Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Doãn Thục Anh lên tiếng: - Đúng rồi, các cháu mau về nhà đi, đừng để người lớn trong nhà lo lắng. Hôm nay các cháu cũng sợ hãi rồi, về ăn cơm nghỉ ngơi, dì thay Tô Xán cám ơn mấy đứa.
Trần Linh San "vâng" khẽ một tiếng, cùng Lý Lộ Mai đi ra ngoài, Lý Lộ Mai còn không quên chào mọi người: - Cháu chào chú, chào dì ạ, hẹn gặp lại. Giọng cực ngọt ngào, ánh mắt như có như không nhìn Đường Vũ, mang theo hàm ý thị uy, hành động này càng làm nổi bật Trần Linh San trước mặt người nhà Tô Xán.
Đỗ Đình bĩu môi, lòng thầm rùa Lý Lộ Mai giả dối thường ngày ở lớp có bao giờ thấy ngoanngoanx như thế đâu, tiếp đó nhìn Đường Vũ, hi vọng Đường Vũ làm cái gì đó trấn áp Trần Linh San, có điều nhìn con ngươi trong lạnh như thủy tinh của Đường Vũ thì thở dài, suy nghĩ này của mình quá thiếu thực tế rồi.
Quả nhiên Đường Vũ không nói gì cả, sau khi biết tình hình thương thế của Tô Xán, chút hoảng loạn trong ánh mắt biến mất, khẽ gật đầu với Tô Xán, chào mọi người chuẩn bị đi.
Cửa đột nhiên xuất hiện mấy người, Trần Linh San vừa ra cửa dừng bước chào: - Thầy Tiêu.
Tiêu Nhật Hoa còn th* d*c, mồ hôi đầm đìa, có thể nhìn ra ông ta chạy rất gấp tới đây, thấy Trần Linh San biểu hiện bình tĩnh thì yên tâm một nửa, hỏi: - Tô Xán sao rồi?
- Không bị thương tới nội tạng, phẫu thuật rất thành công, nghỉ ngơi một thời gian là khỏi không có di chứng gì.
Tiêu Nhật Hoa thở phào, tới bên giường nhìn Tằng Kha, Tô Lý Thành: - Hai vị là cha mẹ của Tô Xán sao, ài, thật có lỗi, đừng trách Tô Xán, em nó đã ngăn cản một sự kiện dùng hung khí hại người, là hành vi dũng cảm vì việc nghĩa, phải được biểu dương.
Ông ta không mừng sao được, nếu như lúc đó Tô Xán không ra tay, chỉ e Mậu Tiểu Thì sẽ thành ám ảnh cả đời ông ta không dứt bỏ được.
Thấy vợ chồng Tằng Kha gật đầu, Tiêu Nhật Hoa biết đầu đuôi câu chuyện không cần mình giải thích nữa rồi, quay lại nhìn hai người đi sau mình, có chút khó xử.
Đằng sau là một nam một nữ, nữ là mẹ Trần Xung, tuổi chừng bốn mươi, đeo kính râm, mặc bộ áo lông không biết là lông gì, trông rất ung dung, bà ta là người kinh doanh địa ốc ở Hạ Hải cũng có tiếng tăm. Nam là chú họ của Trần Xung, cảnh sát của đồn cảnh sát khu Tây Thành tên Liêu Thành, sau khi Trần Xung xảy ra chuyện, hắn lập tức chạy khắp nơi lo lót trước, đương nhiên quan trọng nhất là phía người bị hại, muốn dẹp yên chuyện này, cần họ chấp nhận hòa giải.
Đúng lúc tới bệnh viện thị gặp được Tiêu Nhật Hoa.
- Chúng ta có thể nói chuyện riêng chút được không? Mẹ Trần Xung nói với Tằng Kha và Tô Lý Thành.
Tiêu Nhật Hoa giới thiệu hai bên với nhau, sắc mặt mọi người trong phòng liền trở nên khó coi, đặc biệt là mấy nữ sinh, mẹ Trần Xung cảm giác ánh mắt mấy cô gái đó nhìn mình còn căm hận hơn cả người nhà Tô Xán.
Vợ chồng Tằng Kha còn đang do dự thì Tằng Toàn Minh tiễn lãnh đạo thành phố trở về, nghe thấy vậy thì đồng ý luôn.
Hai bên đi tới một văn phòng trống của bệnh viện, Tằng Toàn Minh từ đầu tới cuối mặt hầm hầm, làm Liên Thành nhìn rất khó chịu.
Bỏ kính râm ra, mẹ Trần Xung suy nghĩ một chút rồi nói: - Chuyện này nói thế nào thì cũng là do phía chúng tôi sai trước, chúng ta đều là người làm cha làm mẹ, tôi hiểu tâm trạng các vị lúc này, là người mẹ, tôi cũng mong các vị thông cảm. Chuyện đã xảy ra rồi, con các vị cũng đã thoát khỏi nguy hiểm, tôi cố gắng đền bù. Toàn bộ chi phí bệnh viện do chúng tôi gánh vác, sau đó tôi trả các vị hai vạn, coi như tỏ ý xin lỗi, được không?
Mẹ Trần Xung chẳng những là thương nhân địa ốc có tiếng ở Hạ Hải, còn là đại biểu nhân dân thành phố, lúc này tỏ ra rất trấn tĩnh, có điều chắc do thói quen, dù là xin lỗi, nhưng ngữ khí rõ ràng không cho người ta được phép từ chối.
- Xin lỗi? Chúng tôi không cần cô tỏ ý xin lỗi gì hết. Tằng Kha tức giận, con trai mình đang yên đang lành bị đâm một dao, còn hơn cả đâm mình một dao, bà không định bỏ qua chuyện này dễ dàng. Huống hồ đối phương thành ý xin lỗi rất ít, rõ ràng muốn dùng tiền dẹp bỏ hết thảy.
Tiêu Nhật Hoa là người ở giữa, thực sự là trái phải đều khó, không thể khuyên nhà Tô Xán nên nhận tiền bỏ qua, không thể khuyên họ không bỏ qua, ở lại không được, bỏ đi càng không thể.
Liên Thành lên tiếng, ngữ khí hơi nặng: - Chuyện này phía đồn công an cũng kiến nghị hai bên giải quyết riêng, dù sao đều là học sinh, còn cả tương lai phía trước, ai muốn tiền đồ của con mình bị hủy hết chứ? Mong các vị thông cảm. Hắn rất khôn ngoan, nhảy ra làm người ngoài cuộc, lấy thái độ của người hòa giải, trước kia hắn cũng đã xử lý mấy chuyện này rồi, đừng thấy thân nhân người bị hại mới đầu phẫn nộ kích động, chỉ cần phía cảnh sát dọa nạt chút, nói rõ hậu quả, sau đó là bồi thường thích hợp, thường đều sẽ đồng ý hòa giải.
Doãn Thục Anh có chút kích động: - Các người sợ con mình hỏng tiền đồ, nhưng Tô Xán nhà chúng tôi nếu không phải mạng lớn thì e rằng tới giờ chưa biết thế nào! Tôi từ nông thôn ra, không biết hòa giải là cái gì hết, pháp luật yêu cầu ra sao thì cứ làm như thế. Đứa trẻ như thế không giáo dục cho tốt, sau này còn thế nào nữa.
Mẹ Trần Xung gật đầu liên tục: - Vâng, vâng, chúng tôi sẽ trở về giáo dục lại cháu nó.
Tô Lý Thành nói xen vào: - Chúng tôi hiểu tâm tình của cô, cũng mong cô hiểu cho chúng tôi, tôi không biết gia đình phụ huynh khác thế nào, dù sao nhà chúng tôi sẽ không cần bồi thường, cứ để pháp luật phân xử đi.
Mẹ Trần Xung chưa nói thì Liêu Thành đã trầm giọng nói: - Tôi đính chính một chút, các vị còn chưa hiểu loại chuyện này, trường học xuất phát từ suy nghĩ bảo vệ học sinh, đều sẽ khuyên hòa giải, hòa giải dân sự là con đường tốt nhất, câu này đi tới đâu tôi cũng dám nói. Thái độ không hợp tác của các vị không hay đâu, Nhất Trung là trường trung học trọng điểm quốc gia, không ai trong thành phố muốn làm lớn chuyện đâu, cuối cùng cũng phải hòa giải thôi. Con các vị còn học Nhất Trung đấy.
Tô Lý Thành nổi giận: - Chúng tôi không hợp tác? Bằng vào cái gì chúng tôi phải hợp tác, các người thử để con mình bị đâm một cái xem.
Liêu Thành mặt biến sắc định phát tác, bị mẹ Trần Xung kéo lại, lấy từ túi xách ra một chi phiếu, đẩy tới trước mặt Tằng Kha.
Con số bên trên đó không phải là hai vạn mà là bốn vạn.
Thấy Tằng Toàn Minh ngăn cản người nhà kéo tờ chi phiếu về phía mình, mẹ Trần Xung thở phào, quả nhiên vấn đề nằm ở tiền bồi thường mà thôi.
Tằng Toàn Minh dùng hai ngón tay chặn từ chi phiếu, gõ gõ vài cái, không nói gì cả, tiếp tục bộ mặt thối ấy, đứng dậy đi ra cửa.
Đợi khi người nhà Tô Xán đi hét, mẹ Trần Xung mới ngỡ ngàng tỉnh lại, cầm lấy tờ chi phiếu xé tan tành, mang theo vài phần kích động nhìn Liêu Thành, cảm thấy tôn nghiêm của mình bị chà đạp, mặt méo mó: - Không bồi thường cho bọn chúng xu nào hết! Nể mặt mà chúng không biết.
Liêu Thành lúc này lại trấn tĩnh hơn, chuyện đàm phán không phải lúc nào cũng một lần thành công, đôi khi cần thông qua nhiều phương diện gây áp lực, không thể hành động theo cảm tính. Hòa giải hỏng, lo lót phía bên trên còn tốn hơn.
Đột nhiên chuông điện thoại của hắn vang lên, nghe được một lúc thì người cứng đờ.
Đến khi đầu kia điện thoại vang lên tiếng tút tủ, Liêu Thành vẫn còn chưa có phản ứng gì, mẹ Trần Xung bức bội đấm hắn một cái: - Sao rồi, cậu nói đi chứ?
- Tiểu Vương ở khu Tây Thành gọi điện tới nói chuyện này đã đưa lên bí thư chính pháp ủy rồi, bên trên phê phải trừng trị ác đồ, nghiêm túc xử lý.
Trần Linh San "vâng" khẽ một tiếng, cùng Lý Lộ Mai đi ra ngoài, Lý Lộ Mai còn không quên chào mọi người: - Cháu chào chú, chào dì ạ, hẹn gặp lại. Giọng cực ngọt ngào, ánh mắt như có như không nhìn Đường Vũ, mang theo hàm ý thị uy, hành động này càng làm nổi bật Trần Linh San trước mặt người nhà Tô Xán.
Đỗ Đình bĩu môi, lòng thầm rùa Lý Lộ Mai giả dối thường ngày ở lớp có bao giờ thấy ngoanngoanx như thế đâu, tiếp đó nhìn Đường Vũ, hi vọng Đường Vũ làm cái gì đó trấn áp Trần Linh San, có điều nhìn con ngươi trong lạnh như thủy tinh của Đường Vũ thì thở dài, suy nghĩ này của mình quá thiếu thực tế rồi.
Quả nhiên Đường Vũ không nói gì cả, sau khi biết tình hình thương thế của Tô Xán, chút hoảng loạn trong ánh mắt biến mất, khẽ gật đầu với Tô Xán, chào mọi người chuẩn bị đi.
Cửa đột nhiên xuất hiện mấy người, Trần Linh San vừa ra cửa dừng bước chào: - Thầy Tiêu.
Tiêu Nhật Hoa còn th* d*c, mồ hôi đầm đìa, có thể nhìn ra ông ta chạy rất gấp tới đây, thấy Trần Linh San biểu hiện bình tĩnh thì yên tâm một nửa, hỏi: - Tô Xán sao rồi?
- Không bị thương tới nội tạng, phẫu thuật rất thành công, nghỉ ngơi một thời gian là khỏi không có di chứng gì.
Tiêu Nhật Hoa thở phào, tới bên giường nhìn Tằng Kha, Tô Lý Thành: - Hai vị là cha mẹ của Tô Xán sao, ài, thật có lỗi, đừng trách Tô Xán, em nó đã ngăn cản một sự kiện dùng hung khí hại người, là hành vi dũng cảm vì việc nghĩa, phải được biểu dương.
Ông ta không mừng sao được, nếu như lúc đó Tô Xán không ra tay, chỉ e Mậu Tiểu Thì sẽ thành ám ảnh cả đời ông ta không dứt bỏ được.
Thấy vợ chồng Tằng Kha gật đầu, Tiêu Nhật Hoa biết đầu đuôi câu chuyện không cần mình giải thích nữa rồi, quay lại nhìn hai người đi sau mình, có chút khó xử.
Đằng sau là một nam một nữ, nữ là mẹ Trần Xung, tuổi chừng bốn mươi, đeo kính râm, mặc bộ áo lông không biết là lông gì, trông rất ung dung, bà ta là người kinh doanh địa ốc ở Hạ Hải cũng có tiếng tăm. Nam là chú họ của Trần Xung, cảnh sát của đồn cảnh sát khu Tây Thành tên Liêu Thành, sau khi Trần Xung xảy ra chuyện, hắn lập tức chạy khắp nơi lo lót trước, đương nhiên quan trọng nhất là phía người bị hại, muốn dẹp yên chuyện này, cần họ chấp nhận hòa giải.
Đúng lúc tới bệnh viện thị gặp được Tiêu Nhật Hoa.
- Chúng ta có thể nói chuyện riêng chút được không? Mẹ Trần Xung nói với Tằng Kha và Tô Lý Thành.
Tiêu Nhật Hoa giới thiệu hai bên với nhau, sắc mặt mọi người trong phòng liền trở nên khó coi, đặc biệt là mấy nữ sinh, mẹ Trần Xung cảm giác ánh mắt mấy cô gái đó nhìn mình còn căm hận hơn cả người nhà Tô Xán.
Vợ chồng Tằng Kha còn đang do dự thì Tằng Toàn Minh tiễn lãnh đạo thành phố trở về, nghe thấy vậy thì đồng ý luôn.
Hai bên đi tới một văn phòng trống của bệnh viện, Tằng Toàn Minh từ đầu tới cuối mặt hầm hầm, làm Liên Thành nhìn rất khó chịu.
Bỏ kính râm ra, mẹ Trần Xung suy nghĩ một chút rồi nói: - Chuyện này nói thế nào thì cũng là do phía chúng tôi sai trước, chúng ta đều là người làm cha làm mẹ, tôi hiểu tâm trạng các vị lúc này, là người mẹ, tôi cũng mong các vị thông cảm. Chuyện đã xảy ra rồi, con các vị cũng đã thoát khỏi nguy hiểm, tôi cố gắng đền bù. Toàn bộ chi phí bệnh viện do chúng tôi gánh vác, sau đó tôi trả các vị hai vạn, coi như tỏ ý xin lỗi, được không?
Mẹ Trần Xung chẳng những là thương nhân địa ốc có tiếng ở Hạ Hải, còn là đại biểu nhân dân thành phố, lúc này tỏ ra rất trấn tĩnh, có điều chắc do thói quen, dù là xin lỗi, nhưng ngữ khí rõ ràng không cho người ta được phép từ chối.
- Xin lỗi? Chúng tôi không cần cô tỏ ý xin lỗi gì hết. Tằng Kha tức giận, con trai mình đang yên đang lành bị đâm một dao, còn hơn cả đâm mình một dao, bà không định bỏ qua chuyện này dễ dàng. Huống hồ đối phương thành ý xin lỗi rất ít, rõ ràng muốn dùng tiền dẹp bỏ hết thảy.
Tiêu Nhật Hoa là người ở giữa, thực sự là trái phải đều khó, không thể khuyên nhà Tô Xán nên nhận tiền bỏ qua, không thể khuyên họ không bỏ qua, ở lại không được, bỏ đi càng không thể.
Liên Thành lên tiếng, ngữ khí hơi nặng: - Chuyện này phía đồn công an cũng kiến nghị hai bên giải quyết riêng, dù sao đều là học sinh, còn cả tương lai phía trước, ai muốn tiền đồ của con mình bị hủy hết chứ? Mong các vị thông cảm. Hắn rất khôn ngoan, nhảy ra làm người ngoài cuộc, lấy thái độ của người hòa giải, trước kia hắn cũng đã xử lý mấy chuyện này rồi, đừng thấy thân nhân người bị hại mới đầu phẫn nộ kích động, chỉ cần phía cảnh sát dọa nạt chút, nói rõ hậu quả, sau đó là bồi thường thích hợp, thường đều sẽ đồng ý hòa giải.
Doãn Thục Anh có chút kích động: - Các người sợ con mình hỏng tiền đồ, nhưng Tô Xán nhà chúng tôi nếu không phải mạng lớn thì e rằng tới giờ chưa biết thế nào! Tôi từ nông thôn ra, không biết hòa giải là cái gì hết, pháp luật yêu cầu ra sao thì cứ làm như thế. Đứa trẻ như thế không giáo dục cho tốt, sau này còn thế nào nữa.
Mẹ Trần Xung gật đầu liên tục: - Vâng, vâng, chúng tôi sẽ trở về giáo dục lại cháu nó.
Tô Lý Thành nói xen vào: - Chúng tôi hiểu tâm tình của cô, cũng mong cô hiểu cho chúng tôi, tôi không biết gia đình phụ huynh khác thế nào, dù sao nhà chúng tôi sẽ không cần bồi thường, cứ để pháp luật phân xử đi.
Mẹ Trần Xung chưa nói thì Liêu Thành đã trầm giọng nói: - Tôi đính chính một chút, các vị còn chưa hiểu loại chuyện này, trường học xuất phát từ suy nghĩ bảo vệ học sinh, đều sẽ khuyên hòa giải, hòa giải dân sự là con đường tốt nhất, câu này đi tới đâu tôi cũng dám nói. Thái độ không hợp tác của các vị không hay đâu, Nhất Trung là trường trung học trọng điểm quốc gia, không ai trong thành phố muốn làm lớn chuyện đâu, cuối cùng cũng phải hòa giải thôi. Con các vị còn học Nhất Trung đấy.
Tô Lý Thành nổi giận: - Chúng tôi không hợp tác? Bằng vào cái gì chúng tôi phải hợp tác, các người thử để con mình bị đâm một cái xem.
Liêu Thành mặt biến sắc định phát tác, bị mẹ Trần Xung kéo lại, lấy từ túi xách ra một chi phiếu, đẩy tới trước mặt Tằng Kha.
Con số bên trên đó không phải là hai vạn mà là bốn vạn.
Thấy Tằng Toàn Minh ngăn cản người nhà kéo tờ chi phiếu về phía mình, mẹ Trần Xung thở phào, quả nhiên vấn đề nằm ở tiền bồi thường mà thôi.
Tằng Toàn Minh dùng hai ngón tay chặn từ chi phiếu, gõ gõ vài cái, không nói gì cả, tiếp tục bộ mặt thối ấy, đứng dậy đi ra cửa.
Đợi khi người nhà Tô Xán đi hét, mẹ Trần Xung mới ngỡ ngàng tỉnh lại, cầm lấy tờ chi phiếu xé tan tành, mang theo vài phần kích động nhìn Liêu Thành, cảm thấy tôn nghiêm của mình bị chà đạp, mặt méo mó: - Không bồi thường cho bọn chúng xu nào hết! Nể mặt mà chúng không biết.
Liêu Thành lúc này lại trấn tĩnh hơn, chuyện đàm phán không phải lúc nào cũng một lần thành công, đôi khi cần thông qua nhiều phương diện gây áp lực, không thể hành động theo cảm tính. Hòa giải hỏng, lo lót phía bên trên còn tốn hơn.
Đột nhiên chuông điện thoại của hắn vang lên, nghe được một lúc thì người cứng đờ.
Đến khi đầu kia điện thoại vang lên tiếng tút tủ, Liêu Thành vẫn còn chưa có phản ứng gì, mẹ Trần Xung bức bội đấm hắn một cái: - Sao rồi, cậu nói đi chứ?
- Tiểu Vương ở khu Tây Thành gọi điện tới nói chuyện này đã đưa lên bí thư chính pháp ủy rồi, bên trên phê phải trừng trị ác đồ, nghiêm túc xử lý.
Đại Niết Bàn
Tác giả: Khảo Ngư
328 chương | 1,683 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thời gian đảo ngược
Chương Quyển 1 - 2: Chỉ là gặp lại
Chương Quyển 1 - 3: Chỉ là gặp lại (2)
Chương Quyển 1 - 4: Bí tịch tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 1 - 5: Món gà hầm nấm hương
Chương Quyển 1 - 6: Linh hồn trở lại
Chương Quyển 1 - 7: Chém ma diệt quỷ
Chương Quyển 1 - 8: Gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 1 - 9: Truyền giấy đưa tin
Chương Quyển 1 - 10: Bạn khác rồi
Chương Quyển 1 - 11: Đường Vũ đợi ai?
Chương Quyển 1 - 12: Hẹn gặp lại
Chương Quyển 1 - 13: Gia đình tụ hội
Chương Quyển 1 - 14: Treo thưởng
Chương Quyển 1 - 15: Phải cố gắng hết sức
Chương Quyển 1 - 16: Bảo vệ vinh dự tập thể
Chương Quyển 1 - 17: Cô gái tên Lạc Nhiên
Chương Quyển 1 - 18: Móc mắt cho bây giờ
Chương Quyển 1 - 19: Cao thủ
Chương Quyển 1 - 20: Trước giờ quyết chiến
Chương Quyển 1 - 21: Cuối Cùng Cũng Bắt Đầu
Chương Quyển 1 - 22: Boss Đầu Tiên
Chương Quyển 1 - 23: Bạn Cờ
Chương Quyển 1 - 24: Hạnh Phúc Phải Nắm Trong Tay Mình
Chương Quyển 1 - 25: Do It For Your Never Do
Chương Quyển 1 - 26: Tôi Tin
Chương Quyển 1 - 27: Tô Xán Nổi Điên
Chương Quyển 1 - 28: Bị Cấm Túc
Chương Quyển 1 - 29: Có Kết Quả Rồi
Chương Quyển 1 - 30: Chẳng Kịp Bi Thương Cho Ai
Chương Quyển 1 - 31: Suýt Mất 200.000
Chương Quyển 1 - 32: Tằng Toàn Minh Mời Rượu
Chương Quyển 1 - 33: Công Chúa Trần Linh San
Chương Quyển 1 - 34: Ai Là Dê Béo?
Chương Quyển 1 - 35-36: Hoàng Tử Hay Ăn Mày?
Chương Quyển 2 - 36: Chuyện Người Lớn
Chương Quyển 1 - 37: Đời Như Kịch, Kịch Như Đời
Chương Quyển 1 - 38: Dạy Bảo
Chương Quyển 1 - 39: Cải Biến Tư Duy
Chương Quyển 1 - 40: Chết Chùm
Chương Quyển 1 - 41: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Chương Quyển 1 - 43: Tác Giả Nhỏ
Chương Quyển 1 - 44: Thế Giới Mới
Chương Quyển 2 - 45: Hối Hận Ư?
Chương Quyển 2 - 46: Hết Nợ
Chương Quyển 2 - 47: Vấn Đề Của Cty Công Trình Số Bốn
Chương Quyển 2 - 48: Lớ Ngớ
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Chương Quyển 2 - 50: Kỹ thuật hạng ba (2)
Chương Quyển 2 - 51: Chị Em
Chương Quyển 2 - 52: Không Vừa Mắt
Chương Quyển 2 - 53: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 54: Đối diện
Chương Quyển 2 - 55: Đối Diện (2)
Chương Quyển 2 - 56: Năm 1998 Sắp Trôi Đi
Chương Quyển 2 - 57: Thích ghét thì ghét
Chương Quyển 2 - 58: Công chúa trở lại
Chương Quyển 2 - 59: Ba nhát dao (1)
Chương Quyển 2 - 60: Ba nhát dao (2)
Chương Quyển 2 - 61: Mâu thuẫn leo thang (1)
Chương Quyển 2 - 62: Mâu thuẫn leo thang (2)
Chương Quyển 2 - 63: Anh hùng nhỏ
Chương Quyển 2 - 64: Trái và phải
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Chương Quyển 2 - 66: Đóng và mở
Chương Quyển 3 - 67: Mẹ của Đường Vũ
Chương Quyển 3 - 68: Còn đi xa hơn nữa
Chương Quyển 3 - 69: Nhảy hay không?
Chương Quyển 3 - 70: Kèn hiệu đã thổi
Chương Quyển 3 - 71: Bài này do cháu viết?
Chương Quyển 3 - 72: Không cam tâm
Chương Quyển 3 - 73: Ly biệt (1)
Chương Quyển 3 - 74: Ly biệt (2)
Chương Quyển 3 - 75: Ly biệt (3)
Chương Quyển 3 - 76: Trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 77: Hậu quả khó lường
Chương Quyển 3 - 78: Xảy ra rồi
Chương Quyển 3 - 79: Cuộc chiến của các cô gái
Chương Quyển 3 - 80: Thám hiểm lâu đài cổ
Chương Quyển 3 - 81: Thám hiểm lâu đài cổ (2)
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Chương Quyển 3 - 83: Người quan trọng
Chương Quyển 3 - 84: Không phải vì bạn
Chương Quyển 3 - 85: Phong cốt Nhất Trung
Chương Quyển 3 - 86: Muốn gì?
Chương Quyển 3 - 87: Tôi sẽ làm theo lời cậu
Chương Quyển 3 - 88: Phát biểu
Chương Quyển 3 - 89: Đêm trăng (1)
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Chương Quyển 3 - 91: Hạnh phúc là gì? (1)
Chương Quyển 3 - 92: Hạnh phúc là gì? (2)
Chương Quyển 3 - 93: Lên tỉnh
Chương Quyển 3 - 94: Bắt được rồi (1)
Chương Quyển 3 - 95: Bắt được rồi (2)
Chương Quyển 3 - 96: Ngày càng khó chống đỡ
Chương Quyển 3 - 97: Xem biểu hiện
Chương Quyển 3 - 98: Phong thủy không hợp
Chương Quyển 3 - 99: Bày tỏ
Chương Quyển 3 - 100: Chưa bao giờ nghĩ tới
Chương Quyển 3 - 101: Đôn Hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 102: Đôn Hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 103: Không thể làm khác
Chương Quyển 3 - 104: Tin xấu (1)
Chương Quyển 3 - 105: Tin xấu (2)
Chương Quyển 3 - 106: Hội diễn văn nghệ (1)
Chương Quyển 3 - 107: Hội diễn văn nghệ (2)
Chương Quyển 3 - 108: Không muốn đi
Chương Quyển 3 - 109: Tôi nợ cậu
Chương Quyển 3 - 110: Liệu có gặp được
Chương Quyển 3 - 111: Có một tập đoàn nhỏ
Chương Quyển 3 - 112: Chiến lược đi dây
Chương Quyển 3 - 113: Tiệc chia tay đáng nhớ (1)
Chương Quyển 3 - 114: Tiệc chia tay đáng nhớ (2)
Chương Quyển 3 - 115: Tiệc chia tay đáng nhớ (3)
Chương Quyển 3 - 116: Tiệc chia tay đáng nhớ (4)
Chương Quyển 3 - 117: Công chúa đã biết yêu
Chương Quyển 3 - 118: Không bao giờ quên
Chương Quyển 4 - 119: Hành động thị uy
Chương Quyển 4 - 120: Diễn giảng và học tập
Chương Quyển 4 - 121: Cuộc đời chó má
Chương Quyển 4 - 122: Câu trả lời tuyệt vời
Chương Quyển 4 - 123: Hoàng tử piano
Chương Quyển 4 - 124: Ai đứng đằng sau
Chương Quyển 4 - 125: Chỉ là một bữa cơm
Chương Quyển 4 - 126: Vẫn còn cháu đây
Chương Quyển 4 - 127: Vẫn còn đánh giá thấp
Chương Quyển 4 - 128: Sớm muộn cũng phải đối diện
Chương Quyển 4 - 129: Quan tâm tắc loạn
Chương Quyển 4 - 130: Thế giới của Mục Tuyền
Chương Quyển 4 - 131: Thế giới của Mục Tuyền (2)
Chương Quyển 4 - 132: Bị từ chối rồi
Chương Quyển 4 - 133: Cuộc hẹn ở quán cà phê (1)
Chương Quyển 4 - 134: Cuộc hẹn ở quán cà phê (2)
Chương Quyển 4 - 135: Như bao cặp đôi khác
Chương Quyển 4 - 136: Tên khốn may mắn
Chương Quyển 4 - 137: Lưu danh
Chương Quyển 4 - 138: Màu đen nhé
Chương Quyển 4 - 139: Thời gian dần trôi
Chương Quyển 4 - 140: Hai mẹ con
Chương Quyển 4 - 141: Ngày cuối cùng
Chương Quyển 4 - 142: Tốt nghiệp rồi
Chương Quyển 4 - 143: Tụ hội (1)
Chương Quyển 4 - 144: Tụ hội (2)
Chương Quyển 4 - 145: Mâu thuẫn nội bộ
Chương Quyển 4 - 146: Đàm phán
Chương Quyển 4 - 147: Cô bạn gái không bình thường
Chương Quyển 4 - 148: Mơ cũng không dám thấy
Chương Quyển 4 - 149: Cậu rất đặc biệt
Chương Quyển 4 - 150: Suy nghĩ cho tương lai
Chương Quyển 4 - 151: Phải kiếm bạn gái thôi
Chương Quyển 4 - 152: Đã có điểm
Chương Quyển 4 - 153: Chúng mày chơi lớn rồi
Chương Quyển 4 - 154: Ngô Thì Nhuế bỏ nhà đi
Chương Quyển 4 - 155: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (1)
Chương Quyển 4 - 156: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (2)
Chương Quyển 4 - 157: Tỏa đi muôn phương
Chương Quyển 5 - 158: Khách không mời
Chương Quyển 5 - 159: Chiến tranh ấp ủ
Chương Quyển 5 - 160: Tôi thích phong cách cũ hơn
Chương Quyển 5 - 161: Giải quyết thế nào?
Chương Quyển 5 - 162: Em gái đã lớn
Chương Quyển 5 - 163: 16 triệu USD
Chương Quyển 5 - 164: Sean Paker
Chương Quyển 5 - 165: Không cùng một thế giới
Chương Quyển 5 - 166: Cô gái làm người ta đau đầu
Chương Quyển 5 - 167: Không có phần
Chương Quyển 5 - 168: Giận dỗi?
Chương Quyển 5 - 169: Trẻ con cãi nhau
Chương Quyển 5 - 170: Tiếng còi xe trong đêm
Chương Quyển 5 - 171: Vác đá đập chân mình
Chương Quyển 5 - 172: Của ai to hơn?
Chương Quyển 5 - 173: Mỗi người một nửa
Chương Quyển 5 - 174: Năm mới vui vẻ
Chương Quyển 5 - 175: Đầu năm leo núi
Chương Quyển 5 - 176: Nổi tiếng rồi
Chương Quyển 5 - 177: Có qua có lại
Chương Quyển 5 - 178: Sự cố
Chương Quyển 5 - 179: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương Quyển 5 - 180: Buổi sáng an lành
Chương Quyển 5 - 181: Không cần hướng đạo
Chương Quyển 5 - 182: Muốn 1.5 tỷ không?
Chương Quyển 5 - 183: Hành trình trên đất Mỹ (1)
Chương Quyển 5 - 184: Hành trình trên đất Mỹ (2)
Chương Quyển 5 - 185: Điều kiện đảm bảo
Chương Quyển 5 - 186: Bị lợi dụng
Chương Quyển 5 - 187: Người quen
Chương Quyển 5 - 188: Nhà sáng lập
Chương Quyển 5 - 189: Đồ ngốc
Chương Quyển 5 - 190: Xung đột đạo đức
Chương Quyển 5 - 191: Giải thoát
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Chương Quyển 5 - 193: Nổi loạn lần cuối (2)
Chương Quyển 5 - 194: Đón tiếp
Chương Quyển 5 - 195: Chuẩn bị về trường
Chương Quyển 5 - 196: Vương Bạc mời cơm
Chương Quyển 5 - 197: Bụi bặm lắng xuống (1)
Chương Quyển 5 - 198: Bụi bặm lắng xuống (2)
Chương Quyển 5 - 199: Chuẩn bị trước khi đi
Chương Quyển 5 - 200: Chúng ta lên thôi
Chương Quyển 5 - 201: Đêm nay ở lại
Chương Quyển 5 - 202: Không ngủ được
Chương Quyển 5 - 203: Thay đổi
Chương Quyển 5 - 204: Người nổi tiếng
Chương Quyển 5 - 205: Ngã ngựa
Chương Quyển 5 - 206: Đào tử
Chương Quyển 5 - 207: Trượt rồi
Chương Quyển 5 - 208: Khác người
Chương Quyển 5 - 209: Lời mời
Chương Quyển 5 - 210: Từ chối
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Chương Quyển 5 - 212: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 5 - 213: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 5 - 214: Chuẩn bị thôi việc đi
Chương Quyển 5 - 215: Nói nghe xem
Chương Quyển 5 - 216: Lại gây sóng gió
Chương Quyển 5 - 217: Cuộc sống vẫn tiếp diễn
Chương Quyển 5 - 218: Chuyên gia gây họa
Chương Quyển 5 - 219: You are not alone
Chương Quyển 5 - 220: Đối diện
Chương Quyển 5 - 221: Không phải Đường Vũ
Chương Quyển 5 - 222: Đi dạo trong trường
Chương Quyển 5 - 223: Sợ à?
Chương Quyển 5 - 224: Lâm Lạc Nhiên đun ếch
Chương Quyển 5 - 225: Tán đồng
Chương Quyển 5 - 226: Kỳ nghỉ lễ 1/5
Chương Quyển 5 - 227: Bữa cơm khó khăn
Chương Quyển 5 - 228: Tình yêu của Lý Hàn
Chương Quyển 5 - 229: Tấm thiếp màu vàng (1)
Chương Quyển 5 - 230: Tấm thiếp màu vàng (2)
Chương Quyển 6 - 231: Tai nạn xe (2)
Chương Quyển 6 - 232: Tai nạn xe (3)
Chương Quyển 6 - 233: Con trai phó thị trưởng Tô
Chương Quyển 6 - 234: Trình Thụy Niên
Chương Quyển 6 - 235: Thích bao che
Chương Quyển 6 - 236: Không có mắt à?
Chương Quyển 6 - 237: Tiểu tình lữ (1)
Chương Quyển 6 - 238: Tiểu tình lữ (2)
Chương Quyển 6 - 239: Ngây ngây ngốc ngốc (1)
Chương Quyển 6 - 240: Ngây ngây ngốc ngốc (2)
Chương Quyển 6 - 241: Ngây ngây ngốc ngốc (3)
Chương Quyển 6 - 242: Ngây ngây ngốc ngốc (4)
Chương Quyển 6 - 243: Mở rộng thành quả (1)
Chương Quyển 6 - 244: Mở rộng thành quả (2)
Chương Quyển 6 - 245: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (1)
Chương Quyển 6 - 246: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
Chương Quyển 6 - 247: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (3)
Chương Quyển 6 - 248: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ
Chương Quyển 6 - 249: Trở tay không kịp (1)
Chương Quyển 6 - 250: Trở tay không kịp (2)
Chương Quyển 6 - 251: Ai thương cho ai
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Chương Quyển 6 - 253: Đều là hoa có chủ
Chương Quyển 6 - 254: Chồng vay vợ trả
Chương Quyển 6 - 255: Sấm nổ chớp giật (1)
Chương Quyển 6 - 256: Sấm nổ chớp giật (2)
Chương Quyển 6 - 257: Điên cuồng
Chương Quyển 6 - 258: Đêm không ngủ (1)
Chương Quyển 6 - 259: Đêm không ngủ (2)
Chương Quyển 6 - 260: Tằng Kha chọn con dâu
Chương Quyển 6 - 261: Năm nay là năm nào
Chương Quyển 6 - 262: Không gặp
Chương Quyển 6 - 263: Sắp có biến
Chương Quyển 6 - 264: Chạm mặt (1)
Chương Quyển 6 - 265: Đổ vỡ
Chương Quyển 6 - 266: Làm đi
Chương Quyển 6 - 267: Chuyện ý nghĩa nhất
Chương Quyển 6 - 268: Diễn biến bất ngờ
Chương Quyển 6 - 269: Nói chuyện riêng
Chương Quyển 6 - 270: Tia sáng
Chương Quyển 6 - 271: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 6 - 272: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 6 - 273: Oan gia hẹp lộ (3)
Chương Quyển 6 - 274: Oan gia hẹp lộ (4)
Chương Quyển 6 - 275: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (1)
Chương Quyển 6 - 276: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (2)
Chương Quyển 6 - 277: Chưa chịu thôi
Chương Quyển 6 - 278: Nghỉ một chút ăn cơm mới ngon
Chương Quyển 6 - 279: Tôi tới đón cô ấy (1)
Chương Quyển 6 - 280: Tôi tới đón cô ấy (2)
Chương Quyển 6 - 281: Xòe bài
Chương Quyển 6 - 282: Một nước không có hai vua (1)
Chương Quyển 6 - 283: Một nước không có hai vua (2)
Chương Quyển 6 - 284: Bạn và địch
Chương Quyển 6 - 285: Lựa chọn?
Chương Quyển 6 - 286: Làm tốt hơn tưởng tượng
Chương Quyển 6 - 287: Một năm nữa
Chương Quyển 6 - 288: Cảm kíc
Chương Quyển 6 - 289: Gặp lại không còn như xưa nữa (1)
Chương Quyển 6 - 290: Gặp lại không còn như xưa nữa (2)
Chương Quyển 6 - 291: Gặp lại không còn như xưa nữa (3)
Chương Quyển 6 - 292: Gặp lại không còn như xưa nữa (4)
Chương Quyển 6 - 293: Người chiến thắng
Chương Quyển 6 - 294: Muốn say một trận
Chương Quyển 6 - 295: Gió chuyển mây vần (1)
Chương Quyển 6 - 296: Gió chuyển mây vần (2)
Chương Quyển 6 - 297: Muốn quên cũng không được
Chương Quyển 6 - 298: Như lần đầu
Chương Quyển 6 - 299: Buổi diễn giảng được mong đợi (1)
Chương Quyển 6 - 300: Buổi diễn giảng được mong đợi (2)
Chương Quyển 6 - 301: Buổi diễn giảng được mong đợi (3)
Chương Quyển 6 - 302: Đối đáp (1)
Chương Quyển 6 - 303: Đối đáp (2)
Chương Quyển 6 - 304: Đối đáp (3)
Chương Quyển 6 - 305: Đối đáp (4)
Chương Quyển 6 - 306: Gây áp lực
Chương Quyển 6 - 307: Cơn mưa bất chợt (1)
Chương Quyển 6 - 308: Cơn mưa bất chợt (2)
Chương Quyển 6 - 309: Cơn mưa bất chợt (3)
Chương Quyển 6 - 310: Quần ma loạn vũ (1)
Chương Quyển 6 - 311: Quần ma loạn vũ (2)
Chương Quyển 6 - 312: Quần ma loạn vũ (3)
Chương Quyển 6 - 313: Quá khứ của Vương Thanh
Chương Quyển 6 - 314: Quyết định
Chương Quyển 6 - 315: Đối đầu
Chương Quyển 6 - 316: Loạn càng thêm loạn (1)
Chương Quyển 6 - 317: Loạn càng thêm loạn (2)
Chương Quyển 6 - 318: Tính toán
Chương Quyển 6 - 319: Thế giới thật nhỏ
Chương Quyển 6 - 320: Rụt tay và nắm tay
Chương Quyển 6 - 321: Không dễ thế được
Chương Quyển 6 - 322: Tiến tới
Chương Quyển 6 - 323: Phúc lợi
Chương Quyển 6 - 324: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (1)
Chương Quyển 6 - 325: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (2)
Chương Quyển 6 - 326: Phục kích (1)
Chương Quyển 6 - 327: Phục kích (2)
Chương Quyển 6 - 328: Bánh xe vận mệnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp