Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 265
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thời điểm Nguyên Tích trở lại hoàng cung, Nguyên Liệt bệ hạ cùng Phượng Già Lăng bệ hạ đều ngồi trong đại sảnh nói chuyện, thấy các con vào liền đình chỉ. Road sau khi nhìn thấy quản gia liền mượn cớ dừng lại, cùng lão quản gia nhanh chóng biến mất.
Tuy rằng hai vị điện hạ cái gì cũng chưa nói nhưng trong không khí giới nghiêm toàn tập của hoàng cung lúc này, khí áp thấp từ hai vị kia đều đủ đáng sợ.
Trong đại sảnh vẫn im lặng như cũ. Nguyên Tích dừng bước, cứng ngắc mà nói “Phụ thân, mẫu thân, con cho rằng mình đã làm một chuyện có lỗi”
PHượng Già Lăng bệ hạ thiêu mi một cái, thản nhiên hỏi “Sau đó thì sao? Ngươi định xử lý chuyện này như thế nào?”
“Con không còn gì để nói cả, nếu hắn thực là dị thú, vậy cần phái quân đặc vụ truy lùng, giết ngay tại chỗ. Những dị thú trước giờ chúng ta xử lý đều là như vậy”. Nguyên Tích lạnh lùng mà nói. Hắn mặc dù đang ngồi xuống ghế salon, nhưng không thể nào nhận ra được cơ may thương lượng nào hiện lên trong mắt hắn cả.
Phượng Già Lăng cùng Nguyên Liệt bệ hạ nhìn Nguyên Tích trong chốc lát, cũng không đánh giá gì, chỉ là nhìn về phía người con lớn. Nguyên Triệt thấy vậy nhẹ giọng nói “Con cảm thấy xử lý như vậy cũng không thích hợp”
“Sao lại không thích hợp? So với những chuyện mà bọn chúng đã làm với chúng ta, g**t ch*t hắn đơn giản như vậy đã là nhân từ lắm rồi”. Nguyên Tích cố gắng ức chế lửa giận cùng sát ý trong lòng, khó hiểu mà hỏi ngược lại.
Nguyên Triệt sửng sốt hai giây mới lên tiếng “Vậy còn tình cảm của các ngươi trước giờ …?”
Con người cùng dị thú thì có tình cảm gì cơ chứ. Ta không thể tưởng tượng được hắn lại là dị thú. Ta hoàn toàn không thể chấp nhận”. Nguyên Tích ngắt lời Nguyên Triệt, giọng điệu lạnh lùng mà cứng rắn, lại đầy cố chấp. Hắn cúi đầu nhìn cái ly trước mặt “Trong sự lừa dối không thể tồn tại cảm tình, ta không muốn nghĩ tới cuộc hôn nhân nực cười của mình nữa”.
Nguyên Triệt nhìn Nguyên Tích từ đằng sau, cuối cùng nói “Cho dù nguơi quyết cho hắn chết nhưng cũng vẫn phải đem hắn về, đợi phán quyết của toà án quân sự. Bởi lẽ, thân phận của hắn không chỉ là dị thú mà còn là vương tử phi của đế quốc chúng ta. Nếu ngươi muốn cho mọi người một cái công đạo, vậy cần phải tuân theo trình tự chính quy. Hơn nữa, ngươi có thể có may mắn được chính tay phán quyết cùng xử quyết tử hình”.
“…. Tuỳ huynh”. Nguyên Tích buồn bực mà nói. Hắn phi thường bất mãn với quyết định của Nguyên Triệt, thế nhưng lại không tìm được lỗi, đành miễn cưỡng đồng ý. Giờ đây hắn dị thường thống hận người vợ phản bội của mình, chớ nói chi là, tên đó còn là dị thú …
Trước khi rời đi, Nguyên Triệt sâu sắc mà nhìn Nguyên Tích đang ngồi trên ghế salon, sau đó hướng về phía thư phòng của phụ thân.
Nguyên Tích vẫn ngồi trên ghế salon, không biết vì sao mà lòng hắn buồn bực dị thường. Giờ hắn căn bản không thể quay về phòng đi ngủ. Hơn nữa, hắn không muốn nhìn bất cứ thứ gì trong căn phòng kia, bất cứ thứ gì có thể làm hắn lại nghĩ đến La Tiểu Lâu…
Mệnh lệnh đuổi bắt đã được truyền xuống. Bộ đội đặc thù đều là tinh anh trong tinh anh. Trước kia cũng có không ít dị thú chết trên tay của bọn họ. Kế hoạch đuổi bắt này đây chắc chắn sẽ không xuất ra chuyện gì ngoài ý muốn. Người kia nhiều nhất cũng chỉ sống lâu được vài ngày nữa mà thôi …
Trên một hành tinh xa xôi, La Tiểu Lâu không ngừng nhìn máy liên lạc, kiềm chế không mở miệng hỏi La Thiểu Thiên tình hình nữa, hắn đã hỏi hơn năm lần trước đó rồi …
Sau khi thực hiện xong bước nhảy alpha, phi thuyền của bọn họ đối mặt với một trận lốc không gian, máy liên lạc của tất cả mọi người đều không dùng được, mà ngay cả hệ thống thông tin của chiến hạm đều hoàn toàn tê liệt, hiện đang được sửa chữa gấp, phải hai mấy giờ sau mới có thể khôi phục lại.
trong bản QT có nói ‘sau khi thực hiện Không Gian Khiêu Dược’ – thứ lỗi cho mình không hiểu rõ lắm nên edit thành Bước nhảy Alpha. Một phần vì chữ ‘Khiêu’ trong bản QT có nghĩa là nhảy, thứ nữa là vì: Bước nhảy Alpha là một thuật ngữ trong Khoa học không gian, chỉ sự nhảy cóc từ địa điểm này sang địa điểm khác. Đơn giản hơn, hãy vẽ hai điểm trên một tờ giấy, con đường nhanh nhất để nối hai điểm này không phải là đoạn thẳng nối hai điểm mà là gấp giấy sao cho hai điểm này trùng vào nhau…. Đại khái thế, nếu ai còn muốn tìm hiểu xin mời hỏi giáo sư Google
Tuy rằng hai vị điện hạ cái gì cũng chưa nói nhưng trong không khí giới nghiêm toàn tập của hoàng cung lúc này, khí áp thấp từ hai vị kia đều đủ đáng sợ.
Trong đại sảnh vẫn im lặng như cũ. Nguyên Tích dừng bước, cứng ngắc mà nói “Phụ thân, mẫu thân, con cho rằng mình đã làm một chuyện có lỗi”
PHượng Già Lăng bệ hạ thiêu mi một cái, thản nhiên hỏi “Sau đó thì sao? Ngươi định xử lý chuyện này như thế nào?”
“Con không còn gì để nói cả, nếu hắn thực là dị thú, vậy cần phái quân đặc vụ truy lùng, giết ngay tại chỗ. Những dị thú trước giờ chúng ta xử lý đều là như vậy”. Nguyên Tích lạnh lùng mà nói. Hắn mặc dù đang ngồi xuống ghế salon, nhưng không thể nào nhận ra được cơ may thương lượng nào hiện lên trong mắt hắn cả.
Phượng Già Lăng cùng Nguyên Liệt bệ hạ nhìn Nguyên Tích trong chốc lát, cũng không đánh giá gì, chỉ là nhìn về phía người con lớn. Nguyên Triệt thấy vậy nhẹ giọng nói “Con cảm thấy xử lý như vậy cũng không thích hợp”
“Sao lại không thích hợp? So với những chuyện mà bọn chúng đã làm với chúng ta, g**t ch*t hắn đơn giản như vậy đã là nhân từ lắm rồi”. Nguyên Tích cố gắng ức chế lửa giận cùng sát ý trong lòng, khó hiểu mà hỏi ngược lại.
Nguyên Triệt sửng sốt hai giây mới lên tiếng “Vậy còn tình cảm của các ngươi trước giờ …?”
Con người cùng dị thú thì có tình cảm gì cơ chứ. Ta không thể tưởng tượng được hắn lại là dị thú. Ta hoàn toàn không thể chấp nhận”. Nguyên Tích ngắt lời Nguyên Triệt, giọng điệu lạnh lùng mà cứng rắn, lại đầy cố chấp. Hắn cúi đầu nhìn cái ly trước mặt “Trong sự lừa dối không thể tồn tại cảm tình, ta không muốn nghĩ tới cuộc hôn nhân nực cười của mình nữa”.
Nguyên Triệt nhìn Nguyên Tích từ đằng sau, cuối cùng nói “Cho dù nguơi quyết cho hắn chết nhưng cũng vẫn phải đem hắn về, đợi phán quyết của toà án quân sự. Bởi lẽ, thân phận của hắn không chỉ là dị thú mà còn là vương tử phi của đế quốc chúng ta. Nếu ngươi muốn cho mọi người một cái công đạo, vậy cần phải tuân theo trình tự chính quy. Hơn nữa, ngươi có thể có may mắn được chính tay phán quyết cùng xử quyết tử hình”.
“…. Tuỳ huynh”. Nguyên Tích buồn bực mà nói. Hắn phi thường bất mãn với quyết định của Nguyên Triệt, thế nhưng lại không tìm được lỗi, đành miễn cưỡng đồng ý. Giờ đây hắn dị thường thống hận người vợ phản bội của mình, chớ nói chi là, tên đó còn là dị thú …
Trước khi rời đi, Nguyên Triệt sâu sắc mà nhìn Nguyên Tích đang ngồi trên ghế salon, sau đó hướng về phía thư phòng của phụ thân.
Nguyên Tích vẫn ngồi trên ghế salon, không biết vì sao mà lòng hắn buồn bực dị thường. Giờ hắn căn bản không thể quay về phòng đi ngủ. Hơn nữa, hắn không muốn nhìn bất cứ thứ gì trong căn phòng kia, bất cứ thứ gì có thể làm hắn lại nghĩ đến La Tiểu Lâu…
Mệnh lệnh đuổi bắt đã được truyền xuống. Bộ đội đặc thù đều là tinh anh trong tinh anh. Trước kia cũng có không ít dị thú chết trên tay của bọn họ. Kế hoạch đuổi bắt này đây chắc chắn sẽ không xuất ra chuyện gì ngoài ý muốn. Người kia nhiều nhất cũng chỉ sống lâu được vài ngày nữa mà thôi …
Trên một hành tinh xa xôi, La Tiểu Lâu không ngừng nhìn máy liên lạc, kiềm chế không mở miệng hỏi La Thiểu Thiên tình hình nữa, hắn đã hỏi hơn năm lần trước đó rồi …
Sau khi thực hiện xong bước nhảy alpha, phi thuyền của bọn họ đối mặt với một trận lốc không gian, máy liên lạc của tất cả mọi người đều không dùng được, mà ngay cả hệ thống thông tin của chiến hạm đều hoàn toàn tê liệt, hiện đang được sửa chữa gấp, phải hai mấy giờ sau mới có thể khôi phục lại.
trong bản QT có nói ‘sau khi thực hiện Không Gian Khiêu Dược’ – thứ lỗi cho mình không hiểu rõ lắm nên edit thành Bước nhảy Alpha. Một phần vì chữ ‘Khiêu’ trong bản QT có nghĩa là nhảy, thứ nữa là vì: Bước nhảy Alpha là một thuật ngữ trong Khoa học không gian, chỉ sự nhảy cóc từ địa điểm này sang địa điểm khác. Đơn giản hơn, hãy vẽ hai điểm trên một tờ giấy, con đường nhanh nhất để nối hai điểm này không phải là đoạn thẳng nối hai điểm mà là gấp giấy sao cho hai điểm này trùng vào nhau…. Đại khái thế, nếu ai còn muốn tìm hiểu xin mời hỏi giáo sư Google
Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi
Tác giả: Do Đại Đích Yên
302 chương | 1,573 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Một bước đi
Chương 2: Phòng tử
Chương 3: Học phí
Chương 4: Khế ước nô lệ
Chương 5: Cầm thú
Chương 6: Khuôn phép
Chương 7: Nam nhân
Chương 8: Lớn nhỏ
Chương 9: Bất ngờ
Chương 10: Khai giảng
Chương 11: Kiểm tra
Chương 12: Thành tích
Chương 13: Không được tự nhiên
Chương 14: Trách nhiệm
Chương 15: Chênh lệch
Chương 16: Kỹ thuật
Chương 17: Phát
Chương 18: Tiểu kim khố
Chương 19: Tái ngộ
Chương 20: Kiêm chức
Chương 21: Dục vọng
Chương 22: Quyết định
Chương 23: Linh kiện
Chương 24: Khoan dung nhẫn nại
Chương 25: Kiêu ngạo
Chương 26
Chương 27: Phấn khích
Chương 28
Chương 29: Tập quán
Chương 30: Ý thức
Chương 31: Tiến bộ
Chương 32: Vô đề
Chương 33: Bán đấu giá
Chương 34: Ca ca
Chương 35: Ô thạch
Chương 36: Trưởng thành
Chương 37: Say rượu
Chương 38: Kẻ có tiền
Chương 39: Sự thật
Chương 40: Lễ vật
Chương 41: Kì tích
Chương 42
Chương 43
Chương 44: Huấn luyện
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48: Xuất phát
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52: Thiên tai
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79: Tình hình
Chương 80: Tỏ tình
Chương 81: Tranh cãi…
Chương 82: Kiểm tra…
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89: Vân thiên…
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102: Giúp đỡ
Chương 103: Một trong…
Chương 104: Gặp nhau
Chương 105: Con chip
Chương 106: Nhật ký thất lạc
Chương 107: Gặp lại
Chương 108: Trận đấu
Chương 109: Hai kẻ
Chương 110: Thất bại
Chương 111: Cường hóa
Chương 112: Giải thích
Chương 113: To be continued…
Chương 114: Tóc đỏ
Chương 115: Trắc trở…
Chương 116: Tỉnh lại…
Chương 117: Nghi ngờ…
Chương 118: Hạnh phúc…
Chương 119: Chuẩn bị…
Chương 120: Hộp năng lượng
Chương 121: Gặp nhau…
Chương 122
Chương 123: Vợ quản nghiêm (bổ hoàn)…
Chương 124: Nhớ thương
Chương 125
Chương 126: Chịu trách nhiệm
Chương 127: Rời đi
Chương 128: Cha mẹ…
Chương 129: Bữa tối
Chương 130: Kiểm tra
Chương 131: Danh sách
Chương 132: Chủ động
Chương 133: Thay đổi
Chương 134: Đáp lại
Chương 135: Tráng lệ
Chương 136: Chứng tỏ
Chương 137: Tấm ảnh…
Chương 138: Minh châu
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144: Dự báo
Chương 145
Chương 146: Bảo vệ
Chương 147: Phấn khích
Chương 148: Thử luyện
Chương 149: Nguy cơ
Chương 150: Tin tưởng
Chương 151: Nghi hoặc
Chương 152: Địch hay bạn
Chương 153: Vũng nước
Chương 154: Nguy hiểm
Chương 155: Anh dũng
Chương 156: Chữa trị
Chương 157: Tìm ra
Chương 158-1: Dị thú
Chương 159: Uy hiếp cưỡng ép
Chương 160: Siever / tây thụy nhĩ
Chương 161: Phong ấn
Chương 162: Rời khỏi
Chương 163: Thăng cấp ^^
Chương 164: Mẹ chồng nàng dâu biểu tượng cảm xúc grin
Chương 165: Thương lượng
Chương 166: Bi kịch
Chương 167: Hy vọng
Chương 168-1: Hôn lễ (1)
Chương 169: Chạy trốn
Chương 170: Gia bạo
Chương 171: Kỳ quái
Chương 172: Phương hướng
Chương 173
Chương 174: Trừng phạt
Chương 175: Khu d
Chương 176: Biến hóa
Chương 177: Như vậy
Chương 178: Cùng nhau
Chương 179: Thẳng thắn
Chương 180: Phát triển
Chương 181: Khôi phục
Chương 182: Đồ án
Chương 183: Ngàn năm
Chương 184: Mục tiêu
Chương 185: Khu a
Chương 186: Dấu hiệu
Chương 187: Khách quý
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227: Thầy trò
Chương 228: Điểm đáng ngờ
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236: Tin tức
Chương 237: Giao dịch
Chương 238
Chương 239
Chương 240: Yến hội
Chương 241
Chương 242
Chương 243: Làm khó
Chương 244: Tìm bạn đời
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248: Xuất phát
Chương 249: Mục đích
Chương 250: Cứu viện
Chương 251: Tái kiến
Chương 252: Thích
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256: Phát hiện
Chương 257: Biến hóa
Chương 258: :
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264: “ ta thực sự hâm mộ hắn, hắn thực hạnh phúc”
Chương 265
Chương 266
Chương 267-1
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292: Chân tướng
Chương 293: Ta yêu ngươi…
Chương 294: Hạnh phúc (1)
Chương 295: Hạnh phúc (2)
Chương 296: Hạnh phúc (3)
Chương 297-1: Hạnh phúc 4
Chương 298-1: Hạnh phúc (end chính văn)
Chương 299-1: Dục nhi ký (1)
Chương 300: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu
Chương 301: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu (2)
Chương 302-303: Phiên ngoại: Chữa thương nhớ
Không tìm thấy chương nào phù hợp