Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Chỗ này tuy vắng vẻ, song ngoài kia có mấy đứa bé đang chơi, mình mà kêu lên là chúng sẽ nghe thấy.
Mắt Lâm Lạc Nhiên phản chiếu vầng trăng, mái tóc nhuộm hung xõa trước cổ, Tô Xán không khỏi sinh ra ý nghĩ, nếu mình tóm lấy mái tóc này, nó có trượt đi như nước giống quảng cáo không?
Tô Xán hận ngứa răng, rất muốn học trong phim cười gằn:" Cô kêu đi, kêu vỡ họng cũng không ai quản đến đâu."
Càng bình tĩnh, càng lý trí càng thể hiện sự kiêu ngạo.
- Bạn chắc chắn sẽ kêu chứ?
Tô Xán thực sự rất muốn xé nát cái vỏ ngoài kiêu ngạo này của Lâm Lạc Nhiên, chóp mũi hai người đã khẽ chạm vào nhau, hơi thở như hoa lan thấm vào gan ruột.
Một chút nữa có thể thể thỏa mái hưởng thụ cánh môi hồng mềm mại kia.
Lâm Lạc Nhiên gật đầu rất chắc chắn:
- Mình sẽ kêu đấy.
Rồi nhắm mắt lại.
Thế này có giống cuộc đối thoại của người sắp khinh bạc và người bị khinh bạc không? Nhắm mắt lại trước mặt đứa con trai trong trường hợp này khác gì dụ dỗ người ta phạm tội.
Giống như đánh bạc, ngậm lấy cánh môi kia có thể mặc sức dày vò, hoặc có thể khiến người ngọc hét lớn, khiến ngôi nhà gần đó sáng đèn, có người xông ra đánh một trận, đánh bạc luôn k*ch th*ch.
Lúc nhắm mắt lại, đầu Lâm Lạc Nhiên chợt hiện ra một đoạn phim ngắn, ở cái ngã tư kia, nhìn Vương Uy Uy bước lên xe cô gái xinh đẹp, sau đó đi mất, lần đầu tiên cô nhận ra, muốn một người luôn ở bên mình, chỉ là tình cảm một chiều.
Dù bị người trong vòng tròn trêu chọc, nói là cái đuôi, cô vẫn cứ đuổi theo, vì cô sợ người trong lòng mình đột nhiên bỏ đi, để lại cô một mình.
Sau đó cô cảm thấy một thân thể ấm nóng áp sát người mình, tiếng thở nặng nề ngay bên tai, phả ra hơi nóng như chăn bông phơi nắng.
Hơi thở đó phun lên mặt, lên môi, vào cơ thể cô qua cánh mũi nhỏ xinh xinh, chóp mũi chạm nhau truyền tới cảm giác tê tê như bị điện giật, mắt vẫn nhắm song trong đầu hiện ra rõ ràng khuôn mặt Tô Xán.
Trái tim chàng trai đó đã có cô gái khác, Lâm Lạc Nhiên không bao giờ muốn cảnh tượng kia diễn ra lần nữa.
Mở mắt ra, cô quay đầu đi, tránh ánh mắt Tô Xán, nói:
- Mình và bạn khác nhau.
Khác nhau này đại biểu cho rất nhiều thứ khác nhau giữ bọn họ, bối cảnh khác nau, cuộc sống khác nhau, vòng tròn khác nhau, thế giới này luôn thay đổi, nhưng có những thứ không thể thay đổi được.
Câu này e rằng mới là lời nén luôn nén trong lòng cô ấy, nhưng không nói ra.
Thấy Tô Xán lùi người lại đứng dậy, Lâm Lạc Nhiên hối hận, nói nhỏ:
- Xin lỗi.
- Không cần phải xin lỗi, bạn nói rất đúng, chúng ta khác nhau.
Tô Xán cười nhẹ, vẫy tay quay lưng bước đi:
- Có điều ngay từ đầu đã định sẵn mình là người đối kháng với vận mệnh, nói chúng ta khác nhau còn quá sớm đấy.
Đình đầu trăng sáng tỏ, có một cô gái ngồi co mình trên ghế đu, mặt ngước nhìn trời cao rất lâu, rất lâu.
Học tập và cuộc sống vẫn diễn ra, chẳng có bất kỳ cái gì thay đổi được ngày sáng và tối, sau một tháng kinh doanh, năm cửa hiệu của Thục Sơn có doanh thu là 250.000, trừ đi một số chi tiêu, lợi nhuận gần 80.000.
Tiêu thụ tốt nhất là ở Thất Trung và Ngoại Hải, cùng với cửa hiệu ở Tiểu học số 1, đó là ba cửa hiệu được thưởng, điều ngày khiến mấy phụ nữ trung niên cũng phấn khích, chủ động học thuộc thông tin sản phẩm, giá cả, không ai dám xem thường hai người chủ trẻ nữa. Vấn đề duy nhất là rất nhiều nhân viên thì thầm bàn tán quan hệ của hai người, mới đầu họ tưởng hai là chị em, những rõ ràng không phải, dù sao không phải chuyện to tát.
Tên tuổi Thục Sơn ngày càng lớn, gây ra chấn động không nhỏ trong giới kinh doanh văn phòng phẩm Hạ Hải.
Quần thể học sinh truyền miệng cho nhau là quảng cáo tốt nhất.
Hiện giờ cũng là lúc sắp kết thúc học kỳ hai.
Không khí trong trường học lại bao phủ một sự khẩn trương trước kỳ thi, đám đông túm tụm hành lang ít hơn, chủ đề về bài vở nhiều thêm, sân bóng không còn tran giành vất vả nữa, trong lớp học sinh vùi đầu làm bài chứ không cười đùa đuổi nhau.
Năm học sắp kết thúc.
Tô Xán thi thoảng ngẩng đầu nhìn về chỗ ngồi Trần Linh San, cô gái cùng bàn đã là người khác lâu rồi, không có thư, cũng không có điện thoại, Đường Vũ hứa với y vì chưa có phương thức liên lạc cụ thể, sau khi tới trường sẽ gọi điện thoại cho y, Đường Vũ biết số điện thoại nhà y, nhưng từ đầu tới cuối không thấy gì cả.
Cái mùa hè nóng nực tưởng như không bao giờ kết thúc đã trôi qua lúc nào không hay, cơn gió mùa thu đã tới.
Trong văn phòng khối, Tô Xán đứng trước mặt Tiêu Nhật Hoa.
- Thầy muốn em chuẩn bị diễn giảng?
Tô Xán thấy đây là sự kiện kinh hãi nhất học kỳ này.
- Ừ, gần cuối kỳ rồi, trường học tuyển ra ba cán bộ ưu tú, đoàn viên ưu tú, học sinh ba tốt ưu tú phát biểu ở lễ chào cờ, khích lệ học sinh toàn trường, cũng là khích lệ học sinh năm thứ ba sắp cao khảo, em do chính hiệu trưởng điểm danh đấy.
Tiêu Nhật Hoa nhấn mạnh câu cuối, ông ít nhiều hiểu tính khí đứa học trò khó thuần này, tài cao mà tật cũng không ít.
- Hiệu trưởng, thầy chơi em sao?
Tô Xán mặt đầy đau khổ:
- Này lẩm bẩm cái gì đấy?
Tiêu Nhật Hoa trừng mắt lên giáo huấn:
- Em phải biết rằng đại biểu cho toàn khối là vinh dự lắm đấy, chủ đề là "hạnh phúc", phải để các bạn học trân trọng thời gian hạnh phúc này, để học sinh nắp ba sắp tốt nghiệp rời trường trân trọng chuẩn bị cao khảo. Em có thể lấy một số câu chuyện về anh hùng cách mạng bỏ sinh mạng rưới máu nóng vì lý tưởng để thể hiện hạnh phúc, như vậy hiệu quả cao hơn. Em làm văn rất tốt, thầy không cần chỉ đạo cụ thể nữa, chuẩn bị bản thảo một nghìn chữ, phải chính thức một chút, không phải chỉ thầy xem mà chủ nhiệm khố và hiệu phó cũng xem, góp ý.
Phát biểu ở nghi thức chào cờ không phải là vinh dự cá nhân của Tô Xán, mà là vinh dự của cả lớp số 5, sở dĩ làm chính thức như vậy là vì có lãnh đạo sở giáo dục tỉnh tới thị sát, cổ vũ cho trường trọng điểm cấp quốc gia, lựa chọn người phát biểu lần này cực kỳ cẩn thận, phải thể hiện được trình độ hàng đầu của Nhất Trung.
Hai học sinh được tuyển chọn ra kia một là cao thủ tham gia thi biện luận học sinh trung học toàn tỉnh, mang chiến thắng trở về, một là tác gia thiếu niên, năm thứ hai đã xuất bản sách, văn tài xuất sắc.
So sành ra Tô Xán tuy là danh nhân Nhất Trung, song tài năng còn kém mấy người này, xem ra hiệu trưởng chưa quên bài văn sơ khảo của y, đưa lên tuyển tập văn mẫu toàn quốc, nên bị điểm danh.
Tô Xán lần đầu tiên phát biểu toàn trường, đối thủ còn rất mạnh.
Tô Xán bất an về lớp, một số chuyện trong trường truyền bá rất nhanh, nếu bị chọn làm người phát biểu ở lễ kéo cở, thế nào cũng bàn tán ầm ĩ.
Quan trọng là Tô Xán không thích thú gì việc này, đừng quên tuổi tâm lý của y đã gần ba mươi, cái y suy nghĩ là thứ này chẳng mang lại lợi lộc gì, chẳng phải phát biểu khích lệ nhân viên, chẳng phải để lôi kéo nhà đầu tư, đơn thuần định nghĩa cho đám nhóc con cái gọi là "hạnh phúc", nghĩ đã thấy vô vị rồi.
Vấn đề quan trọng hơn là, với học sinh năm thứ ba hạnh phúc là gì? Thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc, thi thoảng một người qua được quay lại cười ngốc nghếch với phía bên kia, nhìn đám người đang vật lộn đánh nhau, là hạnh phúc.
Chẳng lẽ nói với bọn họ, sau khi tốt nghiệp vinh hạnh thành một con kiến trong tộc làm công, phấn đấu quá nửa đởi vì giá nhà càng ngày càng cao là hạnh phúc? Phát biểu mấy lời rỗng tuếch đợi khi đám người này trưởng thành nghĩ lại sẽ cười vào thứ rác rưởi mà mình phát biểu, Tô Xán không muốn được "lưu danh" giang hồ như thế.
Mắt Lâm Lạc Nhiên phản chiếu vầng trăng, mái tóc nhuộm hung xõa trước cổ, Tô Xán không khỏi sinh ra ý nghĩ, nếu mình tóm lấy mái tóc này, nó có trượt đi như nước giống quảng cáo không?
Tô Xán hận ngứa răng, rất muốn học trong phim cười gằn:" Cô kêu đi, kêu vỡ họng cũng không ai quản đến đâu."
Càng bình tĩnh, càng lý trí càng thể hiện sự kiêu ngạo.
- Bạn chắc chắn sẽ kêu chứ?
Tô Xán thực sự rất muốn xé nát cái vỏ ngoài kiêu ngạo này của Lâm Lạc Nhiên, chóp mũi hai người đã khẽ chạm vào nhau, hơi thở như hoa lan thấm vào gan ruột.
Một chút nữa có thể thể thỏa mái hưởng thụ cánh môi hồng mềm mại kia.
Lâm Lạc Nhiên gật đầu rất chắc chắn:
- Mình sẽ kêu đấy.
Rồi nhắm mắt lại.
Thế này có giống cuộc đối thoại của người sắp khinh bạc và người bị khinh bạc không? Nhắm mắt lại trước mặt đứa con trai trong trường hợp này khác gì dụ dỗ người ta phạm tội.
Giống như đánh bạc, ngậm lấy cánh môi kia có thể mặc sức dày vò, hoặc có thể khiến người ngọc hét lớn, khiến ngôi nhà gần đó sáng đèn, có người xông ra đánh một trận, đánh bạc luôn k*ch th*ch.
Lúc nhắm mắt lại, đầu Lâm Lạc Nhiên chợt hiện ra một đoạn phim ngắn, ở cái ngã tư kia, nhìn Vương Uy Uy bước lên xe cô gái xinh đẹp, sau đó đi mất, lần đầu tiên cô nhận ra, muốn một người luôn ở bên mình, chỉ là tình cảm một chiều.
Dù bị người trong vòng tròn trêu chọc, nói là cái đuôi, cô vẫn cứ đuổi theo, vì cô sợ người trong lòng mình đột nhiên bỏ đi, để lại cô một mình.
Sau đó cô cảm thấy một thân thể ấm nóng áp sát người mình, tiếng thở nặng nề ngay bên tai, phả ra hơi nóng như chăn bông phơi nắng.
Hơi thở đó phun lên mặt, lên môi, vào cơ thể cô qua cánh mũi nhỏ xinh xinh, chóp mũi chạm nhau truyền tới cảm giác tê tê như bị điện giật, mắt vẫn nhắm song trong đầu hiện ra rõ ràng khuôn mặt Tô Xán.
Trái tim chàng trai đó đã có cô gái khác, Lâm Lạc Nhiên không bao giờ muốn cảnh tượng kia diễn ra lần nữa.
Mở mắt ra, cô quay đầu đi, tránh ánh mắt Tô Xán, nói:
- Mình và bạn khác nhau.
Khác nhau này đại biểu cho rất nhiều thứ khác nhau giữ bọn họ, bối cảnh khác nau, cuộc sống khác nhau, vòng tròn khác nhau, thế giới này luôn thay đổi, nhưng có những thứ không thể thay đổi được.
Câu này e rằng mới là lời nén luôn nén trong lòng cô ấy, nhưng không nói ra.
Thấy Tô Xán lùi người lại đứng dậy, Lâm Lạc Nhiên hối hận, nói nhỏ:
- Xin lỗi.
- Không cần phải xin lỗi, bạn nói rất đúng, chúng ta khác nhau.
Tô Xán cười nhẹ, vẫy tay quay lưng bước đi:
- Có điều ngay từ đầu đã định sẵn mình là người đối kháng với vận mệnh, nói chúng ta khác nhau còn quá sớm đấy.
Đình đầu trăng sáng tỏ, có một cô gái ngồi co mình trên ghế đu, mặt ngước nhìn trời cao rất lâu, rất lâu.
Học tập và cuộc sống vẫn diễn ra, chẳng có bất kỳ cái gì thay đổi được ngày sáng và tối, sau một tháng kinh doanh, năm cửa hiệu của Thục Sơn có doanh thu là 250.000, trừ đi một số chi tiêu, lợi nhuận gần 80.000.
Tiêu thụ tốt nhất là ở Thất Trung và Ngoại Hải, cùng với cửa hiệu ở Tiểu học số 1, đó là ba cửa hiệu được thưởng, điều ngày khiến mấy phụ nữ trung niên cũng phấn khích, chủ động học thuộc thông tin sản phẩm, giá cả, không ai dám xem thường hai người chủ trẻ nữa. Vấn đề duy nhất là rất nhiều nhân viên thì thầm bàn tán quan hệ của hai người, mới đầu họ tưởng hai là chị em, những rõ ràng không phải, dù sao không phải chuyện to tát.
Tên tuổi Thục Sơn ngày càng lớn, gây ra chấn động không nhỏ trong giới kinh doanh văn phòng phẩm Hạ Hải.
Quần thể học sinh truyền miệng cho nhau là quảng cáo tốt nhất.
Hiện giờ cũng là lúc sắp kết thúc học kỳ hai.
Không khí trong trường học lại bao phủ một sự khẩn trương trước kỳ thi, đám đông túm tụm hành lang ít hơn, chủ đề về bài vở nhiều thêm, sân bóng không còn tran giành vất vả nữa, trong lớp học sinh vùi đầu làm bài chứ không cười đùa đuổi nhau.
Năm học sắp kết thúc.
Tô Xán thi thoảng ngẩng đầu nhìn về chỗ ngồi Trần Linh San, cô gái cùng bàn đã là người khác lâu rồi, không có thư, cũng không có điện thoại, Đường Vũ hứa với y vì chưa có phương thức liên lạc cụ thể, sau khi tới trường sẽ gọi điện thoại cho y, Đường Vũ biết số điện thoại nhà y, nhưng từ đầu tới cuối không thấy gì cả.
Cái mùa hè nóng nực tưởng như không bao giờ kết thúc đã trôi qua lúc nào không hay, cơn gió mùa thu đã tới.
Trong văn phòng khối, Tô Xán đứng trước mặt Tiêu Nhật Hoa.
- Thầy muốn em chuẩn bị diễn giảng?
Tô Xán thấy đây là sự kiện kinh hãi nhất học kỳ này.
- Ừ, gần cuối kỳ rồi, trường học tuyển ra ba cán bộ ưu tú, đoàn viên ưu tú, học sinh ba tốt ưu tú phát biểu ở lễ chào cờ, khích lệ học sinh toàn trường, cũng là khích lệ học sinh năm thứ ba sắp cao khảo, em do chính hiệu trưởng điểm danh đấy.
Tiêu Nhật Hoa nhấn mạnh câu cuối, ông ít nhiều hiểu tính khí đứa học trò khó thuần này, tài cao mà tật cũng không ít.
- Hiệu trưởng, thầy chơi em sao?
Tô Xán mặt đầy đau khổ:
- Này lẩm bẩm cái gì đấy?
Tiêu Nhật Hoa trừng mắt lên giáo huấn:
- Em phải biết rằng đại biểu cho toàn khối là vinh dự lắm đấy, chủ đề là "hạnh phúc", phải để các bạn học trân trọng thời gian hạnh phúc này, để học sinh nắp ba sắp tốt nghiệp rời trường trân trọng chuẩn bị cao khảo. Em có thể lấy một số câu chuyện về anh hùng cách mạng bỏ sinh mạng rưới máu nóng vì lý tưởng để thể hiện hạnh phúc, như vậy hiệu quả cao hơn. Em làm văn rất tốt, thầy không cần chỉ đạo cụ thể nữa, chuẩn bị bản thảo một nghìn chữ, phải chính thức một chút, không phải chỉ thầy xem mà chủ nhiệm khố và hiệu phó cũng xem, góp ý.
Phát biểu ở nghi thức chào cờ không phải là vinh dự cá nhân của Tô Xán, mà là vinh dự của cả lớp số 5, sở dĩ làm chính thức như vậy là vì có lãnh đạo sở giáo dục tỉnh tới thị sát, cổ vũ cho trường trọng điểm cấp quốc gia, lựa chọn người phát biểu lần này cực kỳ cẩn thận, phải thể hiện được trình độ hàng đầu của Nhất Trung.
Hai học sinh được tuyển chọn ra kia một là cao thủ tham gia thi biện luận học sinh trung học toàn tỉnh, mang chiến thắng trở về, một là tác gia thiếu niên, năm thứ hai đã xuất bản sách, văn tài xuất sắc.
So sành ra Tô Xán tuy là danh nhân Nhất Trung, song tài năng còn kém mấy người này, xem ra hiệu trưởng chưa quên bài văn sơ khảo của y, đưa lên tuyển tập văn mẫu toàn quốc, nên bị điểm danh.
Tô Xán lần đầu tiên phát biểu toàn trường, đối thủ còn rất mạnh.
Tô Xán bất an về lớp, một số chuyện trong trường truyền bá rất nhanh, nếu bị chọn làm người phát biểu ở lễ kéo cở, thế nào cũng bàn tán ầm ĩ.
Quan trọng là Tô Xán không thích thú gì việc này, đừng quên tuổi tâm lý của y đã gần ba mươi, cái y suy nghĩ là thứ này chẳng mang lại lợi lộc gì, chẳng phải phát biểu khích lệ nhân viên, chẳng phải để lôi kéo nhà đầu tư, đơn thuần định nghĩa cho đám nhóc con cái gọi là "hạnh phúc", nghĩ đã thấy vô vị rồi.
Vấn đề quan trọng hơn là, với học sinh năm thứ ba hạnh phúc là gì? Thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc, thi thoảng một người qua được quay lại cười ngốc nghếch với phía bên kia, nhìn đám người đang vật lộn đánh nhau, là hạnh phúc.
Chẳng lẽ nói với bọn họ, sau khi tốt nghiệp vinh hạnh thành một con kiến trong tộc làm công, phấn đấu quá nửa đởi vì giá nhà càng ngày càng cao là hạnh phúc? Phát biểu mấy lời rỗng tuếch đợi khi đám người này trưởng thành nghĩ lại sẽ cười vào thứ rác rưởi mà mình phát biểu, Tô Xán không muốn được "lưu danh" giang hồ như thế.
Đại Niết Bàn
Tác giả: Khảo Ngư
328 chương | 1,664 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thời gian đảo ngược
Chương Quyển 1 - 2: Chỉ là gặp lại
Chương Quyển 1 - 3: Chỉ là gặp lại (2)
Chương Quyển 1 - 4: Bí tịch tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 1 - 5: Món gà hầm nấm hương
Chương Quyển 1 - 6: Linh hồn trở lại
Chương Quyển 1 - 7: Chém ma diệt quỷ
Chương Quyển 1 - 8: Gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 1 - 9: Truyền giấy đưa tin
Chương Quyển 1 - 10: Bạn khác rồi
Chương Quyển 1 - 11: Đường Vũ đợi ai?
Chương Quyển 1 - 12: Hẹn gặp lại
Chương Quyển 1 - 13: Gia đình tụ hội
Chương Quyển 1 - 14: Treo thưởng
Chương Quyển 1 - 15: Phải cố gắng hết sức
Chương Quyển 1 - 16: Bảo vệ vinh dự tập thể
Chương Quyển 1 - 17: Cô gái tên Lạc Nhiên
Chương Quyển 1 - 18: Móc mắt cho bây giờ
Chương Quyển 1 - 19: Cao thủ
Chương Quyển 1 - 20: Trước giờ quyết chiến
Chương Quyển 1 - 21: Cuối Cùng Cũng Bắt Đầu
Chương Quyển 1 - 22: Boss Đầu Tiên
Chương Quyển 1 - 23: Bạn Cờ
Chương Quyển 1 - 24: Hạnh Phúc Phải Nắm Trong Tay Mình
Chương Quyển 1 - 25: Do It For Your Never Do
Chương Quyển 1 - 26: Tôi Tin
Chương Quyển 1 - 27: Tô Xán Nổi Điên
Chương Quyển 1 - 28: Bị Cấm Túc
Chương Quyển 1 - 29: Có Kết Quả Rồi
Chương Quyển 1 - 30: Chẳng Kịp Bi Thương Cho Ai
Chương Quyển 1 - 31: Suýt Mất 200.000
Chương Quyển 1 - 32: Tằng Toàn Minh Mời Rượu
Chương Quyển 1 - 33: Công Chúa Trần Linh San
Chương Quyển 1 - 34: Ai Là Dê Béo?
Chương Quyển 1 - 35-36: Hoàng Tử Hay Ăn Mày?
Chương Quyển 2 - 36: Chuyện Người Lớn
Chương Quyển 1 - 37: Đời Như Kịch, Kịch Như Đời
Chương Quyển 1 - 38: Dạy Bảo
Chương Quyển 1 - 39: Cải Biến Tư Duy
Chương Quyển 1 - 40: Chết Chùm
Chương Quyển 1 - 41: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Chương Quyển 1 - 43: Tác Giả Nhỏ
Chương Quyển 1 - 44: Thế Giới Mới
Chương Quyển 2 - 45: Hối Hận Ư?
Chương Quyển 2 - 46: Hết Nợ
Chương Quyển 2 - 47: Vấn Đề Của Cty Công Trình Số Bốn
Chương Quyển 2 - 48: Lớ Ngớ
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Chương Quyển 2 - 50: Kỹ thuật hạng ba (2)
Chương Quyển 2 - 51: Chị Em
Chương Quyển 2 - 52: Không Vừa Mắt
Chương Quyển 2 - 53: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 54: Đối diện
Chương Quyển 2 - 55: Đối Diện (2)
Chương Quyển 2 - 56: Năm 1998 Sắp Trôi Đi
Chương Quyển 2 - 57: Thích ghét thì ghét
Chương Quyển 2 - 58: Công chúa trở lại
Chương Quyển 2 - 59: Ba nhát dao (1)
Chương Quyển 2 - 60: Ba nhát dao (2)
Chương Quyển 2 - 61: Mâu thuẫn leo thang (1)
Chương Quyển 2 - 62: Mâu thuẫn leo thang (2)
Chương Quyển 2 - 63: Anh hùng nhỏ
Chương Quyển 2 - 64: Trái và phải
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Chương Quyển 2 - 66: Đóng và mở
Chương Quyển 3 - 67: Mẹ của Đường Vũ
Chương Quyển 3 - 68: Còn đi xa hơn nữa
Chương Quyển 3 - 69: Nhảy hay không?
Chương Quyển 3 - 70: Kèn hiệu đã thổi
Chương Quyển 3 - 71: Bài này do cháu viết?
Chương Quyển 3 - 72: Không cam tâm
Chương Quyển 3 - 73: Ly biệt (1)
Chương Quyển 3 - 74: Ly biệt (2)
Chương Quyển 3 - 75: Ly biệt (3)
Chương Quyển 3 - 76: Trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 77: Hậu quả khó lường
Chương Quyển 3 - 78: Xảy ra rồi
Chương Quyển 3 - 79: Cuộc chiến của các cô gái
Chương Quyển 3 - 80: Thám hiểm lâu đài cổ
Chương Quyển 3 - 81: Thám hiểm lâu đài cổ (2)
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Chương Quyển 3 - 83: Người quan trọng
Chương Quyển 3 - 84: Không phải vì bạn
Chương Quyển 3 - 85: Phong cốt Nhất Trung
Chương Quyển 3 - 86: Muốn gì?
Chương Quyển 3 - 87: Tôi sẽ làm theo lời cậu
Chương Quyển 3 - 88: Phát biểu
Chương Quyển 3 - 89: Đêm trăng (1)
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Chương Quyển 3 - 91: Hạnh phúc là gì? (1)
Chương Quyển 3 - 92: Hạnh phúc là gì? (2)
Chương Quyển 3 - 93: Lên tỉnh
Chương Quyển 3 - 94: Bắt được rồi (1)
Chương Quyển 3 - 95: Bắt được rồi (2)
Chương Quyển 3 - 96: Ngày càng khó chống đỡ
Chương Quyển 3 - 97: Xem biểu hiện
Chương Quyển 3 - 98: Phong thủy không hợp
Chương Quyển 3 - 99: Bày tỏ
Chương Quyển 3 - 100: Chưa bao giờ nghĩ tới
Chương Quyển 3 - 101: Đôn Hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 102: Đôn Hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 103: Không thể làm khác
Chương Quyển 3 - 104: Tin xấu (1)
Chương Quyển 3 - 105: Tin xấu (2)
Chương Quyển 3 - 106: Hội diễn văn nghệ (1)
Chương Quyển 3 - 107: Hội diễn văn nghệ (2)
Chương Quyển 3 - 108: Không muốn đi
Chương Quyển 3 - 109: Tôi nợ cậu
Chương Quyển 3 - 110: Liệu có gặp được
Chương Quyển 3 - 111: Có một tập đoàn nhỏ
Chương Quyển 3 - 112: Chiến lược đi dây
Chương Quyển 3 - 113: Tiệc chia tay đáng nhớ (1)
Chương Quyển 3 - 114: Tiệc chia tay đáng nhớ (2)
Chương Quyển 3 - 115: Tiệc chia tay đáng nhớ (3)
Chương Quyển 3 - 116: Tiệc chia tay đáng nhớ (4)
Chương Quyển 3 - 117: Công chúa đã biết yêu
Chương Quyển 3 - 118: Không bao giờ quên
Chương Quyển 4 - 119: Hành động thị uy
Chương Quyển 4 - 120: Diễn giảng và học tập
Chương Quyển 4 - 121: Cuộc đời chó má
Chương Quyển 4 - 122: Câu trả lời tuyệt vời
Chương Quyển 4 - 123: Hoàng tử piano
Chương Quyển 4 - 124: Ai đứng đằng sau
Chương Quyển 4 - 125: Chỉ là một bữa cơm
Chương Quyển 4 - 126: Vẫn còn cháu đây
Chương Quyển 4 - 127: Vẫn còn đánh giá thấp
Chương Quyển 4 - 128: Sớm muộn cũng phải đối diện
Chương Quyển 4 - 129: Quan tâm tắc loạn
Chương Quyển 4 - 130: Thế giới của Mục Tuyền
Chương Quyển 4 - 131: Thế giới của Mục Tuyền (2)
Chương Quyển 4 - 132: Bị từ chối rồi
Chương Quyển 4 - 133: Cuộc hẹn ở quán cà phê (1)
Chương Quyển 4 - 134: Cuộc hẹn ở quán cà phê (2)
Chương Quyển 4 - 135: Như bao cặp đôi khác
Chương Quyển 4 - 136: Tên khốn may mắn
Chương Quyển 4 - 137: Lưu danh
Chương Quyển 4 - 138: Màu đen nhé
Chương Quyển 4 - 139: Thời gian dần trôi
Chương Quyển 4 - 140: Hai mẹ con
Chương Quyển 4 - 141: Ngày cuối cùng
Chương Quyển 4 - 142: Tốt nghiệp rồi
Chương Quyển 4 - 143: Tụ hội (1)
Chương Quyển 4 - 144: Tụ hội (2)
Chương Quyển 4 - 145: Mâu thuẫn nội bộ
Chương Quyển 4 - 146: Đàm phán
Chương Quyển 4 - 147: Cô bạn gái không bình thường
Chương Quyển 4 - 148: Mơ cũng không dám thấy
Chương Quyển 4 - 149: Cậu rất đặc biệt
Chương Quyển 4 - 150: Suy nghĩ cho tương lai
Chương Quyển 4 - 151: Phải kiếm bạn gái thôi
Chương Quyển 4 - 152: Đã có điểm
Chương Quyển 4 - 153: Chúng mày chơi lớn rồi
Chương Quyển 4 - 154: Ngô Thì Nhuế bỏ nhà đi
Chương Quyển 4 - 155: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (1)
Chương Quyển 4 - 156: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (2)
Chương Quyển 4 - 157: Tỏa đi muôn phương
Chương Quyển 5 - 158: Khách không mời
Chương Quyển 5 - 159: Chiến tranh ấp ủ
Chương Quyển 5 - 160: Tôi thích phong cách cũ hơn
Chương Quyển 5 - 161: Giải quyết thế nào?
Chương Quyển 5 - 162: Em gái đã lớn
Chương Quyển 5 - 163: 16 triệu USD
Chương Quyển 5 - 164: Sean Paker
Chương Quyển 5 - 165: Không cùng một thế giới
Chương Quyển 5 - 166: Cô gái làm người ta đau đầu
Chương Quyển 5 - 167: Không có phần
Chương Quyển 5 - 168: Giận dỗi?
Chương Quyển 5 - 169: Trẻ con cãi nhau
Chương Quyển 5 - 170: Tiếng còi xe trong đêm
Chương Quyển 5 - 171: Vác đá đập chân mình
Chương Quyển 5 - 172: Của ai to hơn?
Chương Quyển 5 - 173: Mỗi người một nửa
Chương Quyển 5 - 174: Năm mới vui vẻ
Chương Quyển 5 - 175: Đầu năm leo núi
Chương Quyển 5 - 176: Nổi tiếng rồi
Chương Quyển 5 - 177: Có qua có lại
Chương Quyển 5 - 178: Sự cố
Chương Quyển 5 - 179: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương Quyển 5 - 180: Buổi sáng an lành
Chương Quyển 5 - 181: Không cần hướng đạo
Chương Quyển 5 - 182: Muốn 1.5 tỷ không?
Chương Quyển 5 - 183: Hành trình trên đất Mỹ (1)
Chương Quyển 5 - 184: Hành trình trên đất Mỹ (2)
Chương Quyển 5 - 185: Điều kiện đảm bảo
Chương Quyển 5 - 186: Bị lợi dụng
Chương Quyển 5 - 187: Người quen
Chương Quyển 5 - 188: Nhà sáng lập
Chương Quyển 5 - 189: Đồ ngốc
Chương Quyển 5 - 190: Xung đột đạo đức
Chương Quyển 5 - 191: Giải thoát
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Chương Quyển 5 - 193: Nổi loạn lần cuối (2)
Chương Quyển 5 - 194: Đón tiếp
Chương Quyển 5 - 195: Chuẩn bị về trường
Chương Quyển 5 - 196: Vương Bạc mời cơm
Chương Quyển 5 - 197: Bụi bặm lắng xuống (1)
Chương Quyển 5 - 198: Bụi bặm lắng xuống (2)
Chương Quyển 5 - 199: Chuẩn bị trước khi đi
Chương Quyển 5 - 200: Chúng ta lên thôi
Chương Quyển 5 - 201: Đêm nay ở lại
Chương Quyển 5 - 202: Không ngủ được
Chương Quyển 5 - 203: Thay đổi
Chương Quyển 5 - 204: Người nổi tiếng
Chương Quyển 5 - 205: Ngã ngựa
Chương Quyển 5 - 206: Đào tử
Chương Quyển 5 - 207: Trượt rồi
Chương Quyển 5 - 208: Khác người
Chương Quyển 5 - 209: Lời mời
Chương Quyển 5 - 210: Từ chối
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Chương Quyển 5 - 212: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 5 - 213: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 5 - 214: Chuẩn bị thôi việc đi
Chương Quyển 5 - 215: Nói nghe xem
Chương Quyển 5 - 216: Lại gây sóng gió
Chương Quyển 5 - 217: Cuộc sống vẫn tiếp diễn
Chương Quyển 5 - 218: Chuyên gia gây họa
Chương Quyển 5 - 219: You are not alone
Chương Quyển 5 - 220: Đối diện
Chương Quyển 5 - 221: Không phải Đường Vũ
Chương Quyển 5 - 222: Đi dạo trong trường
Chương Quyển 5 - 223: Sợ à?
Chương Quyển 5 - 224: Lâm Lạc Nhiên đun ếch
Chương Quyển 5 - 225: Tán đồng
Chương Quyển 5 - 226: Kỳ nghỉ lễ 1/5
Chương Quyển 5 - 227: Bữa cơm khó khăn
Chương Quyển 5 - 228: Tình yêu của Lý Hàn
Chương Quyển 5 - 229: Tấm thiếp màu vàng (1)
Chương Quyển 5 - 230: Tấm thiếp màu vàng (2)
Chương Quyển 6 - 231: Tai nạn xe (2)
Chương Quyển 6 - 232: Tai nạn xe (3)
Chương Quyển 6 - 233: Con trai phó thị trưởng Tô
Chương Quyển 6 - 234: Trình Thụy Niên
Chương Quyển 6 - 235: Thích bao che
Chương Quyển 6 - 236: Không có mắt à?
Chương Quyển 6 - 237: Tiểu tình lữ (1)
Chương Quyển 6 - 238: Tiểu tình lữ (2)
Chương Quyển 6 - 239: Ngây ngây ngốc ngốc (1)
Chương Quyển 6 - 240: Ngây ngây ngốc ngốc (2)
Chương Quyển 6 - 241: Ngây ngây ngốc ngốc (3)
Chương Quyển 6 - 242: Ngây ngây ngốc ngốc (4)
Chương Quyển 6 - 243: Mở rộng thành quả (1)
Chương Quyển 6 - 244: Mở rộng thành quả (2)
Chương Quyển 6 - 245: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (1)
Chương Quyển 6 - 246: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
Chương Quyển 6 - 247: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (3)
Chương Quyển 6 - 248: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ
Chương Quyển 6 - 249: Trở tay không kịp (1)
Chương Quyển 6 - 250: Trở tay không kịp (2)
Chương Quyển 6 - 251: Ai thương cho ai
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Chương Quyển 6 - 253: Đều là hoa có chủ
Chương Quyển 6 - 254: Chồng vay vợ trả
Chương Quyển 6 - 255: Sấm nổ chớp giật (1)
Chương Quyển 6 - 256: Sấm nổ chớp giật (2)
Chương Quyển 6 - 257: Điên cuồng
Chương Quyển 6 - 258: Đêm không ngủ (1)
Chương Quyển 6 - 259: Đêm không ngủ (2)
Chương Quyển 6 - 260: Tằng Kha chọn con dâu
Chương Quyển 6 - 261: Năm nay là năm nào
Chương Quyển 6 - 262: Không gặp
Chương Quyển 6 - 263: Sắp có biến
Chương Quyển 6 - 264: Chạm mặt (1)
Chương Quyển 6 - 265: Đổ vỡ
Chương Quyển 6 - 266: Làm đi
Chương Quyển 6 - 267: Chuyện ý nghĩa nhất
Chương Quyển 6 - 268: Diễn biến bất ngờ
Chương Quyển 6 - 269: Nói chuyện riêng
Chương Quyển 6 - 270: Tia sáng
Chương Quyển 6 - 271: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 6 - 272: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 6 - 273: Oan gia hẹp lộ (3)
Chương Quyển 6 - 274: Oan gia hẹp lộ (4)
Chương Quyển 6 - 275: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (1)
Chương Quyển 6 - 276: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (2)
Chương Quyển 6 - 277: Chưa chịu thôi
Chương Quyển 6 - 278: Nghỉ một chút ăn cơm mới ngon
Chương Quyển 6 - 279: Tôi tới đón cô ấy (1)
Chương Quyển 6 - 280: Tôi tới đón cô ấy (2)
Chương Quyển 6 - 281: Xòe bài
Chương Quyển 6 - 282: Một nước không có hai vua (1)
Chương Quyển 6 - 283: Một nước không có hai vua (2)
Chương Quyển 6 - 284: Bạn và địch
Chương Quyển 6 - 285: Lựa chọn?
Chương Quyển 6 - 286: Làm tốt hơn tưởng tượng
Chương Quyển 6 - 287: Một năm nữa
Chương Quyển 6 - 288: Cảm kíc
Chương Quyển 6 - 289: Gặp lại không còn như xưa nữa (1)
Chương Quyển 6 - 290: Gặp lại không còn như xưa nữa (2)
Chương Quyển 6 - 291: Gặp lại không còn như xưa nữa (3)
Chương Quyển 6 - 292: Gặp lại không còn như xưa nữa (4)
Chương Quyển 6 - 293: Người chiến thắng
Chương Quyển 6 - 294: Muốn say một trận
Chương Quyển 6 - 295: Gió chuyển mây vần (1)
Chương Quyển 6 - 296: Gió chuyển mây vần (2)
Chương Quyển 6 - 297: Muốn quên cũng không được
Chương Quyển 6 - 298: Như lần đầu
Chương Quyển 6 - 299: Buổi diễn giảng được mong đợi (1)
Chương Quyển 6 - 300: Buổi diễn giảng được mong đợi (2)
Chương Quyển 6 - 301: Buổi diễn giảng được mong đợi (3)
Chương Quyển 6 - 302: Đối đáp (1)
Chương Quyển 6 - 303: Đối đáp (2)
Chương Quyển 6 - 304: Đối đáp (3)
Chương Quyển 6 - 305: Đối đáp (4)
Chương Quyển 6 - 306: Gây áp lực
Chương Quyển 6 - 307: Cơn mưa bất chợt (1)
Chương Quyển 6 - 308: Cơn mưa bất chợt (2)
Chương Quyển 6 - 309: Cơn mưa bất chợt (3)
Chương Quyển 6 - 310: Quần ma loạn vũ (1)
Chương Quyển 6 - 311: Quần ma loạn vũ (2)
Chương Quyển 6 - 312: Quần ma loạn vũ (3)
Chương Quyển 6 - 313: Quá khứ của Vương Thanh
Chương Quyển 6 - 314: Quyết định
Chương Quyển 6 - 315: Đối đầu
Chương Quyển 6 - 316: Loạn càng thêm loạn (1)
Chương Quyển 6 - 317: Loạn càng thêm loạn (2)
Chương Quyển 6 - 318: Tính toán
Chương Quyển 6 - 319: Thế giới thật nhỏ
Chương Quyển 6 - 320: Rụt tay và nắm tay
Chương Quyển 6 - 321: Không dễ thế được
Chương Quyển 6 - 322: Tiến tới
Chương Quyển 6 - 323: Phúc lợi
Chương Quyển 6 - 324: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (1)
Chương Quyển 6 - 325: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (2)
Chương Quyển 6 - 326: Phục kích (1)
Chương Quyển 6 - 327: Phục kích (2)
Chương Quyển 6 - 328: Bánh xe vận mệnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp