Những cư dân trong trấn đều đắm chìm trong niềm hân hoan vui sướng, lúc này chẳng còn ai để ý tới Mộ Dung Thiên với bộ trang phục kỳ quặc nữa.
Mộ Dung Thiên không ngừng chép miệng, bụng hắn đã sớm sôi ùng ục, thế nhưng với tấm thân dị khách và tệ nhất là bản thân không có cả cái Chức Nghiệp Huy Chương, khiến cho mỗi lần hắn dừng chân trước một tửu quán nào đó thì cũng phải lui bước ngay. Cuối cùng, Mộ Dung Thiên đành ngồi xuống cạnh một bức tượng ác ma dữ tợn đang nhe nanh múa vuốt, hắn thật sự không thể chịu nổi sự chế giễu cùng ánh mắt khinh bỉ của mọi người.
Không biết đã trải qua bao lâu, Mộ Dung Thiên cũng không có cách nào để phán đoán thời gian tại đây, hắn chỉ biết vầng trăng vốn ở lưng chừng trời nay đã hạ xuống, vầng trăng vốn ở phía tây nay đã l*n đ*nh đầu, có lẽ cũng đã đến nửa đêm. Tiếng ồn ào trong Cách Lâm trấn cũng đã thưa dần, vài người say sưa túm năm tụm ba rời khỏi tửu quán, họ vui vẻ tạm biệt nhau rồi trở về nhà.
Giờ đây, các cửa hiệu cũng bắt đầu đóng cửa. Mộ Dung Thiên cảm thấy mình không thể ngồi tiếp nữa, nếu không thì e rằng sẽ phải mang cái bụng rỗng cả đêm, cho dù có đi xin bố thí tất cũng phải kiếm chút gì cho vào bụng đã. “Không ngờ mình cũng có ngày lưu lạc đến mức này.” Mộ Dung Thiên thở dài một tiếng. Hắn chợt nhớ đến lão đầu Tư Ân mới gặp buổi sáng, xem ra cũng không đến nỗi nào, có lẽ nên tới chỗ lão xin giúp đỡ cũng tốt.
Tửu quán của Tư Ân có tên gọi là Tinh Nguyệt tửu lâu. “À, không ngờ lão đầu đó lại nghĩ ra được cái tên nho nhã như vậy.” Mộ Dung Thiên thầm nghĩ. Vào lúc này, Tinh Nguyệt tửu lâu cũng đã ngừng buôn bán, nàng nữ tiếp thị tai thỏ Lạc Na đang quét dọn đống vỏ trái cây, đầu xương....và những thứ rác rưởi do khách hàng để lại. Cùng dọn dẹp với nàng còn có một nữ tử khác với mái tóc ngắn màu xanh lam, chiếc đuôi nhẵn thín ngoe nguẩy sau kiều đồn đầy đặn trông như đuôi rắn, có lẽ nàng cũng là một thị nữ trong quán. Khéo thay, loài động vật mà Mộ Dung Thiên sợ nhất lại chính là rắn, thế nhưng nữ tử này không hề làm cho hắn cảm thấy chán ghét chút nào, trái lại, mái tóc ngắn xanh lam và chiếc đuôi rắn kết hợp với nhau lại tạo một vẻ đẹp lạ kỳ.
Hai nàng nghe thấy tiếng bước chân, không hẹn mà cùng ngước đầu lên, khi trông thấy “gã điên” lúc sáng thì hai người không khỏi ngạc nhiên. Mộ Dung Thiên ngại ngùng nói với Lạc Na:
- Chào cô nương xinh đẹp, tại hạ tìm lão bản của các vị có chút chuyện, xin hỏi ông ta có đây không?
Lạc Na nhìn hắn một cái, sau đó lớn tiếng gọi:
- Lão bản, có vị tiên sinh này tìm ngài đấy.
“Cộp, cộp, cộp, cộp!” Tiếng bước chân gấp rút vang lên từ chiếc cầu thang gỗ phía sau quầy hàng, kế đó truyền lại thanh âm khàn khàn nhưng tràn đầy sức lực:
- Tới đây, tới liền đây.
Quả nhiên lão tới liền ngay lập tức thật. Chưa đầy năm giây, lão đã xuất hiện ngay trước mặt Mộ Dung Thiên, chỉ có điều là hơi thở có phần gấp gáp. Dù sao đã đến ngần này tuổi rồi, thể lực không thể bằng được trước kia, cái kiểu chạy cật lực này quả thật là chịu không nổi. Không ngờ lão bản nhiệt tình với khách hàng như vậy, không trì hoãn thời gian chút nào. Mộ Dung Thiên thật sự rất áy náy, dù sao mình chỉ đến kiếm chút gì ăn mà thôi.
Tư Ân vừa trông thấy Mộ Dung Thiên thì vẻ ân cần trên mặt lập tức giảm đi không ít, hờ hững hỏi:
- Thì ra là tiên sinh, xin hỏi ngài có chuyện gì?
Xin ăn trước mặt hai mỹ nữ quả là một chuyện rất mất mặt, Mộ Dung Thiên không khỏi do dự nói:
- Lão bản, ta có thể làm phiền ngươi một chút được không?
Tư Ân không hiểu hỏi lại:
- Làm phiền một chút ư?
Ở thế giới của hắn, câu nói đó chỉ dùng khi có chuyện gì đó bí ẩn mà không muốn để quá nhiều người biết. Nhưng người ở đây không hiểu được ý tứ đó, Mộ Dung Thiên liền đổi cách nói khác:
- Tại hạ có chuyện muốn nói riêng với ngài, không biết có tiện không?
Tư Ân thoáng trầm ngâm, sau đó nói:
- Được, hãy theo ta.
Lão dẫn gã dị khách lên căn phòng trên tầng hai, không gian nơi này không lớn lắm nhưng rất thoải mái, đồ dùng làm toàn bằng gỗ khiến người ta tưởng như trở về với thiên nhiên, mặt sàn trải thảm lông màu vàng nhạt, mấy bồn cây cảnh xanh biếc bên cửa sổ với những trái nhỏ màu trắng sữa tỏa ra hương thơm dìu dịu. “Lão đầu này thật là biết hưởng thụ!” Mộ Dung Thiên thầm nghĩ.
Tư Ân khép cửa lại rồi nói:
- Nơi này không có ai, ngài có thể nói chuyện thoải mái.
Mộ Dung Thiên ngập ngà ngập ngừng mãi một lúc lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí để cất lời:
- Tại hạ có một thỉnh cầu nho nhỏ, không biết ngài có thể cho ta một chút thức ăn được không?
Đó chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, thế nhưng vì thể diện mà hiện giờ phải làm như bè phái ngầm liên lạc với nhau vậy, Mộ Dung Thiên cảm thấy rất ngại ngùng.
Thế nhưng không ngờ sau khi nghe thấy câu đó, sắc mặt Tư Ân đột nhiên trở nên ngưng trọng, mi mày nhíu lại, lão đứng dậy đi đi lại lại trong phòng khách hệt như đang chuẩn bị quyết định một chuyện vô cùng trọng yếu vậy. Một lúc sau lão mới ngồi xuống, khuôn mặt lộ đầy nét khó xử:
- Tiên sinh, ta rất muốn giúp đỡ ngài, nhưng ngài không có Chức Nghiệp Huy Chương, điều đó không phù hợp với quy định của công hội người tiêu dùng.
Mộ Dung Thiên thầm nghĩ: “Ở đây mà không có cái Chức Nghiệp Huy Chương chết tiệt kia thì quả thật rất nguy hiểm, giống như ở thế giới của mình không có giấy chứng minh thư vậy, không có nó thì không thể cư trú ở những khách sạn chính thức được, nhưng điểm khác biệt ở Thần Phong đại lục là ngay cả ăn uống cũng cần đến thứ đó.”
Mộ Dung Thiên nhanh chóng bịa ra một câu chuyện hoang đường:
- Tại hạ vốn đến từ một thôn trang xa xôi, nơi đó cách thành thị rất xa nên tạm thời không thể làm được. Ngài có thể du di cho một chút được không? Nói thật, tại hạ đã đói cả ngày nay rồi.
Đúng lúc đó, bụng hắn cũng lập tức hưởng ứng ngay bằng một tiếng “ục, ục” như để chứng minh lời nói của chủ nhân không phải là giả dối.
Tư Ân bán tín bán nghi hỏi lại:
- Vậy à? Nhưng với số tuổi hiện nay của ngài thì phải làm Chức Nghiệp Huy Chương từ sớm rồi mới phải chứ nhỉ.
Mộ Dung Thiên đáp:
- Thôn trang nhỏ bé của tại hạ vốn tách biệt với bên ngoài, cho nên rất nhiều thứ tại hạ cũng không biết, bao gồm cả việc làm huy chương.
Tư Ân ồ lên một tiếng nói:
- Kỳ quái, chẳng lẽ hệ thống ma pháp thông tin bị hỏng rồi?
Hết
Dị Giới Dược Sư
Tác giả: Vô Xỉ Đạo Tặc
431 chương | 831 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Khốn hoặc
Chương Quyển 1 - 2: Ý dâm
Chương Quyển 1 - 3: Tản bộ
Chương Quyển 1 - 4: Gái làng chơi
Chương Quyển 1 - 5: Mưa lớn
Chương Quyển 1 - 6: Gặp quỷ
Chương Quyển 1 - 7: Lỗ đen
Chương Quyển 1 - 8: Thiên quốc
Chương Quyển 1 - 9: Ái tài uyên ương
Chương Quyển 1 - 10: Dứt bỏ
Chương Quyển 2 - 11: Huy
Chương Quyển 2 - 12: Chức nghiệp
Chương Quyển 2 - 13: Trắc thí
Chương Quyển 2 - 14: Sủng vật
Chương Quyển 2 - 15: Bộc quang
Chương Quyển 2 - 16: Đùa giỡn
Chương Quyển 2 - 17: Yêu tộc
Chương Quyển 2 - 18: Mỵ nữ
Chương Quyển 2 - 19: Kinh diễm
Chương Quyển 2 - 20: Hái thuốc
Chương Quyển 2 - 21: Luyện đan
Chương Quyển 2 - 22: Bão tuyết
Chương Quyển 2 - 23: Tuyết tinh
Chương Quyển 2 - 24: Kịch chiến
Chương Quyển 2 - 25: Thánh dược
Chương Quyển 2 - 26: Dụ hoặc
Chương Quyển 2 - 27: Linh nữ
Chương Quyển 2 - 28: Tát tay
Chương Quyển 2 - 29: Đất bùn
Chương Quyển 2 - 30: Chiến sủng
Chương Quyển 2 - 31: Chiến đấu
Chương Quyển 2 - 32: Giải chú
Chương Quyển 3 - 33: Kiêm chức
Chương Quyển 3 - 34: Ý đồ
Chương Quyển 3 - 35: Quyết tâm
Chương Quyển 3 - 36: Cạm bẫy
Chương Quyển 3 - 37: Lấn ma
Chương Quyển 3 - 38: Yêu khí
Chương Quyển 3 - 39: Lính đánh thuê
Chương Quyển 3 - 40: Nữ đồng
Chương Quyển 3 - 41: Vưu vật
Chương Quyển 3 - 42: Biến thân
Chương Quyển 3 - 43: S cấp
Chương Quyển 3 - 44: Nguy cơ
Chương Quyển 3 - 45: Đoạt phách
Chương Quyển 3 - 46: Yêu linh
Chương Quyển 3 - 47: Lĩnh vực
Chương Quyển 3 - 48: Thiên cư
Chương Quyển 3 - 49: Chinh đồ
Chương Quyển 4 - 50: Chọc ghẹo
Chương Quyển 4 - 51: Tân pháp
Chương Quyển 4 - 52: Hóa noãn
Chương Quyển 4 - 53: Vượng tài
Chương Quyển 4 - 54: Truyền thụ
Chương Quyển 4 - 55: Ý loạn
Chương Quyển 4 - 56: Lễ vật
Chương Quyển 4 - 57: Cắm trại ngoài trời
Chương Quyển 4 - 58: Vũ khí
Chương Quyển 4 - 59: Truyền tống
Chương Quyển 4 - 60: Công hội
Chương Quyển 4 - 61: Thăm dò
Chương Quyển 4 - 62: Diễm ngộ
Chương Quyển 4 - 63: Câu dẫn
Chương Quyển 4 - 64
Chương Quyển 4 - 65: Tinh linh
Chương Quyển 4 - 66: An cư
Chương Quyển 4 - 67: Huynh muội
Chương Quyển 4 - 68: Đồng hóa
Chương Quyển 4 - 69: Gặp gỡ
Chương Quyển 4 - 70: Cường giả
Chương Quyển 4 - 71: Phục đan
Chương Quyển 4 - 72: Nghĩ linh sứ
Chương Quyển 4 - 73: Xuất tẩu
Chương Quyển 4 - 74: Phó thác
Chương Quyển 5 - 75: Xá Hữu(Bạn cùng phòng)
Chương Quyển 5 - 76: Quải niệm
Chương Quyển 5 - 77: Trục xuất
Chương Quyển 5 - 78: Bạo phá
Chương Quyển 5 - 79: Chân dung
Chương Quyển 5 - 80: Cộng dục
Chương Quyển 5 - 81: Ước định
Chương Quyển 5 - 82: Yến hội
Chương Quyển 5 - 83: Thiệt chiến
Chương Quyển 5 - 84: Đối kháng
Chương Quyển 5 - 85: Đồng chí
Chương Quyển 5 - 86: Hoa tra
Chương Quyển 5 - 87: Dũng khí
Chương Quyển 5 - 88: Phó yến
Chương Quyển 5 - 89: Thù hận
Chương Quyển 5 - 90: Xung đột
Chương Quyển 5 - 91: Linh độn
Chương Quyển 5 - 92: Khôi lỗi
Chương Quyển 5 - 93: Bàng quan
Chương Quyển 5 - 94: Bồi dưỡng nhân tài
Chương Quyển 5 - 95: Thích sát
Chương Quyển 5 - 96: Thoát khốn
Chương Quyển 5 - 97: Quỷ thai
Chương Quyển 5 - 98: Quái sự
Chương Quyển 5 - 99: Long quyển
Chương Quyển 5 - 100: Tỷ thí
Chương Quyển 5 - 101: Sm
Chương Quyển 5 - 102: Phá lãng
Chương Quyển 6 - 103: Trừu thiêm
Chương Quyển 6 - 104: Chi phối
Chương Quyển 6 - 105: Trợ uy
Chương Quyển 6 - 106: Nghịch chuyển
Chương Quyển 6 - 107: Hắc mã
Chương Quyển 6 - 108: Vân nê
Chương Quyển 6 - 109: Khi lăng
Chương Quyển 6 - 110: Chung kết
Chương Quyển 6 - 111: Lo lắng
Chương Quyển 6 - 112: Cổ vũ
Chương Quyển 6 - 113: Đấu chí
Chương Quyển 6 - 114: Sắc đạo
Chương Quyển 6 - 115: Hàng giai
Chương Quyển 6 - 116: Bảo bối
Chương Quyển 6 - 117: Phản thường
Chương Quyển 6 - 118: Đổi tính
Chương Quyển 6 - 119: Hội bại
Chương Quyển 6 - 120: Liệt tửu
Chương Quyển 6 - 121: Tình mê
Chương Quyển 6 - 122: Quật khởi
Chương Quyển 6 - 123: Phối hợp
Chương Quyển 6 - 124: Trọng sinh
Chương Quyển 6 - 125: Tồi hoa
Chương Quyển 6 - 126: Tình huống tồi tệ
Chương Quyển 6 - 127: Dược dịch
Chương Quyển 6 - 128: Cát tư
Chương Quyển 6 - 129: Tiêu hao
Chương Quyển 6 - 130: Cổ hoặc
Chương Quyển 6 - 131: Lôi bạo
Chương Quyển 6 - 132: Triền miên
Chương Quyển 6 - 133: Đạo khiểm
Chương Quyển 6 - 134: Đoái hiện
Chương Quyển 6 - 135: 3P
Chương Quyển 6 - 136: Tình nhân
Chương Quyển 6 - 137: Chiến tranh
Chương Quyển 7 - 138: Bổ nhiệm
Chương Quyển 7 - 139: Tiểu binh
Chương Quyển 7 - 140: Tống hành
Chương Quyển 7 - 141: Nghi hoặc
Chương Quyển 7 - 142: Cấp chuyển
Chương Quyển 7 - 143: Lương thực
Chương Quyển 7 - 144: Dâm đãng
Chương Quyển 7 - 145: Hồi quy
Chương Quyển 7 - 146: Biến dị
Chương Quyển 7 - 147: Kích nộ
Chương Quyển 7 - 148: Ác đậu
Chương Quyển 7 - 149: Không thành
Chương Quyển 7 - 150: Dự cảm
Chương Quyển 7 - 151: Thông tập
Chương Quyển 7 - 152: Vong mệnh
Chương Quyển 7 - 153: Lan tiệt
Chương Quyển 8 - 154: Tát la
Chương Quyển 8 - 155: Kỳ hóa
Chương Quyển 8 - 156: Bạo phú
Chương Quyển 8 - 157: Đấu giá
Chương Quyển 8 - 158: Long nữ
Chương Quyển 8 - 159: Tạp trường
Chương Quyển 8 - 160: Phong hung
Chương Quyển 8 - 161: Bại lộ
Chương Quyển 8 - 162: Động dục
Chương Quyển 8 - 163: Thản bạch
Chương Quyển 8 - 164: Cầu dược
Chương Quyển 8 - 165: Tầm hoan
Chương Quyển 8 - 166: Mi lạn
Chương Quyển 8 - 167: Hải liệp (săn trên biển)
Chương Quyển 8 - 168: Đổ chú
Chương Quyển 8 - 169: Bộc quang
Chương Quyển 8 - 170: Đính hôn
Chương Quyển 8 - 171: Cật thố
Chương Quyển 8 - 172: Thành niên
Chương Quyển 9 - 173: Nguyện vọng
Chương Quyển 9 - 174: Đạp lãng
Chương Quyển 9 - 175: Tư hội
Chương Quyển 9 - 176: Tầm mỹ
Chương Quyển 9 - 177: Băng sơn
Chương Quyển 9 - 178: Oa đề
Chương Quyển 9 - 179: Linh tê
Chương Quyển 9 - 180: Ước định
Chương Quyển 9 - 181: Cầm thú
Chương Quyển 9 - 182: Sùng bái
Chương Quyển 9 - 183: Xuất hành
Chương Quyển 9 - 184: Phân phê
Chương Quyển 9 - 185: Truyền tin
Chương Quyển 9 - 186: Kiếp sắc
Chương Quyển 9 - 187: Thôn phệ
Chương Quyển 9 - 188: Thứ kích
Chương Quyển 9 - 189: Liên thể
Chương Quyển 9 - 190: Dung hóa
Chương Quyển 9 - 191: Đào sinh
Chương Quyển 9 - 192: Từ hành
Chương Quyển 9 - 193: Tuần sát
Chương Quyển 9 - 194: Hợp tác
Chương Quyển 9 - 195: Xuất mại
Chương Quyển 9 - 196: Vong linh
Chương Quyển 9 - 197: Khô kiệt
Chương Quyển 9 - 198: Huyễn tượng
Chương Quyển 9 - 199: Kết giới
Chương Quyển 9 - 200: Minh lực
Chương Quyển 10 - 201: Phó thủ
Chương Quyển 10 - 202: Tống lễ
Chương Quyển 10 - 203: Phó thủ
Chương Quyển 10 - 204: Ám kỳ
Chương Quyển 10 - 205-1: Vu nữ (thượng)
Chương Quyển 10 - 206: Hùng tâm
Chương Quyển 10 - 207: Tương hội
Chương Quyển 10 - 208-1: Hỏa hoa (thượng)
Chương Quyển 10 - 209: Xa vọng
Chương Quyển 10 - 210: Nhiệt vẫn
Chương Quyển 10 - 211: Chiêu thân
Chương Quyển 10 - 212: Nhiệm vụ
Chương Quyển 10 - 213: Quy lai
Chương Quyển 10 - 214: Sai mê
Chương Quyển 10 - 215: Dụ gian
Chương Quyển 10 - 216: Thân lưu
Chương Quyển 10 - 217: Đô linh
Chương Quyển 10 - 218: Mạ nhai
Chương Quyển 10 - 219: Trảo cuồng
Chương Quyển 10 - 220: Đông phong
Chương Quyển 10 - 221: Ẩu tượng
Chương Quyển 10 - 222: Trùng
Chương Quyển 10 - 223: Nghệ thuật
Chương Quyển 10 - 224: Hồ hoặc
Chương Quyển 10 - 225: Thủ quan
Chương Quyển 10 - 226: Khổ quả
Chương Quyển 10 - 227: Đối đầu
Chương Quyển 10 - 228: Hồn tỏa
Chương Quyển 10 - 229: Nại lực
Chương Quyển 10 - 230: Điệu niệm
Chương Quyển 10 - 231: Siêu thường
Chương Quyển 10 - 232: Đấu loại
Chương Quyển 10 - 233: Ngoạn hỏa
Chương Quyển 10 - 234: Nữu khúc
Chương Quyển 10 - 235: Dị tượng
Chương Quyển 10 - 236: Sơ vẫn
Chương Quyển 10 - 237: Cơ hội
Chương Quyển 10 - 238: Tái bào
Chương Quyển 10 - 239: Tọa kỵ
Chương Quyển 10 - 240: Thiêu bát
Chương Quyển 10 - 241: Thiên ý
Chương Quyển 10 - 242: Chủng mã
Chương Quyển 10 - 243: Giao dịch
Chương Quyển 10 - 244: Tố hí
Chương Quyển 10 - 245: Tái kiến
Chương Quyển 10 - 246: Hàng tuyến
Chương Quyển 10 - 247: Cao thủ
Chương Quyển 10 - 248: Ngâm du
Chương Quyển 10 - 249: Thị huyết
Chương Quyển 10 - 250: Đổ bác
Chương Quyển 10 - 251: Hải tặc
Chương Quyển 10 - 252: Kiếp trì
Chương Quyển 10 - 253: Đầu hàng
Chương Quyển 10 - 254: Âm mưu
Chương Quyển 10 - 255: Thảm kịch
Chương Quyển 10 - 256: Thác ngộ
Chương Quyển 10 - 257: Thân phận
Chương Quyển 10 - 258: Nội ứng
Chương Quyển 10 - 259: Tranh quyền
Chương Quyển 10 - 260: Cường địch
Chương Quyển 10 - 261: Long vẫn
Chương Quyển 11 - 262: Phong ấn
Chương Quyển 11 - 263: Triệu hoán
Chương Quyển 11 - 264: Thủy đô
Chương Quyển 11 - 265: Toa phỉ
Chương Quyển 11 - 266: Vũ hội
Chương Quyển 11 - 267: Tỷ muội
Chương Quyển 11 - 268: Quỷ đói
Chương Quyển 11 - 269: Ma quỷ
Chương Quyển 11 - 270: Ước hội
Chương Quyển 11 - 271: Tử dương
Chương Quyển 11 - 272: Fans
Chương Quyển 11 - 273: Đề kỳ
Chương Quyển 11 - 274: Bút ký
Chương Quyển 11 - 275: Khiêu chiến
Chương Quyển 11 - 276: Đại giới
Chương Quyển 11 - 277: Bạo sa
Chương Quyển 11 - 278: Sa táng
Chương Quyển 11 - 279: Vấn tội
Chương Quyển 11 - 280: Báo phục
Chương Quyển 11 - 281: Quải trụy
Chương Quyển 11 - 282: Thích khách
Chương Quyển 11 - 283: Cáo biệt
Chương Quyển 11 - 284-1: Đoàn Tụ (thượng)
Chương Quyển 11 - 285: Tiến hóa
Chương Quyển 11 - 286: Thuấn di
Chương Quyển 11 - 287: Thượng ty
Chương Quyển 11 - 288: Đồng cư
Chương Quyển 11 - 289: Phục chúng
Chương Quyển 11 - 290-1: Thụ Uy (thượng)
Chương Quyển 12 - 291: Trọng nhiệm
Chương Quyển 12 - 292: Thủ hậu
Chương Quyển 12 - 293: Yếu hiệp
Chương Quyển 12 - 294: Bảng giá
Chương Quyển 12 - 295-1: Khủng hách
Chương Quyển 12 - 296: Yêu thỉnh
Chương Quyển 12 - 297: Khách nhân
Chương Quyển 12 - 298: Đối đầu
Chương Quyển 12 - 299: Tín hào (tín hiệu)
Chương Quyển 12 - 300: Đào thải (đấu loại)
Chương Quyển 12 - 301: Thiên triệu
Chương Quyển 12 - 302: Tiền tịch
Chương Quyển 12 - 303: Bị chiến
Chương Quyển 13 - 304: Bạo động
Chương Quyển 13 - 305: Không tập
Chương Quyển 13 - 306: Đồ sát
Chương Quyển 13 - 307: Yêu thú
Chương Quyển 13 - 308: Thụ nghệ
Chương Quyển 13 - 309: Phóng khí (bỏ rơi)
Chương Quyển 13 - 310: Dao Ngôn (Tin đồn)
Chương Quyển 13 - 311: Lĩnh tụ
Chương Quyển 13 - 312: Thích khách
Chương Quyển 13 - 313: Hãm tịnh (bẫy rập)
Chương Quyển 13 - 314: Phân biệt (từ biệt)
Chương Quyển 13 - 315: Cứu binh
Chương Quyển 13 - 316: Phục phản (quay về)
Chương Quyển 13 - 317: Khí thành (bỏ thành)
Chương Quyển 13 - 318: Du kích
Chương Quyển 13 - 319: Đầu phiếu
Chương Quyển 13 - 320: Gia hương (quê hương)
Chương Quyển 13 - 321: Viễn khách (khách phương xa)
Chương Quyển 13 - 322: Sa nhan
Chương Quyển 13 - 323: Thẩm vấn
Chương Quyển 13 - 324: Hý lộng
Chương Quyển 13 - 325: Vây khốn
Chương Quyển 13 - 326: Noãn thạch (trứng chọi đá)
Chương Quyển 13 - 327: Sứ giả
Chương Quyển 13 - 328: Viện trợ
Chương Quyển 13 - 329: Quy tắc
Chương Quyển 13 - 330: Phong ấn
Chương Quyển 13 - 331: Dong thực tan chảy
Chương Quyển 13 - 332: Tế điện
Chương Quyển 13 - 333: Bạn đồ (kẻ phản bội)
Chương Quyển 13 - 334: Đào thải (đấu loại)
Chương Quyển 13 - 335: Trung thành
Chương Quyển 13 - 336: Chủ giác (diễn viên chính)
Chương Quyển 13 - 337: Khuy dục (nhìn trộm)
Chương Quyển 13 - 338: Hồi gia (về nhà)
Chương Quyển 14 - 339: Thự quang
Chương Quyển 14 - 340: Truyền kỳ
Chương Quyển 14 - 341: Tương tích (luyến tiếc)
Chương Quyển 14 - 342: Ca thủ (ca sĩ)
Chương Quyển 14 - 343: Tranh đoạt
Chương Quyển 14 - 344: Vong ký (quên)
Chương Quyển 14 - 345: Đoạn tuyệt
Chương Quyển 14 - 346: Cải biến (thay đổi)
Chương Quyển 14 - 347: Bái phỏng
Chương Quyển 14 - 348: Nghi thức
Chương Quyển 14 - 349: Phong thưởng
Chương Quyển 14 - 350: Cầu hôn
Chương Quyển 14 - 351: Nặc ngôn (lời hứa)
Chương Quyển 14 - 352: Phục kích
Chương Quyển 14 - 353: Vĩnh hằng
Chương Quyển 14 - 354: Tử hình
Chương Quyển 14 - 355: Thất tung
Chương Quyển 15 - 356: Tiềm nhập
Chương Quyển 15 - 357: Hý sái (Trêu chọc)
Chương Quyển 15 - 358: Dương Nuy (Liệt dương)
Chương Quyển 15 - 359: Thượng Câu (Mắc câu)
Chương Quyển 15 - 360: Thẩm Phán (Hành quyết)
Chương Quyển 15 - 361: Ám toán
Chương Quyển 15 - 362: Huyết đồng
Chương Quyển 15 - 363: Hủy diệt
Chương Quyển 15 - 364-1: Tu la (thượng)
Chương Quyển 15 - 365: Đồ thành (đồ sát toàn thành)
Chương Quyển 15 - 366-1: Thần nộ (Thượng)
Chương Quyển 15 - 367: Tiêu thất
Chương Quyển 15 - 368: Thi biến
Chương Quyển 15 - 369: Phản đạn (Bắn ngược)
Chương Quyển 15 - 370: Giao dịch
Chương Quyển 16 - 371: Sinh tồn
Chương Quyển 16 - 372: Thống nhất
Chương Quyển 16 - 373: Chủng tử (Mầm mống)
Chương Quyển 16 - 374: Đế đô
Chương Quyển 16 - 375: Quốc sư
Chương Quyển 16 - 376: Nữ hoàng
Chương Quyển 16 - 377: Hấp thu
Chương Quyển 16 - 378: Phách đương (Hợp tác)
Chương Quyển 16 - 379: Biên bức (dơi)
Chương Quyển 16 - 380: Hài tử
Chương Quyển 16 - 381-1: Cưỡng gian (Thượng)
Chương Quyển 16 - 382: Kiếp lỗ (Bắt cóc)
Chương Quyển 16 - 383-1: Hồn cốc (thượng)
Chương Quyển 16 - 384: Hồn sư
Chương Quyển 16 - 385: Cứu viện
Chương Quyển 16 - 386: Quy trình (Đường về)
Chương Quyển 16 - 387: Tầm phu
Chương Quyển 16 - 388-1: Thê tử (thượng)
Chương Quyển 16 - 389: Song phi
Chương Quyển 16 - 390: Loạn thế
Chương Quyển 17 - 391: Động đãng (Rung động)
Chương Quyển 17 - 392: Tĩnh tu
Chương Quyển 17 - 393: Xuất quan
Chương Quyển 17 - 394: Ám sát
Chương Quyển 17 - 395: Động cơ
Chương Quyển 17 - 396: Khải đế
Chương Quyển 17 - 397: Nãi ba (vú nuôi)
Chương Quyển 17 - 398: Thảo giáo (Lãnh giáo)
Chương Quyển 17 - 399: Thần hay ma
Chương Quyển 17 - 400: Mê hoặc
Chương Quyển 17 - 401: Nữ phục
Chương Quyển 17 - 402: Thôi nã (xoa bóp)
Chương Quyển 17 - 403: Mật thất
Chương Quyển 17 - 404: Phân thân
Chương Quyển 17 - 405: Vẫn lạc
Chương Quyển 17 - 406: Kiền ba (dưỡng phụ)
Chương Quyển 17 - 407: Khôi phục
Chương Quyển 17 - 408: Liệu nguyên (bốc cháy dữ dội)
Chương Quyển 17 - 409: Yêu thỉnh (thỉnh mời)
Chương Quyển 17 - 410: Hội diện
Chương Quyển 18 - 411: Tư cách
Chương Quyển 18 - 412: Dẫn quân
Chương Quyển 18 - 413: Giam khống (giám sát)
Chương Quyển 18 - 414: Binh biến
Chương Quyển 18 - 415: Thác thủ (lỡ tay)
Chương Quyển 18 - 416: Quyết tuyệt
Chương Quyển 18 - 417: Hoài nhu (dụ dỗ)
Chương Quyển 18 - 418: Tân chủ (khách và chủ)
Chương Quyển 18 - 419: Thiên tài
Chương Quyển 18 - 420: Nhân tuyển
Chương Quyển 18 - 421: Yêu cơ
Chương Quyển 18 - 422: Quy hàng
Chương Quyển 18 - 423: Ám ảnh
Chương Quyển 18 - 424: Ma hào
Chương Quyển 18 - 425-1: A: mãi túy (mua say)
Chương Quyển 18 - 426: Toàn chúc (toàn bộ thuộc tính)
Chương Quyển 19 - 427: Toái không
Chương Quyển 19 - 428: Tử vong
Chương Quyển 19 - 429: Khiêu dược
Chương Quyển 19 - 430: Đồng minh
Chương Quyển 19 - 431: Tiêu băng
Không tìm thấy chương nào phù hợp