Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 22: Tranh chấp
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Quyển 1: Ti Mệnh
Chương 22: Tranh chấp
Sau khi trở về từ thí luyện, Hoằng Khương lập tức đi báo lại với người dẫn đầu đoàn người Mộ Lan bộ lạc là Vưu Thành. Nghe Hoằng Khương nói rằng mình bị đoạt đi man khí, mà người đoạt được lại là tộc nhân U Đô bộ lạc. Man khí đối với mỗi bộ lạc cực kỳ quan trọng. Thứ nhất, man khí không phải vũ khí thông thường có thể sánh được, ai cũng mong có nhiều thêm một kiện chứ không muốn ít đi một kiện cả. Thứ hai, số lượng man khí tại mỗi bộ lạc rất ít, cường đại như Phong Tuyết bộ lạc mà số lượng man khí của họ cũng không vượt quá con số hai mươi.
Tuy nhiên do thân phận Hoằng Khương rất đặc thù, dù là tộc trưởng Mộ Lan bộ lạc cũng không đủ tư cách để trách mắng hắn. Bằng là người khác, chỉ sợ đã bị trách phạt thật nặng rồi.
Sau khi Hoằng Khương nói xong thì Vưu Thành lập tức dẫn người đến chỗ U Đô bộ lạc đòi lại man khí.
Đứng trước hung uy của Vưu Thành, Đồng Tường không hề tỏ ra sợ hãi. Tuy nhiên do vấn đề man khí rất trọng đại với mỗi bộ lạc, thế nên Đồng Tường liền hỏi Kha Thiên Lạc:
- Cướp đoạt? Thiên Lạc, thực sự có chuyện này?
Tang Tương đứng bên cạnh Kha Thiên Lạc và Ti Mệnh, nghe Vưu Thành vu khống Kha Thiên Lạc thì nổi giận, định phản bác lại thì Kha Thiên Lạc đưa tay chặn nàng lại, nhẹ nhàng nói:
- Chuyện này để ta xử lý.
Rồi hắn nhìn Ti Mệnh, nháy mắt một cái rồi nói tiếp:
- Ti Mệnh, giúp ta quản lý nha đầu này.
Kha Thiên Lạc là người thông minh, Ti Mệnh hiểu rất rõ nên mỉm cười gật đầu. Hắn giơ tay nắm lấy cánh tay trắng mềm mại của Tang Tương kéo gần về phía mình. Tang Tương lúc này tuy đang nổi giận trong lòng, thế nhưng ngay khi vừa tiếp xúc với Ti Mệnh thì lập tức ngoan ngoãn lạ thường. Còn Kha Thiên Lạc, không hiểu sao khi nhìn thấy hành động thân mật giữa hai người họ thì ánh mắt hơi biến đổi. Biểu hiện lạ thường ấy chỉ hơi thoáng qua, vậy nên Ti Mệnh và Tang Tương không có nhìn ra được.
Kha Thiên Lạc xoay người lại bước lên phía trước, đứng đối diện với Vu Thành và đám tộc nhân Mộ Lan bộ lạc. Đôi mắt tiếu ý khinh thường nhìn Hoằng Khương đứng đối diện với mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt.
- Bẩm sư phụ, man khí kiếm câu đúng là ở trong tay đệ tử. Nhưng kiếm câu không phải đệ tử cướp đoạt, mà là chính tay vị Hoằng Khương này tặng cho. Đúng không Hoằng bằng hữu?
Vừa nói, Kha Thiên Lạc vừa nhìn Hoằng Khương, làm cho Hoằng Khương gương mặt biến đổi, trông rất khó coi. Hắn nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thầm mắng Kha Thiên Lạc, đồng thời cũng oán hận Hầu Quân Lâu.
Nếu không phải khi đó bị Hầu Quân Lâu ẩn ẩn uy h**p, làm thế nào mà kiếm câu lại rơi vào tay Kha Thiên Lạc được. Bị bức phải giao ra man khí, nhưng Hoằng Khương không cách nào phản bác lại được. Bởi vì ở đằng xa kia, Hầu Quân Lâu đang hướng mắt nhìn về chỗ này.
Chỉ cần Hoằng Khương mở miệng nói chữ “không”, khẳng định sẽ gặp phiền toái không nhỏ.
Mà Hầu Quân Lâu đứng đằng xa kia, vừa lắc đầu vừa nhếch lên một nụ cười lãnh đạm. Ngẫm lại khi đó, nếu không phải Hoằng Khương lợi dụng mình bức lui Kha Thiên Lạc, có lẽ kiếm câu của Hoằng Khương đã chẳng bị Kha Thiên Lạc tước đi. Có trách thì chỉ trách sự kiêu ngạo của hắn mà thôi.
Một ông lão hôi bào đứng gần với Hầu Quân Lâu nhất, nhìn bộ dạng ông lão này không khác gì một ông lão bình thường, thế nhưng những người xung quanh cực kỳ kính trọng ông ta, thân phận tuyệt đối không bình thường. Chỉ thấy ông giọng nói trầm trầm hỏi:
- Hầu tiểu tử, hình như chuyện đằng kia ngươi có biết thì phải?
Nghe giọng điệu của ông lão này đối với Hầu Quân Lâu chẳng chút khách khí, thế nhưng không có người nào dám lộ vẻ bất mãn cả. Chỉ thấy Hầu Quân Lâu thái độ cung kính, nói:
- Không những biết, chuyện đó còn can hệ không nhỏ với đệ tử nữa là.
Ông lão “ồ” lên một tiếng, dường như đối với câu trả lời của Hầu Quân Lâu hơi kinh ngạc.
- Kể lại cho lão nghe xem.
Ông lão liếc nhìn Hầu Quân Lâu nói. Hầu Quân Lâu không dám cãi lệnh, sau đó từ từ kể lại sự việc khi đó cho ông ta nghe.
Trở lại nơi U Đô bộ lạc và Mộ Lan bộ lạc đang tranh chấp. Trông thái độ của Hoằng Khương, Đồng Tường cười đắc ý:
- Hoằng tiểu hữu tặng bảo, thân là sư phụ của Thiên Lạc, ta phải đa tạ tiểu hữu một tiếng. Ha ha…
Vưu Thành động nộ, khí tức trên người bộc phát đột ngột. Vưu Thành chính là cao thủ Dẫn Huyết cảnh tầng thứ chín, giống như Đồng Tường, chỉ thiếu một bước nữa là đột phá Tẩy Cốt cảnh. Đa số những người ở đây tu vi đều thấp kém, thế nên áp lực của Vưu Thành phát ra bức họ lùi về phía sau mấy bước.
- Ta nhắc lại một lần nữa, mau trả lại man khí, nếu không đừng trách ta độc ác.
Vưu Thành gằng giọng từng chữ, ý tứ ngập tràn sát ý.
Đồng Tường đứng đối diện dĩ nhiên đã đề phòng từ trước, ngay khi Vưu Thành vận chuyển man lực thì Đồng Tường cũng lập tức triển khai khí tức để bảo vệ Kha Thiên Lạc và đám tộc nhân U Đô.
Đồng Tường hừ lạnh một tiếng, không yếu thế đáp:
- Trả lại, nói đơn giản vậy sao?
- Ngươi muốn nhìn thấy cảnh Mộ Lan bộ lạc và U Đô bộ lạc khai chiến?
Vưu Thành nheo mắt lạnh lẽo.
- Bộ tưởng Mộ Lan bộ lạc một tay che trời? Nếu muốn khai chiến, U Đô chúng ta tùy thời phụng bồi.
Giữa hai bên không ai nhường ai cả, sát khí va chạm làm cho không gian tán loạn. Uy áp giữa hai cường giả Dẫn Huyết cảnh tầng thứ chín va chạm lẫn nhau không phải người bình thường có thể chịu nổi.
Đúng lúc này, một đạo âm ba từng đằng xa vọng tới.
- Tại lãnh địa Phong Tuyết bộ lạc lại dám làm loạn, hai bộ tộc các ngươi không xem Phong Tuyết bộ lạc chúng ta ra gì đúng không?
Đạo âm ba kia ẩn chứa một cỗ khí tức mạnh mẽ đánh tan áp lực mà Đồng Tường và Vưu Thành tạo ra. Không những phá vỡ mà còn khiến cho hai người bọn họ bức lui về phía sau mấy bước, khuôn mặt thoáng chốc nhợt nhạt, dĩ nhiên là do khí huyết trong cơ thể tán loạn.
Chỉ thấy từ hướng đạo âm ba kia vọng tới, biển người đang đứng xem bỗng tách ra làm hai bên, tạo thành một con đường nhỏ. Đi con đường này, dẫn đầu là một ông lão mặc hôi bào, chính là ông lão nói chuyện với Hầu Quân Lâu khi nãy. Hầu Quân Lâu tất nhiên cũng đi cùng với ông ta.
Trông thấy ông lão này, Đồng Tường và Vưu Thành đồng thời biến sắc. Lập tức thay đổi thái độ, ôm quyền cung kính nói:
- Bái kiến Cảnh tiền bối.
Ông lão họ Cảnh này có tu vi Tẩy Cốt cảnh sơ kỳ, một trong những cường giả nổi danh tại Phong Tuyết bộ lạc. Bình thường ông ta hiếm khi xuất hiện, luôn tịnh dưỡng ở điện cung phụng.
Đừng nhìn ông ta bề ngoài tuổi già sức yếu mà xem thường. Lúc còn trẻ ông ta đã chém giết không ít cường giả đồng giai, một khi ra tay cực kỳ tàn độc sát phạt. Thời gian trôi qua lâu, hung tính cũng thu liễm lại, nhưng không vì thế mà người khác dám vô lễ cả.
- Xung đột giữa hai bộ lạc các ngươi ta vừa mới nghe qua. Hoằng Khương khi đó luận bàn thua cuộc nên mới giao ra kiếm câu.
Vưu Thành biến sắc. Tuy ông lão họ Cảnh nói đúng, nhưng đánh mất man khí, thân là người dẫn đầu, một khi trở về bộ lạc nhất định sẽ bị trừng phạt rất nặng. Nghĩ đến Man công bộ lạc bọn hắn là người vô cùng độc ác, Vưu Thành lập tức lạnh sóng lưng.
- Cảnh tiền bối, tuy Hoằng Khương luận bàn thua, nhưng cái giá trả bằng man khí quả thực là rất lớn.
- Nói vậy ngươi có chủ ý gì khác chăng?
Ông lão họ Cảnh giọng nói không đổi, nhìn Vưu Thành hỏi.
- Vãn bối hy vọng Kha tiểu hữu hoàn trả lại kiếm câu, ngược lại Mộ Lan bộ lạc sẽ bồi thường thứ khác cho Kha tiểu hữu. Giá trị tuy không dám nói là ngang bằng, nhưng tuyệt đối không thua kém quá xa.
Vưu Thành cắn răng nói. Bây giờ tình hình hiện tại chỉ có thể làm như vậy mà thôi. Hắn vừa nói vừa ẩn ý nhìn Kha Thiên Lạc, trong lòng hy vọng Kha Thiên Lạc đồng ý.
Chỉ thấy ông lão họ Cảnh gật gù, đôi mắt thâm thúy nhìn Kha Thiên Lạc, nói:
- Ý kiến như vậy cũng không tồi. Ngươi là Kha tiểu chất?
Kha Thiên Lạc nghe ông ta gọi mình, lập tức ôm quyền, thập phần cung kính:
- Chính là tiểu bối.
- Kha tiểu chất, lấy thân phận của ngươi có lẽ cũng biết man khí đối với mỗi bộ lạc quan trọng như thế nào. Tuy nói lần đó ngươi thắng cuộc, nhưng nếu cứ như vậy mang đi man khí, khẳng định sẽ làm mất hòa khí giữa hai bộ lạc. Ngươi… hiểu ý lão phu chứ?
Chương 22: Tranh chấp
Sau khi trở về từ thí luyện, Hoằng Khương lập tức đi báo lại với người dẫn đầu đoàn người Mộ Lan bộ lạc là Vưu Thành. Nghe Hoằng Khương nói rằng mình bị đoạt đi man khí, mà người đoạt được lại là tộc nhân U Đô bộ lạc. Man khí đối với mỗi bộ lạc cực kỳ quan trọng. Thứ nhất, man khí không phải vũ khí thông thường có thể sánh được, ai cũng mong có nhiều thêm một kiện chứ không muốn ít đi một kiện cả. Thứ hai, số lượng man khí tại mỗi bộ lạc rất ít, cường đại như Phong Tuyết bộ lạc mà số lượng man khí của họ cũng không vượt quá con số hai mươi.
Tuy nhiên do thân phận Hoằng Khương rất đặc thù, dù là tộc trưởng Mộ Lan bộ lạc cũng không đủ tư cách để trách mắng hắn. Bằng là người khác, chỉ sợ đã bị trách phạt thật nặng rồi.
Sau khi Hoằng Khương nói xong thì Vưu Thành lập tức dẫn người đến chỗ U Đô bộ lạc đòi lại man khí.
Đứng trước hung uy của Vưu Thành, Đồng Tường không hề tỏ ra sợ hãi. Tuy nhiên do vấn đề man khí rất trọng đại với mỗi bộ lạc, thế nên Đồng Tường liền hỏi Kha Thiên Lạc:
- Cướp đoạt? Thiên Lạc, thực sự có chuyện này?
Tang Tương đứng bên cạnh Kha Thiên Lạc và Ti Mệnh, nghe Vưu Thành vu khống Kha Thiên Lạc thì nổi giận, định phản bác lại thì Kha Thiên Lạc đưa tay chặn nàng lại, nhẹ nhàng nói:
- Chuyện này để ta xử lý.
Rồi hắn nhìn Ti Mệnh, nháy mắt một cái rồi nói tiếp:
- Ti Mệnh, giúp ta quản lý nha đầu này.
Kha Thiên Lạc là người thông minh, Ti Mệnh hiểu rất rõ nên mỉm cười gật đầu. Hắn giơ tay nắm lấy cánh tay trắng mềm mại của Tang Tương kéo gần về phía mình. Tang Tương lúc này tuy đang nổi giận trong lòng, thế nhưng ngay khi vừa tiếp xúc với Ti Mệnh thì lập tức ngoan ngoãn lạ thường. Còn Kha Thiên Lạc, không hiểu sao khi nhìn thấy hành động thân mật giữa hai người họ thì ánh mắt hơi biến đổi. Biểu hiện lạ thường ấy chỉ hơi thoáng qua, vậy nên Ti Mệnh và Tang Tương không có nhìn ra được.
Kha Thiên Lạc xoay người lại bước lên phía trước, đứng đối diện với Vu Thành và đám tộc nhân Mộ Lan bộ lạc. Đôi mắt tiếu ý khinh thường nhìn Hoằng Khương đứng đối diện với mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt.
- Bẩm sư phụ, man khí kiếm câu đúng là ở trong tay đệ tử. Nhưng kiếm câu không phải đệ tử cướp đoạt, mà là chính tay vị Hoằng Khương này tặng cho. Đúng không Hoằng bằng hữu?
Vừa nói, Kha Thiên Lạc vừa nhìn Hoằng Khương, làm cho Hoằng Khương gương mặt biến đổi, trông rất khó coi. Hắn nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thầm mắng Kha Thiên Lạc, đồng thời cũng oán hận Hầu Quân Lâu.
Nếu không phải khi đó bị Hầu Quân Lâu ẩn ẩn uy h**p, làm thế nào mà kiếm câu lại rơi vào tay Kha Thiên Lạc được. Bị bức phải giao ra man khí, nhưng Hoằng Khương không cách nào phản bác lại được. Bởi vì ở đằng xa kia, Hầu Quân Lâu đang hướng mắt nhìn về chỗ này.
Chỉ cần Hoằng Khương mở miệng nói chữ “không”, khẳng định sẽ gặp phiền toái không nhỏ.
Mà Hầu Quân Lâu đứng đằng xa kia, vừa lắc đầu vừa nhếch lên một nụ cười lãnh đạm. Ngẫm lại khi đó, nếu không phải Hoằng Khương lợi dụng mình bức lui Kha Thiên Lạc, có lẽ kiếm câu của Hoằng Khương đã chẳng bị Kha Thiên Lạc tước đi. Có trách thì chỉ trách sự kiêu ngạo của hắn mà thôi.
Một ông lão hôi bào đứng gần với Hầu Quân Lâu nhất, nhìn bộ dạng ông lão này không khác gì một ông lão bình thường, thế nhưng những người xung quanh cực kỳ kính trọng ông ta, thân phận tuyệt đối không bình thường. Chỉ thấy ông giọng nói trầm trầm hỏi:
- Hầu tiểu tử, hình như chuyện đằng kia ngươi có biết thì phải?
Nghe giọng điệu của ông lão này đối với Hầu Quân Lâu chẳng chút khách khí, thế nhưng không có người nào dám lộ vẻ bất mãn cả. Chỉ thấy Hầu Quân Lâu thái độ cung kính, nói:
- Không những biết, chuyện đó còn can hệ không nhỏ với đệ tử nữa là.
Ông lão “ồ” lên một tiếng, dường như đối với câu trả lời của Hầu Quân Lâu hơi kinh ngạc.
- Kể lại cho lão nghe xem.
Ông lão liếc nhìn Hầu Quân Lâu nói. Hầu Quân Lâu không dám cãi lệnh, sau đó từ từ kể lại sự việc khi đó cho ông ta nghe.
Trở lại nơi U Đô bộ lạc và Mộ Lan bộ lạc đang tranh chấp. Trông thái độ của Hoằng Khương, Đồng Tường cười đắc ý:
- Hoằng tiểu hữu tặng bảo, thân là sư phụ của Thiên Lạc, ta phải đa tạ tiểu hữu một tiếng. Ha ha…
Vưu Thành động nộ, khí tức trên người bộc phát đột ngột. Vưu Thành chính là cao thủ Dẫn Huyết cảnh tầng thứ chín, giống như Đồng Tường, chỉ thiếu một bước nữa là đột phá Tẩy Cốt cảnh. Đa số những người ở đây tu vi đều thấp kém, thế nên áp lực của Vưu Thành phát ra bức họ lùi về phía sau mấy bước.
- Ta nhắc lại một lần nữa, mau trả lại man khí, nếu không đừng trách ta độc ác.
Vưu Thành gằng giọng từng chữ, ý tứ ngập tràn sát ý.
Đồng Tường đứng đối diện dĩ nhiên đã đề phòng từ trước, ngay khi Vưu Thành vận chuyển man lực thì Đồng Tường cũng lập tức triển khai khí tức để bảo vệ Kha Thiên Lạc và đám tộc nhân U Đô.
Đồng Tường hừ lạnh một tiếng, không yếu thế đáp:
- Trả lại, nói đơn giản vậy sao?
- Ngươi muốn nhìn thấy cảnh Mộ Lan bộ lạc và U Đô bộ lạc khai chiến?
Vưu Thành nheo mắt lạnh lẽo.
- Bộ tưởng Mộ Lan bộ lạc một tay che trời? Nếu muốn khai chiến, U Đô chúng ta tùy thời phụng bồi.
Giữa hai bên không ai nhường ai cả, sát khí va chạm làm cho không gian tán loạn. Uy áp giữa hai cường giả Dẫn Huyết cảnh tầng thứ chín va chạm lẫn nhau không phải người bình thường có thể chịu nổi.
Đúng lúc này, một đạo âm ba từng đằng xa vọng tới.
- Tại lãnh địa Phong Tuyết bộ lạc lại dám làm loạn, hai bộ tộc các ngươi không xem Phong Tuyết bộ lạc chúng ta ra gì đúng không?
Đạo âm ba kia ẩn chứa một cỗ khí tức mạnh mẽ đánh tan áp lực mà Đồng Tường và Vưu Thành tạo ra. Không những phá vỡ mà còn khiến cho hai người bọn họ bức lui về phía sau mấy bước, khuôn mặt thoáng chốc nhợt nhạt, dĩ nhiên là do khí huyết trong cơ thể tán loạn.
Chỉ thấy từ hướng đạo âm ba kia vọng tới, biển người đang đứng xem bỗng tách ra làm hai bên, tạo thành một con đường nhỏ. Đi con đường này, dẫn đầu là một ông lão mặc hôi bào, chính là ông lão nói chuyện với Hầu Quân Lâu khi nãy. Hầu Quân Lâu tất nhiên cũng đi cùng với ông ta.
Trông thấy ông lão này, Đồng Tường và Vưu Thành đồng thời biến sắc. Lập tức thay đổi thái độ, ôm quyền cung kính nói:
- Bái kiến Cảnh tiền bối.
Ông lão họ Cảnh này có tu vi Tẩy Cốt cảnh sơ kỳ, một trong những cường giả nổi danh tại Phong Tuyết bộ lạc. Bình thường ông ta hiếm khi xuất hiện, luôn tịnh dưỡng ở điện cung phụng.
Đừng nhìn ông ta bề ngoài tuổi già sức yếu mà xem thường. Lúc còn trẻ ông ta đã chém giết không ít cường giả đồng giai, một khi ra tay cực kỳ tàn độc sát phạt. Thời gian trôi qua lâu, hung tính cũng thu liễm lại, nhưng không vì thế mà người khác dám vô lễ cả.
- Xung đột giữa hai bộ lạc các ngươi ta vừa mới nghe qua. Hoằng Khương khi đó luận bàn thua cuộc nên mới giao ra kiếm câu.
Vưu Thành biến sắc. Tuy ông lão họ Cảnh nói đúng, nhưng đánh mất man khí, thân là người dẫn đầu, một khi trở về bộ lạc nhất định sẽ bị trừng phạt rất nặng. Nghĩ đến Man công bộ lạc bọn hắn là người vô cùng độc ác, Vưu Thành lập tức lạnh sóng lưng.
- Cảnh tiền bối, tuy Hoằng Khương luận bàn thua, nhưng cái giá trả bằng man khí quả thực là rất lớn.
- Nói vậy ngươi có chủ ý gì khác chăng?
Ông lão họ Cảnh giọng nói không đổi, nhìn Vưu Thành hỏi.
- Vãn bối hy vọng Kha tiểu hữu hoàn trả lại kiếm câu, ngược lại Mộ Lan bộ lạc sẽ bồi thường thứ khác cho Kha tiểu hữu. Giá trị tuy không dám nói là ngang bằng, nhưng tuyệt đối không thua kém quá xa.
Vưu Thành cắn răng nói. Bây giờ tình hình hiện tại chỉ có thể làm như vậy mà thôi. Hắn vừa nói vừa ẩn ý nhìn Kha Thiên Lạc, trong lòng hy vọng Kha Thiên Lạc đồng ý.
Chỉ thấy ông lão họ Cảnh gật gù, đôi mắt thâm thúy nhìn Kha Thiên Lạc, nói:
- Ý kiến như vậy cũng không tồi. Ngươi là Kha tiểu chất?
Kha Thiên Lạc nghe ông ta gọi mình, lập tức ôm quyền, thập phần cung kính:
- Chính là tiểu bối.
- Kha tiểu chất, lấy thân phận của ngươi có lẽ cũng biết man khí đối với mỗi bộ lạc quan trọng như thế nào. Tuy nói lần đó ngươi thắng cuộc, nhưng nếu cứ như vậy mang đi man khí, khẳng định sẽ làm mất hòa khí giữa hai bộ lạc. Ngươi… hiểu ý lão phu chứ?
Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
Tác giả: Tiêu Thiên Tứ
362 chương | 1,005 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Kẻ hủy diệt
Chương Quyển 1 - 2: Ti Mệnh
Chương Quyển 1 - 3: Kha Thiên Lạc
Chương Quyển 1 - 4: A Công
Chương Quyển 1 - 5: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 1 - 6: Dưỡng Linh quả
Chương Quyển 1 - 7: Đến Phong Tuyết bộ lạc
Chương Quyển 1 - 8: Man công Phong Tuyết bộ lạc
Chương Quyển 1 - 9: Tiến vào nội thành
Chương Quyển 1 - 10: Đạo Thần Điển
Chương Quyển 1 - 11: Một lời hứa, năm tháng sau này liệu sẽ trở thành hiện thực?
Chương Quyển 1 - 12: Đến Bách Thảo Đường
Chương Quyển 1 - 13: Lĩnh ngộ
Chương Quyển 1 - 14: Linh thức cường đại
Chương Quyển 1 - 15: Tấm da thần bí
Chương Quyển 1 - 16: Là ảo giác, hay là tương lai…
Chương Quyển 1 - 17: Đột phá Dẫn Huyết cảnh tầng thứ bảy
Chương Quyển 1 - 18: Hầu Quân Lâu
Chương Quyển 1 - 19: Đụng phải địch thủ
Chương Quyển 1 - 20: Tang Tương triển uy
Chương Quyển 1 - 21: Đoạt đi kiếm câu
Chương Quyển 1 - 22: Tranh chấp
Chương Quyển 1 - 23: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 24: Âm Cốt Cổ Độc
Chương Quyển 1 - 25: Hồ điệp giữa trời tuyết
Chương Quyển 1 - 26: Lời ước nguyện đi theo cùng mây gió
Chương Quyển 1 - 27: Sứ giả Mông Đan bộ lạc
Chương Quyển 1 - 28: Số mười lăm
Chương Quyển 1 - 29: Thiên địa nguyên khí
Chương Quyển 1 - 30: Tán công
Chương Quyển 1 - 31: Kha Thiên Lạc gặp nguy
Chương Quyển 1 - 32: Ta tên Cổ Thái
Chương Quyển 1 - 33: Thân thủ quỷ dị
Chương Quyển 1 - 34: Phương pháp tu luyện mới
Chương Quyển 1 - 35: Quyết định
Chương Quyển 1 - 36: Hoằng Khương và Tang Tương
Chương Quyển 1 - 37: Man lực hóa binh
Chương Quyển 1 - 38: Tiên Thiên Hỏa Thần Thể
Chương Quyển 1 - 39: Kinh biến
Chương Quyển 1 - 40: Hiểm cảnh
Chương Quyển 1 - 41: Trước dông bão
Chương Quyển 1 - 42: Đêm tuyết máu đổ
Chương Quyển 1 - 43: Đêm tuyết máu đổ (2)
Chương Quyển 1 - 44: Khiếp sợ
Chương Quyển 1 - 45: Bỏ trốn
Chương Quyển 1 - 46: Một vấn đề, chẳng biết bao giờ…
Chương Quyển 1 - 47: Hành trình một mình
Chương Quyển 1 - 48: Nạp Đa
Chương Quyển 1 - 49: Chiếc cốc vỡ nát
Chương Quyển 1 - 50: Huyết hận chi lộ (1)
Chương Quyển 1 - 51: Huyết hận chi lộ (2)
Chương Quyển 1 - 52: Huyết hận chi lộ (3)
Chương Quyển 1 - 53: Băng Sát Thuật
Chương Quyển 1 - 54: Vì U Đô là tất cả…
Chương Quyển 1 - 55: Tân tộc trưởng
Chương Quyển 1 - 56: Trận chiến man văn
Chương Quyển 1 - 57: Tử Ma
Chương Quyển 1 - 58: Tử khí cực đoan
Chương Quyển 1 - 59: Cực đoan dị sĩ
Chương Quyển 1 - 60: Thương Long Thất Tú (1)
Chương Quyển 1 - 61: Thương Long Thất Tú (2)
Chương Quyển 1 - 62: Người ủ rượu
Chương Quyển 1 - 63: Giấc mơ
Chương Quyển 1 - 64: Cơn mưa đêm nặng hạt
Chương Quyển 1 - 65: Cổ Thái trở về
Chương Quyển 1 - 66: Ký ức đã mất
Chương Quyển 1 - 67: Giết người
Chương Quyển 1 - 68: Quay đầu nhìn lại, năm năm thương hải tang điền…
Chương Quyển 1 - 69: A Công, Ti Mệnh về rồi
Chương Quyển 1 - 70: Hung danh Huyết Ma Tử
Chương Quyển 1 - 71: Liên Vân Quyết (1)
Chương Quyển 1 - 72: Liên Vân Quyết (2)
Chương Quyển 1 - 73: Đêm trăng
Chương Quyển 1 - 74: Thế gian thế sự khó lường, hạnh phúc hay bi thương, sau tất cả còn lại gì…
Chương Quyển 1 - 75: Sát cơ
Chương Quyển 1 - 76: Vương Bảo Thiền
Chương Quyển 1 - 77: Kiếm trảm ác ma
Chương Quyển 1 - 78: Vô đề
Chương Quyển 1 - 79: Truyền thuyết Hắc Long
Chương Quyển 1 - 80: Cổ Thái trúc cơ
Chương Quyển 1 - 81: Man văn tiến hóa
Chương Quyển 1 - 82: Đầu gỗ
Chương Quyển 1 - 83: Đại trí giả
Chương Quyển 1 - 84: Nghị sự
Chương Quyển 1 - 85: An bài
Chương Quyển 1 - 86: Đại Tấn thần quốc
Chương Quyển 1 - 87: Ảnh Kiếm Sát
Chương Quyển 1 - 88: Đến Lâm Ngân
Chương Quyển 1 - 89: Mật đạo
Chương Quyển 1 - 90: Dấu vết của A Công
Chương Quyển 1 - 91: Hư Vô Huyền Hạch
Chương Quyển 1 - 92: Lại gặp ác mộng
Chương Quyển 1 - 93: Lý Quý trả giá
Chương Quyển 1 - 94: Thiên Toán tộc
Chương Quyển 1 - 95: Kẻ gánh chịu thiên mệnh
Chương Quyển 1 - 96: Thiên Cơ Tử
Chương Quyển 1 - 97: Phản bội thiên địa
Chương Quyển 1 - 98: Ảnh Kiếm Nô sơ hiện
Chương Quyển 1 - 99: Vô đề
Chương Quyển 1 - 100: Ba nhịp thở
Chương Quyển 1 - 101: Khí nộ trùng thiên
Chương Quyển 1 - 102: Nếu trên đời này có cái gọi là luân hồi, vậy kiếp sau, ta sẽ đi tìm nàng
Chương Quyển 1 - 103: Thiên Đạo
Chương Quyển 1 - 104: Cổ Đế Quốc – Cổ Đế Thành
Chương Quyển 1 - 105: Đừng làm phiền ta
Chương Quyển 1 - 106: Cổ Thiên Đế giáng lâm
Chương Quyển 1 - 107: Đã lâu… không gặp
Chương Quyển 1 - 108: Nghi lễ
Chương Quyển 1 - 109: Lấy đi Địa Hoàng Chung
Chương Quyển 1 - 110: Phi thăng Thần Giới
Chương Quyển 1 - 111: Kiếp – Kẻ hủy diệt tỉnh giấc
Chương Quyển 1 - 112: Từ mộng hóa thực
Chương Quyển 1 - 113: Hư Thần Giới
Chương Quyển 1 - 114: Cái chết của Cổ Thiên Đế – Thời đại Thần Hoang kết thúc
Chương Quyển 1 - 115: Mộng Giới Vĩnh Hằng – Sinh Tử Kỳ
Chương Quyển 2 - 116: Thí luyện chấm dứt
Chương Quyển 2 - 117: Đại gia tộc
Chương Quyển 2 - 118: Dồn vào chỗ chết
Chương Quyển 2 - 119: Vấn Kiếm Phong
Chương Quyển 2 - 120: Dương Thiên Quân
Chương Quyển 2 - 121: Điên cuồng
Chương Quyển 2 - 122: Hành chi biến
Chương Quyển 2 - 123: Thiên kiếm tông
Chương Quyển 2 - 124: Kinh biến
Chương Quyển 2 - 125: Vô đề
Chương Quyển 2 - 126: Trầm luân trong khổ hải, có tiếng ai đang thở dài…
Chương Quyển 2 - 127: Tất cả chỉ là bắt đầu…
Chương Quyển 2 - 128: Đêm thất tịch mưa rơi…
Chương Quyển 2 - 129: Đêm mưa hồi ức: Cự tuyệt
Chương Quyển 2 - 130: Đêm mưa hồi ức: Tan vỡ
Chương Quyển 2 - 131: Bi thương còn đó, mai sau…
Chương Quyển 2 - 132: Tiêu Y Y
Chương Quyển 2 - 133: Đại Kiếm Đường
Chương Quyển 2 - 134: Cổ mộ tiên nhân
Chương Quyển 2 - 135: Vũ Kiếm Các
Chương Quyển 2 - 136: Sinh tử đài
Chương Quyển 2 - 137: Thiên Hội
Chương Quyển 2 - 138: Tự tin?
Chương Quyển 2 - 139: Chiến
Chương Quyển 2 - 140: Một ngàn linh thạch đổi lấy một mạng
Chương Quyển 2 - 141: Huyết vũ
Chương Quyển 2 - 142: Con bò…
Chương Quyển 2 - 143: Cấm tiến vào Vũ Kiếm Các
Chương Quyển 2 - 144: Thiên Hội thách thức
Chương Quyển 2 - 145: Tâm Hình Thảo
Chương Quyển 2 - 146: Gia nhập Nhân Hội
Chương Quyển 2 - 147: Trở lại Hằng Nhạc Sơn Mạch
Chương Quyển 2 - 148: Hỏa công công
Chương Quyển 2 - 149: Song Đầu Thanh Lân Mãng
Chương Quyển 2 - 150: Không gian động thiên thứ sáu
Chương Quyển 2 - 151: Hang động dưới thác nước
Chương Quyển 2 - 152: Tế đàn băng
Chương Quyển 2 - 153: Hạt châu thần bí
Chương Quyển 2 - 154: Chịu trách nhiệm?
Chương Quyển 2 - 155: Thương hoa tiếc ngọc?
Chương Quyển 2 - 156: Túy Kiếm sư huynh
Chương Quyển 2 - 157: Bàn giao
Chương Quyển 2 - 158: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 159: Thần Long Hấp Khí Công
Chương Quyển 2 - 160: Bàn giao
Chương Quyển 2 - 161: Ngoại môn thí luyện
Chương Quyển 2 - 162: Ngưỡng mộ
Chương Quyển 2 - 163: Vương vấn
Chương Quyển 2 - 164: Không có lần sau
Chương Quyển 2 - 165: Tống Thiên Đô
Chương Quyển 2 - 166: Thách đấu
Chương Quyển 2 - 167: Thật ngại quá…
Chương Quyển 2 - 168: Đánh tàn phế
Chương Quyển 2 - 169: Một nụ cười khắc cốt ghi tâm
Chương Quyển 2 - 170: Ủy khuất
Chương Quyển 2 - 171: Hồng La
Chương Quyển 2 - 172: Kiếm ý
Chương Quyển 2 - 173: Bắt giam
Chương Quyển 2 - 174: Nhắm mắt làm ngơ
Chương Quyển 2 - 175: Quyết đấu
Chương Quyển 2 - 176: Ngưu cuồng quyết
Chương Quyển 2 - 177: Thu làm đồ đệ…
Chương Quyển 2 - 178: Phế bỏ
Chương Quyển 2 - 179: Biểu ca
Chương Quyển 2 - 180: Huyết luyện chi bảo
Chương Quyển 2 - 181: Thầm thương trộm nhớ…
Chương Quyển 2 - 182: Tiếp tục hay từ bỏ…
Chương Quyển 2 - 183: Ngươi làm ta khó chịu…
Chương Quyển 2 - 184: Bồi thường
Chương Quyển 2 - 185: Nằm đây ăn vạ...
Chương Quyển 2 - 186: Hấp huyết ma công
Chương Quyển 2 - 187: Ta muốn biến mạnh
Chương Quyển 2 - 188: Kích phát tiềm năng
Chương Quyển 2 - 189: Chuẩn bị
Chương Quyển 2 - 190: Cùng ngắm hoa anh đào mười vạn dặm…
Chương Quyển 2 - 191: Bóng người trong cơn mưa…
Chương Quyển 2 - 192: Chỉ là một hạt cát…
Chương Quyển 2 - 193: Một con kiến hôi
Chương Quyển 2 - 194: Quẻ bói của tương lai
Chương Quyển 2 - 195: Đệ tử phản nghịch
Chương Quyển 2 - 196: Đằng Long Chiến
Chương Quyển 2 - 197: Quỷ Diện Trùng tiến hóa
Chương Quyển 2 - 198: Hỗn độn tiên phù
Chương Quyển 2 - 199: Toái mạch
Chương Quyển 2 - 200: Đệ nhị tiên phù
Chương Quyển 2 - 201: Thôn phệ tiên phù
Chương Quyển 2 - 202: Chu Kình
Chương Quyển 2 - 203: Đều là rác rưởi…
Chương Quyển 2 - 204: Băng Tuyết thành
Chương Quyển 2 - 205: Băng Tuyết Lãnh Nguyên
Chương Quyển 2 - 206: Quang nhật chi kiếm
Chương Quyển 2 - 207: Chia phần
Chương Quyển 2 - 208: Quẩy một trận
Chương Quyển 2 - 209: Công tử Quân
Chương Quyển 2 - 210: Danh chấn thiên hạ
Chương Quyển 2 - 211: Ba chiêu đã hết
Chương Quyển 2 - 212: Thất vọng…
Chương Quyển 2 - 213: Đang ở nơi đâu…
Chương Quyển 2 - 214: Sớm hơn dự tính
Chương Quyển 2 - 215: Một ngàn?
Chương Quyển 2 - 216: Tại hạ Ninh Tiểu Tam
Chương Quyển 2 - 217: Ghi hận
Chương Quyển 2 - 218: Lục thực băng xà
Chương Quyển 2 - 219: Đệ nhất yêu nghiệt
Chương Quyển 2 - 220: Liên minh
Chương Quyển 2 - 221: Trận Đạo sư
Chương Quyển 2 - 222: Thần Thiết môn
Chương Quyển 2 - 223: Phá cấm
Chương Quyển 2 - 224: Thông lộ
Chương Quyển 2 - 225: Đại triển thần uy
Chương Quyển 2 - 226: Khai linh tiên thuật
Chương Quyển 2 - 227
Chương Quyển 2 - 228: Tru thiên cửu kiếm trận
Chương Quyển 2 - 229: Địa cung đổ nát
Chương Quyển 2 - 230: Tứ thần quyết
Chương Quyển 2 - 231
Chương Quyển 2 - 232: Lòng tự trọng bị tổn thương
Chương Quyển 2 - 233: Khô lâu
Chương Quyển 2 - 234: Chỉ là gân gà…
Chương Quyển 2 - 235: Thu hoạch lớn
Chương Quyển 2 - 236: Đệ nhất chiến thần Ma Kiếm Lang
Chương Quyển 2 - 237: Khiêu chiến cách không hàng vạn năm…
Chương Quyển 2 - 238: Quá yếu…
Chương Quyển 2 - 239: Hư Không Chiến Thể đệ nhị tầng
Chương Quyển 2 - 240: Vân Vụ Linh Tuyền
Chương Quyển 2 - 241: Một tay…
Chương Quyển 2 - 242: Tự tin
Chương Quyển 2 - 243: Mạnh lắm sao?
Chương Quyển 2 - 244: Cút ra đây…
Chương Quyển 2 - 245: Nhàm chán…
Chương Quyển 2 - 246: Đừng chọc điên…
Chương Quyển 2 - 247: Trục xuất…
Chương Quyển 2 - 248: Lạc trong sương mù…
Chương Quyển 2 - 249: Bức tử…
Chương Quyển 2 - 250: Nghĩ mình là ai?
Chương Quyển 2 - 251: Muốn giết ta?
Chương Quyển 2 - 252: Chiến Linh Tiên
Chương Quyển 2 - 253: Rước ra khỏi…
Chương Quyển 2 - 254: Thập Nhị Thiên Sát Kiếm Trận
Chương Quyển 2 - 255: Thần long thức giấc
Chương Quyển 2 - 256: Trấn áp một đời thiên kiêu
Chương Quyển 2 - 257: Cuồng ngạo bá khí
Chương Quyển 2 - 258: Hủy diệt Đại Kiếm Phong
Chương Quyển 2 - 259: Thiên Đạo hệ thống
Chương Quyển 2 - 260: Vô Cực kiếm tiên đáng thương
Chương Quyển 2 - 261: Loạn Tiên Hải
Chương Quyển 2 - 262: Thoát khỏi nguy cơ
Chương Quyển 2 - 263: Khí vận đen đuổi
Chương Quyển 2 - 264: Muốn rời đi sớm?
Chương Quyển 2 - 265: Cô độc…
Chương Quyển 2 - 266: Kỳ Xà thành
Chương Quyển 2 - 267: Quần ma
Chương Quyển 2 - 268: Thiên Đạo đã chết
Chương Quyển 2 - 269: Chưa chiến đã bại
Chương Quyển 2 - 270: Khinh nhục…
Chương Quyển 2 - 271: Chống đối, lão tử liền khiến ngươi không toàn thây
Chương Quyển 2 - 272: Thực lực cường đại
Chương Quyển 2 - 273: Nguy cơ từ Thiên Kiếm tông
Chương Quyển 2 - 274: Gia nhập Địa Ngục giáo
Chương Quyển 2 - 275: Rước nhục vào thân
Chương Quyển 2 - 276: Phong vân tế hội
Chương Quyển 2 - 277: Lục Phong tự tin
Chương Quyển 2 - 278: Quyết đấu bắt đầu
Chương Quyển 2 - 279: Liên thủ
Chương Quyển 2 - 280: Thắng lớn
Chương Quyển 2 - 281: Quên mất chuyện quan trọng
Chương Quyển 2 - 282: Ám sát
Chương Quyển 2 - 283: Không phải loại người tốt đẹp
Chương Quyển 2 - 284: Đá vào ngọn thiết bảng
Chương Quyển 2 - 285: Nếm trải cảm giác bị người ngoài dạy dỗ
Chương Quyển 2 - 286: Nội bộ có biến
Chương Quyển 2 - 287: Thanh long phệ không
Chương Quyển 2 - 288: Đặt cược cho Lục Phong
Chương Quyển 2 - 289: Năm trăm linh thạch…
Chương Quyển 2 - 290: Gọi bằng ông nội…
Chương Quyển 2 - 291: Thắng lớn
Chương Quyển 2 - 292: Kim Lan Quốc mời chào
Chương Quyển 2 - 293: Đàm luận Dương Thiên Quân
Chương Quyển 2 - 294: Đáp trả nhân tình
Chương Quyển 2 - 295: Ta sẽ đến tìm nàng…
Chương Quyển 2 - 296: Con chó con này có vấn đề…
Chương Quyển 2 - 297: Tuyệt sắc nam nhân
Chương Quyển 2 - 298: Bạch Trường Cầm
Chương Quyển 2 - 299: Một quyền rơi xuống hồ…
Chương Quyển 2 - 300: Tình kiếp…
Chương Quyển 2 - 301: Khẩn cầu
Chương Quyển 2 - 302: Tu hành tu tâm
Chương Quyển 2 - 303: Hoa trong gió lớn
Chương Quyển 2 - 304: Thương Tâm Kỳ Hoa
Chương Quyển 2 - 305: Bạch Trường Cầm động thủ
Chương Quyển 2 - 306: Phong hoa tuyệt đại
Chương Quyển 2 - 307: Xuất chiến đầu tiên
Chương Quyển 2 - 308: Truy cầu đối thủ mạnh…
Chương Quyển 2 - 309: Khinh người quá đáng
Chương Quyển 2 - 310: Đao ý đệ nhị trọng thì thế nào?
Chương Quyển 2 - 311: Bạch Ly
Chương Quyển 2 - 312: Không chịu nổi một chiêu
Chương Quyển 2 - 313: Muốn chết, ta liền toàn thành
Chương Quyển 2 - 314: Nhị chiến đại bại
Chương Quyển 2 - 315: Tinh Vương chi đỉnh
Chương Quyển 2 - 316: Chiến thắng vì cái gì?
Chương Quyển 2 - 317: Tiếp tất cả…
Chương Quyển 3 - 318: Người tiếp theo…
Chương Quyển 2 - 319: Thứ hạng của các ngươi do ta sắp xếp
Chương Quyển 2 - 320: Hắc Ám Tà Đồng
Chương Quyển 2 - 321: Chiến Vân Phi Ưng
Chương Quyển 2 - 322: Không rảnh quan tâm (Chúc mừng năm mới!!!)
Chương Quyển 2 - 323: Đỉnh phong chi chiến
Chương Quyển 2 - 324: Thiên tượng thần dẫn khúc – vũ chi cổ thần
Chương Quyển 2 - 325: Tiến giai kiếm ý
Chương Quyển 2 - 326: Đệ nhất Tinh Vương
Chương Quyển 2 - 327: Địa Ngục giáo
Chương Quyển 2 - 328: Lệnh bài màu đỏ
Chương Quyển 2 - 329: Sư tử ngặm…
Chương Quyển 2 - 330: Quỳ xuống xin lỗi…
Chương Quyển 2 - 331: Tề Vân Hạt
Chương Quyển 3 - 332: Thay chủ bẻ răng
Chương Quyển 2 - 333: Biến thành bao cát…
Chương Quyển 2 - 334: Đến…
Chương Quyển 2 - 335: Chiến không đài
Chương Quyển 2 - 336: Luyện quyền…
Chương Quyển 2 - 337: Nhục thân quá cường…
Chương Quyển 2 - 338: Thiên Mộng Nữ
Chương Quyển 2 - 339: Tiên nhân cổ mộ
Chương Quyển 2 - 340: Xích Tôn
Chương Quyển 2 - 341: Kim Lan Lệnh
Chương Quyển 2 - 342: Biến khuất mắt…
Chương Quyển 2 - 343: Không phải đối thủ…
Chương Quyển 2 - 344: Dạ Xoa
Chương Quyển 2 - 345: Huyết Ngục
Chương Quyển 2 - 346: Nghi hoặc
Chương Quyển 2 - 347: Hợp tác
Chương Quyển 2 - 348: Quyết định…
Chương Quyển 2 - 349: Thiên Kiếm tông đến
Chương Quyển 2 - 350: Dung gia tam công tử…
Chương Quyển 2 - 351: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 2 - 352: Như vậy đã đủ?
Chương Quyển 2 - 353: Tam đại thiên kiêu
Chương Quyển 2 - 354: Không nể mặt
Chương Quyển 2 - 356: Long huyệt
Chương Quyển 2 - 357: Mê cung
Chương Quyển 2 - 358: Cứu mạng…
Chương Quyển 2 - 359: Vũ khí lợi hại…
Chương Quyển 2 - 360: Lực lượng tái sinh
Chương Quyển 2 - 361: Người trong mộng
Chương Quyển 2 - 362: Ma ảnh
Chương Quyển 2 - 363: Nguy cơ trùng điệp
Không tìm thấy chương nào phù hợp