Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 231
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Người vừa mới xuất thủ cứu nữ tử họ Mai này, còn ai khác ngoài Tinh Hồn kia. Hắn sau khi cảm giác được tiểu trận pháp xuất hiện dao động do có người xâm nhập vào, vì vậy mới lập tức xuất hiện. Cảm thấy nếu như bọn họ có ý đồ không tốt thì liền khởi động trận pháp vây hãm bọn họ lại, sau đó lập tức hạ sát thủ.
Nhưng sau khi thấy bọn họ bị một bầy khoảng chừng gần hai mươi đầu âm tà sinh linh vây công thì ý định kia bèn từ bỏ, đồng thời còn cứu nữ tử họ Mai này nữa.
Trông thấy người đàn ông vừa mới cứu mình, nàng ta gương mặt đỏ lên một tầng.
- Đa tạ… nhưng trước tiên có thể thả ta ra trước không?
Cô gái giọng nói khe khẽ vang lên, Tinh Hồn nhướng mày, chợt phát hiện cánh tay của mình đang ôm trọn lấy nàng, khiến cho cô nàng thân thể hoàn mỹ dán chặt vào người, thoang thoảng có mùi hương thơm nhàn nhạt xộc vào mũi, thật khiến cho tinh thần người ta trở nên sảng khoái.
- Xin lỗi, ta không cố ý.
Vừa nói, Tinh Hồn vừa thả lỏng bàn tay ra. Nữ tử họ Mai bước chân hơi lùi lại khoảng chừng hai bước chân, gương mặt ửng hồng nhìn xuống đất, không dám nhìn thẳng vào mặt Tinh Hồn. Bất quá, tuy rằng bản thân bị gã đàn ông kia chiếm tiện nghi, nhưng không hiểu sao trong lòng lại không cảm thấy tức giận căm ghét gì, ngược lại trộn lẫn một cảm giác lâng lâng khó diễn tả.
Đúng lúc đó, từ phía đằng xa xuất hiện mấy bóng người, truyền đến một giọng nói lớn:
- Bọn họ ở đằng kia, mau tiêu diệt ám thú giải vây.
Thì ra là những người muốn đến để hỗ trợ cho năm người này sau khi trông thấy pháo hiệu. Được tương trợ, ngoại trừ Tinh Hồn thì năm người kia đều rất vui mừng.
Thấy có nhiều người xuất hiện, ban đầu âm tà sinh linh hung dữ công kích, nhưng sau một hồi thì bọn chúng liền bỏ chạy. Trong lúc giao chiến, có khoảng mười đàu âm tà sinh linh bị bọn họ kích sát.
- Diệc Thu, nàng không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?
Nữ tử này thì ra là Mai Diệc Thu. Nghe danh tự này, Tinh Hồn trong đầu thoáng qua một tia quen thuộc, chỉ là không nhớ ra rằng mình đã nghe thấy ở đâu.
Người vừa chạy đến là một gã nam tử trẻ tuổi, thực lực hậu kỳ Phù Tiên cảnh, so với Mai Diệc Thu có điểm mạnh hơn đôi chút.
- Ta không sao. Tiểu Ngư, xin lỗi chuyện lúc trước.
Nghe thấy gã nam tử kia hỏi thăm, Mai Diệc Thu cuối đầu, giọng thủ thỉ.
- Không sao là tốt rồi, chuyện lúc trước đừng nghĩ đến nữa.
Nói rồi, gã nam tử tên Tiểu Ngư ánh mắt nhìn sang Tinh Hồn, hai con ngươi co rút, chợt thốt:
- Là ngươi?
Tinh Hồn ánh mắt chuyển sang nhìn hắn ta, trong đầu cũng thoáng qua một tia quen thuộc.
Nói đến hai người này, kỳ thực trước đây Tinh Hồn đã một lần hạnh ngộ. Khi đó, hắn vẫn còn là một gã tán tiên đang tu luyện tại Hằng Nhạc Sơn Mạch. Còn đôi nam nữ này là Hoàng Tiểu Ngư và Mai Diệc Thu, lúc thu hoạch trứng của Xích Tuyến Xà đã bị Tinh Hồn cướp đoạt, đồng thời khiến cho bọn phải bỏ chạy.
Đối với những chuyện không mấy ấn tượng, Tinh Hồn hiếm khi để tâm đến. Nhưng không phải ai cũng giống như hắn. Lại nói, Tinh Hồn không dưới một lần gây ấn tượng mạnh, làm sao không để cho người khác nhận ra được.
- Tiểu Ngư, y ban nãy đã tương trợ, nếu không ta đã không đứng đây.
Sợ Hoàng Tiểu Ngư xúc động, Mai Diệc Thu bèn lên tiếng.
Chỉ là, trong mắt Hoàng Tiểu Ngư ẩn hiện sự cảnh giác. Nói đến, dù có muốn thì hắn cũng chẳng đủ thực lực để chiến đấu với Tinh Hồn. Một gã tiên giả Phù Tiên cảnh có thể đối phó với hai tiên giả Linh Tiên cảnh, thực lực há tầm thường được.
- Yên tâm, ta còn chưa muốn đi tìm chết.
Khóe miệng Hoàng Tiểu Ngư nở nụ cười khổ. Lời này của hắn là nói thật, có lẽ trong số ba mươi đệ tử các phái được đưa vào trong phế tích tông môn này, dù có liên hợp lại cũng chẳng thể đối với được với một trong ba người Tinh Hồn.
- Tại hạ Hoàng Tiểu Ngư, đệ tử Linh Lôi tông, không biết có thể cho chúng ta cùng đồng hành không?
So với những gì tưởng tượng thì phế tích tông môn này nguy hiểm hơn bọn họ nghĩ. Khi vừa mới tiến vào thì liền bị một đám âm tà sinh linh vây công, kết quả có ba người vẫn lạc, trọng thương thì rất nhiều.
Cũng may là đệ tử bốn phái phối hợp rất tốt, cuối cùng đuổi được bầy âm tà sinh linh kia. Sau đó, bọn họ liền xây dựng một cái doanh trại, ban ngày chia thành từng nhóm đi săn tiếp âm tà sinh linh, đoạt lấy âm tà đan cùng với tìm kiếm cơ duyên.
- Không có hứng thú.
Đi cùng với đám người này, ngoại trừ bị bó buộc thì chẳng có lấy một cái lợi ích gì, Tinh Hồn không rỗi hơi đến mức đó, vậy nên hắn liền thẳng thừng từ chối.
Bị từ chối thẳng mặt, nội tâm Hoàng Tiểu Ngư có hơi tức giận, bất quá không dám biểu hiện ra mặt.
Nói rồi, Tinh Hồn liền triển khai thân thủ, chuẩn bị rời khỏi đây thì một bên, Mai Diệc Thu âm thanh dễ nghe vang lên:
- Phế tích này rất nguy hiểm, tồn tại rất nhiều ám thú có thực lực mạnh. Hơn nửa tháng qua, chúng ta tìm hiểu được một ít tin tức, hay là ngươi đi cùng chúng ta, sau này hẵn rời đi cũng không muộn.
Hoàng Tiểu Ngư nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, dường như cảm thấy Mai Diệc Thu có chút hơi xa lạ.
Mà Tinh Hồn, bước chân cũng liền khựng lại. Hai mươi ngày qua, hắn chủ yếu dùng để tu luyện Trấn Ngục Huyền Thể, thế nên cũng chẳng nắm được thông tin gì nhiều.
Khi nghe Mai Diệc Thu nói vậy, trong lòng xuất hiện một cỗ ba động.
- Như vậy cũng được.
Tinh Hồn gật đầu, cuối cùng lựa chọn đi cùng với bọn họ. Dù sao nắm bắt được một chút thông tin thì càng thêm phòng ngừa một số nguy hiểm.
Mai Diệc Thu nở nụ cười xinh đẹp, bất quá, Hoàng Tiểu Ngư lại không được như vậy.
******** Quyển 2: Bách Luyện Thành Tiên *********
Không lâu sau đó, Tinh Hồn cùng với nhóm người Hoàng Tiểu Ngư, Mai Diệc Thu đã về đến doanh trại. Cái doanh trại này được dựng bên trong một tòa thành đổ nát, không gian khá rộng, bên ngoài được bố trí trận pháp, miễn cưỡng xem như một khu vực an toàn.
- Người bên trên, mau mở cửa.
Đến trước cửa, Hoàng Tiểu Ngư âm thanh hô lớn.
Hoàng Tiểu Ngư và Mai Diệc Thu là hai thiên tài của Linh Lôi tông, vậy nên vừa nhìn liền nhận ra ngay, cánh cửa gỗ lập tức được mở ra để cho nhóm người tiến vào.
Bước qua cửa gỗ, Tinh Hồn trông thấy đang có khoảng chừng hơn hai mươi người đang ngồi tụ tập lại với nhau.
Ngày trước Tinh Hồn cùng với Dương Thiên Quân và Thương Quan Lãnh triển lộ phong quang tuyệt đại đã in sâu vào trong tâm trí của chúng nhân. Tuy Tinh Hồn phong quang không bằng so với Dương Thiên Quân, nhưng một mình ứng chiến với hai tiên giả sơ kỳ Linh Tiên cảnh, nhiêu đó cũng khả năng ngạo thị chúng nhân rồi.
Trông thấy Tinh Hồn, những người đang ở trong tòa thành trì phế tích này đứng dậy, gương mặt bộc lộ vẻ kinh ngạc.
Từ trong đám đông người, một gã đệ tử bước ra, trông trang phục có tiêu huy lôi điện ở bên ngực, dĩ nhiên là đệ tử Linh Lôi tông.
- Ai cho phép đưa hắn vào đây?
Gã ta lớn giọng quát, nhìn giọng điệu dường như chẳng ưa thích gì.
- Trần Sơn, là ta mời y đến.
Mai Diệc Thu gương mặt xinh đẹp hiện lên một nét khó coi, thật không ngờ Trần Sơn lại có phản ứng như vậy.
Chỉ thấy Trần Sơn hừ lạnh một tiếng.
- Mai sư muội, hắn là người khiến cho kế hoạch của các vị trưởng bối bị phá hư. Ngươi thân là đệ tử Linh Lôi tông lại đi bảo vệ một ngoại nhân?
Quát mắng Mai Diệc Thu xong, Trần Sơn lại nhìn sang Tinh Hồn, trừng mắt quát:
- Ngươi cút đi, ở đây không có chỗ dành cho ngươi.
Trần Sơn này, thực lực hậu kỳ Phù Tiên cảnh, còn thiếu một chút nữa liền đặt chân vào Địa Tiên cảnh. Lại trông những người đang ẩn cư ở tòa phế tích này, hắn ta thực lực đoán chừng là một trong những người mạnh nhất.
Chỉ là, so với Tinh Hồn thì thua kém quá xa về thực lực, đúng là chẳng biết hắn ta lấy đâu ra phần tự tin mà ăn nói phách lối đến như vậy.
Không khí bất chợt trở nên căng thẳng.
Mai Diệc Thu sắc mặt tối sầm xuống.
- Trần Sơn, ngươi…
- Đã vậy thì xin cáo lui.
Giọng nói lãnh đạm vang lên xuất phát từ miệng Tinh Hồn. Nghe hắn trả lời, Trần Sơn nội tâm hơi ngạc nhiên, dường như việc Tinh Hồn có thái độ thờ ơ khi bị hắn dùng từ ngữ sỉ nhục nằm ngoài dự đoán.
Nói xong, Tinh Hồn xoay người lại chuẩn bị rời khỏi nơi này thì giọng nói Trần Sơn lại vang lên:
- Tùy tiện tiến vào đây, muốn rời đi, đừng hòng dễ dàng vậy.
- Ngươi muốn thế nào?
Tinh Hồn lãnh đạm hỏi.
- Để lại ba mươi khối ám đan, ngươi có thể lăn.
Khóe miệng Trần Sơn nhếch lên nụ cười, chậm rãi nói.
Nhưng sau khi thấy bọn họ bị một bầy khoảng chừng gần hai mươi đầu âm tà sinh linh vây công thì ý định kia bèn từ bỏ, đồng thời còn cứu nữ tử họ Mai này nữa.
Trông thấy người đàn ông vừa mới cứu mình, nàng ta gương mặt đỏ lên một tầng.
- Đa tạ… nhưng trước tiên có thể thả ta ra trước không?
Cô gái giọng nói khe khẽ vang lên, Tinh Hồn nhướng mày, chợt phát hiện cánh tay của mình đang ôm trọn lấy nàng, khiến cho cô nàng thân thể hoàn mỹ dán chặt vào người, thoang thoảng có mùi hương thơm nhàn nhạt xộc vào mũi, thật khiến cho tinh thần người ta trở nên sảng khoái.
- Xin lỗi, ta không cố ý.
Vừa nói, Tinh Hồn vừa thả lỏng bàn tay ra. Nữ tử họ Mai bước chân hơi lùi lại khoảng chừng hai bước chân, gương mặt ửng hồng nhìn xuống đất, không dám nhìn thẳng vào mặt Tinh Hồn. Bất quá, tuy rằng bản thân bị gã đàn ông kia chiếm tiện nghi, nhưng không hiểu sao trong lòng lại không cảm thấy tức giận căm ghét gì, ngược lại trộn lẫn một cảm giác lâng lâng khó diễn tả.
Đúng lúc đó, từ phía đằng xa xuất hiện mấy bóng người, truyền đến một giọng nói lớn:
- Bọn họ ở đằng kia, mau tiêu diệt ám thú giải vây.
Thì ra là những người muốn đến để hỗ trợ cho năm người này sau khi trông thấy pháo hiệu. Được tương trợ, ngoại trừ Tinh Hồn thì năm người kia đều rất vui mừng.
Thấy có nhiều người xuất hiện, ban đầu âm tà sinh linh hung dữ công kích, nhưng sau một hồi thì bọn chúng liền bỏ chạy. Trong lúc giao chiến, có khoảng mười đàu âm tà sinh linh bị bọn họ kích sát.
- Diệc Thu, nàng không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?
Nữ tử này thì ra là Mai Diệc Thu. Nghe danh tự này, Tinh Hồn trong đầu thoáng qua một tia quen thuộc, chỉ là không nhớ ra rằng mình đã nghe thấy ở đâu.
Người vừa chạy đến là một gã nam tử trẻ tuổi, thực lực hậu kỳ Phù Tiên cảnh, so với Mai Diệc Thu có điểm mạnh hơn đôi chút.
- Ta không sao. Tiểu Ngư, xin lỗi chuyện lúc trước.
Nghe thấy gã nam tử kia hỏi thăm, Mai Diệc Thu cuối đầu, giọng thủ thỉ.
- Không sao là tốt rồi, chuyện lúc trước đừng nghĩ đến nữa.
Nói rồi, gã nam tử tên Tiểu Ngư ánh mắt nhìn sang Tinh Hồn, hai con ngươi co rút, chợt thốt:
- Là ngươi?
Tinh Hồn ánh mắt chuyển sang nhìn hắn ta, trong đầu cũng thoáng qua một tia quen thuộc.
Nói đến hai người này, kỳ thực trước đây Tinh Hồn đã một lần hạnh ngộ. Khi đó, hắn vẫn còn là một gã tán tiên đang tu luyện tại Hằng Nhạc Sơn Mạch. Còn đôi nam nữ này là Hoàng Tiểu Ngư và Mai Diệc Thu, lúc thu hoạch trứng của Xích Tuyến Xà đã bị Tinh Hồn cướp đoạt, đồng thời khiến cho bọn phải bỏ chạy.
Đối với những chuyện không mấy ấn tượng, Tinh Hồn hiếm khi để tâm đến. Nhưng không phải ai cũng giống như hắn. Lại nói, Tinh Hồn không dưới một lần gây ấn tượng mạnh, làm sao không để cho người khác nhận ra được.
- Tiểu Ngư, y ban nãy đã tương trợ, nếu không ta đã không đứng đây.
Sợ Hoàng Tiểu Ngư xúc động, Mai Diệc Thu bèn lên tiếng.
Chỉ là, trong mắt Hoàng Tiểu Ngư ẩn hiện sự cảnh giác. Nói đến, dù có muốn thì hắn cũng chẳng đủ thực lực để chiến đấu với Tinh Hồn. Một gã tiên giả Phù Tiên cảnh có thể đối phó với hai tiên giả Linh Tiên cảnh, thực lực há tầm thường được.
- Yên tâm, ta còn chưa muốn đi tìm chết.
Khóe miệng Hoàng Tiểu Ngư nở nụ cười khổ. Lời này của hắn là nói thật, có lẽ trong số ba mươi đệ tử các phái được đưa vào trong phế tích tông môn này, dù có liên hợp lại cũng chẳng thể đối với được với một trong ba người Tinh Hồn.
- Tại hạ Hoàng Tiểu Ngư, đệ tử Linh Lôi tông, không biết có thể cho chúng ta cùng đồng hành không?
So với những gì tưởng tượng thì phế tích tông môn này nguy hiểm hơn bọn họ nghĩ. Khi vừa mới tiến vào thì liền bị một đám âm tà sinh linh vây công, kết quả có ba người vẫn lạc, trọng thương thì rất nhiều.
Cũng may là đệ tử bốn phái phối hợp rất tốt, cuối cùng đuổi được bầy âm tà sinh linh kia. Sau đó, bọn họ liền xây dựng một cái doanh trại, ban ngày chia thành từng nhóm đi săn tiếp âm tà sinh linh, đoạt lấy âm tà đan cùng với tìm kiếm cơ duyên.
- Không có hứng thú.
Đi cùng với đám người này, ngoại trừ bị bó buộc thì chẳng có lấy một cái lợi ích gì, Tinh Hồn không rỗi hơi đến mức đó, vậy nên hắn liền thẳng thừng từ chối.
Bị từ chối thẳng mặt, nội tâm Hoàng Tiểu Ngư có hơi tức giận, bất quá không dám biểu hiện ra mặt.
Nói rồi, Tinh Hồn liền triển khai thân thủ, chuẩn bị rời khỏi đây thì một bên, Mai Diệc Thu âm thanh dễ nghe vang lên:
- Phế tích này rất nguy hiểm, tồn tại rất nhiều ám thú có thực lực mạnh. Hơn nửa tháng qua, chúng ta tìm hiểu được một ít tin tức, hay là ngươi đi cùng chúng ta, sau này hẵn rời đi cũng không muộn.
Hoàng Tiểu Ngư nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, dường như cảm thấy Mai Diệc Thu có chút hơi xa lạ.
Mà Tinh Hồn, bước chân cũng liền khựng lại. Hai mươi ngày qua, hắn chủ yếu dùng để tu luyện Trấn Ngục Huyền Thể, thế nên cũng chẳng nắm được thông tin gì nhiều.
Khi nghe Mai Diệc Thu nói vậy, trong lòng xuất hiện một cỗ ba động.
- Như vậy cũng được.
Tinh Hồn gật đầu, cuối cùng lựa chọn đi cùng với bọn họ. Dù sao nắm bắt được một chút thông tin thì càng thêm phòng ngừa một số nguy hiểm.
Mai Diệc Thu nở nụ cười xinh đẹp, bất quá, Hoàng Tiểu Ngư lại không được như vậy.
******** Quyển 2: Bách Luyện Thành Tiên *********
Không lâu sau đó, Tinh Hồn cùng với nhóm người Hoàng Tiểu Ngư, Mai Diệc Thu đã về đến doanh trại. Cái doanh trại này được dựng bên trong một tòa thành đổ nát, không gian khá rộng, bên ngoài được bố trí trận pháp, miễn cưỡng xem như một khu vực an toàn.
- Người bên trên, mau mở cửa.
Đến trước cửa, Hoàng Tiểu Ngư âm thanh hô lớn.
Hoàng Tiểu Ngư và Mai Diệc Thu là hai thiên tài của Linh Lôi tông, vậy nên vừa nhìn liền nhận ra ngay, cánh cửa gỗ lập tức được mở ra để cho nhóm người tiến vào.
Bước qua cửa gỗ, Tinh Hồn trông thấy đang có khoảng chừng hơn hai mươi người đang ngồi tụ tập lại với nhau.
Ngày trước Tinh Hồn cùng với Dương Thiên Quân và Thương Quan Lãnh triển lộ phong quang tuyệt đại đã in sâu vào trong tâm trí của chúng nhân. Tuy Tinh Hồn phong quang không bằng so với Dương Thiên Quân, nhưng một mình ứng chiến với hai tiên giả sơ kỳ Linh Tiên cảnh, nhiêu đó cũng khả năng ngạo thị chúng nhân rồi.
Trông thấy Tinh Hồn, những người đang ở trong tòa thành trì phế tích này đứng dậy, gương mặt bộc lộ vẻ kinh ngạc.
Từ trong đám đông người, một gã đệ tử bước ra, trông trang phục có tiêu huy lôi điện ở bên ngực, dĩ nhiên là đệ tử Linh Lôi tông.
- Ai cho phép đưa hắn vào đây?
Gã ta lớn giọng quát, nhìn giọng điệu dường như chẳng ưa thích gì.
- Trần Sơn, là ta mời y đến.
Mai Diệc Thu gương mặt xinh đẹp hiện lên một nét khó coi, thật không ngờ Trần Sơn lại có phản ứng như vậy.
Chỉ thấy Trần Sơn hừ lạnh một tiếng.
- Mai sư muội, hắn là người khiến cho kế hoạch của các vị trưởng bối bị phá hư. Ngươi thân là đệ tử Linh Lôi tông lại đi bảo vệ một ngoại nhân?
Quát mắng Mai Diệc Thu xong, Trần Sơn lại nhìn sang Tinh Hồn, trừng mắt quát:
- Ngươi cút đi, ở đây không có chỗ dành cho ngươi.
Trần Sơn này, thực lực hậu kỳ Phù Tiên cảnh, còn thiếu một chút nữa liền đặt chân vào Địa Tiên cảnh. Lại trông những người đang ẩn cư ở tòa phế tích này, hắn ta thực lực đoán chừng là một trong những người mạnh nhất.
Chỉ là, so với Tinh Hồn thì thua kém quá xa về thực lực, đúng là chẳng biết hắn ta lấy đâu ra phần tự tin mà ăn nói phách lối đến như vậy.
Không khí bất chợt trở nên căng thẳng.
Mai Diệc Thu sắc mặt tối sầm xuống.
- Trần Sơn, ngươi…
- Đã vậy thì xin cáo lui.
Giọng nói lãnh đạm vang lên xuất phát từ miệng Tinh Hồn. Nghe hắn trả lời, Trần Sơn nội tâm hơi ngạc nhiên, dường như việc Tinh Hồn có thái độ thờ ơ khi bị hắn dùng từ ngữ sỉ nhục nằm ngoài dự đoán.
Nói xong, Tinh Hồn xoay người lại chuẩn bị rời khỏi nơi này thì giọng nói Trần Sơn lại vang lên:
- Tùy tiện tiến vào đây, muốn rời đi, đừng hòng dễ dàng vậy.
- Ngươi muốn thế nào?
Tinh Hồn lãnh đạm hỏi.
- Để lại ba mươi khối ám đan, ngươi có thể lăn.
Khóe miệng Trần Sơn nhếch lên nụ cười, chậm rãi nói.
Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
Tác giả: Tiêu Thiên Tứ
362 chương | 1,019 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Kẻ hủy diệt
Chương Quyển 1 - 2: Ti Mệnh
Chương Quyển 1 - 3: Kha Thiên Lạc
Chương Quyển 1 - 4: A Công
Chương Quyển 1 - 5: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 1 - 6: Dưỡng Linh quả
Chương Quyển 1 - 7: Đến Phong Tuyết bộ lạc
Chương Quyển 1 - 8: Man công Phong Tuyết bộ lạc
Chương Quyển 1 - 9: Tiến vào nội thành
Chương Quyển 1 - 10: Đạo Thần Điển
Chương Quyển 1 - 11: Một lời hứa, năm tháng sau này liệu sẽ trở thành hiện thực?
Chương Quyển 1 - 12: Đến Bách Thảo Đường
Chương Quyển 1 - 13: Lĩnh ngộ
Chương Quyển 1 - 14: Linh thức cường đại
Chương Quyển 1 - 15: Tấm da thần bí
Chương Quyển 1 - 16: Là ảo giác, hay là tương lai…
Chương Quyển 1 - 17: Đột phá Dẫn Huyết cảnh tầng thứ bảy
Chương Quyển 1 - 18: Hầu Quân Lâu
Chương Quyển 1 - 19: Đụng phải địch thủ
Chương Quyển 1 - 20: Tang Tương triển uy
Chương Quyển 1 - 21: Đoạt đi kiếm câu
Chương Quyển 1 - 22: Tranh chấp
Chương Quyển 1 - 23: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 24: Âm Cốt Cổ Độc
Chương Quyển 1 - 25: Hồ điệp giữa trời tuyết
Chương Quyển 1 - 26: Lời ước nguyện đi theo cùng mây gió
Chương Quyển 1 - 27: Sứ giả Mông Đan bộ lạc
Chương Quyển 1 - 28: Số mười lăm
Chương Quyển 1 - 29: Thiên địa nguyên khí
Chương Quyển 1 - 30: Tán công
Chương Quyển 1 - 31: Kha Thiên Lạc gặp nguy
Chương Quyển 1 - 32: Ta tên Cổ Thái
Chương Quyển 1 - 33: Thân thủ quỷ dị
Chương Quyển 1 - 34: Phương pháp tu luyện mới
Chương Quyển 1 - 35: Quyết định
Chương Quyển 1 - 36: Hoằng Khương và Tang Tương
Chương Quyển 1 - 37: Man lực hóa binh
Chương Quyển 1 - 38: Tiên Thiên Hỏa Thần Thể
Chương Quyển 1 - 39: Kinh biến
Chương Quyển 1 - 40: Hiểm cảnh
Chương Quyển 1 - 41: Trước dông bão
Chương Quyển 1 - 42: Đêm tuyết máu đổ
Chương Quyển 1 - 43: Đêm tuyết máu đổ (2)
Chương Quyển 1 - 44: Khiếp sợ
Chương Quyển 1 - 45: Bỏ trốn
Chương Quyển 1 - 46: Một vấn đề, chẳng biết bao giờ…
Chương Quyển 1 - 47: Hành trình một mình
Chương Quyển 1 - 48: Nạp Đa
Chương Quyển 1 - 49: Chiếc cốc vỡ nát
Chương Quyển 1 - 50: Huyết hận chi lộ (1)
Chương Quyển 1 - 51: Huyết hận chi lộ (2)
Chương Quyển 1 - 52: Huyết hận chi lộ (3)
Chương Quyển 1 - 53: Băng Sát Thuật
Chương Quyển 1 - 54: Vì U Đô là tất cả…
Chương Quyển 1 - 55: Tân tộc trưởng
Chương Quyển 1 - 56: Trận chiến man văn
Chương Quyển 1 - 57: Tử Ma
Chương Quyển 1 - 58: Tử khí cực đoan
Chương Quyển 1 - 59: Cực đoan dị sĩ
Chương Quyển 1 - 60: Thương Long Thất Tú (1)
Chương Quyển 1 - 61: Thương Long Thất Tú (2)
Chương Quyển 1 - 62: Người ủ rượu
Chương Quyển 1 - 63: Giấc mơ
Chương Quyển 1 - 64: Cơn mưa đêm nặng hạt
Chương Quyển 1 - 65: Cổ Thái trở về
Chương Quyển 1 - 66: Ký ức đã mất
Chương Quyển 1 - 67: Giết người
Chương Quyển 1 - 68: Quay đầu nhìn lại, năm năm thương hải tang điền…
Chương Quyển 1 - 69: A Công, Ti Mệnh về rồi
Chương Quyển 1 - 70: Hung danh Huyết Ma Tử
Chương Quyển 1 - 71: Liên Vân Quyết (1)
Chương Quyển 1 - 72: Liên Vân Quyết (2)
Chương Quyển 1 - 73: Đêm trăng
Chương Quyển 1 - 74: Thế gian thế sự khó lường, hạnh phúc hay bi thương, sau tất cả còn lại gì…
Chương Quyển 1 - 75: Sát cơ
Chương Quyển 1 - 76: Vương Bảo Thiền
Chương Quyển 1 - 77: Kiếm trảm ác ma
Chương Quyển 1 - 78: Vô đề
Chương Quyển 1 - 79: Truyền thuyết Hắc Long
Chương Quyển 1 - 80: Cổ Thái trúc cơ
Chương Quyển 1 - 81: Man văn tiến hóa
Chương Quyển 1 - 82: Đầu gỗ
Chương Quyển 1 - 83: Đại trí giả
Chương Quyển 1 - 84: Nghị sự
Chương Quyển 1 - 85: An bài
Chương Quyển 1 - 86: Đại Tấn thần quốc
Chương Quyển 1 - 87: Ảnh Kiếm Sát
Chương Quyển 1 - 88: Đến Lâm Ngân
Chương Quyển 1 - 89: Mật đạo
Chương Quyển 1 - 90: Dấu vết của A Công
Chương Quyển 1 - 91: Hư Vô Huyền Hạch
Chương Quyển 1 - 92: Lại gặp ác mộng
Chương Quyển 1 - 93: Lý Quý trả giá
Chương Quyển 1 - 94: Thiên Toán tộc
Chương Quyển 1 - 95: Kẻ gánh chịu thiên mệnh
Chương Quyển 1 - 96: Thiên Cơ Tử
Chương Quyển 1 - 97: Phản bội thiên địa
Chương Quyển 1 - 98: Ảnh Kiếm Nô sơ hiện
Chương Quyển 1 - 99: Vô đề
Chương Quyển 1 - 100: Ba nhịp thở
Chương Quyển 1 - 101: Khí nộ trùng thiên
Chương Quyển 1 - 102: Nếu trên đời này có cái gọi là luân hồi, vậy kiếp sau, ta sẽ đi tìm nàng
Chương Quyển 1 - 103: Thiên Đạo
Chương Quyển 1 - 104: Cổ Đế Quốc – Cổ Đế Thành
Chương Quyển 1 - 105: Đừng làm phiền ta
Chương Quyển 1 - 106: Cổ Thiên Đế giáng lâm
Chương Quyển 1 - 107: Đã lâu… không gặp
Chương Quyển 1 - 108: Nghi lễ
Chương Quyển 1 - 109: Lấy đi Địa Hoàng Chung
Chương Quyển 1 - 110: Phi thăng Thần Giới
Chương Quyển 1 - 111: Kiếp – Kẻ hủy diệt tỉnh giấc
Chương Quyển 1 - 112: Từ mộng hóa thực
Chương Quyển 1 - 113: Hư Thần Giới
Chương Quyển 1 - 114: Cái chết của Cổ Thiên Đế – Thời đại Thần Hoang kết thúc
Chương Quyển 1 - 115: Mộng Giới Vĩnh Hằng – Sinh Tử Kỳ
Chương Quyển 2 - 116: Thí luyện chấm dứt
Chương Quyển 2 - 117: Đại gia tộc
Chương Quyển 2 - 118: Dồn vào chỗ chết
Chương Quyển 2 - 119: Vấn Kiếm Phong
Chương Quyển 2 - 120: Dương Thiên Quân
Chương Quyển 2 - 121: Điên cuồng
Chương Quyển 2 - 122: Hành chi biến
Chương Quyển 2 - 123: Thiên kiếm tông
Chương Quyển 2 - 124: Kinh biến
Chương Quyển 2 - 125: Vô đề
Chương Quyển 2 - 126: Trầm luân trong khổ hải, có tiếng ai đang thở dài…
Chương Quyển 2 - 127: Tất cả chỉ là bắt đầu…
Chương Quyển 2 - 128: Đêm thất tịch mưa rơi…
Chương Quyển 2 - 129: Đêm mưa hồi ức: Cự tuyệt
Chương Quyển 2 - 130: Đêm mưa hồi ức: Tan vỡ
Chương Quyển 2 - 131: Bi thương còn đó, mai sau…
Chương Quyển 2 - 132: Tiêu Y Y
Chương Quyển 2 - 133: Đại Kiếm Đường
Chương Quyển 2 - 134: Cổ mộ tiên nhân
Chương Quyển 2 - 135: Vũ Kiếm Các
Chương Quyển 2 - 136: Sinh tử đài
Chương Quyển 2 - 137: Thiên Hội
Chương Quyển 2 - 138: Tự tin?
Chương Quyển 2 - 139: Chiến
Chương Quyển 2 - 140: Một ngàn linh thạch đổi lấy một mạng
Chương Quyển 2 - 141: Huyết vũ
Chương Quyển 2 - 142: Con bò…
Chương Quyển 2 - 143: Cấm tiến vào Vũ Kiếm Các
Chương Quyển 2 - 144: Thiên Hội thách thức
Chương Quyển 2 - 145: Tâm Hình Thảo
Chương Quyển 2 - 146: Gia nhập Nhân Hội
Chương Quyển 2 - 147: Trở lại Hằng Nhạc Sơn Mạch
Chương Quyển 2 - 148: Hỏa công công
Chương Quyển 2 - 149: Song Đầu Thanh Lân Mãng
Chương Quyển 2 - 150: Không gian động thiên thứ sáu
Chương Quyển 2 - 151: Hang động dưới thác nước
Chương Quyển 2 - 152: Tế đàn băng
Chương Quyển 2 - 153: Hạt châu thần bí
Chương Quyển 2 - 154: Chịu trách nhiệm?
Chương Quyển 2 - 155: Thương hoa tiếc ngọc?
Chương Quyển 2 - 156: Túy Kiếm sư huynh
Chương Quyển 2 - 157: Bàn giao
Chương Quyển 2 - 158: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 159: Thần Long Hấp Khí Công
Chương Quyển 2 - 160: Bàn giao
Chương Quyển 2 - 161: Ngoại môn thí luyện
Chương Quyển 2 - 162: Ngưỡng mộ
Chương Quyển 2 - 163: Vương vấn
Chương Quyển 2 - 164: Không có lần sau
Chương Quyển 2 - 165: Tống Thiên Đô
Chương Quyển 2 - 166: Thách đấu
Chương Quyển 2 - 167: Thật ngại quá…
Chương Quyển 2 - 168: Đánh tàn phế
Chương Quyển 2 - 169: Một nụ cười khắc cốt ghi tâm
Chương Quyển 2 - 170: Ủy khuất
Chương Quyển 2 - 171: Hồng La
Chương Quyển 2 - 172: Kiếm ý
Chương Quyển 2 - 173: Bắt giam
Chương Quyển 2 - 174: Nhắm mắt làm ngơ
Chương Quyển 2 - 175: Quyết đấu
Chương Quyển 2 - 176: Ngưu cuồng quyết
Chương Quyển 2 - 177: Thu làm đồ đệ…
Chương Quyển 2 - 178: Phế bỏ
Chương Quyển 2 - 179: Biểu ca
Chương Quyển 2 - 180: Huyết luyện chi bảo
Chương Quyển 2 - 181: Thầm thương trộm nhớ…
Chương Quyển 2 - 182: Tiếp tục hay từ bỏ…
Chương Quyển 2 - 183: Ngươi làm ta khó chịu…
Chương Quyển 2 - 184: Bồi thường
Chương Quyển 2 - 185: Nằm đây ăn vạ...
Chương Quyển 2 - 186: Hấp huyết ma công
Chương Quyển 2 - 187: Ta muốn biến mạnh
Chương Quyển 2 - 188: Kích phát tiềm năng
Chương Quyển 2 - 189: Chuẩn bị
Chương Quyển 2 - 190: Cùng ngắm hoa anh đào mười vạn dặm…
Chương Quyển 2 - 191: Bóng người trong cơn mưa…
Chương Quyển 2 - 192: Chỉ là một hạt cát…
Chương Quyển 2 - 193: Một con kiến hôi
Chương Quyển 2 - 194: Quẻ bói của tương lai
Chương Quyển 2 - 195: Đệ tử phản nghịch
Chương Quyển 2 - 196: Đằng Long Chiến
Chương Quyển 2 - 197: Quỷ Diện Trùng tiến hóa
Chương Quyển 2 - 198: Hỗn độn tiên phù
Chương Quyển 2 - 199: Toái mạch
Chương Quyển 2 - 200: Đệ nhị tiên phù
Chương Quyển 2 - 201: Thôn phệ tiên phù
Chương Quyển 2 - 202: Chu Kình
Chương Quyển 2 - 203: Đều là rác rưởi…
Chương Quyển 2 - 204: Băng Tuyết thành
Chương Quyển 2 - 205: Băng Tuyết Lãnh Nguyên
Chương Quyển 2 - 206: Quang nhật chi kiếm
Chương Quyển 2 - 207: Chia phần
Chương Quyển 2 - 208: Quẩy một trận
Chương Quyển 2 - 209: Công tử Quân
Chương Quyển 2 - 210: Danh chấn thiên hạ
Chương Quyển 2 - 211: Ba chiêu đã hết
Chương Quyển 2 - 212: Thất vọng…
Chương Quyển 2 - 213: Đang ở nơi đâu…
Chương Quyển 2 - 214: Sớm hơn dự tính
Chương Quyển 2 - 215: Một ngàn?
Chương Quyển 2 - 216: Tại hạ Ninh Tiểu Tam
Chương Quyển 2 - 217: Ghi hận
Chương Quyển 2 - 218: Lục thực băng xà
Chương Quyển 2 - 219: Đệ nhất yêu nghiệt
Chương Quyển 2 - 220: Liên minh
Chương Quyển 2 - 221: Trận Đạo sư
Chương Quyển 2 - 222: Thần Thiết môn
Chương Quyển 2 - 223: Phá cấm
Chương Quyển 2 - 224: Thông lộ
Chương Quyển 2 - 225: Đại triển thần uy
Chương Quyển 2 - 226: Khai linh tiên thuật
Chương Quyển 2 - 227
Chương Quyển 2 - 228: Tru thiên cửu kiếm trận
Chương Quyển 2 - 229: Địa cung đổ nát
Chương Quyển 2 - 230: Tứ thần quyết
Chương Quyển 2 - 231
Chương Quyển 2 - 232: Lòng tự trọng bị tổn thương
Chương Quyển 2 - 233: Khô lâu
Chương Quyển 2 - 234: Chỉ là gân gà…
Chương Quyển 2 - 235: Thu hoạch lớn
Chương Quyển 2 - 236: Đệ nhất chiến thần Ma Kiếm Lang
Chương Quyển 2 - 237: Khiêu chiến cách không hàng vạn năm…
Chương Quyển 2 - 238: Quá yếu…
Chương Quyển 2 - 239: Hư Không Chiến Thể đệ nhị tầng
Chương Quyển 2 - 240: Vân Vụ Linh Tuyền
Chương Quyển 2 - 241: Một tay…
Chương Quyển 2 - 242: Tự tin
Chương Quyển 2 - 243: Mạnh lắm sao?
Chương Quyển 2 - 244: Cút ra đây…
Chương Quyển 2 - 245: Nhàm chán…
Chương Quyển 2 - 246: Đừng chọc điên…
Chương Quyển 2 - 247: Trục xuất…
Chương Quyển 2 - 248: Lạc trong sương mù…
Chương Quyển 2 - 249: Bức tử…
Chương Quyển 2 - 250: Nghĩ mình là ai?
Chương Quyển 2 - 251: Muốn giết ta?
Chương Quyển 2 - 252: Chiến Linh Tiên
Chương Quyển 2 - 253: Rước ra khỏi…
Chương Quyển 2 - 254: Thập Nhị Thiên Sát Kiếm Trận
Chương Quyển 2 - 255: Thần long thức giấc
Chương Quyển 2 - 256: Trấn áp một đời thiên kiêu
Chương Quyển 2 - 257: Cuồng ngạo bá khí
Chương Quyển 2 - 258: Hủy diệt Đại Kiếm Phong
Chương Quyển 2 - 259: Thiên Đạo hệ thống
Chương Quyển 2 - 260: Vô Cực kiếm tiên đáng thương
Chương Quyển 2 - 261: Loạn Tiên Hải
Chương Quyển 2 - 262: Thoát khỏi nguy cơ
Chương Quyển 2 - 263: Khí vận đen đuổi
Chương Quyển 2 - 264: Muốn rời đi sớm?
Chương Quyển 2 - 265: Cô độc…
Chương Quyển 2 - 266: Kỳ Xà thành
Chương Quyển 2 - 267: Quần ma
Chương Quyển 2 - 268: Thiên Đạo đã chết
Chương Quyển 2 - 269: Chưa chiến đã bại
Chương Quyển 2 - 270: Khinh nhục…
Chương Quyển 2 - 271: Chống đối, lão tử liền khiến ngươi không toàn thây
Chương Quyển 2 - 272: Thực lực cường đại
Chương Quyển 2 - 273: Nguy cơ từ Thiên Kiếm tông
Chương Quyển 2 - 274: Gia nhập Địa Ngục giáo
Chương Quyển 2 - 275: Rước nhục vào thân
Chương Quyển 2 - 276: Phong vân tế hội
Chương Quyển 2 - 277: Lục Phong tự tin
Chương Quyển 2 - 278: Quyết đấu bắt đầu
Chương Quyển 2 - 279: Liên thủ
Chương Quyển 2 - 280: Thắng lớn
Chương Quyển 2 - 281: Quên mất chuyện quan trọng
Chương Quyển 2 - 282: Ám sát
Chương Quyển 2 - 283: Không phải loại người tốt đẹp
Chương Quyển 2 - 284: Đá vào ngọn thiết bảng
Chương Quyển 2 - 285: Nếm trải cảm giác bị người ngoài dạy dỗ
Chương Quyển 2 - 286: Nội bộ có biến
Chương Quyển 2 - 287: Thanh long phệ không
Chương Quyển 2 - 288: Đặt cược cho Lục Phong
Chương Quyển 2 - 289: Năm trăm linh thạch…
Chương Quyển 2 - 290: Gọi bằng ông nội…
Chương Quyển 2 - 291: Thắng lớn
Chương Quyển 2 - 292: Kim Lan Quốc mời chào
Chương Quyển 2 - 293: Đàm luận Dương Thiên Quân
Chương Quyển 2 - 294: Đáp trả nhân tình
Chương Quyển 2 - 295: Ta sẽ đến tìm nàng…
Chương Quyển 2 - 296: Con chó con này có vấn đề…
Chương Quyển 2 - 297: Tuyệt sắc nam nhân
Chương Quyển 2 - 298: Bạch Trường Cầm
Chương Quyển 2 - 299: Một quyền rơi xuống hồ…
Chương Quyển 2 - 300: Tình kiếp…
Chương Quyển 2 - 301: Khẩn cầu
Chương Quyển 2 - 302: Tu hành tu tâm
Chương Quyển 2 - 303: Hoa trong gió lớn
Chương Quyển 2 - 304: Thương Tâm Kỳ Hoa
Chương Quyển 2 - 305: Bạch Trường Cầm động thủ
Chương Quyển 2 - 306: Phong hoa tuyệt đại
Chương Quyển 2 - 307: Xuất chiến đầu tiên
Chương Quyển 2 - 308: Truy cầu đối thủ mạnh…
Chương Quyển 2 - 309: Khinh người quá đáng
Chương Quyển 2 - 310: Đao ý đệ nhị trọng thì thế nào?
Chương Quyển 2 - 311: Bạch Ly
Chương Quyển 2 - 312: Không chịu nổi một chiêu
Chương Quyển 2 - 313: Muốn chết, ta liền toàn thành
Chương Quyển 2 - 314: Nhị chiến đại bại
Chương Quyển 2 - 315: Tinh Vương chi đỉnh
Chương Quyển 2 - 316: Chiến thắng vì cái gì?
Chương Quyển 2 - 317: Tiếp tất cả…
Chương Quyển 3 - 318: Người tiếp theo…
Chương Quyển 2 - 319: Thứ hạng của các ngươi do ta sắp xếp
Chương Quyển 2 - 320: Hắc Ám Tà Đồng
Chương Quyển 2 - 321: Chiến Vân Phi Ưng
Chương Quyển 2 - 322: Không rảnh quan tâm (Chúc mừng năm mới!!!)
Chương Quyển 2 - 323: Đỉnh phong chi chiến
Chương Quyển 2 - 324: Thiên tượng thần dẫn khúc – vũ chi cổ thần
Chương Quyển 2 - 325: Tiến giai kiếm ý
Chương Quyển 2 - 326: Đệ nhất Tinh Vương
Chương Quyển 2 - 327: Địa Ngục giáo
Chương Quyển 2 - 328: Lệnh bài màu đỏ
Chương Quyển 2 - 329: Sư tử ngặm…
Chương Quyển 2 - 330: Quỳ xuống xin lỗi…
Chương Quyển 2 - 331: Tề Vân Hạt
Chương Quyển 3 - 332: Thay chủ bẻ răng
Chương Quyển 2 - 333: Biến thành bao cát…
Chương Quyển 2 - 334: Đến…
Chương Quyển 2 - 335: Chiến không đài
Chương Quyển 2 - 336: Luyện quyền…
Chương Quyển 2 - 337: Nhục thân quá cường…
Chương Quyển 2 - 338: Thiên Mộng Nữ
Chương Quyển 2 - 339: Tiên nhân cổ mộ
Chương Quyển 2 - 340: Xích Tôn
Chương Quyển 2 - 341: Kim Lan Lệnh
Chương Quyển 2 - 342: Biến khuất mắt…
Chương Quyển 2 - 343: Không phải đối thủ…
Chương Quyển 2 - 344: Dạ Xoa
Chương Quyển 2 - 345: Huyết Ngục
Chương Quyển 2 - 346: Nghi hoặc
Chương Quyển 2 - 347: Hợp tác
Chương Quyển 2 - 348: Quyết định…
Chương Quyển 2 - 349: Thiên Kiếm tông đến
Chương Quyển 2 - 350: Dung gia tam công tử…
Chương Quyển 2 - 351: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 2 - 352: Như vậy đã đủ?
Chương Quyển 2 - 353: Tam đại thiên kiêu
Chương Quyển 2 - 354: Không nể mặt
Chương Quyển 2 - 356: Long huyệt
Chương Quyển 2 - 357: Mê cung
Chương Quyển 2 - 358: Cứu mạng…
Chương Quyển 2 - 359: Vũ khí lợi hại…
Chương Quyển 2 - 360: Lực lượng tái sinh
Chương Quyển 2 - 361: Người trong mộng
Chương Quyển 2 - 362: Ma ảnh
Chương Quyển 2 - 363: Nguy cơ trùng điệp
Không tìm thấy chương nào phù hợp