Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lâm Lạc Nhiên mặc chiếc quần vải vừa người, một chiếc sơ mi hạt dẻ ưu nhã, áo jacket trắng khoác bên ngoài, đội mỹ lưỡi chai xinh đẹp có thêu số 24 màu tím, càng làm tôn lên khuôn mặt má hồng môi đỏ dưới mũ. Kết thúc kỳ thi của lớp bồi dưỡng kỳ nghỉ, cô xách rương hành lý đã chuẩn bị sẵn cùng bạn bè trong lớp tạm biệt, rời trường Đại học Bắc Kinh.
- Lâm Lạc Nhiên, Tiểu Lâm...
Đằng sau có người gọi, quay lại thấy một nam tử mặt mũi đường hoàng vượt mọi người đi nhanh tới.
Nam tử này là bạn học lớp bồi dưỡng của Lâm Lạc Nhiên, đã tốt nghiệp Bắc Đại, 28 tuổi, bối cảnh gia đình cũng tốt, hiện là cán bộ cấp khoa ở bộ ủy TW, là nhân vật sôi nổi có tiếng nói trong lớp. Nhìn thấy Lâm Lạc Nhiên quay lại, không khí xung quanh vì cái xoay người này mà xao động theo, vốn ôm cây đợi thỏ có chút khẩn trương, bây giờ đối diện với Lâm Lạc Nhiên, tim càng đập mạnh, đúng là cô gái họa hại chúng sinh.
- May mà gặp được em, định đi luôn sao? Hôm nay thế nào cả lớp cũng phải tụ tập ăn bữa cơm kỷ niệm chứ?
Nam tử nhanh chóng trấn định lại đưa ngón tay chỉ đám đông:
- Em không được đi, bao nhiêu người đang đợi đấy.
- Vì chuyện này sao?
Lâm Lạc Nhiên chớp đôi mắt to tròn như mắt mèo, cười ngây thơ nói:
- Yên tâm, em đã nói với mọi người rồi, không tham gia được bữa cơm liên hoan, mọi người rất tốt, còn bảo em con gái nên cẩn thận, phải đề phòng những kẻ muốn thừa cơ thân cận...
- Cái này...
Nam tử đó nghẹn cứng luôn, thường ngày có mồm mép múa may như vậy lúc này lại không nói được gì.
- Không còn chuyện gì nữa thì em đi đây.
Lâm Lạc Nhiên híp mắt cười, vẫy vẫy tay:
- Ít nhất em phải để lại phương thức liên hệ chứ, sau này mọi người còn giúp đỡ nhau.
Nam tử dùng nỗ lực cuối cùng nói, hắn có cảm giác cô gái này đi, sẽ chứ bóng hồng thoáng qua trong sinh mệnh, mãi mãi không gặp được nữa:
Làm hắn mừng rỡ là Lâm Lạc Nhiên dừng lại, đầu hơi ngoẹo sang bên làm bộ ngẫm nghĩ, động tác đó trong mắt hắn sao mê người như vậy. Sau đó Lâm Lạc Nhiên lấy trong túi ra cái bút, miệng ngậm nắp bút, nam tử vội vàng đưa tay, Lâm Lạc Nhiên viết lên tay hắn, chỉ hơi chạm vào tay cô, hắn cảm thấy người lâng lâng.
Lâm Lạc Nhiên viết hàng sỗ "516159487" lên tay hắn, sau đó cười tươi như hoa, nói:
- Em đi đây.
Nhìn theo bóng lưng Lâm Lạc Nhiên rời khỏi cổng trường, nam tử lẩm nhẩm số điện thoại, cảm giác có được số điện thoại này còn khó khăn hơn cả xin chữ ký lãnh đạo, chỉ sợ không may mồ hôi hay gì đó làm mờ đi chữ này, vừa lẩm nhẩm ghi nhớ trong lòng, vừa lưu lại vào di động.
- 51.. 61... 59487.
- 5 1 6 1.... 5 9 4 8 7.
Càng lẩm nhẩm hắn càng thấy con số này đó có gì đó kỳ quái, cuối cùng tỉnh ngộ ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng hình xinh đẹp đã rời xa, thừ mặt ra một lúc rồi bật cười, đuổi theo cũng vô vọng, cuối cùng đã hiểu được thế nào là chỉ có thể gặp chẳng thể cầu.
*** Nếu tôi để lại (số điện thoại), thì tôi là con ngốc.
Nam tử rầu rĩ quay về, người bạn trong lớp bồi dưỡng cười trêu:
- Thất bại thảm hại rồi chứ gì? Đã bảo mà, Lâm Lạc Nhiên sao có thể bị chinh phục đơn giản như thế, nếu không cô gái như vậy sớm có hộ hoa sứ giả kè kè bên cạnh rồi.
Lớp học này đa phần tuổi từ 22 tới 30, gần tốt nghiệp hoặc là đã tốt nghiệp đi làm, Lâm Lạc Nhiên là người ít tuổi nhất, ngay từ khi vào lớp đã khiến một số thanh niên còn độc thân nảy ra tham vọng chinh phục. Nhưng tới ngày cuối cùng dù tặng hoa, lái xe theo đuổi, chỉ mong được số điện thoại mà không ích gì.
Điện thoại vang lên, nam tử nhận máy, là giọng người bạn với giọng điệu y hệt:
- Thất bại rồi chứ gì, vậy tới tôi nhé, đã nhường cậu đi trước, sau này đừng có trách tôi vung đao đoạt tình. Tôi hành động đây, người anh em đợi chúc phúc cho tôi đi...
Hôm nay là ngày cuối cùng tất nhiên là có nhiều người phát động tấn công liều chết.
Lâm Lạc Nhiên rời khỏi cổng trường, một chiếc Mercedes việt dã đỗ lại trước mặt cô, cửa mở ra, một nam tử để râu rất phong cách đi xuống nói:
- Lạc Nhiên, không tham gia liên hoan à? Anh cũng không đi, em đi đâu, anh đưa đi.
Nam tử này ngay từ khi Lâm Lạc Nhiên vào lớp đã công khai ý đồ theo đuổi, hai bên khá thân thuộc rồi, mặc dù tới nay chưa có số điện thoại chưa biết Lâm Lạc Nhiên ở đâu, nhưng từng mời được Lâm Lạc Nhiên đi uống cà phê sau khi tan học, thế là tiến xa hơn người khác.
Lâm Lạc Nhiên mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ lại, nói:
- Cho em tới đường Cương Sơn.
Đám người đang đợi xem trò vui tức thì trố mắt.
Nam tử kia cũng không nghĩ đơn giản như vậy, chưa định thần lại thì Lâm Lạc Nhiên đã vào xe mình rồi, đầu óc hơi đoản mạch, cầm vô lăng mới nhớ ra:
- Đi đâu nhỉ?
- Anh cứ lái đi.
Lâm Lạc Nhiên mỉm cười:
- Em sẽ chỉ đường.
Nam tử tức thì nổ máy, đạp ga, nghĩ tới vẻ mặt đám người đang nhìn mình, ngực ưỡn cao vì kiêu ngạo.
Lâm Lạc Nhiên ngồi ở ghế phụ lái, tay khoanh trước ngực, cơ thể mang đường cong ưu mỹ tràn trề nhựa sống thanh xuân làm nam tử không kìm được liếc mấy cái, gần trong gang tấc, đây là chiến tích vĩ đại, có thể lưu vào trong sử sách rồi.
Có lẽ nhiều năm sau trong ảnh chụp chung của lớp bồi dưỡng sẽ viết câu này: Tháng 1 năm 2003, Trương Quốc Lập và Lâm Lạc Nhiên tương ngộ tương tri ngày kết thúc khóa bồi dưỡng thứ XX đại học Bắc Kinh.
Máu chó như phim Hàn.
Lúc này người anh em trùng tên với đạo điễn, diễn viên nổi tiếng ấy đang phấn khích lái xe, trên đường đi lấy hết bản lĩnh toàn thân thể hiện sức hút, phong cách, tính cách kiến thức rộng lớn của mình, thầm nghĩ cho dù là một nữ thần cũng bị mình làm ngây ngất rồi, Lâm Lạc Nhiên thi thoảng cười khúc khích, làm hắn nhìn ngất ngây, xe đi qua vành đai số năm, vượt qua cầu Ngũ Nguyên, dọc đường Kinh Thuận, tới thị trần Thiên Trúc, vượt cầu Hoa Nghị tới được đường Cương Sơn.
Khi Lâm Lạc Nhiên bảo dừng xe, người anh em này mới tỉnh ngộ:
- Đây chẳng phải sân bay sao?
- Đúng thế, em đi ăn Tết cùng bạn trai đây, cám ơn anh.
Lâm Lạc Nhiên cúi đầu cám ơn cực kỳ chân tay, sau đó vẫy tay tạm biệt, để lại người anh em chết đứng tại chỗ.
Cuộc đời thực sự máu chó hơn cả phim Hàn.
Lâm Lạc Nhiên đi vào sân bay, kiểm tra vé, tới phòng chờ, gọi điện thoại tới nhà Đường Vũ, ngồi ôm hành lý một góc, lúc sau di động lại vang lên.
Là điện thoại của Vương Uy Uy gọi tới:
- Lạc Nhiên, anh hiểu em nôn nóng muốn gặp mặt tình lang, nhưng em không nói một câu cho anh leo cây là thế nào hả? Xe của anh đợi nửa ngày trời, kết quả em ra ngoài không nói câu nào đã lên xe người khác, em là con yêu tinh ngàn năm, đừng có đi họa hại người xa lạ nữa được không. Được rồi, nói thế thôi, lên đường bình an, gặp Tô Xán hỏi thăm hộ anh một câu.
- Vương Uy Uy, anh nói...
Lâm Lạc Nhiên định phản kích nhưng Vương Uy Uy cao tay hơn tắt máy rồi, làm cô tức càng hông.
Có điều ở trường hợp công cộng, Lâm Lạc Nhiên không thể làm chuyện thiếu thục nữ được, chỉ đành hậm hực ngồi đó, trong lòng dẫm đạp Vương Uy Uy vô số lần, nhưng gò má thì đỏ rực:
- Cái gì mà nôn nóng muốn gặp tình lang chứ.
- Hành khách chú ý, chuyến bay c* 8888 tới thành phố Dung Thành bắt đầu lên máy bay, xin quý xếp hàng ở cổng số....
Giọng nữ êm dịu từ loa vang lên.
Lâm Lạc Nhiên ngẩng đầu đứng bật dậy, đôi mắt long lanh như hắc bảo thạch, đi vô vàn chuyến bay qua nhiều nơi rồi, nhưng lúc này tâm tình cô lại có chút chờ mong và kích động, di động trong tay đang dừng ở danh bạ ở dòng ghi "Tô đại sắc lang", lẩm nhẩm " Tôi tới đây."
- Lâm Lạc Nhiên, Tiểu Lâm...
Đằng sau có người gọi, quay lại thấy một nam tử mặt mũi đường hoàng vượt mọi người đi nhanh tới.
Nam tử này là bạn học lớp bồi dưỡng của Lâm Lạc Nhiên, đã tốt nghiệp Bắc Đại, 28 tuổi, bối cảnh gia đình cũng tốt, hiện là cán bộ cấp khoa ở bộ ủy TW, là nhân vật sôi nổi có tiếng nói trong lớp. Nhìn thấy Lâm Lạc Nhiên quay lại, không khí xung quanh vì cái xoay người này mà xao động theo, vốn ôm cây đợi thỏ có chút khẩn trương, bây giờ đối diện với Lâm Lạc Nhiên, tim càng đập mạnh, đúng là cô gái họa hại chúng sinh.
- May mà gặp được em, định đi luôn sao? Hôm nay thế nào cả lớp cũng phải tụ tập ăn bữa cơm kỷ niệm chứ?
Nam tử nhanh chóng trấn định lại đưa ngón tay chỉ đám đông:
- Em không được đi, bao nhiêu người đang đợi đấy.
- Vì chuyện này sao?
Lâm Lạc Nhiên chớp đôi mắt to tròn như mắt mèo, cười ngây thơ nói:
- Yên tâm, em đã nói với mọi người rồi, không tham gia được bữa cơm liên hoan, mọi người rất tốt, còn bảo em con gái nên cẩn thận, phải đề phòng những kẻ muốn thừa cơ thân cận...
- Cái này...
Nam tử đó nghẹn cứng luôn, thường ngày có mồm mép múa may như vậy lúc này lại không nói được gì.
- Không còn chuyện gì nữa thì em đi đây.
Lâm Lạc Nhiên híp mắt cười, vẫy vẫy tay:
- Ít nhất em phải để lại phương thức liên hệ chứ, sau này mọi người còn giúp đỡ nhau.
Nam tử dùng nỗ lực cuối cùng nói, hắn có cảm giác cô gái này đi, sẽ chứ bóng hồng thoáng qua trong sinh mệnh, mãi mãi không gặp được nữa:
Làm hắn mừng rỡ là Lâm Lạc Nhiên dừng lại, đầu hơi ngoẹo sang bên làm bộ ngẫm nghĩ, động tác đó trong mắt hắn sao mê người như vậy. Sau đó Lâm Lạc Nhiên lấy trong túi ra cái bút, miệng ngậm nắp bút, nam tử vội vàng đưa tay, Lâm Lạc Nhiên viết lên tay hắn, chỉ hơi chạm vào tay cô, hắn cảm thấy người lâng lâng.
Lâm Lạc Nhiên viết hàng sỗ "516159487" lên tay hắn, sau đó cười tươi như hoa, nói:
- Em đi đây.
Nhìn theo bóng lưng Lâm Lạc Nhiên rời khỏi cổng trường, nam tử lẩm nhẩm số điện thoại, cảm giác có được số điện thoại này còn khó khăn hơn cả xin chữ ký lãnh đạo, chỉ sợ không may mồ hôi hay gì đó làm mờ đi chữ này, vừa lẩm nhẩm ghi nhớ trong lòng, vừa lưu lại vào di động.
- 51.. 61... 59487.
- 5 1 6 1.... 5 9 4 8 7.
Càng lẩm nhẩm hắn càng thấy con số này đó có gì đó kỳ quái, cuối cùng tỉnh ngộ ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng hình xinh đẹp đã rời xa, thừ mặt ra một lúc rồi bật cười, đuổi theo cũng vô vọng, cuối cùng đã hiểu được thế nào là chỉ có thể gặp chẳng thể cầu.
*** Nếu tôi để lại (số điện thoại), thì tôi là con ngốc.
Nam tử rầu rĩ quay về, người bạn trong lớp bồi dưỡng cười trêu:
- Thất bại thảm hại rồi chứ gì? Đã bảo mà, Lâm Lạc Nhiên sao có thể bị chinh phục đơn giản như thế, nếu không cô gái như vậy sớm có hộ hoa sứ giả kè kè bên cạnh rồi.
Lớp học này đa phần tuổi từ 22 tới 30, gần tốt nghiệp hoặc là đã tốt nghiệp đi làm, Lâm Lạc Nhiên là người ít tuổi nhất, ngay từ khi vào lớp đã khiến một số thanh niên còn độc thân nảy ra tham vọng chinh phục. Nhưng tới ngày cuối cùng dù tặng hoa, lái xe theo đuổi, chỉ mong được số điện thoại mà không ích gì.
Điện thoại vang lên, nam tử nhận máy, là giọng người bạn với giọng điệu y hệt:
- Thất bại rồi chứ gì, vậy tới tôi nhé, đã nhường cậu đi trước, sau này đừng có trách tôi vung đao đoạt tình. Tôi hành động đây, người anh em đợi chúc phúc cho tôi đi...
Hôm nay là ngày cuối cùng tất nhiên là có nhiều người phát động tấn công liều chết.
Lâm Lạc Nhiên rời khỏi cổng trường, một chiếc Mercedes việt dã đỗ lại trước mặt cô, cửa mở ra, một nam tử để râu rất phong cách đi xuống nói:
- Lạc Nhiên, không tham gia liên hoan à? Anh cũng không đi, em đi đâu, anh đưa đi.
Nam tử này ngay từ khi Lâm Lạc Nhiên vào lớp đã công khai ý đồ theo đuổi, hai bên khá thân thuộc rồi, mặc dù tới nay chưa có số điện thoại chưa biết Lâm Lạc Nhiên ở đâu, nhưng từng mời được Lâm Lạc Nhiên đi uống cà phê sau khi tan học, thế là tiến xa hơn người khác.
Lâm Lạc Nhiên mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ lại, nói:
- Cho em tới đường Cương Sơn.
Đám người đang đợi xem trò vui tức thì trố mắt.
Nam tử kia cũng không nghĩ đơn giản như vậy, chưa định thần lại thì Lâm Lạc Nhiên đã vào xe mình rồi, đầu óc hơi đoản mạch, cầm vô lăng mới nhớ ra:
- Đi đâu nhỉ?
- Anh cứ lái đi.
Lâm Lạc Nhiên mỉm cười:
- Em sẽ chỉ đường.
Nam tử tức thì nổ máy, đạp ga, nghĩ tới vẻ mặt đám người đang nhìn mình, ngực ưỡn cao vì kiêu ngạo.
Lâm Lạc Nhiên ngồi ở ghế phụ lái, tay khoanh trước ngực, cơ thể mang đường cong ưu mỹ tràn trề nhựa sống thanh xuân làm nam tử không kìm được liếc mấy cái, gần trong gang tấc, đây là chiến tích vĩ đại, có thể lưu vào trong sử sách rồi.
Có lẽ nhiều năm sau trong ảnh chụp chung của lớp bồi dưỡng sẽ viết câu này: Tháng 1 năm 2003, Trương Quốc Lập và Lâm Lạc Nhiên tương ngộ tương tri ngày kết thúc khóa bồi dưỡng thứ XX đại học Bắc Kinh.
Máu chó như phim Hàn.
Lúc này người anh em trùng tên với đạo điễn, diễn viên nổi tiếng ấy đang phấn khích lái xe, trên đường đi lấy hết bản lĩnh toàn thân thể hiện sức hút, phong cách, tính cách kiến thức rộng lớn của mình, thầm nghĩ cho dù là một nữ thần cũng bị mình làm ngây ngất rồi, Lâm Lạc Nhiên thi thoảng cười khúc khích, làm hắn nhìn ngất ngây, xe đi qua vành đai số năm, vượt qua cầu Ngũ Nguyên, dọc đường Kinh Thuận, tới thị trần Thiên Trúc, vượt cầu Hoa Nghị tới được đường Cương Sơn.
Khi Lâm Lạc Nhiên bảo dừng xe, người anh em này mới tỉnh ngộ:
- Đây chẳng phải sân bay sao?
- Đúng thế, em đi ăn Tết cùng bạn trai đây, cám ơn anh.
Lâm Lạc Nhiên cúi đầu cám ơn cực kỳ chân tay, sau đó vẫy tay tạm biệt, để lại người anh em chết đứng tại chỗ.
Cuộc đời thực sự máu chó hơn cả phim Hàn.
Lâm Lạc Nhiên đi vào sân bay, kiểm tra vé, tới phòng chờ, gọi điện thoại tới nhà Đường Vũ, ngồi ôm hành lý một góc, lúc sau di động lại vang lên.
Là điện thoại của Vương Uy Uy gọi tới:
- Lạc Nhiên, anh hiểu em nôn nóng muốn gặp mặt tình lang, nhưng em không nói một câu cho anh leo cây là thế nào hả? Xe của anh đợi nửa ngày trời, kết quả em ra ngoài không nói câu nào đã lên xe người khác, em là con yêu tinh ngàn năm, đừng có đi họa hại người xa lạ nữa được không. Được rồi, nói thế thôi, lên đường bình an, gặp Tô Xán hỏi thăm hộ anh một câu.
- Vương Uy Uy, anh nói...
Lâm Lạc Nhiên định phản kích nhưng Vương Uy Uy cao tay hơn tắt máy rồi, làm cô tức càng hông.
Có điều ở trường hợp công cộng, Lâm Lạc Nhiên không thể làm chuyện thiếu thục nữ được, chỉ đành hậm hực ngồi đó, trong lòng dẫm đạp Vương Uy Uy vô số lần, nhưng gò má thì đỏ rực:
- Cái gì mà nôn nóng muốn gặp tình lang chứ.
- Hành khách chú ý, chuyến bay c* 8888 tới thành phố Dung Thành bắt đầu lên máy bay, xin quý xếp hàng ở cổng số....
Giọng nữ êm dịu từ loa vang lên.
Lâm Lạc Nhiên ngẩng đầu đứng bật dậy, đôi mắt long lanh như hắc bảo thạch, đi vô vàn chuyến bay qua nhiều nơi rồi, nhưng lúc này tâm tình cô lại có chút chờ mong và kích động, di động trong tay đang dừng ở danh bạ ở dòng ghi "Tô đại sắc lang", lẩm nhẩm " Tôi tới đây."
Đại Niết Bàn
Tác giả: Khảo Ngư
328 chương | 1,649 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thời gian đảo ngược
Chương Quyển 1 - 2: Chỉ là gặp lại
Chương Quyển 1 - 3: Chỉ là gặp lại (2)
Chương Quyển 1 - 4: Bí tịch tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 1 - 5: Món gà hầm nấm hương
Chương Quyển 1 - 6: Linh hồn trở lại
Chương Quyển 1 - 7: Chém ma diệt quỷ
Chương Quyển 1 - 8: Gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 1 - 9: Truyền giấy đưa tin
Chương Quyển 1 - 10: Bạn khác rồi
Chương Quyển 1 - 11: Đường Vũ đợi ai?
Chương Quyển 1 - 12: Hẹn gặp lại
Chương Quyển 1 - 13: Gia đình tụ hội
Chương Quyển 1 - 14: Treo thưởng
Chương Quyển 1 - 15: Phải cố gắng hết sức
Chương Quyển 1 - 16: Bảo vệ vinh dự tập thể
Chương Quyển 1 - 17: Cô gái tên Lạc Nhiên
Chương Quyển 1 - 18: Móc mắt cho bây giờ
Chương Quyển 1 - 19: Cao thủ
Chương Quyển 1 - 20: Trước giờ quyết chiến
Chương Quyển 1 - 21: Cuối Cùng Cũng Bắt Đầu
Chương Quyển 1 - 22: Boss Đầu Tiên
Chương Quyển 1 - 23: Bạn Cờ
Chương Quyển 1 - 24: Hạnh Phúc Phải Nắm Trong Tay Mình
Chương Quyển 1 - 25: Do It For Your Never Do
Chương Quyển 1 - 26: Tôi Tin
Chương Quyển 1 - 27: Tô Xán Nổi Điên
Chương Quyển 1 - 28: Bị Cấm Túc
Chương Quyển 1 - 29: Có Kết Quả Rồi
Chương Quyển 1 - 30: Chẳng Kịp Bi Thương Cho Ai
Chương Quyển 1 - 31: Suýt Mất 200.000
Chương Quyển 1 - 32: Tằng Toàn Minh Mời Rượu
Chương Quyển 1 - 33: Công Chúa Trần Linh San
Chương Quyển 1 - 34: Ai Là Dê Béo?
Chương Quyển 1 - 35-36: Hoàng Tử Hay Ăn Mày?
Chương Quyển 2 - 36: Chuyện Người Lớn
Chương Quyển 1 - 37: Đời Như Kịch, Kịch Như Đời
Chương Quyển 1 - 38: Dạy Bảo
Chương Quyển 1 - 39: Cải Biến Tư Duy
Chương Quyển 1 - 40: Chết Chùm
Chương Quyển 1 - 41: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Chương Quyển 1 - 43: Tác Giả Nhỏ
Chương Quyển 1 - 44: Thế Giới Mới
Chương Quyển 2 - 45: Hối Hận Ư?
Chương Quyển 2 - 46: Hết Nợ
Chương Quyển 2 - 47: Vấn Đề Của Cty Công Trình Số Bốn
Chương Quyển 2 - 48: Lớ Ngớ
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Chương Quyển 2 - 50: Kỹ thuật hạng ba (2)
Chương Quyển 2 - 51: Chị Em
Chương Quyển 2 - 52: Không Vừa Mắt
Chương Quyển 2 - 53: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 54: Đối diện
Chương Quyển 2 - 55: Đối Diện (2)
Chương Quyển 2 - 56: Năm 1998 Sắp Trôi Đi
Chương Quyển 2 - 57: Thích ghét thì ghét
Chương Quyển 2 - 58: Công chúa trở lại
Chương Quyển 2 - 59: Ba nhát dao (1)
Chương Quyển 2 - 60: Ba nhát dao (2)
Chương Quyển 2 - 61: Mâu thuẫn leo thang (1)
Chương Quyển 2 - 62: Mâu thuẫn leo thang (2)
Chương Quyển 2 - 63: Anh hùng nhỏ
Chương Quyển 2 - 64: Trái và phải
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Chương Quyển 2 - 66: Đóng và mở
Chương Quyển 3 - 67: Mẹ của Đường Vũ
Chương Quyển 3 - 68: Còn đi xa hơn nữa
Chương Quyển 3 - 69: Nhảy hay không?
Chương Quyển 3 - 70: Kèn hiệu đã thổi
Chương Quyển 3 - 71: Bài này do cháu viết?
Chương Quyển 3 - 72: Không cam tâm
Chương Quyển 3 - 73: Ly biệt (1)
Chương Quyển 3 - 74: Ly biệt (2)
Chương Quyển 3 - 75: Ly biệt (3)
Chương Quyển 3 - 76: Trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 77: Hậu quả khó lường
Chương Quyển 3 - 78: Xảy ra rồi
Chương Quyển 3 - 79: Cuộc chiến của các cô gái
Chương Quyển 3 - 80: Thám hiểm lâu đài cổ
Chương Quyển 3 - 81: Thám hiểm lâu đài cổ (2)
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Chương Quyển 3 - 83: Người quan trọng
Chương Quyển 3 - 84: Không phải vì bạn
Chương Quyển 3 - 85: Phong cốt Nhất Trung
Chương Quyển 3 - 86: Muốn gì?
Chương Quyển 3 - 87: Tôi sẽ làm theo lời cậu
Chương Quyển 3 - 88: Phát biểu
Chương Quyển 3 - 89: Đêm trăng (1)
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Chương Quyển 3 - 91: Hạnh phúc là gì? (1)
Chương Quyển 3 - 92: Hạnh phúc là gì? (2)
Chương Quyển 3 - 93: Lên tỉnh
Chương Quyển 3 - 94: Bắt được rồi (1)
Chương Quyển 3 - 95: Bắt được rồi (2)
Chương Quyển 3 - 96: Ngày càng khó chống đỡ
Chương Quyển 3 - 97: Xem biểu hiện
Chương Quyển 3 - 98: Phong thủy không hợp
Chương Quyển 3 - 99: Bày tỏ
Chương Quyển 3 - 100: Chưa bao giờ nghĩ tới
Chương Quyển 3 - 101: Đôn Hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 102: Đôn Hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 103: Không thể làm khác
Chương Quyển 3 - 104: Tin xấu (1)
Chương Quyển 3 - 105: Tin xấu (2)
Chương Quyển 3 - 106: Hội diễn văn nghệ (1)
Chương Quyển 3 - 107: Hội diễn văn nghệ (2)
Chương Quyển 3 - 108: Không muốn đi
Chương Quyển 3 - 109: Tôi nợ cậu
Chương Quyển 3 - 110: Liệu có gặp được
Chương Quyển 3 - 111: Có một tập đoàn nhỏ
Chương Quyển 3 - 112: Chiến lược đi dây
Chương Quyển 3 - 113: Tiệc chia tay đáng nhớ (1)
Chương Quyển 3 - 114: Tiệc chia tay đáng nhớ (2)
Chương Quyển 3 - 115: Tiệc chia tay đáng nhớ (3)
Chương Quyển 3 - 116: Tiệc chia tay đáng nhớ (4)
Chương Quyển 3 - 117: Công chúa đã biết yêu
Chương Quyển 3 - 118: Không bao giờ quên
Chương Quyển 4 - 119: Hành động thị uy
Chương Quyển 4 - 120: Diễn giảng và học tập
Chương Quyển 4 - 121: Cuộc đời chó má
Chương Quyển 4 - 122: Câu trả lời tuyệt vời
Chương Quyển 4 - 123: Hoàng tử piano
Chương Quyển 4 - 124: Ai đứng đằng sau
Chương Quyển 4 - 125: Chỉ là một bữa cơm
Chương Quyển 4 - 126: Vẫn còn cháu đây
Chương Quyển 4 - 127: Vẫn còn đánh giá thấp
Chương Quyển 4 - 128: Sớm muộn cũng phải đối diện
Chương Quyển 4 - 129: Quan tâm tắc loạn
Chương Quyển 4 - 130: Thế giới của Mục Tuyền
Chương Quyển 4 - 131: Thế giới của Mục Tuyền (2)
Chương Quyển 4 - 132: Bị từ chối rồi
Chương Quyển 4 - 133: Cuộc hẹn ở quán cà phê (1)
Chương Quyển 4 - 134: Cuộc hẹn ở quán cà phê (2)
Chương Quyển 4 - 135: Như bao cặp đôi khác
Chương Quyển 4 - 136: Tên khốn may mắn
Chương Quyển 4 - 137: Lưu danh
Chương Quyển 4 - 138: Màu đen nhé
Chương Quyển 4 - 139: Thời gian dần trôi
Chương Quyển 4 - 140: Hai mẹ con
Chương Quyển 4 - 141: Ngày cuối cùng
Chương Quyển 4 - 142: Tốt nghiệp rồi
Chương Quyển 4 - 143: Tụ hội (1)
Chương Quyển 4 - 144: Tụ hội (2)
Chương Quyển 4 - 145: Mâu thuẫn nội bộ
Chương Quyển 4 - 146: Đàm phán
Chương Quyển 4 - 147: Cô bạn gái không bình thường
Chương Quyển 4 - 148: Mơ cũng không dám thấy
Chương Quyển 4 - 149: Cậu rất đặc biệt
Chương Quyển 4 - 150: Suy nghĩ cho tương lai
Chương Quyển 4 - 151: Phải kiếm bạn gái thôi
Chương Quyển 4 - 152: Đã có điểm
Chương Quyển 4 - 153: Chúng mày chơi lớn rồi
Chương Quyển 4 - 154: Ngô Thì Nhuế bỏ nhà đi
Chương Quyển 4 - 155: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (1)
Chương Quyển 4 - 156: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (2)
Chương Quyển 4 - 157: Tỏa đi muôn phương
Chương Quyển 5 - 158: Khách không mời
Chương Quyển 5 - 159: Chiến tranh ấp ủ
Chương Quyển 5 - 160: Tôi thích phong cách cũ hơn
Chương Quyển 5 - 161: Giải quyết thế nào?
Chương Quyển 5 - 162: Em gái đã lớn
Chương Quyển 5 - 163: 16 triệu USD
Chương Quyển 5 - 164: Sean Paker
Chương Quyển 5 - 165: Không cùng một thế giới
Chương Quyển 5 - 166: Cô gái làm người ta đau đầu
Chương Quyển 5 - 167: Không có phần
Chương Quyển 5 - 168: Giận dỗi?
Chương Quyển 5 - 169: Trẻ con cãi nhau
Chương Quyển 5 - 170: Tiếng còi xe trong đêm
Chương Quyển 5 - 171: Vác đá đập chân mình
Chương Quyển 5 - 172: Của ai to hơn?
Chương Quyển 5 - 173: Mỗi người một nửa
Chương Quyển 5 - 174: Năm mới vui vẻ
Chương Quyển 5 - 175: Đầu năm leo núi
Chương Quyển 5 - 176: Nổi tiếng rồi
Chương Quyển 5 - 177: Có qua có lại
Chương Quyển 5 - 178: Sự cố
Chương Quyển 5 - 179: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương Quyển 5 - 180: Buổi sáng an lành
Chương Quyển 5 - 181: Không cần hướng đạo
Chương Quyển 5 - 182: Muốn 1.5 tỷ không?
Chương Quyển 5 - 183: Hành trình trên đất Mỹ (1)
Chương Quyển 5 - 184: Hành trình trên đất Mỹ (2)
Chương Quyển 5 - 185: Điều kiện đảm bảo
Chương Quyển 5 - 186: Bị lợi dụng
Chương Quyển 5 - 187: Người quen
Chương Quyển 5 - 188: Nhà sáng lập
Chương Quyển 5 - 189: Đồ ngốc
Chương Quyển 5 - 190: Xung đột đạo đức
Chương Quyển 5 - 191: Giải thoát
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Chương Quyển 5 - 193: Nổi loạn lần cuối (2)
Chương Quyển 5 - 194: Đón tiếp
Chương Quyển 5 - 195: Chuẩn bị về trường
Chương Quyển 5 - 196: Vương Bạc mời cơm
Chương Quyển 5 - 197: Bụi bặm lắng xuống (1)
Chương Quyển 5 - 198: Bụi bặm lắng xuống (2)
Chương Quyển 5 - 199: Chuẩn bị trước khi đi
Chương Quyển 5 - 200: Chúng ta lên thôi
Chương Quyển 5 - 201: Đêm nay ở lại
Chương Quyển 5 - 202: Không ngủ được
Chương Quyển 5 - 203: Thay đổi
Chương Quyển 5 - 204: Người nổi tiếng
Chương Quyển 5 - 205: Ngã ngựa
Chương Quyển 5 - 206: Đào tử
Chương Quyển 5 - 207: Trượt rồi
Chương Quyển 5 - 208: Khác người
Chương Quyển 5 - 209: Lời mời
Chương Quyển 5 - 210: Từ chối
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Chương Quyển 5 - 212: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 5 - 213: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 5 - 214: Chuẩn bị thôi việc đi
Chương Quyển 5 - 215: Nói nghe xem
Chương Quyển 5 - 216: Lại gây sóng gió
Chương Quyển 5 - 217: Cuộc sống vẫn tiếp diễn
Chương Quyển 5 - 218: Chuyên gia gây họa
Chương Quyển 5 - 219: You are not alone
Chương Quyển 5 - 220: Đối diện
Chương Quyển 5 - 221: Không phải Đường Vũ
Chương Quyển 5 - 222: Đi dạo trong trường
Chương Quyển 5 - 223: Sợ à?
Chương Quyển 5 - 224: Lâm Lạc Nhiên đun ếch
Chương Quyển 5 - 225: Tán đồng
Chương Quyển 5 - 226: Kỳ nghỉ lễ 1/5
Chương Quyển 5 - 227: Bữa cơm khó khăn
Chương Quyển 5 - 228: Tình yêu của Lý Hàn
Chương Quyển 5 - 229: Tấm thiếp màu vàng (1)
Chương Quyển 5 - 230: Tấm thiếp màu vàng (2)
Chương Quyển 6 - 231: Tai nạn xe (2)
Chương Quyển 6 - 232: Tai nạn xe (3)
Chương Quyển 6 - 233: Con trai phó thị trưởng Tô
Chương Quyển 6 - 234: Trình Thụy Niên
Chương Quyển 6 - 235: Thích bao che
Chương Quyển 6 - 236: Không có mắt à?
Chương Quyển 6 - 237: Tiểu tình lữ (1)
Chương Quyển 6 - 238: Tiểu tình lữ (2)
Chương Quyển 6 - 239: Ngây ngây ngốc ngốc (1)
Chương Quyển 6 - 240: Ngây ngây ngốc ngốc (2)
Chương Quyển 6 - 241: Ngây ngây ngốc ngốc (3)
Chương Quyển 6 - 242: Ngây ngây ngốc ngốc (4)
Chương Quyển 6 - 243: Mở rộng thành quả (1)
Chương Quyển 6 - 244: Mở rộng thành quả (2)
Chương Quyển 6 - 245: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (1)
Chương Quyển 6 - 246: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
Chương Quyển 6 - 247: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (3)
Chương Quyển 6 - 248: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ
Chương Quyển 6 - 249: Trở tay không kịp (1)
Chương Quyển 6 - 250: Trở tay không kịp (2)
Chương Quyển 6 - 251: Ai thương cho ai
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Chương Quyển 6 - 253: Đều là hoa có chủ
Chương Quyển 6 - 254: Chồng vay vợ trả
Chương Quyển 6 - 255: Sấm nổ chớp giật (1)
Chương Quyển 6 - 256: Sấm nổ chớp giật (2)
Chương Quyển 6 - 257: Điên cuồng
Chương Quyển 6 - 258: Đêm không ngủ (1)
Chương Quyển 6 - 259: Đêm không ngủ (2)
Chương Quyển 6 - 260: Tằng Kha chọn con dâu
Chương Quyển 6 - 261: Năm nay là năm nào
Chương Quyển 6 - 262: Không gặp
Chương Quyển 6 - 263: Sắp có biến
Chương Quyển 6 - 264: Chạm mặt (1)
Chương Quyển 6 - 265: Đổ vỡ
Chương Quyển 6 - 266: Làm đi
Chương Quyển 6 - 267: Chuyện ý nghĩa nhất
Chương Quyển 6 - 268: Diễn biến bất ngờ
Chương Quyển 6 - 269: Nói chuyện riêng
Chương Quyển 6 - 270: Tia sáng
Chương Quyển 6 - 271: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 6 - 272: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 6 - 273: Oan gia hẹp lộ (3)
Chương Quyển 6 - 274: Oan gia hẹp lộ (4)
Chương Quyển 6 - 275: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (1)
Chương Quyển 6 - 276: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (2)
Chương Quyển 6 - 277: Chưa chịu thôi
Chương Quyển 6 - 278: Nghỉ một chút ăn cơm mới ngon
Chương Quyển 6 - 279: Tôi tới đón cô ấy (1)
Chương Quyển 6 - 280: Tôi tới đón cô ấy (2)
Chương Quyển 6 - 281: Xòe bài
Chương Quyển 6 - 282: Một nước không có hai vua (1)
Chương Quyển 6 - 283: Một nước không có hai vua (2)
Chương Quyển 6 - 284: Bạn và địch
Chương Quyển 6 - 285: Lựa chọn?
Chương Quyển 6 - 286: Làm tốt hơn tưởng tượng
Chương Quyển 6 - 287: Một năm nữa
Chương Quyển 6 - 288: Cảm kíc
Chương Quyển 6 - 289: Gặp lại không còn như xưa nữa (1)
Chương Quyển 6 - 290: Gặp lại không còn như xưa nữa (2)
Chương Quyển 6 - 291: Gặp lại không còn như xưa nữa (3)
Chương Quyển 6 - 292: Gặp lại không còn như xưa nữa (4)
Chương Quyển 6 - 293: Người chiến thắng
Chương Quyển 6 - 294: Muốn say một trận
Chương Quyển 6 - 295: Gió chuyển mây vần (1)
Chương Quyển 6 - 296: Gió chuyển mây vần (2)
Chương Quyển 6 - 297: Muốn quên cũng không được
Chương Quyển 6 - 298: Như lần đầu
Chương Quyển 6 - 299: Buổi diễn giảng được mong đợi (1)
Chương Quyển 6 - 300: Buổi diễn giảng được mong đợi (2)
Chương Quyển 6 - 301: Buổi diễn giảng được mong đợi (3)
Chương Quyển 6 - 302: Đối đáp (1)
Chương Quyển 6 - 303: Đối đáp (2)
Chương Quyển 6 - 304: Đối đáp (3)
Chương Quyển 6 - 305: Đối đáp (4)
Chương Quyển 6 - 306: Gây áp lực
Chương Quyển 6 - 307: Cơn mưa bất chợt (1)
Chương Quyển 6 - 308: Cơn mưa bất chợt (2)
Chương Quyển 6 - 309: Cơn mưa bất chợt (3)
Chương Quyển 6 - 310: Quần ma loạn vũ (1)
Chương Quyển 6 - 311: Quần ma loạn vũ (2)
Chương Quyển 6 - 312: Quần ma loạn vũ (3)
Chương Quyển 6 - 313: Quá khứ của Vương Thanh
Chương Quyển 6 - 314: Quyết định
Chương Quyển 6 - 315: Đối đầu
Chương Quyển 6 - 316: Loạn càng thêm loạn (1)
Chương Quyển 6 - 317: Loạn càng thêm loạn (2)
Chương Quyển 6 - 318: Tính toán
Chương Quyển 6 - 319: Thế giới thật nhỏ
Chương Quyển 6 - 320: Rụt tay và nắm tay
Chương Quyển 6 - 321: Không dễ thế được
Chương Quyển 6 - 322: Tiến tới
Chương Quyển 6 - 323: Phúc lợi
Chương Quyển 6 - 324: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (1)
Chương Quyển 6 - 325: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (2)
Chương Quyển 6 - 326: Phục kích (1)
Chương Quyển 6 - 327: Phục kích (2)
Chương Quyển 6 - 328: Bánh xe vận mệnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp