Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 62: Cút ra khỏi phòng tôi, mau cút!
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ban đêm, sau khi Ôn Đề Nhi tắm rửa xong, cầm lấy di động đã nạp đầy một nửa, nhắn tin cho Đường Vực Tân: Vừa rồi di động của em hết pin.
Đường Vực Tân: Vừa rồi em làm anh sợ muốn chết, anh còn tưởng rằng em xảy ra chuyện gì.
Ngự tỷ hung mãnh: Em có thể xảy ra chuyện gì chứ, về nhà muộn bị Kiều Diêm Vương mắng một trận, tức chết em rồi.
Cốc cốc cốc.
Cửa đột nhiên có tiếng gõ, trái tim Ôn Đề Nhi bị kéo lên, muộn thế này rồi là ai thế?
Lúc trước từng bị gõ cửa vài lần, lúc này cô rút kinh nghiệm, đi đến phía sau cửa, hỏi trước: “Ai thế?”
Nếu là Kiều Diêm Vương, đánh chết cô cũng không mở cửa.
“Tôi.” Đúng là giọng Kiều Diêm Vương.
Ôn Đề Nhi nhíu mày lại, không lập tức mở cửa, hỏi anh qua cánh cửa: “Đã muộn thế này rồi có chuyện gì sao?”
“Mở cửa.” Người đàn ông ở ngoài cửa tích chữ như vàng, lạnh lùng nói.
Ôn Đề Nhi nghe không ra cảm xúc của Kiều Diêm Vương là gì, trong lòng có chút kháng cự, “Tôi muốn ngủ, anh có chuyện gì cứ nói như vậy đi.”
“Tôi có chìa khóa, tự giải quyết cho tốt.”
“…”
Đại gia nhà anh, Ôn Đề Nhi không cam lòng mở cửa ra một khe hở, lộ ra một phần tư khuôn mặt nhìn anh.
Khuôn mặt lạnh lùng u ám, giống như toàn bộ thế giới thiếu nợ anh mấy trăm vạn vậy.
Cô tức giận nói: “Đã muộn như vậy rồi anh có chuyện gì?”
Đôi mắt Kiều Thừa Huân đông cứng, đột nhiên vươn tay, thô lỗ đẩy cửa ra.
Thân thể Ôn Đề Nhi bị cửa đẩy, chân giẫm lên không, không khống chế được ngã ngồi dưới đất, nhất thời mông nở hoa.
“A…” Thiếu nữ kêu đau một tiếng, trong lòng càng căm tức hơn.
Cái tên lưu manh này, lại muốn làm gì cô đây?
Kiều Thừa Huân trừng mắt nhìn cô từ trên cao xuống, không nói một lời.
Ôn Đề Nhi chật vật đứng dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận, trong đôi mắt tràn ngập phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi không nên mở cửa cho anh!”
Môi mỏng của Kiều Thừa Huân khẽ cong lên, trong đôi mắt sâu không thấy đáy hiện lên vài phần trêu đùa, “Không phải hi vọng tôi yêu cô sao, nói không chừng cô cởi hết quần áo, tôi sẽ không nhịn được muốn ăn cô.”
“Anh, sắc lang!” Ôn Đề Nhi tức giận mắng một tiếng, hai tay không tự chủ được che trước ngực, sau đó giơ chân lên, đạp mạnh vào đùi anh, “Cút ra khỏi phòng tôi, mau cút!”
Lực đạp vào đùi anh rất mạnh, thân thể người đàn ông hoàn toàn không nhúc nhích, trái lại gợi lên hứng thú của anh.
Bước lên trước, cánh tay dài vươn ra, dễ dàng kéo cô dậy.
“Kiều Thừa Huân, anh buông ra!” Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Đề Nhi hoảng hốt, người đàn ông đáng sợ này, không phải muốn ném cô ra ngoài cửa sổ đấy chứ?
F*ck!
Đang định mắng chửi, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nam khàn khàn, “3 giờ chiều ngày mai về nhà mừng thọ ông nội, hai giờ ở nhà đợi tôi.”
Ôn Đề Nhi ngẩn người, đêm khuya đến vì nói với cô chuyện này sao?
Mẹ nó, có bệnh à!
Thiếu nữ buồn bực đẩy anh ra, “Đã biết, buông!”
Kiều Thừa Huân làm như không có việc gì buông tay ra, ánh mắt lại nhìn khuôn mặt tròn nhỏ nhắn quật cường của cô.
Đường Vực Tân: Vừa rồi em làm anh sợ muốn chết, anh còn tưởng rằng em xảy ra chuyện gì.
Ngự tỷ hung mãnh: Em có thể xảy ra chuyện gì chứ, về nhà muộn bị Kiều Diêm Vương mắng một trận, tức chết em rồi.
Cốc cốc cốc.
Cửa đột nhiên có tiếng gõ, trái tim Ôn Đề Nhi bị kéo lên, muộn thế này rồi là ai thế?
Lúc trước từng bị gõ cửa vài lần, lúc này cô rút kinh nghiệm, đi đến phía sau cửa, hỏi trước: “Ai thế?”
Nếu là Kiều Diêm Vương, đánh chết cô cũng không mở cửa.
“Tôi.” Đúng là giọng Kiều Diêm Vương.
Ôn Đề Nhi nhíu mày lại, không lập tức mở cửa, hỏi anh qua cánh cửa: “Đã muộn thế này rồi có chuyện gì sao?”
“Mở cửa.” Người đàn ông ở ngoài cửa tích chữ như vàng, lạnh lùng nói.
Ôn Đề Nhi nghe không ra cảm xúc của Kiều Diêm Vương là gì, trong lòng có chút kháng cự, “Tôi muốn ngủ, anh có chuyện gì cứ nói như vậy đi.”
“Tôi có chìa khóa, tự giải quyết cho tốt.”
“…”
Đại gia nhà anh, Ôn Đề Nhi không cam lòng mở cửa ra một khe hở, lộ ra một phần tư khuôn mặt nhìn anh.
Khuôn mặt lạnh lùng u ám, giống như toàn bộ thế giới thiếu nợ anh mấy trăm vạn vậy.
Cô tức giận nói: “Đã muộn như vậy rồi anh có chuyện gì?”
Đôi mắt Kiều Thừa Huân đông cứng, đột nhiên vươn tay, thô lỗ đẩy cửa ra.
Thân thể Ôn Đề Nhi bị cửa đẩy, chân giẫm lên không, không khống chế được ngã ngồi dưới đất, nhất thời mông nở hoa.
“A…” Thiếu nữ kêu đau một tiếng, trong lòng càng căm tức hơn.
Cái tên lưu manh này, lại muốn làm gì cô đây?
Kiều Thừa Huân trừng mắt nhìn cô từ trên cao xuống, không nói một lời.
Ôn Đề Nhi chật vật đứng dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận, trong đôi mắt tràn ngập phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi không nên mở cửa cho anh!”
Môi mỏng của Kiều Thừa Huân khẽ cong lên, trong đôi mắt sâu không thấy đáy hiện lên vài phần trêu đùa, “Không phải hi vọng tôi yêu cô sao, nói không chừng cô cởi hết quần áo, tôi sẽ không nhịn được muốn ăn cô.”
“Anh, sắc lang!” Ôn Đề Nhi tức giận mắng một tiếng, hai tay không tự chủ được che trước ngực, sau đó giơ chân lên, đạp mạnh vào đùi anh, “Cút ra khỏi phòng tôi, mau cút!”
Lực đạp vào đùi anh rất mạnh, thân thể người đàn ông hoàn toàn không nhúc nhích, trái lại gợi lên hứng thú của anh.
Bước lên trước, cánh tay dài vươn ra, dễ dàng kéo cô dậy.
“Kiều Thừa Huân, anh buông ra!” Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Đề Nhi hoảng hốt, người đàn ông đáng sợ này, không phải muốn ném cô ra ngoài cửa sổ đấy chứ?
F*ck!
Đang định mắng chửi, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nam khàn khàn, “3 giờ chiều ngày mai về nhà mừng thọ ông nội, hai giờ ở nhà đợi tôi.”
Ôn Đề Nhi ngẩn người, đêm khuya đến vì nói với cô chuyện này sao?
Mẹ nó, có bệnh à!
Thiếu nữ buồn bực đẩy anh ra, “Đã biết, buông!”
Kiều Thừa Huân làm như không có việc gì buông tay ra, ánh mắt lại nhìn khuôn mặt tròn nhỏ nhắn quật cường của cô.
Đế Thiếu Kiêu Ngạo, Cố Chấp Sủng
Tác giả: Ngọc Tư Tư
174 chương | 514 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Dám tùy tiện lên giường với đàn ông xa lạ, cô như vậy mà xứng với Thiện Vũ sao
Chương 2: Lên giường với người đàn ông mà mọi phụ nữ đều muốn lên giường cùng
Chương 3: Anh Kiều, anh mau mặc quần áo vào đi
Chương 4: Hiện tại bà đây là người của anh Kiều
Chương 5: Phụ nữ nhà họ Ôn, đều là “phóng khoáng” như vậy à?
Chương 6: Tiểu Bạch Hoa rất đáng thương
Chương 7: Tám phần mười không thủ chuẩn mực đạo đức của phụ nữ
Chương 8: Chuyên hãm hại cháu trai tốt của ông nội
Chương 9: Đem hộ khẩu, thẻ căn cước ra
Chương 10: Trên đời nhiều phụ nữ tốt như vậy, vì sao...
Chương 11: Nếu cô muốn phô trương, thì cứ tùy ý cử hành hôn lễ
Chương 12: Có hiểu biết mới về nữ hán tử
Chương 13: Hôn lễ, chờ cô ấy tốt nghiệp lại làm
Chương 14: Đàn ông bị tôi ngủ qua, nói phải lấy thân báo đáp
Chương 15: Sau này, gọi cô ấy là chị dâu
Chương 16: Anh từng bị tổn thương về mặt tình cảm
Chương 17: Thân phận thứ ba của mợ chủ
Chương 18: Sau này mỗi ngày đều có thể ăn sơn hào hải vị hả?
Chương 19: Mạnh mẽ đánh Kiều Diêm Vương
Chương 20: Trừng phạt kích thích
Chương 21: Quá ngắn, người đàn ông của cô không được
Chương 22: Quần áo quý như thế nào, mà không cho người ta xem?
Chương 23: Người đàn ông có cái đó nhỏ
Chương 24: Cô nói mặt ai phẫu thuật thẩm mỹ!
Chương 25: Quá khéo, đó không phải là Kiều Thừa Huân sao?
Chương 26: Tôi cười cô là kẻ không có não
Chương 27: Mua đồ Xong, về nhà sớm một chút
Chương 28: Nước hoa của tôi cô dùng không hợp
Chương 29: Nhớ rõ kéo rồi mà
Chương 30: Cha mẹ anh hơi nhiều
Chương 31: Anh đoạt hôn sự này
Chương 32: Phu xướng phụ tùy thật ăn ý
Chương 33: Muốn chèn ép cô, không có cửa đâu
Chương 34: Không thể tin đàn ông có tiền, quá bạc tình
Chương 35: Một đóa Bạch Liên Hoa không biết xấu hổ
Chương 36: Anh có thuốc dạ dày không? Dạ dày của tôi hình như...
Chương 37: Không phải sẽ ngủ cùng Kiều Diêm Vương chứ?
Chương 38: Buổi sáng tốt lành
Chương 39: Sườn xám chật quá có rách không
Chương 40: Kiều Diêm Vương, tôi với anh không đội trời chung!
Chương 41: Chú đảm bảo sẽ làm cháu dục tiên dục tử
Chương 42: Không có việc gì, đừng sợ
Chương 43: Tôi không thích phụ nữ nói nhiều
Chương 44: Không ai có thể thay thế được cô ấy
Chương 45: Coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai
Chương 46: Bôi nhanh lên
Chương 47: Cô dựa vào chồng tôi gần quá, phiền cô dịch ra một chút
Chương 48: Chồng em là Kiều Thừa Huân
Chương 49: Kỳ thật người ta cũng là bất đắc dĩ
Chương 50: Lông ngực lộ ra rồi kìa, làm ơn cài cúc áo vào
Chương 51: Cô là vợ của anh, người của anh
Chương 52: Sao gặp mặt không lên tiếng
Chương 53: Anh lấy di động của vợ tôi làm gì?
Chương 54: Chồng à, sao anh lại đến đây?
Chương 55: Đừng gần gũi với người đàn ông khác quá, hửm?
Chương 56: Sỉ nhục trước nay chưa từng có
Chương 57: Có một ngày, tôi sẽ làm anh yêu tôi
Chương 58: Anh nhìn từ đâu ra tôi là bạn trai cô ấy
Chương 59: Cô ở bên ngoài lêu lổng cái gì?
Chương 60: Bây giờ là mấy giờ rồi, còn biết trở về sao?
Chương 61: Chút lưu manh ấy của tôi tính là gì
Chương 62: Cút ra khỏi phòng tôi, mau cút!
Chương 63: Kỳ thật có chút phản ứng, nhưng mà không thể cho anh
Chương 64: Người vợ tốt mà con cưới, tìm được ở đâu thế?
Chương 65: Cho dù người trên thế giới này không tin em, anh tin em
Chương 66: Đáng tiếc chỉ có một cháu nội
Chương 67: Cô ta đến gây cười sao?
Chương 68: Tôi không khẩn trương, đau lòng mà thôi
Chương 69: Người phụ nữ chết tiệt, cố ý làm anh không chịu nổi sao?
Chương 70: Cuối cùng thuộc về ai còn chưa biết
Chương 71: Anh đừng vội, tôi giúp anh tìm xem
Chương 72: Ai mà không sợ hãi một thứ gì đó
Chương 73: Bị sốt anh còn ăn đậu hủ của tôi
Chương 74: Có cực kỳ hối hận muộn như vậy mới chạm vào phụ nữ hay không
Chương 75: Chuyện tốt như vậy chơi rất kích thích
Chương 76: Càng lớn tiếng tôi lại càng thoải mái
Chương 77: Con sơn dương bị thuần hóa
Chương 78: Cô hai nhà họ Ôn, nơi này không phải là nhà họ Ôn
Chương 79: Nghe không hiểu tiếng người sao? Tôi bảo cô cút
Chương 80: Anh Kiều cho lên
Chương 81: Không còn gì để nói nữa, chúng ta ly hôn
Chương 82: Dám dùng viên đạn bọc đường đến công kích cô
Chương 83: Tôi là bà chủ của cô
Chương 84: Không ổn, gây họa rồi
Chương 85: Ướt sẽ không in lại lần lần nữa sao?
Chương 86: Chúng ta có thể ở chung thật tốt, cô không thấy sao
Chương 87: Gả rùa theo rùa
Chương 88: Bị anh làm cho buồn nôn, nhắm mắt làm ngơ
Chương 89: Em muốn về nhà, không muốn ở nơi quỷ quái này nữa
Chương 90: Có khả năng… Thích anh ta rồi
Chương 91: Uổng phí Kiều Diêm Vương được tiện nghi
Chương 92: Đàn ông ở bên ngoài mạnh hơn anh
Chương 93: Mỗi lần cô nói dối, anh đều đã tin
Chương 94: Cô gái đến còn xinh đẹp hơn cô dâu
Chương 95: Bộ dạng đáng yêu như vậy thì ra là người phụ nữ dâm đãng
Chương 96: Son môi đều bị anh ăn luôn
Chương 97: Ôn Đề Nhi, cô lại quấy rối mời cô ra ngoài
Chương 98: Bốp bốp bốp (*)
Chương 99: Phá rất tốt, anh tới phá loạn cái gì thế?
Chương 100: Toàn bộ những lời nói và việc làm chửi bởi phỉ báng giữ lại truy cứu trách nhiệm pháp lu
Chương 101: Sau này chúng ta đừng cãi nhau nữa được không
Chương 102: Sự có mặt của cậu chủ Kiều làm cho nhà họ Khương chúng tôi vô cùng vẻ vang
Chương 103: Ồ, có người thổi bể da trâu
Chương 104: Không thể ngồi yên được nữa, tôi muốn đánh chó mù đường!
Chương 105: Một đứa ngu gọi điện thoại lừa gạt tôi
Chương 106: Đi vệ sinh gì mà lâu như vậy?
Chương 107: Sự việc không như những gì em thấy đâu
Chương 108: Dù có ý tưởng cũng không thể làm loạn như vậy
Chương 109: Mợ chủ làm rất lớn tiếng
Chương 110: Chức trách của người giúp việc
Chương 111: Bạn gái anh đến, mời ký nhận
Chương 112: Múa thoát y*?
Chương 113: Hồ Ly xảo quyệt
Chương 114: Chồng à, còn cần phục vụ gì không?
Chương 115: Dì cả của cô màu trắng?
Chương 116: Dùng quá ba lần, ngán rồi!
Chương 117: Người vợ giả hữu danh vô thực
Chương 118: Đừng có chạm linh tinh ở đây
Chương 119: Bí mật sau vườn hoa
Chương 120: Anh Kiều, ở đây không có người ngoài
Chương 121: Khăn Quàng Đỏ đã đến đây
Chương 122: Dụ rắn ra khỏi hang
Chương 123: Cãi một lần hôn một lần
Chương 124: Tên vô lại, tên háo sắc chết tiệt
Chương 125: Ông nội tức giận
Chương 126: Thả tôi ra, đau chết rồi
Chương 127: Mì còn người còn, mì mất người mất
Chương 128: Muốn làm thư kí của chồng tôi
Chương 129: Chồng yêu à, tôi đến rồi
Chương 130: Tôi muốn dự thính buổi phỏng vấn
Chương 131: Xin anh đừng qua loa như thế
Chương 132: Cho các cô một cái cơ hội cạnh tranh công bằng
Chương 133: Có hậu đài thì sao chứ, còn không phải là cũng bị loại
Chương 134: Cái này là hẹn hò sau hôn nhân sao
Chương 135: Tôi không cần mặt mũi, chẳng lẽ cô cũng không cần?
Chương 136: Điên rồi, không có nhân tính
Chương 137: Tại sao lại đột nhiên to hơn rồi
Chương 138: Không thể được voi đòi tiên
Chương 139: Cái đánh yêu nhỏ
Chương 140: Buổi tụ tập các cô chủ nhà giàu
Chương 141: Đề Nhi là tâm can bảo bối của con
Chương 142: Cô vẫn là một đứa trẻ
Chương 143: Tín hiệu nguy hiểm
Chương 144: Dáng vẻ mỗi lần chửi tục đều rất đáng yêu
Chương 145: Cô tiễn anh đi làm
Chương 146: Mềm lòng
Chương 147: Trước mang phụ nữ của anh đi
Chương 148: Để xem vị hàng giả này có đi vào được không
Chương 149: Mợ chủ số một thủ đô
Chương 150: Thêm dầu vào lửa
Chương 151: Chúc mừng cô có thêm một người bạn mới
Chương 152: Em biết freestyle không?
Chương 153: Thể hiện tài năng
Chương 154: Phải biết khoan dung độ lượng
Chương 155: Có tư cách gì mà lên mặt với mợ Kiều
Chương 156: Đôi tay đẹp như vậy
Chương 157: Xử lý hung thủ như thế nào?
Chương 158: Haizz, có ngươi xui xẻo rồi
Chương 159: Bạn bè mà bỏ thuốc anh?
Chương 160: Tự làm tự chịu
Chương 161: Khoác áo vào
Chương 162: Cô thật tàn nhẫn!
Chương 163: Chồng, bọn họ bắt nạt em
Chương 164: Nhất định phải đưa ra một lời giải thích
Chương 165: Mười hai cái tát
Chương 166: Chỉ số IQ của tôi là 180
Chương 167: Cô, chán sống sao?
Chương 168: Có cảm thấy mắt cậu chủ các cô bị mù
Chương 169: Đau, không cần bôi
Chương 170: Tôi đã sớm nhắc nhở cô
Chương 171: Đừng để tôi lặp lại lần ba
Chương 172: Bây giờ đến lượt tôi chỉnh cô
Chương 173: Sao cởi lâu như vậy
Chương 174: Tôi muốn giết chết anh
Không tìm thấy chương nào phù hợp