Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 210: Danh chấn thiên hạ
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Quyển 2: Bách Luyện Thành Tiên
Chương 210: Danh chấn thiên hạ
Tượng yêu tộc Càn Phổ đôi mắt rực lên chiến ý nồng đậm, thân thể của hắn so với công tử Quân cơ hồ to lớn gấp ba lần, khí thế hung tàn ác ý không ngừng lan tỏa ra, nếu như ai không có ý chí kinh người, chỉ sợ chưa đánh đã biết thua rồi.
Bất quá, công tử Quân thân chinh bách chiến, ngoại trừ Thiên Tiên cảnh trở lên, còn lại từ viên mãn Linh Tiên cảnh tính xuống, hắn đã gặp qua vô số lần. Và dĩ nhiên trong vô số trận đấu đó, trụ vững đến cùng chỉ có một mình công tử Quân hắn mà thôi.
Càn Phổ hung ác bất thiện nhìn công tử Quân trên gương mặt đeo chiếc mặt nạ che nửa bên trên, mái tóc đen bay phiêu dật theo từng trận gió lộng cuồng nhiệt, khóe miệng lúc nào cũng treo một nụ cười tự tin và kiêu ngạo.
- Công tử Quân từ một gã Địa Tiên cảnh tung hoành Đấu Trường Táng Tiên trong suốt bốn mươi năm, dù ngươi là tiên giả nhân loại nhưng vẫn khiến yêu tộc chúng ta tôn kính.
Càn Phổ tay phải cầm một Đại Kim Cương Chùy màu đen không ngừng vỗ nhẹ đầu xuống mặt đất, tuy rằng chỉ là vỗ nhẹ, nhưng ẩn ẩn bên dưới lòng đất không ngừng lan ra một loại công kích gợn sóng. Người bình thường sẽ không thể nhận ra, trừ khi tu vi bước vào Linh Tiên cảnh thì mới lờ mờ cảnh giác được.
Sóng địa âm này âm thầm công kích tới công tử Quân, nhưng khi cách công tử Quân khoảng chừng năm thước thì liền phân chia ra làm hai hướng. Điều này khiến cho Càn Phổ trong mắt ngạc nhiên, nhưng nhiều thêm là chiến ý không ngừng cháy lên.
Công tử Quân phong thái vẫn ôn hòa nhưng không kém phần kiêu ngạo:
- Được bách yêu chi tộc biết đến, thực sự khiến ta rất vinh hạnh. Nếu như đánh bại được các hạ, như vậy danh tiếng của ta tại yêu tộc chắc sẽ cao hơn một bậc.
- Ha ha, công tử Quân, trong số những gã nhân loại Càn Phổ ta gặp qua, ngươi là kẻ khác biệt nhất. Những tên nhân loại khác, trong mắt lão tử đều là rác rưởi cả.
Càn Phổ ngửa mặt cười lớn, mặc dù trên khán đài có hơn hai phần ba số lượng đều là nhân loại tiên giả, thế nhưng Càn Phổ không hề e ngại gì cả, giọng nói tràn đầy khinh thường.
Ngay lập tức, nhân loại tiên giả không kiềm chế được lửa giận. Nhân yêu vu tam tộc tại Hư Thần Tinh này chẳng tộc nào ưa thích nhau cả. Mỗi lần gặp mặt đều là ta sống ngươi chết. Bất quá, tại Đấu Trường Táng Tiên này, chỉ cho phép chém giết nhau trên sân đấu trường, còn lại nếu như đánh nhau giữa chỗ khác thì sẽ bị giết ngay tức khắc.
Thế nên mới có hiện trạng mặc dù yêu tộc xuất hiện giữa chỗ nhân loại mà không hề bị nhân loại vây công.
- Con voi rừng hôi hám, ngươi dám coi thường nhân loại chúng ta.
- Công tử Quân, ngươi phải bẻ hết răng con súc sinh đó xuống, treo đầu nó giữa Kim Lan Thành, để cho bọn súc sinh yêu tộc biết nhân loại chúng ta mới là tộc loại vô địch.
- Giết… giết… giết…
Bị tượng yêu tộc Càn Phổ dè biểu khinh thị, vô số nhân loại xung quanh Đấu Trường Táng Tiên nổi giận chửi mắng nguyền rủa, không chỉ chửi Càn Phổ mà còn lôi cả tám đời tổ tiên của hắn lên để chửi cho sướng mồm.
Dù sao ở đây đông người như vậy, mà quy tắc chỉ không cho đánh nhau ngoài sân đấu trường chứ không hề cấm chửi lộn, vậy nên bọn họ cứ chửi mắng thoải mái mà chả phải e ngại gì cả.
Âm thanh hỗn loạn không ngừng lan truyền đến, đột nhiên Càn Phổ cái vòi nhỏ hơi cong lên, hít sâu vào một ngụm khí rất lớn khí cho cái bụng tám múi đen bóng lực lưỡng căn phồng lên, lưng hơi cong về phía sau, rồi sau đó cái miệng há to ra, lớn bằng một cái tô loại lớn. Ngay lúc đó, một tiếng gầm mang theo lực lượng sóng âm ba kinh thiên động địa, khiến cho không gian trong giây lát biến dạng.
- Câm miệng hết cho ta, lũ nhân loại ti tiện mạt rệp.
Bị tiếng ồn xem vào, Càn Phổ lửa giận bốc cháy, gầm lớn một tiếng, chỉ thấy tiếng gầm của hắn uy mãnh đến nỗi khiến cho kết giới xung quanh hơi rung chuyển nhè nhẹ.
Tiếng gầm này, dĩ nhiên không chỉ mục đích làm đám người kia câm mồm lại, mà còn lấy khí thế trấn áp công tử Quân, khiến cho công tử Quân cơ thể phát sinh nội thương, hoặc ít nhất khiến cho công tử Quân chiến ý tiêu giảm.
Nhưng đáng tiếc là chỉ có một mục đích thành công, đó chính là khiến cho đám nhân loại trên khán đài hơi ngưng lại tiếng la ó, còn công tử Quân thì chẳng có chút động tĩnh khác thường nào.
Bất quá, Càn Phổ không vì vậy mà thất vọng. Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng nâng cây Đại Kim Cương Chùy, cực phẩm linh khí mà hắn được gia tộc ban tặng vì chiến tích của mình, nhìn cây Đại Kim Cương Chùy này, cân nặng ít nhất cũng hơn vạn cân, cư nhiên lại được hắn nhấc lên một cách dễ dàng. Đại Kim Cương Chùy với những cái gai nhọn hoắc chỉ thẳng vào mặt công tử Quân, với gương mặt ngạo nghễ nhếch lên một nụ cười:
- Công tử Quân, hôm nay ta sẽ lột mặt nạ của ngươi xuống, để cho cả nhân loại các ngươi biết, chỉ có yêu tộc mới là bách tộc chi vương.
- Ta nhường ngươi ba chiêu.
Vẫn như thường lệ, công tử Quân tay phải đưa ra, làm tín hiệu mời chào bất chấp sự kiêu ngạo miệt thị của đối phương.
Người bên ngoài thấy vậy thì gào thét liên hồi, gào đến khản cả cổ họng, không khí của Đấu Trường Táng Tiên lại tiếng tục được nung lên một cách cháy bỏng.
- Công tử Quân uy vũ, công tử Quân bá khí.
- Công tử Quân chấn danh thiên hạ.
- Ha ha ha, con voi súc sinh dơ bẩn như ngươi vẫn chưa đủ tư cách khiến cho công tử Quân buộc phải xuất thủ trước.
- ………
Càn Phổ lúc này tinh thần hết sức tập trung, không để ý đến tiếng hạ nhục của nhân loại từ tứ phía vọng đến. Chỉ thấy đôi mắt vốn nhỏ của Càn Phổ từ trắng dã biến thành vô số những sợi gân máu chi chít.
- Công tử Quân vẫn bá khí như ngày nào. Nhưng đáng tiếc ngươi gặp phải Càn Phổ ta, ta liền cho ngươi biết ngươi ngu ngốc đến mức nào.
Càn Phổ miệng hét lớn, đồng thời vung chùy xuống đánh ra một kích.
- Đại Địa Bộc Phá.
*Ầm ầm ầm…….* mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, bên trên bề mặt đấu trường nhấp nhô từng đợt sóng khí bài lãng, cát bụi văng lên tứ phía, tựa hồ như có một quả bom vừa mới oanh tạc vậy.
Công kích hướng đến thẳng vị trí công tử Quân, chỉ thấy y cười nhạt một tiếng, giơ tay về phía trước một cách tùy tiện, gió bụi thổi ập đến lướt qua người hắn khiến cho y phục cùng mái tóc bay phập phồng phiêu dật, càng thêm khiến cho hắn trở nên phong trần nổi bật.
- Phá!
Miệng khẽ nói một chữ, đột nhiên công kích uy mãnh của Càn Phổ lập tức bị chặn đứng. Phảng phất như đạo khí sóng này bị một thanh kiếm vô hình chặt ra làm đôi, lần lượt bay qua hai bên trái phải, rơi thẳng xuống đất và tạo thành một vụ nổ chấn động đất trời.
Thấy công tử Quân phá giải dễ dàng như vậy, đám nhân loại đồng tộc, càng nhiều là những kẻ đã đặt cược tiền vào hắn, bọn họ trông vô cùng phấn kích. Tiếng gào thét, hò hét cỗ vũ ngày một lớn hơn nữa.
- Vẫn như thường lệ, công tử Quân quá bá khí dễ dàng ngăn cản một kích kinh hãi thế nhân của tượng yêu tộc Càn Phổ.
Trọng tài cưỡi trên lưng Sư Thứu không ngừng bay xung quanh sân đấu trường, tay cầm pháp bảo khuếch tán âm thanh, vừa bình luận trận đấu một cách cực kỳ chuyên nghiệp. Phải nói, trận đấu càng thêm phần hấp dẫn góp phần không nhỏ của những gã bình luận cuồng nhiệt như thế này.
- Công tử Quân, đỡ chiêu thứ hai của ta.
- Phách Địa Thế.
Thân thể Càn Phổ cao to là thế, vậy nhưng tốc độ của hắn lại rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã bay thẳng lên trên trời, yêu lực không ngừng luân chuyển, chỉ thấy Đại Kim Cương Chùy của hắn phát ra ánh điện màu đen đỏ trông rất kỳ dị.
Đồng thời ẩn ẩn trên Đại Kim Cương Chùy hiện ra hình thù một bàn chân khổng lồ của loài yêu tượng. Đó chính là khí linh của Đại Kim Cương Chùy. Pháp bảo cấp linh khí trở lên, mỗi một kiện đều phong ấn một đạo khí linh.
Khí linh của Đại Kim Cương Chùy, dĩ nhiên lại phong ấn một tia cự tượng yêu hồn. Với thực lực của Càn Phổ, tuy rằng chưa pháp huy được một phần ba lực lượng tia cự tượng yêu hồn kia, nhìn uy khí mãnh liệt vẫn vô cùng ấn tượng.
Từ trên cao, Đại Kim Cương Chùy với tia cự tượng yêu hồn giáng thẳng xuống chỗ công tử Quân đang đứng, phảng phất như không gian muốn bị sụp đổ xuống, từng đợt âm thanh vỡ nát lan truyền ra tứ phương bát hướng, thật sự đã làm cho chúng nhân kinh hãi.
Một chiêu này, chỉ sợ dù là tiên giả viên mãn Thiên Tiên cảnh cũng khó ứng phó nổi. Nhìn Càng Phổ dường như rất tự tin với tuyệt chiêu này của mình:
- Công tử Quân, ngươi chết chắc.
Chương 210: Danh chấn thiên hạ
Tượng yêu tộc Càn Phổ đôi mắt rực lên chiến ý nồng đậm, thân thể của hắn so với công tử Quân cơ hồ to lớn gấp ba lần, khí thế hung tàn ác ý không ngừng lan tỏa ra, nếu như ai không có ý chí kinh người, chỉ sợ chưa đánh đã biết thua rồi.
Bất quá, công tử Quân thân chinh bách chiến, ngoại trừ Thiên Tiên cảnh trở lên, còn lại từ viên mãn Linh Tiên cảnh tính xuống, hắn đã gặp qua vô số lần. Và dĩ nhiên trong vô số trận đấu đó, trụ vững đến cùng chỉ có một mình công tử Quân hắn mà thôi.
Càn Phổ hung ác bất thiện nhìn công tử Quân trên gương mặt đeo chiếc mặt nạ che nửa bên trên, mái tóc đen bay phiêu dật theo từng trận gió lộng cuồng nhiệt, khóe miệng lúc nào cũng treo một nụ cười tự tin và kiêu ngạo.
- Công tử Quân từ một gã Địa Tiên cảnh tung hoành Đấu Trường Táng Tiên trong suốt bốn mươi năm, dù ngươi là tiên giả nhân loại nhưng vẫn khiến yêu tộc chúng ta tôn kính.
Càn Phổ tay phải cầm một Đại Kim Cương Chùy màu đen không ngừng vỗ nhẹ đầu xuống mặt đất, tuy rằng chỉ là vỗ nhẹ, nhưng ẩn ẩn bên dưới lòng đất không ngừng lan ra một loại công kích gợn sóng. Người bình thường sẽ không thể nhận ra, trừ khi tu vi bước vào Linh Tiên cảnh thì mới lờ mờ cảnh giác được.
Sóng địa âm này âm thầm công kích tới công tử Quân, nhưng khi cách công tử Quân khoảng chừng năm thước thì liền phân chia ra làm hai hướng. Điều này khiến cho Càn Phổ trong mắt ngạc nhiên, nhưng nhiều thêm là chiến ý không ngừng cháy lên.
Công tử Quân phong thái vẫn ôn hòa nhưng không kém phần kiêu ngạo:
- Được bách yêu chi tộc biết đến, thực sự khiến ta rất vinh hạnh. Nếu như đánh bại được các hạ, như vậy danh tiếng của ta tại yêu tộc chắc sẽ cao hơn một bậc.
- Ha ha, công tử Quân, trong số những gã nhân loại Càn Phổ ta gặp qua, ngươi là kẻ khác biệt nhất. Những tên nhân loại khác, trong mắt lão tử đều là rác rưởi cả.
Càn Phổ ngửa mặt cười lớn, mặc dù trên khán đài có hơn hai phần ba số lượng đều là nhân loại tiên giả, thế nhưng Càn Phổ không hề e ngại gì cả, giọng nói tràn đầy khinh thường.
Ngay lập tức, nhân loại tiên giả không kiềm chế được lửa giận. Nhân yêu vu tam tộc tại Hư Thần Tinh này chẳng tộc nào ưa thích nhau cả. Mỗi lần gặp mặt đều là ta sống ngươi chết. Bất quá, tại Đấu Trường Táng Tiên này, chỉ cho phép chém giết nhau trên sân đấu trường, còn lại nếu như đánh nhau giữa chỗ khác thì sẽ bị giết ngay tức khắc.
Thế nên mới có hiện trạng mặc dù yêu tộc xuất hiện giữa chỗ nhân loại mà không hề bị nhân loại vây công.
- Con voi rừng hôi hám, ngươi dám coi thường nhân loại chúng ta.
- Công tử Quân, ngươi phải bẻ hết răng con súc sinh đó xuống, treo đầu nó giữa Kim Lan Thành, để cho bọn súc sinh yêu tộc biết nhân loại chúng ta mới là tộc loại vô địch.
- Giết… giết… giết…
Bị tượng yêu tộc Càn Phổ dè biểu khinh thị, vô số nhân loại xung quanh Đấu Trường Táng Tiên nổi giận chửi mắng nguyền rủa, không chỉ chửi Càn Phổ mà còn lôi cả tám đời tổ tiên của hắn lên để chửi cho sướng mồm.
Dù sao ở đây đông người như vậy, mà quy tắc chỉ không cho đánh nhau ngoài sân đấu trường chứ không hề cấm chửi lộn, vậy nên bọn họ cứ chửi mắng thoải mái mà chả phải e ngại gì cả.
Âm thanh hỗn loạn không ngừng lan truyền đến, đột nhiên Càn Phổ cái vòi nhỏ hơi cong lên, hít sâu vào một ngụm khí rất lớn khí cho cái bụng tám múi đen bóng lực lưỡng căn phồng lên, lưng hơi cong về phía sau, rồi sau đó cái miệng há to ra, lớn bằng một cái tô loại lớn. Ngay lúc đó, một tiếng gầm mang theo lực lượng sóng âm ba kinh thiên động địa, khiến cho không gian trong giây lát biến dạng.
- Câm miệng hết cho ta, lũ nhân loại ti tiện mạt rệp.
Bị tiếng ồn xem vào, Càn Phổ lửa giận bốc cháy, gầm lớn một tiếng, chỉ thấy tiếng gầm của hắn uy mãnh đến nỗi khiến cho kết giới xung quanh hơi rung chuyển nhè nhẹ.
Tiếng gầm này, dĩ nhiên không chỉ mục đích làm đám người kia câm mồm lại, mà còn lấy khí thế trấn áp công tử Quân, khiến cho công tử Quân cơ thể phát sinh nội thương, hoặc ít nhất khiến cho công tử Quân chiến ý tiêu giảm.
Nhưng đáng tiếc là chỉ có một mục đích thành công, đó chính là khiến cho đám nhân loại trên khán đài hơi ngưng lại tiếng la ó, còn công tử Quân thì chẳng có chút động tĩnh khác thường nào.
Bất quá, Càn Phổ không vì vậy mà thất vọng. Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng nâng cây Đại Kim Cương Chùy, cực phẩm linh khí mà hắn được gia tộc ban tặng vì chiến tích của mình, nhìn cây Đại Kim Cương Chùy này, cân nặng ít nhất cũng hơn vạn cân, cư nhiên lại được hắn nhấc lên một cách dễ dàng. Đại Kim Cương Chùy với những cái gai nhọn hoắc chỉ thẳng vào mặt công tử Quân, với gương mặt ngạo nghễ nhếch lên một nụ cười:
- Công tử Quân, hôm nay ta sẽ lột mặt nạ của ngươi xuống, để cho cả nhân loại các ngươi biết, chỉ có yêu tộc mới là bách tộc chi vương.
- Ta nhường ngươi ba chiêu.
Vẫn như thường lệ, công tử Quân tay phải đưa ra, làm tín hiệu mời chào bất chấp sự kiêu ngạo miệt thị của đối phương.
Người bên ngoài thấy vậy thì gào thét liên hồi, gào đến khản cả cổ họng, không khí của Đấu Trường Táng Tiên lại tiếng tục được nung lên một cách cháy bỏng.
- Công tử Quân uy vũ, công tử Quân bá khí.
- Công tử Quân chấn danh thiên hạ.
- Ha ha ha, con voi súc sinh dơ bẩn như ngươi vẫn chưa đủ tư cách khiến cho công tử Quân buộc phải xuất thủ trước.
- ………
Càn Phổ lúc này tinh thần hết sức tập trung, không để ý đến tiếng hạ nhục của nhân loại từ tứ phía vọng đến. Chỉ thấy đôi mắt vốn nhỏ của Càn Phổ từ trắng dã biến thành vô số những sợi gân máu chi chít.
- Công tử Quân vẫn bá khí như ngày nào. Nhưng đáng tiếc ngươi gặp phải Càn Phổ ta, ta liền cho ngươi biết ngươi ngu ngốc đến mức nào.
Càn Phổ miệng hét lớn, đồng thời vung chùy xuống đánh ra một kích.
- Đại Địa Bộc Phá.
*Ầm ầm ầm…….* mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, bên trên bề mặt đấu trường nhấp nhô từng đợt sóng khí bài lãng, cát bụi văng lên tứ phía, tựa hồ như có một quả bom vừa mới oanh tạc vậy.
Công kích hướng đến thẳng vị trí công tử Quân, chỉ thấy y cười nhạt một tiếng, giơ tay về phía trước một cách tùy tiện, gió bụi thổi ập đến lướt qua người hắn khiến cho y phục cùng mái tóc bay phập phồng phiêu dật, càng thêm khiến cho hắn trở nên phong trần nổi bật.
- Phá!
Miệng khẽ nói một chữ, đột nhiên công kích uy mãnh của Càn Phổ lập tức bị chặn đứng. Phảng phất như đạo khí sóng này bị một thanh kiếm vô hình chặt ra làm đôi, lần lượt bay qua hai bên trái phải, rơi thẳng xuống đất và tạo thành một vụ nổ chấn động đất trời.
Thấy công tử Quân phá giải dễ dàng như vậy, đám nhân loại đồng tộc, càng nhiều là những kẻ đã đặt cược tiền vào hắn, bọn họ trông vô cùng phấn kích. Tiếng gào thét, hò hét cỗ vũ ngày một lớn hơn nữa.
- Vẫn như thường lệ, công tử Quân quá bá khí dễ dàng ngăn cản một kích kinh hãi thế nhân của tượng yêu tộc Càn Phổ.
Trọng tài cưỡi trên lưng Sư Thứu không ngừng bay xung quanh sân đấu trường, tay cầm pháp bảo khuếch tán âm thanh, vừa bình luận trận đấu một cách cực kỳ chuyên nghiệp. Phải nói, trận đấu càng thêm phần hấp dẫn góp phần không nhỏ của những gã bình luận cuồng nhiệt như thế này.
- Công tử Quân, đỡ chiêu thứ hai của ta.
- Phách Địa Thế.
Thân thể Càn Phổ cao to là thế, vậy nhưng tốc độ của hắn lại rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã bay thẳng lên trên trời, yêu lực không ngừng luân chuyển, chỉ thấy Đại Kim Cương Chùy của hắn phát ra ánh điện màu đen đỏ trông rất kỳ dị.
Đồng thời ẩn ẩn trên Đại Kim Cương Chùy hiện ra hình thù một bàn chân khổng lồ của loài yêu tượng. Đó chính là khí linh của Đại Kim Cương Chùy. Pháp bảo cấp linh khí trở lên, mỗi một kiện đều phong ấn một đạo khí linh.
Khí linh của Đại Kim Cương Chùy, dĩ nhiên lại phong ấn một tia cự tượng yêu hồn. Với thực lực của Càn Phổ, tuy rằng chưa pháp huy được một phần ba lực lượng tia cự tượng yêu hồn kia, nhìn uy khí mãnh liệt vẫn vô cùng ấn tượng.
Từ trên cao, Đại Kim Cương Chùy với tia cự tượng yêu hồn giáng thẳng xuống chỗ công tử Quân đang đứng, phảng phất như không gian muốn bị sụp đổ xuống, từng đợt âm thanh vỡ nát lan truyền ra tứ phương bát hướng, thật sự đã làm cho chúng nhân kinh hãi.
Một chiêu này, chỉ sợ dù là tiên giả viên mãn Thiên Tiên cảnh cũng khó ứng phó nổi. Nhìn Càng Phổ dường như rất tự tin với tuyệt chiêu này của mình:
- Công tử Quân, ngươi chết chắc.
Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng
Tác giả: Tiêu Thiên Tứ
362 chương | 1,087 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Kẻ hủy diệt
Chương Quyển 1 - 2: Ti Mệnh
Chương Quyển 1 - 3: Kha Thiên Lạc
Chương Quyển 1 - 4: A Công
Chương Quyển 1 - 5: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 1 - 6: Dưỡng Linh quả
Chương Quyển 1 - 7: Đến Phong Tuyết bộ lạc
Chương Quyển 1 - 8: Man công Phong Tuyết bộ lạc
Chương Quyển 1 - 9: Tiến vào nội thành
Chương Quyển 1 - 10: Đạo Thần Điển
Chương Quyển 1 - 11: Một lời hứa, năm tháng sau này liệu sẽ trở thành hiện thực?
Chương Quyển 1 - 12: Đến Bách Thảo Đường
Chương Quyển 1 - 13: Lĩnh ngộ
Chương Quyển 1 - 14: Linh thức cường đại
Chương Quyển 1 - 15: Tấm da thần bí
Chương Quyển 1 - 16: Là ảo giác, hay là tương lai…
Chương Quyển 1 - 17: Đột phá Dẫn Huyết cảnh tầng thứ bảy
Chương Quyển 1 - 18: Hầu Quân Lâu
Chương Quyển 1 - 19: Đụng phải địch thủ
Chương Quyển 1 - 20: Tang Tương triển uy
Chương Quyển 1 - 21: Đoạt đi kiếm câu
Chương Quyển 1 - 22: Tranh chấp
Chương Quyển 1 - 23: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 24: Âm Cốt Cổ Độc
Chương Quyển 1 - 25: Hồ điệp giữa trời tuyết
Chương Quyển 1 - 26: Lời ước nguyện đi theo cùng mây gió
Chương Quyển 1 - 27: Sứ giả Mông Đan bộ lạc
Chương Quyển 1 - 28: Số mười lăm
Chương Quyển 1 - 29: Thiên địa nguyên khí
Chương Quyển 1 - 30: Tán công
Chương Quyển 1 - 31: Kha Thiên Lạc gặp nguy
Chương Quyển 1 - 32: Ta tên Cổ Thái
Chương Quyển 1 - 33: Thân thủ quỷ dị
Chương Quyển 1 - 34: Phương pháp tu luyện mới
Chương Quyển 1 - 35: Quyết định
Chương Quyển 1 - 36: Hoằng Khương và Tang Tương
Chương Quyển 1 - 37: Man lực hóa binh
Chương Quyển 1 - 38: Tiên Thiên Hỏa Thần Thể
Chương Quyển 1 - 39: Kinh biến
Chương Quyển 1 - 40: Hiểm cảnh
Chương Quyển 1 - 41: Trước dông bão
Chương Quyển 1 - 42: Đêm tuyết máu đổ
Chương Quyển 1 - 43: Đêm tuyết máu đổ (2)
Chương Quyển 1 - 44: Khiếp sợ
Chương Quyển 1 - 45: Bỏ trốn
Chương Quyển 1 - 46: Một vấn đề, chẳng biết bao giờ…
Chương Quyển 1 - 47: Hành trình một mình
Chương Quyển 1 - 48: Nạp Đa
Chương Quyển 1 - 49: Chiếc cốc vỡ nát
Chương Quyển 1 - 50: Huyết hận chi lộ (1)
Chương Quyển 1 - 51: Huyết hận chi lộ (2)
Chương Quyển 1 - 52: Huyết hận chi lộ (3)
Chương Quyển 1 - 53: Băng Sát Thuật
Chương Quyển 1 - 54: Vì U Đô là tất cả…
Chương Quyển 1 - 55: Tân tộc trưởng
Chương Quyển 1 - 56: Trận chiến man văn
Chương Quyển 1 - 57: Tử Ma
Chương Quyển 1 - 58: Tử khí cực đoan
Chương Quyển 1 - 59: Cực đoan dị sĩ
Chương Quyển 1 - 60: Thương Long Thất Tú (1)
Chương Quyển 1 - 61: Thương Long Thất Tú (2)
Chương Quyển 1 - 62: Người ủ rượu
Chương Quyển 1 - 63: Giấc mơ
Chương Quyển 1 - 64: Cơn mưa đêm nặng hạt
Chương Quyển 1 - 65: Cổ Thái trở về
Chương Quyển 1 - 66: Ký ức đã mất
Chương Quyển 1 - 67: Giết người
Chương Quyển 1 - 68: Quay đầu nhìn lại, năm năm thương hải tang điền…
Chương Quyển 1 - 69: A Công, Ti Mệnh về rồi
Chương Quyển 1 - 70: Hung danh Huyết Ma Tử
Chương Quyển 1 - 71: Liên Vân Quyết (1)
Chương Quyển 1 - 72: Liên Vân Quyết (2)
Chương Quyển 1 - 73: Đêm trăng
Chương Quyển 1 - 74: Thế gian thế sự khó lường, hạnh phúc hay bi thương, sau tất cả còn lại gì…
Chương Quyển 1 - 75: Sát cơ
Chương Quyển 1 - 76: Vương Bảo Thiền
Chương Quyển 1 - 77: Kiếm trảm ác ma
Chương Quyển 1 - 78: Vô đề
Chương Quyển 1 - 79: Truyền thuyết Hắc Long
Chương Quyển 1 - 80: Cổ Thái trúc cơ
Chương Quyển 1 - 81: Man văn tiến hóa
Chương Quyển 1 - 82: Đầu gỗ
Chương Quyển 1 - 83: Đại trí giả
Chương Quyển 1 - 84: Nghị sự
Chương Quyển 1 - 85: An bài
Chương Quyển 1 - 86: Đại Tấn thần quốc
Chương Quyển 1 - 87: Ảnh Kiếm Sát
Chương Quyển 1 - 88: Đến Lâm Ngân
Chương Quyển 1 - 89: Mật đạo
Chương Quyển 1 - 90: Dấu vết của A Công
Chương Quyển 1 - 91: Hư Vô Huyền Hạch
Chương Quyển 1 - 92: Lại gặp ác mộng
Chương Quyển 1 - 93: Lý Quý trả giá
Chương Quyển 1 - 94: Thiên Toán tộc
Chương Quyển 1 - 95: Kẻ gánh chịu thiên mệnh
Chương Quyển 1 - 96: Thiên Cơ Tử
Chương Quyển 1 - 97: Phản bội thiên địa
Chương Quyển 1 - 98: Ảnh Kiếm Nô sơ hiện
Chương Quyển 1 - 99: Vô đề
Chương Quyển 1 - 100: Ba nhịp thở
Chương Quyển 1 - 101: Khí nộ trùng thiên
Chương Quyển 1 - 102: Nếu trên đời này có cái gọi là luân hồi, vậy kiếp sau, ta sẽ đi tìm nàng
Chương Quyển 1 - 103: Thiên Đạo
Chương Quyển 1 - 104: Cổ Đế Quốc – Cổ Đế Thành
Chương Quyển 1 - 105: Đừng làm phiền ta
Chương Quyển 1 - 106: Cổ Thiên Đế giáng lâm
Chương Quyển 1 - 107: Đã lâu… không gặp
Chương Quyển 1 - 108: Nghi lễ
Chương Quyển 1 - 109: Lấy đi Địa Hoàng Chung
Chương Quyển 1 - 110: Phi thăng Thần Giới
Chương Quyển 1 - 111: Kiếp – Kẻ hủy diệt tỉnh giấc
Chương Quyển 1 - 112: Từ mộng hóa thực
Chương Quyển 1 - 113: Hư Thần Giới
Chương Quyển 1 - 114: Cái chết của Cổ Thiên Đế – Thời đại Thần Hoang kết thúc
Chương Quyển 1 - 115: Mộng Giới Vĩnh Hằng – Sinh Tử Kỳ
Chương Quyển 2 - 116: Thí luyện chấm dứt
Chương Quyển 2 - 117: Đại gia tộc
Chương Quyển 2 - 118: Dồn vào chỗ chết
Chương Quyển 2 - 119: Vấn Kiếm Phong
Chương Quyển 2 - 120: Dương Thiên Quân
Chương Quyển 2 - 121: Điên cuồng
Chương Quyển 2 - 122: Hành chi biến
Chương Quyển 2 - 123: Thiên kiếm tông
Chương Quyển 2 - 124: Kinh biến
Chương Quyển 2 - 125: Vô đề
Chương Quyển 2 - 126: Trầm luân trong khổ hải, có tiếng ai đang thở dài…
Chương Quyển 2 - 127: Tất cả chỉ là bắt đầu…
Chương Quyển 2 - 128: Đêm thất tịch mưa rơi…
Chương Quyển 2 - 129: Đêm mưa hồi ức: Cự tuyệt
Chương Quyển 2 - 130: Đêm mưa hồi ức: Tan vỡ
Chương Quyển 2 - 131: Bi thương còn đó, mai sau…
Chương Quyển 2 - 132: Tiêu Y Y
Chương Quyển 2 - 133: Đại Kiếm Đường
Chương Quyển 2 - 134: Cổ mộ tiên nhân
Chương Quyển 2 - 135: Vũ Kiếm Các
Chương Quyển 2 - 136: Sinh tử đài
Chương Quyển 2 - 137: Thiên Hội
Chương Quyển 2 - 138: Tự tin?
Chương Quyển 2 - 139: Chiến
Chương Quyển 2 - 140: Một ngàn linh thạch đổi lấy một mạng
Chương Quyển 2 - 141: Huyết vũ
Chương Quyển 2 - 142: Con bò…
Chương Quyển 2 - 143: Cấm tiến vào Vũ Kiếm Các
Chương Quyển 2 - 144: Thiên Hội thách thức
Chương Quyển 2 - 145: Tâm Hình Thảo
Chương Quyển 2 - 146: Gia nhập Nhân Hội
Chương Quyển 2 - 147: Trở lại Hằng Nhạc Sơn Mạch
Chương Quyển 2 - 148: Hỏa công công
Chương Quyển 2 - 149: Song Đầu Thanh Lân Mãng
Chương Quyển 2 - 150: Không gian động thiên thứ sáu
Chương Quyển 2 - 151: Hang động dưới thác nước
Chương Quyển 2 - 152: Tế đàn băng
Chương Quyển 2 - 153: Hạt châu thần bí
Chương Quyển 2 - 154: Chịu trách nhiệm?
Chương Quyển 2 - 155: Thương hoa tiếc ngọc?
Chương Quyển 2 - 156: Túy Kiếm sư huynh
Chương Quyển 2 - 157: Bàn giao
Chương Quyển 2 - 158: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 159: Thần Long Hấp Khí Công
Chương Quyển 2 - 160: Bàn giao
Chương Quyển 2 - 161: Ngoại môn thí luyện
Chương Quyển 2 - 162: Ngưỡng mộ
Chương Quyển 2 - 163: Vương vấn
Chương Quyển 2 - 164: Không có lần sau
Chương Quyển 2 - 165: Tống Thiên Đô
Chương Quyển 2 - 166: Thách đấu
Chương Quyển 2 - 167: Thật ngại quá…
Chương Quyển 2 - 168: Đánh tàn phế
Chương Quyển 2 - 169: Một nụ cười khắc cốt ghi tâm
Chương Quyển 2 - 170: Ủy khuất
Chương Quyển 2 - 171: Hồng La
Chương Quyển 2 - 172: Kiếm ý
Chương Quyển 2 - 173: Bắt giam
Chương Quyển 2 - 174: Nhắm mắt làm ngơ
Chương Quyển 2 - 175: Quyết đấu
Chương Quyển 2 - 176: Ngưu cuồng quyết
Chương Quyển 2 - 177: Thu làm đồ đệ…
Chương Quyển 2 - 178: Phế bỏ
Chương Quyển 2 - 179: Biểu ca
Chương Quyển 2 - 180: Huyết luyện chi bảo
Chương Quyển 2 - 181: Thầm thương trộm nhớ…
Chương Quyển 2 - 182: Tiếp tục hay từ bỏ…
Chương Quyển 2 - 183: Ngươi làm ta khó chịu…
Chương Quyển 2 - 184: Bồi thường
Chương Quyển 2 - 185: Nằm đây ăn vạ...
Chương Quyển 2 - 186: Hấp huyết ma công
Chương Quyển 2 - 187: Ta muốn biến mạnh
Chương Quyển 2 - 188: Kích phát tiềm năng
Chương Quyển 2 - 189: Chuẩn bị
Chương Quyển 2 - 190: Cùng ngắm hoa anh đào mười vạn dặm…
Chương Quyển 2 - 191: Bóng người trong cơn mưa…
Chương Quyển 2 - 192: Chỉ là một hạt cát…
Chương Quyển 2 - 193: Một con kiến hôi
Chương Quyển 2 - 194: Quẻ bói của tương lai
Chương Quyển 2 - 195: Đệ tử phản nghịch
Chương Quyển 2 - 196: Đằng Long Chiến
Chương Quyển 2 - 197: Quỷ Diện Trùng tiến hóa
Chương Quyển 2 - 198: Hỗn độn tiên phù
Chương Quyển 2 - 199: Toái mạch
Chương Quyển 2 - 200: Đệ nhị tiên phù
Chương Quyển 2 - 201: Thôn phệ tiên phù
Chương Quyển 2 - 202: Chu Kình
Chương Quyển 2 - 203: Đều là rác rưởi…
Chương Quyển 2 - 204: Băng Tuyết thành
Chương Quyển 2 - 205: Băng Tuyết Lãnh Nguyên
Chương Quyển 2 - 206: Quang nhật chi kiếm
Chương Quyển 2 - 207: Chia phần
Chương Quyển 2 - 208: Quẩy một trận
Chương Quyển 2 - 209: Công tử Quân
Chương Quyển 2 - 210: Danh chấn thiên hạ
Chương Quyển 2 - 211: Ba chiêu đã hết
Chương Quyển 2 - 212: Thất vọng…
Chương Quyển 2 - 213: Đang ở nơi đâu…
Chương Quyển 2 - 214: Sớm hơn dự tính
Chương Quyển 2 - 215: Một ngàn?
Chương Quyển 2 - 216: Tại hạ Ninh Tiểu Tam
Chương Quyển 2 - 217: Ghi hận
Chương Quyển 2 - 218: Lục thực băng xà
Chương Quyển 2 - 219: Đệ nhất yêu nghiệt
Chương Quyển 2 - 220: Liên minh
Chương Quyển 2 - 221: Trận Đạo sư
Chương Quyển 2 - 222: Thần Thiết môn
Chương Quyển 2 - 223: Phá cấm
Chương Quyển 2 - 224: Thông lộ
Chương Quyển 2 - 225: Đại triển thần uy
Chương Quyển 2 - 226: Khai linh tiên thuật
Chương Quyển 2 - 227
Chương Quyển 2 - 228: Tru thiên cửu kiếm trận
Chương Quyển 2 - 229: Địa cung đổ nát
Chương Quyển 2 - 230: Tứ thần quyết
Chương Quyển 2 - 231
Chương Quyển 2 - 232: Lòng tự trọng bị tổn thương
Chương Quyển 2 - 233: Khô lâu
Chương Quyển 2 - 234: Chỉ là gân gà…
Chương Quyển 2 - 235: Thu hoạch lớn
Chương Quyển 2 - 236: Đệ nhất chiến thần Ma Kiếm Lang
Chương Quyển 2 - 237: Khiêu chiến cách không hàng vạn năm…
Chương Quyển 2 - 238: Quá yếu…
Chương Quyển 2 - 239: Hư Không Chiến Thể đệ nhị tầng
Chương Quyển 2 - 240: Vân Vụ Linh Tuyền
Chương Quyển 2 - 241: Một tay…
Chương Quyển 2 - 242: Tự tin
Chương Quyển 2 - 243: Mạnh lắm sao?
Chương Quyển 2 - 244: Cút ra đây…
Chương Quyển 2 - 245: Nhàm chán…
Chương Quyển 2 - 246: Đừng chọc điên…
Chương Quyển 2 - 247: Trục xuất…
Chương Quyển 2 - 248: Lạc trong sương mù…
Chương Quyển 2 - 249: Bức tử…
Chương Quyển 2 - 250: Nghĩ mình là ai?
Chương Quyển 2 - 251: Muốn giết ta?
Chương Quyển 2 - 252: Chiến Linh Tiên
Chương Quyển 2 - 253: Rước ra khỏi…
Chương Quyển 2 - 254: Thập Nhị Thiên Sát Kiếm Trận
Chương Quyển 2 - 255: Thần long thức giấc
Chương Quyển 2 - 256: Trấn áp một đời thiên kiêu
Chương Quyển 2 - 257: Cuồng ngạo bá khí
Chương Quyển 2 - 258: Hủy diệt Đại Kiếm Phong
Chương Quyển 2 - 259: Thiên Đạo hệ thống
Chương Quyển 2 - 260: Vô Cực kiếm tiên đáng thương
Chương Quyển 2 - 261: Loạn Tiên Hải
Chương Quyển 2 - 262: Thoát khỏi nguy cơ
Chương Quyển 2 - 263: Khí vận đen đuổi
Chương Quyển 2 - 264: Muốn rời đi sớm?
Chương Quyển 2 - 265: Cô độc…
Chương Quyển 2 - 266: Kỳ Xà thành
Chương Quyển 2 - 267: Quần ma
Chương Quyển 2 - 268: Thiên Đạo đã chết
Chương Quyển 2 - 269: Chưa chiến đã bại
Chương Quyển 2 - 270: Khinh nhục…
Chương Quyển 2 - 271: Chống đối, lão tử liền khiến ngươi không toàn thây
Chương Quyển 2 - 272: Thực lực cường đại
Chương Quyển 2 - 273: Nguy cơ từ Thiên Kiếm tông
Chương Quyển 2 - 274: Gia nhập Địa Ngục giáo
Chương Quyển 2 - 275: Rước nhục vào thân
Chương Quyển 2 - 276: Phong vân tế hội
Chương Quyển 2 - 277: Lục Phong tự tin
Chương Quyển 2 - 278: Quyết đấu bắt đầu
Chương Quyển 2 - 279: Liên thủ
Chương Quyển 2 - 280: Thắng lớn
Chương Quyển 2 - 281: Quên mất chuyện quan trọng
Chương Quyển 2 - 282: Ám sát
Chương Quyển 2 - 283: Không phải loại người tốt đẹp
Chương Quyển 2 - 284: Đá vào ngọn thiết bảng
Chương Quyển 2 - 285: Nếm trải cảm giác bị người ngoài dạy dỗ
Chương Quyển 2 - 286: Nội bộ có biến
Chương Quyển 2 - 287: Thanh long phệ không
Chương Quyển 2 - 288: Đặt cược cho Lục Phong
Chương Quyển 2 - 289: Năm trăm linh thạch…
Chương Quyển 2 - 290: Gọi bằng ông nội…
Chương Quyển 2 - 291: Thắng lớn
Chương Quyển 2 - 292: Kim Lan Quốc mời chào
Chương Quyển 2 - 293: Đàm luận Dương Thiên Quân
Chương Quyển 2 - 294: Đáp trả nhân tình
Chương Quyển 2 - 295: Ta sẽ đến tìm nàng…
Chương Quyển 2 - 296: Con chó con này có vấn đề…
Chương Quyển 2 - 297: Tuyệt sắc nam nhân
Chương Quyển 2 - 298: Bạch Trường Cầm
Chương Quyển 2 - 299: Một quyền rơi xuống hồ…
Chương Quyển 2 - 300: Tình kiếp…
Chương Quyển 2 - 301: Khẩn cầu
Chương Quyển 2 - 302: Tu hành tu tâm
Chương Quyển 2 - 303: Hoa trong gió lớn
Chương Quyển 2 - 304: Thương Tâm Kỳ Hoa
Chương Quyển 2 - 305: Bạch Trường Cầm động thủ
Chương Quyển 2 - 306: Phong hoa tuyệt đại
Chương Quyển 2 - 307: Xuất chiến đầu tiên
Chương Quyển 2 - 308: Truy cầu đối thủ mạnh…
Chương Quyển 2 - 309: Khinh người quá đáng
Chương Quyển 2 - 310: Đao ý đệ nhị trọng thì thế nào?
Chương Quyển 2 - 311: Bạch Ly
Chương Quyển 2 - 312: Không chịu nổi một chiêu
Chương Quyển 2 - 313: Muốn chết, ta liền toàn thành
Chương Quyển 2 - 314: Nhị chiến đại bại
Chương Quyển 2 - 315: Tinh Vương chi đỉnh
Chương Quyển 2 - 316: Chiến thắng vì cái gì?
Chương Quyển 2 - 317: Tiếp tất cả…
Chương Quyển 3 - 318: Người tiếp theo…
Chương Quyển 2 - 319: Thứ hạng của các ngươi do ta sắp xếp
Chương Quyển 2 - 320: Hắc Ám Tà Đồng
Chương Quyển 2 - 321: Chiến Vân Phi Ưng
Chương Quyển 2 - 322: Không rảnh quan tâm (Chúc mừng năm mới!!!)
Chương Quyển 2 - 323: Đỉnh phong chi chiến
Chương Quyển 2 - 324: Thiên tượng thần dẫn khúc – vũ chi cổ thần
Chương Quyển 2 - 325: Tiến giai kiếm ý
Chương Quyển 2 - 326: Đệ nhất Tinh Vương
Chương Quyển 2 - 327: Địa Ngục giáo
Chương Quyển 2 - 328: Lệnh bài màu đỏ
Chương Quyển 2 - 329: Sư tử ngặm…
Chương Quyển 2 - 330: Quỳ xuống xin lỗi…
Chương Quyển 2 - 331: Tề Vân Hạt
Chương Quyển 3 - 332: Thay chủ bẻ răng
Chương Quyển 2 - 333: Biến thành bao cát…
Chương Quyển 2 - 334: Đến…
Chương Quyển 2 - 335: Chiến không đài
Chương Quyển 2 - 336: Luyện quyền…
Chương Quyển 2 - 337: Nhục thân quá cường…
Chương Quyển 2 - 338: Thiên Mộng Nữ
Chương Quyển 2 - 339: Tiên nhân cổ mộ
Chương Quyển 2 - 340: Xích Tôn
Chương Quyển 2 - 341: Kim Lan Lệnh
Chương Quyển 2 - 342: Biến khuất mắt…
Chương Quyển 2 - 343: Không phải đối thủ…
Chương Quyển 2 - 344: Dạ Xoa
Chương Quyển 2 - 345: Huyết Ngục
Chương Quyển 2 - 346: Nghi hoặc
Chương Quyển 2 - 347: Hợp tác
Chương Quyển 2 - 348: Quyết định…
Chương Quyển 2 - 349: Thiên Kiếm tông đến
Chương Quyển 2 - 350: Dung gia tam công tử…
Chương Quyển 2 - 351: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 2 - 352: Như vậy đã đủ?
Chương Quyển 2 - 353: Tam đại thiên kiêu
Chương Quyển 2 - 354: Không nể mặt
Chương Quyển 2 - 356: Long huyệt
Chương Quyển 2 - 357: Mê cung
Chương Quyển 2 - 358: Cứu mạng…
Chương Quyển 2 - 359: Vũ khí lợi hại…
Chương Quyển 2 - 360: Lực lượng tái sinh
Chương Quyển 2 - 361: Người trong mộng
Chương Quyển 2 - 362: Ma ảnh
Chương Quyển 2 - 363: Nguy cơ trùng điệp
Không tìm thấy chương nào phù hợp