Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 81: Thỉnh kiến phu nhân
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Khánh Kỵ thầm hít vào một hơi lạnh, lập tức quay người chắp tay, cao giọng nói:
- Chư vị, cuộc thi hôm nay đã xong, hết thảy mọi sự cứ dựa vào Quý Tôn công tử xử trí, quý phủ của tại hạ hiện giờ đang có một chuyện quan trọng, cần phải lập tức chạy về thành xử lý, xin lỗi chư vị công tử.
Dứt lời liền nhảy lên xe ngựa của A Cừu, vội quát lên:
- Đi mau!
Khánh Kỵ lòng như lửa đốt gấp gáp xông vào Nhã Uyển, trông thấy Dương Hổ đang ở đại đường đi qua đi lại. Dương Hổ thân hình cao lớn, lưng hơi khom. Căn phòng rất vuông vắn và rộng rãi, nhưng khi hắn đứng ở bên trong, lại cộng thêm cả việc liếc nhìn căn phòng với khí chất bất nộ tự thành, nhìn như thể một con thú bị vây hãm trong lồng vậy, đang định ngửa mặt lên trời thét dài.
Vừa thấy Khánh Kỵ tiến vào, hắn liền cướp bước tiến lên nói:
- Khánh Kỵ công tử, Dương Hổ vừa nhận được tin, Ngô quốc trấn trọng binh ở biên giới, thêm vào đó còn phái sứ tiết tới Khúc Phụ, với tình hình này, e rằng mục đích của bọn chúng không còn nghi ngờ gì nữa là nhằm vào công tử rồi.
Khánh Kỵ giật mình, vội vàng hỏi:
- Ngô sứ đã đến Khúc Phụ? Quý Tôn đại nhân đã tiếp kiến bọn chúng rồi?
Dương Hổ khẽ lắc đầu, trầm giọng nói:
- Ngô sứ vẫn chưa tới, chúa thượng giờ phút này vẫn chưa biết, Dương Hổ có tai mắt của mình ở biên giới, tất cả tin tức đều báo cho ta biết trước một bước, nhưng muộn nhất là ngày mai lúc trời nhá nhem tối thì tai mắt của hai nhà Thúc Tôn Mạnh Tôn sẽ truyền tin tức về, cho nên muộn nhất là chiều ngày mai, ta phải dự tiệc yến với gia chủ, Khánh Kỵ công tử, ngài hiểu ý của ta chứ?
Khánh Kỵ hít vào rồi thở ra một hơi thật dài, cúi đầu vái chào nói:
- Khánh Kỵ đã rõ, đa tạ Hổ huynh.
Dương Hổ liếc nhìn hắn thật kỹ, sắc mặt ngưng trọng nói:
- Công tử không cần cảm ơn, giúp công tử cũng chính là giúp ta, nhưng việc ta có thể làm chỉ là thông báo những tin tức này cho công tử. Những chuyện khác cho dù có khả năng làm được thì ta cũng không thể đi làm, tất cả đều dựa vào bản thân công tử thôi.
Khánh Kỵ trang trọng nói:
- Khánh Kỵ sẽ chú ý.
Dương Hổ vuốt cằm, cười nhạt một tiếng nói:
- Chúa công nhà ta hành sự, giỏi nhất là việc nhìn trước ngó sau, lo nghĩ chu toàn, hôm nay Ngô quốc dùng binh đe dọa, cử sứ đến thăm dò, là ngoại thế, nếu như hai nhà Thúc Tôn, Mạnh Tôn hợp lại hưởng ứng thì là nội thế, nội ngoại bức bách, rất khó đoán trước chúa công của ta sẽ đưa ra lựa chọn gì. Công tử, đang trong khốn cảnh, cần phải phóng tay đánh cược một lần, mới có thể tả xung hữu đột mà xông ra tìm một con đường sống cho mình được.
Dương Hổ điềm nhiên nói, nhưng trong ngữ khí lại có một loại thù hận mơ hồ, sự lạnh lùng cay nghiệt còn cứng rắn hơn cả kim thạch, mơ hồ có thể ngửi ra mùi máu tanh và sự vô tình của sự sát phạt chém giết lẫn nhau trên chiến trường, trong mắt Khánh Kỵ cũng phóng ra tia sáng lạnh lùng và hung ác, giống như một con dã thú ngửi thấy mùi nguy hiểm:
- Hổ huynh, Khánh Kỵ ghi nhớ kỹ rồi. Hổ huynh, chuyện về sứ giả Ngô quốc, Khánh Kỵ tự có cách giải quyết, nhưng động tĩnh của hai nhà Thúc Tôn, Mạnh Tôn thì Khánh Kỵ không thể nắm rõ, mà hai điều này lại rất quan trọng, dám mong Hổ huynh...
Dương Hổ hơi kinh ngạc nhưng lập tức bừng tỉnh, không sai, Ngô sứ không giết được người tại Khúc Phụ, cho dù mục đích đến đây lần này là vì Khánh Kỵ, kẻ cuối cùng động thủ vẫn phải cần đến Lỗ nhân, nếu như vậy thì hai nhà th*c m*nh sẽ trở thành nhân vật chính, không được lơ là cảnh giác với họ được. Khóe miệng Dương Hổ hơi co lại, thoạt nhìn có chút dữ tợn:
- Công tử yên tâm, bên đó ta sẽ chú ý trông chừng hơn, Dương Hổ không thể ở lại lâu, vậy xin cáo từ.
Dương Hổ thật sự có chút thấp thỏm lo lắng, ngoài việc Ngô sứ dùng vũ lực bức bách, bên trong thì hai nhà th*c m*nh kiên quyết phản đối, còn nội bộ Quý Thị lại có Công Sơn Bất Nữu, Trọng Lương Hoài chặn đường lui của hắn. Nếu như đại sự không thể thành, nói không chừng hắn cũng phải bỏ của chạy lấy người mất. Nhưng chỉ còn một chút hy vọng, thì hắn sẽ tiếp tục cố gắng cho đến cùng.
Dương Hổ vừa đi, Khánh Kỵ lập tức trở về trạng thái như Dương Hổ lúc nãy, như con thú bị vây hãm đi qua đi lại trong đại sảnh. Chưa được bao lâu, Anh Đào được hắn cử đến dưới núi Ni Khâu cấp tốc trở về. Tiến vào trong sảnh nói:
- Công tử, xảy ra chuyện lớn gì thế?
Khánh Kỵ quay người ngồi xuống nói:
- Ngươi tới rồi.
Khánh Kỵ thần sắc bình tĩnh, nói lại một hồi những lời Dương Hổ nói lúc nãy, Anh Đào lộ vẻ xúc động nói:
- Theo như ý vị trong lời nói của Dương Hổ, rõ ràng là có ý nói Ngô sứ một khi đến, lại có thêm hai nhà Thúc Tôn, Mạnh Tôn hưởng ứng, Quý Thị mười phần thì có đến tám chín phần sẽ chịu khuất phục bọn chúng, vậy chúng ta...
Khánh Kỵ cười lạnh nói:
- Vậy thì cũng còn cần sứ tiết Ngô quốc đến được Khúc Phụ mới nên chuyện!
Ánh mắt Anh Đào lóe sáng, nghiêm nghị khoanh tay nói:
- Anh Đào xin được chờ lệnh công tử.
Khánh Kỵ liếc nhìn hắn, điềm đạm nói:
- Ngươi với ta xưa nay như hình với bóng, nếu như đột nhiên biến mất vài ngày, lẽ nào không đáng nghi hay sao?
Anh Đào sững người, hỏi:
- Vậy...công tử định để Lương Hổ Tử, Đông Cẩu đại nhân đi trước sao?
Khánh Kỵ lắc đầu:
- Vốn dĩ là có thể làm vậy, trên đường đi săn lần này xuất hiện luồng gió lớn, e rằng quân doanh ở ngoài thành cũng đã bị chú ý, Quý Tôn Ý Như từ trước đến nay lấy nhân nghĩa đối xử với chư hầu, nếu như Ngô sứ có mệnh hệ gì trong địa phận của Lỗ quốc, nhất định hắn sẽ phải ăn nói với Ngô quốc. Vốn dĩ, kể cả Ngô sứ đến nơi rồi, Quý Thị dù phải chịu khuất phục dưới áp lực cường quyền, cũng sẽ không mạo hiểm đánh mất đi danh tiếng nhân nghĩa của mình, cùng lắm là ta chỉ bị trục xuất mà thôi, tuy nhiên nếu trong doanh trại của ta đột nhiên có mấy người thậm chí mấy trăm người biến mất trong vài ngày, thì sẽ giải thích thế nào với hắn? Lúc đó muốn giết muốn chém, thì chỉ cần một câu nói của Quý Thị mà thôi.
Anh Đào vội la lên:
- Vậy phải làm thế nào mới được đây?
Khánh Kỵ ngửa mặt nhìn trời, trầm ngâm một lúc lâu, chợt lộ ra một tia cười quỷ quái:
- Anh Đào, ngươi nói xem...nếu Ngô sứ chết trong tay đạo tặc Lỗ quốc Triển Chích, người khác sẽ nói thế nào?
Anh Đào ngẩn người:
- Triển Chích? Hắn làm sao có thể...
Khánh Kỵ vươn người đứng dậy, nói:
- Đi, lập tức chuẩn bị xe, bái kiến Thành Bích phu nhân.
Anh Đào lại ngây người lần nữa:
- Thành Bích phu nhân?
Khánh Kỵ cười:
- Không sai, chính là Thành Bích phu nhân, chuyện lớn như vậy, mượn vị phu nhân xinh đẹp này dùng một lát mới thỏa đáng. Đi, chuẩn bị cho ta một món quà.
- Ách...Công tử, chuẩn bị lễ vật gì mới được chứ?
Khánh Kỵ nhíu mày, lại giãn mặt ra cười nói:
- Được rồi, lát nữa đi qua khu chợ, lại mua một con heo sữa quay nữa vậy.
- Chư vị, cuộc thi hôm nay đã xong, hết thảy mọi sự cứ dựa vào Quý Tôn công tử xử trí, quý phủ của tại hạ hiện giờ đang có một chuyện quan trọng, cần phải lập tức chạy về thành xử lý, xin lỗi chư vị công tử.
Dứt lời liền nhảy lên xe ngựa của A Cừu, vội quát lên:
- Đi mau!
Khánh Kỵ lòng như lửa đốt gấp gáp xông vào Nhã Uyển, trông thấy Dương Hổ đang ở đại đường đi qua đi lại. Dương Hổ thân hình cao lớn, lưng hơi khom. Căn phòng rất vuông vắn và rộng rãi, nhưng khi hắn đứng ở bên trong, lại cộng thêm cả việc liếc nhìn căn phòng với khí chất bất nộ tự thành, nhìn như thể một con thú bị vây hãm trong lồng vậy, đang định ngửa mặt lên trời thét dài.
Vừa thấy Khánh Kỵ tiến vào, hắn liền cướp bước tiến lên nói:
- Khánh Kỵ công tử, Dương Hổ vừa nhận được tin, Ngô quốc trấn trọng binh ở biên giới, thêm vào đó còn phái sứ tiết tới Khúc Phụ, với tình hình này, e rằng mục đích của bọn chúng không còn nghi ngờ gì nữa là nhằm vào công tử rồi.
Khánh Kỵ giật mình, vội vàng hỏi:
- Ngô sứ đã đến Khúc Phụ? Quý Tôn đại nhân đã tiếp kiến bọn chúng rồi?
Dương Hổ khẽ lắc đầu, trầm giọng nói:
- Ngô sứ vẫn chưa tới, chúa thượng giờ phút này vẫn chưa biết, Dương Hổ có tai mắt của mình ở biên giới, tất cả tin tức đều báo cho ta biết trước một bước, nhưng muộn nhất là ngày mai lúc trời nhá nhem tối thì tai mắt của hai nhà Thúc Tôn Mạnh Tôn sẽ truyền tin tức về, cho nên muộn nhất là chiều ngày mai, ta phải dự tiệc yến với gia chủ, Khánh Kỵ công tử, ngài hiểu ý của ta chứ?
Khánh Kỵ hít vào rồi thở ra một hơi thật dài, cúi đầu vái chào nói:
- Khánh Kỵ đã rõ, đa tạ Hổ huynh.
Dương Hổ liếc nhìn hắn thật kỹ, sắc mặt ngưng trọng nói:
- Công tử không cần cảm ơn, giúp công tử cũng chính là giúp ta, nhưng việc ta có thể làm chỉ là thông báo những tin tức này cho công tử. Những chuyện khác cho dù có khả năng làm được thì ta cũng không thể đi làm, tất cả đều dựa vào bản thân công tử thôi.
Khánh Kỵ trang trọng nói:
- Khánh Kỵ sẽ chú ý.
Dương Hổ vuốt cằm, cười nhạt một tiếng nói:
- Chúa công nhà ta hành sự, giỏi nhất là việc nhìn trước ngó sau, lo nghĩ chu toàn, hôm nay Ngô quốc dùng binh đe dọa, cử sứ đến thăm dò, là ngoại thế, nếu như hai nhà Thúc Tôn, Mạnh Tôn hợp lại hưởng ứng thì là nội thế, nội ngoại bức bách, rất khó đoán trước chúa công của ta sẽ đưa ra lựa chọn gì. Công tử, đang trong khốn cảnh, cần phải phóng tay đánh cược một lần, mới có thể tả xung hữu đột mà xông ra tìm một con đường sống cho mình được.
Dương Hổ điềm nhiên nói, nhưng trong ngữ khí lại có một loại thù hận mơ hồ, sự lạnh lùng cay nghiệt còn cứng rắn hơn cả kim thạch, mơ hồ có thể ngửi ra mùi máu tanh và sự vô tình của sự sát phạt chém giết lẫn nhau trên chiến trường, trong mắt Khánh Kỵ cũng phóng ra tia sáng lạnh lùng và hung ác, giống như một con dã thú ngửi thấy mùi nguy hiểm:
- Hổ huynh, Khánh Kỵ ghi nhớ kỹ rồi. Hổ huynh, chuyện về sứ giả Ngô quốc, Khánh Kỵ tự có cách giải quyết, nhưng động tĩnh của hai nhà Thúc Tôn, Mạnh Tôn thì Khánh Kỵ không thể nắm rõ, mà hai điều này lại rất quan trọng, dám mong Hổ huynh...
Dương Hổ hơi kinh ngạc nhưng lập tức bừng tỉnh, không sai, Ngô sứ không giết được người tại Khúc Phụ, cho dù mục đích đến đây lần này là vì Khánh Kỵ, kẻ cuối cùng động thủ vẫn phải cần đến Lỗ nhân, nếu như vậy thì hai nhà th*c m*nh sẽ trở thành nhân vật chính, không được lơ là cảnh giác với họ được. Khóe miệng Dương Hổ hơi co lại, thoạt nhìn có chút dữ tợn:
- Công tử yên tâm, bên đó ta sẽ chú ý trông chừng hơn, Dương Hổ không thể ở lại lâu, vậy xin cáo từ.
Dương Hổ thật sự có chút thấp thỏm lo lắng, ngoài việc Ngô sứ dùng vũ lực bức bách, bên trong thì hai nhà th*c m*nh kiên quyết phản đối, còn nội bộ Quý Thị lại có Công Sơn Bất Nữu, Trọng Lương Hoài chặn đường lui của hắn. Nếu như đại sự không thể thành, nói không chừng hắn cũng phải bỏ của chạy lấy người mất. Nhưng chỉ còn một chút hy vọng, thì hắn sẽ tiếp tục cố gắng cho đến cùng.
Dương Hổ vừa đi, Khánh Kỵ lập tức trở về trạng thái như Dương Hổ lúc nãy, như con thú bị vây hãm đi qua đi lại trong đại sảnh. Chưa được bao lâu, Anh Đào được hắn cử đến dưới núi Ni Khâu cấp tốc trở về. Tiến vào trong sảnh nói:
- Công tử, xảy ra chuyện lớn gì thế?
Khánh Kỵ quay người ngồi xuống nói:
- Ngươi tới rồi.
Khánh Kỵ thần sắc bình tĩnh, nói lại một hồi những lời Dương Hổ nói lúc nãy, Anh Đào lộ vẻ xúc động nói:
- Theo như ý vị trong lời nói của Dương Hổ, rõ ràng là có ý nói Ngô sứ một khi đến, lại có thêm hai nhà Thúc Tôn, Mạnh Tôn hưởng ứng, Quý Thị mười phần thì có đến tám chín phần sẽ chịu khuất phục bọn chúng, vậy chúng ta...
Khánh Kỵ cười lạnh nói:
- Vậy thì cũng còn cần sứ tiết Ngô quốc đến được Khúc Phụ mới nên chuyện!
Ánh mắt Anh Đào lóe sáng, nghiêm nghị khoanh tay nói:
- Anh Đào xin được chờ lệnh công tử.
Khánh Kỵ liếc nhìn hắn, điềm đạm nói:
- Ngươi với ta xưa nay như hình với bóng, nếu như đột nhiên biến mất vài ngày, lẽ nào không đáng nghi hay sao?
Anh Đào sững người, hỏi:
- Vậy...công tử định để Lương Hổ Tử, Đông Cẩu đại nhân đi trước sao?
Khánh Kỵ lắc đầu:
- Vốn dĩ là có thể làm vậy, trên đường đi săn lần này xuất hiện luồng gió lớn, e rằng quân doanh ở ngoài thành cũng đã bị chú ý, Quý Tôn Ý Như từ trước đến nay lấy nhân nghĩa đối xử với chư hầu, nếu như Ngô sứ có mệnh hệ gì trong địa phận của Lỗ quốc, nhất định hắn sẽ phải ăn nói với Ngô quốc. Vốn dĩ, kể cả Ngô sứ đến nơi rồi, Quý Thị dù phải chịu khuất phục dưới áp lực cường quyền, cũng sẽ không mạo hiểm đánh mất đi danh tiếng nhân nghĩa của mình, cùng lắm là ta chỉ bị trục xuất mà thôi, tuy nhiên nếu trong doanh trại của ta đột nhiên có mấy người thậm chí mấy trăm người biến mất trong vài ngày, thì sẽ giải thích thế nào với hắn? Lúc đó muốn giết muốn chém, thì chỉ cần một câu nói của Quý Thị mà thôi.
Anh Đào vội la lên:
- Vậy phải làm thế nào mới được đây?
Khánh Kỵ ngửa mặt nhìn trời, trầm ngâm một lúc lâu, chợt lộ ra một tia cười quỷ quái:
- Anh Đào, ngươi nói xem...nếu Ngô sứ chết trong tay đạo tặc Lỗ quốc Triển Chích, người khác sẽ nói thế nào?
Anh Đào ngẩn người:
- Triển Chích? Hắn làm sao có thể...
Khánh Kỵ vươn người đứng dậy, nói:
- Đi, lập tức chuẩn bị xe, bái kiến Thành Bích phu nhân.
Anh Đào lại ngây người lần nữa:
- Thành Bích phu nhân?
Khánh Kỵ cười:
- Không sai, chính là Thành Bích phu nhân, chuyện lớn như vậy, mượn vị phu nhân xinh đẹp này dùng một lát mới thỏa đáng. Đi, chuẩn bị cho ta một món quà.
- Ách...Công tử, chuẩn bị lễ vật gì mới được chứ?
Khánh Kỵ nhíu mày, lại giãn mặt ra cười nói:
- Được rồi, lát nữa đi qua khu chợ, lại mua một con heo sữa quay nữa vậy.
Đại Tranh Chi Thế
Tác giả: Nguyệt Quan
294 chương | 1,232 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tiết tử
Chương Quyển 1 - 2: Chết đi sống lại
Chương Quyển 1 - 3: Lập kế hoạch trên ngưu xa
Chương Quyển 1 - 4: Mãnh nam Sơn Đông
Chương Quyển 1 - 5: Tử lộ
Chương Quyển 1 - 6: Không hẹn mà gặp
Chương Quyển 1 - 7-1: Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề.. (1)
Chương Quyển 1 - 8: Lĩnh ngộ
Chương Quyển 1 - 9: Tân sinh
Chương Quyển 1 - 10: Tất thành
Chương Quyển 1 - 11: Du thuyết
Chương Quyển 1 - 12: Hai đại mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 13: Tất Thành đệ nhất mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 14: Láng giềng đạo chích
Chương Quyển 1 - 15-1: Dựng cờ (1)
Chương Quyển 1 - 16-1: Gia quốc nhất lý (1)
Chương Quyển 1 - 17: Mưu đồ đạo tặc
Chương Quyển 1 - 18: Đối vũ
Chương Quyển 1 - 19: Xuất du
Chương Quyển 1 - 20: Anh đào
Chương Quyển 1 - 21: Đầu hiệu
Chương Quyển 1 - 22: Biếu lễ
Chương Quyển 1 - 23: Đầu hoài
Chương Quyển 1 - 24: Mật nghị
Chương Quyển 1 - 25: Quỷ quyệt
Chương Quyển 1 - 26: Dạ ca (Tiếng hát trong đêm)
Chương Quyển 1 - 27: Dị tâm
Chương Quyển 1 - 28: Phản khách
Chương Quyển 1 - 29: Nghiêm trận
Chương Quyển 1 - 30: Nếu có tình
Chương Quyển 1 - 31: Anh đào
Chương Quyển 1 - 32: Tựa như vô tình
Chương Quyển 1 - 33: Cổ đạo biên
Chương Quyển 1 - 34: Vạn nhân địch
Chương Quyển 1 - 35: Phong phạm hiệp nghĩa
Chương Quyển 1 - 36: Lẽ nào lại như vậy
Chương Quyển 1 - 37: Dục cự hoàn nghênh
Chương Quyển 1 - 38: Ngươi tới ta đi
Chương Quyển 1 - 39: Hổ lớn hổ bé
Chương Quyển 1 - 40: Thế đạo tại tranh
Chương Quyển 1 - 41: Chỉ luận huyết thống
Chương Quyển 1 - 42: Lỗ quốc Tam hoàn
Chương Quyển 1 - 43: Tri lễ đường
Chương Quyển 1 - 44: Thần thương thiệt kiếm*
Chương Quyển 1 - 45: Quý Tôn tính kế
Chương Quyển 1 - 46: Các tự bị chiến*
Chương Quyển 1 - 47: Nhị hoàn mật mưu
Chương Quyển 1 - 48: Thản thành tương kiến
Chương Quyển 1 - 49: Lỗ Quái cư
Chương Quyển 1 - 50: Đề tài vĩnh hằng
Chương Quyển 1 - 51: Nhân chi sơ
Chương Quyển 1 - 52: Hữu nữ Diêu Quang
Chương Quyển 1 - 53: Hùng tính chiến tranh
Chương Quyển 1 - 54: Ước hẹn mười ngày
Chương Quyển 1 - 55: Yến tiệc vui vẻ
Chương Quyển 1 - 56: Đi đường cũng khó
Chương Quyển 1 - 57-1: Tráng sĩ giận dữ (1)
Chương Quyển 1 - 58: Quý tôn tử tư
Chương Quyển 1 - 59-1: Một đêm hoang đường (1)
Chương Quyển 1 - 60: Đêm dò xét Thúc Tôn
Chương Quyển 1 - 61-1: Lần đầu tiếp xúc thân mật (Thượng)
Chương Quyển 1 - 62: Nam nhi tự hữu nam nhi hành
Chương Quyển 1 - 63-1: Sinh thương tiếc (Thượng)
Chương Quyển 1 - 64-1: Dẫn tới 'họa thủy' (Thượng)
Chương Quyển 1 - 65: Uy quá, Công tử quân
Chương Quyển 1 - 66-1: Rút củi dưới đáy nồi (Thượng)
Chương Quyển 1 - 67-1: Sơn vũ dục lai (Thượng)
Chương Quyển 1 - 68-1: Thiên hạ rộn ràng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 69-1: Trong tâm bão (Thượng)
Chương Quyển 1 - 70: Nhất tụ Càn khôn
Chương Quyển 1 - 71-1: Thủ đoạn lả lướt (Thượng)
Chương Quyển 1 - 72-1: Đao nhuyễn giết người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Nhị nữ tranh phong
Chương Quyển 1 - 74: Nữ nữ chiến tranh
Chương Quyển 1 - 75-1: Thiếu phụ xa tư (Thượng)
Chương Quyển 1 - 76-1: Binh bất yếm trá* (Thượng)
Chương Quyển 1 - 77: Không thể mua danh học đòi làm Bá Vương
Chương Quyển 1 - 78: Ngao cò tranh đấu
Chương Quyển 1 - 79: Dã tính khó thuần
Chương Quyển 1 - 80: Nai con trên vai
Chương Quyển 1 - 81: Thỉnh kiến phu nhân
Chương Quyển 1 - 82: Thỉnh kiến tiểu thư
Chương Quyển 1 - 83: Mỹ nhân sắc sảo
Chương Quyển 1 - 84-1: Đùa giỡn chân tình (Thượng)
Chương Quyển 1 - 85: Đêm bận rộn
Chương Quyển 1 - 86: Kế thâm trầm
Chương Quyển 1 - 87-1: Tứ diện Sở ca* (Thượng)
Chương Quyển 1 - 88: Nam nhi khẳng khái
Chương Quyển 1 - 89-1: Ba gã thợ giày thối (Thượng)
Chương Quyển 1 - 90-1: Rắn và kim thiền (Thượng)
Chương Quyển 1 - 91-1: Chập chờn như thể muôn ngàn sao bay (Thượng)
Chương Quyển 1 - 92-1: Đầu trộm đuôi cướp (Thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Âm lệch dương sai
Chương Quyển 1 - 94-1: Dưới ánh trăng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Mây đen áp thành người chưa tỉnh
Chương Quyển 1 - 96: Mười bước giết một người
Chương Quyển 1 - 97: Thoát khỏi trùng vây
Chương Quyển 1 - 98: Loạn trong loạn
Chương Quyển 1 - 99: Chém đầu
Chương Quyển 1 - 100: Tráng sĩ
Chương Quyển 1 - 101: Nhất đại gian hùng
Chương Quyển 1 - 102: Trở về
Chương Quyển 1 - 103: Động tình
Chương Quyển 1 - 104: Cơn mưa đúng lúc
Chương Quyển 1 - 105: Âm thầm dội sóng
Chương Quyển 1 - 106-1: Thiếu nữ hoài xuân đến tận chân trời (Thượng)
Chương Quyển 1 - 107: Lừa dối
Chương Quyển 1 - 108: Tiếp tục lừa dối
Chương Quyển 1 - 109: Lại thêm lần nữa
Chương Quyển 1 - 110-1: Có chí thì nên (Thượng)
Chương Quyển 1 - 111-1: Giành ngôi đầu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 112: Dẫn dắt từng bước
Chương Quyển 1 - 113: Mỹ nhân kế
Chương Quyển 1 - 114: Nữ nhân tâm, kim đáy bể
Chương Quyển 1 - 115: Loạn cục xôn xao
Chương Quyển 1 - 116: Cuộc sống ở Phí thành
Chương Quyển 1 - 117: Hai đứa trẻ cãi nhau
Chương Quyển 1 - 118: Ô long cứu mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 119: Chuyên gia tư vấn tình yêu
Chương Quyển 1 - 120-1: Đại quản sự (Thượng)
Chương Quyển 1 - 121: Tâm tư đẹp tràn đầy cõi lòng
Chương Quyển 1 - 122: Cơn mưa triền miên
Chương Quyển 1 - 123: Cứu anh hùng
Chương Quyển 2 - 124: Lại gặp sự cố
Chương Quyển 2 - 125-1: Khổng Khâu xin đi (Thượng)
Chương Quyển 2 - 126-1: Tâm tư (Thượng)
Chương Quyển 2 - 127-1: Tằng thị kinh hồng chiếu ảnh lai (Thượng)
Chương Quyển 2 - 128-1: Khổng Khâu PK đạo chích (Thượng)
Chương Quyển 2 - 129: Chiêu binh mãi mã
Chương Quyển 2 - 130: Tranh chức tân quân
Chương Quyển 2 - 131: Lý Ước phó ước (Đã hứa là làm)
Chương Quyển 2 - 132: Dã đường vô nhân thì
Chương Quyển 2 - 133: Thanh ca nhất khúc nghê thường vũ
Chương Quyển 2 - 134: Tầm xuân ngộ nhập đào nguyên cảnh
Chương Quyển 2 - 135-1: Tâm can lả lướt (Thượng)
Chương Quyển 2 - 136: Các bộ kỳ thiền
Chương Quyển 2 - 137: Hương thơm vương ngực áo
Chương Quyển 2 - 138: Tranh phong
Chương Quyển 2 - 139: Trần trưởng khanh
Chương Quyển 2 - 140: Dạ phóng hương khuê
Chương Quyển 2 - 141: Minh nguyệt hà chước chước
Chương Quyển 2 - 142: Khúc Phụ tìm Hổ
Chương Quyển 2 - 143: Dương Hổ tặng lễ
Chương Quyển 2 - 144: Điểu vi thực vong (Chim chết vì ăn)
Chương Quyển 2 - 145: Đại xướng song hoàng
Chương Quyển 2 - 146: Xảo thiệt như hoàng
Chương Quyển 2 - 147-1: Đại kế đắc thụ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 148: Tân quân phủ lập (Vua mới lên ngôi)
Chương Quyển 2 - 149: Phi Hồ cốc
Chương Quyển 2 - 150-1: Sáng tỏ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 151-1: Ân oán tình cừu (Thượng)
Chương Quyển 2 - 152: Trần niên ẩn tình (Ẩn tình năm xưa)
Chương Quyển 2 - 153: Mưu quốc bị mưu thành
Chương Quyển 2 - 154: Mạc mã lệ binh (Thao luyện binh lính)
Chương Quyển 2 - 155: Hỉ nạp Binh thánh
Chương Quyển 2 - 156: Phản Vệ tại tức (Sắp về nước Vệ)
Chương Quyển 2 - 157-1: Đại luận tranh (Thượng)
Chương Quyển 2 - 158-1: Suy nghĩ đêm trăng (Thượng)
Chương Quyển 2 - 159-1: Đồng thuyền cộng độ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 160-1: Hồng nhạn bay về phương xa (Thượng)
Chương Quyển 2 - 161-1: Di Đào chi Tử (Thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Trở lại nơi đến
Chương Quyển 2 - 163-1: Tình hình khác đằng sau (Thượng)
Chương Quyển 2 - 164-1: Tịch liêu mỹ nhân tâm (Thượng)
Chương Quyển 2 - 165-1: Chính tranh (Thượng)
Chương Quyển 2 - 166-1: Mài gươm soàn soạt (Thượng)
Chương Quyển 2 - 167-1: Mạch ngầm mãnh liệt (Thượng)
Chương Quyển 3 - 168-1: Cực kỳ nguy hiểm (Thượng)
Chương Quyển 3 - 169-1: Lựa chọn (Thượng)
Chương Quyển 3 - 170: Quyết định (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 171: Tiên phát chế nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 172: Mạng rẻ mạt như kiến (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 173: Mưu toan (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 174: Lật lọng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 175: Phản kích
Chương Quyển 3 - 176: Trở về Ngải thành (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 177: Mật đàm (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 178: Trước lúc lên đường (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 179: Giao dịch (1-->5)
Chương Quyển 3 - 180: Dẫn hỏa thiêu thân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 181: Yêu hận tình thù
Chương Quyển 3 - 182: Oan gia ngõ hẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 183: Đồng chí hướng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 184: Binh phá Dĩnh Đô (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 185: Thuyết phục (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 186: Thiên hạ náo nhiệt (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 187: Trống trận liên hồi (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 188: Khói lửa chiến tranh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 189: Cuộc chiến thầm lặng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 190: Loạn thế thiên hạ (Thượng Trung Hạ
Chương Quyển 3 - 191: Sở đô Ngô doanh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 192: Giao chiến (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 193: Huyết chiến sa trường (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 194: Tiết lộ bí mật (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 195: Loạn thế giai nhân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 196-1: Bách Tân hồ (Thượng)
Chương Quyển 3 - 197-1: Đánh úp sau lưng (Thượng)
Chương Quyển 3 - 198-1: Tôn Vũ trổ tài (Thượng)
Chương Quyển 3 - 199-1: Phá nhuệ khí địch (Thượng)
Chương Quyển 3 - 200-1: Đang đêm tập kích (Thượng)
Chương Quyển 3 - 201-1: Tường đồng vách sắt (Thượng)
Chương Quyển 3 - 202-1: Dương Đông kích Tây (Thượng)
Chương Quyển 4 - 203: Mai phục
Chương Quyển 4 - 204-1: Diệt trừ tai mắt (Thượng)
Chương Quyển 4 - 205-1: Cắt đứt tay chân (Thượng)
Chương Quyển 4 - 206-1: Moi gan (Thượng)
Chương Quyển 4 - 207-1: Thừa thắng truy sát (Thượng)
Chương Quyển 4 - 208-1: Tạo lập thanh thế (Thượng)
Chương Quyển 4 - 209-1: Thù trong giặc ngoài (Thượng)
Chương Quyển 4 - 210-1: Viện quân (Thượng)
Chương Quyển 4 - 211-1: Mệt mỏi trốn chạy (Thượng)
Chương Quyển 4 - 212: Tiêu đời (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 213: Sứ giả Đông Di (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 214: Thích khách (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 215: Đại lễ đăng cơ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 216: Bốn vị cô nương (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 217: Trí đoạt kiền toại (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 218: Công thành chiếm đất (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 219: Tôn Vũ trúng kế (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 220: Thắng bại chốc lát (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 221: Tự thân xuất chinh
Chương Quyển 4 - 222: Người cần đủ hung ác (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 223: Cận thân giao chiến (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 224: Sinh tử chỉ như sợi chỉ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 225: Có cơ hội (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 226: Mưu đồ thôn tính nước Ngô (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 227: Cho phép (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 228: Chạy trốn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 229: Truy binh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 230: Một đường sinh cơ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 231: Lục mỹ nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 232: Trở về tốt đẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 233: Diên Lăng quý tử (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 234: Binh tới dưới thành
Chương Quyển 4 - 235-1: Thắng làm vua thua làm giặc (1 - 3)
Chương Quyển 4 - 236: Nhập chủ Ngô cung (Thượng - Hạ)
Chương Quyển 4 - 237: Kiến nghị quốc sách (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 238: Kiểm kê gia sản (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 239: Hậu cung là việc thiên hạ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 240-1: Tình và lý (1 - 4)
Chương Quyển 4 - 241: Công dục thiện kỳ sự (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 242: Tuyển hiền nhâm năng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 243: Lưu đày và đi sứ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 244: Ba lần trêu chọc sứ giả (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 245: Mỗi người một âm mưu (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 246: Cách vào thành của tiểu la lị (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 247: Ta không phải lão cá vàng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 248: Mưu đồ thiên hạ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 249: Giáp cốc chi minh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 250: Binh quý thần tốc (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 251: Nội chính ngoại giao (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 252: Sau mưa tuyết tìm được tung tích người đẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 253: Tìm thiếp (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 254: Chuẩn bị hôn sự (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 255: Binh thánh giải kế (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 256: Bất hòa (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 257: Khốn cảnh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 258: Đuổi hổ nuốt sói (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 259: Song hỷ lâm môn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 260: Đạo làm người... xưa (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 261: Giai nhân hẹn gặp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 262: Mưu giả nơi nao (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 263: Làm giả hóa thật (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 264: Hồng nhan tri kỉ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 265: Thần kiếm ra đời (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 266: Mưu phản (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 267: Diệt cọp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 268: Nghị sự (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 269: Kế hoạch diệt Việt (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 270: Đêm tân hôn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 271: Hoàng hậu Quý Doanh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 272: Lấy nhu chế cương (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 273: Trừng trị
Chương Quyển 5 - 274: Cá nằm trên thớt
Chương Quyển 5 - 275: Khởi hành (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 276: Chiến loạn bắt đầu
Chương Quyển 5 - 277: Đông Di lập quốc (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 278: Thiên hạ đại thế
Chương Quyển 5 - 279: Hưng vong (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 280: Nam chinh Bắc chiến
Chương Quyển 5 - 281: Mượn đường
Chương Quyển 5 - 282: Đêm dài trằn trọc đợi trời sáng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 283: Tiếng chim lúc rạng đông (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 284: Cân quắc (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 285: Tiến quân chiếm đóng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 286: Mỗi người tự cào tuyết trước nhà (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 287: Không dừng thì không chảy được, không phá thì không xây được (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 288: Sở quốc phong vân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 289: Tới tấp xin hàng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 290: Trẫm là thiên tử (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 291: Ngô Việt hợp nhất
Chương Quyển 5 - 292: Đại bàng thu cánh chờ phong vân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 293-1: Đi trong đêm (Thượng)
Chương Quyển 5 - 294-1: Đại kết thúc (Thượng)
Không tìm thấy chương nào phù hợp