Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 134-1
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trong lòng tôi cả kinh, nhưng bây giờ tôi đang bị bóp cổ, hơn nữa rượu thuốc ngậm đầy miệng, căn bản không nói được lời nào.
“Phun ra!” Tô Mộc lạnh lùng nói.
Nói xong anh đưa tay kia bóp hàm tôi lại, ép tôi há miệng ra.
Tôi sợ run cả người, theo bản năng nuốt nước miếng một cái.
Bởi vì cổ họng tôi đang bị bóp nghẹt lại, động tác nuốt nước miếng khiến rượu thuốc trào ngược lên lỗ mũi, giống như lúc đi bơi bị sặc nước vậy.
Tôi nhất thời ho khan kịch liệt, phần lớn rượu thuốc trong miệng cũng ói ra ngoài.
Tô Mộc thấy tôi ói rượu thuốc ra, gương mặt căng thẳng mới dịu đi một chút, buông tôi ra.
Tôi lập tức thở hổn hển, hít từng hơi lớn vào khiến rượu thuốc còn sót lại thuận theo khí quản chui xuống bụng tôi.
Nóng hừng hực, rất kinh tởm.
Cũng may bởi vì lượng rượu còn rất ít nên cũng không quá khó chịu.
Lúc này đội trưởng Lý Quân, Đào Nghị, cùng Lạt ma Tây Tạng từ trên cầu thang đi xuống.
Tam trưởng lão thấy bọn họ chỉ khẽ nhăn chân mày một chút nhưng cũng không lộ ra nhiều kinh ngạc, giống như đã sớm biết được bọn họ sẽ tới vậy.
“Ta cho lục soát khắp Cản Thi phái cũng không tìm được chỗ các ngươi ẩn thân, bây giợ lại dám tự đưa tới cửa.” Ánh mắt Tam trưởng lão quét qua một vòng bọn đội trưởng Lý, thấy súng trong tay đội trưởng Lý cùng Đào Nghị liền cười khinh thưởng, sau đó ánh mắt lướt qua Tô Mộc rồi dừng ở trên người Lạt ma Tây Tạng.
Lạt ma Tây Tạng không rành tiếng Hán, không phản ứng gì, chỉ đứng yên một chỗ không lên tiếng.
Đào Nghị không nhịn được, giơ một khẩu súng lên, phẫn nộ quát: “Giơ tay lên! Nếu không tôi sẽ không khách khí!”
“A? Ngươi cho là bằng thứ trong tay ngươi thì có thể làm gì được ta?” Tam trưởng lão vẫn nở nụ cười ấm áp như cũ, mặt không đổi sắc nhìn Đào Nghị.
Nhưng hắn vừa dứt lời thì toàn thân Đào Nghị bỗng nhiên run lên, không nói được gì.
Tôi ở phía sau anh ta, không thấy được mặt anh ta, chỉ thấy cơ thể anh ta giống như bỗng nhiên bị khống chế vậy, nắm chặt khẩu súng, xoay người nhắm ngay vào đội trưởng Lý Quân.
“Đào Nghị! Cậu sao thế?” Sắc mặt đội trưởng Lý trắng nhợt, khiếp sợ nhìn Đạo Nghị.
“Trúng tà.” Tô Mộc nói.
Vừa nói sắc mặt anh có chút âm trầm, trực tiếp giơ tay lên quơ một đoàn âm khí ấp tới bao phủ trên đầu Đào Nghị.
Một lần nữa thân thể Đào Nghị run lên, vừa rồi còn hiên ngang chĩa súng vào Lý Quân, sau khi bị âm khí bao phủ người mềm nhũn rồi lăn quay ra đất.
“Khá lắm, nhìn hàm lượng âm khí của ngươi nhiều nhất cũng chỉ là ác quỷ. Nói đi, một con quỷ như ngươi sao lại sẽ cùng hòa thượng ở chung một chỗ?” Tam trưởng lão nhìn Tô Mộc đầy hứng thú, hỏi.
Trong lòng tôi nhất thời cả kinh, ác quỷ?
Sao lại là ác quỷ? Tô Mộc rõ ràng là lệ quỷ mới đúng, chẳng lẽ bỏi vì anh ấy bị thương quá nặng mà đã bị hạ xuống thành ác quỷ?
Tôi nghiêng đầu nhìn về phía Tô Mộc, gò má góc cạnh của anh ấy hướng về phía tôi, thần sắc trên mặt có chút ngưng trọng.
Xem ra là không sai, Tam trưởng lão có thể điều khiển được ba cổ thiên thi, tất nhiên sẽ không nhận sai.
Thấy cục diện có chút căng thẳng, tôi vội vàng đứng ra giảng hòa, nói Tam trưởng lão cũng không có ác ý với tôi, anh ta là giúp tôi.
Nhưng lời tôi nói còn chưa dứt Tô Mộc đã tức giận gầm gừ nhìn tôi.
Tôi thấy hai ánh nhìn lạnh lẽo bắn tới khiến toàn thân run một cái, ngoan ngoãn im lặng.
“Không phải anh đã nói em không được vào sao, tại sao không ngoan ngoãn chờ ở bên ngoài. Chẳng lẽ em ngu ngốc tới mức lời của hắn em cũng có thể tin? Chất lỏng vừa rồi nếu em uống thì lập tức sẽ biến thành thi lỗi*, cả đời bị hắn điều khiển, ngay cả hồn phách cũng đừng nghĩ bay ra khỏi người, vậy mà em vẫn còn nói đỡ cho hắn?” (*thi lỗi: con rối bằng thi thể người)
Giọng Tô Mộc rất nhỏ, trừng mắt hỏi tôi, anh ấy không muốn nổi giận với tôi nhưng lần này hiển nhiên tôi đã chọc giận anh ấy, cho dù anh ấy cố gắng kìm chế nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự tức giận toát ra từ anh ấy.
“Em…” Tôi há miệng, muốn nói ở bên ngoài tôi gặp hồ ly tinh, nhưng lời vừa tới miệng lại nuốt trở về.
Bởi vì lúc này từ bụng tôi truyền đến cảm giác nóng hừng hực, cảm giác này tương đối quen thuộc, lần trước bị Đao Minh bắt, cô ta hạ cổ trùng trên người tôi muốn luyện tôi thành bù nhìn cũng là loại cảm giác thiêu đốt này.
Nhưng cảm giác lần này so với lần trước còn mhhh hơn gấp mười ngàn lần, thật giống như bụng tôi đang bị axit ăn mòn, tôi đau tới mức đứng không vững lăn lộn ra đất.
“Phun ra!” Tô Mộc lạnh lùng nói.
Nói xong anh đưa tay kia bóp hàm tôi lại, ép tôi há miệng ra.
Tôi sợ run cả người, theo bản năng nuốt nước miếng một cái.
Bởi vì cổ họng tôi đang bị bóp nghẹt lại, động tác nuốt nước miếng khiến rượu thuốc trào ngược lên lỗ mũi, giống như lúc đi bơi bị sặc nước vậy.
Tôi nhất thời ho khan kịch liệt, phần lớn rượu thuốc trong miệng cũng ói ra ngoài.
Tô Mộc thấy tôi ói rượu thuốc ra, gương mặt căng thẳng mới dịu đi một chút, buông tôi ra.
Tôi lập tức thở hổn hển, hít từng hơi lớn vào khiến rượu thuốc còn sót lại thuận theo khí quản chui xuống bụng tôi.
Nóng hừng hực, rất kinh tởm.
Cũng may bởi vì lượng rượu còn rất ít nên cũng không quá khó chịu.
Lúc này đội trưởng Lý Quân, Đào Nghị, cùng Lạt ma Tây Tạng từ trên cầu thang đi xuống.
Tam trưởng lão thấy bọn họ chỉ khẽ nhăn chân mày một chút nhưng cũng không lộ ra nhiều kinh ngạc, giống như đã sớm biết được bọn họ sẽ tới vậy.
“Ta cho lục soát khắp Cản Thi phái cũng không tìm được chỗ các ngươi ẩn thân, bây giợ lại dám tự đưa tới cửa.” Ánh mắt Tam trưởng lão quét qua một vòng bọn đội trưởng Lý, thấy súng trong tay đội trưởng Lý cùng Đào Nghị liền cười khinh thưởng, sau đó ánh mắt lướt qua Tô Mộc rồi dừng ở trên người Lạt ma Tây Tạng.
Lạt ma Tây Tạng không rành tiếng Hán, không phản ứng gì, chỉ đứng yên một chỗ không lên tiếng.
Đào Nghị không nhịn được, giơ một khẩu súng lên, phẫn nộ quát: “Giơ tay lên! Nếu không tôi sẽ không khách khí!”
“A? Ngươi cho là bằng thứ trong tay ngươi thì có thể làm gì được ta?” Tam trưởng lão vẫn nở nụ cười ấm áp như cũ, mặt không đổi sắc nhìn Đào Nghị.
Nhưng hắn vừa dứt lời thì toàn thân Đào Nghị bỗng nhiên run lên, không nói được gì.
Tôi ở phía sau anh ta, không thấy được mặt anh ta, chỉ thấy cơ thể anh ta giống như bỗng nhiên bị khống chế vậy, nắm chặt khẩu súng, xoay người nhắm ngay vào đội trưởng Lý Quân.
“Đào Nghị! Cậu sao thế?” Sắc mặt đội trưởng Lý trắng nhợt, khiếp sợ nhìn Đạo Nghị.
“Trúng tà.” Tô Mộc nói.
Vừa nói sắc mặt anh có chút âm trầm, trực tiếp giơ tay lên quơ một đoàn âm khí ấp tới bao phủ trên đầu Đào Nghị.
Một lần nữa thân thể Đào Nghị run lên, vừa rồi còn hiên ngang chĩa súng vào Lý Quân, sau khi bị âm khí bao phủ người mềm nhũn rồi lăn quay ra đất.
“Khá lắm, nhìn hàm lượng âm khí của ngươi nhiều nhất cũng chỉ là ác quỷ. Nói đi, một con quỷ như ngươi sao lại sẽ cùng hòa thượng ở chung một chỗ?” Tam trưởng lão nhìn Tô Mộc đầy hứng thú, hỏi.
Trong lòng tôi nhất thời cả kinh, ác quỷ?
Sao lại là ác quỷ? Tô Mộc rõ ràng là lệ quỷ mới đúng, chẳng lẽ bỏi vì anh ấy bị thương quá nặng mà đã bị hạ xuống thành ác quỷ?
Tôi nghiêng đầu nhìn về phía Tô Mộc, gò má góc cạnh của anh ấy hướng về phía tôi, thần sắc trên mặt có chút ngưng trọng.
Xem ra là không sai, Tam trưởng lão có thể điều khiển được ba cổ thiên thi, tất nhiên sẽ không nhận sai.
Thấy cục diện có chút căng thẳng, tôi vội vàng đứng ra giảng hòa, nói Tam trưởng lão cũng không có ác ý với tôi, anh ta là giúp tôi.
Nhưng lời tôi nói còn chưa dứt Tô Mộc đã tức giận gầm gừ nhìn tôi.
Tôi thấy hai ánh nhìn lạnh lẽo bắn tới khiến toàn thân run một cái, ngoan ngoãn im lặng.
“Không phải anh đã nói em không được vào sao, tại sao không ngoan ngoãn chờ ở bên ngoài. Chẳng lẽ em ngu ngốc tới mức lời của hắn em cũng có thể tin? Chất lỏng vừa rồi nếu em uống thì lập tức sẽ biến thành thi lỗi*, cả đời bị hắn điều khiển, ngay cả hồn phách cũng đừng nghĩ bay ra khỏi người, vậy mà em vẫn còn nói đỡ cho hắn?” (*thi lỗi: con rối bằng thi thể người)
Giọng Tô Mộc rất nhỏ, trừng mắt hỏi tôi, anh ấy không muốn nổi giận với tôi nhưng lần này hiển nhiên tôi đã chọc giận anh ấy, cho dù anh ấy cố gắng kìm chế nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự tức giận toát ra từ anh ấy.
“Em…” Tôi há miệng, muốn nói ở bên ngoài tôi gặp hồ ly tinh, nhưng lời vừa tới miệng lại nuốt trở về.
Bởi vì lúc này từ bụng tôi truyền đến cảm giác nóng hừng hực, cảm giác này tương đối quen thuộc, lần trước bị Đao Minh bắt, cô ta hạ cổ trùng trên người tôi muốn luyện tôi thành bù nhìn cũng là loại cảm giác thiêu đốt này.
Nhưng cảm giác lần này so với lần trước còn mhhh hơn gấp mười ngàn lần, thật giống như bụng tôi đang bị axit ăn mòn, tôi đau tới mức đứng không vững lăn lộn ra đất.
Chồng Yêu Là Quỷ
Tác giả: Lam Lâm
377 chương | 820 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Nấm mộ máu
Chương 2: Nấm mộ phát nổ
Chương 3: Vết máu trên ga giường
Chương 4: Người bạn trai kì lạ
Chương 5: Nấm mộ hợp táng vợ chồng
Chương 6: Hưng phấn, giãy giụa
Chương 7: Tro tóc áp chế ma quỷ
Chương 8: Đi về phía giang minh
Chương 9: Bị ma uy hiếp
Chương 10: Em họ điên rồi
Chương 11: Bù nhìn sống
Chương 12: Một mình xông vào nghĩa địa
Chương 13: Nên tin ai_
Chương 14: Đỏ mặt, chữa trị cho em họ
Chương 15: Cái đinh, thất vọng
Chương 16: Diễn đàn kì lạ, nuôi dưỡng ma quỷ
Chương 17: Con quỷ nhỏ quái lạ
Chương 18: Tống xử
Chương 19: Đinh khống hồn
Chương 20: Làn khói đen bất thường, quỷ quái
Chương 21: Gia chủ của nhà họ tô
Chương 22: Sắp huyết chú
Chương 23: Lại bị trêu (1)
Chương 24: Lại bị trêu (2)
Chương 25: Lại gặp tăng nhân thái lan
Chương 26: Bị tăng nhân thái lan bắt đi
Chương 27: Bản tôn của chú ma nhỏ
Chương 28: Định vị vị trí điện thoại di động
Chương 29: Da người
Chương 30: Huyết thi bao vây
Chương 31: Trọng sinh trận
Chương 32: Long bà viêm
Chương 33: Trang viên nhà họ tô
Chương 34: Không phải vợ chồng
Chương 35: Tứ nhĩ mi hầu
Chương 36: Lời tiên đoán của ông châu
Chương 37: Chảo dầu hung thần
Chương 38: Thiên đạo luân hồi, báo ứng xác đáng
Chương 39: Dơi quỷ sát thần
Chương 40: Nghênh ngang mà đi
Chương 41: Cướp xác
Chương 42: Một mạng đổi một mạng
Chương 43: Quán bar ma mị
Chương 44: Người trợ tiên
Chương 45: Bậc thầy điêu khắc
Chương 46: Đại chiến giữa rắn và khỉ
Chương 47: Rơi tóc giả rồi
Chương 48: Tóc giả không tầm thường
Chương 49: Lại có biến cố
Chương 50: Núi âm
Chương 51: Sắp chết đến nơi
Chương 52: Thuồng luồng tiên ra oai
Chương 53: Huy hiệu hoa sen trắng
Chương 54: Rời khỏi tô mộc
Chương 55: Bò cái mang thai
Chương 56: Cổ sư ngũ trùng
Chương 57: Ác mộng
Chương 58: Bắt cá trong rọ
Chương 59: Mua nhà xem phòng
Chương 60: Căn nhà thần bí
Chương 61: Nhà có ma
Chương 62: Trùng hợp
Chương 63: Trong xe có ma
Chương 64: Chiếc xe màu đen quái dị
Chương 65: Quái vật hình vượn!
Chương 66: Trận tứ phương thú trấn áp
Chương 67: Xác chết vùng dậy
Chương 68: Tất cả đều nhờ may mắn
Chương 69: Thiếu niên mất tích
Chương 70: Dòng âm khí kia
Chương 71: Cá âm nhỏ
Chương 72: Tô mộc sao vậy?
Chương 73: Quan tài đá hai người
Chương 74: Mời khách
Chương 75: Bay càng cao, té càng đau
Chương 76: Hài nhi sát
Chương 77: Đánh cược!
Chương 78: Sắp sinh
Chương 79: Âm khí thần bí
Chương 80: Chày cán bột
Chương 81: Đường dũng khác thường
Chương 82: Y Tá Ma
Chương 83: Lâm Yến Nhi hiện thân
Chương 84: Bức tranh
Chương 85: Bị nhiễm âm khí
Chương 86: Cản Thi Phái
Chương 87: Thiên Thi
Chương 88: Quay lại bãi tha ma
Chương 89: Mộ địa* gặp người quen
Chương 90: Tuyệt vọng
Chương 91: Dương khí phản phệ
Chương 92
Chương 93: Nửa cánh cửa
Chương 94: Người đàn ông thần bí
Chương 95: Hôn lễ của Lâm Tịnh Nguyệt
Chương 96: Chú rể là ai?
Chương 97: Gặp lại Tô Mộc
Chương 98: Vương Văn ở nhà tôi
Chương 99: Tiếng ồn lạ trong bếp
Chương 100: Mẹ tôi mất tích !
Chương 101: Thú dữ Chu Yểm
Chương 102: Đêm tối đi thăm dò lò hỏa táng
Chương 103: Tiếng nhai nuốt
Chương 104: Cường Tử kỳ quái
Chương 105: Người than khóc
Chương 106: Qùy xin chiêu hồn
Chương 107: Nuôi cương thi?
Chương 108: Thuật đơn giản của Long Phù
Chương 109: Ngũ đại trưởng lão
Chương 110: Chuột già thành tinh
Chương 111: Biến cố
Chương 112: Kìm lòng không được
Chương 113: Cương thi
Chương 114: Đường Dũng bị thương
Chương 115: Tin nóng
Chương 116: Vì cứu tôi
Chương 117: Vương Văn
Chương 118
Chương 119: Hai quyển sách
Chương 120: Đi Bắc Kinh
Chương 121: Gặp lại Đinh Thiện
Chương 122: Chuyện cũ của Tô gia
Chương 123-1: Thoát khỏi phòng kín(một)
Chương 124: Cương thi râu đen(một)
Chương 125: Tiến về hang ổ(một)
Chương 126: Diệp Nhu thần bí(một)
Chương 127: Hồ Ly Tuyết trắng
Chương 128: Thân phận của Diệp Nhu
Chương 129: Hạch yêu
Chương 130: Gặp Bạch phát cương
Chương 131-1
Chương 132-1
Chương 133-1
Chương 134-1
Chương 135-1
Chương 136-1
Chương 137-1
Chương 138
Chương 139: Trúng tà
Chương 140
Chương 141: Lông đuôi gà trống 1
Chương 142
Chương 143: Tô Mộc tỉnh
Chương 144: Đỡ đẻ thiên thai
Chương 145: Khiêu khích
Chương 146: Mẹ không phản đối
Chương 147: Âm khí chạy mất
Chương 148: Yêu hạch của tôi?
Chương 149: Quỷ nữ phòng tắm
Chương 150: Yêu hạch xuất hiện
Chương 151: Đi Lạc Dương
Chương 152: Tô Đoàn cũng có lúc ra uy
Chương 153: Vực vạn năm
Chương 154: Tượng đá trong mộ
Chương 155-1: Sinh tử một đường
Chương 156: Túc trực bên linh cữu yêu chuột
Chương 157
Chương 158: Tôi biết bọn họ
Chương 159: Tiền ngũ đế dương kiếm
Chương 160: Tù hồn quan
Chương 161: Bảo tàng
Chương 162: Chết ngay trước mặt Tô Mộc
Chương 163: Cô gái trong quan tài
Chương 164: Mượn xác hoàn hồn
Chương 165: Thuần khiết yêu người
Chương 166: Gặp người quen ở quán cà phê
Chương 167: Thủ phạm chính (người cầm đầu)
Chương 168: Chỉ có bảy ngày
Chương 169: Hiểu lầm
Chương 170: Kiếp sau gặp lại
Chương 171: Khả năng hồi sinh Tô Mộc
Chương 172: Lục Nhĩ
Chương 173: Huyết mạch tương đồng
Chương 174: Mèo mun
Chương 175: Nước mắt cố chấp
Chương 176: Đều là bẫy
Chương 177
Chương 178
Chương 179: Rắn cái
Chương 180: Bạn gái của Giao tiên
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191: Kiệt sức
Chương 192
Chương 193: Thực quỷ 1
Chương 194: Lý do kết hôn
Chương 194-5: Lý do kết hôn 5
Chương 196-1
Chương 197
Chương 198
Chương 199-1
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 204-5
Chương 205-5
Chương 207
Chương 208
Chương 209: Cha mẹ chồng tới rồi! (1)
Chương 210
Chương 211
Chương 211-5
Chương 213
Chương 213-5
Chương 215
Chương 216
Chương 216-5
Chương 218: Kappa
Chương 218-5: Kappa 5
Chương 219-5
Chương 220-5
Chương 221-5
Chương 222-5
Chương 223-5
Chương 224-5
Chương 226
Chương 227
Chương 227-5
Chương 229
Chương 230
Chương 230-5
Chương 231-5
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 236-5
Chương 237-5
Chương 238-5
Chương 239-5
Chương 240-5
Chương 241-5
Chương 242-5
Chương 243-5
Chương 245
Chương 245-5
Chương 246-5
Chương 247-5
Chương 249
Chương 250
Chương 250-5
Chương 251-5
Chương 252-5
Chương 253-5
Chương 254-5
Chương 255-5
Chương 256-5
Chương 257-5
Chương 258-5
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 263-5
Chương 265
Chương 266
Chương 266-5
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 272-5
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 276-5
Chương 278
Chương 279
Chương 279-5
Chương 281
Chương 281-5
Chương 283: Long Phù Khôn
Chương 283-5: Long Phù Khôn 5
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 298-5
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360
Chương 361
Chương 362
Chương 363
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Chương 368
Chương 369
Chương 370
Chương 371
Chương 372
Chương 373
Chương 374
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Không tìm thấy chương nào phù hợp