Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 44: Cái giá cô không chịu được
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Sau khi y tá ra khỏi cửa, Lê Diệp phải đợi tiếp, vì Doãn Chính Đạc lại ngủ, như thể cô là không khí vậy.
Chờ đến sốt ruột, cô kiềm chế ý định mở cửa rời đi tới mấy lần. Ở đây cầu xin anh, chính cô cũng cảm thấy là một quyết định ngu ngốc.
Nằm một lát, Doãn Chính Đạc bỗng ngồi dậy, vội vàng đi vào nhà vệ sinh.
Phòng bệnh không quá lớn, âm thanh gì cũng rất rõ ràng. Lê Diệp cảm thấy rất khó chịu, liền quay đầu đi ra.
Vừa đi chưa được xa, từ phía sau bỗng bị người ta kéo lại, cô quay đầu, liền chạm phải ánh mắt âm trầm, dữ tợn.
Hai bước đã vượt qua, Doãn Chính Đạc tóm lấy cánh tay cô, cắn răng nói, “Cô đi tìm ai? Tôn Bách Niên? Đừng hòng, nói cho cô hay, tôi mà không mở miệng thì con bé kia cả đời này cũng đừng mong ra ngoài được!”
Lê Diệp hất anh ra, “Anh quả thật phát điên rồi!”
Doãn Chính Đạc cười lạnh, “Tôi phát điên đấy, nhưng hiện giờ cô chỉ có thể cầu xin thằng điên như tôi thôi.”
Cắn chặt răng, Lê Diệp nắm chặt tay nhìn anh, “Anh còn muốn thế nào hả! Tùng Thông phải ngồi tù mười năm, tôi thì thành ra thế này, cứ cho là tôi nợ anh, như thế này còn chưa đủ sao?”
Doãn Chính Đạc nhìn cô chằm chằm, thần sắc lạnh lùng khiến người khác phải sợ hãi. Một lúc sau, anh trầm giọng nói, “Không đủ.”
Lê Diệp tuyệt vọng, “Anh muốn tôi nhảy qua cửa sổ ư?”
Đôi mày kiếm nhíu lại, các cơ trên mặt Doãn Chính Đạc đều căng cứng. Anh không nói lời nào, nhưng hai mắt lại ngập tràn lửa giận…
Lê Diệp nhìn con người bị vùi trong nỗi hận kia, vì mất đi Sơ Vũ nên anh trút toàn bộ oán giận lên cô. Lê Diệp đã không còn e ngại kiếp nạn gì nữa, nhưng cô không thể chịu được nếu Tùng Thông và Tiểu Chước cũng bị kéo xuống nước theo.
Lê Diệp ngồi trên xe lăn, chỉ một cái chớp mắt, trong đầu cô chợt nảy ra một suy nghĩ – Nếu cô chết, có phải tất cả mọi chuyện sẽ chấm dứt không, có phải nỗi hận của Doãn Chính Đạc sẽ kết thúc, sẽ không bao giờ…có người bị cuốn vào sự việc này nữa?
Ánh mắt cô ảm đạm như tro tàn, khuôn mặt vốn không có thần thái lập tức bị sắc u ám bao phủ. Lê Diệp ngồi yên, gió từ ngoài cửa sổ tràn vào, cơ thể gầy gò của cô như một bông tuyết có thể tan bất cứ lúc nào.
Bỗng nhiên, Doãn Chính Đạc cuống cuồng tiến lên, đưa tay nắm chặt bả vai cô.
Lực tay của anh quá lớn, bóp đến mức cả xương cốt Lê Diệp cũng thấy nhưng nhức. Doãn Chính Đạc buông tay ra, đứng trước mặt cô, không đi cũng không nói.
Ngọn đèn trên hành lang chỉ lờ mờ, ánh mắt Doãn Chính Đạc thì lại sáng rực, như hai tia lửa có thể thiêu đốt người ta.
Một lúc sau, anh bỗng trầm giọng nói, “Thả cũng được thôi, nhưng cái giá quá lớn e là cô không nhận được đâu.”
Lê Diệp nheo mắt lại. Anh không cười, cũng không giận, thái độ nói chuyện lại vô cùng nghiêm túc, anh cứ như vậy lại khiến người khác không nắm bắt được, nguy hiểm khó dò.
“Sợ thì đi luôn đi.” Doãn Chính Đạc nheo mắt lại.
Lê Diệp ngẩng đầu, nói một cách dứt khoát, “Anh bảo người ta thả Tiểu Chước ra, điều kiện gì tôi cũng chấp nhận.”
Doãn Chính Đạc nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thật đáng sợ. Anh đã không cho cô đường lui nào rồi, “Nhớ kỹ lời cô vừa nói đấy…”
Lê Diệp khẽ cắn môi, “Chỉ cần anh thả người!”
Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, anh tiến lên từng bước, không thèm để ý đến cánh tay vừa khâu lại, bế thốc cô lên từ xe lăn.
Lê Diệp bị dọa, “Anh làm cái gì đấy!”
Doãn Chính Đạc bế cô ra phía thang máy, lại dường như muốn phát tiết nên một cước đá văng chiếc xe lăn ra xa.
Lê Diệp lo sợ ngẩng đầu nhìn anh. Gương mặt anh quá góc cạnh, đôi mắt mang theo vẻ thâm sâu không ai có thể đoán ra ý nghĩ, thật sự khiến cô cực kỳ kinh hãi.
Chờ đến sốt ruột, cô kiềm chế ý định mở cửa rời đi tới mấy lần. Ở đây cầu xin anh, chính cô cũng cảm thấy là một quyết định ngu ngốc.
Nằm một lát, Doãn Chính Đạc bỗng ngồi dậy, vội vàng đi vào nhà vệ sinh.
Phòng bệnh không quá lớn, âm thanh gì cũng rất rõ ràng. Lê Diệp cảm thấy rất khó chịu, liền quay đầu đi ra.
Vừa đi chưa được xa, từ phía sau bỗng bị người ta kéo lại, cô quay đầu, liền chạm phải ánh mắt âm trầm, dữ tợn.
Hai bước đã vượt qua, Doãn Chính Đạc tóm lấy cánh tay cô, cắn răng nói, “Cô đi tìm ai? Tôn Bách Niên? Đừng hòng, nói cho cô hay, tôi mà không mở miệng thì con bé kia cả đời này cũng đừng mong ra ngoài được!”
Lê Diệp hất anh ra, “Anh quả thật phát điên rồi!”
Doãn Chính Đạc cười lạnh, “Tôi phát điên đấy, nhưng hiện giờ cô chỉ có thể cầu xin thằng điên như tôi thôi.”
Cắn chặt răng, Lê Diệp nắm chặt tay nhìn anh, “Anh còn muốn thế nào hả! Tùng Thông phải ngồi tù mười năm, tôi thì thành ra thế này, cứ cho là tôi nợ anh, như thế này còn chưa đủ sao?”
Doãn Chính Đạc nhìn cô chằm chằm, thần sắc lạnh lùng khiến người khác phải sợ hãi. Một lúc sau, anh trầm giọng nói, “Không đủ.”
Lê Diệp tuyệt vọng, “Anh muốn tôi nhảy qua cửa sổ ư?”
Đôi mày kiếm nhíu lại, các cơ trên mặt Doãn Chính Đạc đều căng cứng. Anh không nói lời nào, nhưng hai mắt lại ngập tràn lửa giận…
Lê Diệp nhìn con người bị vùi trong nỗi hận kia, vì mất đi Sơ Vũ nên anh trút toàn bộ oán giận lên cô. Lê Diệp đã không còn e ngại kiếp nạn gì nữa, nhưng cô không thể chịu được nếu Tùng Thông và Tiểu Chước cũng bị kéo xuống nước theo.
Lê Diệp ngồi trên xe lăn, chỉ một cái chớp mắt, trong đầu cô chợt nảy ra một suy nghĩ – Nếu cô chết, có phải tất cả mọi chuyện sẽ chấm dứt không, có phải nỗi hận của Doãn Chính Đạc sẽ kết thúc, sẽ không bao giờ…có người bị cuốn vào sự việc này nữa?
Ánh mắt cô ảm đạm như tro tàn, khuôn mặt vốn không có thần thái lập tức bị sắc u ám bao phủ. Lê Diệp ngồi yên, gió từ ngoài cửa sổ tràn vào, cơ thể gầy gò của cô như một bông tuyết có thể tan bất cứ lúc nào.
Bỗng nhiên, Doãn Chính Đạc cuống cuồng tiến lên, đưa tay nắm chặt bả vai cô.
Lực tay của anh quá lớn, bóp đến mức cả xương cốt Lê Diệp cũng thấy nhưng nhức. Doãn Chính Đạc buông tay ra, đứng trước mặt cô, không đi cũng không nói.
Ngọn đèn trên hành lang chỉ lờ mờ, ánh mắt Doãn Chính Đạc thì lại sáng rực, như hai tia lửa có thể thiêu đốt người ta.
Một lúc sau, anh bỗng trầm giọng nói, “Thả cũng được thôi, nhưng cái giá quá lớn e là cô không nhận được đâu.”
Lê Diệp nheo mắt lại. Anh không cười, cũng không giận, thái độ nói chuyện lại vô cùng nghiêm túc, anh cứ như vậy lại khiến người khác không nắm bắt được, nguy hiểm khó dò.
“Sợ thì đi luôn đi.” Doãn Chính Đạc nheo mắt lại.
Lê Diệp ngẩng đầu, nói một cách dứt khoát, “Anh bảo người ta thả Tiểu Chước ra, điều kiện gì tôi cũng chấp nhận.”
Doãn Chính Đạc nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thật đáng sợ. Anh đã không cho cô đường lui nào rồi, “Nhớ kỹ lời cô vừa nói đấy…”
Lê Diệp khẽ cắn môi, “Chỉ cần anh thả người!”
Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, anh tiến lên từng bước, không thèm để ý đến cánh tay vừa khâu lại, bế thốc cô lên từ xe lăn.
Lê Diệp bị dọa, “Anh làm cái gì đấy!”
Doãn Chính Đạc bế cô ra phía thang máy, lại dường như muốn phát tiết nên một cước đá văng chiếc xe lăn ra xa.
Lê Diệp lo sợ ngẩng đầu nhìn anh. Gương mặt anh quá góc cạnh, đôi mắt mang theo vẻ thâm sâu không ai có thể đoán ra ý nghĩ, thật sự khiến cô cực kỳ kinh hãi.
Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu
Tác giả: Vân Quán Phong
233 chương | 753 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Sự trở về sau hai năm
Chương 2: Chạm mặt
Chương 3: Ai mà không hận cô
Chương 4: Muốn nói chuyện thì ra ngoài
Chương 5: Giỏi giả vờ
Chương 6: Người chung tình
Chương 7: Nó là hung thủ
Chương 8: Thăm dò
Chương 9: Vết nhơ trong đời
Chương 10: Lệnh đuổi khách
Chương 11: Người cũ
Chương 12: Viên đá
Chương 13: Vào viện
Chương 14: Người lập dị
Chương 15: Nỗi sầu không tránh khỏi
Chương 16: Lời còn chưa dứt
Chương 17: Không nên im lặng với tôi
Chương 18: Biết tin
Chương 19: Ốc sên
Chương 20: Phỏng đoán đáng sợ
Chương 21: Tiễn đưa
Chương 22: Ánh mắt lạnh lùng
Chương 23: Nhắc nhở
Chương 24: Ác ý
Chương 25: Tại sao lại quay về
Chương 26: Cô có biết thế nào là đau không?
Chương 27: Đổ bệnh
Chương 28: Cô ta không chết được
Chương 29: Mang xe lăn đi
Chương 30: Không phải thứ của mình
Chương 31: Vẫn quay về
Chương 32: Dậy sóng lần nữa
Chương 33: Tình cảnh khốn cùng
Chương 34: Cô ta còn nợ tôi
Chương 35: Anh đang kiểm soát
Chương 36: Tôi sắp đi rồi
Chương 37: Sẽ không trở về
Chương 38: Nghe tin
Chương 39: Không nên kết thúc như vậy
Chương 40: Xem nhẹ nỗi hận của anh
Chương 41: Máu lạnh như anh
Chương 42: Tống tôi vào tù
Chương 43: Chết trăm lần cũng không thông cảm
Chương 44: Cái giá cô không chịu được
Chương 45: Cháu muốn kết hôn
Chương 46: Muốn kết hôn với nó?
Chương 47: Mang vết nhơ cả đời
Chương 48: Mãi chưa kết thúc
Chương 49: Không ai có thể thay đổi quyết định của anh
Chương 50: Nằm mơ cũng đừng mong gặp cậu ta
Chương 51: Anh đi đi
Chương 52: Từ giờ trở đi cô là bà Doãn
Chương 53: Phòng tân hôn
Chương 54: Màu máu
Chương 55: Viên đá không ấm
Chương 56: Máu của anh
Chương 57: Vốn có tình ý
Chương 58: Nhập viện
Chương 59: Ký hợp đồng
Chương 60: Chết còn không sợ mà lại sợ đánh cược?
Chương 61: Vết sẹo
Chương 62: Phẫu thuật gì
Chương 63: Có phải đã từng sinh con không?
Chương 64: Một người đã sinh con mà anh còn muốn cưỡng ép?
Chương 65: Di chứng sau tai nạn
Chương 66: Vết thương không muốn đối mặt
Chương 67: Hình như động lòng
Chương 68: Hết sức bảo vệ
Chương 69: Trò đùa
Chương 70: Phát hiện
Chương 71: Chuyện nhơ bẩn
Chương 72: Ảnh cưới
Chương 73: Scandal
Chương 74: Có chuyện gì muốn nói
Chương 75: Một con sóng lại nổi lên
Chương 76: Gặp nạn
Chương 77: Đi theo
Chương 78: Cánh đồng hoa
Chương 79: Thỏa mãn
Chương 80: Nửa đêm
Chương 81: Vòng tay
Chương 82: Làm phiền
Chương 83: Cô đơn chiếc bóng
Chương 84: Rõ ràng như thật
Chương 85: Cô đền được sao?
Chương 86: Khiến cô không thoải mái
Chương 87: Báu vật
Chương 88: Hình như chồng cậu đối xử rất tốt với cậu
Chương 89: Cô quan tâm cậu ta
Chương 90: Sự khác thường của cô ấy
Chương 91: Ân ái là ân ái
Chương 92: Cho nó một đứa em trai
Chương 93: Tình ngắn, quên lại dài
Chương 94: Không có gì nói với tôi sao?
Chương 95: Nói cho tôi biết mối quan hệ với đứa nhỏ kia
Chương 96: Trở mình
Chương 97: Thỏa thuận ly hôn
Chương 98: Ai ngăn cản con thì là kẻ địch
Chương 99: Bắt đầu lần nữa
Chương 100: Tranh đấu
Chương 101: Người phụ nữ lả lơi
Chương 102: Là vợ chồng?
Chương 103: Tai nạn xe
Chương 104: Khởi đầu tình yêu
Chương 105: Nút thắt tình yêu
Chương 106: Trong tình yêu
Chương 107: Chúng ta không còn quan hệ nữa
Chương 108: Cuộc sống hằng ngày
Chương 109: Cứ như vậy không tốt sao?
Chương 110: Đây là yêu
Chương 111: Đứa nhỏ đó, giống ai?
Chương 112: Tảo mộ
Chương 113: Thẳng thắn
Chương 114: Phát hiện
Chương 115: Về lại chốn cũ
Chương 116: Hi vọng
Chương 117: Mất lại có được
Chương 118: Người cha hiền
Chương 119: Về nhà
Chương 120: Đoàn tụ
Chương 121: Ngăn trở
Chương 122: Dạy dỗ
Chương 123: Đã định trước
Chương 124: Làm chỗ dựa cho em
Chương 125: Chấp nhận
Chương 126: Về nhà
Chương 127: Chải đầu
Chương 128: Chuyện xấu trong nhà
Chương 129: Cuộc chia xa ngắn ngủi
Chương 130: Yêu không sâu đậm không sinh lòng vòng
Chương 131: Gia đình nhỏ
Chương 132: Bị nghi ngờ
Chương 133: Anh biết không phải là em
Chương 134: Manh mối
Chương 135: Sấm sét
Chương 136: Tìm kiếm
Chương 137: Nghiệm chứng
Chương 138: Không phải ngoài ý muốn
Chương 139: Không thể quan tâm
Chương 140: Ra điều kiện
Chương 141: Ly hôn đi
Chương 142: Lý do
Chương 143: Giao chiến
Chương 144: Khắc họa sống động
Chương 145: Để anh nghĩ đã
Chương 146: Tại sao lại như vậy
Chương 147: Hỏi thăm
Chương 148: Cuộc sống tiếp theo
Chương 149: Tức giận
Chương 150: Cá cược
Chương 151: Trái tim
Chương 152: Đường lui
Chương 153: Cố ý làm khó
Chương 154: Mời ra ngoài
Chương 155: Ý lòng tơ vương
Chương 156: Đi chơi
Chương 157: Em hãy tin anh
Chương 158: Lại một cơn sóng gió nữa
Chương 159: Đổ tội
Chương 160: Né tránh
Chương 161: Có gì mà không gặp người ta được?
Chương 162: Cảnh tượng không thể chấp nhận được
Chương 163: Tranh đấu
Chương 164: Có cần chịu trách nhiệm hay không?
Chương 165: Phía sau màn độc thủ
Chương 166: Đêm loạn
Chương 167: Vẫn để tâm
Chương 168: Em gái hay em trai
Chương 169: Là của ai?
Chương 170: Gia đình ba người
Chương 171: Bố con một cặp
Chương 172: Người đàn ông mang thù
Chương 173: Chăm sóc mình tốt nhé
Chương 174: Giống như anh ấy bảo vệ chị
Chương 175: Ý đồ gây rối
Chương 176: Góc tối
Chương 177: Còn ở đây là may rồi
Chương 178: Lại một hồi sóng gió nữa
Chương 179: Muốn cô ta biến mất
Chương 180: Trả thù
Chương 181: Không ăn được thì đạp đổ
Chương 182: Phải bảo vệ hạnh phúc
Chương 183: Mất bình tĩnh
Chương 184: Đau lòng
Chương 185: Cùng chung hoạn nạn
Chương 186: Vợ chồng bình thường
Chương 187: Bước qua khó khăn
Chương 188: Phản kích
Chương 189: Giáo huấn
Chương 190: Sinh mệnh mới đã đến
Chương 191: Tình cha
Chương 192: Sau này, cùng sống hạnh phúc
Chương 193: Bố con vui vầy
Chương 194: Đầy tháng
Chương 195: Thằng nhóc bướng bỉnh
Chương 196: Phát hiện
Chương 197: Người tình và kẻ thù
Chương 198: Ác mộng
Chương 199: Hóa giải khúc mắc
Chương 200: Cái bẫy
Chương 201: Giằng co
Chương 202: Chịu tội cùng
Chương 203: Mất tích
Chương 204: Cảnh khốn cùng
Chương 205: Tìm kiếm cơ hội
Chương 206: Em yêu anh
Chương 207: Chạy trốn
Chương 208: Tìm kiếm
Chương 209: Đoàn tụ
Chương 210: Anh ở bên em
Chương 211: Cầu hôn
Chương 212: May mắn
Chương 213: Được quý trọng
Chương 214: Ảnh gia đình
Chương 215: Chỉ quan tâm đến “phong cảnh” của mình
Chương 216: Bên nhau
Chương 217: Tin tưởng
Chương 218: Thế giới hai người
Chương 219: Nỗi hận còn lại
Chương 220: Khuyên giải
Chương 221: Giáo huấn
Chương 222: Chê anh có mỡ bụng?
Chương 223: Thua kém
Chương 224: Khó gặp người thật lòng
Chương 225: Báo ứng
Chương 226: Chuyện vui
Chương 227: Kế hoạch
Chương 228: Giăng bẫy
Chương 229: Bị bắt
Chương 230: Tìm thấy
Chương 231: Bình an là tốt rồi
Chương 232: Món quà
Chương 233: Hạnh phúc viên mãn
Không tìm thấy chương nào phù hợp