Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 44: Cùng huyết thống
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Kim Tuyến
Mộ Niệm Thần đúng thời gian vào thang máy, chín mươi tám tầng cấu tạo rất đơn giản, ra khỏi thang máy đi qua phòng thư ký chính là phòng làm việc của giám đốc.
Mà b**n th** chính là, bàn làm việc của cô là cách một tầng thủy tinh yên lặng lại cô độc đứng vững bên cạnh phòng giám đốc. Mỗi lần vừa ngẩng đầu liền có thể trực tiếp nhìn thấy một khuôn mặt yêu nghiệt, thế cho nên đã thích ứng Niệm Thần đã luyện thành vừa đi dạo vừa mặt không đỏ tim không nhảy, thỉnh thoảng đối với người bên trong cho phép cười một nụ cười khuynh thành.
Thường ngày thời gian nghỉ trưa vốn là yên tĩnh, nhưng Niệm Thần vừa bước ra từ trong thang máy, nháy mắt từ phòng làm việc giám đốc truyền ra âm thanh đồ sứ đập trên vách tường, rồi sau đó là giọng nói tức giận gầm thét:
“Hoắc Cảnh Sâm, mẹ là mẹ con! Mẹ muốn con cưới San San con cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng, con ngày hôm qua mang một người phụ nữ không đứng đắn tới bữa tiệc là chuyện gì? Con không được quên trên tay mẹ còn có mười phần trăm cổ phần nguyên thủy của Cố thị. Nếu như con không muốn phối hợp vậy mẹ sẽ đem những thứ kia đưa đến cho Hoắc Tĩnh Bắc, đến lúc đó con bị đuổi ra Hoắc Thị cũng đừng trách mẹ quá nhẫn tâm! Hôm nay con nhất định phải nhận lỗi với San San!”
Niệm Thần cầm lấy hộp cơm trưa, người cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ, mà cô đang đứng ở góc độ này có thể đem chuyện đang xảy ra bên trong phòng giám đốc thấy rất rõ ràng. Được rồi, cô thừa nhận tâm lý tò mò không thể tránh, huống chi cô không có nghe lầm lời nói của người phụ nữ kia nói đến người phụ nữ không đứng đắn chẳng phải là đang chỉ cô sao.
Hoắc Cảnh Sâm đứng nguyên tại chỗ, khóe mắt rõ ràng có vết máu có lẽ là do mảnh vụn bình hoa quẹt làm bị thương, còn kém một millimet, có lẽ mắt trái của anh ta có thể bị mù.
Vẻ mặt đáng sợ của anh ta được che lấp, không chút biểu hiện trên mặt lại thêm một ít máu trên khóe mắt giống như trong địa ngục lao ra thị huyết Samen, khí phách cường đại kết hợp hơi thở lạnh lẽo bao phủ trong toàn văn phòng.
Một giây sau anh ta mở bước chân, động tác ưu nhã khom lưng nhặt lên mảnh vụn trên mặt đất, rồi sau đó xoay người lại đứng trước mặt Mai Thanh Dung:
“Mẹ thật phiền toái, cùng huyết thống thật sự đúng là….., người cho con một cái mạng, bao nhiêu năm nay con mang nặng ân nghĩa và đã trả cho mẹ, hôm nay con trả lại cái mạng cho mẹ có được không?”
Đang nói chuyện anh ta đem mảnh vỡ kia đặt vào trong tay Mai Thanh Dung, rồi sau đó cầm tay người phụ nữ đặt ngay vị trí trái tim mình:
“Từ trên người con nghiền ép lợi ích bao nhiêu năm qua cũng không thể thỏa mãn lòng hư vinh của người sao? Người muốn con cưới cô ta đơn giản là muốn lấy được Hoắc Thị có phải hay không?”
Đang khi nói chuyện khóe môi anh ta nở nụ cười trào phúng, khinh miệt, cùng với đáy mắt anh ta cuối cùng là một ánh sáng nhạt.
Góc độ Niệm Thần đứng vừa dễ dàng chứng kiến chính diện Hoắc Cảnh Sâm, hai người phụ nữ kia đưa lưng về phía cô, cô không thấy rõ lắm tướng mạo họ. Cảm thấy của cô lúc này là sự chán ghét đối với hai người họ, lúc vào vừa nghe được một ít tiếng gầm thét, mà cảnh tượng lúc này không thể nhận thức chính là Hoắc Cảnh Sâm làm cho cô cảm thấy đau lòng thay cho anh.
“Đâm vào đi, như vậy chúng ta sẽ thanh toán xong, mẹ, con cho mẹ biết, khi con chết đi, tên người thừa kế tài sản của con là tên của mẹ. Như vậy có thể thõa mãn được lòng tham hư vinh của người, nhưng người vĩnh viễn vẫn chỉ là một người phụ nữ bị chồng mình phản bội rồi sau đó vẫn mang trong lòng cảm giác oán hận, một phụ nữ đáng thương!”
Mộ Niệm Thần đúng thời gian vào thang máy, chín mươi tám tầng cấu tạo rất đơn giản, ra khỏi thang máy đi qua phòng thư ký chính là phòng làm việc của giám đốc.
Mà b**n th** chính là, bàn làm việc của cô là cách một tầng thủy tinh yên lặng lại cô độc đứng vững bên cạnh phòng giám đốc. Mỗi lần vừa ngẩng đầu liền có thể trực tiếp nhìn thấy một khuôn mặt yêu nghiệt, thế cho nên đã thích ứng Niệm Thần đã luyện thành vừa đi dạo vừa mặt không đỏ tim không nhảy, thỉnh thoảng đối với người bên trong cho phép cười một nụ cười khuynh thành.
Thường ngày thời gian nghỉ trưa vốn là yên tĩnh, nhưng Niệm Thần vừa bước ra từ trong thang máy, nháy mắt từ phòng làm việc giám đốc truyền ra âm thanh đồ sứ đập trên vách tường, rồi sau đó là giọng nói tức giận gầm thét:
“Hoắc Cảnh Sâm, mẹ là mẹ con! Mẹ muốn con cưới San San con cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng, con ngày hôm qua mang một người phụ nữ không đứng đắn tới bữa tiệc là chuyện gì? Con không được quên trên tay mẹ còn có mười phần trăm cổ phần nguyên thủy của Cố thị. Nếu như con không muốn phối hợp vậy mẹ sẽ đem những thứ kia đưa đến cho Hoắc Tĩnh Bắc, đến lúc đó con bị đuổi ra Hoắc Thị cũng đừng trách mẹ quá nhẫn tâm! Hôm nay con nhất định phải nhận lỗi với San San!”
Niệm Thần cầm lấy hộp cơm trưa, người cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ, mà cô đang đứng ở góc độ này có thể đem chuyện đang xảy ra bên trong phòng giám đốc thấy rất rõ ràng. Được rồi, cô thừa nhận tâm lý tò mò không thể tránh, huống chi cô không có nghe lầm lời nói của người phụ nữ kia nói đến người phụ nữ không đứng đắn chẳng phải là đang chỉ cô sao.
Hoắc Cảnh Sâm đứng nguyên tại chỗ, khóe mắt rõ ràng có vết máu có lẽ là do mảnh vụn bình hoa quẹt làm bị thương, còn kém một millimet, có lẽ mắt trái của anh ta có thể bị mù.
Vẻ mặt đáng sợ của anh ta được che lấp, không chút biểu hiện trên mặt lại thêm một ít máu trên khóe mắt giống như trong địa ngục lao ra thị huyết Samen, khí phách cường đại kết hợp hơi thở lạnh lẽo bao phủ trong toàn văn phòng.
Một giây sau anh ta mở bước chân, động tác ưu nhã khom lưng nhặt lên mảnh vụn trên mặt đất, rồi sau đó xoay người lại đứng trước mặt Mai Thanh Dung:
“Mẹ thật phiền toái, cùng huyết thống thật sự đúng là….., người cho con một cái mạng, bao nhiêu năm nay con mang nặng ân nghĩa và đã trả cho mẹ, hôm nay con trả lại cái mạng cho mẹ có được không?”
Đang nói chuyện anh ta đem mảnh vỡ kia đặt vào trong tay Mai Thanh Dung, rồi sau đó cầm tay người phụ nữ đặt ngay vị trí trái tim mình:
“Từ trên người con nghiền ép lợi ích bao nhiêu năm qua cũng không thể thỏa mãn lòng hư vinh của người sao? Người muốn con cưới cô ta đơn giản là muốn lấy được Hoắc Thị có phải hay không?”
Đang khi nói chuyện khóe môi anh ta nở nụ cười trào phúng, khinh miệt, cùng với đáy mắt anh ta cuối cùng là một ánh sáng nhạt.
Góc độ Niệm Thần đứng vừa dễ dàng chứng kiến chính diện Hoắc Cảnh Sâm, hai người phụ nữ kia đưa lưng về phía cô, cô không thấy rõ lắm tướng mạo họ. Cảm thấy của cô lúc này là sự chán ghét đối với hai người họ, lúc vào vừa nghe được một ít tiếng gầm thét, mà cảnh tượng lúc này không thể nhận thức chính là Hoắc Cảnh Sâm làm cho cô cảm thấy đau lòng thay cho anh.
“Đâm vào đi, như vậy chúng ta sẽ thanh toán xong, mẹ, con cho mẹ biết, khi con chết đi, tên người thừa kế tài sản của con là tên của mẹ. Như vậy có thể thõa mãn được lòng tham hư vinh của người, nhưng người vĩnh viễn vẫn chỉ là một người phụ nữ bị chồng mình phản bội rồi sau đó vẫn mang trong lòng cảm giác oán hận, một phụ nữ đáng thương!”
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?
Tác giả: Ninh Cẩn
255 chương | 618 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn
Chương 2: Ngươi là ai?
Chương 3: Sạch sẽ sao?
Chương 4: Ngươi tự chuốc phiền
Chương 5: Tôi yêu thân thể của cô
Chương 6: Giá của cô thật rẻ
Chương 7: Kỹ thuật của ngươi phải nhiều món ăn thì có nhiều món ăn!
Chương 8: Bảo bối hài tử
Chương 9: Đem hài tử trả lại cho ta
Chương 10: Lão nương chỉ giết người chứ không thương người! 1
Chương 11: Lão nương chỉ giết người chứ không thương ngươi 2
Chương 12: Mẹ xấu xa, con thiên tài
Chương 13: Hoắc thị
Chương 14: Mẹ con ăn cơm chùa
Chương 15: Mẹ không phải là gà mẹ
Chương 16: Tiến vào Hoắc Thị
Chương 17: Đơn độc gặp mặt
Chương 18: Chúng ta giống như đã từng gặp nhau
Chương 19: Xác định chưa từng gặp qua?
Chương 20: Xin lỗi, tôi đã kết hôn
Chương 21: Thế nhưng anh đối với chồng tôi có ý tứ?
Chương 22: Tôi yêu cô vung
Chương 23: Cách mạng chưa thành công
Chương 24: Con có phải đã biết cha con là ai?
Chương 25: Cố nhân
Chương 26: Tôi rất hứng thú đi lên uống chén trà
Chương 27
Chương 28: Như thế nào mới bằng lòng để cho tôi trông thấy con trai?
Chương 29: Nặng khẩu vị
Chương 30: Mạn
Chương 31: “r”
Chương 32: Vị hôn thê
Chương 33: Nằm cũng trúng thương
Chương 34: Hai loại cực đoan
Chương 35: Cha con đối thoại
Chương 36: Tình nhân thứ mấy trăm
Chương 37: Phụ nữ không đứng đắn
Chương 38: Người đàn ông thần thánh
Chương 39: Bị đụng ngã
Chương 40: Cường thế lạnh lẽo
Chương 41: Mẹ, lấy lòng anh ta!
Chương 42: Mẹ, mẹ bức con
Chương 43: Căm thù đến tận xương tuỷ
Chương 44: Cùng huyết thống
Chương 45: Cảm giác như thế nào?
Chương 46: Bà không phải cũng từng bỏ mặc con mình sao?
Chương 47: “Các người nháo đủ rồi chưa? Nháo đủ rồi liền cút ra ngoài cho tôi!”
Chương 48: Hợp đồng mới
Chương 49: Suất ca quá yêu nghiệt
Chương 50: Cô là phụ nữ sao?
Chương 51: Lên được phòng khách, dưới không lên được phòng bếp
Chương 52: Đây là hồ sơ cơ mật, không được tốt cho lắm
Chương 53: Đêm tối gió lớn
Chương 54: Wow, đen thùi 1
Chương 55: Wow, đen thùi !
Chương 56: Cười đủ chưa?
Chương 57: Một mực tốt
Chương 58: Công thành chiếm đất
Chương 59: Bàn tay mất trật tự
Chương 60: Dị ứng hải sản
Chương 61: Bực bội
Chương 62: Rời nhà trốn đi
Chương 63: Ngây ngây ngô ngô
Chương 64: Người qua đường xa lạ
Chương 65: Cố minh thâm
Chương 66: Tiền xe
Chương 67: Hoắc tiên sinh, hoan nghênh về nhà
Chương 68: Thương nhớ
Chương 69: Nguy hiểm
Chương 70: Trừng phạt
Chương 71: Trừng phạt (2)
Chương 72: Trẻ tuổi bề ngoài, già nua bên trong
Chương 73: Bản thân đã chết, có việc hoá vàng mã
Chương 74: Không tiện
Chương 75: Khúc nhạc dạo
Chương 76: Trò khôi hài
Chương 77: Trò khôi hài (2)
Chương 78: Yêu không dễ dàng (1)
Chương 79: Yêu không dễ dàng (2)
Chương 80: Không biết đường mà lần
Chương 81: Hồng chiếm giữ
Chương 82: Thiếu phụ VS Hoàng hoa đại khuê nữ
Chương 83: Lén phéng
Chương 84: Linh (1)
Chương 85: Linh (2)
Chương 86: Linh (3)
Chương 87: Linh (4)
Chương 88: Chuyện nhà
Chương 89: Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài
Chương 90: Vô đề
Chương 91: Cha
Chương 92: Sống một cuộc sống bình thường
Chương 93: Chúng ta kết hôn đi
Chương 94: Cách xa Vận Nhi một chút
Chương 95: Tiên sinh mời cô đi một chuyến
Chương 96: Tôi rất vội
Chương 97: Hoắc Cảnh Sâm còn không biết sao?
Chương 98: Hợp tác
Chương 99: Con tôi không trong sáng đến thế sao?
Chương 100: Mềm mại
Chương 101
Chương 102: Ba phút
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254-1
Chương 255-1: Kết thúc (1)
Không tìm thấy chương nào phù hợp