Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Buổi tối, phòng 602 lầu KTX số 13 náo nhiệt vô cùng.
Phòng 602 lại lần nữa phát huy công năng phòng hoạt động công cộng của cả lầu, có người tới xin nước thuận tiện ngồi xem phim hành động Mỹ, bình thường thôi cái tuổi tinh lực thịnh vượng này phải có phương thức phát tiết thì tâm lý mới cân bằng được.
Hai cái bàn ghép làm một, bên trên là bia, uống bằng chai không cần cốc cho đỡ tốn diện tích, đồ nhắm thôi thì đủ kiểu, thịt khô đặc sản mang từ quê lên, bánh đa, lạc, mỗi người đóng góp một ít, trải thêm vài tờ báo nữa là xong. Cụng chai, không cạn, uống bao nhiêu tùy sức, thi thoảng nhìn qua lan ngắn nữ sinh bê chậu đi từ nhà tắm về, cảnh phồn vinh ở căng tin, nhiều năm sau tốt nghiệp, trong lòng người ta thi thoảng hiện ra đoạn phim ngắn về cuộc sống nhàn nhã tản mạn này.
Kết thúc trận bóng, hai bên không khỏi bị bầu không khí làm có chút quá khích, lời qua tiếng lại, Tiêu Húc và một cầu thủ đối phương đùn đẩy nhau, kết quả Tiêu Húc bị ngã trầy da đầu gối, ai cũng biết Tiêu Húc chỉ đấu khẩu được chứ không động thủ, Lý Hàn tới bênh bạn cho tên kia một cước, may mà bên cạnh đề phòng kéo hắn ra nên đá hụt, nếu không có khi đánh nhau to.
Tới phòng y tế băng bó xong, Tiêu Húc tập tà tập tễnh, quên luôn sự thực mình là người bị ăn đòn, ngồi uống bia kể lại cứ như anh hùng hảo hán khắp thiên hạ chỉ có hắn là dám đứng ra chống lại chuyện bất công vậy.
- Cái thằng đó nếu không trốn sau lưng người khác, tôi cho hắn biết tay.
Lý Hàn hưởng ứng qua loa:
- Rồi rồi, biết cậu ghê gớm rồi, nói ba lần, có cần nói nữa không?
- Và như thường lệ, lớp trưởng của các cậu lại mất tích vào lúc quan trọng.
Vương Đông Kiến chêm vào một câu:
Cả đám cười lên, Tô Xán cũng cười ngượng ngùng, lúc đấy Trương Tiểu Kiều chỉ lên khán đài nói Đường Vũ có chuyện, nên bây giờ mới biết Tiêu Húc xung đột với người ta.
- Bất công, cậu ta suốt ngày mất tích, trong lớp cũng thế, bỏ học bao nhiêu mà có tích điểm bình quân 3.45m, tôi cũng tới phòng ôn tập, cùng tới thư viện, từ thi thoảng chơi mấy ván Starcarft thì đều tập trung học tập, vậy mà thành tích không bằng...
Xem ra Tiêu Húc có rất nhiều oán giận, Trương Tiểu Kiều đẩy hắn một cái:
- Cậu uống nhiều rồi đấy.
Số sinh viên mới chia ra làm bốn học viện, mỗi học viện chừng tám trăm người, tuy đại thể môn học chuyên ngành và môn học bắt buộc tương đồng, có điều môn học lựa chọn khác nhau, cho nên lấy điểm bình quân làm chỗ dựa tham khảo trình độ học tập một sinh viên.
Tô Xán điểm bình quân 3.45, xếp thứ 93 trong khoa, tương đương mỗi môn học điểm bình quân là 85 theo cách tính điểm 100.
Đương nhiên đây chỉ là số đại khái, ít nhất môn xác suất thống kê Tô Xán bị 0 điểm, từ đó cho thấy các môn khác của y thành thích xuất sắc, cho nên giáo viên chỉ đạo Tô Dĩ Nhất rất chiếu cố y.
Tô Xán chỉ đành nói:
- Chúng ta học môn thực dụng, đừng quá coi trọng GPA, tương lai dung nhập vào xã hội, quan trọng nhất vẫn là ứng dụng năng lực tổng hợp để giải quyết vấn đề thế nào, vì theo đuổi GPA 3.7 mà bỏ bồi dưỡng năng lực tổng hợp thì được không bằng mất.
Lý Hàn cười vỗ vai Tiêu Húc:
- Lão tam, đừng lăn tăn chuyện này nữa, nhìn GPA của đại tẩu là 3.87 kìa, cả lão đại cũng phải cắp sách theo học đấy, lúc đó cậu cũng ở hiện trường là gì, cậu không nghĩ thoáng ra còn bực cả đời.
Cả phòng cười rộ lên, Đường Vũ nói một câu "Có cần em ôn tập cho không?" khiến bây giờ Tô Xán thành đối tượng bị trêu ghẹo, thực tế không biết bao nhiêu người mơ ước được Đường Vũ nói như thế để được người ta trêu ghẹo, càng trêu chứng tỏ họ càng ghen tỵ với mình thôi, Tô Xán tự AQ như thế.
Thế nhưng thừa nhận, điểm số của Đường Vũ thật quá kinh khủng, điểm số này là khái niệm gì, ví dụ đơn giản, một công ty tuyển kế toán yêu cầu điểm GPA bốn năm đại học bình quân là 2.6, công ty cố vấn đầu tư có tiếng yêu cầu 3.3, còn một ví trí tốt trong ngân hàng cần 3.5. Với điểm số của Đường Vũ tốt nghiệp xong có thể lựa chọn bất kỳ công ty nào, có thể ra nước ngoài du học, tóm lại là nhân tài đi tới đâu cũng được người ta trải thảm chào đón.
Cô bé này làm Tô Xán phải sùng bái, cho dù an ủi Tiêu Húc, nhưng không thể phủ nhận một thành tốt không khác gì dát vàng lên người.
Tiếp đó mọi người chửi bới chế độ công bố bảng điểm của trường, đâu phải ai cũng thuộc hạng cường nhân tu luyện tới bách độc bất xâm như Trương Tiểu Kiểu, có thể dửng nhìn bảng điểm như thái giám nhìn mỹ nữ. Đa phần lật tới trang 7 trang 8 mà chưa thấy có tên mình là tim đập chân run rồi, chỉ chắp tay cầu mong điểm bình quân không xuống tới 2.0 bị đuổi học.
Giống như đại học Hardvard có hai loại tiêu chuẩn " Passfail" và "Grade". Nếu chọn cái đầu, thành tích sẽ chỉ có hợp cách hoặc không, không có điểm số gì hết, không hợp cách thì tự mà nghĩ nguyên nhân, hợp cách không có điểm, chẳng biết ai hơn ai, thoải mái an nhàn.
Kết cục bao giờ cũng thế cứ ngà ngà say rồi là bắt đầu than vãn cuộc đời, kêu ca tương lai u ám, chửi bới giáo viên hắc ám...
Tiếng chai bia cụng nhau vang lên trong phòng trong tiết cuối xuân tới tận khuya.
Tô Xán buổi sáng tỉnh lại đánh răng rửa mặt rồi vào mạng, thấy có tin nhắn của Diệp Huy Thường trên facebook:" Tô Xán, tôi ở Bắc Kinh nghe nói chuyện cậu và Đào Chử Hồng xung đột rồi, Đào Tử rất tức giận, cậu phải cám ơn tôi đấy, có mấy cô bé muốn tới thẳng Thượng Hải hỏi tội cậu."
"Đừng giận, anh ta chẳng qua đẹp trai hơn cậu một chút, có nhiều tiền hơn cậu một chút, chỗ dựa tốt hơn cậu một chút, cho nên được nhiều người lấy lòng hơn mà thôi. Tô Xán, đừng đau lòng, trong lòng tôi đứng về phía cậu, ai bảo cậu đáng yêu như thế."
"Tôi và Đào Tử quan hệ không tệ, anh ta là người dễ nói chuyện, có cần tôi điều đình hộ không? Nếu cần tôi thì cứ nói, tôi sẽ cố gắng thỏa mãn cậu, nhu cầu gì cũng được."
Mạng lưới quan hệ của Diệp Huy Thường ở Bắc Kinh rất rộng, ở Dung Thành cũng có, như Khổng gia, Diệp Huy Thường học xong sẽ về nước cho nên luôn chú ý tình hình trong nước tránh lạc hậu thông tin, biết chuyện Tô Xán không có gì lạ.
Đào Tử, gần đây nghe cái tên này quá nhiều rồi, Tô Xán cũng hơi tò mò về con người này, thế nhưng Tô Xán vẫn từ chối chuyện Diệp Huy Thường chủ động đứng ra hòa giải quan hệ với Đào gia, chuyện này không phải hiểu lầm.
Đào Chử Hồng trong mắt đám hoàn khố có thể chỉ chút ngông nghênh chứ không xấu, trong mắt Tô Xán chỉ là thằng khốn kiếp không hơn không kém, không muốn vì một tên anh họ ghê gớm nào đó của hắn mà phải hòa giải với loại đó.
Đào Tử tới Thượng Hải thì làm gì được mình? Chả lẽ cho người hành hung mình giống tên Vệ Đinh Đinh? Cách này có lẽ Đào Chử Hồng còn làm ra, Đào Tử mà làm thì hắn khiến Tô Xán thất vọng rồi.
Mà theo như Lâm Lạc Nhiên nói, tên Đào Tử này là ngôi sao chính trị mới rất có tiềm lực, tương lai phát triển vô hạn. Người sáng suốt đều biết Đào Xương Bình ngã ngựa là cả quá trình lâu dài, chuyện kỳ nghỉ đông chỉ là mồi lửa, ông ta đúng lúc dẫm lên quả bom Tô Lý Thành, nhưng những người thích đồn thổi, tìm gió tạo sóng tất nhiên nâng tầm nó lên.
Cơ bản mà nói nếu Đào Tử có trí tuệ như Lâm Lạc Nhiên nói thì sẽ thừa hiểu Tô Xán không thể có vai trò gì trong chuyện này, về tới Thượng Hải không nên có hành động gì, thậm chí nên lệnh cho cả Đào Chử Hồng cũng phải lắng xuống. Vì hiển nhiên lúc Đào gia bị người ta chú ý như thế, có hành động gì là rất không sáng suốt.
Phòng 602 lại lần nữa phát huy công năng phòng hoạt động công cộng của cả lầu, có người tới xin nước thuận tiện ngồi xem phim hành động Mỹ, bình thường thôi cái tuổi tinh lực thịnh vượng này phải có phương thức phát tiết thì tâm lý mới cân bằng được.
Hai cái bàn ghép làm một, bên trên là bia, uống bằng chai không cần cốc cho đỡ tốn diện tích, đồ nhắm thôi thì đủ kiểu, thịt khô đặc sản mang từ quê lên, bánh đa, lạc, mỗi người đóng góp một ít, trải thêm vài tờ báo nữa là xong. Cụng chai, không cạn, uống bao nhiêu tùy sức, thi thoảng nhìn qua lan ngắn nữ sinh bê chậu đi từ nhà tắm về, cảnh phồn vinh ở căng tin, nhiều năm sau tốt nghiệp, trong lòng người ta thi thoảng hiện ra đoạn phim ngắn về cuộc sống nhàn nhã tản mạn này.
Kết thúc trận bóng, hai bên không khỏi bị bầu không khí làm có chút quá khích, lời qua tiếng lại, Tiêu Húc và một cầu thủ đối phương đùn đẩy nhau, kết quả Tiêu Húc bị ngã trầy da đầu gối, ai cũng biết Tiêu Húc chỉ đấu khẩu được chứ không động thủ, Lý Hàn tới bênh bạn cho tên kia một cước, may mà bên cạnh đề phòng kéo hắn ra nên đá hụt, nếu không có khi đánh nhau to.
Tới phòng y tế băng bó xong, Tiêu Húc tập tà tập tễnh, quên luôn sự thực mình là người bị ăn đòn, ngồi uống bia kể lại cứ như anh hùng hảo hán khắp thiên hạ chỉ có hắn là dám đứng ra chống lại chuyện bất công vậy.
- Cái thằng đó nếu không trốn sau lưng người khác, tôi cho hắn biết tay.
Lý Hàn hưởng ứng qua loa:
- Rồi rồi, biết cậu ghê gớm rồi, nói ba lần, có cần nói nữa không?
- Và như thường lệ, lớp trưởng của các cậu lại mất tích vào lúc quan trọng.
Vương Đông Kiến chêm vào một câu:
Cả đám cười lên, Tô Xán cũng cười ngượng ngùng, lúc đấy Trương Tiểu Kiều chỉ lên khán đài nói Đường Vũ có chuyện, nên bây giờ mới biết Tiêu Húc xung đột với người ta.
- Bất công, cậu ta suốt ngày mất tích, trong lớp cũng thế, bỏ học bao nhiêu mà có tích điểm bình quân 3.45m, tôi cũng tới phòng ôn tập, cùng tới thư viện, từ thi thoảng chơi mấy ván Starcarft thì đều tập trung học tập, vậy mà thành tích không bằng...
Xem ra Tiêu Húc có rất nhiều oán giận, Trương Tiểu Kiều đẩy hắn một cái:
- Cậu uống nhiều rồi đấy.
Số sinh viên mới chia ra làm bốn học viện, mỗi học viện chừng tám trăm người, tuy đại thể môn học chuyên ngành và môn học bắt buộc tương đồng, có điều môn học lựa chọn khác nhau, cho nên lấy điểm bình quân làm chỗ dựa tham khảo trình độ học tập một sinh viên.
Tô Xán điểm bình quân 3.45, xếp thứ 93 trong khoa, tương đương mỗi môn học điểm bình quân là 85 theo cách tính điểm 100.
Đương nhiên đây chỉ là số đại khái, ít nhất môn xác suất thống kê Tô Xán bị 0 điểm, từ đó cho thấy các môn khác của y thành thích xuất sắc, cho nên giáo viên chỉ đạo Tô Dĩ Nhất rất chiếu cố y.
Tô Xán chỉ đành nói:
- Chúng ta học môn thực dụng, đừng quá coi trọng GPA, tương lai dung nhập vào xã hội, quan trọng nhất vẫn là ứng dụng năng lực tổng hợp để giải quyết vấn đề thế nào, vì theo đuổi GPA 3.7 mà bỏ bồi dưỡng năng lực tổng hợp thì được không bằng mất.
Lý Hàn cười vỗ vai Tiêu Húc:
- Lão tam, đừng lăn tăn chuyện này nữa, nhìn GPA của đại tẩu là 3.87 kìa, cả lão đại cũng phải cắp sách theo học đấy, lúc đó cậu cũng ở hiện trường là gì, cậu không nghĩ thoáng ra còn bực cả đời.
Cả phòng cười rộ lên, Đường Vũ nói một câu "Có cần em ôn tập cho không?" khiến bây giờ Tô Xán thành đối tượng bị trêu ghẹo, thực tế không biết bao nhiêu người mơ ước được Đường Vũ nói như thế để được người ta trêu ghẹo, càng trêu chứng tỏ họ càng ghen tỵ với mình thôi, Tô Xán tự AQ như thế.
Thế nhưng thừa nhận, điểm số của Đường Vũ thật quá kinh khủng, điểm số này là khái niệm gì, ví dụ đơn giản, một công ty tuyển kế toán yêu cầu điểm GPA bốn năm đại học bình quân là 2.6, công ty cố vấn đầu tư có tiếng yêu cầu 3.3, còn một ví trí tốt trong ngân hàng cần 3.5. Với điểm số của Đường Vũ tốt nghiệp xong có thể lựa chọn bất kỳ công ty nào, có thể ra nước ngoài du học, tóm lại là nhân tài đi tới đâu cũng được người ta trải thảm chào đón.
Cô bé này làm Tô Xán phải sùng bái, cho dù an ủi Tiêu Húc, nhưng không thể phủ nhận một thành tốt không khác gì dát vàng lên người.
Tiếp đó mọi người chửi bới chế độ công bố bảng điểm của trường, đâu phải ai cũng thuộc hạng cường nhân tu luyện tới bách độc bất xâm như Trương Tiểu Kiểu, có thể dửng nhìn bảng điểm như thái giám nhìn mỹ nữ. Đa phần lật tới trang 7 trang 8 mà chưa thấy có tên mình là tim đập chân run rồi, chỉ chắp tay cầu mong điểm bình quân không xuống tới 2.0 bị đuổi học.
Giống như đại học Hardvard có hai loại tiêu chuẩn " Passfail" và "Grade". Nếu chọn cái đầu, thành tích sẽ chỉ có hợp cách hoặc không, không có điểm số gì hết, không hợp cách thì tự mà nghĩ nguyên nhân, hợp cách không có điểm, chẳng biết ai hơn ai, thoải mái an nhàn.
Kết cục bao giờ cũng thế cứ ngà ngà say rồi là bắt đầu than vãn cuộc đời, kêu ca tương lai u ám, chửi bới giáo viên hắc ám...
Tiếng chai bia cụng nhau vang lên trong phòng trong tiết cuối xuân tới tận khuya.
Tô Xán buổi sáng tỉnh lại đánh răng rửa mặt rồi vào mạng, thấy có tin nhắn của Diệp Huy Thường trên facebook:" Tô Xán, tôi ở Bắc Kinh nghe nói chuyện cậu và Đào Chử Hồng xung đột rồi, Đào Tử rất tức giận, cậu phải cám ơn tôi đấy, có mấy cô bé muốn tới thẳng Thượng Hải hỏi tội cậu."
"Đừng giận, anh ta chẳng qua đẹp trai hơn cậu một chút, có nhiều tiền hơn cậu một chút, chỗ dựa tốt hơn cậu một chút, cho nên được nhiều người lấy lòng hơn mà thôi. Tô Xán, đừng đau lòng, trong lòng tôi đứng về phía cậu, ai bảo cậu đáng yêu như thế."
"Tôi và Đào Tử quan hệ không tệ, anh ta là người dễ nói chuyện, có cần tôi điều đình hộ không? Nếu cần tôi thì cứ nói, tôi sẽ cố gắng thỏa mãn cậu, nhu cầu gì cũng được."
Mạng lưới quan hệ của Diệp Huy Thường ở Bắc Kinh rất rộng, ở Dung Thành cũng có, như Khổng gia, Diệp Huy Thường học xong sẽ về nước cho nên luôn chú ý tình hình trong nước tránh lạc hậu thông tin, biết chuyện Tô Xán không có gì lạ.
Đào Tử, gần đây nghe cái tên này quá nhiều rồi, Tô Xán cũng hơi tò mò về con người này, thế nhưng Tô Xán vẫn từ chối chuyện Diệp Huy Thường chủ động đứng ra hòa giải quan hệ với Đào gia, chuyện này không phải hiểu lầm.
Đào Chử Hồng trong mắt đám hoàn khố có thể chỉ chút ngông nghênh chứ không xấu, trong mắt Tô Xán chỉ là thằng khốn kiếp không hơn không kém, không muốn vì một tên anh họ ghê gớm nào đó của hắn mà phải hòa giải với loại đó.
Đào Tử tới Thượng Hải thì làm gì được mình? Chả lẽ cho người hành hung mình giống tên Vệ Đinh Đinh? Cách này có lẽ Đào Chử Hồng còn làm ra, Đào Tử mà làm thì hắn khiến Tô Xán thất vọng rồi.
Mà theo như Lâm Lạc Nhiên nói, tên Đào Tử này là ngôi sao chính trị mới rất có tiềm lực, tương lai phát triển vô hạn. Người sáng suốt đều biết Đào Xương Bình ngã ngựa là cả quá trình lâu dài, chuyện kỳ nghỉ đông chỉ là mồi lửa, ông ta đúng lúc dẫm lên quả bom Tô Lý Thành, nhưng những người thích đồn thổi, tìm gió tạo sóng tất nhiên nâng tầm nó lên.
Cơ bản mà nói nếu Đào Tử có trí tuệ như Lâm Lạc Nhiên nói thì sẽ thừa hiểu Tô Xán không thể có vai trò gì trong chuyện này, về tới Thượng Hải không nên có hành động gì, thậm chí nên lệnh cho cả Đào Chử Hồng cũng phải lắng xuống. Vì hiển nhiên lúc Đào gia bị người ta chú ý như thế, có hành động gì là rất không sáng suốt.
Đại Niết Bàn
Tác giả: Khảo Ngư
328 chương | 1,722 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thời gian đảo ngược
Chương Quyển 1 - 2: Chỉ là gặp lại
Chương Quyển 1 - 3: Chỉ là gặp lại (2)
Chương Quyển 1 - 4: Bí tịch tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 1 - 5: Món gà hầm nấm hương
Chương Quyển 1 - 6: Linh hồn trở lại
Chương Quyển 1 - 7: Chém ma diệt quỷ
Chương Quyển 1 - 8: Gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 1 - 9: Truyền giấy đưa tin
Chương Quyển 1 - 10: Bạn khác rồi
Chương Quyển 1 - 11: Đường Vũ đợi ai?
Chương Quyển 1 - 12: Hẹn gặp lại
Chương Quyển 1 - 13: Gia đình tụ hội
Chương Quyển 1 - 14: Treo thưởng
Chương Quyển 1 - 15: Phải cố gắng hết sức
Chương Quyển 1 - 16: Bảo vệ vinh dự tập thể
Chương Quyển 1 - 17: Cô gái tên Lạc Nhiên
Chương Quyển 1 - 18: Móc mắt cho bây giờ
Chương Quyển 1 - 19: Cao thủ
Chương Quyển 1 - 20: Trước giờ quyết chiến
Chương Quyển 1 - 21: Cuối Cùng Cũng Bắt Đầu
Chương Quyển 1 - 22: Boss Đầu Tiên
Chương Quyển 1 - 23: Bạn Cờ
Chương Quyển 1 - 24: Hạnh Phúc Phải Nắm Trong Tay Mình
Chương Quyển 1 - 25: Do It For Your Never Do
Chương Quyển 1 - 26: Tôi Tin
Chương Quyển 1 - 27: Tô Xán Nổi Điên
Chương Quyển 1 - 28: Bị Cấm Túc
Chương Quyển 1 - 29: Có Kết Quả Rồi
Chương Quyển 1 - 30: Chẳng Kịp Bi Thương Cho Ai
Chương Quyển 1 - 31: Suýt Mất 200.000
Chương Quyển 1 - 32: Tằng Toàn Minh Mời Rượu
Chương Quyển 1 - 33: Công Chúa Trần Linh San
Chương Quyển 1 - 34: Ai Là Dê Béo?
Chương Quyển 1 - 35-36: Hoàng Tử Hay Ăn Mày?
Chương Quyển 2 - 36: Chuyện Người Lớn
Chương Quyển 1 - 37: Đời Như Kịch, Kịch Như Đời
Chương Quyển 1 - 38: Dạy Bảo
Chương Quyển 1 - 39: Cải Biến Tư Duy
Chương Quyển 1 - 40: Chết Chùm
Chương Quyển 1 - 41: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Chương Quyển 1 - 43: Tác Giả Nhỏ
Chương Quyển 1 - 44: Thế Giới Mới
Chương Quyển 2 - 45: Hối Hận Ư?
Chương Quyển 2 - 46: Hết Nợ
Chương Quyển 2 - 47: Vấn Đề Của Cty Công Trình Số Bốn
Chương Quyển 2 - 48: Lớ Ngớ
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Chương Quyển 2 - 50: Kỹ thuật hạng ba (2)
Chương Quyển 2 - 51: Chị Em
Chương Quyển 2 - 52: Không Vừa Mắt
Chương Quyển 2 - 53: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 54: Đối diện
Chương Quyển 2 - 55: Đối Diện (2)
Chương Quyển 2 - 56: Năm 1998 Sắp Trôi Đi
Chương Quyển 2 - 57: Thích ghét thì ghét
Chương Quyển 2 - 58: Công chúa trở lại
Chương Quyển 2 - 59: Ba nhát dao (1)
Chương Quyển 2 - 60: Ba nhát dao (2)
Chương Quyển 2 - 61: Mâu thuẫn leo thang (1)
Chương Quyển 2 - 62: Mâu thuẫn leo thang (2)
Chương Quyển 2 - 63: Anh hùng nhỏ
Chương Quyển 2 - 64: Trái và phải
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Chương Quyển 2 - 66: Đóng và mở
Chương Quyển 3 - 67: Mẹ của Đường Vũ
Chương Quyển 3 - 68: Còn đi xa hơn nữa
Chương Quyển 3 - 69: Nhảy hay không?
Chương Quyển 3 - 70: Kèn hiệu đã thổi
Chương Quyển 3 - 71: Bài này do cháu viết?
Chương Quyển 3 - 72: Không cam tâm
Chương Quyển 3 - 73: Ly biệt (1)
Chương Quyển 3 - 74: Ly biệt (2)
Chương Quyển 3 - 75: Ly biệt (3)
Chương Quyển 3 - 76: Trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 77: Hậu quả khó lường
Chương Quyển 3 - 78: Xảy ra rồi
Chương Quyển 3 - 79: Cuộc chiến của các cô gái
Chương Quyển 3 - 80: Thám hiểm lâu đài cổ
Chương Quyển 3 - 81: Thám hiểm lâu đài cổ (2)
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Chương Quyển 3 - 83: Người quan trọng
Chương Quyển 3 - 84: Không phải vì bạn
Chương Quyển 3 - 85: Phong cốt Nhất Trung
Chương Quyển 3 - 86: Muốn gì?
Chương Quyển 3 - 87: Tôi sẽ làm theo lời cậu
Chương Quyển 3 - 88: Phát biểu
Chương Quyển 3 - 89: Đêm trăng (1)
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Chương Quyển 3 - 91: Hạnh phúc là gì? (1)
Chương Quyển 3 - 92: Hạnh phúc là gì? (2)
Chương Quyển 3 - 93: Lên tỉnh
Chương Quyển 3 - 94: Bắt được rồi (1)
Chương Quyển 3 - 95: Bắt được rồi (2)
Chương Quyển 3 - 96: Ngày càng khó chống đỡ
Chương Quyển 3 - 97: Xem biểu hiện
Chương Quyển 3 - 98: Phong thủy không hợp
Chương Quyển 3 - 99: Bày tỏ
Chương Quyển 3 - 100: Chưa bao giờ nghĩ tới
Chương Quyển 3 - 101: Đôn Hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 102: Đôn Hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 103: Không thể làm khác
Chương Quyển 3 - 104: Tin xấu (1)
Chương Quyển 3 - 105: Tin xấu (2)
Chương Quyển 3 - 106: Hội diễn văn nghệ (1)
Chương Quyển 3 - 107: Hội diễn văn nghệ (2)
Chương Quyển 3 - 108: Không muốn đi
Chương Quyển 3 - 109: Tôi nợ cậu
Chương Quyển 3 - 110: Liệu có gặp được
Chương Quyển 3 - 111: Có một tập đoàn nhỏ
Chương Quyển 3 - 112: Chiến lược đi dây
Chương Quyển 3 - 113: Tiệc chia tay đáng nhớ (1)
Chương Quyển 3 - 114: Tiệc chia tay đáng nhớ (2)
Chương Quyển 3 - 115: Tiệc chia tay đáng nhớ (3)
Chương Quyển 3 - 116: Tiệc chia tay đáng nhớ (4)
Chương Quyển 3 - 117: Công chúa đã biết yêu
Chương Quyển 3 - 118: Không bao giờ quên
Chương Quyển 4 - 119: Hành động thị uy
Chương Quyển 4 - 120: Diễn giảng và học tập
Chương Quyển 4 - 121: Cuộc đời chó má
Chương Quyển 4 - 122: Câu trả lời tuyệt vời
Chương Quyển 4 - 123: Hoàng tử piano
Chương Quyển 4 - 124: Ai đứng đằng sau
Chương Quyển 4 - 125: Chỉ là một bữa cơm
Chương Quyển 4 - 126: Vẫn còn cháu đây
Chương Quyển 4 - 127: Vẫn còn đánh giá thấp
Chương Quyển 4 - 128: Sớm muộn cũng phải đối diện
Chương Quyển 4 - 129: Quan tâm tắc loạn
Chương Quyển 4 - 130: Thế giới của Mục Tuyền
Chương Quyển 4 - 131: Thế giới của Mục Tuyền (2)
Chương Quyển 4 - 132: Bị từ chối rồi
Chương Quyển 4 - 133: Cuộc hẹn ở quán cà phê (1)
Chương Quyển 4 - 134: Cuộc hẹn ở quán cà phê (2)
Chương Quyển 4 - 135: Như bao cặp đôi khác
Chương Quyển 4 - 136: Tên khốn may mắn
Chương Quyển 4 - 137: Lưu danh
Chương Quyển 4 - 138: Màu đen nhé
Chương Quyển 4 - 139: Thời gian dần trôi
Chương Quyển 4 - 140: Hai mẹ con
Chương Quyển 4 - 141: Ngày cuối cùng
Chương Quyển 4 - 142: Tốt nghiệp rồi
Chương Quyển 4 - 143: Tụ hội (1)
Chương Quyển 4 - 144: Tụ hội (2)
Chương Quyển 4 - 145: Mâu thuẫn nội bộ
Chương Quyển 4 - 146: Đàm phán
Chương Quyển 4 - 147: Cô bạn gái không bình thường
Chương Quyển 4 - 148: Mơ cũng không dám thấy
Chương Quyển 4 - 149: Cậu rất đặc biệt
Chương Quyển 4 - 150: Suy nghĩ cho tương lai
Chương Quyển 4 - 151: Phải kiếm bạn gái thôi
Chương Quyển 4 - 152: Đã có điểm
Chương Quyển 4 - 153: Chúng mày chơi lớn rồi
Chương Quyển 4 - 154: Ngô Thì Nhuế bỏ nhà đi
Chương Quyển 4 - 155: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (1)
Chương Quyển 4 - 156: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (2)
Chương Quyển 4 - 157: Tỏa đi muôn phương
Chương Quyển 5 - 158: Khách không mời
Chương Quyển 5 - 159: Chiến tranh ấp ủ
Chương Quyển 5 - 160: Tôi thích phong cách cũ hơn
Chương Quyển 5 - 161: Giải quyết thế nào?
Chương Quyển 5 - 162: Em gái đã lớn
Chương Quyển 5 - 163: 16 triệu USD
Chương Quyển 5 - 164: Sean Paker
Chương Quyển 5 - 165: Không cùng một thế giới
Chương Quyển 5 - 166: Cô gái làm người ta đau đầu
Chương Quyển 5 - 167: Không có phần
Chương Quyển 5 - 168: Giận dỗi?
Chương Quyển 5 - 169: Trẻ con cãi nhau
Chương Quyển 5 - 170: Tiếng còi xe trong đêm
Chương Quyển 5 - 171: Vác đá đập chân mình
Chương Quyển 5 - 172: Của ai to hơn?
Chương Quyển 5 - 173: Mỗi người một nửa
Chương Quyển 5 - 174: Năm mới vui vẻ
Chương Quyển 5 - 175: Đầu năm leo núi
Chương Quyển 5 - 176: Nổi tiếng rồi
Chương Quyển 5 - 177: Có qua có lại
Chương Quyển 5 - 178: Sự cố
Chương Quyển 5 - 179: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương Quyển 5 - 180: Buổi sáng an lành
Chương Quyển 5 - 181: Không cần hướng đạo
Chương Quyển 5 - 182: Muốn 1.5 tỷ không?
Chương Quyển 5 - 183: Hành trình trên đất Mỹ (1)
Chương Quyển 5 - 184: Hành trình trên đất Mỹ (2)
Chương Quyển 5 - 185: Điều kiện đảm bảo
Chương Quyển 5 - 186: Bị lợi dụng
Chương Quyển 5 - 187: Người quen
Chương Quyển 5 - 188: Nhà sáng lập
Chương Quyển 5 - 189: Đồ ngốc
Chương Quyển 5 - 190: Xung đột đạo đức
Chương Quyển 5 - 191: Giải thoát
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Chương Quyển 5 - 193: Nổi loạn lần cuối (2)
Chương Quyển 5 - 194: Đón tiếp
Chương Quyển 5 - 195: Chuẩn bị về trường
Chương Quyển 5 - 196: Vương Bạc mời cơm
Chương Quyển 5 - 197: Bụi bặm lắng xuống (1)
Chương Quyển 5 - 198: Bụi bặm lắng xuống (2)
Chương Quyển 5 - 199: Chuẩn bị trước khi đi
Chương Quyển 5 - 200: Chúng ta lên thôi
Chương Quyển 5 - 201: Đêm nay ở lại
Chương Quyển 5 - 202: Không ngủ được
Chương Quyển 5 - 203: Thay đổi
Chương Quyển 5 - 204: Người nổi tiếng
Chương Quyển 5 - 205: Ngã ngựa
Chương Quyển 5 - 206: Đào tử
Chương Quyển 5 - 207: Trượt rồi
Chương Quyển 5 - 208: Khác người
Chương Quyển 5 - 209: Lời mời
Chương Quyển 5 - 210: Từ chối
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Chương Quyển 5 - 212: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 5 - 213: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 5 - 214: Chuẩn bị thôi việc đi
Chương Quyển 5 - 215: Nói nghe xem
Chương Quyển 5 - 216: Lại gây sóng gió
Chương Quyển 5 - 217: Cuộc sống vẫn tiếp diễn
Chương Quyển 5 - 218: Chuyên gia gây họa
Chương Quyển 5 - 219: You are not alone
Chương Quyển 5 - 220: Đối diện
Chương Quyển 5 - 221: Không phải Đường Vũ
Chương Quyển 5 - 222: Đi dạo trong trường
Chương Quyển 5 - 223: Sợ à?
Chương Quyển 5 - 224: Lâm Lạc Nhiên đun ếch
Chương Quyển 5 - 225: Tán đồng
Chương Quyển 5 - 226: Kỳ nghỉ lễ 1/5
Chương Quyển 5 - 227: Bữa cơm khó khăn
Chương Quyển 5 - 228: Tình yêu của Lý Hàn
Chương Quyển 5 - 229: Tấm thiếp màu vàng (1)
Chương Quyển 5 - 230: Tấm thiếp màu vàng (2)
Chương Quyển 6 - 231: Tai nạn xe (2)
Chương Quyển 6 - 232: Tai nạn xe (3)
Chương Quyển 6 - 233: Con trai phó thị trưởng Tô
Chương Quyển 6 - 234: Trình Thụy Niên
Chương Quyển 6 - 235: Thích bao che
Chương Quyển 6 - 236: Không có mắt à?
Chương Quyển 6 - 237: Tiểu tình lữ (1)
Chương Quyển 6 - 238: Tiểu tình lữ (2)
Chương Quyển 6 - 239: Ngây ngây ngốc ngốc (1)
Chương Quyển 6 - 240: Ngây ngây ngốc ngốc (2)
Chương Quyển 6 - 241: Ngây ngây ngốc ngốc (3)
Chương Quyển 6 - 242: Ngây ngây ngốc ngốc (4)
Chương Quyển 6 - 243: Mở rộng thành quả (1)
Chương Quyển 6 - 244: Mở rộng thành quả (2)
Chương Quyển 6 - 245: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (1)
Chương Quyển 6 - 246: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
Chương Quyển 6 - 247: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (3)
Chương Quyển 6 - 248: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ
Chương Quyển 6 - 249: Trở tay không kịp (1)
Chương Quyển 6 - 250: Trở tay không kịp (2)
Chương Quyển 6 - 251: Ai thương cho ai
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Chương Quyển 6 - 253: Đều là hoa có chủ
Chương Quyển 6 - 254: Chồng vay vợ trả
Chương Quyển 6 - 255: Sấm nổ chớp giật (1)
Chương Quyển 6 - 256: Sấm nổ chớp giật (2)
Chương Quyển 6 - 257: Điên cuồng
Chương Quyển 6 - 258: Đêm không ngủ (1)
Chương Quyển 6 - 259: Đêm không ngủ (2)
Chương Quyển 6 - 260: Tằng Kha chọn con dâu
Chương Quyển 6 - 261: Năm nay là năm nào
Chương Quyển 6 - 262: Không gặp
Chương Quyển 6 - 263: Sắp có biến
Chương Quyển 6 - 264: Chạm mặt (1)
Chương Quyển 6 - 265: Đổ vỡ
Chương Quyển 6 - 266: Làm đi
Chương Quyển 6 - 267: Chuyện ý nghĩa nhất
Chương Quyển 6 - 268: Diễn biến bất ngờ
Chương Quyển 6 - 269: Nói chuyện riêng
Chương Quyển 6 - 270: Tia sáng
Chương Quyển 6 - 271: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 6 - 272: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 6 - 273: Oan gia hẹp lộ (3)
Chương Quyển 6 - 274: Oan gia hẹp lộ (4)
Chương Quyển 6 - 275: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (1)
Chương Quyển 6 - 276: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (2)
Chương Quyển 6 - 277: Chưa chịu thôi
Chương Quyển 6 - 278: Nghỉ một chút ăn cơm mới ngon
Chương Quyển 6 - 279: Tôi tới đón cô ấy (1)
Chương Quyển 6 - 280: Tôi tới đón cô ấy (2)
Chương Quyển 6 - 281: Xòe bài
Chương Quyển 6 - 282: Một nước không có hai vua (1)
Chương Quyển 6 - 283: Một nước không có hai vua (2)
Chương Quyển 6 - 284: Bạn và địch
Chương Quyển 6 - 285: Lựa chọn?
Chương Quyển 6 - 286: Làm tốt hơn tưởng tượng
Chương Quyển 6 - 287: Một năm nữa
Chương Quyển 6 - 288: Cảm kíc
Chương Quyển 6 - 289: Gặp lại không còn như xưa nữa (1)
Chương Quyển 6 - 290: Gặp lại không còn như xưa nữa (2)
Chương Quyển 6 - 291: Gặp lại không còn như xưa nữa (3)
Chương Quyển 6 - 292: Gặp lại không còn như xưa nữa (4)
Chương Quyển 6 - 293: Người chiến thắng
Chương Quyển 6 - 294: Muốn say một trận
Chương Quyển 6 - 295: Gió chuyển mây vần (1)
Chương Quyển 6 - 296: Gió chuyển mây vần (2)
Chương Quyển 6 - 297: Muốn quên cũng không được
Chương Quyển 6 - 298: Như lần đầu
Chương Quyển 6 - 299: Buổi diễn giảng được mong đợi (1)
Chương Quyển 6 - 300: Buổi diễn giảng được mong đợi (2)
Chương Quyển 6 - 301: Buổi diễn giảng được mong đợi (3)
Chương Quyển 6 - 302: Đối đáp (1)
Chương Quyển 6 - 303: Đối đáp (2)
Chương Quyển 6 - 304: Đối đáp (3)
Chương Quyển 6 - 305: Đối đáp (4)
Chương Quyển 6 - 306: Gây áp lực
Chương Quyển 6 - 307: Cơn mưa bất chợt (1)
Chương Quyển 6 - 308: Cơn mưa bất chợt (2)
Chương Quyển 6 - 309: Cơn mưa bất chợt (3)
Chương Quyển 6 - 310: Quần ma loạn vũ (1)
Chương Quyển 6 - 311: Quần ma loạn vũ (2)
Chương Quyển 6 - 312: Quần ma loạn vũ (3)
Chương Quyển 6 - 313: Quá khứ của Vương Thanh
Chương Quyển 6 - 314: Quyết định
Chương Quyển 6 - 315: Đối đầu
Chương Quyển 6 - 316: Loạn càng thêm loạn (1)
Chương Quyển 6 - 317: Loạn càng thêm loạn (2)
Chương Quyển 6 - 318: Tính toán
Chương Quyển 6 - 319: Thế giới thật nhỏ
Chương Quyển 6 - 320: Rụt tay và nắm tay
Chương Quyển 6 - 321: Không dễ thế được
Chương Quyển 6 - 322: Tiến tới
Chương Quyển 6 - 323: Phúc lợi
Chương Quyển 6 - 324: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (1)
Chương Quyển 6 - 325: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (2)
Chương Quyển 6 - 326: Phục kích (1)
Chương Quyển 6 - 327: Phục kích (2)
Chương Quyển 6 - 328: Bánh xe vận mệnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp