Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 24: Là lần đầu tiên
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Mai Thùy Hân mở to đôi mắt đỏ hoe đang đau xót vì dòng nước mắt tuôn ra không ngừng mà nhìn Trịnh Thiên Ngọc.
Nhìn thấy nỗi đau khổ khó che giấu trong đôi mắt cùng sắc mặt tái nhợt của cô, trong chốc lát Trịnh Thiên Ngọc hiểu rằng.
Trong trái tim của Mai Thùy Hân đã có hình bóng của một người đàn ông khác.
Một cơn thịnh nộ lan tỏa khắp cơ thể của Trịnh Thiên Ngọc. Hắn tuyệt đối không cho phép người phụ nữ của hắn nghĩ đến người đàn ông khác.
Chết tiệt, gã đàn ông kia rốt cuộc là ai?
Ánh mắt của Trịnh Thiên Ngọc ngập tràn lửa hận, con ngươi vằn vện từng tơ máu đỏ ngầu. Mai Thùy Hân, cô là người phụ nữ của tôi, tôi không cho phép cô nghĩ đến người đàn ông khác. Tôi không cho phép!
Đôi môi nóng bỏng của hắn đột nhiên trở nên lạnh buốt. Trịnh Thiên Ngọc mang theo sự tức giận của mình, lướt đôi môi lạnh lẽo một cách thô bạo trên nước da của Mai Thùy Hân.
Mai Thùy Hân theo bản năng muốn phản kháng nhưng hai tay cô lại bị bàn tay to lớn của Trịnh Thiên Ngọc siết lại, giữ chặt ở phía trên đỉnh đầu, cả người cô bị đè ép phía trên cây dương cầm to lớn!
Trong bóng tối của sự hỗn loạn, Mai Thùy Hân nhắm nghiền mắt cam chịu số phận. Đau quá! Sự đau đớn dữ dội khiến cả người Mai Thùy Hân run lên bần bật.
Ký ức đau khổ của cái đêm trong câu lạc bộ T.S mấy ngày trước đang quét qua tâm trí cô!
Cách hắn chiếm đoạt cơ thể cô khiến cho cơn ác mộng một lần nữa quấy nhiễu tâm trí cô. Nước mắt của Mai Thùy Hân lại tiếp tục lăn dài.
Người đàn ông đang đè lên người cô đột nhiên ngừng động tác, hung hăng nắm lấy tóc Mai Thùy Hân, đôi mắt hung dữ trừng lên nhìn cô: “Nói! Cho ai rồi?”
Mai Thùy Hân chịu đau ngước mắt lên, khuôn mặt nhỏ trắng ngần giờ đã đỏ ửng cả rồi: “Anh đang nói cái gì vậy?”
Đôi mắt hung dữ của người đàn ông càng tích tụ thêm sự phẫn nộ bên trong. Bàn tay của hắn siết chặt cằm cô: “Cô đừng nói với tôi, đây là lần đầu của cô!”
Mai Thùy Hân im lặng. Đây quả thực không phải lần đầu của cô. Lần đầu của cô trong một đêm kỳ lạ đã bị một gã đàn ông thần bí điên cuồng cướp mất rồi.
Sự im lặng của Mai Thùy Hân càng chứng tỏ rằng suy đoán của Trịnh Thiên Ngọc là chính xác.
Dường như lúc này hắn có nghe thấy cô gọi “anh” gì đó, gã này chắc là tên đã lấy đi lần đầu rồi. Đột nhiên Trịnh Thiên Ngọc cảm thấy đâu đó trong trái tim hắn vô cùng chua xót, tay hắn lại càng siết mạnh hơn!
Mai Thùy Hân cố gắng cắn chặt lấy môi mình như thể đó là nơi duy nhất có thể tiếp cho cô sức lực lúc này.
Theo sự lên xuống nhịp nhàng của cơ thể, chiếc dương cầm cũng bị đè ép ra những âm thanh hỗn loạn. Những tiếng đàn va đập vào nhau tạo thành thứ tạp âm rối rắm, lúc thì sắc sảo chói tai, khi lại trầm thấp u buồn, từng đợt từng đợt một nện vào trái tim của cô.
Cô, cuối cùng lại trở thành một người con gái đê hèn tự bán đứng chính bản thân mình. Cô đã làm cái việc mà bản thân khinh thường nhất, kinh tởm nhất!
Mai Thùy Hân cố gắng không để ý đến cơn đau như kim châm trên cơ thể. Nếu cô đã chọn lựa việc này thì đừng có hối hận.
Đây là hiện thực của thế giới này, làm gì có bán thuốc hối hận cơ chứ!
Chỉ là nụ cười rạng rỡ của Trần Hoàng Kiên năm đó dưới gốc cây anh đào cứ hiện lên trong tâm trí cô.
Mang theo một nụ cười ấm áp như nắng xuân rực rỡ luôn soi chiếu trái tim này.
Dù cho cô có mặc đồng phục của nhân viên phục vụ, bị làm khó dễ hay bị chà đạp cũng không hề gì. Ngay cả khi quần quật làm thêm ba công việc đến đau lưng mỏi khớp cũng không có gì đáng sợ. Chỉ cần nghĩ đến nụ cười ấy là cô cảm thấy tất cả những khổ cực kia đều ẩn chứa chút ngọt ngào.
Nhưng lúc này, cô đã không còn tư cách nhớ đến nụ cười ấy nữa. Bước đi này chính là rơi xuống địa ngục, là vực thẳm muôn đời muôn kiếp không trở lại.
Từ nay về sau, cô không còn cách nào quay đầu, vĩnh viễn không thể quay đầu được nữa.
Anh Hoàng, em xin lỗi…
Nhìn thấy nỗi đau khổ khó che giấu trong đôi mắt cùng sắc mặt tái nhợt của cô, trong chốc lát Trịnh Thiên Ngọc hiểu rằng.
Trong trái tim của Mai Thùy Hân đã có hình bóng của một người đàn ông khác.
Một cơn thịnh nộ lan tỏa khắp cơ thể của Trịnh Thiên Ngọc. Hắn tuyệt đối không cho phép người phụ nữ của hắn nghĩ đến người đàn ông khác.
Chết tiệt, gã đàn ông kia rốt cuộc là ai?
Ánh mắt của Trịnh Thiên Ngọc ngập tràn lửa hận, con ngươi vằn vện từng tơ máu đỏ ngầu. Mai Thùy Hân, cô là người phụ nữ của tôi, tôi không cho phép cô nghĩ đến người đàn ông khác. Tôi không cho phép!
Đôi môi nóng bỏng của hắn đột nhiên trở nên lạnh buốt. Trịnh Thiên Ngọc mang theo sự tức giận của mình, lướt đôi môi lạnh lẽo một cách thô bạo trên nước da của Mai Thùy Hân.
Mai Thùy Hân theo bản năng muốn phản kháng nhưng hai tay cô lại bị bàn tay to lớn của Trịnh Thiên Ngọc siết lại, giữ chặt ở phía trên đỉnh đầu, cả người cô bị đè ép phía trên cây dương cầm to lớn!
Trong bóng tối của sự hỗn loạn, Mai Thùy Hân nhắm nghiền mắt cam chịu số phận. Đau quá! Sự đau đớn dữ dội khiến cả người Mai Thùy Hân run lên bần bật.
Ký ức đau khổ của cái đêm trong câu lạc bộ T.S mấy ngày trước đang quét qua tâm trí cô!
Cách hắn chiếm đoạt cơ thể cô khiến cho cơn ác mộng một lần nữa quấy nhiễu tâm trí cô. Nước mắt của Mai Thùy Hân lại tiếp tục lăn dài.
Người đàn ông đang đè lên người cô đột nhiên ngừng động tác, hung hăng nắm lấy tóc Mai Thùy Hân, đôi mắt hung dữ trừng lên nhìn cô: “Nói! Cho ai rồi?”
Mai Thùy Hân chịu đau ngước mắt lên, khuôn mặt nhỏ trắng ngần giờ đã đỏ ửng cả rồi: “Anh đang nói cái gì vậy?”
Đôi mắt hung dữ của người đàn ông càng tích tụ thêm sự phẫn nộ bên trong. Bàn tay của hắn siết chặt cằm cô: “Cô đừng nói với tôi, đây là lần đầu của cô!”
Mai Thùy Hân im lặng. Đây quả thực không phải lần đầu của cô. Lần đầu của cô trong một đêm kỳ lạ đã bị một gã đàn ông thần bí điên cuồng cướp mất rồi.
Sự im lặng của Mai Thùy Hân càng chứng tỏ rằng suy đoán của Trịnh Thiên Ngọc là chính xác.
Dường như lúc này hắn có nghe thấy cô gọi “anh” gì đó, gã này chắc là tên đã lấy đi lần đầu rồi. Đột nhiên Trịnh Thiên Ngọc cảm thấy đâu đó trong trái tim hắn vô cùng chua xót, tay hắn lại càng siết mạnh hơn!
Mai Thùy Hân cố gắng cắn chặt lấy môi mình như thể đó là nơi duy nhất có thể tiếp cho cô sức lực lúc này.
Theo sự lên xuống nhịp nhàng của cơ thể, chiếc dương cầm cũng bị đè ép ra những âm thanh hỗn loạn. Những tiếng đàn va đập vào nhau tạo thành thứ tạp âm rối rắm, lúc thì sắc sảo chói tai, khi lại trầm thấp u buồn, từng đợt từng đợt một nện vào trái tim của cô.
Cô, cuối cùng lại trở thành một người con gái đê hèn tự bán đứng chính bản thân mình. Cô đã làm cái việc mà bản thân khinh thường nhất, kinh tởm nhất!
Mai Thùy Hân cố gắng không để ý đến cơn đau như kim châm trên cơ thể. Nếu cô đã chọn lựa việc này thì đừng có hối hận.
Đây là hiện thực của thế giới này, làm gì có bán thuốc hối hận cơ chứ!
Chỉ là nụ cười rạng rỡ của Trần Hoàng Kiên năm đó dưới gốc cây anh đào cứ hiện lên trong tâm trí cô.
Mang theo một nụ cười ấm áp như nắng xuân rực rỡ luôn soi chiếu trái tim này.
Dù cho cô có mặc đồng phục của nhân viên phục vụ, bị làm khó dễ hay bị chà đạp cũng không hề gì. Ngay cả khi quần quật làm thêm ba công việc đến đau lưng mỏi khớp cũng không có gì đáng sợ. Chỉ cần nghĩ đến nụ cười ấy là cô cảm thấy tất cả những khổ cực kia đều ẩn chứa chút ngọt ngào.
Nhưng lúc này, cô đã không còn tư cách nhớ đến nụ cười ấy nữa. Bước đi này chính là rơi xuống địa ngục, là vực thẳm muôn đời muôn kiếp không trở lại.
Từ nay về sau, cô không còn cách nào quay đầu, vĩnh viễn không thể quay đầu được nữa.
Anh Hoàng, em xin lỗi…
Cưới Trước Yêu Sau
Tác giả: Giản Anh
249 chương | 659 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17: Nhảy dựng lên
Chương 18: Có chút hốt hoảng
Chương 19: Ngây thơ vô tội
Chương 20: Hợp khẩu vị hắn
Chương 21: Lòng bàn tay rịn mồ Hôi
Chương 22: Vị đắng lạ thường
Chương 23: Anh làm gì vậy?
Chương 24: Là lần đầu tiên
Chương 25: Lả lướt đứng dậy
Chương 26: Làm bộ không quen
Chương 27: Có bệnh thì Uống thuốc đi
Chương 28: Không còn gì để nói
Chương 29: Thử thách kiên nhẫn
Chương 30: Là Bán chứ gì?
Chương 31: Mua cái mới
Chương 32: Gặp lại trong hiệu sách
Chương 33: Anh ấy đính hôn rồi
Chương 34: Tâm trạng rất tốt
Chương 35: Ngọt ngào đến vậy
Chương 36: Kiên trì Mỉm cười
Chương 37: Giở trò Quỷ gì Vậy
Chương 38: Hoa lê đẫm nước mưa
Chương 39: Vô cùng xoắn xuýt
Chương 40: Đuổi tận giết tuyệt
Chương 41: Cảm thấy xấu hổ
Chương 42: Đưa cô ta lên lầu đi
Chương 43: Kêu xe cấp cứu
Chương 44: Mang thai 8 tuần
Chương 45: Đi uống hai ly
Chương 46: Bệnh viện thánh an
Chương 47: Em đừng nghĩ nhiều
Chương 48: Ánh mắt của anh ta
Chương 49: Cô nợ tôi
Chương 50: Thật đáng thương
Chương 51: Không nói một lời
Chương 52: Quét dọn một lần nữa
Chương 53: Cố ý giày vò
Chương 54: Không chống đỡ được
Chương 55: Đậu hũ ma bà
Chương 56: Bi thương đến cực điểm
Chương 57: Cho chôn cùng cô
Chương 58: Ghen tuông mãnh liệt
Chương 59: Vết máu đỏ thẫm
Chương 60: Nụ hôn cưng chiều
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66: Giáng một bạt tai thật mạnh
Chương 67: Trốn không thoát
Chương 68: Anh rất nhớ em
Chương 69: Mau về đi
Chương 70: Cảm thấy chua xót
Chương 71: Mở túi ra
Chương 72: Ngông nghênh rời đi
Chương 73: Rừng rực như lửa
Chương 74: Không cần xã giao
Chương 75: Đôi mắt xốn xang
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250: (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp