Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 47: Nhị hoàn mật mưu
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
- Quý Thị khinh người quá đáng, nếu biết vậy thì đã chẳng làm, chúng ta giúp hắn đuổi Quốc Vương đi, đã rước vào cái danh bất nghĩa, lại còn làm tăng dã tâm của hắn. Tà tâm của Quý Thị không chết, chỉ luôn muốn độc tài quyền hành, nếu đợi khi hắn thật sự nắm hết quyền hành, làm gì còn chỗ nào cho hai nhà Mạnh Tôn cùng Thúc Tôn chúng ta đây?
Vừa vào phòng nhỏ, Mạnh Tôn Thị đã căm giận mà nói, Thúc Tôn Thị ảm đạm cười, khuôn mặt trắng như ngọc hơi hơi nổi lên một chút ửng đỏ kích động, nhưng đáy mắt hắn lại lộ ra vẻ lạnh buốt xơ xác tiêu điều:
- Tử Uyên, ta gọi ngươi tới, chính là muốn thương nghị cho thật tốt một phen, hiện giờ quyền lực của Quý Tôn Ý Như cũng đã khuynh đảo triều đình và dân chúng, bực tức ra như vậy thì có tác dụng gì?
Mạnh Tôn Tử Uyên hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống chiếu, liếc mắt nhìn hắn một cái nói:
- Tử Ngọc, ngươi bảo chúng ta phải làm sao bây giờ? Theo ta thấy thì, không bằng giết Khánh Kỵ đi để trừ hậu họa. Nếu Khánh Kỵ chết, mọi chuyện sẽ chấm dứt, trừ bỏ đi mầm mống tai họa này, Quý Tôn Ý Như còn có thể làm gì được?
Thúc Tôn Ngọc cười nhàn nhạt:
- Nếu ngươi giết hắn, không sợ Quý Tôn Ý Như sẽ giận cá chém thớt sao? Vả lại, Lỗ quốc ta luôn luôn hành nhân nghĩa thi lễ giáo, nếu làm ra chuyện như vậy, chẳng phải sẽ khiến cho thiên hạ chê cười sao?
Mạnh Tôn Tử Uyên ha ha cười lớn, ngạo nghễ nói:
- Còn không phải dễ dàng sao? Hạp Lư dùng thích khách giết Vương Liêu, dùng thích khách giết Khánh Kỵ, cũng không phải là một lần hai lần, Khánh Kỵ mà chết, cho dù là ai cũng sẽ nghĩ đến hắn đầu tiên.
Thúc Tôn Ngọc không cho là đúng, nói:
- Hồ đồ, Hạp Lư lòng muông dạ thú, làm sao có thể nhận 'ân tình' mà chúng ta dành cho hắn, định mang một cái tội danh mơ hồ mà đổ cho hắn sao? Đừng tưởng hắn hiện tại còn đang gấp gáp muốn diệt trừ Khánh Kỵ, đến lúc đó có khi còn coi đó là cái cớ để phạt Lỗ. Huống hồ, Quý Thị đã có tâm độc tài quyền hành, Khánh Kỵ chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ của hắn, nếu quân cờ này bị ăn mất, ai mà biết được nước tiếp theo của hắn là gì?
Mạnh Tôn Tử Uyên phẫn nộ nói:
- Như vậy theo ý kiến của ngươi thì phải như thế nào? Quý Tôn Ý Như đã tiến từng bước, may là hắn làm việc trước giờ vẫn luôn lo trước lo sau, do dự không quyết, lúc này mới chậm trễ chưa hạ quyết định, nếu chờ hắn tâm ý đã quyết, dùng cái cớ lấy binh viện trợ, mượn binh quyền của ta, lúc đó chẳng phải quân quyền, tài quyền sẽ đều nhất nhất lọt vào tay hắn sao, đại thế của chúng ta coi như xong, khi đó còn có thể phản kháng như thế nào?
Thúc Tôn Ngọc hơi hơi nhíu mày, ở giữa phòng từ từ đi đi lại lại hai vòng, chậm rãi nói:
- Tử Uyên huynh, như ý kẻ ngu này nghĩ, tiến hành ám sát thì rủi ro rất lớn, chưa nói tới Khánh Kỵ vũ dũng ít người có thể địch, hơn nữa ngay cả gạt bỏ được Khánh Kỵ, chỉ cần tà tâm của Quý Thị một ngày còn chưa chết, chúng ta tóm lại là vẫn không thể ngủ ngon được, phải nghĩ ra một biện pháp, làm xua tan hoàn toàn tham vọng của hắn.
Mạnh Tôn Tử Uyên nghi hoặc nói:
- Hắn hiện giờ là Lỗ quốc chấp chính, lại nắm giữ một nửa quân quyền, chúng ta phải làm thế nào để xua tan tham vọng của hắn?
Thúc Tôn Ngọc đột nhiên quay đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn hắn, nói:
- Không bằng chúng ta mời Quốc Vương từ Tề quốc trở về, ngươi thấy thế nào?
Mạnh Tôn Tử Uyên lắp bắp kinh hãi, thất thanh nói:
- Cái gì? Đây là cái chủ ý quái gì, Tấn quốc từng một lần làm trung gian điều đình, Quý Tôn Ý Như đã tự thân đi mời, Quốc Vương cũng không chịu trở về, chúng ta đi mời, hắn làm sao chịu đáp ứng?
Thúc Tôn Ngọc cười nói:
- Có cái gì mà không chịu, chúng ta cũng không phải là Quý Tôn Ý Như. Quý Tôn Ý Như đi mời, Quốc Vương còn lo lắng không biết hắn có hại mình không, chúng ta đi mời, chỉ cần thoáng để lộ ra dã tâm của Quý Tôn Ý Như, Quốc Vương đương nhiên sẽ hiểu được thành ý của chúng ta. Hắn nếu chịu trở về, như vậy vị trí chấp chính của Quý Tôn Ý Như đương nhiên là miễn đi. Đến lúc đó, hắn sẽ không thể lấy danh nghĩa chấp chính để dùng thế lực bắt ép chúng ta, Quốc Vương có ta và ngươi tương trợ, chống đỡ với Quý Tôn Ý Như cũng không phải là khó, tiến tới làm suy yếu lực lượng của hắn cũng không phải là chuyện không thể làm được.
Mạnh Tôn Tử Uyên suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy rằng không nên quá dựa vào việc này, cái vấn đề ở đây là, lúc trước khi vua Lỗ Cơ Trù đánh dẹp Quý Tôn Ý Như, Thúc Tôn, Mạnh Tôn hai nhà xuất binh giải vây, hắn lại là kẻ đánh ác nhất, khi đuổi giết theo nhân mã của vua Lỗ, thủ hạ của hắn một tên bắn vỡ trâm gài tóc của Quốc Vương, khiến cho Cơ Trù sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Cơ Trù nếu ghi hận trong lòng, chờ tới khi Quý Thị suy yếu, khó chắc rằng sẽ không khai đao với Mạnh Tôn Thị hắn.
Mạnh Tôn Tử Uyên suy nghĩ nhiều lần, cuối cùng lắc đầu nói:
- Không ổn, vẫn không ổn, theo ta thấy, vẫn nên giết Khánh Kỵ, cắt đứt tai họa về sau cho thỏa đáng. Khánh Kỵ nếu chết, Quý Thị cũng sẽ không giở được thủ đoạn gì nữa, khi đó ta và ngươi liên thủ, sẽ không nhường bước cho hắn. Về phần lo lắng của ngươi, chỉ cần chúng ta làm xảo diệu, không lưu lại sơ hở gì, thì có gì phải sợ?
Hai người ai giữ ý nấy, một người kiên trì dùng thủ đoạn lôi đình diệt trừ Khánh Kỵ, một người kiên trì cho rằng hẳn nên mời Lỗ quân quay về, giải quyết triệt để, hai người đang giằng co lẫn nhau, chợt nghe thấy trong viện có tiếng ồn ào, Thúc Tôn Ngọc nhíu mày, đứng dậy đi ra nghe ngóng, đứng ở hành lang nhìn xuống, chỉ thấy gia nhân đang dắt tới hai con ngựa cao lớn, lại mang một chiếc xe đến, chính là xe ngựa, giống như là muốn đi ra ngoài, liền hỏi:
- Trời đã muộn rồi, ai còn muốn ra ngoài?
Một đầy tớ quay đầu lại, thấy là gia chủ hỏi, vội vàng chạy lên, cười nói:
- Chủ thượng, là Đại tiểu thư muốn ra ngoài.
Thúc Tôn Ngọc nghe xong mặt càng thêm nhăn lại:
- Đã trễ thế này, Diêu Quang còn muốn ra ngoài làm gì?
Đầy tớ kia ấp úng nói:
- Đại tiểu thư hẹn bạn bè ở Lỗ Quái cư gặp nhau uống rượu, cho nên...
Mạnh Tôn Tử Uyên từ trong phòng kêu lên:
- Tử Ngọc, con gái nhàn rỗi để ý đến nó làm gì, mau mau nghị luận đại sự mới phải.
Thúc Tôn Ngọc thở dài, bước vào trong phòng, vừa đi vừa nghĩ: "Ai! Quốc sự gia sự, mọi chuyện đều phải lo. Diêu Quang là một nữ hài, lại thường xuyên xuất đầu lộ diện, không tốt cho thanh danh của nó, đứa nhỏ này tính tình l* m*ng, xem ra hẳn là nên để nó chọn một vị hôn phu, lúc đó ra khỏi cửa mới yên tâm."
----------------------------1889
* Tiêu đề chương: Nhị hoàn mật mưu - Hai nhà mưu đồ bí mật.
Vừa vào phòng nhỏ, Mạnh Tôn Thị đã căm giận mà nói, Thúc Tôn Thị ảm đạm cười, khuôn mặt trắng như ngọc hơi hơi nổi lên một chút ửng đỏ kích động, nhưng đáy mắt hắn lại lộ ra vẻ lạnh buốt xơ xác tiêu điều:
- Tử Uyên, ta gọi ngươi tới, chính là muốn thương nghị cho thật tốt một phen, hiện giờ quyền lực của Quý Tôn Ý Như cũng đã khuynh đảo triều đình và dân chúng, bực tức ra như vậy thì có tác dụng gì?
Mạnh Tôn Tử Uyên hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống chiếu, liếc mắt nhìn hắn một cái nói:
- Tử Ngọc, ngươi bảo chúng ta phải làm sao bây giờ? Theo ta thấy thì, không bằng giết Khánh Kỵ đi để trừ hậu họa. Nếu Khánh Kỵ chết, mọi chuyện sẽ chấm dứt, trừ bỏ đi mầm mống tai họa này, Quý Tôn Ý Như còn có thể làm gì được?
Thúc Tôn Ngọc cười nhàn nhạt:
- Nếu ngươi giết hắn, không sợ Quý Tôn Ý Như sẽ giận cá chém thớt sao? Vả lại, Lỗ quốc ta luôn luôn hành nhân nghĩa thi lễ giáo, nếu làm ra chuyện như vậy, chẳng phải sẽ khiến cho thiên hạ chê cười sao?
Mạnh Tôn Tử Uyên ha ha cười lớn, ngạo nghễ nói:
- Còn không phải dễ dàng sao? Hạp Lư dùng thích khách giết Vương Liêu, dùng thích khách giết Khánh Kỵ, cũng không phải là một lần hai lần, Khánh Kỵ mà chết, cho dù là ai cũng sẽ nghĩ đến hắn đầu tiên.
Thúc Tôn Ngọc không cho là đúng, nói:
- Hồ đồ, Hạp Lư lòng muông dạ thú, làm sao có thể nhận 'ân tình' mà chúng ta dành cho hắn, định mang một cái tội danh mơ hồ mà đổ cho hắn sao? Đừng tưởng hắn hiện tại còn đang gấp gáp muốn diệt trừ Khánh Kỵ, đến lúc đó có khi còn coi đó là cái cớ để phạt Lỗ. Huống hồ, Quý Thị đã có tâm độc tài quyền hành, Khánh Kỵ chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ của hắn, nếu quân cờ này bị ăn mất, ai mà biết được nước tiếp theo của hắn là gì?
Mạnh Tôn Tử Uyên phẫn nộ nói:
- Như vậy theo ý kiến của ngươi thì phải như thế nào? Quý Tôn Ý Như đã tiến từng bước, may là hắn làm việc trước giờ vẫn luôn lo trước lo sau, do dự không quyết, lúc này mới chậm trễ chưa hạ quyết định, nếu chờ hắn tâm ý đã quyết, dùng cái cớ lấy binh viện trợ, mượn binh quyền của ta, lúc đó chẳng phải quân quyền, tài quyền sẽ đều nhất nhất lọt vào tay hắn sao, đại thế của chúng ta coi như xong, khi đó còn có thể phản kháng như thế nào?
Thúc Tôn Ngọc hơi hơi nhíu mày, ở giữa phòng từ từ đi đi lại lại hai vòng, chậm rãi nói:
- Tử Uyên huynh, như ý kẻ ngu này nghĩ, tiến hành ám sát thì rủi ro rất lớn, chưa nói tới Khánh Kỵ vũ dũng ít người có thể địch, hơn nữa ngay cả gạt bỏ được Khánh Kỵ, chỉ cần tà tâm của Quý Thị một ngày còn chưa chết, chúng ta tóm lại là vẫn không thể ngủ ngon được, phải nghĩ ra một biện pháp, làm xua tan hoàn toàn tham vọng của hắn.
Mạnh Tôn Tử Uyên nghi hoặc nói:
- Hắn hiện giờ là Lỗ quốc chấp chính, lại nắm giữ một nửa quân quyền, chúng ta phải làm thế nào để xua tan tham vọng của hắn?
Thúc Tôn Ngọc đột nhiên quay đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn hắn, nói:
- Không bằng chúng ta mời Quốc Vương từ Tề quốc trở về, ngươi thấy thế nào?
Mạnh Tôn Tử Uyên lắp bắp kinh hãi, thất thanh nói:
- Cái gì? Đây là cái chủ ý quái gì, Tấn quốc từng một lần làm trung gian điều đình, Quý Tôn Ý Như đã tự thân đi mời, Quốc Vương cũng không chịu trở về, chúng ta đi mời, hắn làm sao chịu đáp ứng?
Thúc Tôn Ngọc cười nói:
- Có cái gì mà không chịu, chúng ta cũng không phải là Quý Tôn Ý Như. Quý Tôn Ý Như đi mời, Quốc Vương còn lo lắng không biết hắn có hại mình không, chúng ta đi mời, chỉ cần thoáng để lộ ra dã tâm của Quý Tôn Ý Như, Quốc Vương đương nhiên sẽ hiểu được thành ý của chúng ta. Hắn nếu chịu trở về, như vậy vị trí chấp chính của Quý Tôn Ý Như đương nhiên là miễn đi. Đến lúc đó, hắn sẽ không thể lấy danh nghĩa chấp chính để dùng thế lực bắt ép chúng ta, Quốc Vương có ta và ngươi tương trợ, chống đỡ với Quý Tôn Ý Như cũng không phải là khó, tiến tới làm suy yếu lực lượng của hắn cũng không phải là chuyện không thể làm được.
Mạnh Tôn Tử Uyên suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy rằng không nên quá dựa vào việc này, cái vấn đề ở đây là, lúc trước khi vua Lỗ Cơ Trù đánh dẹp Quý Tôn Ý Như, Thúc Tôn, Mạnh Tôn hai nhà xuất binh giải vây, hắn lại là kẻ đánh ác nhất, khi đuổi giết theo nhân mã của vua Lỗ, thủ hạ của hắn một tên bắn vỡ trâm gài tóc của Quốc Vương, khiến cho Cơ Trù sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Cơ Trù nếu ghi hận trong lòng, chờ tới khi Quý Thị suy yếu, khó chắc rằng sẽ không khai đao với Mạnh Tôn Thị hắn.
Mạnh Tôn Tử Uyên suy nghĩ nhiều lần, cuối cùng lắc đầu nói:
- Không ổn, vẫn không ổn, theo ta thấy, vẫn nên giết Khánh Kỵ, cắt đứt tai họa về sau cho thỏa đáng. Khánh Kỵ nếu chết, Quý Thị cũng sẽ không giở được thủ đoạn gì nữa, khi đó ta và ngươi liên thủ, sẽ không nhường bước cho hắn. Về phần lo lắng của ngươi, chỉ cần chúng ta làm xảo diệu, không lưu lại sơ hở gì, thì có gì phải sợ?
Hai người ai giữ ý nấy, một người kiên trì dùng thủ đoạn lôi đình diệt trừ Khánh Kỵ, một người kiên trì cho rằng hẳn nên mời Lỗ quân quay về, giải quyết triệt để, hai người đang giằng co lẫn nhau, chợt nghe thấy trong viện có tiếng ồn ào, Thúc Tôn Ngọc nhíu mày, đứng dậy đi ra nghe ngóng, đứng ở hành lang nhìn xuống, chỉ thấy gia nhân đang dắt tới hai con ngựa cao lớn, lại mang một chiếc xe đến, chính là xe ngựa, giống như là muốn đi ra ngoài, liền hỏi:
- Trời đã muộn rồi, ai còn muốn ra ngoài?
Một đầy tớ quay đầu lại, thấy là gia chủ hỏi, vội vàng chạy lên, cười nói:
- Chủ thượng, là Đại tiểu thư muốn ra ngoài.
Thúc Tôn Ngọc nghe xong mặt càng thêm nhăn lại:
- Đã trễ thế này, Diêu Quang còn muốn ra ngoài làm gì?
Đầy tớ kia ấp úng nói:
- Đại tiểu thư hẹn bạn bè ở Lỗ Quái cư gặp nhau uống rượu, cho nên...
Mạnh Tôn Tử Uyên từ trong phòng kêu lên:
- Tử Ngọc, con gái nhàn rỗi để ý đến nó làm gì, mau mau nghị luận đại sự mới phải.
Thúc Tôn Ngọc thở dài, bước vào trong phòng, vừa đi vừa nghĩ: "Ai! Quốc sự gia sự, mọi chuyện đều phải lo. Diêu Quang là một nữ hài, lại thường xuyên xuất đầu lộ diện, không tốt cho thanh danh của nó, đứa nhỏ này tính tình l* m*ng, xem ra hẳn là nên để nó chọn một vị hôn phu, lúc đó ra khỏi cửa mới yên tâm."
----------------------------1889
* Tiêu đề chương: Nhị hoàn mật mưu - Hai nhà mưu đồ bí mật.
Đại Tranh Chi Thế
Tác giả: Nguyệt Quan
294 chương | 983 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tiết tử
Chương Quyển 1 - 2: Chết đi sống lại
Chương Quyển 1 - 3: Lập kế hoạch trên ngưu xa
Chương Quyển 1 - 4: Mãnh nam Sơn Đông
Chương Quyển 1 - 5: Tử lộ
Chương Quyển 1 - 6: Không hẹn mà gặp
Chương Quyển 1 - 7-1: Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề.. (1)
Chương Quyển 1 - 8: Lĩnh ngộ
Chương Quyển 1 - 9: Tân sinh
Chương Quyển 1 - 10: Tất thành
Chương Quyển 1 - 11: Du thuyết
Chương Quyển 1 - 12: Hai đại mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 13: Tất Thành đệ nhất mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 14: Láng giềng đạo chích
Chương Quyển 1 - 15-1: Dựng cờ (1)
Chương Quyển 1 - 16-1: Gia quốc nhất lý (1)
Chương Quyển 1 - 17: Mưu đồ đạo tặc
Chương Quyển 1 - 18: Đối vũ
Chương Quyển 1 - 19: Xuất du
Chương Quyển 1 - 20: Anh đào
Chương Quyển 1 - 21: Đầu hiệu
Chương Quyển 1 - 22: Biếu lễ
Chương Quyển 1 - 23: Đầu hoài
Chương Quyển 1 - 24: Mật nghị
Chương Quyển 1 - 25: Quỷ quyệt
Chương Quyển 1 - 26: Dạ ca (Tiếng hát trong đêm)
Chương Quyển 1 - 27: Dị tâm
Chương Quyển 1 - 28: Phản khách
Chương Quyển 1 - 29: Nghiêm trận
Chương Quyển 1 - 30: Nếu có tình
Chương Quyển 1 - 31: Anh đào
Chương Quyển 1 - 32: Tựa như vô tình
Chương Quyển 1 - 33: Cổ đạo biên
Chương Quyển 1 - 34: Vạn nhân địch
Chương Quyển 1 - 35: Phong phạm hiệp nghĩa
Chương Quyển 1 - 36: Lẽ nào lại như vậy
Chương Quyển 1 - 37: Dục cự hoàn nghênh
Chương Quyển 1 - 38: Ngươi tới ta đi
Chương Quyển 1 - 39: Hổ lớn hổ bé
Chương Quyển 1 - 40: Thế đạo tại tranh
Chương Quyển 1 - 41: Chỉ luận huyết thống
Chương Quyển 1 - 42: Lỗ quốc Tam hoàn
Chương Quyển 1 - 43: Tri lễ đường
Chương Quyển 1 - 44: Thần thương thiệt kiếm*
Chương Quyển 1 - 45: Quý Tôn tính kế
Chương Quyển 1 - 46: Các tự bị chiến*
Chương Quyển 1 - 47: Nhị hoàn mật mưu
Chương Quyển 1 - 48: Thản thành tương kiến
Chương Quyển 1 - 49: Lỗ Quái cư
Chương Quyển 1 - 50: Đề tài vĩnh hằng
Chương Quyển 1 - 51: Nhân chi sơ
Chương Quyển 1 - 52: Hữu nữ Diêu Quang
Chương Quyển 1 - 53: Hùng tính chiến tranh
Chương Quyển 1 - 54: Ước hẹn mười ngày
Chương Quyển 1 - 55: Yến tiệc vui vẻ
Chương Quyển 1 - 56: Đi đường cũng khó
Chương Quyển 1 - 57-1: Tráng sĩ giận dữ (1)
Chương Quyển 1 - 58: Quý tôn tử tư
Chương Quyển 1 - 59-1: Một đêm hoang đường (1)
Chương Quyển 1 - 60: Đêm dò xét Thúc Tôn
Chương Quyển 1 - 61-1: Lần đầu tiếp xúc thân mật (Thượng)
Chương Quyển 1 - 62: Nam nhi tự hữu nam nhi hành
Chương Quyển 1 - 63-1: Sinh thương tiếc (Thượng)
Chương Quyển 1 - 64-1: Dẫn tới 'họa thủy' (Thượng)
Chương Quyển 1 - 65: Uy quá, Công tử quân
Chương Quyển 1 - 66-1: Rút củi dưới đáy nồi (Thượng)
Chương Quyển 1 - 67-1: Sơn vũ dục lai (Thượng)
Chương Quyển 1 - 68-1: Thiên hạ rộn ràng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 69-1: Trong tâm bão (Thượng)
Chương Quyển 1 - 70: Nhất tụ Càn khôn
Chương Quyển 1 - 71-1: Thủ đoạn lả lướt (Thượng)
Chương Quyển 1 - 72-1: Đao nhuyễn giết người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Nhị nữ tranh phong
Chương Quyển 1 - 74: Nữ nữ chiến tranh
Chương Quyển 1 - 75-1: Thiếu phụ xa tư (Thượng)
Chương Quyển 1 - 76-1: Binh bất yếm trá* (Thượng)
Chương Quyển 1 - 77: Không thể mua danh học đòi làm Bá Vương
Chương Quyển 1 - 78: Ngao cò tranh đấu
Chương Quyển 1 - 79: Dã tính khó thuần
Chương Quyển 1 - 80: Nai con trên vai
Chương Quyển 1 - 81: Thỉnh kiến phu nhân
Chương Quyển 1 - 82: Thỉnh kiến tiểu thư
Chương Quyển 1 - 83: Mỹ nhân sắc sảo
Chương Quyển 1 - 84-1: Đùa giỡn chân tình (Thượng)
Chương Quyển 1 - 85: Đêm bận rộn
Chương Quyển 1 - 86: Kế thâm trầm
Chương Quyển 1 - 87-1: Tứ diện Sở ca* (Thượng)
Chương Quyển 1 - 88: Nam nhi khẳng khái
Chương Quyển 1 - 89-1: Ba gã thợ giày thối (Thượng)
Chương Quyển 1 - 90-1: Rắn và kim thiền (Thượng)
Chương Quyển 1 - 91-1: Chập chờn như thể muôn ngàn sao bay (Thượng)
Chương Quyển 1 - 92-1: Đầu trộm đuôi cướp (Thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Âm lệch dương sai
Chương Quyển 1 - 94-1: Dưới ánh trăng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Mây đen áp thành người chưa tỉnh
Chương Quyển 1 - 96: Mười bước giết một người
Chương Quyển 1 - 97: Thoát khỏi trùng vây
Chương Quyển 1 - 98: Loạn trong loạn
Chương Quyển 1 - 99: Chém đầu
Chương Quyển 1 - 100: Tráng sĩ
Chương Quyển 1 - 101: Nhất đại gian hùng
Chương Quyển 1 - 102: Trở về
Chương Quyển 1 - 103: Động tình
Chương Quyển 1 - 104: Cơn mưa đúng lúc
Chương Quyển 1 - 105: Âm thầm dội sóng
Chương Quyển 1 - 106-1: Thiếu nữ hoài xuân đến tận chân trời (Thượng)
Chương Quyển 1 - 107: Lừa dối
Chương Quyển 1 - 108: Tiếp tục lừa dối
Chương Quyển 1 - 109: Lại thêm lần nữa
Chương Quyển 1 - 110-1: Có chí thì nên (Thượng)
Chương Quyển 1 - 111-1: Giành ngôi đầu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 112: Dẫn dắt từng bước
Chương Quyển 1 - 113: Mỹ nhân kế
Chương Quyển 1 - 114: Nữ nhân tâm, kim đáy bể
Chương Quyển 1 - 115: Loạn cục xôn xao
Chương Quyển 1 - 116: Cuộc sống ở Phí thành
Chương Quyển 1 - 117: Hai đứa trẻ cãi nhau
Chương Quyển 1 - 118: Ô long cứu mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 119: Chuyên gia tư vấn tình yêu
Chương Quyển 1 - 120-1: Đại quản sự (Thượng)
Chương Quyển 1 - 121: Tâm tư đẹp tràn đầy cõi lòng
Chương Quyển 1 - 122: Cơn mưa triền miên
Chương Quyển 1 - 123: Cứu anh hùng
Chương Quyển 2 - 124: Lại gặp sự cố
Chương Quyển 2 - 125-1: Khổng Khâu xin đi (Thượng)
Chương Quyển 2 - 126-1: Tâm tư (Thượng)
Chương Quyển 2 - 127-1: Tằng thị kinh hồng chiếu ảnh lai (Thượng)
Chương Quyển 2 - 128-1: Khổng Khâu PK đạo chích (Thượng)
Chương Quyển 2 - 129: Chiêu binh mãi mã
Chương Quyển 2 - 130: Tranh chức tân quân
Chương Quyển 2 - 131: Lý Ước phó ước (Đã hứa là làm)
Chương Quyển 2 - 132: Dã đường vô nhân thì
Chương Quyển 2 - 133: Thanh ca nhất khúc nghê thường vũ
Chương Quyển 2 - 134: Tầm xuân ngộ nhập đào nguyên cảnh
Chương Quyển 2 - 135-1: Tâm can lả lướt (Thượng)
Chương Quyển 2 - 136: Các bộ kỳ thiền
Chương Quyển 2 - 137: Hương thơm vương ngực áo
Chương Quyển 2 - 138: Tranh phong
Chương Quyển 2 - 139: Trần trưởng khanh
Chương Quyển 2 - 140: Dạ phóng hương khuê
Chương Quyển 2 - 141: Minh nguyệt hà chước chước
Chương Quyển 2 - 142: Khúc Phụ tìm Hổ
Chương Quyển 2 - 143: Dương Hổ tặng lễ
Chương Quyển 2 - 144: Điểu vi thực vong (Chim chết vì ăn)
Chương Quyển 2 - 145: Đại xướng song hoàng
Chương Quyển 2 - 146: Xảo thiệt như hoàng
Chương Quyển 2 - 147-1: Đại kế đắc thụ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 148: Tân quân phủ lập (Vua mới lên ngôi)
Chương Quyển 2 - 149: Phi Hồ cốc
Chương Quyển 2 - 150-1: Sáng tỏ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 151-1: Ân oán tình cừu (Thượng)
Chương Quyển 2 - 152: Trần niên ẩn tình (Ẩn tình năm xưa)
Chương Quyển 2 - 153: Mưu quốc bị mưu thành
Chương Quyển 2 - 154: Mạc mã lệ binh (Thao luyện binh lính)
Chương Quyển 2 - 155: Hỉ nạp Binh thánh
Chương Quyển 2 - 156: Phản Vệ tại tức (Sắp về nước Vệ)
Chương Quyển 2 - 157-1: Đại luận tranh (Thượng)
Chương Quyển 2 - 158-1: Suy nghĩ đêm trăng (Thượng)
Chương Quyển 2 - 159-1: Đồng thuyền cộng độ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 160-1: Hồng nhạn bay về phương xa (Thượng)
Chương Quyển 2 - 161-1: Di Đào chi Tử (Thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Trở lại nơi đến
Chương Quyển 2 - 163-1: Tình hình khác đằng sau (Thượng)
Chương Quyển 2 - 164-1: Tịch liêu mỹ nhân tâm (Thượng)
Chương Quyển 2 - 165-1: Chính tranh (Thượng)
Chương Quyển 2 - 166-1: Mài gươm soàn soạt (Thượng)
Chương Quyển 2 - 167-1: Mạch ngầm mãnh liệt (Thượng)
Chương Quyển 3 - 168-1: Cực kỳ nguy hiểm (Thượng)
Chương Quyển 3 - 169-1: Lựa chọn (Thượng)
Chương Quyển 3 - 170: Quyết định (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 171: Tiên phát chế nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 172: Mạng rẻ mạt như kiến (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 173: Mưu toan (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 174: Lật lọng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 175: Phản kích
Chương Quyển 3 - 176: Trở về Ngải thành (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 177: Mật đàm (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 178: Trước lúc lên đường (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 179: Giao dịch (1-->5)
Chương Quyển 3 - 180: Dẫn hỏa thiêu thân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 181: Yêu hận tình thù
Chương Quyển 3 - 182: Oan gia ngõ hẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 183: Đồng chí hướng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 184: Binh phá Dĩnh Đô (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 185: Thuyết phục (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 186: Thiên hạ náo nhiệt (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 187: Trống trận liên hồi (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 188: Khói lửa chiến tranh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 189: Cuộc chiến thầm lặng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 190: Loạn thế thiên hạ (Thượng Trung Hạ
Chương Quyển 3 - 191: Sở đô Ngô doanh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 192: Giao chiến (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 193: Huyết chiến sa trường (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 194: Tiết lộ bí mật (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 195: Loạn thế giai nhân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 196-1: Bách Tân hồ (Thượng)
Chương Quyển 3 - 197-1: Đánh úp sau lưng (Thượng)
Chương Quyển 3 - 198-1: Tôn Vũ trổ tài (Thượng)
Chương Quyển 3 - 199-1: Phá nhuệ khí địch (Thượng)
Chương Quyển 3 - 200-1: Đang đêm tập kích (Thượng)
Chương Quyển 3 - 201-1: Tường đồng vách sắt (Thượng)
Chương Quyển 3 - 202-1: Dương Đông kích Tây (Thượng)
Chương Quyển 4 - 203: Mai phục
Chương Quyển 4 - 204-1: Diệt trừ tai mắt (Thượng)
Chương Quyển 4 - 205-1: Cắt đứt tay chân (Thượng)
Chương Quyển 4 - 206-1: Moi gan (Thượng)
Chương Quyển 4 - 207-1: Thừa thắng truy sát (Thượng)
Chương Quyển 4 - 208-1: Tạo lập thanh thế (Thượng)
Chương Quyển 4 - 209-1: Thù trong giặc ngoài (Thượng)
Chương Quyển 4 - 210-1: Viện quân (Thượng)
Chương Quyển 4 - 211-1: Mệt mỏi trốn chạy (Thượng)
Chương Quyển 4 - 212: Tiêu đời (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 213: Sứ giả Đông Di (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 214: Thích khách (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 215: Đại lễ đăng cơ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 216: Bốn vị cô nương (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 217: Trí đoạt kiền toại (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 218: Công thành chiếm đất (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 219: Tôn Vũ trúng kế (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 220: Thắng bại chốc lát (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 221: Tự thân xuất chinh
Chương Quyển 4 - 222: Người cần đủ hung ác (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 223: Cận thân giao chiến (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 224: Sinh tử chỉ như sợi chỉ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 225: Có cơ hội (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 226: Mưu đồ thôn tính nước Ngô (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 227: Cho phép (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 228: Chạy trốn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 229: Truy binh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 230: Một đường sinh cơ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 231: Lục mỹ nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 232: Trở về tốt đẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 233: Diên Lăng quý tử (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 234: Binh tới dưới thành
Chương Quyển 4 - 235-1: Thắng làm vua thua làm giặc (1 - 3)
Chương Quyển 4 - 236: Nhập chủ Ngô cung (Thượng - Hạ)
Chương Quyển 4 - 237: Kiến nghị quốc sách (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 238: Kiểm kê gia sản (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 239: Hậu cung là việc thiên hạ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 240-1: Tình và lý (1 - 4)
Chương Quyển 4 - 241: Công dục thiện kỳ sự (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 242: Tuyển hiền nhâm năng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 243: Lưu đày và đi sứ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 244: Ba lần trêu chọc sứ giả (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 245: Mỗi người một âm mưu (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 246: Cách vào thành của tiểu la lị (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 247: Ta không phải lão cá vàng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 248: Mưu đồ thiên hạ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 249: Giáp cốc chi minh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 250: Binh quý thần tốc (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 251: Nội chính ngoại giao (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 252: Sau mưa tuyết tìm được tung tích người đẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 253: Tìm thiếp (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 254: Chuẩn bị hôn sự (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 255: Binh thánh giải kế (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 256: Bất hòa (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 257: Khốn cảnh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 258: Đuổi hổ nuốt sói (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 259: Song hỷ lâm môn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 260: Đạo làm người... xưa (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 261: Giai nhân hẹn gặp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 262: Mưu giả nơi nao (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 263: Làm giả hóa thật (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 264: Hồng nhan tri kỉ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 265: Thần kiếm ra đời (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 266: Mưu phản (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 267: Diệt cọp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 268: Nghị sự (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 269: Kế hoạch diệt Việt (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 270: Đêm tân hôn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 271: Hoàng hậu Quý Doanh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 272: Lấy nhu chế cương (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 273: Trừng trị
Chương Quyển 5 - 274: Cá nằm trên thớt
Chương Quyển 5 - 275: Khởi hành (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 276: Chiến loạn bắt đầu
Chương Quyển 5 - 277: Đông Di lập quốc (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 278: Thiên hạ đại thế
Chương Quyển 5 - 279: Hưng vong (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 280: Nam chinh Bắc chiến
Chương Quyển 5 - 281: Mượn đường
Chương Quyển 5 - 282: Đêm dài trằn trọc đợi trời sáng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 283: Tiếng chim lúc rạng đông (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 284: Cân quắc (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 285: Tiến quân chiếm đóng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 286: Mỗi người tự cào tuyết trước nhà (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 287: Không dừng thì không chảy được, không phá thì không xây được (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 288: Sở quốc phong vân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 289: Tới tấp xin hàng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 290: Trẫm là thiên tử (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 291: Ngô Việt hợp nhất
Chương Quyển 5 - 292: Đại bàng thu cánh chờ phong vân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 293-1: Đi trong đêm (Thượng)
Chương Quyển 5 - 294-1: Đại kết thúc (Thượng)
Không tìm thấy chương nào phù hợp