Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 165: Thương lượng
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
̣NG
Nguyên Liệt nói với 2 người:” Trong mấy ngày này các con tập trung chuẩn bị cho hôn lễ, còn những chuyện khác từ từ tính sau. La Tiểu Lâu c*̃ng ko cần đi Quân bộ nữa. Cuối c*̀ng,ta chúc mừng các con!”
Vẻ mặt Nguyên Liệt vẫn nghiêm túc như xưa thế nhưng trong mắt đã có sự vừa lòng với La Tiểu Lâu. Tuy La Tiểu Lâu ko có thiên phú như Nguyệt Thượng nhưng Nguyên Liệt c*̃ng hiểu đc rằng La Tiểu Lâu càng phù hợp với Nguyên Tích hơn, tính cách La Tiểu Lâu ôn hòa, lương thiện… mặc dù có chút yêu tiền. Thế nhưng khuyết điểm ko che lấp đc ưu điểm, tính cách La Tiểu Lâu bù trừ vừa vặn với tính cách Nguyên Tích. Ở bên La Tiểu Lâu, Nguyên Tích mới giống 1 người bình thường, ko phải là 1 người thừa kế hoàn mỹ trong mắt mọi người. Khi nhắc đến La Tiểu Lâu, Nguyên Tích thường biểu hiện ra rất nhiều cảm xúc. Nguyên Liệt nhớ tới có lần Nguyên Tích đắc ý dào dạt khoe La Tiểu Lâu làm cơ giáp, làm hộp năng lượng cho nó lại còn khoe La Tiểu Lâu nấu cơm cho nó ăn ngon tới cỡ nào, Nguyên Liệt nghĩ tới đây liền ngắm trộm Phượng Già Lăng 1 cái.
Nguyên Tích và La Tiểu Lâu ăn tối c*̀ng 2 vị bệ hạ xong mới trở về phòng ngủ c*̉a Nguyên Tích. Nguyên Tích đi tắm, 125 hưng phấn vòng quanh cánh tay La Tiểu Lâu. Nó lấy móng vuốt sờ sờ cái vòng, kích động nói:” Đây là cái lồng phòng hộ tốt nhất mà tôi từng thấy, tốt hơn cả cái Nguyên Tích đưa cậu khi trước. Nếu lúc trước có cái này thì Thiên Hằng đã ko phá hủy dễ dàng như vậy đc, cậu có thể an toàn đến khi tôi thăng cấp xong.”
“Chủ nhân c*̉a mi để lại cái gì vậy?” La Tiểu Lâu chợt nhớ tới 125 đã từng nói đây là thứ có thể giúp mình sống qua 30 tuổi.
“Chờ chút.” 2 ngày nay nó ko có cơ hội đưa La Tiểu Lâu xem.
125 đang đào bới trong kho hàng thì cửa phòng tắm mở, Nguyên Tích đi ra. Dưới ánh mắt bắn tỉa c*̉a Nguyên Tích, 125 mang vẻ ko tình nguyện rời khỏi giường, trở về phòng nhỏ c*̉a mình. Thôi, để mai đưa La Tiểu Lâu xem vậy.
La Tiểu Lâu nhìn Nguyên Tích, mấy ngày nay Nguyên Tích vẫn mang 1 bộ mặt băng bó, vẫn châm chọc La Tiểu Lâu thế nhưng trong mắt luôn có sự vui mừng, Nguyên Tích đang rất chờ mong hôn lễ c*̉a bọn họ. Vậy mà mình lại giấu diếm thậm chí là lừa gạt Nguyên Tích. La Tiểu Lâu thanh thanh cổ họng, nói:” Nguyên Tích, chúng ta nói chuyện 1 chút.”
Nguyên Tích ngẩng đầu nhìn La Tiểu Lâu, nói:” Ta c*̃ng có chuyện cần nói với em.”
La Tiểu Lâu kinh ngạc, bật thốt theo bản năng:” Anh…muốn nói chuyện gì?” Chẳng lẽ Nguyên Tích đã phát hiện ra cái gì? Dưới ánh mắt chăm chú c*̉a Nguyên Tích, tâm lý kiến thiết mà La Tiểu Lâu chuẩn bị cả nửa ngày đang có xu thế muốn sập.
Thấy La Tiểu Lâu mở to mắt đề phòng, Nguyên Tích c*̃ng sửng sốt, chẳng lẽ vẻ mặt mình hung thần ác sát lắm sao? Mình đã cố làm vẻ ôn hòa rồi mà… Có lẽ tối nay ko thích hợp để nói về vấn đề kia. Nguyên Tích quyết định bây giờ nên uyển chuyển nói ra vấn đề thứ 2 c*̃ng là vấn đề hắn coi trọng nhất:” Ta muốn nói chuyện khế ước c*̉a chúng ta.” Nói tới đây, Nguyên Tích gắt gao nhìn La Tiểu Lâu, tay nắm chặt cái ly trên đầu giường hơn.
La Tiểu Lâu đem trái tim đang vọt lên cổ họng c*̉a mình thả lại trong bụng, lặng lẽ thở phào, ko quá hứng thú hỏi:” Nga, là cái khế ước nô lệ kia hả?”
Nguyên Tích do dự 1 chút mới nói:” Thực ra đó c*̃ng ko hẳn là khế ước nô lệ, nó còn có 1 cái tên khác…ý c*̉a anh là khế ước này cần 2 người phải có nghĩa vụ và trách nhiệm thực hiện.” Kỳ thật Nguyên Tích chỉ muốn nói cho La Tiểu Lâu rằng nội dung c*̉a khế ước kia là yêu cầu cả 2 bên phải thực hiện. Thế nhưng hắn cảm thấy mình phải nhân cơ hội chiếm chút tiện nghi trước khi nói cho La Tiểu Lâu biết (bỉ ổi
Nguyên Liệt nói với 2 người:” Trong mấy ngày này các con tập trung chuẩn bị cho hôn lễ, còn những chuyện khác từ từ tính sau. La Tiểu Lâu c*̃ng ko cần đi Quân bộ nữa. Cuối c*̀ng,ta chúc mừng các con!”
Vẻ mặt Nguyên Liệt vẫn nghiêm túc như xưa thế nhưng trong mắt đã có sự vừa lòng với La Tiểu Lâu. Tuy La Tiểu Lâu ko có thiên phú như Nguyệt Thượng nhưng Nguyên Liệt c*̃ng hiểu đc rằng La Tiểu Lâu càng phù hợp với Nguyên Tích hơn, tính cách La Tiểu Lâu ôn hòa, lương thiện… mặc dù có chút yêu tiền. Thế nhưng khuyết điểm ko che lấp đc ưu điểm, tính cách La Tiểu Lâu bù trừ vừa vặn với tính cách Nguyên Tích. Ở bên La Tiểu Lâu, Nguyên Tích mới giống 1 người bình thường, ko phải là 1 người thừa kế hoàn mỹ trong mắt mọi người. Khi nhắc đến La Tiểu Lâu, Nguyên Tích thường biểu hiện ra rất nhiều cảm xúc. Nguyên Liệt nhớ tới có lần Nguyên Tích đắc ý dào dạt khoe La Tiểu Lâu làm cơ giáp, làm hộp năng lượng cho nó lại còn khoe La Tiểu Lâu nấu cơm cho nó ăn ngon tới cỡ nào, Nguyên Liệt nghĩ tới đây liền ngắm trộm Phượng Già Lăng 1 cái.
Nguyên Tích và La Tiểu Lâu ăn tối c*̀ng 2 vị bệ hạ xong mới trở về phòng ngủ c*̉a Nguyên Tích. Nguyên Tích đi tắm, 125 hưng phấn vòng quanh cánh tay La Tiểu Lâu. Nó lấy móng vuốt sờ sờ cái vòng, kích động nói:” Đây là cái lồng phòng hộ tốt nhất mà tôi từng thấy, tốt hơn cả cái Nguyên Tích đưa cậu khi trước. Nếu lúc trước có cái này thì Thiên Hằng đã ko phá hủy dễ dàng như vậy đc, cậu có thể an toàn đến khi tôi thăng cấp xong.”
“Chủ nhân c*̉a mi để lại cái gì vậy?” La Tiểu Lâu chợt nhớ tới 125 đã từng nói đây là thứ có thể giúp mình sống qua 30 tuổi.
“Chờ chút.” 2 ngày nay nó ko có cơ hội đưa La Tiểu Lâu xem.
125 đang đào bới trong kho hàng thì cửa phòng tắm mở, Nguyên Tích đi ra. Dưới ánh mắt bắn tỉa c*̉a Nguyên Tích, 125 mang vẻ ko tình nguyện rời khỏi giường, trở về phòng nhỏ c*̉a mình. Thôi, để mai đưa La Tiểu Lâu xem vậy.
La Tiểu Lâu nhìn Nguyên Tích, mấy ngày nay Nguyên Tích vẫn mang 1 bộ mặt băng bó, vẫn châm chọc La Tiểu Lâu thế nhưng trong mắt luôn có sự vui mừng, Nguyên Tích đang rất chờ mong hôn lễ c*̉a bọn họ. Vậy mà mình lại giấu diếm thậm chí là lừa gạt Nguyên Tích. La Tiểu Lâu thanh thanh cổ họng, nói:” Nguyên Tích, chúng ta nói chuyện 1 chút.”
Nguyên Tích ngẩng đầu nhìn La Tiểu Lâu, nói:” Ta c*̃ng có chuyện cần nói với em.”
La Tiểu Lâu kinh ngạc, bật thốt theo bản năng:” Anh…muốn nói chuyện gì?” Chẳng lẽ Nguyên Tích đã phát hiện ra cái gì? Dưới ánh mắt chăm chú c*̉a Nguyên Tích, tâm lý kiến thiết mà La Tiểu Lâu chuẩn bị cả nửa ngày đang có xu thế muốn sập.
Thấy La Tiểu Lâu mở to mắt đề phòng, Nguyên Tích c*̃ng sửng sốt, chẳng lẽ vẻ mặt mình hung thần ác sát lắm sao? Mình đã cố làm vẻ ôn hòa rồi mà… Có lẽ tối nay ko thích hợp để nói về vấn đề kia. Nguyên Tích quyết định bây giờ nên uyển chuyển nói ra vấn đề thứ 2 c*̃ng là vấn đề hắn coi trọng nhất:” Ta muốn nói chuyện khế ước c*̉a chúng ta.” Nói tới đây, Nguyên Tích gắt gao nhìn La Tiểu Lâu, tay nắm chặt cái ly trên đầu giường hơn.
La Tiểu Lâu đem trái tim đang vọt lên cổ họng c*̉a mình thả lại trong bụng, lặng lẽ thở phào, ko quá hứng thú hỏi:” Nga, là cái khế ước nô lệ kia hả?”
Nguyên Tích do dự 1 chút mới nói:” Thực ra đó c*̃ng ko hẳn là khế ước nô lệ, nó còn có 1 cái tên khác…ý c*̉a anh là khế ước này cần 2 người phải có nghĩa vụ và trách nhiệm thực hiện.” Kỳ thật Nguyên Tích chỉ muốn nói cho La Tiểu Lâu rằng nội dung c*̉a khế ước kia là yêu cầu cả 2 bên phải thực hiện. Thế nhưng hắn cảm thấy mình phải nhân cơ hội chiếm chút tiện nghi trước khi nói cho La Tiểu Lâu biết (bỉ ổi
Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi
Tác giả: Do Đại Đích Yên
302 chương | 1,350 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Một bước đi
Chương 2: Phòng tử
Chương 3: Học phí
Chương 4: Khế ước nô lệ
Chương 5: Cầm thú
Chương 6: Khuôn phép
Chương 7: Nam nhân
Chương 8: Lớn nhỏ
Chương 9: Bất ngờ
Chương 10: Khai giảng
Chương 11: Kiểm tra
Chương 12: Thành tích
Chương 13: Không được tự nhiên
Chương 14: Trách nhiệm
Chương 15: Chênh lệch
Chương 16: Kỹ thuật
Chương 17: Phát
Chương 18: Tiểu kim khố
Chương 19: Tái ngộ
Chương 20: Kiêm chức
Chương 21: Dục vọng
Chương 22: Quyết định
Chương 23: Linh kiện
Chương 24: Khoan dung nhẫn nại
Chương 25: Kiêu ngạo
Chương 26
Chương 27: Phấn khích
Chương 28
Chương 29: Tập quán
Chương 30: Ý thức
Chương 31: Tiến bộ
Chương 32: Vô đề
Chương 33: Bán đấu giá
Chương 34: Ca ca
Chương 35: Ô thạch
Chương 36: Trưởng thành
Chương 37: Say rượu
Chương 38: Kẻ có tiền
Chương 39: Sự thật
Chương 40: Lễ vật
Chương 41: Kì tích
Chương 42
Chương 43
Chương 44: Huấn luyện
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48: Xuất phát
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52: Thiên tai
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79: Tình hình
Chương 80: Tỏ tình
Chương 81: Tranh cãi…
Chương 82: Kiểm tra…
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89: Vân thiên…
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102: Giúp đỡ
Chương 103: Một trong…
Chương 104: Gặp nhau
Chương 105: Con chip
Chương 106: Nhật ký thất lạc
Chương 107: Gặp lại
Chương 108: Trận đấu
Chương 109: Hai kẻ
Chương 110: Thất bại
Chương 111: Cường hóa
Chương 112: Giải thích
Chương 113: To be continued…
Chương 114: Tóc đỏ
Chương 115: Trắc trở…
Chương 116: Tỉnh lại…
Chương 117: Nghi ngờ…
Chương 118: Hạnh phúc…
Chương 119: Chuẩn bị…
Chương 120: Hộp năng lượng
Chương 121: Gặp nhau…
Chương 122
Chương 123: Vợ quản nghiêm (bổ hoàn)…
Chương 124: Nhớ thương
Chương 125
Chương 126: Chịu trách nhiệm
Chương 127: Rời đi
Chương 128: Cha mẹ…
Chương 129: Bữa tối
Chương 130: Kiểm tra
Chương 131: Danh sách
Chương 132: Chủ động
Chương 133: Thay đổi
Chương 134: Đáp lại
Chương 135: Tráng lệ
Chương 136: Chứng tỏ
Chương 137: Tấm ảnh…
Chương 138: Minh châu
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144: Dự báo
Chương 145
Chương 146: Bảo vệ
Chương 147: Phấn khích
Chương 148: Thử luyện
Chương 149: Nguy cơ
Chương 150: Tin tưởng
Chương 151: Nghi hoặc
Chương 152: Địch hay bạn
Chương 153: Vũng nước
Chương 154: Nguy hiểm
Chương 155: Anh dũng
Chương 156: Chữa trị
Chương 157: Tìm ra
Chương 158-1: Dị thú
Chương 159: Uy hiếp cưỡng ép
Chương 160: Siever / tây thụy nhĩ
Chương 161: Phong ấn
Chương 162: Rời khỏi
Chương 163: Thăng cấp ^^
Chương 164: Mẹ chồng nàng dâu biểu tượng cảm xúc grin
Chương 165: Thương lượng
Chương 166: Bi kịch
Chương 167: Hy vọng
Chương 168-1: Hôn lễ (1)
Chương 169: Chạy trốn
Chương 170: Gia bạo
Chương 171: Kỳ quái
Chương 172: Phương hướng
Chương 173
Chương 174: Trừng phạt
Chương 175: Khu d
Chương 176: Biến hóa
Chương 177: Như vậy
Chương 178: Cùng nhau
Chương 179: Thẳng thắn
Chương 180: Phát triển
Chương 181: Khôi phục
Chương 182: Đồ án
Chương 183: Ngàn năm
Chương 184: Mục tiêu
Chương 185: Khu a
Chương 186: Dấu hiệu
Chương 187: Khách quý
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227: Thầy trò
Chương 228: Điểm đáng ngờ
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236: Tin tức
Chương 237: Giao dịch
Chương 238
Chương 239
Chương 240: Yến hội
Chương 241
Chương 242
Chương 243: Làm khó
Chương 244: Tìm bạn đời
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248: Xuất phát
Chương 249: Mục đích
Chương 250: Cứu viện
Chương 251: Tái kiến
Chương 252: Thích
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256: Phát hiện
Chương 257: Biến hóa
Chương 258: :
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264: “ ta thực sự hâm mộ hắn, hắn thực hạnh phúc”
Chương 265
Chương 266
Chương 267-1
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292: Chân tướng
Chương 293: Ta yêu ngươi…
Chương 294: Hạnh phúc (1)
Chương 295: Hạnh phúc (2)
Chương 296: Hạnh phúc (3)
Chương 297-1: Hạnh phúc 4
Chương 298-1: Hạnh phúc (end chính văn)
Chương 299-1: Dục nhi ký (1)
Chương 300: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu
Chương 301: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu (2)
Chương 302-303: Phiên ngoại: Chữa thương nhớ
Không tìm thấy chương nào phù hợp