Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 22: Vị đắng lạ thường
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Mai Thùy Hân muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân cô như bị mọc rễ, lần lữa mãi không nhấc nổi chân lên. Trong đầu cô đang diễn ra một cuộc nội chiến vô cùng kịch liệt.
Nếu như ở lại, có nghĩa là cô sẽ phải chấp nhận toàn bộ những điều kiện vô lý mà gã đàn ông xấu xa b**n th** này đưa ra.
Bỏ chạy? Không, vậy không ổn!
Nếu như bây giờ cô bỏ chạy, ba cô sẽ phải làm như nào? Dì Lâm và chị của cô phải tính sao? Gia đình cô sẽ tan đàn xẻ nghé!
Nghĩ đến đó, Mai Thùy Hân như lấy được sự can đảm.
Cô kiên định quay đầu lại, nở một nụ cười đối mặt với Trịnh Thiên Ngọc.
“Tổng giám đốc Trịnh, nói đi, điều kiện của anh là gì?”
“l*m t*nh nhân của tôi, cho đến khi chơi chán thì thôi.” Đôi mắt của Trịnh Thiên Ngọc vốn dĩ không hướng về phía cô mà thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh, đồ thần kinh!” Mai Thuý Hân quay người định bỏ đi.
“Tìm cho ba cô một bệnh viện tốt nhất với bác sĩ giỏi nhất, bảo đảm ông ấy sẽ khỏe lại.” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên phía sau lưng cô.
Bước chân của Mai Thùy Hân dừng lại, cô có chút do dự…
Đúng ra khi một tên lưu manh mà cô vô cùng chán ghét vô duyên vô cớ lại muốn cô chơi trò tình nhân với hắn, cô nên thẳng tay tặng hắn một phát tát mới phải Ai ngờ lúc này cô lại do dự không quyết…
Những điều kiện mà hắn đưa ra lại quá hấp dẫn. Bệnh tình của ba cô quả thực do không có tiền để chữa trị nên mới không thể dứt điểm. Nếu như có thể tìm được một bệnh viện hạng nhất, có bác sĩ tốt nhất làm phẫu thuật cho ba cô thì ông nhất định sẽ khỏe trở lại.
Nhưng cái giá phải trả cho sự bình phục của ba là cô phải bán tấm thân này!
Tự cô bán mình cho một con thú dữ…
“Nghĩ xong chưa?” Trịnh Thiên Ngọc nhếch mép, nhìn chằm chằm vào tấm lưng cứng ngắc của cô. Phụ nữ cũng chỉ là những món hàng được bày trên kệ mà thôi. Mai Thùy Hân cũng không ngoại lệ.
Trịnh Thiên Ngọc đi qua chỗ cô, bàn tay nóng bỏng của hắn ôm trọn cơ thể mảnh mai ấy từ phía sau. Cảm nhận được sức nóng từ lòng bàn tay hắn, Mai Thùy Hân giật mình.
Mai Thùy Hân nhìn bàn tay nóng bỏng của hắn đang đặt trước người cô mà trong lòng trào lên từ đợt ghê tởm. Cô rất muốn cứ vậy mắng chửi cho đã, nhưng cuối cùng cô không đẩy hắn. Bây giờ đã là bốn giờ năm mươi phút rồi, cô chỉ còn mười phút để suy xét cho kỹ.
Cô còn có lựa chọn nào khác sao?
Ba cô kinh doanh bị phá sản, cô vì tiết kiệm mấy nghìn lẻ mà sau khi tan làm phải đi bộ quãng đường hơn mười trạm xe buýt mới về được đến nhà. Cô đã chẳng còn quyền lựa chọn nữa rồi.
Tôn nghiêm? Trước bệnh tình của người ba đang nằm liệt ở đó thì tôn nghiêm là cái gì? Ông đã từng là một người ba mạnh khỏe, bây giờ chỉ còn một cơ thể yếu đuối nằm trên giường, không thể nói chuyện, không thể cử động, so với người chết thì có khác biệt gì đâu?
Tôn nghiêm? Trước cái xã hội đầy khắc nghiệt này thì nó chẳng đáng một đồng.
Vì để ba có thể bình phục, bán đi cái xác nghèo hèn đã bị vấy bẩn của cô cũng chẳng hề gì!
Sự trong trắng của cô đã bị một người đàn ông không rõ danh tính hung hăng chà đạp đêm hôm đó rồi. Thất thân một lần với thất thân thêm mấy lần thì có khác nhau sao?
Anh Hoàng… Mai Thùy Hân đột nhiên nhớ đến khuôn mặt nho nhã của Trần Hoàng Kiên, trái tim chợt nhói lên đau đớn.
Trần Hoàng Kiên, anh ấy đứng dưới tán cây hoa anh đào tháng năm chờ cô tan học, nụ cười của anh ấm áp hơn gió xuân, anh nói… “Hân à, em mau lớn nhanh, đợi ngày sinh nhật em mười tám tuổi, tôi sẽ đưa em đi ngắm biển.”
Trần Hoàng Kiên, nếu ở ngoài trường có mấy tên du côn động tay động chân với cô, anh sẽ giống như thiên thần đột nhiên xuất hiện, một quyền giải quyết, khiến từ đó về sau không ai dám động đến cô nữa. Anh ấy nho nhã, lịch sự như vậy lại vì bảo vệ cô mà đánh nhau, tình nguyện vì cô mà bị nhà trường ghi lỗi nặng.
Anh Hoàng… Hai mắt của Mai Thùy Hân đột nhiên mờ đi. Những giọt nước mắt dồn nén lâu nay cuối cùng lại tuôn ra vào đúng lúc này. Những giọt nước mắt cứ lã chã rơi xuống vương bên khóe miệng, khiến cô nếm được vị mặn đắng đến lạ thường.
Nếu như ở lại, có nghĩa là cô sẽ phải chấp nhận toàn bộ những điều kiện vô lý mà gã đàn ông xấu xa b**n th** này đưa ra.
Bỏ chạy? Không, vậy không ổn!
Nếu như bây giờ cô bỏ chạy, ba cô sẽ phải làm như nào? Dì Lâm và chị của cô phải tính sao? Gia đình cô sẽ tan đàn xẻ nghé!
Nghĩ đến đó, Mai Thùy Hân như lấy được sự can đảm.
Cô kiên định quay đầu lại, nở một nụ cười đối mặt với Trịnh Thiên Ngọc.
“Tổng giám đốc Trịnh, nói đi, điều kiện của anh là gì?”
“l*m t*nh nhân của tôi, cho đến khi chơi chán thì thôi.” Đôi mắt của Trịnh Thiên Ngọc vốn dĩ không hướng về phía cô mà thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh, đồ thần kinh!” Mai Thuý Hân quay người định bỏ đi.
“Tìm cho ba cô một bệnh viện tốt nhất với bác sĩ giỏi nhất, bảo đảm ông ấy sẽ khỏe lại.” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên phía sau lưng cô.
Bước chân của Mai Thùy Hân dừng lại, cô có chút do dự…
Đúng ra khi một tên lưu manh mà cô vô cùng chán ghét vô duyên vô cớ lại muốn cô chơi trò tình nhân với hắn, cô nên thẳng tay tặng hắn một phát tát mới phải Ai ngờ lúc này cô lại do dự không quyết…
Những điều kiện mà hắn đưa ra lại quá hấp dẫn. Bệnh tình của ba cô quả thực do không có tiền để chữa trị nên mới không thể dứt điểm. Nếu như có thể tìm được một bệnh viện hạng nhất, có bác sĩ tốt nhất làm phẫu thuật cho ba cô thì ông nhất định sẽ khỏe trở lại.
Nhưng cái giá phải trả cho sự bình phục của ba là cô phải bán tấm thân này!
Tự cô bán mình cho một con thú dữ…
“Nghĩ xong chưa?” Trịnh Thiên Ngọc nhếch mép, nhìn chằm chằm vào tấm lưng cứng ngắc của cô. Phụ nữ cũng chỉ là những món hàng được bày trên kệ mà thôi. Mai Thùy Hân cũng không ngoại lệ.
Trịnh Thiên Ngọc đi qua chỗ cô, bàn tay nóng bỏng của hắn ôm trọn cơ thể mảnh mai ấy từ phía sau. Cảm nhận được sức nóng từ lòng bàn tay hắn, Mai Thùy Hân giật mình.
Mai Thùy Hân nhìn bàn tay nóng bỏng của hắn đang đặt trước người cô mà trong lòng trào lên từ đợt ghê tởm. Cô rất muốn cứ vậy mắng chửi cho đã, nhưng cuối cùng cô không đẩy hắn. Bây giờ đã là bốn giờ năm mươi phút rồi, cô chỉ còn mười phút để suy xét cho kỹ.
Cô còn có lựa chọn nào khác sao?
Ba cô kinh doanh bị phá sản, cô vì tiết kiệm mấy nghìn lẻ mà sau khi tan làm phải đi bộ quãng đường hơn mười trạm xe buýt mới về được đến nhà. Cô đã chẳng còn quyền lựa chọn nữa rồi.
Tôn nghiêm? Trước bệnh tình của người ba đang nằm liệt ở đó thì tôn nghiêm là cái gì? Ông đã từng là một người ba mạnh khỏe, bây giờ chỉ còn một cơ thể yếu đuối nằm trên giường, không thể nói chuyện, không thể cử động, so với người chết thì có khác biệt gì đâu?
Tôn nghiêm? Trước cái xã hội đầy khắc nghiệt này thì nó chẳng đáng một đồng.
Vì để ba có thể bình phục, bán đi cái xác nghèo hèn đã bị vấy bẩn của cô cũng chẳng hề gì!
Sự trong trắng của cô đã bị một người đàn ông không rõ danh tính hung hăng chà đạp đêm hôm đó rồi. Thất thân một lần với thất thân thêm mấy lần thì có khác nhau sao?
Anh Hoàng… Mai Thùy Hân đột nhiên nhớ đến khuôn mặt nho nhã của Trần Hoàng Kiên, trái tim chợt nhói lên đau đớn.
Trần Hoàng Kiên, anh ấy đứng dưới tán cây hoa anh đào tháng năm chờ cô tan học, nụ cười của anh ấm áp hơn gió xuân, anh nói… “Hân à, em mau lớn nhanh, đợi ngày sinh nhật em mười tám tuổi, tôi sẽ đưa em đi ngắm biển.”
Trần Hoàng Kiên, nếu ở ngoài trường có mấy tên du côn động tay động chân với cô, anh sẽ giống như thiên thần đột nhiên xuất hiện, một quyền giải quyết, khiến từ đó về sau không ai dám động đến cô nữa. Anh ấy nho nhã, lịch sự như vậy lại vì bảo vệ cô mà đánh nhau, tình nguyện vì cô mà bị nhà trường ghi lỗi nặng.
Anh Hoàng… Hai mắt của Mai Thùy Hân đột nhiên mờ đi. Những giọt nước mắt dồn nén lâu nay cuối cùng lại tuôn ra vào đúng lúc này. Những giọt nước mắt cứ lã chã rơi xuống vương bên khóe miệng, khiến cô nếm được vị mặn đắng đến lạ thường.
Cưới Trước Yêu Sau
Tác giả: Giản Anh
249 chương | 718 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17: Nhảy dựng lên
Chương 18: Có chút hốt hoảng
Chương 19: Ngây thơ vô tội
Chương 20: Hợp khẩu vị hắn
Chương 21: Lòng bàn tay rịn mồ Hôi
Chương 22: Vị đắng lạ thường
Chương 23: Anh làm gì vậy?
Chương 24: Là lần đầu tiên
Chương 25: Lả lướt đứng dậy
Chương 26: Làm bộ không quen
Chương 27: Có bệnh thì Uống thuốc đi
Chương 28: Không còn gì để nói
Chương 29: Thử thách kiên nhẫn
Chương 30: Là Bán chứ gì?
Chương 31: Mua cái mới
Chương 32: Gặp lại trong hiệu sách
Chương 33: Anh ấy đính hôn rồi
Chương 34: Tâm trạng rất tốt
Chương 35: Ngọt ngào đến vậy
Chương 36: Kiên trì Mỉm cười
Chương 37: Giở trò Quỷ gì Vậy
Chương 38: Hoa lê đẫm nước mưa
Chương 39: Vô cùng xoắn xuýt
Chương 40: Đuổi tận giết tuyệt
Chương 41: Cảm thấy xấu hổ
Chương 42: Đưa cô ta lên lầu đi
Chương 43: Kêu xe cấp cứu
Chương 44: Mang thai 8 tuần
Chương 45: Đi uống hai ly
Chương 46: Bệnh viện thánh an
Chương 47: Em đừng nghĩ nhiều
Chương 48: Ánh mắt của anh ta
Chương 49: Cô nợ tôi
Chương 50: Thật đáng thương
Chương 51: Không nói một lời
Chương 52: Quét dọn một lần nữa
Chương 53: Cố ý giày vò
Chương 54: Không chống đỡ được
Chương 55: Đậu hũ ma bà
Chương 56: Bi thương đến cực điểm
Chương 57: Cho chôn cùng cô
Chương 58: Ghen tuông mãnh liệt
Chương 59: Vết máu đỏ thẫm
Chương 60: Nụ hôn cưng chiều
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66: Giáng một bạt tai thật mạnh
Chương 67: Trốn không thoát
Chương 68: Anh rất nhớ em
Chương 69: Mau về đi
Chương 70: Cảm thấy chua xót
Chương 71: Mở túi ra
Chương 72: Ngông nghênh rời đi
Chương 73: Rừng rực như lửa
Chương 74: Không cần xã giao
Chương 75: Đôi mắt xốn xang
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250: (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp