Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Sáng hôm sau khi mọi người ngủ mê mệt vì một đem thác loạn thì chuông cửa chung cư réo vang.
Bị Mark đá mấy cái, Tô Xán lờ đờ tỉnh lại, y mặc cái quần cộc xanh đỏ lòe loẹt, áo phông xộc xệch, tất cả bọn họ ai cũng thế.
Nhìn đám người chẳng còn phân biệt nam nữ nằm ngủ ngổn ngang khắp nơi chẳng ai muốn thức dậy, Tô Xán đành dậy, bước thấp bước cao ra cửa.
Cùng với ánh nắng ban man chiếu vào mắt là bóng hình xinh đẹp, cùng với làn hương phong lan thơm mát được gió đưa vào cánh mũi, mùi thơm dễ chịu đó làm cánh mũi Tô Xán nở ra thêm mấy phần, theo bản năng hit sâu một hơi.
Trước mắt là cô gái tóc buộc đuôi ngựa đơn giản, một thân vay hoa nền nã, đeo cái túi sách đỏ, cái cằm xinh xinh hếch lên, đôi mắt như con nai nhỏ nhìn Tô Xán mở cửa, cười tủm tỉm nói:
- Chào anh chàng Hawaii.
Tô Xán không hiểu, theo ánh mắt Tống Chân nhìn xuống, thấy mình chỉ mặc mỗi cái quần đùi, còn in hình chim cò lòe loẹt, thằng em vào sáng sớm cũng phấn khích ngẩng đầu chào khách.
"Rầm!" Tô Xán hết hồn đóng sầm cửa lại, nhìn mấy cô gái nằm ngủ trên sàn nhà với dáng rất bất nhã, bất giác đưa tay s* s**ng khắp người, vẫn còn mặc quần sịp, nếu làm chuyện gì đó bậy bạ thì nó bay rồi, hơn nữa mình còn nằm cạnh Mark, nhưng nghĩ thế cũng chẳng an ủi hơn được là bao, tức khi đi tới đá đít hắn một cái:
- Dậy nhanh lên, khách tới rồi.
Trong chung cư một phen náo loạn, tiếng người, tiếng đồ đạc va chạm vang lên liên tiếp, một lúc sau mấy người ăn mặc chỉnh tề hoàn tất đón khách vào, nhưng người còn lại không tỉnh lại được thì ném bừa vào góc khuất cho ngủ tiếp.
Ở cửa đỗ một cái xe đen xì, đến cùng Tống Chân còn có đại biểu tập đoàn Washington Post, hiển nhiên Tống Chân kiếm được cái cớ tới thăm.
Chuyện Tô Xán hôm đó ở bữa tiệc hỏi ý kiến Tống Chân bị Mark trở về thêm mắm thêm muối đủ kiểu, khiến mấy nam sinh trẻ huýt sáo trêu ghẹo hai người.
- Có thể ra ngoài đi dạo một lúc không?
Tống Chân hiển nhiên không thích ứng được với đám Mark trêu chọc, hiếu kỳ nhìn quanh một lát rồi chỉ về phía cửa.
Theo lịch hôm nay đó đại biểu thương nghiệp của Washington Post sẽ tới cùng đám Mark thảo luận chi tiết hơn về nghiệp vụ, Tô Xán sắp về công việc bàn giao xong, nên không tham gia cũng được.
Hai người đi trên con đường vàng nhạt lát gạch sát mép thảm cỏ xanh ngoài chung tư, kéo thẳng tới ĐH Stanford, con đường trải đầy lá khô, xa xa là ĐH Stanford không có tường bao, thấp thoáng còn thấy bóng người chạy bộ, đây là nơi đi dạo lý tưởng.
Bước đi dưới hai hàng cây cọ, Tống Chân một thân ăn mặc xinh đẹp tươi mát, luôn khiến chàng trai chạy bộ từ phía đối diện tới chủ động nở nụ cười.
Tống Chân đáp lại bằng nụ cười khiến người ta lóa mắt.
- Tôi là người rất giữ lời hứa, cho nên hôm nay tới đây làm hướng đạo cho anh, anh muốn ngắm mỹ cảnh nơi nào ở nước Mỹ? Khoảng thời gian này chắc anh chạy khắp California rồi phải không? Hay là chúng ta tới Las Vegas mộng mơ, còn không tới Nevada nơi đậm chất miền tây nhất? Hoặc bia kỷ niệm Abraham Lincoln ở Washington?.. Ở Mỹ có vô vàn thắng cảnh nên đi một lần trong đời.
Tô Xán chỉ Tống Chân dò hỏi:
- Đi đâu cũng đều có cô đi cùng chứ?
- Đương nhiên, coi như báo đáp anh hôm đó giải vây cho tôi. Tôi còn chưa bao giờ đơn độc đi cùng ai như vậy đâu đấy, lần này hi sinh lớn như vậy, anh lãi lớn rồi.
Những lời này được Tống Chân ung dung bình tĩnh nói ra khiến có một cám dỗ đặc biệt.
Đường Vũ chẳng bao giờ nói mấy lời này, nếu Lâm nha đầu đó nói, Tô Xán không dám tiếp, nhưng nhìn khuôn mặt rất baby của Tống Chân, y không kìm được ngứa ngáy, lời cứ từ miệng tuôn ra không kịp suy nghĩ:
- Báo đáp là hai từ làm người ta nghe dễ cảm thấy bị bóp méo lắm, vì nó hay đi kèm với từ lấy thân.
- Đồ lưu manh... Tâm lý anh méo mó thì có.
Tống Chân cười khúc khích.
Không biết có phải là ảo giác không, bị ném cho cái lườm thiên kiều bá mị đó, Tô Xán ở nơi tha hương dị quốc, cảm thấy nhớ Đường Vũ vô cùng, nhất là cái tóc đuôi ngựa kia, lúc ra mở cửa làm một thoáng Tô Xán tưởng nhầm là Đường Vũ, cô bé Đường Vũ ở Hạ Hải, khi còn để mái tóc dài.
- Trước khi tôi nuốt lời hứa, tốt nhất anh nên thu cái ý nghĩ xấu xa của mình lại, cho dù chỉ có hai chúng ta đi du lịch, đai đen Tiệt quyền đạo của tôi cũng đủ cho anh nếm mùi đau khổ.
Thấy Tô Xán ngây ra nhìn mình, đôi mắt Tống Chân ánh lên sát khí:
Tô Xán tặc lưỡi, không ngờ con búp bê xinh xắn này lại là cao thủ tiệt quyền đạo, quả nhiên là bé hạt tiêu, có điều nhìn cái gương mặt kia giống trẻ con bắt chước người lớn, chẳng có sức uy h**p.
- Cô yên tâm được rồi, dù tôi có ý nghĩ xấu xa gì chăng nữa cũng không còn kịp thực hiện.
Tô Xán chỉ về chân trời phía đông:
- Tôi không còn thời gian du sơn ngoạn thủy nữa, tối ngày mai là tôi lên máy bay về nước rồi.
- Ồ.
Tống Chân hơi ngẩn ra, chút thất vọng rất khó phát hiện lướt qua mặt, hai người đột nhiên yên tĩnh, đi vào khuôn viên trường ngồi xuống ghế.
- Hôm đó thực sự cám ơn anh đấy.
Ích lợi rõ ràng nhất là Lucy không còn dám kiếm cớ gây sự với cô một cách tùy tiện nữa, Diana cũng không trách cô chuyện làm vỡ cái cốc, có điều tin tức không hay về mối quan hệ giữa cô và Tô Xán được lưu truyền trong một vài nhóm người đặc biệt.
- Không có gì, người như cô là ưa nổi loạn lắm.
- Nổi loạn?
Sống tới 21 tuổi rồi đây mới là lần đầu tiên có người đánh giá cô như vậy, làm Tông Chân phì cười ra tiếng, cô cũng có một thời nổi loạn, tưởng chừng như cách xa lâu lâu lắm rồi vậy, bị một câu nói của Tô Xán khơi lên hồi ức cũ:
- Tôi từng có mơ ước, lúc đó kết thúc năm thứ hai cao trung, khi tất cả bạn bè tôi đang chuẩn bị bước vào năm thứ ba, chuẩn bị cao khảo, ai cũng tràn ngập ao ước cuộc sống đại học tự do đặc sắc. Còn tôi lại mơ ước tham dự cuộc thi người mẫu quốc tế Thượng Hải, đạt quán quân, sau đó đi Pari, tham gia các lớp bồi dưỡng huấn luyện, trở thành người mẫu sáng giá, rực rỡ trên sân khấu, được người ta sùng bái, được đám con trai điên cuồng theo đuổi.
Bé một mẩu thế này mà cũng mơ ước làm người mẫu? Đúng là dám mơ ước thật đấy.
Có lẽ ánh mắt Tô Xán “biết nói”, nên Tống Chân biết được ý nghĩ của y, má phồng lên, cánh mũi nhỏ phập phồng:
- Nói cho anh biết tôi cao 1m62 đấy.
Thực sự không nhìn ra, vậy là cao bằng Đồng Đồng cơ à, Tô Xán không khỏi nhìn lại Tống Chân, ở cô gái này tất cả toát lên sự đáng yêu, cái mặt trẻ con, vóc người nhỏ nhỏ, nên trông nhỏ hơn thực tế, đến b** ng*c cũng nhỏ nhắn xinh xinh như chim câu, có điều không giống cô gái ngực lép khác mà mất mỹ cảm nữ tính, ngược lại còn khiến người ta dễ sinh ý nghĩ tà ác nào đó.
Tô Xán khéo léo che dấu ý nghĩ nảy lên trong đầu bằng một câu hỏi:
- Vậy về sau thì sao?
- Về sau...
Tống Chân mỉm cười ngước mặt nhìn lên trời:
- Anh cho rằng thế nào, đó chỉ vẻn vẹn là giấc mộng mà thôi, tôi cùng bạn học chăm chỉ ôn tập rồi thi trường đạo học ở Mỹ, sau đó sang Mỹ du học theo chuyên nghành trong nhà đã chọn …
Nói tới đó giọng buồn buồn:
- Tôi phải từ bỏ ước mơ, vì tôi còn có gia tộc, có trách nhiệm của mình, tôi phải đối diện với hiện thực.
Tô Xán nhớ cảnh tiếp đón Tống Chân ở sân bay, y không ngốc tới mức cho rằng vì số vệ sĩ ít hơn của Wolf mà nhà Tống Chân thua kém người ta:
- Ồ, vậy nhà cô phải ghê gớm lắm.
Tống Chân gật đầu:
- Gia tộc kéo dài mấy đời, nhiều truyền thống, nhiều quy củ.
Bị Mark đá mấy cái, Tô Xán lờ đờ tỉnh lại, y mặc cái quần cộc xanh đỏ lòe loẹt, áo phông xộc xệch, tất cả bọn họ ai cũng thế.
Nhìn đám người chẳng còn phân biệt nam nữ nằm ngủ ngổn ngang khắp nơi chẳng ai muốn thức dậy, Tô Xán đành dậy, bước thấp bước cao ra cửa.
Cùng với ánh nắng ban man chiếu vào mắt là bóng hình xinh đẹp, cùng với làn hương phong lan thơm mát được gió đưa vào cánh mũi, mùi thơm dễ chịu đó làm cánh mũi Tô Xán nở ra thêm mấy phần, theo bản năng hit sâu một hơi.
Trước mắt là cô gái tóc buộc đuôi ngựa đơn giản, một thân vay hoa nền nã, đeo cái túi sách đỏ, cái cằm xinh xinh hếch lên, đôi mắt như con nai nhỏ nhìn Tô Xán mở cửa, cười tủm tỉm nói:
- Chào anh chàng Hawaii.
Tô Xán không hiểu, theo ánh mắt Tống Chân nhìn xuống, thấy mình chỉ mặc mỗi cái quần đùi, còn in hình chim cò lòe loẹt, thằng em vào sáng sớm cũng phấn khích ngẩng đầu chào khách.
"Rầm!" Tô Xán hết hồn đóng sầm cửa lại, nhìn mấy cô gái nằm ngủ trên sàn nhà với dáng rất bất nhã, bất giác đưa tay s* s**ng khắp người, vẫn còn mặc quần sịp, nếu làm chuyện gì đó bậy bạ thì nó bay rồi, hơn nữa mình còn nằm cạnh Mark, nhưng nghĩ thế cũng chẳng an ủi hơn được là bao, tức khi đi tới đá đít hắn một cái:
- Dậy nhanh lên, khách tới rồi.
Trong chung cư một phen náo loạn, tiếng người, tiếng đồ đạc va chạm vang lên liên tiếp, một lúc sau mấy người ăn mặc chỉnh tề hoàn tất đón khách vào, nhưng người còn lại không tỉnh lại được thì ném bừa vào góc khuất cho ngủ tiếp.
Ở cửa đỗ một cái xe đen xì, đến cùng Tống Chân còn có đại biểu tập đoàn Washington Post, hiển nhiên Tống Chân kiếm được cái cớ tới thăm.
Chuyện Tô Xán hôm đó ở bữa tiệc hỏi ý kiến Tống Chân bị Mark trở về thêm mắm thêm muối đủ kiểu, khiến mấy nam sinh trẻ huýt sáo trêu ghẹo hai người.
- Có thể ra ngoài đi dạo một lúc không?
Tống Chân hiển nhiên không thích ứng được với đám Mark trêu chọc, hiếu kỳ nhìn quanh một lát rồi chỉ về phía cửa.
Theo lịch hôm nay đó đại biểu thương nghiệp của Washington Post sẽ tới cùng đám Mark thảo luận chi tiết hơn về nghiệp vụ, Tô Xán sắp về công việc bàn giao xong, nên không tham gia cũng được.
Hai người đi trên con đường vàng nhạt lát gạch sát mép thảm cỏ xanh ngoài chung tư, kéo thẳng tới ĐH Stanford, con đường trải đầy lá khô, xa xa là ĐH Stanford không có tường bao, thấp thoáng còn thấy bóng người chạy bộ, đây là nơi đi dạo lý tưởng.
Bước đi dưới hai hàng cây cọ, Tống Chân một thân ăn mặc xinh đẹp tươi mát, luôn khiến chàng trai chạy bộ từ phía đối diện tới chủ động nở nụ cười.
Tống Chân đáp lại bằng nụ cười khiến người ta lóa mắt.
- Tôi là người rất giữ lời hứa, cho nên hôm nay tới đây làm hướng đạo cho anh, anh muốn ngắm mỹ cảnh nơi nào ở nước Mỹ? Khoảng thời gian này chắc anh chạy khắp California rồi phải không? Hay là chúng ta tới Las Vegas mộng mơ, còn không tới Nevada nơi đậm chất miền tây nhất? Hoặc bia kỷ niệm Abraham Lincoln ở Washington?.. Ở Mỹ có vô vàn thắng cảnh nên đi một lần trong đời.
Tô Xán chỉ Tống Chân dò hỏi:
- Đi đâu cũng đều có cô đi cùng chứ?
- Đương nhiên, coi như báo đáp anh hôm đó giải vây cho tôi. Tôi còn chưa bao giờ đơn độc đi cùng ai như vậy đâu đấy, lần này hi sinh lớn như vậy, anh lãi lớn rồi.
Những lời này được Tống Chân ung dung bình tĩnh nói ra khiến có một cám dỗ đặc biệt.
Đường Vũ chẳng bao giờ nói mấy lời này, nếu Lâm nha đầu đó nói, Tô Xán không dám tiếp, nhưng nhìn khuôn mặt rất baby của Tống Chân, y không kìm được ngứa ngáy, lời cứ từ miệng tuôn ra không kịp suy nghĩ:
- Báo đáp là hai từ làm người ta nghe dễ cảm thấy bị bóp méo lắm, vì nó hay đi kèm với từ lấy thân.
- Đồ lưu manh... Tâm lý anh méo mó thì có.
Tống Chân cười khúc khích.
Không biết có phải là ảo giác không, bị ném cho cái lườm thiên kiều bá mị đó, Tô Xán ở nơi tha hương dị quốc, cảm thấy nhớ Đường Vũ vô cùng, nhất là cái tóc đuôi ngựa kia, lúc ra mở cửa làm một thoáng Tô Xán tưởng nhầm là Đường Vũ, cô bé Đường Vũ ở Hạ Hải, khi còn để mái tóc dài.
- Trước khi tôi nuốt lời hứa, tốt nhất anh nên thu cái ý nghĩ xấu xa của mình lại, cho dù chỉ có hai chúng ta đi du lịch, đai đen Tiệt quyền đạo của tôi cũng đủ cho anh nếm mùi đau khổ.
Thấy Tô Xán ngây ra nhìn mình, đôi mắt Tống Chân ánh lên sát khí:
Tô Xán tặc lưỡi, không ngờ con búp bê xinh xắn này lại là cao thủ tiệt quyền đạo, quả nhiên là bé hạt tiêu, có điều nhìn cái gương mặt kia giống trẻ con bắt chước người lớn, chẳng có sức uy h**p.
- Cô yên tâm được rồi, dù tôi có ý nghĩ xấu xa gì chăng nữa cũng không còn kịp thực hiện.
Tô Xán chỉ về chân trời phía đông:
- Tôi không còn thời gian du sơn ngoạn thủy nữa, tối ngày mai là tôi lên máy bay về nước rồi.
- Ồ.
Tống Chân hơi ngẩn ra, chút thất vọng rất khó phát hiện lướt qua mặt, hai người đột nhiên yên tĩnh, đi vào khuôn viên trường ngồi xuống ghế.
- Hôm đó thực sự cám ơn anh đấy.
Ích lợi rõ ràng nhất là Lucy không còn dám kiếm cớ gây sự với cô một cách tùy tiện nữa, Diana cũng không trách cô chuyện làm vỡ cái cốc, có điều tin tức không hay về mối quan hệ giữa cô và Tô Xán được lưu truyền trong một vài nhóm người đặc biệt.
- Không có gì, người như cô là ưa nổi loạn lắm.
- Nổi loạn?
Sống tới 21 tuổi rồi đây mới là lần đầu tiên có người đánh giá cô như vậy, làm Tông Chân phì cười ra tiếng, cô cũng có một thời nổi loạn, tưởng chừng như cách xa lâu lâu lắm rồi vậy, bị một câu nói của Tô Xán khơi lên hồi ức cũ:
- Tôi từng có mơ ước, lúc đó kết thúc năm thứ hai cao trung, khi tất cả bạn bè tôi đang chuẩn bị bước vào năm thứ ba, chuẩn bị cao khảo, ai cũng tràn ngập ao ước cuộc sống đại học tự do đặc sắc. Còn tôi lại mơ ước tham dự cuộc thi người mẫu quốc tế Thượng Hải, đạt quán quân, sau đó đi Pari, tham gia các lớp bồi dưỡng huấn luyện, trở thành người mẫu sáng giá, rực rỡ trên sân khấu, được người ta sùng bái, được đám con trai điên cuồng theo đuổi.
Bé một mẩu thế này mà cũng mơ ước làm người mẫu? Đúng là dám mơ ước thật đấy.
Có lẽ ánh mắt Tô Xán “biết nói”, nên Tống Chân biết được ý nghĩ của y, má phồng lên, cánh mũi nhỏ phập phồng:
- Nói cho anh biết tôi cao 1m62 đấy.
Thực sự không nhìn ra, vậy là cao bằng Đồng Đồng cơ à, Tô Xán không khỏi nhìn lại Tống Chân, ở cô gái này tất cả toát lên sự đáng yêu, cái mặt trẻ con, vóc người nhỏ nhỏ, nên trông nhỏ hơn thực tế, đến b** ng*c cũng nhỏ nhắn xinh xinh như chim câu, có điều không giống cô gái ngực lép khác mà mất mỹ cảm nữ tính, ngược lại còn khiến người ta dễ sinh ý nghĩ tà ác nào đó.
Tô Xán khéo léo che dấu ý nghĩ nảy lên trong đầu bằng một câu hỏi:
- Vậy về sau thì sao?
- Về sau...
Tống Chân mỉm cười ngước mặt nhìn lên trời:
- Anh cho rằng thế nào, đó chỉ vẻn vẹn là giấc mộng mà thôi, tôi cùng bạn học chăm chỉ ôn tập rồi thi trường đạo học ở Mỹ, sau đó sang Mỹ du học theo chuyên nghành trong nhà đã chọn …
Nói tới đó giọng buồn buồn:
- Tôi phải từ bỏ ước mơ, vì tôi còn có gia tộc, có trách nhiệm của mình, tôi phải đối diện với hiện thực.
Tô Xán nhớ cảnh tiếp đón Tống Chân ở sân bay, y không ngốc tới mức cho rằng vì số vệ sĩ ít hơn của Wolf mà nhà Tống Chân thua kém người ta:
- Ồ, vậy nhà cô phải ghê gớm lắm.
Tống Chân gật đầu:
- Gia tộc kéo dài mấy đời, nhiều truyền thống, nhiều quy củ.
Đại Niết Bàn
Tác giả: Khảo Ngư
328 chương | 1,570 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thời gian đảo ngược
Chương Quyển 1 - 2: Chỉ là gặp lại
Chương Quyển 1 - 3: Chỉ là gặp lại (2)
Chương Quyển 1 - 4: Bí tịch tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 1 - 5: Món gà hầm nấm hương
Chương Quyển 1 - 6: Linh hồn trở lại
Chương Quyển 1 - 7: Chém ma diệt quỷ
Chương Quyển 1 - 8: Gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 1 - 9: Truyền giấy đưa tin
Chương Quyển 1 - 10: Bạn khác rồi
Chương Quyển 1 - 11: Đường Vũ đợi ai?
Chương Quyển 1 - 12: Hẹn gặp lại
Chương Quyển 1 - 13: Gia đình tụ hội
Chương Quyển 1 - 14: Treo thưởng
Chương Quyển 1 - 15: Phải cố gắng hết sức
Chương Quyển 1 - 16: Bảo vệ vinh dự tập thể
Chương Quyển 1 - 17: Cô gái tên Lạc Nhiên
Chương Quyển 1 - 18: Móc mắt cho bây giờ
Chương Quyển 1 - 19: Cao thủ
Chương Quyển 1 - 20: Trước giờ quyết chiến
Chương Quyển 1 - 21: Cuối Cùng Cũng Bắt Đầu
Chương Quyển 1 - 22: Boss Đầu Tiên
Chương Quyển 1 - 23: Bạn Cờ
Chương Quyển 1 - 24: Hạnh Phúc Phải Nắm Trong Tay Mình
Chương Quyển 1 - 25: Do It For Your Never Do
Chương Quyển 1 - 26: Tôi Tin
Chương Quyển 1 - 27: Tô Xán Nổi Điên
Chương Quyển 1 - 28: Bị Cấm Túc
Chương Quyển 1 - 29: Có Kết Quả Rồi
Chương Quyển 1 - 30: Chẳng Kịp Bi Thương Cho Ai
Chương Quyển 1 - 31: Suýt Mất 200.000
Chương Quyển 1 - 32: Tằng Toàn Minh Mời Rượu
Chương Quyển 1 - 33: Công Chúa Trần Linh San
Chương Quyển 1 - 34: Ai Là Dê Béo?
Chương Quyển 1 - 35-36: Hoàng Tử Hay Ăn Mày?
Chương Quyển 2 - 36: Chuyện Người Lớn
Chương Quyển 1 - 37: Đời Như Kịch, Kịch Như Đời
Chương Quyển 1 - 38: Dạy Bảo
Chương Quyển 1 - 39: Cải Biến Tư Duy
Chương Quyển 1 - 40: Chết Chùm
Chương Quyển 1 - 41: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Chương Quyển 1 - 43: Tác Giả Nhỏ
Chương Quyển 1 - 44: Thế Giới Mới
Chương Quyển 2 - 45: Hối Hận Ư?
Chương Quyển 2 - 46: Hết Nợ
Chương Quyển 2 - 47: Vấn Đề Của Cty Công Trình Số Bốn
Chương Quyển 2 - 48: Lớ Ngớ
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Chương Quyển 2 - 50: Kỹ thuật hạng ba (2)
Chương Quyển 2 - 51: Chị Em
Chương Quyển 2 - 52: Không Vừa Mắt
Chương Quyển 2 - 53: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 54: Đối diện
Chương Quyển 2 - 55: Đối Diện (2)
Chương Quyển 2 - 56: Năm 1998 Sắp Trôi Đi
Chương Quyển 2 - 57: Thích ghét thì ghét
Chương Quyển 2 - 58: Công chúa trở lại
Chương Quyển 2 - 59: Ba nhát dao (1)
Chương Quyển 2 - 60: Ba nhát dao (2)
Chương Quyển 2 - 61: Mâu thuẫn leo thang (1)
Chương Quyển 2 - 62: Mâu thuẫn leo thang (2)
Chương Quyển 2 - 63: Anh hùng nhỏ
Chương Quyển 2 - 64: Trái và phải
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Chương Quyển 2 - 66: Đóng và mở
Chương Quyển 3 - 67: Mẹ của Đường Vũ
Chương Quyển 3 - 68: Còn đi xa hơn nữa
Chương Quyển 3 - 69: Nhảy hay không?
Chương Quyển 3 - 70: Kèn hiệu đã thổi
Chương Quyển 3 - 71: Bài này do cháu viết?
Chương Quyển 3 - 72: Không cam tâm
Chương Quyển 3 - 73: Ly biệt (1)
Chương Quyển 3 - 74: Ly biệt (2)
Chương Quyển 3 - 75: Ly biệt (3)
Chương Quyển 3 - 76: Trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 77: Hậu quả khó lường
Chương Quyển 3 - 78: Xảy ra rồi
Chương Quyển 3 - 79: Cuộc chiến của các cô gái
Chương Quyển 3 - 80: Thám hiểm lâu đài cổ
Chương Quyển 3 - 81: Thám hiểm lâu đài cổ (2)
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Chương Quyển 3 - 83: Người quan trọng
Chương Quyển 3 - 84: Không phải vì bạn
Chương Quyển 3 - 85: Phong cốt Nhất Trung
Chương Quyển 3 - 86: Muốn gì?
Chương Quyển 3 - 87: Tôi sẽ làm theo lời cậu
Chương Quyển 3 - 88: Phát biểu
Chương Quyển 3 - 89: Đêm trăng (1)
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Chương Quyển 3 - 91: Hạnh phúc là gì? (1)
Chương Quyển 3 - 92: Hạnh phúc là gì? (2)
Chương Quyển 3 - 93: Lên tỉnh
Chương Quyển 3 - 94: Bắt được rồi (1)
Chương Quyển 3 - 95: Bắt được rồi (2)
Chương Quyển 3 - 96: Ngày càng khó chống đỡ
Chương Quyển 3 - 97: Xem biểu hiện
Chương Quyển 3 - 98: Phong thủy không hợp
Chương Quyển 3 - 99: Bày tỏ
Chương Quyển 3 - 100: Chưa bao giờ nghĩ tới
Chương Quyển 3 - 101: Đôn Hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 102: Đôn Hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 103: Không thể làm khác
Chương Quyển 3 - 104: Tin xấu (1)
Chương Quyển 3 - 105: Tin xấu (2)
Chương Quyển 3 - 106: Hội diễn văn nghệ (1)
Chương Quyển 3 - 107: Hội diễn văn nghệ (2)
Chương Quyển 3 - 108: Không muốn đi
Chương Quyển 3 - 109: Tôi nợ cậu
Chương Quyển 3 - 110: Liệu có gặp được
Chương Quyển 3 - 111: Có một tập đoàn nhỏ
Chương Quyển 3 - 112: Chiến lược đi dây
Chương Quyển 3 - 113: Tiệc chia tay đáng nhớ (1)
Chương Quyển 3 - 114: Tiệc chia tay đáng nhớ (2)
Chương Quyển 3 - 115: Tiệc chia tay đáng nhớ (3)
Chương Quyển 3 - 116: Tiệc chia tay đáng nhớ (4)
Chương Quyển 3 - 117: Công chúa đã biết yêu
Chương Quyển 3 - 118: Không bao giờ quên
Chương Quyển 4 - 119: Hành động thị uy
Chương Quyển 4 - 120: Diễn giảng và học tập
Chương Quyển 4 - 121: Cuộc đời chó má
Chương Quyển 4 - 122: Câu trả lời tuyệt vời
Chương Quyển 4 - 123: Hoàng tử piano
Chương Quyển 4 - 124: Ai đứng đằng sau
Chương Quyển 4 - 125: Chỉ là một bữa cơm
Chương Quyển 4 - 126: Vẫn còn cháu đây
Chương Quyển 4 - 127: Vẫn còn đánh giá thấp
Chương Quyển 4 - 128: Sớm muộn cũng phải đối diện
Chương Quyển 4 - 129: Quan tâm tắc loạn
Chương Quyển 4 - 130: Thế giới của Mục Tuyền
Chương Quyển 4 - 131: Thế giới của Mục Tuyền (2)
Chương Quyển 4 - 132: Bị từ chối rồi
Chương Quyển 4 - 133: Cuộc hẹn ở quán cà phê (1)
Chương Quyển 4 - 134: Cuộc hẹn ở quán cà phê (2)
Chương Quyển 4 - 135: Như bao cặp đôi khác
Chương Quyển 4 - 136: Tên khốn may mắn
Chương Quyển 4 - 137: Lưu danh
Chương Quyển 4 - 138: Màu đen nhé
Chương Quyển 4 - 139: Thời gian dần trôi
Chương Quyển 4 - 140: Hai mẹ con
Chương Quyển 4 - 141: Ngày cuối cùng
Chương Quyển 4 - 142: Tốt nghiệp rồi
Chương Quyển 4 - 143: Tụ hội (1)
Chương Quyển 4 - 144: Tụ hội (2)
Chương Quyển 4 - 145: Mâu thuẫn nội bộ
Chương Quyển 4 - 146: Đàm phán
Chương Quyển 4 - 147: Cô bạn gái không bình thường
Chương Quyển 4 - 148: Mơ cũng không dám thấy
Chương Quyển 4 - 149: Cậu rất đặc biệt
Chương Quyển 4 - 150: Suy nghĩ cho tương lai
Chương Quyển 4 - 151: Phải kiếm bạn gái thôi
Chương Quyển 4 - 152: Đã có điểm
Chương Quyển 4 - 153: Chúng mày chơi lớn rồi
Chương Quyển 4 - 154: Ngô Thì Nhuế bỏ nhà đi
Chương Quyển 4 - 155: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (1)
Chương Quyển 4 - 156: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (2)
Chương Quyển 4 - 157: Tỏa đi muôn phương
Chương Quyển 5 - 158: Khách không mời
Chương Quyển 5 - 159: Chiến tranh ấp ủ
Chương Quyển 5 - 160: Tôi thích phong cách cũ hơn
Chương Quyển 5 - 161: Giải quyết thế nào?
Chương Quyển 5 - 162: Em gái đã lớn
Chương Quyển 5 - 163: 16 triệu USD
Chương Quyển 5 - 164: Sean Paker
Chương Quyển 5 - 165: Không cùng một thế giới
Chương Quyển 5 - 166: Cô gái làm người ta đau đầu
Chương Quyển 5 - 167: Không có phần
Chương Quyển 5 - 168: Giận dỗi?
Chương Quyển 5 - 169: Trẻ con cãi nhau
Chương Quyển 5 - 170: Tiếng còi xe trong đêm
Chương Quyển 5 - 171: Vác đá đập chân mình
Chương Quyển 5 - 172: Của ai to hơn?
Chương Quyển 5 - 173: Mỗi người một nửa
Chương Quyển 5 - 174: Năm mới vui vẻ
Chương Quyển 5 - 175: Đầu năm leo núi
Chương Quyển 5 - 176: Nổi tiếng rồi
Chương Quyển 5 - 177: Có qua có lại
Chương Quyển 5 - 178: Sự cố
Chương Quyển 5 - 179: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương Quyển 5 - 180: Buổi sáng an lành
Chương Quyển 5 - 181: Không cần hướng đạo
Chương Quyển 5 - 182: Muốn 1.5 tỷ không?
Chương Quyển 5 - 183: Hành trình trên đất Mỹ (1)
Chương Quyển 5 - 184: Hành trình trên đất Mỹ (2)
Chương Quyển 5 - 185: Điều kiện đảm bảo
Chương Quyển 5 - 186: Bị lợi dụng
Chương Quyển 5 - 187: Người quen
Chương Quyển 5 - 188: Nhà sáng lập
Chương Quyển 5 - 189: Đồ ngốc
Chương Quyển 5 - 190: Xung đột đạo đức
Chương Quyển 5 - 191: Giải thoát
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Chương Quyển 5 - 193: Nổi loạn lần cuối (2)
Chương Quyển 5 - 194: Đón tiếp
Chương Quyển 5 - 195: Chuẩn bị về trường
Chương Quyển 5 - 196: Vương Bạc mời cơm
Chương Quyển 5 - 197: Bụi bặm lắng xuống (1)
Chương Quyển 5 - 198: Bụi bặm lắng xuống (2)
Chương Quyển 5 - 199: Chuẩn bị trước khi đi
Chương Quyển 5 - 200: Chúng ta lên thôi
Chương Quyển 5 - 201: Đêm nay ở lại
Chương Quyển 5 - 202: Không ngủ được
Chương Quyển 5 - 203: Thay đổi
Chương Quyển 5 - 204: Người nổi tiếng
Chương Quyển 5 - 205: Ngã ngựa
Chương Quyển 5 - 206: Đào tử
Chương Quyển 5 - 207: Trượt rồi
Chương Quyển 5 - 208: Khác người
Chương Quyển 5 - 209: Lời mời
Chương Quyển 5 - 210: Từ chối
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Chương Quyển 5 - 212: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 5 - 213: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 5 - 214: Chuẩn bị thôi việc đi
Chương Quyển 5 - 215: Nói nghe xem
Chương Quyển 5 - 216: Lại gây sóng gió
Chương Quyển 5 - 217: Cuộc sống vẫn tiếp diễn
Chương Quyển 5 - 218: Chuyên gia gây họa
Chương Quyển 5 - 219: You are not alone
Chương Quyển 5 - 220: Đối diện
Chương Quyển 5 - 221: Không phải Đường Vũ
Chương Quyển 5 - 222: Đi dạo trong trường
Chương Quyển 5 - 223: Sợ à?
Chương Quyển 5 - 224: Lâm Lạc Nhiên đun ếch
Chương Quyển 5 - 225: Tán đồng
Chương Quyển 5 - 226: Kỳ nghỉ lễ 1/5
Chương Quyển 5 - 227: Bữa cơm khó khăn
Chương Quyển 5 - 228: Tình yêu của Lý Hàn
Chương Quyển 5 - 229: Tấm thiếp màu vàng (1)
Chương Quyển 5 - 230: Tấm thiếp màu vàng (2)
Chương Quyển 6 - 231: Tai nạn xe (2)
Chương Quyển 6 - 232: Tai nạn xe (3)
Chương Quyển 6 - 233: Con trai phó thị trưởng Tô
Chương Quyển 6 - 234: Trình Thụy Niên
Chương Quyển 6 - 235: Thích bao che
Chương Quyển 6 - 236: Không có mắt à?
Chương Quyển 6 - 237: Tiểu tình lữ (1)
Chương Quyển 6 - 238: Tiểu tình lữ (2)
Chương Quyển 6 - 239: Ngây ngây ngốc ngốc (1)
Chương Quyển 6 - 240: Ngây ngây ngốc ngốc (2)
Chương Quyển 6 - 241: Ngây ngây ngốc ngốc (3)
Chương Quyển 6 - 242: Ngây ngây ngốc ngốc (4)
Chương Quyển 6 - 243: Mở rộng thành quả (1)
Chương Quyển 6 - 244: Mở rộng thành quả (2)
Chương Quyển 6 - 245: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (1)
Chương Quyển 6 - 246: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
Chương Quyển 6 - 247: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (3)
Chương Quyển 6 - 248: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ
Chương Quyển 6 - 249: Trở tay không kịp (1)
Chương Quyển 6 - 250: Trở tay không kịp (2)
Chương Quyển 6 - 251: Ai thương cho ai
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Chương Quyển 6 - 253: Đều là hoa có chủ
Chương Quyển 6 - 254: Chồng vay vợ trả
Chương Quyển 6 - 255: Sấm nổ chớp giật (1)
Chương Quyển 6 - 256: Sấm nổ chớp giật (2)
Chương Quyển 6 - 257: Điên cuồng
Chương Quyển 6 - 258: Đêm không ngủ (1)
Chương Quyển 6 - 259: Đêm không ngủ (2)
Chương Quyển 6 - 260: Tằng Kha chọn con dâu
Chương Quyển 6 - 261: Năm nay là năm nào
Chương Quyển 6 - 262: Không gặp
Chương Quyển 6 - 263: Sắp có biến
Chương Quyển 6 - 264: Chạm mặt (1)
Chương Quyển 6 - 265: Đổ vỡ
Chương Quyển 6 - 266: Làm đi
Chương Quyển 6 - 267: Chuyện ý nghĩa nhất
Chương Quyển 6 - 268: Diễn biến bất ngờ
Chương Quyển 6 - 269: Nói chuyện riêng
Chương Quyển 6 - 270: Tia sáng
Chương Quyển 6 - 271: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 6 - 272: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 6 - 273: Oan gia hẹp lộ (3)
Chương Quyển 6 - 274: Oan gia hẹp lộ (4)
Chương Quyển 6 - 275: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (1)
Chương Quyển 6 - 276: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (2)
Chương Quyển 6 - 277: Chưa chịu thôi
Chương Quyển 6 - 278: Nghỉ một chút ăn cơm mới ngon
Chương Quyển 6 - 279: Tôi tới đón cô ấy (1)
Chương Quyển 6 - 280: Tôi tới đón cô ấy (2)
Chương Quyển 6 - 281: Xòe bài
Chương Quyển 6 - 282: Một nước không có hai vua (1)
Chương Quyển 6 - 283: Một nước không có hai vua (2)
Chương Quyển 6 - 284: Bạn và địch
Chương Quyển 6 - 285: Lựa chọn?
Chương Quyển 6 - 286: Làm tốt hơn tưởng tượng
Chương Quyển 6 - 287: Một năm nữa
Chương Quyển 6 - 288: Cảm kíc
Chương Quyển 6 - 289: Gặp lại không còn như xưa nữa (1)
Chương Quyển 6 - 290: Gặp lại không còn như xưa nữa (2)
Chương Quyển 6 - 291: Gặp lại không còn như xưa nữa (3)
Chương Quyển 6 - 292: Gặp lại không còn như xưa nữa (4)
Chương Quyển 6 - 293: Người chiến thắng
Chương Quyển 6 - 294: Muốn say một trận
Chương Quyển 6 - 295: Gió chuyển mây vần (1)
Chương Quyển 6 - 296: Gió chuyển mây vần (2)
Chương Quyển 6 - 297: Muốn quên cũng không được
Chương Quyển 6 - 298: Như lần đầu
Chương Quyển 6 - 299: Buổi diễn giảng được mong đợi (1)
Chương Quyển 6 - 300: Buổi diễn giảng được mong đợi (2)
Chương Quyển 6 - 301: Buổi diễn giảng được mong đợi (3)
Chương Quyển 6 - 302: Đối đáp (1)
Chương Quyển 6 - 303: Đối đáp (2)
Chương Quyển 6 - 304: Đối đáp (3)
Chương Quyển 6 - 305: Đối đáp (4)
Chương Quyển 6 - 306: Gây áp lực
Chương Quyển 6 - 307: Cơn mưa bất chợt (1)
Chương Quyển 6 - 308: Cơn mưa bất chợt (2)
Chương Quyển 6 - 309: Cơn mưa bất chợt (3)
Chương Quyển 6 - 310: Quần ma loạn vũ (1)
Chương Quyển 6 - 311: Quần ma loạn vũ (2)
Chương Quyển 6 - 312: Quần ma loạn vũ (3)
Chương Quyển 6 - 313: Quá khứ của Vương Thanh
Chương Quyển 6 - 314: Quyết định
Chương Quyển 6 - 315: Đối đầu
Chương Quyển 6 - 316: Loạn càng thêm loạn (1)
Chương Quyển 6 - 317: Loạn càng thêm loạn (2)
Chương Quyển 6 - 318: Tính toán
Chương Quyển 6 - 319: Thế giới thật nhỏ
Chương Quyển 6 - 320: Rụt tay và nắm tay
Chương Quyển 6 - 321: Không dễ thế được
Chương Quyển 6 - 322: Tiến tới
Chương Quyển 6 - 323: Phúc lợi
Chương Quyển 6 - 324: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (1)
Chương Quyển 6 - 325: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (2)
Chương Quyển 6 - 326: Phục kích (1)
Chương Quyển 6 - 327: Phục kích (2)
Chương Quyển 6 - 328: Bánh xe vận mệnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp