Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 33: Thân thủ quỷ dị
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Quyển 1: Ti Mệnh
Chương 33: Thân thủ quỷ dị
Nhìn Cổ Thái miệng lưỡi giòn tan đứng rao hàng trên lôi đài, Kha Thiên Lạc cười mếu, tự nhủ: “Tên này còn chơi trội hơn cả mình nữa?”
Phó Điền gương mặt trở nên âm trầm, đôi mắt đầy sát khí nhìn trừng trừng Cổ Thái đang đứng rao hàng kia.
“Coi ta như kẻ vô hình, đã vậy đừng trách ta độc ác.” Phó Điền suy nghĩ lạnh lùng, chỉ thấy hai tay hắn xuất hiện hai thanh chủy thủ dài nửa cánh tay.
Hai thanh chủy thủ này một đen một trắng, toát ra khí tức lạnh lẽo. Thân thủ Phó Điền cực nhanh, nhún người một cái đã tiếp cận Cổ Thái, song thủ cầm đôi chủy thủ, nhắm vào cánh tay Cổ Thái, tựa hồ muốn phế đi.
Một cỗ âm thanh xé gió lạnh lùng rít lên, đâm xuyên qua cánh tay Cổ Thái. Phó Điền cười lạnh, nhưng ngay sau đó lập tức biến sắc.
Vốn tưởng mình đã đắc thủ rồi, chỉ là một giây sau liền phát hiện, thứ mình đâm thủng chỉ là một đạo tàn ảnh mà thôi.
Từ phía sau, giọng nói tràn ngập tiếu ý vang lên:
- Bằng hữu, chơi gì kỳ vậy, may mà Cổ ta phúc lớn mạng lớn, không thì mất cái mạng nhỏ này rồi.
Phó Điền rùng mình, lập tức vận lực nhanh chóng tiến ra xa, sau đó xoay người nhìn lại. Chỉ thấy Cổ Thái đứng cách hắn không xa, hai bên cánh tay áo bị gọt một đường rất ngọn, nhưng nghiễm nhiên không hề có chút thương thế nào.
“Rõ ràng mình đã đánh trúng rồi mà? Sao lại có thể như vậy được?”
Trong khoảng khắc, Phó Điền cảm giác mình đã đâm chính xác vào hai cánh tay của Cổ Thái, nhưng trước mắt đối phương lại không hề bị thương dù chỉ một chút, không khỏi làm cho hắn ta khiếp hãi.
Lại nói, sở trường của Phó Điền là tốc độ, thân thủ cực nhanh, xuất thủ trong lúc đối phương lộ sơ hở, có thể nói là điều kiện thiên thời địa lợi đều ủng hộ cho hắn. Nhưng rốt cuộc vẫn thất bại.
Đứng dưới lôi đài, mọi người nhìn thấy Phó Điền bất ngờ xuất thủ, thậm chí còn không kịp nhắc nhở Cổ Thái. Ấy vậy mà hắn vẫn có thể thoát khỏi, thật đúng là kinh khủng.
Lúc này đây, tuyệt đại thiên tài Hầu Quân Lâu cũng đã mở mắt ra, hình ảnh Cổ Thái in lên đôi mắt sáng ngời của y.
“Thân thủ thật quỷ dị. Tên này rốt cuộc là quái vật phương nào đây?”
Gương mặt Hầu Quân Lâu trầm ngâm, bởi vì bất chợt hắn phát hiện, đại thử lần này có lẽ khó mà nói trước được việc gì.
Một tiểu bộ lạc nho nhỏ như U Đô bộ lạc xuất hiện đến hai thiên tài, một trong số đó khiến cho hắn rất để tâm.
Hoằng Khương của Mộ Lan bộ lạc thì như một con rắn độc, chỉ chờ cơ hội đối phương sơ hở để hạ thủ diệt trừ. Đối với Hoằng Khương, dù không đặt nặng hắn ta, thế nhưng Hầu Quân Lâu chưa lúc nào ngưng phòng bị cả.
Bây giờ lại xuất hiện thêm mộ dị sĩ lai vãng tên Cổ Thái với thân thủ quỷ dị này nữa, bỗng trên khóe miệng Hầu Quân Lâu xuất hiện một nụ cười thích thú.
Còn Kha Thiên Lạc, cũng giống như Hầu Quân Lâu, cả hai người đều có vị trí xem trận đấu rất đẹp mắt. Ấy vậy mà dù có cả khi tập trung nhìn, hắn cũng không cách nào nhìn thấu được cái cách Cổ Thái đã tránh né như thế nào.
Cổ Thái đứng trên lôi đài, trái ngược lại với thân thủ như quỷ mị vừa rồi, trên trán hắn mồ hôi túa ra, gương mặt hơi tái nhợt. Bộ dạng trông như kẻ cực kỳ sợ chết.
Hắn vút vút ngực mình, rồi nói tiếp:
- Lần sau có ra tay thì báo trước một tiếng nhé. Cổ ta tuổi còn trẻ, chưa muốn chết đâu. À mà… bằng hữu tên gì vậy?
Đối mắt lộ biểu cảm không biết gì cả của Cổ Thái nhìn chằm chằm Phó Điền.
Phó Điền hừ lạnh một tiếng:
- Ta là Phó Điền. Hãy nhớ kỹ cái tên này.
Tuy không hiểu nổi vì sao Cổ Thái có thể tránh né được, nhưng mà vốn đang một bụng nộ hỏa, Phó Điền nói xong lại lập tức xuất thủ. Lần này tốc độ còn nhanh hơn so với mới nãy.
Hai thanh chủy thủ trắng đen trong tay Phó Điền biến hóa vô cùng linh diệu, cứ như hai con tiểu xà vậy, thoát ẩn thoát hiện, làm cho người ta khó mà đề phòng.
Lại một âm thanh xé rách nữa vang lên, dù rất nhỏ những người ta vẫn có thể nghe thấy được.
“Lần này ngươi tránh nữa đi. Hả…”
Chưa kịp vui mừng, Phó Điền lại như trước, nhận ra rằng mình chỉ chạm vào được cái vạt áo mà thôi. Bằng chứng là không trung lưu lại hai mảnh vải thô nhỏ đang chậm rãi rơi xuống mặt đất.
Xoay mặt lại nhìn, chỉ thấy Cổ Thái đứng cách mình tầm hai mươi thước, đúng bằng khoảng cách lần đầu tiên hắn xuất thủ.
“Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”
Một lần tránh được có thể tính là may mắn, nhưng hai lần thì lại là một chuyện khác.
- Đã bảo có xuất thủ thì nói trước một tiếng. Hại ta… ớ…
Cổ Thái chưa kịp nói hết câu thì cảm nhận được một luồng sát khí mãnh liệt nhắm đến, khiến cho hắn cảm thấy tính mạng của mình bị uy h**p.
Bỗng khi ấy, trên bàn tay hắn xuất hiện một khối thạch trong suốt nhỏ bằng đầu ngón tay, rồi bóp nát một cái.
Một đường kiếm rạch ngang qua, nghe mà lạnh cả sống lưng. Phó Điền lộ ra thân hình, và dĩ nhiên một lần nữa, hắn đã thất thủ trước Cổ Thái.
“Đáng ghét. Rõ ràng là đã đánh trúng, rốt cuộc lại thành ra thất bại. Thế là thế nào?”
Không nhịn được, Phó Điền tức giận chửi thề một câu.
Mà trông bộ dạng của hắn, hô hấp loạn nhịp, thở phì phò như trâu cày, mồ hôi mồ kê đầy người, trông sắc mặt có chút nhợt nhạt.
Đây chính là biểu hiện của việc dùng quá nhiều sức lực.
Phó Điền chỉ cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, toàn thân đau nhức, bây giờ chỉ động đậy một chút là liền rùng mình rồi.
Tính tới tận bây giờ, Phó Điền đã chín lần tiến hành công kích Cổ Thái với tốc độ cao như vậy.
Với tu vi của Phó Điền hiện tại, chỉ có thể sử dụng bảy lần mà thôi. Đó là con số cực hạn, nhưng bây giờ hắn sử dụng đến chín lần, đủ biết cơ thể hắn mệt mỏi đến mức nào.
- Phó ngươi thật quá đáng, ta đã cố nhịn mà ngươi vẫn làm tới. Đã vậy thì hãy xam đây, Đại Địa Thần Chưởng Phá Vỡ Càn Khôn Diệt Trừ Ác Nhân Tàn Bạo Thần Quyết.
Cổ Thái tỏ vẻ giận dữ, hét lớn một tiếng, tựa hồ như nãy giờ bị uất ức dữ lắm.
Tay hắn nắm lại thành quyền, rồi sau đó chạy lạch bạch tới, tốc độ có thể nói là như “rùa bò”. Vừa chạy vừa la ó lung tung, làm ra khí thế thiên quân vạn mã uy h**p đối phương.
Phó Điền cười lạnh, thầm nhủ với cái tốc độ như rùa bò ấy mà đòi đánh trúng hắn, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Với thân thủ của bản thân, Phó Điền tự tin dù nhắm mắt cũng có thể tránh được công kích phàm tục này. Nhưng hắn vừa khẽ động một cái thì như bị một luồng điện xâm nhập cơ thể, cơn đau nhức truyền vào não hãi.
“Cơ thể ta…”
Phó Điền đã quên mất mình đã hoàn toàn kiệt sức sau những lần liên hoàn công kích vừa rồi. Bây giờ phát hiện ra thì đã quá muộn. Nắm đấm của Cổ Thái đã hiện hữu ngay trước mặt, và đùng một phát, tiếng hét thảm vang lên, thân thể Phó Điền như diều đứt dây, rơi ra khỏi lôi đài.
Đầu óc trở nên choáng váng, khoảng khắc cuối cùng Phó Điền nhìn thấy chính là gương mặt gian xảo cùng nụ cười ranh ma, nó in sâu vào trong đầu óc hắn.
Nội thương ngoại thương kết hợp, cuối cùng không chịu nổi, Phó Điền trực tiếp ngất đi.
Đứng trên lôi đài, Cổ Thái hai tay chống ngang không, gương mặt tươi rói, tựa hồ chính hắn là một đại anh hùng trừ gian diệt bạo vậy.
- Này thì nhanh, đụng phải Cổ ta, dù nhanh như thỏ thì cũng biến thành rùa bò mà thôi. Ha ha ha…
Hắn cười lớn khoái chí, rồi sau đó nhìn quanh, nói tiếp:
- Các vị thấy ta lợi hại không. Toàn bộ đều là nhờ những thứ trước đó ta giới thiệu. Quý vị nào…
Đang nói luyên thuyên, đang định tiếp tục lấy thêm vài thứ đồ ra nữa thì viễn cảnh đã từng xảy ra một lần nay lại tái hiện. Đó chính là một cơn mưa giày dép từ trên khán đài bay xuống. Kèm theo đó là những tiếng chửi bới.
- Tên bỉ ổi vô sỉ.
- Biến đi, đâu ra loại vô sỉ như ngươi có thể tồn tại được hả?
- Lần đầu tiên trong đời ta thấy có tên chơi bẩn đến vậy.
- Đề nghị trọng tài đuổi cổ hắn.
- Đồ chơi bẩn, đồ…
Cổ Thái cả kinh, gương mặt hoảng hốt, biểu cảm loại này so với Kha Thiên Lạc thì mạnh mẽ hơn gấp bội. Hắn lập tức chạy nấp sau lưng trọng tài, vừa la hét:
- Cứu mạng, bọn họ muốn ám sát ta. Ta là người lương thiện mà, sao lại đối xử như vậy.
Ông lão họ Cảnh tuy tức giận, thậm chí trong đầu sinh ra sát niệm, chỉ muốn một chưởng chụp chết tên vô sỉ này. Nhưng thân mang trọng trách, ông ta chỉ đành nuốt giận mà thôi.
- Làm càn.
Quát lớn một tiếng, kèm theo uy áp cực đại, ông lão họ Cảnh vận lực, ngay lập tức những món đồ đã và đang rơi bị thổi bay. Một trận cuồng phong thổi lan ra xung quanh, khiến cho ai nấy đều tái xanh mặt mày.
Chương 33: Thân thủ quỷ dị
Nhìn Cổ Thái miệng lưỡi giòn tan đứng rao hàng trên lôi đài, Kha Thiên Lạc cười mếu, tự nhủ: “Tên này còn chơi trội hơn cả mình nữa?”
Phó Điền gương mặt trở nên âm trầm, đôi mắt đầy sát khí nhìn trừng trừng Cổ Thái đang đứng rao hàng kia.
“Coi ta như kẻ vô hình, đã vậy đừng trách ta độc ác.” Phó Điền suy nghĩ lạnh lùng, chỉ thấy hai tay hắn xuất hiện hai thanh chủy thủ dài nửa cánh tay.
Hai thanh chủy thủ này một đen một trắng, toát ra khí tức lạnh lẽo. Thân thủ Phó Điền cực nhanh, nhún người một cái đã tiếp cận Cổ Thái, song thủ cầm đôi chủy thủ, nhắm vào cánh tay Cổ Thái, tựa hồ muốn phế đi.
Một cỗ âm thanh xé gió lạnh lùng rít lên, đâm xuyên qua cánh tay Cổ Thái. Phó Điền cười lạnh, nhưng ngay sau đó lập tức biến sắc.
Vốn tưởng mình đã đắc thủ rồi, chỉ là một giây sau liền phát hiện, thứ mình đâm thủng chỉ là một đạo tàn ảnh mà thôi.
Từ phía sau, giọng nói tràn ngập tiếu ý vang lên:
- Bằng hữu, chơi gì kỳ vậy, may mà Cổ ta phúc lớn mạng lớn, không thì mất cái mạng nhỏ này rồi.
Phó Điền rùng mình, lập tức vận lực nhanh chóng tiến ra xa, sau đó xoay người nhìn lại. Chỉ thấy Cổ Thái đứng cách hắn không xa, hai bên cánh tay áo bị gọt một đường rất ngọn, nhưng nghiễm nhiên không hề có chút thương thế nào.
“Rõ ràng mình đã đánh trúng rồi mà? Sao lại có thể như vậy được?”
Trong khoảng khắc, Phó Điền cảm giác mình đã đâm chính xác vào hai cánh tay của Cổ Thái, nhưng trước mắt đối phương lại không hề bị thương dù chỉ một chút, không khỏi làm cho hắn ta khiếp hãi.
Lại nói, sở trường của Phó Điền là tốc độ, thân thủ cực nhanh, xuất thủ trong lúc đối phương lộ sơ hở, có thể nói là điều kiện thiên thời địa lợi đều ủng hộ cho hắn. Nhưng rốt cuộc vẫn thất bại.
Đứng dưới lôi đài, mọi người nhìn thấy Phó Điền bất ngờ xuất thủ, thậm chí còn không kịp nhắc nhở Cổ Thái. Ấy vậy mà hắn vẫn có thể thoát khỏi, thật đúng là kinh khủng.
Lúc này đây, tuyệt đại thiên tài Hầu Quân Lâu cũng đã mở mắt ra, hình ảnh Cổ Thái in lên đôi mắt sáng ngời của y.
“Thân thủ thật quỷ dị. Tên này rốt cuộc là quái vật phương nào đây?”
Gương mặt Hầu Quân Lâu trầm ngâm, bởi vì bất chợt hắn phát hiện, đại thử lần này có lẽ khó mà nói trước được việc gì.
Một tiểu bộ lạc nho nhỏ như U Đô bộ lạc xuất hiện đến hai thiên tài, một trong số đó khiến cho hắn rất để tâm.
Hoằng Khương của Mộ Lan bộ lạc thì như một con rắn độc, chỉ chờ cơ hội đối phương sơ hở để hạ thủ diệt trừ. Đối với Hoằng Khương, dù không đặt nặng hắn ta, thế nhưng Hầu Quân Lâu chưa lúc nào ngưng phòng bị cả.
Bây giờ lại xuất hiện thêm mộ dị sĩ lai vãng tên Cổ Thái với thân thủ quỷ dị này nữa, bỗng trên khóe miệng Hầu Quân Lâu xuất hiện một nụ cười thích thú.
Còn Kha Thiên Lạc, cũng giống như Hầu Quân Lâu, cả hai người đều có vị trí xem trận đấu rất đẹp mắt. Ấy vậy mà dù có cả khi tập trung nhìn, hắn cũng không cách nào nhìn thấu được cái cách Cổ Thái đã tránh né như thế nào.
Cổ Thái đứng trên lôi đài, trái ngược lại với thân thủ như quỷ mị vừa rồi, trên trán hắn mồ hôi túa ra, gương mặt hơi tái nhợt. Bộ dạng trông như kẻ cực kỳ sợ chết.
Hắn vút vút ngực mình, rồi nói tiếp:
- Lần sau có ra tay thì báo trước một tiếng nhé. Cổ ta tuổi còn trẻ, chưa muốn chết đâu. À mà… bằng hữu tên gì vậy?
Đối mắt lộ biểu cảm không biết gì cả của Cổ Thái nhìn chằm chằm Phó Điền.
Phó Điền hừ lạnh một tiếng:
- Ta là Phó Điền. Hãy nhớ kỹ cái tên này.
Tuy không hiểu nổi vì sao Cổ Thái có thể tránh né được, nhưng mà vốn đang một bụng nộ hỏa, Phó Điền nói xong lại lập tức xuất thủ. Lần này tốc độ còn nhanh hơn so với mới nãy.
Hai thanh chủy thủ trắng đen trong tay Phó Điền biến hóa vô cùng linh diệu, cứ như hai con tiểu xà vậy, thoát ẩn thoát hiện, làm cho người ta khó mà đề phòng.
Lại một âm thanh xé rách nữa vang lên, dù rất nhỏ những người ta vẫn có thể nghe thấy được.
“Lần này ngươi tránh nữa đi. Hả…”
Chưa kịp vui mừng, Phó Điền lại như trước, nhận ra rằng mình chỉ chạm vào được cái vạt áo mà thôi. Bằng chứng là không trung lưu lại hai mảnh vải thô nhỏ đang chậm rãi rơi xuống mặt đất.
Xoay mặt lại nhìn, chỉ thấy Cổ Thái đứng cách mình tầm hai mươi thước, đúng bằng khoảng cách lần đầu tiên hắn xuất thủ.
“Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”
Một lần tránh được có thể tính là may mắn, nhưng hai lần thì lại là một chuyện khác.
- Đã bảo có xuất thủ thì nói trước một tiếng. Hại ta… ớ…
Cổ Thái chưa kịp nói hết câu thì cảm nhận được một luồng sát khí mãnh liệt nhắm đến, khiến cho hắn cảm thấy tính mạng của mình bị uy h**p.
Bỗng khi ấy, trên bàn tay hắn xuất hiện một khối thạch trong suốt nhỏ bằng đầu ngón tay, rồi bóp nát một cái.
Một đường kiếm rạch ngang qua, nghe mà lạnh cả sống lưng. Phó Điền lộ ra thân hình, và dĩ nhiên một lần nữa, hắn đã thất thủ trước Cổ Thái.
“Đáng ghét. Rõ ràng là đã đánh trúng, rốt cuộc lại thành ra thất bại. Thế là thế nào?”
Không nhịn được, Phó Điền tức giận chửi thề một câu.
Mà trông bộ dạng của hắn, hô hấp loạn nhịp, thở phì phò như trâu cày, mồ hôi mồ kê đầy người, trông sắc mặt có chút nhợt nhạt.
Đây chính là biểu hiện của việc dùng quá nhiều sức lực.
Phó Điền chỉ cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, toàn thân đau nhức, bây giờ chỉ động đậy một chút là liền rùng mình rồi.
Tính tới tận bây giờ, Phó Điền đã chín lần tiến hành công kích Cổ Thái với tốc độ cao như vậy.
Với tu vi của Phó Điền hiện tại, chỉ có thể sử dụng bảy lần mà thôi. Đó là con số cực hạn, nhưng bây giờ hắn sử dụng đến chín lần, đủ biết cơ thể hắn mệt mỏi đến mức nào.
- Phó ngươi thật quá đáng, ta đã cố nhịn mà ngươi vẫn làm tới. Đã vậy thì hãy xam đây, Đại Địa Thần Chưởng Phá Vỡ Càn Khôn Diệt Trừ Ác Nhân Tàn Bạo Thần Quyết.
Cổ Thái tỏ vẻ giận dữ, hét lớn một tiếng, tựa hồ như nãy giờ bị uất ức dữ lắm.
Tay hắn nắm lại thành quyền, rồi sau đó chạy lạch bạch tới, tốc độ có thể nói là như “rùa bò”. Vừa chạy vừa la ó lung tung, làm ra khí thế thiên quân vạn mã uy h**p đối phương.
Phó Điền cười lạnh, thầm nhủ với cái tốc độ như rùa bò ấy mà đòi đánh trúng hắn, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Với thân thủ của bản thân, Phó Điền tự tin dù nhắm mắt cũng có thể tránh được công kích phàm tục này. Nhưng hắn vừa khẽ động một cái thì như bị một luồng điện xâm nhập cơ thể, cơn đau nhức truyền vào não hãi.
“Cơ thể ta…”
Phó Điền đã quên mất mình đã hoàn toàn kiệt sức sau những lần liên hoàn công kích vừa rồi. Bây giờ phát hiện ra thì đã quá muộn. Nắm đấm của Cổ Thái đã hiện hữu ngay trước mặt, và đùng một phát, tiếng hét thảm vang lên, thân thể Phó Điền như diều đứt dây, rơi ra khỏi lôi đài.
Đầu óc trở nên choáng váng, khoảng khắc cuối cùng Phó Điền nhìn thấy chính là gương mặt gian xảo cùng nụ cười ranh ma, nó in sâu vào trong đầu óc hắn.
Nội thương ngoại thương kết hợp, cuối cùng không chịu nổi, Phó Điền trực tiếp ngất đi.
Đứng trên lôi đài, Cổ Thái hai tay chống ngang không, gương mặt tươi rói, tựa hồ chính hắn là một đại anh hùng trừ gian diệt bạo vậy.
- Này thì nhanh, đụng phải Cổ ta, dù nhanh như thỏ thì cũng biến thành rùa bò mà thôi. Ha ha ha…
Hắn cười lớn khoái chí, rồi sau đó nhìn quanh, nói tiếp:
- Các vị thấy ta lợi hại không. Toàn bộ đều là nhờ những thứ trước đó ta giới thiệu. Quý vị nào…
Đang nói luyên thuyên, đang định tiếp tục lấy thêm vài thứ đồ ra nữa thì viễn cảnh đã từng xảy ra một lần nay lại tái hiện. Đó chính là một cơn mưa giày dép từ trên khán đài bay xuống. Kèm theo đó là những tiếng chửi bới.
- Tên bỉ ổi vô sỉ.
- Biến đi, đâu ra loại vô sỉ như ngươi có thể tồn tại được hả?
- Lần đầu tiên trong đời ta thấy có tên chơi bẩn đến vậy.
- Đề nghị trọng tài đuổi cổ hắn.
- Đồ chơi bẩn, đồ…
Cổ Thái cả kinh, gương mặt hoảng hốt, biểu cảm loại này so với Kha Thiên Lạc thì mạnh mẽ hơn gấp bội. Hắn lập tức chạy nấp sau lưng trọng tài, vừa la hét:
- Cứu mạng, bọn họ muốn ám sát ta. Ta là người lương thiện mà, sao lại đối xử như vậy.
Ông lão họ Cảnh tuy tức giận, thậm chí trong đầu sinh ra sát niệm, chỉ muốn một chưởng chụp chết tên vô sỉ này. Nhưng thân mang trọng trách, ông ta chỉ đành nuốt giận mà thôi.
- Làm càn.
Quát lớn một tiếng, kèm theo uy áp cực đại, ông lão họ Cảnh vận lực, ngay lập tức những món đồ đã và đang rơi bị thổi bay. Một trận cuồng phong thổi lan ra xung quanh, khiến cho ai nấy đều tái xanh mặt mày.
Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
Tác giả: Tiêu Thiên Tứ
362 chương | 973 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Kẻ hủy diệt
Chương Quyển 1 - 2: Ti Mệnh
Chương Quyển 1 - 3: Kha Thiên Lạc
Chương Quyển 1 - 4: A Công
Chương Quyển 1 - 5: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 1 - 6: Dưỡng Linh quả
Chương Quyển 1 - 7: Đến Phong Tuyết bộ lạc
Chương Quyển 1 - 8: Man công Phong Tuyết bộ lạc
Chương Quyển 1 - 9: Tiến vào nội thành
Chương Quyển 1 - 10: Đạo Thần Điển
Chương Quyển 1 - 11: Một lời hứa, năm tháng sau này liệu sẽ trở thành hiện thực?
Chương Quyển 1 - 12: Đến Bách Thảo Đường
Chương Quyển 1 - 13: Lĩnh ngộ
Chương Quyển 1 - 14: Linh thức cường đại
Chương Quyển 1 - 15: Tấm da thần bí
Chương Quyển 1 - 16: Là ảo giác, hay là tương lai…
Chương Quyển 1 - 17: Đột phá Dẫn Huyết cảnh tầng thứ bảy
Chương Quyển 1 - 18: Hầu Quân Lâu
Chương Quyển 1 - 19: Đụng phải địch thủ
Chương Quyển 1 - 20: Tang Tương triển uy
Chương Quyển 1 - 21: Đoạt đi kiếm câu
Chương Quyển 1 - 22: Tranh chấp
Chương Quyển 1 - 23: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 24: Âm Cốt Cổ Độc
Chương Quyển 1 - 25: Hồ điệp giữa trời tuyết
Chương Quyển 1 - 26: Lời ước nguyện đi theo cùng mây gió
Chương Quyển 1 - 27: Sứ giả Mông Đan bộ lạc
Chương Quyển 1 - 28: Số mười lăm
Chương Quyển 1 - 29: Thiên địa nguyên khí
Chương Quyển 1 - 30: Tán công
Chương Quyển 1 - 31: Kha Thiên Lạc gặp nguy
Chương Quyển 1 - 32: Ta tên Cổ Thái
Chương Quyển 1 - 33: Thân thủ quỷ dị
Chương Quyển 1 - 34: Phương pháp tu luyện mới
Chương Quyển 1 - 35: Quyết định
Chương Quyển 1 - 36: Hoằng Khương và Tang Tương
Chương Quyển 1 - 37: Man lực hóa binh
Chương Quyển 1 - 38: Tiên Thiên Hỏa Thần Thể
Chương Quyển 1 - 39: Kinh biến
Chương Quyển 1 - 40: Hiểm cảnh
Chương Quyển 1 - 41: Trước dông bão
Chương Quyển 1 - 42: Đêm tuyết máu đổ
Chương Quyển 1 - 43: Đêm tuyết máu đổ (2)
Chương Quyển 1 - 44: Khiếp sợ
Chương Quyển 1 - 45: Bỏ trốn
Chương Quyển 1 - 46: Một vấn đề, chẳng biết bao giờ…
Chương Quyển 1 - 47: Hành trình một mình
Chương Quyển 1 - 48: Nạp Đa
Chương Quyển 1 - 49: Chiếc cốc vỡ nát
Chương Quyển 1 - 50: Huyết hận chi lộ (1)
Chương Quyển 1 - 51: Huyết hận chi lộ (2)
Chương Quyển 1 - 52: Huyết hận chi lộ (3)
Chương Quyển 1 - 53: Băng Sát Thuật
Chương Quyển 1 - 54: Vì U Đô là tất cả…
Chương Quyển 1 - 55: Tân tộc trưởng
Chương Quyển 1 - 56: Trận chiến man văn
Chương Quyển 1 - 57: Tử Ma
Chương Quyển 1 - 58: Tử khí cực đoan
Chương Quyển 1 - 59: Cực đoan dị sĩ
Chương Quyển 1 - 60: Thương Long Thất Tú (1)
Chương Quyển 1 - 61: Thương Long Thất Tú (2)
Chương Quyển 1 - 62: Người ủ rượu
Chương Quyển 1 - 63: Giấc mơ
Chương Quyển 1 - 64: Cơn mưa đêm nặng hạt
Chương Quyển 1 - 65: Cổ Thái trở về
Chương Quyển 1 - 66: Ký ức đã mất
Chương Quyển 1 - 67: Giết người
Chương Quyển 1 - 68: Quay đầu nhìn lại, năm năm thương hải tang điền…
Chương Quyển 1 - 69: A Công, Ti Mệnh về rồi
Chương Quyển 1 - 70: Hung danh Huyết Ma Tử
Chương Quyển 1 - 71: Liên Vân Quyết (1)
Chương Quyển 1 - 72: Liên Vân Quyết (2)
Chương Quyển 1 - 73: Đêm trăng
Chương Quyển 1 - 74: Thế gian thế sự khó lường, hạnh phúc hay bi thương, sau tất cả còn lại gì…
Chương Quyển 1 - 75: Sát cơ
Chương Quyển 1 - 76: Vương Bảo Thiền
Chương Quyển 1 - 77: Kiếm trảm ác ma
Chương Quyển 1 - 78: Vô đề
Chương Quyển 1 - 79: Truyền thuyết Hắc Long
Chương Quyển 1 - 80: Cổ Thái trúc cơ
Chương Quyển 1 - 81: Man văn tiến hóa
Chương Quyển 1 - 82: Đầu gỗ
Chương Quyển 1 - 83: Đại trí giả
Chương Quyển 1 - 84: Nghị sự
Chương Quyển 1 - 85: An bài
Chương Quyển 1 - 86: Đại Tấn thần quốc
Chương Quyển 1 - 87: Ảnh Kiếm Sát
Chương Quyển 1 - 88: Đến Lâm Ngân
Chương Quyển 1 - 89: Mật đạo
Chương Quyển 1 - 90: Dấu vết của A Công
Chương Quyển 1 - 91: Hư Vô Huyền Hạch
Chương Quyển 1 - 92: Lại gặp ác mộng
Chương Quyển 1 - 93: Lý Quý trả giá
Chương Quyển 1 - 94: Thiên Toán tộc
Chương Quyển 1 - 95: Kẻ gánh chịu thiên mệnh
Chương Quyển 1 - 96: Thiên Cơ Tử
Chương Quyển 1 - 97: Phản bội thiên địa
Chương Quyển 1 - 98: Ảnh Kiếm Nô sơ hiện
Chương Quyển 1 - 99: Vô đề
Chương Quyển 1 - 100: Ba nhịp thở
Chương Quyển 1 - 101: Khí nộ trùng thiên
Chương Quyển 1 - 102: Nếu trên đời này có cái gọi là luân hồi, vậy kiếp sau, ta sẽ đi tìm nàng
Chương Quyển 1 - 103: Thiên Đạo
Chương Quyển 1 - 104: Cổ Đế Quốc – Cổ Đế Thành
Chương Quyển 1 - 105: Đừng làm phiền ta
Chương Quyển 1 - 106: Cổ Thiên Đế giáng lâm
Chương Quyển 1 - 107: Đã lâu… không gặp
Chương Quyển 1 - 108: Nghi lễ
Chương Quyển 1 - 109: Lấy đi Địa Hoàng Chung
Chương Quyển 1 - 110: Phi thăng Thần Giới
Chương Quyển 1 - 111: Kiếp – Kẻ hủy diệt tỉnh giấc
Chương Quyển 1 - 112: Từ mộng hóa thực
Chương Quyển 1 - 113: Hư Thần Giới
Chương Quyển 1 - 114: Cái chết của Cổ Thiên Đế – Thời đại Thần Hoang kết thúc
Chương Quyển 1 - 115: Mộng Giới Vĩnh Hằng – Sinh Tử Kỳ
Chương Quyển 2 - 116: Thí luyện chấm dứt
Chương Quyển 2 - 117: Đại gia tộc
Chương Quyển 2 - 118: Dồn vào chỗ chết
Chương Quyển 2 - 119: Vấn Kiếm Phong
Chương Quyển 2 - 120: Dương Thiên Quân
Chương Quyển 2 - 121: Điên cuồng
Chương Quyển 2 - 122: Hành chi biến
Chương Quyển 2 - 123: Thiên kiếm tông
Chương Quyển 2 - 124: Kinh biến
Chương Quyển 2 - 125: Vô đề
Chương Quyển 2 - 126: Trầm luân trong khổ hải, có tiếng ai đang thở dài…
Chương Quyển 2 - 127: Tất cả chỉ là bắt đầu…
Chương Quyển 2 - 128: Đêm thất tịch mưa rơi…
Chương Quyển 2 - 129: Đêm mưa hồi ức: Cự tuyệt
Chương Quyển 2 - 130: Đêm mưa hồi ức: Tan vỡ
Chương Quyển 2 - 131: Bi thương còn đó, mai sau…
Chương Quyển 2 - 132: Tiêu Y Y
Chương Quyển 2 - 133: Đại Kiếm Đường
Chương Quyển 2 - 134: Cổ mộ tiên nhân
Chương Quyển 2 - 135: Vũ Kiếm Các
Chương Quyển 2 - 136: Sinh tử đài
Chương Quyển 2 - 137: Thiên Hội
Chương Quyển 2 - 138: Tự tin?
Chương Quyển 2 - 139: Chiến
Chương Quyển 2 - 140: Một ngàn linh thạch đổi lấy một mạng
Chương Quyển 2 - 141: Huyết vũ
Chương Quyển 2 - 142: Con bò…
Chương Quyển 2 - 143: Cấm tiến vào Vũ Kiếm Các
Chương Quyển 2 - 144: Thiên Hội thách thức
Chương Quyển 2 - 145: Tâm Hình Thảo
Chương Quyển 2 - 146: Gia nhập Nhân Hội
Chương Quyển 2 - 147: Trở lại Hằng Nhạc Sơn Mạch
Chương Quyển 2 - 148: Hỏa công công
Chương Quyển 2 - 149: Song Đầu Thanh Lân Mãng
Chương Quyển 2 - 150: Không gian động thiên thứ sáu
Chương Quyển 2 - 151: Hang động dưới thác nước
Chương Quyển 2 - 152: Tế đàn băng
Chương Quyển 2 - 153: Hạt châu thần bí
Chương Quyển 2 - 154: Chịu trách nhiệm?
Chương Quyển 2 - 155: Thương hoa tiếc ngọc?
Chương Quyển 2 - 156: Túy Kiếm sư huynh
Chương Quyển 2 - 157: Bàn giao
Chương Quyển 2 - 158: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 159: Thần Long Hấp Khí Công
Chương Quyển 2 - 160: Bàn giao
Chương Quyển 2 - 161: Ngoại môn thí luyện
Chương Quyển 2 - 162: Ngưỡng mộ
Chương Quyển 2 - 163: Vương vấn
Chương Quyển 2 - 164: Không có lần sau
Chương Quyển 2 - 165: Tống Thiên Đô
Chương Quyển 2 - 166: Thách đấu
Chương Quyển 2 - 167: Thật ngại quá…
Chương Quyển 2 - 168: Đánh tàn phế
Chương Quyển 2 - 169: Một nụ cười khắc cốt ghi tâm
Chương Quyển 2 - 170: Ủy khuất
Chương Quyển 2 - 171: Hồng La
Chương Quyển 2 - 172: Kiếm ý
Chương Quyển 2 - 173: Bắt giam
Chương Quyển 2 - 174: Nhắm mắt làm ngơ
Chương Quyển 2 - 175: Quyết đấu
Chương Quyển 2 - 176: Ngưu cuồng quyết
Chương Quyển 2 - 177: Thu làm đồ đệ…
Chương Quyển 2 - 178: Phế bỏ
Chương Quyển 2 - 179: Biểu ca
Chương Quyển 2 - 180: Huyết luyện chi bảo
Chương Quyển 2 - 181: Thầm thương trộm nhớ…
Chương Quyển 2 - 182: Tiếp tục hay từ bỏ…
Chương Quyển 2 - 183: Ngươi làm ta khó chịu…
Chương Quyển 2 - 184: Bồi thường
Chương Quyển 2 - 185: Nằm đây ăn vạ...
Chương Quyển 2 - 186: Hấp huyết ma công
Chương Quyển 2 - 187: Ta muốn biến mạnh
Chương Quyển 2 - 188: Kích phát tiềm năng
Chương Quyển 2 - 189: Chuẩn bị
Chương Quyển 2 - 190: Cùng ngắm hoa anh đào mười vạn dặm…
Chương Quyển 2 - 191: Bóng người trong cơn mưa…
Chương Quyển 2 - 192: Chỉ là một hạt cát…
Chương Quyển 2 - 193: Một con kiến hôi
Chương Quyển 2 - 194: Quẻ bói của tương lai
Chương Quyển 2 - 195: Đệ tử phản nghịch
Chương Quyển 2 - 196: Đằng Long Chiến
Chương Quyển 2 - 197: Quỷ Diện Trùng tiến hóa
Chương Quyển 2 - 198: Hỗn độn tiên phù
Chương Quyển 2 - 199: Toái mạch
Chương Quyển 2 - 200: Đệ nhị tiên phù
Chương Quyển 2 - 201: Thôn phệ tiên phù
Chương Quyển 2 - 202: Chu Kình
Chương Quyển 2 - 203: Đều là rác rưởi…
Chương Quyển 2 - 204: Băng Tuyết thành
Chương Quyển 2 - 205: Băng Tuyết Lãnh Nguyên
Chương Quyển 2 - 206: Quang nhật chi kiếm
Chương Quyển 2 - 207: Chia phần
Chương Quyển 2 - 208: Quẩy một trận
Chương Quyển 2 - 209: Công tử Quân
Chương Quyển 2 - 210: Danh chấn thiên hạ
Chương Quyển 2 - 211: Ba chiêu đã hết
Chương Quyển 2 - 212: Thất vọng…
Chương Quyển 2 - 213: Đang ở nơi đâu…
Chương Quyển 2 - 214: Sớm hơn dự tính
Chương Quyển 2 - 215: Một ngàn?
Chương Quyển 2 - 216: Tại hạ Ninh Tiểu Tam
Chương Quyển 2 - 217: Ghi hận
Chương Quyển 2 - 218: Lục thực băng xà
Chương Quyển 2 - 219: Đệ nhất yêu nghiệt
Chương Quyển 2 - 220: Liên minh
Chương Quyển 2 - 221: Trận Đạo sư
Chương Quyển 2 - 222: Thần Thiết môn
Chương Quyển 2 - 223: Phá cấm
Chương Quyển 2 - 224: Thông lộ
Chương Quyển 2 - 225: Đại triển thần uy
Chương Quyển 2 - 226: Khai linh tiên thuật
Chương Quyển 2 - 227
Chương Quyển 2 - 228: Tru thiên cửu kiếm trận
Chương Quyển 2 - 229: Địa cung đổ nát
Chương Quyển 2 - 230: Tứ thần quyết
Chương Quyển 2 - 231
Chương Quyển 2 - 232: Lòng tự trọng bị tổn thương
Chương Quyển 2 - 233: Khô lâu
Chương Quyển 2 - 234: Chỉ là gân gà…
Chương Quyển 2 - 235: Thu hoạch lớn
Chương Quyển 2 - 236: Đệ nhất chiến thần Ma Kiếm Lang
Chương Quyển 2 - 237: Khiêu chiến cách không hàng vạn năm…
Chương Quyển 2 - 238: Quá yếu…
Chương Quyển 2 - 239: Hư Không Chiến Thể đệ nhị tầng
Chương Quyển 2 - 240: Vân Vụ Linh Tuyền
Chương Quyển 2 - 241: Một tay…
Chương Quyển 2 - 242: Tự tin
Chương Quyển 2 - 243: Mạnh lắm sao?
Chương Quyển 2 - 244: Cút ra đây…
Chương Quyển 2 - 245: Nhàm chán…
Chương Quyển 2 - 246: Đừng chọc điên…
Chương Quyển 2 - 247: Trục xuất…
Chương Quyển 2 - 248: Lạc trong sương mù…
Chương Quyển 2 - 249: Bức tử…
Chương Quyển 2 - 250: Nghĩ mình là ai?
Chương Quyển 2 - 251: Muốn giết ta?
Chương Quyển 2 - 252: Chiến Linh Tiên
Chương Quyển 2 - 253: Rước ra khỏi…
Chương Quyển 2 - 254: Thập Nhị Thiên Sát Kiếm Trận
Chương Quyển 2 - 255: Thần long thức giấc
Chương Quyển 2 - 256: Trấn áp một đời thiên kiêu
Chương Quyển 2 - 257: Cuồng ngạo bá khí
Chương Quyển 2 - 258: Hủy diệt Đại Kiếm Phong
Chương Quyển 2 - 259: Thiên Đạo hệ thống
Chương Quyển 2 - 260: Vô Cực kiếm tiên đáng thương
Chương Quyển 2 - 261: Loạn Tiên Hải
Chương Quyển 2 - 262: Thoát khỏi nguy cơ
Chương Quyển 2 - 263: Khí vận đen đuổi
Chương Quyển 2 - 264: Muốn rời đi sớm?
Chương Quyển 2 - 265: Cô độc…
Chương Quyển 2 - 266: Kỳ Xà thành
Chương Quyển 2 - 267: Quần ma
Chương Quyển 2 - 268: Thiên Đạo đã chết
Chương Quyển 2 - 269: Chưa chiến đã bại
Chương Quyển 2 - 270: Khinh nhục…
Chương Quyển 2 - 271: Chống đối, lão tử liền khiến ngươi không toàn thây
Chương Quyển 2 - 272: Thực lực cường đại
Chương Quyển 2 - 273: Nguy cơ từ Thiên Kiếm tông
Chương Quyển 2 - 274: Gia nhập Địa Ngục giáo
Chương Quyển 2 - 275: Rước nhục vào thân
Chương Quyển 2 - 276: Phong vân tế hội
Chương Quyển 2 - 277: Lục Phong tự tin
Chương Quyển 2 - 278: Quyết đấu bắt đầu
Chương Quyển 2 - 279: Liên thủ
Chương Quyển 2 - 280: Thắng lớn
Chương Quyển 2 - 281: Quên mất chuyện quan trọng
Chương Quyển 2 - 282: Ám sát
Chương Quyển 2 - 283: Không phải loại người tốt đẹp
Chương Quyển 2 - 284: Đá vào ngọn thiết bảng
Chương Quyển 2 - 285: Nếm trải cảm giác bị người ngoài dạy dỗ
Chương Quyển 2 - 286: Nội bộ có biến
Chương Quyển 2 - 287: Thanh long phệ không
Chương Quyển 2 - 288: Đặt cược cho Lục Phong
Chương Quyển 2 - 289: Năm trăm linh thạch…
Chương Quyển 2 - 290: Gọi bằng ông nội…
Chương Quyển 2 - 291: Thắng lớn
Chương Quyển 2 - 292: Kim Lan Quốc mời chào
Chương Quyển 2 - 293: Đàm luận Dương Thiên Quân
Chương Quyển 2 - 294: Đáp trả nhân tình
Chương Quyển 2 - 295: Ta sẽ đến tìm nàng…
Chương Quyển 2 - 296: Con chó con này có vấn đề…
Chương Quyển 2 - 297: Tuyệt sắc nam nhân
Chương Quyển 2 - 298: Bạch Trường Cầm
Chương Quyển 2 - 299: Một quyền rơi xuống hồ…
Chương Quyển 2 - 300: Tình kiếp…
Chương Quyển 2 - 301: Khẩn cầu
Chương Quyển 2 - 302: Tu hành tu tâm
Chương Quyển 2 - 303: Hoa trong gió lớn
Chương Quyển 2 - 304: Thương Tâm Kỳ Hoa
Chương Quyển 2 - 305: Bạch Trường Cầm động thủ
Chương Quyển 2 - 306: Phong hoa tuyệt đại
Chương Quyển 2 - 307: Xuất chiến đầu tiên
Chương Quyển 2 - 308: Truy cầu đối thủ mạnh…
Chương Quyển 2 - 309: Khinh người quá đáng
Chương Quyển 2 - 310: Đao ý đệ nhị trọng thì thế nào?
Chương Quyển 2 - 311: Bạch Ly
Chương Quyển 2 - 312: Không chịu nổi một chiêu
Chương Quyển 2 - 313: Muốn chết, ta liền toàn thành
Chương Quyển 2 - 314: Nhị chiến đại bại
Chương Quyển 2 - 315: Tinh Vương chi đỉnh
Chương Quyển 2 - 316: Chiến thắng vì cái gì?
Chương Quyển 2 - 317: Tiếp tất cả…
Chương Quyển 3 - 318: Người tiếp theo…
Chương Quyển 2 - 319: Thứ hạng của các ngươi do ta sắp xếp
Chương Quyển 2 - 320: Hắc Ám Tà Đồng
Chương Quyển 2 - 321: Chiến Vân Phi Ưng
Chương Quyển 2 - 322: Không rảnh quan tâm (Chúc mừng năm mới!!!)
Chương Quyển 2 - 323: Đỉnh phong chi chiến
Chương Quyển 2 - 324: Thiên tượng thần dẫn khúc – vũ chi cổ thần
Chương Quyển 2 - 325: Tiến giai kiếm ý
Chương Quyển 2 - 326: Đệ nhất Tinh Vương
Chương Quyển 2 - 327: Địa Ngục giáo
Chương Quyển 2 - 328: Lệnh bài màu đỏ
Chương Quyển 2 - 329: Sư tử ngặm…
Chương Quyển 2 - 330: Quỳ xuống xin lỗi…
Chương Quyển 2 - 331: Tề Vân Hạt
Chương Quyển 3 - 332: Thay chủ bẻ răng
Chương Quyển 2 - 333: Biến thành bao cát…
Chương Quyển 2 - 334: Đến…
Chương Quyển 2 - 335: Chiến không đài
Chương Quyển 2 - 336: Luyện quyền…
Chương Quyển 2 - 337: Nhục thân quá cường…
Chương Quyển 2 - 338: Thiên Mộng Nữ
Chương Quyển 2 - 339: Tiên nhân cổ mộ
Chương Quyển 2 - 340: Xích Tôn
Chương Quyển 2 - 341: Kim Lan Lệnh
Chương Quyển 2 - 342: Biến khuất mắt…
Chương Quyển 2 - 343: Không phải đối thủ…
Chương Quyển 2 - 344: Dạ Xoa
Chương Quyển 2 - 345: Huyết Ngục
Chương Quyển 2 - 346: Nghi hoặc
Chương Quyển 2 - 347: Hợp tác
Chương Quyển 2 - 348: Quyết định…
Chương Quyển 2 - 349: Thiên Kiếm tông đến
Chương Quyển 2 - 350: Dung gia tam công tử…
Chương Quyển 2 - 351: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 2 - 352: Như vậy đã đủ?
Chương Quyển 2 - 353: Tam đại thiên kiêu
Chương Quyển 2 - 354: Không nể mặt
Chương Quyển 2 - 356: Long huyệt
Chương Quyển 2 - 357: Mê cung
Chương Quyển 2 - 358: Cứu mạng…
Chương Quyển 2 - 359: Vũ khí lợi hại…
Chương Quyển 2 - 360: Lực lượng tái sinh
Chương Quyển 2 - 361: Người trong mộng
Chương Quyển 2 - 362: Ma ảnh
Chương Quyển 2 - 363: Nguy cơ trùng điệp
Không tìm thấy chương nào phù hợp