Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cũng chỉ một thoáng, vị tổng giám đốc coi như không có chuyện gì tiếp tục phát biểu, cô gái phòng tài vụ vội vàng vẫy tay gọi vũ cảnh phụ trách hiện trường tới.
Đám tiểu bối đi cùng trưởng bối của mình thấy Tô Xán xen ngang thì hứng thú hẳn lên, bọn họ đi cùng trưởng bối khô khan cả ngày rồi, lúc này thấy Tô Xán lớ ngớ sau lưng tổng giám đốc đi ra, sau đó trố mắt luống cuống đứng đó đều không nhịn được cười, đây là chuyện thú vị nhất trong ngày hôm nay.
Kỳ thực trong mắt các nhân vật lớn loại chuyện nhỏ này chẳng đáng là gì, họ đoán chừng là con của nhân viên nào đó trong cuộc chiêu đãi thôi, không ai chú ý chi tiết nhỏ này, thế nhưng họ cũng đều hiểu cha mẹ đứa bé này sau buổi tiếp đãi thế nào cũng bị khai trừ, đó cũng là điều họ không bận tâm.
Nhưng một số người tâm tình không thể thoải mái.
Trước khi hai vũ cảnh tới chỗ Tô Xán, trong đám người tiếp đãi có náo động nhỏ, quần jean xanh nhạt, T-shirt bó người Lâm Lạc Nhiên bộ dạng cô thiếu nữ ngoan hiền đi ra, tóc không buộc đuôi ngựa như ở trường, suối tóc suôn mêm buông xuống vai, tới trước mặt Tô Xán, đôi mắt đặc biệt to chớp chớp:
- Tô Xán, tới tìm mình hả? Tốt quá, hôm nay buồn chết đi được.
Thế là náo động nhỏ thành tiếng cười rộ lên, không khí chuyển biến đột ngột, tương phản mà tự nhiên, hóa giải sự lúng túng vừa rồi.
Ít tuổi luôn có lợi thế.
Không ít người nhìn về phía Lâm Sở:
- Đứa cháu gái này của anh tính giống hệt cha nó, rất là thẳng thắn.
Có người cười:
- Bạn trai à? Tiểu Nhiên động lòng xuân rồi.
Một số ít người trẻ tuổi chú ý Lâm Lạc Nhiên suốt cả ngày đợi cơ hội tiếp cận vào bữa tiệc liên hoan thất vọng.
Đương nhiên cũng có người hứng thú với Tô Xán.
Viên tổng giám đốc lau mồ hôi, không khí chuyển biến như thế ông ta nào không biết thuận thế mau chóng kết thúc bài phát biểu, mời bí thư thành ủy lên nói chuyện.
- Vương Lão Tam không tới à?
Một nam tử trung niên bên cạnh Lâm Sở hỏi nhỏ, Lâm Sở nhìn Vương Uy Uy trong đám tiểu bối:
- Ông ta đi câu cá, chúng ta đừng kinh động tới ông ta nữa.
Lâm Lạc Nhiên đi ra giải vây cho Tô Xán một phen chấn động, vị đại tiểu thư Lâm gia này không dễ tiếp xúc, rất nhiều quan viên biết con cái mình tới bắt chuyện người ta đều không thèm để ý, cái vòng tròn của Vương Uy Uy không phải dễ dàng vào được, một số cán bộ thành phố bỏ ý nghĩ quá phận.
Ai mà ngờ tự nhiên có một thiến niên xen vào, làm cô tiểu thư trước giờ mặt luôn hờ hững lại dùng ngữ khí thân thiết như vậy nói chuyện, tình hình trở nên vi diệu.
Lại nhìn sang Vương Uy Uy, Lâm Trứu Vũ đều đưa tay ra hiệu với Tô Xán, không khỏi lấy làm lạ.
Nhìn ra được Lâm Lạc Nhiên thực sự vui mừng vì mình tới, đoán chừng ở cái khách sạn nghỉ dưỡng này làm cô gái hoạt bát ưa chuyện này sắp buồn chán tới sinh bệnh rồi, nghĩ tới đó Tô Xán cười méo xẹo, nhìn ánh mắt Vương Uy Uy và Lâm Trứu Vũ thì biết, mình sắp thành từ đại diện cho "trò vui" của bọn họ.
Vương Uy Uy giống anh em họ Lâm, rất dễ gần, con cháu cán bộ thi thoảng tới trò chuyện với hắn, người xun xoe, người tỏ vẻ lão thành, tuổi lớn tuổi nhỏ đều có hết, Vương Uy Uy đều vui vẻ đáp lại. Lâm Trứu Vũ bị cha mình Lâm Sở trông coi, không thoát thân được, ra sức ra hiệu với Tô Xán, khi đi qua bên cạnh y còn không quên nói một câu:
- Cậu chơi với Lạc Nhiên trước, tôi tới muộn chút.
Sau đó bị cha hắn trừng mắt một cái, lập tức ngoan như chim cút.
Tô Xán trông cảnh đó thì buồn cười lắm, Lâm Trứu Vũ thường ngày rất ngông nghênh không coi ai ra gì, ai có thể tưởng tượng trước mặt trưởng bối lại như gà con. Lâm Sở là người khiêm tốn hiền hòa, có vài phần trí thức sách vở, xong với đứa con trai này lại cực kỳ nghiêm khắc.
Đợi mọi người đi cả vào sảnh hội nghị, Lâm Lạc Nhiên kéo Tô Xán ra sân sau khách sạn.
Giữa thảm cỏ miên man dọn ra một cái sân, có phông màn chiếu phim lộ thiên, gần hồ có giả sơn và chòi nghỉ theo kiểu cổ, liễu xanh rủ bóng, gió mát vờn mặt.
Lâm Lạc Nhiên tới phòng quản lý lấy bóng rổ tới, thay cả quần áo vận động, tóc cột đuôi ngựa quen thuộc, chiếc áo ba lỗ màu tím nhạt ôm sát người, thoải mái khoe cánh tay trần làn da trắng hồng hào khỏe khoắn, đồi ngực vượt quá quy mô thiếu nữ chẳng biết độn gì bên trong không vươn cao ngất, chiếc quần bó lấy b* m*ng tròn trịa và cặp đùi tràn đầy sức sống, làm người ta thực sự chỉ muốn đưa tay thử sự co dãn dưới lớp quần mỏng manh đó.
Tô Xán nuốt nước bọt nghĩ, mình quả thực không đi uổng chuyến này. Lâm Lạc Nhiên không biết Tô Xán đang tăm tia mông ngực mình, đang làm động tác khởi động, sau đó nhảy lên, quả bóng rời tay vẽ vòng tròn rơi xuống rổ, "pang", trúng vành rổ không vào.
Thè lưỡi làm vẻ mặt đáng yêu:
- May mà họ vào phòng hội nghị hết rồi, bạn không biết chán thế nào đâu.
Tô Xán khó khăn dời mắt khỏi người Lâm Lạc Nhiên, nhớ tới lúc nhỏ theo cha mẹ tới đơn vị liên hoan, cùng Tiết Dịch Dương, Lưu Duệ bày đủ trò, chuyện nổ pháp dọa gả làm không ít, có điều bọn họ tới những nhà hàng thường, khác hẳn với nơi sang trọng này, nơi thế này tất nhiên không cho đùa nghịch như vậy.
Cuộc sống của Lâm Lạc Nhiên là thứ Tô Xán không hình dung ra được, Lâm Lạc Nhiên cũng thể biết cuộc sống Tô Xán.
- Mình không thể nói cho bạn biết là kỹ xảo gì, chỉ lấy kinh nghiệm mà nói thôi, quan trọng nhất là chắc chắn, không chỉ nói tới động tác, mà nói tới tâm lý nữa, không được nắm vội, phải giữ được tiết tấu. Mình kiến nghị bạn đi xem chơi bóng đường phố, tâm trạng nhàn nhã đó mới càng phát huy được tự nhiên, tìm được cảm giác bóng.
Lâm Lạc Nhiên mau chóng đi vào vai trò huấn luyện viên.
- Mình cứ luyện tập cơ sở đã.
Tô Xán biết đi đâu xem bóng rổ đường phố? Thứ này e một số thành phố lớn có sinh hoạt ưu tú mới vừa ra đời, nhà Tô Xán chỉ có một cái đầu VCD, nhưng cũng chẳng tìm đâu ra đĩa mà xem.
Lâm Lạc Nhiên hơi buồn cười, có điều cũng phải, chưa học đi đã lo học chạy, cái này không gấp được, hôm nay Tô Xán bất ngờ xuất hiện làm cô hơi kích động rồi.
Hai người chơi bóng, tất nhiên Lâm Lạc Nhiên tấn công, còn Tô Xán chuyên tâm phòng thủ, tuy địa điểm thay đổi, có điều vẫn ăn ý giống ở sân trường.
Chẳng bao lâu xung quanh sân có ít người vây quanh xem, tuổi đều chừng mười sáu mười bảy, lớn hơn chút cũng có, chắc là con cháu quan viên vừa mới ở đại sảnh đi ra, chỉ đứng quan sát hai người họ chơi dắt bóng, cướp bóng, vì địa vị siêu nhiên của nhà Lâm Lạc Nhiên và bới chính tính cách không thân thiện của cô, nên không ai tới chơi cùng.
Ngược lại Tô Xán có thể cùng Lâm Lạc Nhiên chơi vui vẻ như thế làm bọn họ rất ghen tị, Lâm Lạc Nhiên lúc ở bên cạnh trưởng bối tĩnh lặng như xử nữ, giờ ra sân bóng lại như thỏ rời hang, rất là kinh ngạc.
Vương Uy Uy và Lâm Trứu Vũ cuối cùng cũng kiếm đượt cơ hội thoát thân ra sân bóng, theo sau là một nam một nữ.
- Đây là Lưu Vũ Nhiên, con trai bí thư Lưu. Đây là Giang Lê, con gái chính ủy Giang.
Vương Uy Uy chỉ đứa con trai mười lăm tuổi và cô bé mười ba tuổi trông có vẻ già dặn giới thiệu, giọng mang chút vẻ chơi đùa, rồi chỉ Tô Xán:
- Đây là Tô Xán.
Lưu Vũ Nhiên rất lễ phép:
- Chào anh Tô Xán.
Giang Lê có ít tính cách tiểu thư, trề môi:
- Kỹ thuật của anh quá nát.
Cả đám cười rộ lên.
- Chào hai em.
Tô Xán cũng cười, chỉ là đứa bé thôi, chưa bị xã hội vấy bẩn thôi, rất đáng yêu.
Vương Uy Uy vỗ vai Tô Xán:
- Chơi game thì cậu khá đấy, nhưng chơi bóng à, ha ha ha, còn phải học nhiều.
Đám tiểu bối đi cùng trưởng bối của mình thấy Tô Xán xen ngang thì hứng thú hẳn lên, bọn họ đi cùng trưởng bối khô khan cả ngày rồi, lúc này thấy Tô Xán lớ ngớ sau lưng tổng giám đốc đi ra, sau đó trố mắt luống cuống đứng đó đều không nhịn được cười, đây là chuyện thú vị nhất trong ngày hôm nay.
Kỳ thực trong mắt các nhân vật lớn loại chuyện nhỏ này chẳng đáng là gì, họ đoán chừng là con của nhân viên nào đó trong cuộc chiêu đãi thôi, không ai chú ý chi tiết nhỏ này, thế nhưng họ cũng đều hiểu cha mẹ đứa bé này sau buổi tiếp đãi thế nào cũng bị khai trừ, đó cũng là điều họ không bận tâm.
Nhưng một số người tâm tình không thể thoải mái.
Trước khi hai vũ cảnh tới chỗ Tô Xán, trong đám người tiếp đãi có náo động nhỏ, quần jean xanh nhạt, T-shirt bó người Lâm Lạc Nhiên bộ dạng cô thiếu nữ ngoan hiền đi ra, tóc không buộc đuôi ngựa như ở trường, suối tóc suôn mêm buông xuống vai, tới trước mặt Tô Xán, đôi mắt đặc biệt to chớp chớp:
- Tô Xán, tới tìm mình hả? Tốt quá, hôm nay buồn chết đi được.
Thế là náo động nhỏ thành tiếng cười rộ lên, không khí chuyển biến đột ngột, tương phản mà tự nhiên, hóa giải sự lúng túng vừa rồi.
Ít tuổi luôn có lợi thế.
Không ít người nhìn về phía Lâm Sở:
- Đứa cháu gái này của anh tính giống hệt cha nó, rất là thẳng thắn.
Có người cười:
- Bạn trai à? Tiểu Nhiên động lòng xuân rồi.
Một số ít người trẻ tuổi chú ý Lâm Lạc Nhiên suốt cả ngày đợi cơ hội tiếp cận vào bữa tiệc liên hoan thất vọng.
Đương nhiên cũng có người hứng thú với Tô Xán.
Viên tổng giám đốc lau mồ hôi, không khí chuyển biến như thế ông ta nào không biết thuận thế mau chóng kết thúc bài phát biểu, mời bí thư thành ủy lên nói chuyện.
- Vương Lão Tam không tới à?
Một nam tử trung niên bên cạnh Lâm Sở hỏi nhỏ, Lâm Sở nhìn Vương Uy Uy trong đám tiểu bối:
- Ông ta đi câu cá, chúng ta đừng kinh động tới ông ta nữa.
Lâm Lạc Nhiên đi ra giải vây cho Tô Xán một phen chấn động, vị đại tiểu thư Lâm gia này không dễ tiếp xúc, rất nhiều quan viên biết con cái mình tới bắt chuyện người ta đều không thèm để ý, cái vòng tròn của Vương Uy Uy không phải dễ dàng vào được, một số cán bộ thành phố bỏ ý nghĩ quá phận.
Ai mà ngờ tự nhiên có một thiến niên xen vào, làm cô tiểu thư trước giờ mặt luôn hờ hững lại dùng ngữ khí thân thiết như vậy nói chuyện, tình hình trở nên vi diệu.
Lại nhìn sang Vương Uy Uy, Lâm Trứu Vũ đều đưa tay ra hiệu với Tô Xán, không khỏi lấy làm lạ.
Nhìn ra được Lâm Lạc Nhiên thực sự vui mừng vì mình tới, đoán chừng ở cái khách sạn nghỉ dưỡng này làm cô gái hoạt bát ưa chuyện này sắp buồn chán tới sinh bệnh rồi, nghĩ tới đó Tô Xán cười méo xẹo, nhìn ánh mắt Vương Uy Uy và Lâm Trứu Vũ thì biết, mình sắp thành từ đại diện cho "trò vui" của bọn họ.
Vương Uy Uy giống anh em họ Lâm, rất dễ gần, con cháu cán bộ thi thoảng tới trò chuyện với hắn, người xun xoe, người tỏ vẻ lão thành, tuổi lớn tuổi nhỏ đều có hết, Vương Uy Uy đều vui vẻ đáp lại. Lâm Trứu Vũ bị cha mình Lâm Sở trông coi, không thoát thân được, ra sức ra hiệu với Tô Xán, khi đi qua bên cạnh y còn không quên nói một câu:
- Cậu chơi với Lạc Nhiên trước, tôi tới muộn chút.
Sau đó bị cha hắn trừng mắt một cái, lập tức ngoan như chim cút.
Tô Xán trông cảnh đó thì buồn cười lắm, Lâm Trứu Vũ thường ngày rất ngông nghênh không coi ai ra gì, ai có thể tưởng tượng trước mặt trưởng bối lại như gà con. Lâm Sở là người khiêm tốn hiền hòa, có vài phần trí thức sách vở, xong với đứa con trai này lại cực kỳ nghiêm khắc.
Đợi mọi người đi cả vào sảnh hội nghị, Lâm Lạc Nhiên kéo Tô Xán ra sân sau khách sạn.
Giữa thảm cỏ miên man dọn ra một cái sân, có phông màn chiếu phim lộ thiên, gần hồ có giả sơn và chòi nghỉ theo kiểu cổ, liễu xanh rủ bóng, gió mát vờn mặt.
Lâm Lạc Nhiên tới phòng quản lý lấy bóng rổ tới, thay cả quần áo vận động, tóc cột đuôi ngựa quen thuộc, chiếc áo ba lỗ màu tím nhạt ôm sát người, thoải mái khoe cánh tay trần làn da trắng hồng hào khỏe khoắn, đồi ngực vượt quá quy mô thiếu nữ chẳng biết độn gì bên trong không vươn cao ngất, chiếc quần bó lấy b* m*ng tròn trịa và cặp đùi tràn đầy sức sống, làm người ta thực sự chỉ muốn đưa tay thử sự co dãn dưới lớp quần mỏng manh đó.
Tô Xán nuốt nước bọt nghĩ, mình quả thực không đi uổng chuyến này. Lâm Lạc Nhiên không biết Tô Xán đang tăm tia mông ngực mình, đang làm động tác khởi động, sau đó nhảy lên, quả bóng rời tay vẽ vòng tròn rơi xuống rổ, "pang", trúng vành rổ không vào.
Thè lưỡi làm vẻ mặt đáng yêu:
- May mà họ vào phòng hội nghị hết rồi, bạn không biết chán thế nào đâu.
Tô Xán khó khăn dời mắt khỏi người Lâm Lạc Nhiên, nhớ tới lúc nhỏ theo cha mẹ tới đơn vị liên hoan, cùng Tiết Dịch Dương, Lưu Duệ bày đủ trò, chuyện nổ pháp dọa gả làm không ít, có điều bọn họ tới những nhà hàng thường, khác hẳn với nơi sang trọng này, nơi thế này tất nhiên không cho đùa nghịch như vậy.
Cuộc sống của Lâm Lạc Nhiên là thứ Tô Xán không hình dung ra được, Lâm Lạc Nhiên cũng thể biết cuộc sống Tô Xán.
- Mình không thể nói cho bạn biết là kỹ xảo gì, chỉ lấy kinh nghiệm mà nói thôi, quan trọng nhất là chắc chắn, không chỉ nói tới động tác, mà nói tới tâm lý nữa, không được nắm vội, phải giữ được tiết tấu. Mình kiến nghị bạn đi xem chơi bóng đường phố, tâm trạng nhàn nhã đó mới càng phát huy được tự nhiên, tìm được cảm giác bóng.
Lâm Lạc Nhiên mau chóng đi vào vai trò huấn luyện viên.
- Mình cứ luyện tập cơ sở đã.
Tô Xán biết đi đâu xem bóng rổ đường phố? Thứ này e một số thành phố lớn có sinh hoạt ưu tú mới vừa ra đời, nhà Tô Xán chỉ có một cái đầu VCD, nhưng cũng chẳng tìm đâu ra đĩa mà xem.
Lâm Lạc Nhiên hơi buồn cười, có điều cũng phải, chưa học đi đã lo học chạy, cái này không gấp được, hôm nay Tô Xán bất ngờ xuất hiện làm cô hơi kích động rồi.
Hai người chơi bóng, tất nhiên Lâm Lạc Nhiên tấn công, còn Tô Xán chuyên tâm phòng thủ, tuy địa điểm thay đổi, có điều vẫn ăn ý giống ở sân trường.
Chẳng bao lâu xung quanh sân có ít người vây quanh xem, tuổi đều chừng mười sáu mười bảy, lớn hơn chút cũng có, chắc là con cháu quan viên vừa mới ở đại sảnh đi ra, chỉ đứng quan sát hai người họ chơi dắt bóng, cướp bóng, vì địa vị siêu nhiên của nhà Lâm Lạc Nhiên và bới chính tính cách không thân thiện của cô, nên không ai tới chơi cùng.
Ngược lại Tô Xán có thể cùng Lâm Lạc Nhiên chơi vui vẻ như thế làm bọn họ rất ghen tị, Lâm Lạc Nhiên lúc ở bên cạnh trưởng bối tĩnh lặng như xử nữ, giờ ra sân bóng lại như thỏ rời hang, rất là kinh ngạc.
Vương Uy Uy và Lâm Trứu Vũ cuối cùng cũng kiếm đượt cơ hội thoát thân ra sân bóng, theo sau là một nam một nữ.
- Đây là Lưu Vũ Nhiên, con trai bí thư Lưu. Đây là Giang Lê, con gái chính ủy Giang.
Vương Uy Uy chỉ đứa con trai mười lăm tuổi và cô bé mười ba tuổi trông có vẻ già dặn giới thiệu, giọng mang chút vẻ chơi đùa, rồi chỉ Tô Xán:
- Đây là Tô Xán.
Lưu Vũ Nhiên rất lễ phép:
- Chào anh Tô Xán.
Giang Lê có ít tính cách tiểu thư, trề môi:
- Kỹ thuật của anh quá nát.
Cả đám cười rộ lên.
- Chào hai em.
Tô Xán cũng cười, chỉ là đứa bé thôi, chưa bị xã hội vấy bẩn thôi, rất đáng yêu.
Vương Uy Uy vỗ vai Tô Xán:
- Chơi game thì cậu khá đấy, nhưng chơi bóng à, ha ha ha, còn phải học nhiều.
Đại Niết Bàn
Tác giả: Khảo Ngư
328 chương | 1,606 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thời gian đảo ngược
Chương Quyển 1 - 2: Chỉ là gặp lại
Chương Quyển 1 - 3: Chỉ là gặp lại (2)
Chương Quyển 1 - 4: Bí tịch tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 1 - 5: Món gà hầm nấm hương
Chương Quyển 1 - 6: Linh hồn trở lại
Chương Quyển 1 - 7: Chém ma diệt quỷ
Chương Quyển 1 - 8: Gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 1 - 9: Truyền giấy đưa tin
Chương Quyển 1 - 10: Bạn khác rồi
Chương Quyển 1 - 11: Đường Vũ đợi ai?
Chương Quyển 1 - 12: Hẹn gặp lại
Chương Quyển 1 - 13: Gia đình tụ hội
Chương Quyển 1 - 14: Treo thưởng
Chương Quyển 1 - 15: Phải cố gắng hết sức
Chương Quyển 1 - 16: Bảo vệ vinh dự tập thể
Chương Quyển 1 - 17: Cô gái tên Lạc Nhiên
Chương Quyển 1 - 18: Móc mắt cho bây giờ
Chương Quyển 1 - 19: Cao thủ
Chương Quyển 1 - 20: Trước giờ quyết chiến
Chương Quyển 1 - 21: Cuối Cùng Cũng Bắt Đầu
Chương Quyển 1 - 22: Boss Đầu Tiên
Chương Quyển 1 - 23: Bạn Cờ
Chương Quyển 1 - 24: Hạnh Phúc Phải Nắm Trong Tay Mình
Chương Quyển 1 - 25: Do It For Your Never Do
Chương Quyển 1 - 26: Tôi Tin
Chương Quyển 1 - 27: Tô Xán Nổi Điên
Chương Quyển 1 - 28: Bị Cấm Túc
Chương Quyển 1 - 29: Có Kết Quả Rồi
Chương Quyển 1 - 30: Chẳng Kịp Bi Thương Cho Ai
Chương Quyển 1 - 31: Suýt Mất 200.000
Chương Quyển 1 - 32: Tằng Toàn Minh Mời Rượu
Chương Quyển 1 - 33: Công Chúa Trần Linh San
Chương Quyển 1 - 34: Ai Là Dê Béo?
Chương Quyển 1 - 35-36: Hoàng Tử Hay Ăn Mày?
Chương Quyển 2 - 36: Chuyện Người Lớn
Chương Quyển 1 - 37: Đời Như Kịch, Kịch Như Đời
Chương Quyển 1 - 38: Dạy Bảo
Chương Quyển 1 - 39: Cải Biến Tư Duy
Chương Quyển 1 - 40: Chết Chùm
Chương Quyển 1 - 41: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Chương Quyển 1 - 43: Tác Giả Nhỏ
Chương Quyển 1 - 44: Thế Giới Mới
Chương Quyển 2 - 45: Hối Hận Ư?
Chương Quyển 2 - 46: Hết Nợ
Chương Quyển 2 - 47: Vấn Đề Của Cty Công Trình Số Bốn
Chương Quyển 2 - 48: Lớ Ngớ
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Chương Quyển 2 - 50: Kỹ thuật hạng ba (2)
Chương Quyển 2 - 51: Chị Em
Chương Quyển 2 - 52: Không Vừa Mắt
Chương Quyển 2 - 53: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 54: Đối diện
Chương Quyển 2 - 55: Đối Diện (2)
Chương Quyển 2 - 56: Năm 1998 Sắp Trôi Đi
Chương Quyển 2 - 57: Thích ghét thì ghét
Chương Quyển 2 - 58: Công chúa trở lại
Chương Quyển 2 - 59: Ba nhát dao (1)
Chương Quyển 2 - 60: Ba nhát dao (2)
Chương Quyển 2 - 61: Mâu thuẫn leo thang (1)
Chương Quyển 2 - 62: Mâu thuẫn leo thang (2)
Chương Quyển 2 - 63: Anh hùng nhỏ
Chương Quyển 2 - 64: Trái và phải
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Chương Quyển 2 - 66: Đóng và mở
Chương Quyển 3 - 67: Mẹ của Đường Vũ
Chương Quyển 3 - 68: Còn đi xa hơn nữa
Chương Quyển 3 - 69: Nhảy hay không?
Chương Quyển 3 - 70: Kèn hiệu đã thổi
Chương Quyển 3 - 71: Bài này do cháu viết?
Chương Quyển 3 - 72: Không cam tâm
Chương Quyển 3 - 73: Ly biệt (1)
Chương Quyển 3 - 74: Ly biệt (2)
Chương Quyển 3 - 75: Ly biệt (3)
Chương Quyển 3 - 76: Trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 77: Hậu quả khó lường
Chương Quyển 3 - 78: Xảy ra rồi
Chương Quyển 3 - 79: Cuộc chiến của các cô gái
Chương Quyển 3 - 80: Thám hiểm lâu đài cổ
Chương Quyển 3 - 81: Thám hiểm lâu đài cổ (2)
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Chương Quyển 3 - 83: Người quan trọng
Chương Quyển 3 - 84: Không phải vì bạn
Chương Quyển 3 - 85: Phong cốt Nhất Trung
Chương Quyển 3 - 86: Muốn gì?
Chương Quyển 3 - 87: Tôi sẽ làm theo lời cậu
Chương Quyển 3 - 88: Phát biểu
Chương Quyển 3 - 89: Đêm trăng (1)
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Chương Quyển 3 - 91: Hạnh phúc là gì? (1)
Chương Quyển 3 - 92: Hạnh phúc là gì? (2)
Chương Quyển 3 - 93: Lên tỉnh
Chương Quyển 3 - 94: Bắt được rồi (1)
Chương Quyển 3 - 95: Bắt được rồi (2)
Chương Quyển 3 - 96: Ngày càng khó chống đỡ
Chương Quyển 3 - 97: Xem biểu hiện
Chương Quyển 3 - 98: Phong thủy không hợp
Chương Quyển 3 - 99: Bày tỏ
Chương Quyển 3 - 100: Chưa bao giờ nghĩ tới
Chương Quyển 3 - 101: Đôn Hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 102: Đôn Hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 103: Không thể làm khác
Chương Quyển 3 - 104: Tin xấu (1)
Chương Quyển 3 - 105: Tin xấu (2)
Chương Quyển 3 - 106: Hội diễn văn nghệ (1)
Chương Quyển 3 - 107: Hội diễn văn nghệ (2)
Chương Quyển 3 - 108: Không muốn đi
Chương Quyển 3 - 109: Tôi nợ cậu
Chương Quyển 3 - 110: Liệu có gặp được
Chương Quyển 3 - 111: Có một tập đoàn nhỏ
Chương Quyển 3 - 112: Chiến lược đi dây
Chương Quyển 3 - 113: Tiệc chia tay đáng nhớ (1)
Chương Quyển 3 - 114: Tiệc chia tay đáng nhớ (2)
Chương Quyển 3 - 115: Tiệc chia tay đáng nhớ (3)
Chương Quyển 3 - 116: Tiệc chia tay đáng nhớ (4)
Chương Quyển 3 - 117: Công chúa đã biết yêu
Chương Quyển 3 - 118: Không bao giờ quên
Chương Quyển 4 - 119: Hành động thị uy
Chương Quyển 4 - 120: Diễn giảng và học tập
Chương Quyển 4 - 121: Cuộc đời chó má
Chương Quyển 4 - 122: Câu trả lời tuyệt vời
Chương Quyển 4 - 123: Hoàng tử piano
Chương Quyển 4 - 124: Ai đứng đằng sau
Chương Quyển 4 - 125: Chỉ là một bữa cơm
Chương Quyển 4 - 126: Vẫn còn cháu đây
Chương Quyển 4 - 127: Vẫn còn đánh giá thấp
Chương Quyển 4 - 128: Sớm muộn cũng phải đối diện
Chương Quyển 4 - 129: Quan tâm tắc loạn
Chương Quyển 4 - 130: Thế giới của Mục Tuyền
Chương Quyển 4 - 131: Thế giới của Mục Tuyền (2)
Chương Quyển 4 - 132: Bị từ chối rồi
Chương Quyển 4 - 133: Cuộc hẹn ở quán cà phê (1)
Chương Quyển 4 - 134: Cuộc hẹn ở quán cà phê (2)
Chương Quyển 4 - 135: Như bao cặp đôi khác
Chương Quyển 4 - 136: Tên khốn may mắn
Chương Quyển 4 - 137: Lưu danh
Chương Quyển 4 - 138: Màu đen nhé
Chương Quyển 4 - 139: Thời gian dần trôi
Chương Quyển 4 - 140: Hai mẹ con
Chương Quyển 4 - 141: Ngày cuối cùng
Chương Quyển 4 - 142: Tốt nghiệp rồi
Chương Quyển 4 - 143: Tụ hội (1)
Chương Quyển 4 - 144: Tụ hội (2)
Chương Quyển 4 - 145: Mâu thuẫn nội bộ
Chương Quyển 4 - 146: Đàm phán
Chương Quyển 4 - 147: Cô bạn gái không bình thường
Chương Quyển 4 - 148: Mơ cũng không dám thấy
Chương Quyển 4 - 149: Cậu rất đặc biệt
Chương Quyển 4 - 150: Suy nghĩ cho tương lai
Chương Quyển 4 - 151: Phải kiếm bạn gái thôi
Chương Quyển 4 - 152: Đã có điểm
Chương Quyển 4 - 153: Chúng mày chơi lớn rồi
Chương Quyển 4 - 154: Ngô Thì Nhuế bỏ nhà đi
Chương Quyển 4 - 155: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (1)
Chương Quyển 4 - 156: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (2)
Chương Quyển 4 - 157: Tỏa đi muôn phương
Chương Quyển 5 - 158: Khách không mời
Chương Quyển 5 - 159: Chiến tranh ấp ủ
Chương Quyển 5 - 160: Tôi thích phong cách cũ hơn
Chương Quyển 5 - 161: Giải quyết thế nào?
Chương Quyển 5 - 162: Em gái đã lớn
Chương Quyển 5 - 163: 16 triệu USD
Chương Quyển 5 - 164: Sean Paker
Chương Quyển 5 - 165: Không cùng một thế giới
Chương Quyển 5 - 166: Cô gái làm người ta đau đầu
Chương Quyển 5 - 167: Không có phần
Chương Quyển 5 - 168: Giận dỗi?
Chương Quyển 5 - 169: Trẻ con cãi nhau
Chương Quyển 5 - 170: Tiếng còi xe trong đêm
Chương Quyển 5 - 171: Vác đá đập chân mình
Chương Quyển 5 - 172: Của ai to hơn?
Chương Quyển 5 - 173: Mỗi người một nửa
Chương Quyển 5 - 174: Năm mới vui vẻ
Chương Quyển 5 - 175: Đầu năm leo núi
Chương Quyển 5 - 176: Nổi tiếng rồi
Chương Quyển 5 - 177: Có qua có lại
Chương Quyển 5 - 178: Sự cố
Chương Quyển 5 - 179: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương Quyển 5 - 180: Buổi sáng an lành
Chương Quyển 5 - 181: Không cần hướng đạo
Chương Quyển 5 - 182: Muốn 1.5 tỷ không?
Chương Quyển 5 - 183: Hành trình trên đất Mỹ (1)
Chương Quyển 5 - 184: Hành trình trên đất Mỹ (2)
Chương Quyển 5 - 185: Điều kiện đảm bảo
Chương Quyển 5 - 186: Bị lợi dụng
Chương Quyển 5 - 187: Người quen
Chương Quyển 5 - 188: Nhà sáng lập
Chương Quyển 5 - 189: Đồ ngốc
Chương Quyển 5 - 190: Xung đột đạo đức
Chương Quyển 5 - 191: Giải thoát
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Chương Quyển 5 - 193: Nổi loạn lần cuối (2)
Chương Quyển 5 - 194: Đón tiếp
Chương Quyển 5 - 195: Chuẩn bị về trường
Chương Quyển 5 - 196: Vương Bạc mời cơm
Chương Quyển 5 - 197: Bụi bặm lắng xuống (1)
Chương Quyển 5 - 198: Bụi bặm lắng xuống (2)
Chương Quyển 5 - 199: Chuẩn bị trước khi đi
Chương Quyển 5 - 200: Chúng ta lên thôi
Chương Quyển 5 - 201: Đêm nay ở lại
Chương Quyển 5 - 202: Không ngủ được
Chương Quyển 5 - 203: Thay đổi
Chương Quyển 5 - 204: Người nổi tiếng
Chương Quyển 5 - 205: Ngã ngựa
Chương Quyển 5 - 206: Đào tử
Chương Quyển 5 - 207: Trượt rồi
Chương Quyển 5 - 208: Khác người
Chương Quyển 5 - 209: Lời mời
Chương Quyển 5 - 210: Từ chối
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Chương Quyển 5 - 212: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 5 - 213: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 5 - 214: Chuẩn bị thôi việc đi
Chương Quyển 5 - 215: Nói nghe xem
Chương Quyển 5 - 216: Lại gây sóng gió
Chương Quyển 5 - 217: Cuộc sống vẫn tiếp diễn
Chương Quyển 5 - 218: Chuyên gia gây họa
Chương Quyển 5 - 219: You are not alone
Chương Quyển 5 - 220: Đối diện
Chương Quyển 5 - 221: Không phải Đường Vũ
Chương Quyển 5 - 222: Đi dạo trong trường
Chương Quyển 5 - 223: Sợ à?
Chương Quyển 5 - 224: Lâm Lạc Nhiên đun ếch
Chương Quyển 5 - 225: Tán đồng
Chương Quyển 5 - 226: Kỳ nghỉ lễ 1/5
Chương Quyển 5 - 227: Bữa cơm khó khăn
Chương Quyển 5 - 228: Tình yêu của Lý Hàn
Chương Quyển 5 - 229: Tấm thiếp màu vàng (1)
Chương Quyển 5 - 230: Tấm thiếp màu vàng (2)
Chương Quyển 6 - 231: Tai nạn xe (2)
Chương Quyển 6 - 232: Tai nạn xe (3)
Chương Quyển 6 - 233: Con trai phó thị trưởng Tô
Chương Quyển 6 - 234: Trình Thụy Niên
Chương Quyển 6 - 235: Thích bao che
Chương Quyển 6 - 236: Không có mắt à?
Chương Quyển 6 - 237: Tiểu tình lữ (1)
Chương Quyển 6 - 238: Tiểu tình lữ (2)
Chương Quyển 6 - 239: Ngây ngây ngốc ngốc (1)
Chương Quyển 6 - 240: Ngây ngây ngốc ngốc (2)
Chương Quyển 6 - 241: Ngây ngây ngốc ngốc (3)
Chương Quyển 6 - 242: Ngây ngây ngốc ngốc (4)
Chương Quyển 6 - 243: Mở rộng thành quả (1)
Chương Quyển 6 - 244: Mở rộng thành quả (2)
Chương Quyển 6 - 245: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (1)
Chương Quyển 6 - 246: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
Chương Quyển 6 - 247: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (3)
Chương Quyển 6 - 248: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ
Chương Quyển 6 - 249: Trở tay không kịp (1)
Chương Quyển 6 - 250: Trở tay không kịp (2)
Chương Quyển 6 - 251: Ai thương cho ai
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Chương Quyển 6 - 253: Đều là hoa có chủ
Chương Quyển 6 - 254: Chồng vay vợ trả
Chương Quyển 6 - 255: Sấm nổ chớp giật (1)
Chương Quyển 6 - 256: Sấm nổ chớp giật (2)
Chương Quyển 6 - 257: Điên cuồng
Chương Quyển 6 - 258: Đêm không ngủ (1)
Chương Quyển 6 - 259: Đêm không ngủ (2)
Chương Quyển 6 - 260: Tằng Kha chọn con dâu
Chương Quyển 6 - 261: Năm nay là năm nào
Chương Quyển 6 - 262: Không gặp
Chương Quyển 6 - 263: Sắp có biến
Chương Quyển 6 - 264: Chạm mặt (1)
Chương Quyển 6 - 265: Đổ vỡ
Chương Quyển 6 - 266: Làm đi
Chương Quyển 6 - 267: Chuyện ý nghĩa nhất
Chương Quyển 6 - 268: Diễn biến bất ngờ
Chương Quyển 6 - 269: Nói chuyện riêng
Chương Quyển 6 - 270: Tia sáng
Chương Quyển 6 - 271: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 6 - 272: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 6 - 273: Oan gia hẹp lộ (3)
Chương Quyển 6 - 274: Oan gia hẹp lộ (4)
Chương Quyển 6 - 275: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (1)
Chương Quyển 6 - 276: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (2)
Chương Quyển 6 - 277: Chưa chịu thôi
Chương Quyển 6 - 278: Nghỉ một chút ăn cơm mới ngon
Chương Quyển 6 - 279: Tôi tới đón cô ấy (1)
Chương Quyển 6 - 280: Tôi tới đón cô ấy (2)
Chương Quyển 6 - 281: Xòe bài
Chương Quyển 6 - 282: Một nước không có hai vua (1)
Chương Quyển 6 - 283: Một nước không có hai vua (2)
Chương Quyển 6 - 284: Bạn và địch
Chương Quyển 6 - 285: Lựa chọn?
Chương Quyển 6 - 286: Làm tốt hơn tưởng tượng
Chương Quyển 6 - 287: Một năm nữa
Chương Quyển 6 - 288: Cảm kíc
Chương Quyển 6 - 289: Gặp lại không còn như xưa nữa (1)
Chương Quyển 6 - 290: Gặp lại không còn như xưa nữa (2)
Chương Quyển 6 - 291: Gặp lại không còn như xưa nữa (3)
Chương Quyển 6 - 292: Gặp lại không còn như xưa nữa (4)
Chương Quyển 6 - 293: Người chiến thắng
Chương Quyển 6 - 294: Muốn say một trận
Chương Quyển 6 - 295: Gió chuyển mây vần (1)
Chương Quyển 6 - 296: Gió chuyển mây vần (2)
Chương Quyển 6 - 297: Muốn quên cũng không được
Chương Quyển 6 - 298: Như lần đầu
Chương Quyển 6 - 299: Buổi diễn giảng được mong đợi (1)
Chương Quyển 6 - 300: Buổi diễn giảng được mong đợi (2)
Chương Quyển 6 - 301: Buổi diễn giảng được mong đợi (3)
Chương Quyển 6 - 302: Đối đáp (1)
Chương Quyển 6 - 303: Đối đáp (2)
Chương Quyển 6 - 304: Đối đáp (3)
Chương Quyển 6 - 305: Đối đáp (4)
Chương Quyển 6 - 306: Gây áp lực
Chương Quyển 6 - 307: Cơn mưa bất chợt (1)
Chương Quyển 6 - 308: Cơn mưa bất chợt (2)
Chương Quyển 6 - 309: Cơn mưa bất chợt (3)
Chương Quyển 6 - 310: Quần ma loạn vũ (1)
Chương Quyển 6 - 311: Quần ma loạn vũ (2)
Chương Quyển 6 - 312: Quần ma loạn vũ (3)
Chương Quyển 6 - 313: Quá khứ của Vương Thanh
Chương Quyển 6 - 314: Quyết định
Chương Quyển 6 - 315: Đối đầu
Chương Quyển 6 - 316: Loạn càng thêm loạn (1)
Chương Quyển 6 - 317: Loạn càng thêm loạn (2)
Chương Quyển 6 - 318: Tính toán
Chương Quyển 6 - 319: Thế giới thật nhỏ
Chương Quyển 6 - 320: Rụt tay và nắm tay
Chương Quyển 6 - 321: Không dễ thế được
Chương Quyển 6 - 322: Tiến tới
Chương Quyển 6 - 323: Phúc lợi
Chương Quyển 6 - 324: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (1)
Chương Quyển 6 - 325: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (2)
Chương Quyển 6 - 326: Phục kích (1)
Chương Quyển 6 - 327: Phục kích (2)
Chương Quyển 6 - 328: Bánh xe vận mệnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp