Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 54: Tạp lương xuân tửu
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cuối tháng ba, năm thứ hai mươi hai theo Đường lịch Khai Nguyên, đúng là mùa xuân trăm hoa đua nở. Nhất là ở đây đất đai phì nhieu, khí hậu ấm áp, hơi thở của mùa xuân đến sớm hơn nội địa một bước, làm cho người ta cảm giác sinh cơ bừng bừng, nồng đậm.
Trên con đường từ Ích Châu tới Thục Châu của Kiếm Nam đạo, một chiếc xe ngựa và một con ngựa đang đi chậm rãi như thể du khách đang đi du xuân. Khi đi tới chỗ nông dân đang canh tác, chiếc xe ngựa dừng lại, một thiếu niên anh tuấn, tự nhiên và hai thiếu nữ tuyệt đẹp đang tuổi dậy thì đi xuống rìa quan đạo, chợt hấp dẫn ánh mắt kinh ngạc của mọi người qua đường.
Xe ngựa giao cho phu xe đi tới thành trước, một nam hai nữ sóng vai vừa đi vừa chỉ trỏ, khe khẽ cười đùa. Chỉ có một thanh niên hắc y sắc mặt trầm ổn dẫn ngựa đi theo sau, từ đó thu hút vô số ánh mắt hoặc là hâm mộ, hoặc là kinh ngạc.
Thục châu nằm trên bình nguyên Xuyên Tây xinh đẹp, trù phú, cách Ích Châu (cũng chính là Thành Đô đời sau) khoảng mười dặm. Từ xưa tới nay, vẫn nổi tiếng là nơi giàu có và trù phú nhất của đất Thục, được xưng là “Thục của đất Thục”. Vương Bột có một danh ngôn thiên cổ được lưu truyền là “hải nội tồn tri kỷ, thiên nhai nhược bỉ lân” (trên đời có tri kỷ, dù xa ngàn trùng mà vẫn như bên cạnh), nói chính là Thục châu.
Người ta vẫn nói về quê thì trở nên rụt rè. Khi tường thành Thục châu cũng không cao lớn dần dần hiện ra trước mắt bốn người, mới vừa cười hi hi ha ha chọc cười Tú Nhi, thiếu nữ Ngọc Hoàn dần trở nên kích động, trong đôi mắt sau thăm thẳm như nước hồ thu lộ ra đủ loại tình cảm mềm yếu rối loạn. Khi rời khỏi Thục châu, nàng mới chỉ là một đứa trẻ bảy, tám tuổi. Thời gian thấm thoát thoi đưa, hiện giờ trở về cố hương Thục châu như đang ở trong giấc mộng, có thể gặp lại mẫu thân bởi vì kế sinh nhai mà bắt buộc phải gửi mình cho thúc phụ nuôi, trong lòng nàng vô cùng run rẩy, đau nhói, đôi mắt đỏ lên, hai hàng lệ lấp lánh tràn mi.
Thiếu niên than nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Ngọc Hoàn, thấy ven đường có một tửu quán đơn sơ liền liếc mắt ra hiệu cho Tú Nhi đang đứng bên cạnh. Tú Nhi vội vã tiến tới sửa sang lại quần áo cho thiếu nữ, đưa cho nàng một chiếc khăn thơm, dịu dàng nói,
- Ngọc Hoàn tiểu thư, sắp tới Thục châu rồi, bên kia có một tửu quán, chúng ta vào đó nghỉ chân, ăn một chút gì nhé. Được không?
Ngọc Hoàn thở dài sâu kín, nhận lấy khăn thơm, lau khóe mắt, gật gật đầu.
Đây là một tửu quán rất đơn sơ, một cái lều lộ thiên dựng ở ven đường, trước lều có một cái cột bằng gỗ hòe, trên cột là một mảnh vải tam giác bẩn không chịu nổi đang tung bay, coi như là dấu hiệu của tửu quán. Bên trong chỉ có vài chiếc bàn thấp nhỏ đã bong hết sơn, thô ráp không chịu nổi, cũng chính là một chỗ nghỉ ngơi tạm thời cho dân phu.
Ba người đi vào tửu quán, tiểu nhị kiêm ông chủ của tửu quán là Trương lão hán giật mình kinh hãi. Tửu quán hạ đẳng của lão đã bao giờ được đón khách qúy quần áo hoa lệ phong tư tao nhã như thế này, đa phần là những phu phen, thương lái nhỏ mà thôi. Lão vội vàng tiến lên tiếp đón, cầm chiếc khăn đầy mồ hôi trong tay ra sức lau hết các ngóc ngách của mấy cái bàn, cái ghế trong quán, mời bốn người ngồi xuống.
Tú Nhi là hạ nhân, làm sao dám ngồi, chỉ đứng ở sau lưng Ngọc Hoàn. Lệnh Hồ Xung Vũ mặc dù không phải là hạ nhân của Tiêu gia, xuất hành lần này đi theo Tiêu Duệ với danh nghĩa “bằng hữu” kiêm “bảo tiêu”, nhưng dọc theo đường đi, lúc nào hắn cũng tự cho mình là hạ nhân, khiến Tiêu Duệ nhiều lúc cũng phải phát bực. Lúc này, Lệnh Hồ đại hiệp lại im lặng đứng ở phía sau lưng khiến Tiêu Duệ không khỏi cười khổ:
- Lệnh Hồ huynh, ngồi xuống uống một chút rượu, ăn chút gì đó đi! Ngươi còn đứng ở đó nữa, Tiêu Duệ làm sao có thể cứ đứng tiếp rượu ngươi mãi được?
Lệnh Hồ Xung Vũ do dự một chút, ngẩng đầu thấy ánh mắt sáng ngời trong trẻo của Tiêu Duệ, liền chắp tay thi lễ, im lặng ngồi bên dưới tay Tiêu Duệ.
Tú Nhi kính cẩn đứng ở một bên, nói với Trương lão hán:
- Lão tiểu nhị, có cái gì tốt thì mang cho thiếu gia và tiểu thư của ta ăn đi.
Đứng trước mặt thiếu nữ xinh tươi hiếm có, Trương lão hán nuốt một ngụm nước miếng, cất giọng khàn đục đặc sệt chất Thục:
- Bốn vị khách quý, tiểu đ**m chỉ có bánh bao thường và bánh bao chiên dầu, không biết quý khách... ...
Tú Nhi nhíu nhíu mày:
- Cũng được, mang ra một ít. À, có rượu không?
Trương lão hán xấu hổ xoa xoa bàn tay hơi dơ bẩn của mình, đang định nói gì, lại nghe Tiêu Duệ chỉ vào mấy cái án trên tường, nhẹ nhàng hỏi:
- Đó có phải rượu không?
- Đúng, đúng, hồi bẩm thiếu gia, đó là tạp lương xuân tửu (rượu hoa màu) của bản địa, chỉ có điều vị rượu không đủ, th* t*c không chịu nổi, chỉ sợ quý khách không uống được thôi.
Trương lão hán vội vã cười giải thích.
- Tạp lương xuân tửu?
Tiêu Duệ cảm thấy tò mò, thấy ở bàn bên cạnh có bốn người phu, mỗi người ngậm một chiếc ống trúc nhỏ c*m v** vò rượu, vừa cười đùa th* t*c, vừa cúi người hút, lại càng thêm kỳ quái:
- Uống rượu không cần chén, ngược lại dùng ống trúc, như vậy quả thật là chuyện rất mới lạ… Được, xuân tửu như vậy, mang cho chúng ta một vò.
Đưa vò rượu tới xong, Trương lão hán lại bưng tới một cái đĩa đen xì đựng bánh. Thấy trên bánh rất bản, Tiêu Duệ cảm thấy hơn buồn nôn, căn bản không muốn động vào chút nào, nhưng thiếu nữ Ngọc Hoàn lại không thèm quan tâm, cầm lấy một chiếc, chậm rãi cho vào miệng nhẹ nhàng nhai, trên mặt thậm chí còn hiện lên vẻ say mê.
Tiêu Duệ và Lệnh Hồ Xung Vũ bắt chước động tác của mấy người kia, cũng cúi đầu ngậm lấy ống trúc, cẩn thận hút một ngụm. Vừa vào miệng, cảm giác hơi chua, đắng, mùi như có như không, mà vị rượu lại cực nhạt gần như có thể không tính đến. Tiêu Duệ nhướn mày, trong lòng khẳng định: Đây chắc chắn là do nhiều loại lương thực hỗn tạp ủ cùng một chỗ, bởi vì phối hợp không tốt nên không tạo ra được mùi thơm của lương thực, ngực lại chính vì trộn lẫn lung tung nên hương vị cực kỳ tồi. Mà mùi chua và đắng hiển nhiên là do loại rượu này được bảo quản không tốt, chỉ vài ngày đã biến chất.
Thấy Tiêu Duệ chỉ một ngụm đã buống ống trúc, Trương lão hán cười ha hả:
- Rượu th* t*c, quý khách uống không quen cũng là lẽ thường.
- Lão cha, tại hạ thật sự cảm thấy tò mò, các ngươi vì sao lại dùng nhiều loại lương thực tạp nham như vậy để ủ rượu chứ? Như vậy vừa lãng phí lương thực, vừa không làm được ra loại rượu gì ngon lành cả, sao phải khổ như vậy?
Tiêu Duệ mỉm cười hiền lành, vẫy tay với Trương lão hán
- Quý khách có điều không biết.
Trương lão hán tuy rằng chưa quen biết, nhưng dù sao cũng đã mở tửu quán, công phu quan sát và công phu đầu môi tấc lưỡi đều rất cao thâm, thấy quý nhân hỏi, vội vã tới gần giải thích:
- Quý khách có điều không biết. Đây là hoa màu mà dân chúng Thục châu chúng ta ăn từ đầu năm còn thừa, trộn lẫn vào với nhau, ủ thành thanh tửu này để chuẩn bị qua xuân thì uống. Các ủ đơn giản, thô lâu, bình thường thì các lão gia trong thành cũng không uống loại rượu này.
Tiêu Duệ a một tiếng, lại không phát hiện trên gương mặt già nua đầy nếp nhăn của Trương lão hán không ngờ lại ửng đỏ. Trương lão hán cũng không nói thật, loại tạp lương xuân tửu này đích thật là dùng hoa màu còn thừa của thôn dân Thục châu ủ, nhưng không nhất định phải là “đầu năm”, mà là loại hoa màu đã tồn trữ không biết bao nhiêu năm đã sắp mốc meo biến chất. Tất cả các hoa màu và gạo thừa được trộn vào nhau, cho vào trong một cái nồi đất nấu lên, để nguội, sau đó cho men rượu thô vào quấy, rồi đậy kín lại, dùng bùn đất bịt kín, dùng cỏ khô bao trùm lên, để cho lên men, khoảng mười ngày là thành.
Trên con đường từ Ích Châu tới Thục Châu của Kiếm Nam đạo, một chiếc xe ngựa và một con ngựa đang đi chậm rãi như thể du khách đang đi du xuân. Khi đi tới chỗ nông dân đang canh tác, chiếc xe ngựa dừng lại, một thiếu niên anh tuấn, tự nhiên và hai thiếu nữ tuyệt đẹp đang tuổi dậy thì đi xuống rìa quan đạo, chợt hấp dẫn ánh mắt kinh ngạc của mọi người qua đường.
Xe ngựa giao cho phu xe đi tới thành trước, một nam hai nữ sóng vai vừa đi vừa chỉ trỏ, khe khẽ cười đùa. Chỉ có một thanh niên hắc y sắc mặt trầm ổn dẫn ngựa đi theo sau, từ đó thu hút vô số ánh mắt hoặc là hâm mộ, hoặc là kinh ngạc.
Thục châu nằm trên bình nguyên Xuyên Tây xinh đẹp, trù phú, cách Ích Châu (cũng chính là Thành Đô đời sau) khoảng mười dặm. Từ xưa tới nay, vẫn nổi tiếng là nơi giàu có và trù phú nhất của đất Thục, được xưng là “Thục của đất Thục”. Vương Bột có một danh ngôn thiên cổ được lưu truyền là “hải nội tồn tri kỷ, thiên nhai nhược bỉ lân” (trên đời có tri kỷ, dù xa ngàn trùng mà vẫn như bên cạnh), nói chính là Thục châu.
Người ta vẫn nói về quê thì trở nên rụt rè. Khi tường thành Thục châu cũng không cao lớn dần dần hiện ra trước mắt bốn người, mới vừa cười hi hi ha ha chọc cười Tú Nhi, thiếu nữ Ngọc Hoàn dần trở nên kích động, trong đôi mắt sau thăm thẳm như nước hồ thu lộ ra đủ loại tình cảm mềm yếu rối loạn. Khi rời khỏi Thục châu, nàng mới chỉ là một đứa trẻ bảy, tám tuổi. Thời gian thấm thoát thoi đưa, hiện giờ trở về cố hương Thục châu như đang ở trong giấc mộng, có thể gặp lại mẫu thân bởi vì kế sinh nhai mà bắt buộc phải gửi mình cho thúc phụ nuôi, trong lòng nàng vô cùng run rẩy, đau nhói, đôi mắt đỏ lên, hai hàng lệ lấp lánh tràn mi.
Thiếu niên than nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Ngọc Hoàn, thấy ven đường có một tửu quán đơn sơ liền liếc mắt ra hiệu cho Tú Nhi đang đứng bên cạnh. Tú Nhi vội vã tiến tới sửa sang lại quần áo cho thiếu nữ, đưa cho nàng một chiếc khăn thơm, dịu dàng nói,
- Ngọc Hoàn tiểu thư, sắp tới Thục châu rồi, bên kia có một tửu quán, chúng ta vào đó nghỉ chân, ăn một chút gì nhé. Được không?
Ngọc Hoàn thở dài sâu kín, nhận lấy khăn thơm, lau khóe mắt, gật gật đầu.
Đây là một tửu quán rất đơn sơ, một cái lều lộ thiên dựng ở ven đường, trước lều có một cái cột bằng gỗ hòe, trên cột là một mảnh vải tam giác bẩn không chịu nổi đang tung bay, coi như là dấu hiệu của tửu quán. Bên trong chỉ có vài chiếc bàn thấp nhỏ đã bong hết sơn, thô ráp không chịu nổi, cũng chính là một chỗ nghỉ ngơi tạm thời cho dân phu.
Ba người đi vào tửu quán, tiểu nhị kiêm ông chủ của tửu quán là Trương lão hán giật mình kinh hãi. Tửu quán hạ đẳng của lão đã bao giờ được đón khách qúy quần áo hoa lệ phong tư tao nhã như thế này, đa phần là những phu phen, thương lái nhỏ mà thôi. Lão vội vàng tiến lên tiếp đón, cầm chiếc khăn đầy mồ hôi trong tay ra sức lau hết các ngóc ngách của mấy cái bàn, cái ghế trong quán, mời bốn người ngồi xuống.
Tú Nhi là hạ nhân, làm sao dám ngồi, chỉ đứng ở sau lưng Ngọc Hoàn. Lệnh Hồ Xung Vũ mặc dù không phải là hạ nhân của Tiêu gia, xuất hành lần này đi theo Tiêu Duệ với danh nghĩa “bằng hữu” kiêm “bảo tiêu”, nhưng dọc theo đường đi, lúc nào hắn cũng tự cho mình là hạ nhân, khiến Tiêu Duệ nhiều lúc cũng phải phát bực. Lúc này, Lệnh Hồ đại hiệp lại im lặng đứng ở phía sau lưng khiến Tiêu Duệ không khỏi cười khổ:
- Lệnh Hồ huynh, ngồi xuống uống một chút rượu, ăn chút gì đó đi! Ngươi còn đứng ở đó nữa, Tiêu Duệ làm sao có thể cứ đứng tiếp rượu ngươi mãi được?
Lệnh Hồ Xung Vũ do dự một chút, ngẩng đầu thấy ánh mắt sáng ngời trong trẻo của Tiêu Duệ, liền chắp tay thi lễ, im lặng ngồi bên dưới tay Tiêu Duệ.
Tú Nhi kính cẩn đứng ở một bên, nói với Trương lão hán:
- Lão tiểu nhị, có cái gì tốt thì mang cho thiếu gia và tiểu thư của ta ăn đi.
Đứng trước mặt thiếu nữ xinh tươi hiếm có, Trương lão hán nuốt một ngụm nước miếng, cất giọng khàn đục đặc sệt chất Thục:
- Bốn vị khách quý, tiểu đ**m chỉ có bánh bao thường và bánh bao chiên dầu, không biết quý khách... ...
Tú Nhi nhíu nhíu mày:
- Cũng được, mang ra một ít. À, có rượu không?
Trương lão hán xấu hổ xoa xoa bàn tay hơi dơ bẩn của mình, đang định nói gì, lại nghe Tiêu Duệ chỉ vào mấy cái án trên tường, nhẹ nhàng hỏi:
- Đó có phải rượu không?
- Đúng, đúng, hồi bẩm thiếu gia, đó là tạp lương xuân tửu (rượu hoa màu) của bản địa, chỉ có điều vị rượu không đủ, th* t*c không chịu nổi, chỉ sợ quý khách không uống được thôi.
Trương lão hán vội vã cười giải thích.
- Tạp lương xuân tửu?
Tiêu Duệ cảm thấy tò mò, thấy ở bàn bên cạnh có bốn người phu, mỗi người ngậm một chiếc ống trúc nhỏ c*m v** vò rượu, vừa cười đùa th* t*c, vừa cúi người hút, lại càng thêm kỳ quái:
- Uống rượu không cần chén, ngược lại dùng ống trúc, như vậy quả thật là chuyện rất mới lạ… Được, xuân tửu như vậy, mang cho chúng ta một vò.
Đưa vò rượu tới xong, Trương lão hán lại bưng tới một cái đĩa đen xì đựng bánh. Thấy trên bánh rất bản, Tiêu Duệ cảm thấy hơn buồn nôn, căn bản không muốn động vào chút nào, nhưng thiếu nữ Ngọc Hoàn lại không thèm quan tâm, cầm lấy một chiếc, chậm rãi cho vào miệng nhẹ nhàng nhai, trên mặt thậm chí còn hiện lên vẻ say mê.
Tiêu Duệ và Lệnh Hồ Xung Vũ bắt chước động tác của mấy người kia, cũng cúi đầu ngậm lấy ống trúc, cẩn thận hút một ngụm. Vừa vào miệng, cảm giác hơi chua, đắng, mùi như có như không, mà vị rượu lại cực nhạt gần như có thể không tính đến. Tiêu Duệ nhướn mày, trong lòng khẳng định: Đây chắc chắn là do nhiều loại lương thực hỗn tạp ủ cùng một chỗ, bởi vì phối hợp không tốt nên không tạo ra được mùi thơm của lương thực, ngực lại chính vì trộn lẫn lung tung nên hương vị cực kỳ tồi. Mà mùi chua và đắng hiển nhiên là do loại rượu này được bảo quản không tốt, chỉ vài ngày đã biến chất.
Thấy Tiêu Duệ chỉ một ngụm đã buống ống trúc, Trương lão hán cười ha hả:
- Rượu th* t*c, quý khách uống không quen cũng là lẽ thường.
- Lão cha, tại hạ thật sự cảm thấy tò mò, các ngươi vì sao lại dùng nhiều loại lương thực tạp nham như vậy để ủ rượu chứ? Như vậy vừa lãng phí lương thực, vừa không làm được ra loại rượu gì ngon lành cả, sao phải khổ như vậy?
Tiêu Duệ mỉm cười hiền lành, vẫy tay với Trương lão hán
- Quý khách có điều không biết.
Trương lão hán tuy rằng chưa quen biết, nhưng dù sao cũng đã mở tửu quán, công phu quan sát và công phu đầu môi tấc lưỡi đều rất cao thâm, thấy quý nhân hỏi, vội vã tới gần giải thích:
- Quý khách có điều không biết. Đây là hoa màu mà dân chúng Thục châu chúng ta ăn từ đầu năm còn thừa, trộn lẫn vào với nhau, ủ thành thanh tửu này để chuẩn bị qua xuân thì uống. Các ủ đơn giản, thô lâu, bình thường thì các lão gia trong thành cũng không uống loại rượu này.
Tiêu Duệ a một tiếng, lại không phát hiện trên gương mặt già nua đầy nếp nhăn của Trương lão hán không ngờ lại ửng đỏ. Trương lão hán cũng không nói thật, loại tạp lương xuân tửu này đích thật là dùng hoa màu còn thừa của thôn dân Thục châu ủ, nhưng không nhất định phải là “đầu năm”, mà là loại hoa màu đã tồn trữ không biết bao nhiêu năm đã sắp mốc meo biến chất. Tất cả các hoa màu và gạo thừa được trộn vào nhau, cho vào trong một cái nồi đất nấu lên, để nguội, sau đó cho men rượu thô vào quấy, rồi đậy kín lại, dùng bùn đất bịt kín, dùng cỏ khô bao trùm lên, để cho lên men, khoảng mười ngày là thành.
Đại Đường Tửu Đồ
Tác giả: Cách Ngư
350 chương | 1,225 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Hồng nhan nhất trịch
Chương Quyển 1 - 2: Văn Hương thức tửu (1)
Chương Quyển 1 - 3: Văn Hương thức tửu (2)
Chương Quyển 1 - 4: Văn Hương thức tửu (3)
Chương Quyển 1 - 5: Dương gia hữu nữ
Chương Quyển 1 - 6: Ly khai Lưu phủ
Chương Quyển 1 - 7: Tỷ phu nhất gia
Chương Quyển 1 - 8: Cải tiến cổ phương.
Chương Quyển 1 - 9: Cuồng trương can cân (1)
Chương Quyển 1 - 10: Cuồng trương can cân (2)
Chương Quyển 1 - 11: Cuồng trương can cân (3)
Chương Quyển 1 - 12: Giáo tửu yến (1)
Chương Quyển 1 - 13: Giáo tửu yến (2)
Chương Quyển 1 - 14: Giáo tửu yến (3)
Chương Quyển 1 - 15: Lệnh hồ xung vũ
Chương Quyển 1 - 16: Thanh niên hắc y
Chương Quyển 1 - 17: Thiếu nữ cương liệt
Chương Quyển 1 - 18: Bắt tay làm rượu
Chương Quyển 1 - 19: Thanh hương ngọc dịch
Chương Quyển 1 - 20: Tửu lệnh Lý Đỗ
Chương Quyển 1 - 21: Ẩm trung tam tiên ca (1)
Chương Quyển 1 - 22: Ẩm trung tam tiên ca (2)
Chương Quyển 1 - 23: Ẩm trung tam tiên ca (3)
Chương Quyển 1 - 24: Thiếu niên tửu khách (1)
Chương Quyển 1 - 25: Thiếu niên tửu khách (2)
Chương Quyển 1 - 26: Dương gia tham bệnh
Chương Quyển 1 - 27: Người Lưu phủ tới
Chương Quyển 1 - 28: Nhà cũ Tiêu gia
Chương Quyển 1 - 29: Nạp chinh thái lễ
Chương Quyển 1 - 30: Phong thấp dược tửu (1)
Chương Quyển 1 - 31: Phong thấp dược tửu (2)
Chương Quyển 1 - 32: Túy giải đàm tình - Cua rượu tâm tình (1)
Chương Quyển 1 - 33: Túy giải đàm tình - Cua rượu tâm tình (2)
Chương Quyển 1 - 34: Gia chủ Ngụy gia
Chương Quyển 1 - 35: Thị nữ Tú Nhi (1)
Chương Quyển 1 - 36: Thị nữ Tú Nhi (2)
Chương Quyển 1 - 37: Tửu phường Ngụy gia
Chương Quyển 1 - 38: Tiệc rượu trung thu (1)
Chương Quyển 1 - 39: Tiệc rượu trung thu (2)
Chương Quyển 1 - 40: Tiệc rượu trung thu (3)
Chương Quyển 1 - 41: Tiệc rượu trung thu (4)
Chương Quyển 1 - 42: Lộ ngộ cựu nhân
Chương Quyển 1 - 43: Trong Phượng Minh lâu
Chương Quyển 1 - 44: Lý Nhị buồn bực
Chương Quyển 1 - 45: Thiếu niên Lý Kỳ
Chương Quyển 1 - 46: Tôn Đức tới chơi
Chương Quyển 1 - 47: Lạc Dương cựu cung
Chương Quyển 1 - 48: Truyền tin
Chương Quyển 1 - 49: Rút củi dưới đáy nồi
Chương Quyển 1 - 50: Đêm thượng nguyên (1)
Chương Quyển 1 - 51: Đêm thượng nguyên (2)
Chương Quyển 1 - 52: Bỏ thi vào Thục
Chương Quyển 1 - 53: Rời khỏi Lạc Dương
Chương Quyển 1 - 54: Tạp lương xuân tửu
Chương Quyển 1 - 55: Dương gia kham khổ
Chương Quyển 1 - 56: Bệnh của Dương mẫu
Chương Quyển 1 - 57: Dương tam tỷ
Chương Quyển 1 - 58: Đêm đó
Chương Quyển 1 - 59: Dương Chiêu vô lại
Chương Quyển 1 - 60: Dương thị tộc nhân
Chương Quyển 1 - 61: Dương Quát kỳ thân
Chương Quyển 1 - 62: Nhân tuyển khảo sát
Chương Quyển 1 - 63: Ngũ lương ngọc dịch (1)
Chương Quyển 1 - 64: Ngũ lương ngọc dịch (2)
Chương Quyển 1 - 65: Ngũ lương ngọc dịch (3)
Chương Quyển 1 - 66: Ngũ lương ngọc dịch (4)
Chương Quyển 1 - 67: Ngũ lương ngọc dịch (5)
Chương Quyển 1 - 68: Gia Cát gia tộc
Chương Quyển 1 - 69: Tỷ muội
Chương Quyển 1 - 70: Hoa lộ quỳnh tương
Chương Quyển 1 - 71: Cuồng mãng chi tai (1)
Chương Quyển 1 - 72: Cuồng mãng chi tai (2)
Chương Quyển 1 - 73: Cuồng mãng chi tai (3)
Chương Quyển 1 - 74: Cuồng mãng chi tai (4)
Chương Quyển 1 - 75: Hữu cố nhân lai
Chương Quyển 1 - 76: Hạ thọ dương danh (1)
Chương Quyển 1 - 77: Hạ thọ dương danh (2)
Chương Quyển 1 - 78: Hạ thọ dương danh (3)
Chương Quyển 1 - 79: Hạ thọ dương danh (4)
Chương Quyển 1 - 80: Hạ thọ dương danh (5)
Chương Quyển 1 - 81: Hạ thọ dương danh (6)
Chương Quyển 1 - 82: Tiên Vu tới thăm
Chương Quyển 1 - 83: cừu liên nhi
Chương Quyển 1 - 84: Hợp tác với ai
Chương Quyển 1 - 85: Thanh tâm đường
Chương Quyển 1 - 86: Thanh tâm đường
Chương Quyển 1 - 87: Gia Cát quý phủ
Chương Quyển 1 - 88: Việc dương chiêu
Chương Quyển 1 - 89: Thương khách phổ thiên
Chương Quyển 1 - 90: Rượu thiên Đao Tử
Chương Quyển 1 - 91: Trên hỉ yến
Chương Quyển 1 - 92: Lệnh hồ tiểu bạch
Chương Quyển 1 - 93: Rời khỏi Ích Châu
Chương Quyển 1 - 94: Người từ Trường An tới
Chương Quyển 1 - 95: Trong cung truyền gọi
Chương Quyển 1 - 96: Trường An thành ngoại
Chương Quyển 1 - 97: Trong phủ Trịnh Vương
Chương Quyển 1 - 98: Ca vũ vấn tình
Chương Quyển 1 - 99: Nhân hoan chi tai
Chương Quyển 1 - 100: Trịnh gia nghiệt tử
Chương Quyển 1 - 101: Điệu múa đẹp nơi u cốc (1)
Chương Quyển 1 - 102: Điệu múa đẹp nơi u cốc (2)
Chương Quyển 1 - 103: Điệu múa đẹp nơi u cốc (3)
Chương Quyển 1 - 104: Bài hát tuyệt vời đêm thu
Chương Quyển 1 - 105: Yên La kim bài
Chương Quyển 1 - 106: Cô gái tiết liệt Á Liên
Chương Quyển 1 - 107: Thái Căn đàm ký
Chương Quyển 1 - 108: Gặp lý lâm phủ
Chương Quyển 1 - 109: Phòng ngủ Ngọc Chân
Chương Quyển 1 - 110: Lời giáo huấn của Ngọc Chân
Chương Quyển 1 - 111: Bí mật của Lệnh Hồ
Chương Quyển 1 - 112: Gặp chuyện ở Chung Nam
Chương Quyển 1 - 113: Độc thủ là ai
Chương Quyển 1 - 114: Yết kiến Võ Huệ Phi trong thọ yến
Chương Quyển 1 - 115: Ca lệnh trên thọ yến của Võ Huệ Phi
Chương Quyển 1 - 116: Hiến rượu trên thọ yến Võ Huệ Phi
Chương Quyển 1 - 117: Ngự phong trên thọ yến Võ Huệ Phi
Chương Quyển 1 - 118: Bắt đầu phong lưu trên hội đèn lồng
Chương Quyển 1 - 119: Tết Nguyên Tiêu phong lưu trong ngự thư phòng
Chương Quyển 1 - 120: Ngươi đó là Tiêu Duệ giả kia?
Chương Quyển 1 - 121: Thọ Vương đến nhà
Chương Quyển 1 - 122: Tâm tư của Lý Anh
Chương Quyển 1 - 123: Sóng gió kỳ thi mùa xuân (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Sóng gió kỳ thi mùa xuân (trung)
Chương Quyển 1 - 125: Sóng gió kỳ thi mùa xuân (hạ)
Chương Quyển 1 - 126: Lòng của Ngọc Chân
Chương Quyển 1 - 127: Bữa tiệc dục vọng
Chương Quyển 1 - 128: Mộng ảo Đại Đường
Chương Quyển 1 - 129: Bàn về Lý Lâm Phủ
Chương Quyển 1 - 130: Thả Ca Thư Hàn
Chương Quyển 3 - 131: Mở đầu sắc dục trong cung
Chương Quyển 3 - 132: Bừng phát sắc dục trong cung
Chương Quyển 3 - 133: Sát khí sắc dục trong cung
Chương Quyển 3 - 134: Dẫn quân bình định
Chương Quyển 3 - 135: Kim bài Trạng Nguyên công ngăn cơn sóng dữ
Chương Quyển 3 - 136: Thưởng hôn
Chương Quyển 3 - 137: Kháng hôn
Chương Quyển 3 - 138: Hỏi thế gian tình là gì
Chương Quyển 3 - 139: Vạn người đẹp
Chương Quyển 3 - 140: Cảnh xuân chợt lộ
Chương Quyển 3 - 141: Ngọc Hoàn vào kinh
Chương Quyển 3 - 142: Tiêu gia giấu kiều
Chương Quyển 3 - 143: Dương Hồi say rượu
Chương Quyển 3 - 144: Thảm án Đoan Ngọ
Chương Quyển 3 - 145: Ai là hung thủ
Chương Quyển 3 - 146: Đêm đại hôn
Chương Quyển 3 - 147: Du long diễn phượng
Chương Quyển 3 - 148: Thiên địa âm dương giao hoan đại nhạc phú
Chương Quyển 3 - 149-1: Phụng chỉ khâm sai
Chương Quyển 3 - 150: Xuân mộng không vết
Chương Quyển 3 - 151: Ảnh Tử và mật chỉ (thượng)
Chương Quyển 3 - 152: Ảnh Tử và mật chỉ (hạ)
Chương Quyển 4 - 153: A Đại
Chương Quyển 4 - 154: Ngắm chân thành đông nam
Chương Quyển 4 - 155: Một khúc phượng cầu hoàng
Chương Quyển 4 - 156: Gian tình và cụt tay
Chương Quyển 4 - 157: Người Bặc làm rượu
Chương Quyển 4 - 158: Lửa hừng hực, thiêu đốt đi
Chương Quyển 4 - 159: Một điểm hồng giữa vạn bụi đen
Chương Quyển 4 - 160: Máu trại Bặc
Chương Quyển 4 - 161: Uy danh hiển hách - lửa mạnh đốt thành
Chương Quyển 4 - 162: Uy danh hiển hách – phong vân tế hội
Chương Quyển 4 - 163: Uy danh hiển hách – giết cha
Chương Quyển 4 - 164: Uy danh hiển hách – nữ vương
Chương Quyển 4 - 165: Vua rượu Kiềm Đông – đuổi giết
Chương Quyển 4 - 166: Vua rượu Kiềm Đông – Tà dương màu máu
Chương Quyển 4 - 167: Định Nam Chiếu - Thư sinh khí phách chỉ trích
Chương Quyển 4 - 168: Định Nam Chiếu - Thư sinh khí phách chỉ trích (2)
Chương Quyển 4 - 169: Định Nam Chiếu - Thư sinh khí phách chỉ trích (3)
Chương Quyển 4 - 170: Bơi giữa dòng nguy ngập định Nam Chiếu (1)
Chương Quyển 4 - 171: Bơi giữa dòng nguy ngập định Nam Chiếu (2)
Chương Quyển 4 - 172: Bơi giữa dòng nguy ngập định Nam Chiếu (3)
Chương Quyển 4 - 173: Định Nam Chiếu
Chương Quyển 4 - 174: Hôn sự của Lệnh Hồ Xung Vũ
Chương Quyển 4 - 175: Một ngày ba thánh chỉ
Chương Quyển 4 - 176: Chín đại Tiết độ sứ tụ họp kinh đô
Chương Quyển 4 - 177: Đường về đầy gió tuyết, An Lộc Sơn tới chơi
Chương Quyển 4 - 178: Lại vào Trường An phong ba nổi
Chương Quyển 4 - 179: Đình biện
Chương Quyển 4 - 180: An Lộc Sơn cầu hôn
Chương Quyển 4 - 181: Ba lần thăm Tiêu phủ
Chương Quyển 4 - 182: Gặp chuyện
Chương Quyển 4 - 183: Cầu thân
Chương Quyển 4 - 184: Lòng thương cha mẹ bằng thiên hạ
Chương Quyển 4 - 185: Sự kiện trần trụi
Chương Quyển 4 - 186: Tam ty hội thẩm
Chương Quyển 4 - 187: Hành động
Chương Quyển 4 - 188: Dự tiệc
Chương Quyển 4 - 189: Tửu đồ cất cao giọng hát
Chương Quyển 4 - 190: Lựa chọn
Chương Quyển 4 - 191: Thôi Hoán nháo hôn
Chương Quyển 4 - 192: Trước vào động phòng rồi nói sau
Chương Quyển 4 - 193: Nhận lệnh vào cung
Chương Quyển 4 - 194: Trình diễn trò hay
Chương Quyển 4 - 195: Phạt roi Thôi Hoán
Chương Quyển 4 - 196: An Lộc Sơn hiến vũ
Chương Quyển 4 - 197: Yến tiệc tết Nguyên Tiêu – rượu tiên trong họa
Chương Quyển 4 - 198: Tiệc rượu tết Nguyên Tiêu – vượt lửa qua sông
Chương Quyển 4 - 199: Người chủ trì tứ di yến
Chương Quyển 4 - 200: Quan hệ giữa Lệnh Hồ phu nhân và Lý Lâm Phủ
Chương Quyển 4 - 201: Thân thế mẹ con Lệnh Hồ
Chương Quyển 4 - 202: Tru sát sứ giả Thổ Phiên
Chương Quyển 4 - 203: Ni Đà La
Chương Quyển 4 - 204: Kẻ phụ lòng Liễu Mộng Nghiên
Chương Quyển 4 - 205: Ai muốn làm phò mã?
Chương Quyển 4 - 206: Câu chuyện thích sạch sẽ
Chương Quyển 5 - 207: Đối chất
Chương Quyển 5 - 208: Tuyệt tình ngâm
Chương Quyển 5 - 209: Bốn thứ không thể “dựa vào”
Chương Quyển 5 - 210: Trở mặt thành thù
Chương Quyển 5 - 211: Lý Lâm Phủ hộc máu
Chương Quyển 5 - 212: Lệnh cấm rượu
Chương Quyển 5 - 213: Năm vạn quán mua cái gì
Chương Quyển 5 - 214: Cho Thiêu Đao Tử Lý gia một chút lửa
Chương Quyển 5 - 215: Giao phong trong quân
Chương Quyển 5 - 216: Binh biến
Chương Quyển 5 - 217: Ông hầm ông hừ
Chương Quyển 5 - 218: Thạch Bảo thành
Chương Quyển 5 - 219: Quỳ lạy, tế văn
Chương Quyển 5 - 220: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 5 - 221: Con đường sống
Chương Quyển 5 - 222: Bắt sống Thổ Phiên Vương
Chương Quyển 5 - 223: Mưu đồ bí mật, hợp tác
Chương Quyển 5 - 224: Lòng Khánh Vương, người qua đường đều biết
Chương Quyển 5 - 225: Vui mừng không ngờ
Chương Quyển 5 - 226: Vị Tiêu phu nhân nào?
Chương Quyển 5 - 227: Uy danh, chấn động
Chương Quyển 5 - 228: Đông Cung chọn người
Chương Quyển 5 - 229: Vui mừng đến từ đâu
Chương Quyển 5 - 230: Gặp gỡ ở trúc lâu
Chương Quyển 5 - 231: Hương phấn xử nữ
Chương Quyển 5 - 232: Một tiếng vang thật lớn trên trời, Tiêu Duệ hoành tráng lên sân khấu
Chương Quyển 5 - 233: Giao phong trên điện
Chương Quyển 5 - 234: Tình yêu không lời
Chương Quyển 5 - 235: Chính thức quyết liệt
Chương Quyển 5 - 236: Hôn lễ long trọng không tiền khoáng hậu
Chương Quyển 5 - 237: Lưu U Cầu vào tù
Chương Quyển 5 - 238: Gặp lại Lưu Nhạn Dung
Chương Quyển 5 - 239: Trong ngục
Chương Quyển 5 - 240: Nghiệt tình tuyệt luyến của Lý Long Cơ
Chương Quyển 5 - 241: Bùi Khoan xin từ chức
Chương Quyển 5 - 242: Thái tử lên đài, Tiêu Duệ diễn hí khúc
Chương Quyển 5 - 243: Di dân
Chương Quyển 5 - 244: Bộ mặt khác của Tiêu Duệ (thượng)
Chương Quyển 5 - 245: Bộ mặt khác của Tiêu Duệ (hạ)
Chương Quyển 5 - 246: Được thái tử cúi đầu
Chương Quyển 5 - 247: Nha binh vây phủ
Chương Quyển 5 - 248: Tiêu Duệ giết người rồi!
Chương Quyển 5 - 249: Ta rất hiếu sắc sao?
Chương Quyển 5 - 250: Sổ con của An Lộc Sơn
Chương Quyển 5 - 251: Uy hiếp của Dương Lăng
Chương Quyển 5 - 252: Rượu thuốc – mát xa
Chương Quyển 5 - 253: Thân thế và thù hận của cô gái Hề
Chương Quyển 5 - 254: Trong phòng
Chương Quyển 5 - 255: Đương Quy trà lâu
Chương Quyển 5 - 256: Trương Võ Dương
Chương Quyển 5 - 257: Vạch tội Vương Trung Tự
Chương Quyển 5 - 258: Có sữa chính là mẹ
Chương Quyển 5 - 259: Công đường
Chương Quyển 5 - 260: Võ Huệ Phi thăm bệnh
Chương Quyển 5 - 261: Dương Nguyên Tự vào cung
Chương Quyển 5 - 262: An Lộc Sơn chạy thoát?
Chương Quyển 5 - 263: Bắt sống An Lộc Sơn
Chương Quyển 5 - 264: Kết cục của An Lộc Sơn
Chương Quyển 5 - 265: Hề nữ gặp hoàng đế
Chương Quyển 5 - 266: Dữ tợn
Chương Quyển 5 - 267: Lý Đằng Không bắt kẻ thông dâm
Chương Quyển 5 - 268: Gió thu ngàn dặm phù dung múa (một)
Chương Quyển 5 - 269: Gió thu ngàn dặm phù dung múa (hai)
Chương Quyển 5 - 270: Gió thu ngàn dặm phù dung múa (ba)
Chương Quyển 5 - 271-1: Bí mật của Hoàng thất (một)
Chương Quyển 5 - 272: Bức cung & nhắm mắt trầm luân
Chương Quyển 5 - 273: Bức cung & giằng co
Chương Quyển 5 - 274: Bức cung & nguy cơ
Chương Quyển 5 - 275: Bức cung & sắc dụ
Chương Quyển 5 - 276: Bức cung & việc binh đao
Chương Quyển 5 - 277: Bức cung & giết bằng rượu độc
Chương Quyển 5 - 278: Triều hội đêm khuya
Chương Quyển 5 - 279: Quận Vương Tĩnh Nan
Chương Quyển 5 - 280: Trang viên Tiêu gia
Chương Quyển 5 - 281: Một tiếng sấm sét giữa đất bằng
Chương Quyển 5 - 282: Ám chỉ Ca Thư Hàn
Chương Quyển 5 - 283: Đô Tùng Mang Bố Kết tới chơi
Chương Quyển 5 - 284: Lửa giận của Dương Ngọc Hoàn
Chương Quyển 5 - 285: Gia quy
Chương Quyển 5 - 286: Tâm tính Vương Ba
Chương Quyển 5 - 287: Người cầu hôn rất nhiều
Chương Quyển 5 - 288: Triều nghị
Chương Quyển 5 - 289: Trác Mã
Chương Quyển 5 - 290: Dương tam tỷ vào kinh
Chương Quyển 5 - 291: Ngoài mềm trong cứng
Chương Quyển 5 - 292: Đêm đã khuya, tình hay là dục
Chương Quyển 5 - 293: Nghĩa tử của Lý Long Cơ
Chương Quyển 5 - 294: Lý Lâm Phủ ngoại tình
Chương Quyển 6 - 295: Lòng người dễ thay đổi, cuộc đời như trò đùa
Chương Quyển 6 - 296: Lý Lâm Phủ bãi quan
Chương Quyển 6 - 297: Võ Huệ Phi tranh chấp với hoàng đế
Chương Quyển 6 - 298: Âm mưu lớn bằng trời
Chương Quyển 6 - 299: Thành Sa Châu
Chương Quyển 6 - 300: Cường đạo Thổ Phiên tập kích
Chương Quyển 6 - 301: Khoản tiền ước lệ lui tặc
Chương Quyển 6 - 302: Dương Lăng tới phía tây
Chương Quyển 6 - 303: Tâm tư của Dương Lăng
Chương Quyển 6 - 304: Tới Quy Tư nhậm chức
Chương Quyển 6 - 305: Lập uy Tây Vực - Tru sát Phu Mông Lăng
Chương Quyển 6 - 306: Lập uy Tây Vực - Pháo nã Yên Kỳ
Chương Quyển 6 - 307: An Tây Thiết vệ quân và con trai Lý Nghi
Chương Quyển 6 - 308: Thưởng tên
Chương Quyển 6 - 309: Hôn sự của Trương Võ Dương
Chương Quyển 6 - 310: Khâm sai, giám quân sứ
Chương Quyển 6 - 311: Phong Thường Thanh - Mao Toại tự đề cử mình
Chương Quyển 6 - 312: Quân tiên phong hướng về phía tây
Chương Quyển 6 - 313: Gió giật Đặc Lặc Mãn Xuyên
Chương Quyển 6 - 314: Giết ngựa
Chương Quyển 6 - 315: Chiến! Liên Vân Bảo
Chương Quyển 6 - 316: Vương Phi Tiểu Bột Luật xinh đẹp
Chương Quyển 6 - 317: Âm mưu hay là mưu sát
Chương Quyển 6 - 318: Thành Tân Đường
Chương Quyển 6 - 319: Mượn đường Thổ Phiên
Chương Quyển 6 - 320: Nguyên Châu phá, Trường An loạn
Chương Quyển 6 - 321: Gương vỡ khó lành (một)
Chương Quyển 6 - 322: Gương vỡ khó lành (hai)
Chương Quyển 6 - 323: Gương vỡ khó lành (ba)
Chương Quyển 6 - 324: Gương vỡ khó lành (bốn)
Chương Quyển 6 - 325: Gương vỡ khó lành (năm)
Chương Quyển 6 - 326: Gương vỡ khó lành (sáu)
Chương Quyển 6 - 327: Trở về đế đô Trường An (một)
Chương Quyển 6 - 328: Trở về đế đô Trường An (hai)
Chương Quyển 6 - 329: Trở về đế đô Trường An (ba)
Chương Quyển 6 - 330: Y cư miểu miểu chung thành tuyệt hưởng (một)
Chương Quyển 6 - 331: Y cư miểu miểu chung thành tuyệt hưởng (2).
Chương Quyển 6 - 332: Y cư miểu miểu chung thành tuyệt hưởng (3)
Chương Quyển 6 - 333: Y cư miểu miểu chung thành tuyệt hưởng (4)
Chương Quyển 6 - 334: Y cư miểu miểu chung thành tuyệt hưởng (5)
Chương Quyển 6 - 335: Y cư miểu miểu chung thành tuyệt hưởng (6)
Chương Quyển 6 - 336: Tiêu Duệ tân chính (1)
Chương Quyển 6 - 337: Tiêu Duệ tân chính (2)
Chương Quyển 6 - 338: Tiêu Duệ tân chính (3)
Chương Quyển 6 - 339: Tiêu Duệ tân chính (4)
Chương Quyển 6 - 340: Tiêu Duệ tân chính (5)
Chương Quyển 6 - 341: Bí mật của Ảnh Tử và Hồng Môn yến (1)
Chương Quyển 6 - 342: Bí mật của Ảnh Tử và Hồng Môn yến (2)
Chương Quyển 6 - 343: Lý Long Cơ và Dương Ngọc Hoàn gặp mặt (1)
Chương Quyển 6 - 344: Lý Long Cơ và Dương Ngọc Hoàn gặp mặt (2)
Chương Quyển 6 - 345: Lý Long Cơ và Dương Ngọc Hoàn gặp mặt (3)
Chương Quyển 6 - 346: Lý Long Cơ và Dương Ngọc Hoàn gặp mặt (4)
Chương Quyển 6 - 347: Ta đâu có thể là loại người vô tích sự
Chương Quyển 6 - 348: Tiêu Nguyệt có tin vui!?
Chương Quyển 6 - 349: Chủ nhân mới của Yên La cốc
Chương Quyển 6 - 350: Chuyện cũ & Mười năm (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp