Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 17: Nhảy dựng lên
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nhận ra bầu không khí khác thường, Trịnh Thiên Ngọc quay đầu nhìn cô gái bên cạnh.
Đôi mắt cô nhắm chặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt là vẻ tuyệt vọng đau đớn. Đôi môi hồng nhuận bị hàm răng trắng như tuyết cắn chặt, gần như sắp bật ra tơ máu.
Sao vậy? Vì sao nét mặt của cô ấy lại đau khổ như thế? Trịnh Thiên Ngọc dành ra một bàn tay, dùng ngón trỏ chọc chọc khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Mai Thuỳ Hân.
“Làm gì thế! Đau lắm đó!” Mai Thuỳ Hân bị Trịnh Thiên Ngọc chọc một cái đau điếng, vội hét ầm lên. Đôi mắt vừa mở ra, hai dòng nước mắt nặng trĩu chảy xuống gò má.
Mai Thuỳ Hân hốt hoảng lau nước mắt đi, không muốn bị người đàn ông bên cạnh trông thấy bộ dạng thảm hại của mình.
Đôi mày rậm của Trịnh Thiên Ngọc vặn vẹo: “Cô khóc cái gì?”
“Ai cần anh lo!” Mai Thuỳ Hân tuỳ tiện lau khô nước mắt, quay đầu sang phía bên phải, giả vờ chăm chú nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Anh Hoàng là bí mật được chôn giấu ở nơi sâu nhất trong lòng cô, cô không muốn chia sẻ bí mật này với bất cứ người nào khác.
Đúng lúc đèn đỏ, một bàn tay cứng rắn như sắt của Trịnh Thiên Ngọc duỗi qua siết chặt hàm dưới của Mai Thuỳ Hân, kéo đầu cô nghiêng về phía Trịnh Thiên Ngọc.
Hai tròng mắt sâu thẳm đối diện với đôi mắt có chút nhiễm hồng của cô.
“Nói, khóc cái gì?”
“Khóc vì vận may của tôi quá kém, gặp phải một kẻ vô lý như anh! Tôi đau khổ, tôi khó chịu! Tôi cảm thấy số mình khổ!” Mai Thuỳ Hân tức giận cười lạnh. Cái đồ cuồng bạo lực này, cho rằng mình là ai chứ!
Lời của Mai Thuỳ Hân khiến Trịnh Thiên Ngọc tức giận, bàn tay to lớn đang muốn tăng thêm lực độ, nhưng khi trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mai Thuỳ Hân ướt đẫm nước mắt, lại đột nhiên mềm lòng.
Đôi môi hắn nhếch lên, vẻ mặt đè nén tức giận rút tay về rồi chợt thắng xe lại. Động tác của Trịnh Thiên Ngọc khiến Mai Thuỳ Hân trọng tâm không vững, lập tức bị đập đầu vào thành cửa.
Không biết đụng phải nút bấm gì, dây đai an toàn tự động buông lỏng, cửa xe mở ra. Mai Thuỳ Hân còn chưa kịp phản ứng, đã bị Trịnh Thiên Ngọc bỏ lại giữa đường cái đông nghịt.
Một câu cũng không có, Lamborghini của Trịnh Thiên Ngọc cứ vậy nghênh ngang rời đi.
Cô xoa xoa quai hàm bị Trịnh Thiên Ngọc bóp đến đỏ lựng.
“Đồ thần kinh!” Mai Thuỳ Hân thầm thì trong lòng. Người đàn ông này đúng là bị động kinh, không nói lời nào đã muốn đưa cô đi, bây giờ lại không nói lời nào bèn ném cô xuống, trái đất này là do nhà hắn thầu hay sao! Mai Thuỳ Hân cô cũng không phải là thú cưng của hắn! Đúng là tức chết đi được!
Mai Thuỳ Hân quơ quơ nắm đấm về phía chiếc Lamborghini đã đi xa, sau đó nhìn thời gian trên điện thoại di động. Xong rồi! Cô thật sự muộn học rồi!
Mai Thuỳ Hân thở hổn hển, chạy tới mức chân tay rã rời mới kịp tới giảng đường trước khi chuông vào học kêu lên.
Từ xa đã trông thấy cô bạn thân Lưu Gia Linh đang ngồi tại chỗ vẫy tay về phía cô.
“Hân ơi, bên này!” Gia Linh giúp cô dành một chỗ ở ngay hàng đầu chính giữa. Mai Thuỳ Hân và Lưu Gia Linh đều là học sinh giỏi cần cù chăm chỉ, lúc nào lên lớp cũng rất nghiêm túc.
“Gia Linh, cảm ơn cậu!” Mai Thuỳ Hân cảm kích mỉm cười với Lưu Gia Linh. May mà có Lưu Gia Linh, nếu không chắc chắn cô sẽ không chiếm được vị trí tốt như vậy.
“Hân à, sao cậu lại chạy đến mức không kịp thở thế kia?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mai Thuỳ Hân vì chạy mà đỏ ửng cả lên, trên chóp mũi vương một lớp mồ hôi mỏng. Lưu Gia Linh quan tâm đưa cho cô một tập khăn giấy.
“Đừng nói nữa, ngày hôm nay đúng là xui xẻo, gặp phải một tên thần kinh!”
Vừa nói dứt lời, bạn học xung quanh đã nhao nhao vỗ tay. Giáo sư Lương dẫn theo một người đàn ông cao lớn đi vào. Đây chắc hẳn là học trò tâm đắc của giáo sư Lương, hôm nay đặc biệt được mời tới lên lớp cho họ.
Mai Thuỳ Hân đem theo ánh mắt kính nể nhìn về phía người đàn ông. Nhưng vừa nhìn một cái, cô gần như đã muốn từ chỗ ngồi nhảy dựng lên.
Đôi mắt cô nhắm chặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt là vẻ tuyệt vọng đau đớn. Đôi môi hồng nhuận bị hàm răng trắng như tuyết cắn chặt, gần như sắp bật ra tơ máu.
Sao vậy? Vì sao nét mặt của cô ấy lại đau khổ như thế? Trịnh Thiên Ngọc dành ra một bàn tay, dùng ngón trỏ chọc chọc khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Mai Thuỳ Hân.
“Làm gì thế! Đau lắm đó!” Mai Thuỳ Hân bị Trịnh Thiên Ngọc chọc một cái đau điếng, vội hét ầm lên. Đôi mắt vừa mở ra, hai dòng nước mắt nặng trĩu chảy xuống gò má.
Mai Thuỳ Hân hốt hoảng lau nước mắt đi, không muốn bị người đàn ông bên cạnh trông thấy bộ dạng thảm hại của mình.
Đôi mày rậm của Trịnh Thiên Ngọc vặn vẹo: “Cô khóc cái gì?”
“Ai cần anh lo!” Mai Thuỳ Hân tuỳ tiện lau khô nước mắt, quay đầu sang phía bên phải, giả vờ chăm chú nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Anh Hoàng là bí mật được chôn giấu ở nơi sâu nhất trong lòng cô, cô không muốn chia sẻ bí mật này với bất cứ người nào khác.
Đúng lúc đèn đỏ, một bàn tay cứng rắn như sắt của Trịnh Thiên Ngọc duỗi qua siết chặt hàm dưới của Mai Thuỳ Hân, kéo đầu cô nghiêng về phía Trịnh Thiên Ngọc.
Hai tròng mắt sâu thẳm đối diện với đôi mắt có chút nhiễm hồng của cô.
“Nói, khóc cái gì?”
“Khóc vì vận may của tôi quá kém, gặp phải một kẻ vô lý như anh! Tôi đau khổ, tôi khó chịu! Tôi cảm thấy số mình khổ!” Mai Thuỳ Hân tức giận cười lạnh. Cái đồ cuồng bạo lực này, cho rằng mình là ai chứ!
Lời của Mai Thuỳ Hân khiến Trịnh Thiên Ngọc tức giận, bàn tay to lớn đang muốn tăng thêm lực độ, nhưng khi trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mai Thuỳ Hân ướt đẫm nước mắt, lại đột nhiên mềm lòng.
Đôi môi hắn nhếch lên, vẻ mặt đè nén tức giận rút tay về rồi chợt thắng xe lại. Động tác của Trịnh Thiên Ngọc khiến Mai Thuỳ Hân trọng tâm không vững, lập tức bị đập đầu vào thành cửa.
Không biết đụng phải nút bấm gì, dây đai an toàn tự động buông lỏng, cửa xe mở ra. Mai Thuỳ Hân còn chưa kịp phản ứng, đã bị Trịnh Thiên Ngọc bỏ lại giữa đường cái đông nghịt.
Một câu cũng không có, Lamborghini của Trịnh Thiên Ngọc cứ vậy nghênh ngang rời đi.
Cô xoa xoa quai hàm bị Trịnh Thiên Ngọc bóp đến đỏ lựng.
“Đồ thần kinh!” Mai Thuỳ Hân thầm thì trong lòng. Người đàn ông này đúng là bị động kinh, không nói lời nào đã muốn đưa cô đi, bây giờ lại không nói lời nào bèn ném cô xuống, trái đất này là do nhà hắn thầu hay sao! Mai Thuỳ Hân cô cũng không phải là thú cưng của hắn! Đúng là tức chết đi được!
Mai Thuỳ Hân quơ quơ nắm đấm về phía chiếc Lamborghini đã đi xa, sau đó nhìn thời gian trên điện thoại di động. Xong rồi! Cô thật sự muộn học rồi!
Mai Thuỳ Hân thở hổn hển, chạy tới mức chân tay rã rời mới kịp tới giảng đường trước khi chuông vào học kêu lên.
Từ xa đã trông thấy cô bạn thân Lưu Gia Linh đang ngồi tại chỗ vẫy tay về phía cô.
“Hân ơi, bên này!” Gia Linh giúp cô dành một chỗ ở ngay hàng đầu chính giữa. Mai Thuỳ Hân và Lưu Gia Linh đều là học sinh giỏi cần cù chăm chỉ, lúc nào lên lớp cũng rất nghiêm túc.
“Gia Linh, cảm ơn cậu!” Mai Thuỳ Hân cảm kích mỉm cười với Lưu Gia Linh. May mà có Lưu Gia Linh, nếu không chắc chắn cô sẽ không chiếm được vị trí tốt như vậy.
“Hân à, sao cậu lại chạy đến mức không kịp thở thế kia?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mai Thuỳ Hân vì chạy mà đỏ ửng cả lên, trên chóp mũi vương một lớp mồ hôi mỏng. Lưu Gia Linh quan tâm đưa cho cô một tập khăn giấy.
“Đừng nói nữa, ngày hôm nay đúng là xui xẻo, gặp phải một tên thần kinh!”
Vừa nói dứt lời, bạn học xung quanh đã nhao nhao vỗ tay. Giáo sư Lương dẫn theo một người đàn ông cao lớn đi vào. Đây chắc hẳn là học trò tâm đắc của giáo sư Lương, hôm nay đặc biệt được mời tới lên lớp cho họ.
Mai Thuỳ Hân đem theo ánh mắt kính nể nhìn về phía người đàn ông. Nhưng vừa nhìn một cái, cô gần như đã muốn từ chỗ ngồi nhảy dựng lên.
Cưới Trước Yêu Sau
Tác giả: Giản Anh
249 chương | 655 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17: Nhảy dựng lên
Chương 18: Có chút hốt hoảng
Chương 19: Ngây thơ vô tội
Chương 20: Hợp khẩu vị hắn
Chương 21: Lòng bàn tay rịn mồ Hôi
Chương 22: Vị đắng lạ thường
Chương 23: Anh làm gì vậy?
Chương 24: Là lần đầu tiên
Chương 25: Lả lướt đứng dậy
Chương 26: Làm bộ không quen
Chương 27: Có bệnh thì Uống thuốc đi
Chương 28: Không còn gì để nói
Chương 29: Thử thách kiên nhẫn
Chương 30: Là Bán chứ gì?
Chương 31: Mua cái mới
Chương 32: Gặp lại trong hiệu sách
Chương 33: Anh ấy đính hôn rồi
Chương 34: Tâm trạng rất tốt
Chương 35: Ngọt ngào đến vậy
Chương 36: Kiên trì Mỉm cười
Chương 37: Giở trò Quỷ gì Vậy
Chương 38: Hoa lê đẫm nước mưa
Chương 39: Vô cùng xoắn xuýt
Chương 40: Đuổi tận giết tuyệt
Chương 41: Cảm thấy xấu hổ
Chương 42: Đưa cô ta lên lầu đi
Chương 43: Kêu xe cấp cứu
Chương 44: Mang thai 8 tuần
Chương 45: Đi uống hai ly
Chương 46: Bệnh viện thánh an
Chương 47: Em đừng nghĩ nhiều
Chương 48: Ánh mắt của anh ta
Chương 49: Cô nợ tôi
Chương 50: Thật đáng thương
Chương 51: Không nói một lời
Chương 52: Quét dọn một lần nữa
Chương 53: Cố ý giày vò
Chương 54: Không chống đỡ được
Chương 55: Đậu hũ ma bà
Chương 56: Bi thương đến cực điểm
Chương 57: Cho chôn cùng cô
Chương 58: Ghen tuông mãnh liệt
Chương 59: Vết máu đỏ thẫm
Chương 60: Nụ hôn cưng chiều
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66: Giáng một bạt tai thật mạnh
Chương 67: Trốn không thoát
Chương 68: Anh rất nhớ em
Chương 69: Mau về đi
Chương 70: Cảm thấy chua xót
Chương 71: Mở túi ra
Chương 72: Ngông nghênh rời đi
Chương 73: Rừng rực như lửa
Chương 74: Không cần xã giao
Chương 75: Đôi mắt xốn xang
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250: (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp