Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 117: Vương Văn
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tô Đoàn lắc đầu một cái, nói quyển Phó Âm Kinh kia mặc dù là sách tổ truyền của Tô gia nhưng cũng là sách cấm của Tô gia, trước giờ cậu ta chưa bao giờ xem qua.
Lần này cũng bởi vì chuyện ông Hai cho nên cậu ta mới lấy hết can đảm trộm ra, thuật pháp bên trong cậu ta cũng chưa kịp cẩn thận nghiên cứu. Bây giờ cậu ta mang sách tới cho tôi, sách ở giá không dễ dàng bị Tô Thịnh phát hiện, để cho tôi nghiên cứu không chừng có thể tìm được biện pháp cứu Tô Mộc.
Nói xong cậu ta còn nhắc nhở tôi cẩn thận một chút, bảo tôi đừng luyện cấm thuật bên trong, chỉ sử dụng nó để nghiên cứu.
Tôi gật đầu một cái, tạm biệt Tô Đoàn, sau đó mở cuốn Phó Âm Kinh ra xem.
Chỉ là, vừa lật trang thứ nhất tôi đã gặp phải chuyện khó xử.
Cuốn sách này cũng không biết truyền đã bao nhiêu năm, chữ trong sách cũng rất cổ quái, không biết là triều đại nào, dù sao bình thường chúng tôi dùng chữ Hán giản thể cho nên đọc chúng tương đối khó khăn.
Buồn bực chính là, không biết cuốn sách này ở triều đại nào cho nên không thể kiếm từ điển các loại tới phiên dịch. Nghiên cứu hơn nửa giờ, vì tôi không nghiên cứu được gì nên không thể làm gì khác hơn là trước hết cất sách lại, chờ ngày mốt Tô Đoàn đến lại hỏi cậu ta.
Sau khi cất sách xong, Diệu Diệu cũng vừa chạy vừa nhảy tiến vào. Sau khi Đường Dũng tỉnh lại nghe nói tôi đi đài hỏa táng là vì bắt quỷ cho Giao tiên bổ sung âm khí, nói rằng bắt quỷ anh ta rất thành thạo, để Diệu Diệu về nhà anh ta lấy dụng cụ.
Sau khi đem dụng cụ đưa cho tôi, Diệu Diệu còn liên tục nhìn trước ngó sau, sau đó nói với tôi: “Chị, bên ngoài có một thanh niên cứ quanh quẩn chỗ chúng ta, hơn nữa nhìn rất quen, hình như chị biết, hẳn là đến tìm chị.”
Vừa nói nó vừa chỉ chỉ ra bên ngoài.
Tôi không khỏi cảm thấy lạ, ngôi biệt thự này sau khi mua chỉ có tôi cùng Tô Mộc biết, những người khác hẳn không biết nơi này mới đúng, ai sẽ tới đây tìm tôi?
Tôi nhìn theo hướng chỉ của Diệu Diệu, bên ngoài quả có một bóng người quanh quẩn, có điều cây cối quá xanh tốt nên mặt anh ta bị che khuất không nhìn rõ.
Tôi nhớ lại thời điểm mua biệt thự, ở ban công lầu trên có ống nhòm, lập tức chạy đến lầu hai dùng ống nhòm nhìn xuống.
Nhìn một cái tôi sợ hết hồn, vì người đứng bên ngoài là Vương Văn!
Hơn nữa anh ta cũng ngước đầu nhìn tôi, ánh mắt vừa vặn giao nhau chung một khoảng khắc.
Tôi lập tức buông ống nhòm, cố gắng trấn tĩnh lại một chút.
Sau khi Đường Dũng bị thương, những ngày qua tôi đều bận rộn chăm sóc Đường Dũng, điện thoại cũng không chú ý nhìn cho nên quên mất việc đã ước hẹn ba ngày với Vương Văn.
Nhưng anh ta lại có thể tìm tới nơi này quả thật khiến cho tôi có chút giật mình. Chỉ là, nếu anh ta đã tìm tới tại sao lại đứng ở ngoài cửa mà không chịu đi vào?
Trong lòng tôi rối bời, vốn lúc tôi đồng ý cân nhắc chuyện gả cho Vương Văn là trong lúc tức giận, Lúc ấy Tô Mộc mới kết hôn, trong lòng tôi tức giận mới không từ chối anh ta.
Hiện tại biết Tô Mộc vì tôi mà hy sinh như thế, lúc này tôi thật không biết làm sao đối mặt với Vương Văn.
Bản thân anh ta cũng là người bị hại, hơn nữa còn là bạn trai tôi, nếu bây giờ tôi trực tiếp thẳng thắn nói cho anh ta biết tôi yêu Tô Mộc, không thể gả cho anh ta thì có phải là quá tàn nhẫn hay không?
Tâm loạn như ma.
Tránh cũng không giải quyết được vấn đề, tôi liền quyết đinh, hít sâu một hơi định gọi Vương Văn vào nói rõ ràng.
Ai ngờ tôi còn chưa gọi điện cho Vương Văn thì chuông cửa chợt vang lên.
Màn hình trong phòng nối với camera bên ngoài, tôi nghĩ là Vương Văn đang ấn chuông cửa, vừa định mở cửa thì tôi lại thấy một người phụ nữ đang đứng dưới camera.
Cô ta nhìn qua so với tôi không lớn hơn bao nhiêu, chắc cũng chừng hai mươi tuổi, trên người mặc đồng phục, hẳn là nhân viên của công ty Phùng Đông.
Tôi ấn nói chuyện qua màn hình, hỏi công ty kia có chuyện gì.
Cô ta rất lễ phép, hỏi tôi có phải là Lộc Dương, chủ căn biệt thự này không, khi được tôi xác nhận, cô ta nói thêm bên ngoài có bạn đang chờ, nói tôi đi ra ngoài một chút.
Tôi vốn cho là công ty này tìm tôi có chuyện gì, hóa ra chỉ là thông báo cho tôi Vương Văn ở bên ngoài.
Tôi bèn nói, bảo anh ta cứ đi vào là được, cửa không khóa.
Ai ngờ cô nhân viên kia nhìn sang bên cạnh một chút, đột nhiên lo lắng, lập tức chạy ra khỏi màn hình về hướng Vương Văn.
Chưa tới hai phút sau, nhân viên kia quay lại, sốt ruột nói với tôi Vương Văn bị ngất xỉu, bảo tôi mau chóng đi ra ngoài.
Tôi định đi ra ngoài, nhưng chân vừa bước đến cửa liền nghĩ tới lời Tô Mộc. Anh ấy nói gần đây tôi gặp nguy hiểm, không được ra khỏi cửa.
Hơn nữa chuyện này quả thật có chút kỳ quặc, tôi vừa rồi còn thấy mặt mũi Vương Văn bình thường nhìn tôi, tại sao đột nhiên lại ngất xỉu.
Hơn nữa kể cả ấn chuống cửa thì anh ta có phải tránh né tìm người khác ấn chuông cửa giúp sao?
Từ các biểu hiện đó tôi mơ hồ cảm giác được anh ta đang giống như tránh tôi, hoặc có lẽ là tránh căn biệt thự này, nếu không anh ta sẽ không cố chấp bảo tôi đi ra ngoài gặp anh ta.
Nghĩ tới đây tinh thần tôi liền căng thẳng.
Hơn nữa còn có con chuột thành tinh hôm trước, mặc dù dám ấn chuông cửa nhưng cuối cùng cũng không đi vào.
Cái này chứng tỏ cấm chế Giao tiên bày xuống thật là lợi hại, mà có thể cảm nhận được cấm chế này cũng chỉ có ma quỷ muốn làm thương tổn thôi mới nhận ra được.
Vậy mà Vương Văn nhiều lần muốn tôi đi ra ngoài, tại sao? Chẳng lẽ anh ta cũng muốn hại tôi?
Nghĩ như vậy tôi lại càng không dám liều đi ra ngoài.
Nhưng bây giờ Vương Văn đang ở trước cửa nhà tôi khiến tôi thấy bất an. Nghĩ tới nghĩ lui tôi liền tìm điện thoại gọi cho Vương Văn.
Khi tôi cầm điện thoại mới phát hiện trong điện thoại của tôi có không dưới ba mươi cuộc gọi nhỡ của Vương Văn, hơn nữa anh ta còn nhắn cho tôi một số tin nhắn.
Phần lớn hỏi tôi bây giờ ở đâu, sao nhà lại bị cháy, ba ngày ước hẹn đã đến anh ta tới tìm tôi muốn có câu trả lời.
Xem nội dung tin nhắn thật giống như cũng không có gì bất thường, nhưng tôi liên tiếp bị hại nên bây giờ rất cảnh giác, liền tính gọi cho anh ta trước.
Nhân viên kia nói Vương Văn ngất xỉu, nếu như bây giờ điện thoại không ai nhận, hoặc nữ nhân viên kia nhận thì là bình thường, nếu là Vương Văn tự mình nhận thì chứng tỏ nhân viên nữ kia đang nói dối, hoặc Vương Văn đang diễn trò.
Cho dù bọn họ ai có vấn đề thì cũng chứng tỏ một điều, bọn họ muốn tôi đi ra ngoài.
‘Reng, reng…" Một hồi chuông điện thoại truyền tới, lòng tôi lo lắng muốn chết, lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi.
Mấy giây sau bên kia rốt cuộc cũng nghe điện thoại, chỉ là giọng nói trong điện thoại nháy mắt khiến tôi tuyệt vọng.
Là Vương Văn.
Giọng của anh ta nghe rất bình thường, không có chút gì là yếu ớt. Hơn nữa anh ta thật giống như cố ý muốn kéo vào mối quan hệ giữa chúng tôi vậy, cố tỏ vẻ ung dung cười nói: “Dương Dương, rốt cuộc em cũng chịu nói chuyện, anh còn tưởng em không muốn gặp anh nữa, cố ý tránh mặt anh. Đi ra đi, bây giờ anh đang ở trước cửa nhà em, em có đáp án chưa?”
“Có…” Giọng tôi hơi run, nói.
“Vậy em nghĩ thế nào, có muốn gả cho anh không? Nghe được tôi có đáp án giọng Vương Văn có chút kích động, giống như đang rất vui vẻ.
Chỉ là sự vui vẻ đó rõ ràng là giả vờ, mặc dù giọng rất khoái trá nhưng từ trong âm thanh tôi không thấy được bất kỳ tình cảm mừng rỡ nào.
Lần này cũng bởi vì chuyện ông Hai cho nên cậu ta mới lấy hết can đảm trộm ra, thuật pháp bên trong cậu ta cũng chưa kịp cẩn thận nghiên cứu. Bây giờ cậu ta mang sách tới cho tôi, sách ở giá không dễ dàng bị Tô Thịnh phát hiện, để cho tôi nghiên cứu không chừng có thể tìm được biện pháp cứu Tô Mộc.
Nói xong cậu ta còn nhắc nhở tôi cẩn thận một chút, bảo tôi đừng luyện cấm thuật bên trong, chỉ sử dụng nó để nghiên cứu.
Tôi gật đầu một cái, tạm biệt Tô Đoàn, sau đó mở cuốn Phó Âm Kinh ra xem.
Chỉ là, vừa lật trang thứ nhất tôi đã gặp phải chuyện khó xử.
Cuốn sách này cũng không biết truyền đã bao nhiêu năm, chữ trong sách cũng rất cổ quái, không biết là triều đại nào, dù sao bình thường chúng tôi dùng chữ Hán giản thể cho nên đọc chúng tương đối khó khăn.
Buồn bực chính là, không biết cuốn sách này ở triều đại nào cho nên không thể kiếm từ điển các loại tới phiên dịch. Nghiên cứu hơn nửa giờ, vì tôi không nghiên cứu được gì nên không thể làm gì khác hơn là trước hết cất sách lại, chờ ngày mốt Tô Đoàn đến lại hỏi cậu ta.
Sau khi cất sách xong, Diệu Diệu cũng vừa chạy vừa nhảy tiến vào. Sau khi Đường Dũng tỉnh lại nghe nói tôi đi đài hỏa táng là vì bắt quỷ cho Giao tiên bổ sung âm khí, nói rằng bắt quỷ anh ta rất thành thạo, để Diệu Diệu về nhà anh ta lấy dụng cụ.
Sau khi đem dụng cụ đưa cho tôi, Diệu Diệu còn liên tục nhìn trước ngó sau, sau đó nói với tôi: “Chị, bên ngoài có một thanh niên cứ quanh quẩn chỗ chúng ta, hơn nữa nhìn rất quen, hình như chị biết, hẳn là đến tìm chị.”
Vừa nói nó vừa chỉ chỉ ra bên ngoài.
Tôi không khỏi cảm thấy lạ, ngôi biệt thự này sau khi mua chỉ có tôi cùng Tô Mộc biết, những người khác hẳn không biết nơi này mới đúng, ai sẽ tới đây tìm tôi?
Tôi nhìn theo hướng chỉ của Diệu Diệu, bên ngoài quả có một bóng người quanh quẩn, có điều cây cối quá xanh tốt nên mặt anh ta bị che khuất không nhìn rõ.
Tôi nhớ lại thời điểm mua biệt thự, ở ban công lầu trên có ống nhòm, lập tức chạy đến lầu hai dùng ống nhòm nhìn xuống.
Nhìn một cái tôi sợ hết hồn, vì người đứng bên ngoài là Vương Văn!
Hơn nữa anh ta cũng ngước đầu nhìn tôi, ánh mắt vừa vặn giao nhau chung một khoảng khắc.
Tôi lập tức buông ống nhòm, cố gắng trấn tĩnh lại một chút.
Sau khi Đường Dũng bị thương, những ngày qua tôi đều bận rộn chăm sóc Đường Dũng, điện thoại cũng không chú ý nhìn cho nên quên mất việc đã ước hẹn ba ngày với Vương Văn.
Nhưng anh ta lại có thể tìm tới nơi này quả thật khiến cho tôi có chút giật mình. Chỉ là, nếu anh ta đã tìm tới tại sao lại đứng ở ngoài cửa mà không chịu đi vào?
Trong lòng tôi rối bời, vốn lúc tôi đồng ý cân nhắc chuyện gả cho Vương Văn là trong lúc tức giận, Lúc ấy Tô Mộc mới kết hôn, trong lòng tôi tức giận mới không từ chối anh ta.
Hiện tại biết Tô Mộc vì tôi mà hy sinh như thế, lúc này tôi thật không biết làm sao đối mặt với Vương Văn.
Bản thân anh ta cũng là người bị hại, hơn nữa còn là bạn trai tôi, nếu bây giờ tôi trực tiếp thẳng thắn nói cho anh ta biết tôi yêu Tô Mộc, không thể gả cho anh ta thì có phải là quá tàn nhẫn hay không?
Tâm loạn như ma.
Tránh cũng không giải quyết được vấn đề, tôi liền quyết đinh, hít sâu một hơi định gọi Vương Văn vào nói rõ ràng.
Ai ngờ tôi còn chưa gọi điện cho Vương Văn thì chuông cửa chợt vang lên.
Màn hình trong phòng nối với camera bên ngoài, tôi nghĩ là Vương Văn đang ấn chuông cửa, vừa định mở cửa thì tôi lại thấy một người phụ nữ đang đứng dưới camera.
Cô ta nhìn qua so với tôi không lớn hơn bao nhiêu, chắc cũng chừng hai mươi tuổi, trên người mặc đồng phục, hẳn là nhân viên của công ty Phùng Đông.
Tôi ấn nói chuyện qua màn hình, hỏi công ty kia có chuyện gì.
Cô ta rất lễ phép, hỏi tôi có phải là Lộc Dương, chủ căn biệt thự này không, khi được tôi xác nhận, cô ta nói thêm bên ngoài có bạn đang chờ, nói tôi đi ra ngoài một chút.
Tôi vốn cho là công ty này tìm tôi có chuyện gì, hóa ra chỉ là thông báo cho tôi Vương Văn ở bên ngoài.
Tôi bèn nói, bảo anh ta cứ đi vào là được, cửa không khóa.
Ai ngờ cô nhân viên kia nhìn sang bên cạnh một chút, đột nhiên lo lắng, lập tức chạy ra khỏi màn hình về hướng Vương Văn.
Chưa tới hai phút sau, nhân viên kia quay lại, sốt ruột nói với tôi Vương Văn bị ngất xỉu, bảo tôi mau chóng đi ra ngoài.
Tôi định đi ra ngoài, nhưng chân vừa bước đến cửa liền nghĩ tới lời Tô Mộc. Anh ấy nói gần đây tôi gặp nguy hiểm, không được ra khỏi cửa.
Hơn nữa chuyện này quả thật có chút kỳ quặc, tôi vừa rồi còn thấy mặt mũi Vương Văn bình thường nhìn tôi, tại sao đột nhiên lại ngất xỉu.
Hơn nữa kể cả ấn chuống cửa thì anh ta có phải tránh né tìm người khác ấn chuông cửa giúp sao?
Từ các biểu hiện đó tôi mơ hồ cảm giác được anh ta đang giống như tránh tôi, hoặc có lẽ là tránh căn biệt thự này, nếu không anh ta sẽ không cố chấp bảo tôi đi ra ngoài gặp anh ta.
Nghĩ tới đây tinh thần tôi liền căng thẳng.
Hơn nữa còn có con chuột thành tinh hôm trước, mặc dù dám ấn chuông cửa nhưng cuối cùng cũng không đi vào.
Cái này chứng tỏ cấm chế Giao tiên bày xuống thật là lợi hại, mà có thể cảm nhận được cấm chế này cũng chỉ có ma quỷ muốn làm thương tổn thôi mới nhận ra được.
Vậy mà Vương Văn nhiều lần muốn tôi đi ra ngoài, tại sao? Chẳng lẽ anh ta cũng muốn hại tôi?
Nghĩ như vậy tôi lại càng không dám liều đi ra ngoài.
Nhưng bây giờ Vương Văn đang ở trước cửa nhà tôi khiến tôi thấy bất an. Nghĩ tới nghĩ lui tôi liền tìm điện thoại gọi cho Vương Văn.
Khi tôi cầm điện thoại mới phát hiện trong điện thoại của tôi có không dưới ba mươi cuộc gọi nhỡ của Vương Văn, hơn nữa anh ta còn nhắn cho tôi một số tin nhắn.
Phần lớn hỏi tôi bây giờ ở đâu, sao nhà lại bị cháy, ba ngày ước hẹn đã đến anh ta tới tìm tôi muốn có câu trả lời.
Xem nội dung tin nhắn thật giống như cũng không có gì bất thường, nhưng tôi liên tiếp bị hại nên bây giờ rất cảnh giác, liền tính gọi cho anh ta trước.
Nhân viên kia nói Vương Văn ngất xỉu, nếu như bây giờ điện thoại không ai nhận, hoặc nữ nhân viên kia nhận thì là bình thường, nếu là Vương Văn tự mình nhận thì chứng tỏ nhân viên nữ kia đang nói dối, hoặc Vương Văn đang diễn trò.
Cho dù bọn họ ai có vấn đề thì cũng chứng tỏ một điều, bọn họ muốn tôi đi ra ngoài.
‘Reng, reng…" Một hồi chuông điện thoại truyền tới, lòng tôi lo lắng muốn chết, lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi.
Mấy giây sau bên kia rốt cuộc cũng nghe điện thoại, chỉ là giọng nói trong điện thoại nháy mắt khiến tôi tuyệt vọng.
Là Vương Văn.
Giọng của anh ta nghe rất bình thường, không có chút gì là yếu ớt. Hơn nữa anh ta thật giống như cố ý muốn kéo vào mối quan hệ giữa chúng tôi vậy, cố tỏ vẻ ung dung cười nói: “Dương Dương, rốt cuộc em cũng chịu nói chuyện, anh còn tưởng em không muốn gặp anh nữa, cố ý tránh mặt anh. Đi ra đi, bây giờ anh đang ở trước cửa nhà em, em có đáp án chưa?”
“Có…” Giọng tôi hơi run, nói.
“Vậy em nghĩ thế nào, có muốn gả cho anh không? Nghe được tôi có đáp án giọng Vương Văn có chút kích động, giống như đang rất vui vẻ.
Chỉ là sự vui vẻ đó rõ ràng là giả vờ, mặc dù giọng rất khoái trá nhưng từ trong âm thanh tôi không thấy được bất kỳ tình cảm mừng rỡ nào.
Chồng Yêu Là Quỷ
Tác giả: Lam Lâm
377 chương | 857 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Nấm mộ máu
Chương 2: Nấm mộ phát nổ
Chương 3: Vết máu trên ga giường
Chương 4: Người bạn trai kì lạ
Chương 5: Nấm mộ hợp táng vợ chồng
Chương 6: Hưng phấn, giãy giụa
Chương 7: Tro tóc áp chế ma quỷ
Chương 8: Đi về phía giang minh
Chương 9: Bị ma uy hiếp
Chương 10: Em họ điên rồi
Chương 11: Bù nhìn sống
Chương 12: Một mình xông vào nghĩa địa
Chương 13: Nên tin ai_
Chương 14: Đỏ mặt, chữa trị cho em họ
Chương 15: Cái đinh, thất vọng
Chương 16: Diễn đàn kì lạ, nuôi dưỡng ma quỷ
Chương 17: Con quỷ nhỏ quái lạ
Chương 18: Tống xử
Chương 19: Đinh khống hồn
Chương 20: Làn khói đen bất thường, quỷ quái
Chương 21: Gia chủ của nhà họ tô
Chương 22: Sắp huyết chú
Chương 23: Lại bị trêu (1)
Chương 24: Lại bị trêu (2)
Chương 25: Lại gặp tăng nhân thái lan
Chương 26: Bị tăng nhân thái lan bắt đi
Chương 27: Bản tôn của chú ma nhỏ
Chương 28: Định vị vị trí điện thoại di động
Chương 29: Da người
Chương 30: Huyết thi bao vây
Chương 31: Trọng sinh trận
Chương 32: Long bà viêm
Chương 33: Trang viên nhà họ tô
Chương 34: Không phải vợ chồng
Chương 35: Tứ nhĩ mi hầu
Chương 36: Lời tiên đoán của ông châu
Chương 37: Chảo dầu hung thần
Chương 38: Thiên đạo luân hồi, báo ứng xác đáng
Chương 39: Dơi quỷ sát thần
Chương 40: Nghênh ngang mà đi
Chương 41: Cướp xác
Chương 42: Một mạng đổi một mạng
Chương 43: Quán bar ma mị
Chương 44: Người trợ tiên
Chương 45: Bậc thầy điêu khắc
Chương 46: Đại chiến giữa rắn và khỉ
Chương 47: Rơi tóc giả rồi
Chương 48: Tóc giả không tầm thường
Chương 49: Lại có biến cố
Chương 50: Núi âm
Chương 51: Sắp chết đến nơi
Chương 52: Thuồng luồng tiên ra oai
Chương 53: Huy hiệu hoa sen trắng
Chương 54: Rời khỏi tô mộc
Chương 55: Bò cái mang thai
Chương 56: Cổ sư ngũ trùng
Chương 57: Ác mộng
Chương 58: Bắt cá trong rọ
Chương 59: Mua nhà xem phòng
Chương 60: Căn nhà thần bí
Chương 61: Nhà có ma
Chương 62: Trùng hợp
Chương 63: Trong xe có ma
Chương 64: Chiếc xe màu đen quái dị
Chương 65: Quái vật hình vượn!
Chương 66: Trận tứ phương thú trấn áp
Chương 67: Xác chết vùng dậy
Chương 68: Tất cả đều nhờ may mắn
Chương 69: Thiếu niên mất tích
Chương 70: Dòng âm khí kia
Chương 71: Cá âm nhỏ
Chương 72: Tô mộc sao vậy?
Chương 73: Quan tài đá hai người
Chương 74: Mời khách
Chương 75: Bay càng cao, té càng đau
Chương 76: Hài nhi sát
Chương 77: Đánh cược!
Chương 78: Sắp sinh
Chương 79: Âm khí thần bí
Chương 80: Chày cán bột
Chương 81: Đường dũng khác thường
Chương 82: Y Tá Ma
Chương 83: Lâm Yến Nhi hiện thân
Chương 84: Bức tranh
Chương 85: Bị nhiễm âm khí
Chương 86: Cản Thi Phái
Chương 87: Thiên Thi
Chương 88: Quay lại bãi tha ma
Chương 89: Mộ địa* gặp người quen
Chương 90: Tuyệt vọng
Chương 91: Dương khí phản phệ
Chương 92
Chương 93: Nửa cánh cửa
Chương 94: Người đàn ông thần bí
Chương 95: Hôn lễ của Lâm Tịnh Nguyệt
Chương 96: Chú rể là ai?
Chương 97: Gặp lại Tô Mộc
Chương 98: Vương Văn ở nhà tôi
Chương 99: Tiếng ồn lạ trong bếp
Chương 100: Mẹ tôi mất tích !
Chương 101: Thú dữ Chu Yểm
Chương 102: Đêm tối đi thăm dò lò hỏa táng
Chương 103: Tiếng nhai nuốt
Chương 104: Cường Tử kỳ quái
Chương 105: Người than khóc
Chương 106: Qùy xin chiêu hồn
Chương 107: Nuôi cương thi?
Chương 108: Thuật đơn giản của Long Phù
Chương 109: Ngũ đại trưởng lão
Chương 110: Chuột già thành tinh
Chương 111: Biến cố
Chương 112: Kìm lòng không được
Chương 113: Cương thi
Chương 114: Đường Dũng bị thương
Chương 115: Tin nóng
Chương 116: Vì cứu tôi
Chương 117: Vương Văn
Chương 118
Chương 119: Hai quyển sách
Chương 120: Đi Bắc Kinh
Chương 121: Gặp lại Đinh Thiện
Chương 122: Chuyện cũ của Tô gia
Chương 123-1: Thoát khỏi phòng kín(một)
Chương 124: Cương thi râu đen(một)
Chương 125: Tiến về hang ổ(một)
Chương 126: Diệp Nhu thần bí(một)
Chương 127: Hồ Ly Tuyết trắng
Chương 128: Thân phận của Diệp Nhu
Chương 129: Hạch yêu
Chương 130: Gặp Bạch phát cương
Chương 131-1
Chương 132-1
Chương 133-1
Chương 134-1
Chương 135-1
Chương 136-1
Chương 137-1
Chương 138
Chương 139: Trúng tà
Chương 140
Chương 141: Lông đuôi gà trống 1
Chương 142
Chương 143: Tô Mộc tỉnh
Chương 144: Đỡ đẻ thiên thai
Chương 145: Khiêu khích
Chương 146: Mẹ không phản đối
Chương 147: Âm khí chạy mất
Chương 148: Yêu hạch của tôi?
Chương 149: Quỷ nữ phòng tắm
Chương 150: Yêu hạch xuất hiện
Chương 151: Đi Lạc Dương
Chương 152: Tô Đoàn cũng có lúc ra uy
Chương 153: Vực vạn năm
Chương 154: Tượng đá trong mộ
Chương 155-1: Sinh tử một đường
Chương 156: Túc trực bên linh cữu yêu chuột
Chương 157
Chương 158: Tôi biết bọn họ
Chương 159: Tiền ngũ đế dương kiếm
Chương 160: Tù hồn quan
Chương 161: Bảo tàng
Chương 162: Chết ngay trước mặt Tô Mộc
Chương 163: Cô gái trong quan tài
Chương 164: Mượn xác hoàn hồn
Chương 165: Thuần khiết yêu người
Chương 166: Gặp người quen ở quán cà phê
Chương 167: Thủ phạm chính (người cầm đầu)
Chương 168: Chỉ có bảy ngày
Chương 169: Hiểu lầm
Chương 170: Kiếp sau gặp lại
Chương 171: Khả năng hồi sinh Tô Mộc
Chương 172: Lục Nhĩ
Chương 173: Huyết mạch tương đồng
Chương 174: Mèo mun
Chương 175: Nước mắt cố chấp
Chương 176: Đều là bẫy
Chương 177
Chương 178
Chương 179: Rắn cái
Chương 180: Bạn gái của Giao tiên
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191: Kiệt sức
Chương 192
Chương 193: Thực quỷ 1
Chương 194: Lý do kết hôn
Chương 194-5: Lý do kết hôn 5
Chương 196-1
Chương 197
Chương 198
Chương 199-1
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 204-5
Chương 205-5
Chương 207
Chương 208
Chương 209: Cha mẹ chồng tới rồi! (1)
Chương 210
Chương 211
Chương 211-5
Chương 213
Chương 213-5
Chương 215
Chương 216
Chương 216-5
Chương 218: Kappa
Chương 218-5: Kappa 5
Chương 219-5
Chương 220-5
Chương 221-5
Chương 222-5
Chương 223-5
Chương 224-5
Chương 226
Chương 227
Chương 227-5
Chương 229
Chương 230
Chương 230-5
Chương 231-5
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 236-5
Chương 237-5
Chương 238-5
Chương 239-5
Chương 240-5
Chương 241-5
Chương 242-5
Chương 243-5
Chương 245
Chương 245-5
Chương 246-5
Chương 247-5
Chương 249
Chương 250
Chương 250-5
Chương 251-5
Chương 252-5
Chương 253-5
Chương 254-5
Chương 255-5
Chương 256-5
Chương 257-5
Chương 258-5
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 263-5
Chương 265
Chương 266
Chương 266-5
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 272-5
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 276-5
Chương 278
Chương 279
Chương 279-5
Chương 281
Chương 281-5
Chương 283: Long Phù Khôn
Chương 283-5: Long Phù Khôn 5
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 298-5
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360
Chương 361
Chương 362
Chương 363
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Chương 368
Chương 369
Chương 370
Chương 371
Chương 372
Chương 373
Chương 374
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Không tìm thấy chương nào phù hợp