Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 108: Lần cuối nhìn thấy an thụy đan
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tôi vừa nghe kinh ngạc thật sự.
“Không phải tớ từ chối ông ta rồi sao?” Tôi lúng túng nói.
“Ai biết xảy ra chuyện gì chứ, bọn đàn ông không biết tự trọng, càng không có được lại càng muốn chiếm.” Vân San San nói.
Tôi im lặng.
Không có được lại càng muốn chiếm, đây không phải bệnh chung của đàn ông mà còn của cả phụ nữ.
Tôi nhớ tin nhắn giám đốc Thời trả lời: "Không sao, chúc em may mắn."
Câu “chúc em may mắn” chắc chắn là có dụng ý gì đó, chỉ tiếc là tôi không hiểu được.
“Giờ thấy hối hận rồi chứ?” Vân San San khó chịu nói, “Cứ cho là cậu từ chối anh ấy nhưng cũng nên tham gia thi đấu chứ, đừng vứt bỏ tiền đồ như thế. Tớ nói này, địa vị của bố mẹ An Thụy Đan không cao như cậu nghĩ đâu. Đừng nói giám đốc Thời sợ họ, đến cả giám đốc Hồ cũng chưa chắc đã giữ thể diện cho.”
“Bố mẹ An Thụy Đan làm chính trị, giám đốc Hồ làm kinh doanh…” Tôi chưa nói xong nhưng ý đã rất rõ ràng, trong suy nghĩ của tôi, kinh doanh lúc nào cũng phải nhường bên chính trị.
“Nói thì như thế, nhưng nếu làm kinh doanh đến một mức độ nào đó thì ai cũng có người chống lưng thôi. Giám đốc Thời làm gì thì tôi không biết, giám đốc Hồ nửa chữ cũng không chịu tiết lộ. Tôi chỉ biết anh ta từ Bắc Kinh đến, thế lực rất lớn. Nhưng tổng giám đốc Hồ là phó tổng nghiệp vụ của công ty họ, công ty tổng đặt tại Bắc Kinh. Tổng giám đốc Hồ quê ở thành phố A, nên ở thành phố A vài ngày. Công ty của Thời tổng là công ty quảng cáo 4A,địa vị rất cao…”
Tôi cũng coi như là hiểu, Vân San San muốn nói là: An Thụy Đan không là gì, tôi vì sợ An Thụy Đan từ bỏ cuộc thi thì tổn thất rất lớn.
“Thôi đi.” Tôi nắm tay Vân San San, “Nói những lời này cũng vô ích rồi.”
Tôi biết rõ mình đã không theo giám đốc Thời, cùng lắm thì ông ta cho mình đến chung kết. Đến chung kết tôi cũng không đấu nổi với ai…
Không xuất thân quyền thế, không phải dân chuyên nghiệp, thì cũng chỉ là cái lá làm nền.
Sau này có công ty giải trí nào coi trọng thì cũng là đi từ chức thấp nhất, cái giá phải trả chắc tôi không tưởng tượng nổi.
“Đúng là vô ích.” Cô ấy thở dài, “Tớ thấy đáng tiếc, cơ hội mà bao nhiêu người mong ước, cậu lại từ bỏ dễ dàng như thế.”
Cô ấy nói xong thì lùi về sau, định kết thúc chuyện này ở đây.
“Còn cậu? Vào bán kết chưa?” Tôi cùng cô ấy đi theo hướng phòng ngủ.
Cô ấy gật đầu: “Vốn muốn đi cùng cậu, nhưng không ngờ tớ vẫn phải bước tiếp một mình.”
“Còn An Thụy Đan?” Tôi hỏi.
“Cũng được vào chung kết rồi, trường chúng ta thì có tớ với cô ta là hai người được vào.” Cô ấy dừng lại một chút, “Cô ta hát thật sự rất hay, nhưng năm nay thì thiếu gì người hát hay, cô ta không có khuôn mặt ưa nhìn, thân hình cũng không đẹp, lại còn không biết nhảy… Khán giả không ủng hộ thì cho dù sau này công ty có coi trọng cô ta thì câu cũng biết đấy, lăng xê cô ta còn khó gấp nhiều lần so với lăng xê cậu.”
Tôi gật đầu, nói thêm mấy câu với Vân San San rồi cũng rời đi.
Sau khi đến phòng ngủ, tôi lại muốn gửi tin nhắn cám ơn giám đốc Thời, chỉ tiếc là tôi đã xóa số điện thoại của ông ta rồi nên thôi.
Sau vòng bán kết, thí sinh vào chung kết sẽ phải rời trường học và tập luyện kín.
Trước khi bọn họ đi, tôi gặp An Thụy Đan ở khu giảng đường một lần.
Hôm đó, cô ta ngẩng cao đầu, giống như một công chúa kiêu ngạo, bên cạnh có bốn người đi cùng, tôi thì chỉ có một mình.
Cô ta như kiểu trên cao nhìn xuống, liếc mắt một cái, ngay cả mấy người đi bên cạnh cũng chỉ liếc mắt nhìn tôi.
Tôi nhớ lại lời Vân San San, không nhịn được cười.
Có những người tự cho rằng mình giỏi nhưng trên thực tế thì trong mắt người khác cô ta không là gì.
“Khương Kha!”An Thụy Đan gọi tôi, dẫn theo mấy người đằng đằng sát khí đi đến, “Cậu cười cái gì?”
“Trời đẹp, tâm trạng tốt thì cười thôi!” Tôi nghiêng đầu, ngắm nhìn mưa không ngớt bên ngoài cửa sổ, quay đầu lại cười nói, “Chúc mừng cậu lọt vào chung kết! Chúc cậu tiền đồ sáng lạn, cũng mong tôi sớm được nhìn thấy cậu trên ti vi.”
Tôi cố gắng nói một cách chân thành, An Thụy Đan đột nhiên nói câu xanh rờn, “Xem như cậu biết điều, không tham gia bán kết.” Nói rồi dẫn đám người đó bỏ đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta, chậm rãi nói: “Tham gia thì có sao, dù sao cậu cũng vào chung kết, đâu phải tôi.”
Tôi thấy cô ta hơi dừng lại, nhưng cuối cùng cũng quay đầu lại, cũng không nói lời nào.
Đây là lần cuối cùng tôi gặp An Thụy Đan
“Không phải tớ từ chối ông ta rồi sao?” Tôi lúng túng nói.
“Ai biết xảy ra chuyện gì chứ, bọn đàn ông không biết tự trọng, càng không có được lại càng muốn chiếm.” Vân San San nói.
Tôi im lặng.
Không có được lại càng muốn chiếm, đây không phải bệnh chung của đàn ông mà còn của cả phụ nữ.
Tôi nhớ tin nhắn giám đốc Thời trả lời: "Không sao, chúc em may mắn."
Câu “chúc em may mắn” chắc chắn là có dụng ý gì đó, chỉ tiếc là tôi không hiểu được.
“Giờ thấy hối hận rồi chứ?” Vân San San khó chịu nói, “Cứ cho là cậu từ chối anh ấy nhưng cũng nên tham gia thi đấu chứ, đừng vứt bỏ tiền đồ như thế. Tớ nói này, địa vị của bố mẹ An Thụy Đan không cao như cậu nghĩ đâu. Đừng nói giám đốc Thời sợ họ, đến cả giám đốc Hồ cũng chưa chắc đã giữ thể diện cho.”
“Bố mẹ An Thụy Đan làm chính trị, giám đốc Hồ làm kinh doanh…” Tôi chưa nói xong nhưng ý đã rất rõ ràng, trong suy nghĩ của tôi, kinh doanh lúc nào cũng phải nhường bên chính trị.
“Nói thì như thế, nhưng nếu làm kinh doanh đến một mức độ nào đó thì ai cũng có người chống lưng thôi. Giám đốc Thời làm gì thì tôi không biết, giám đốc Hồ nửa chữ cũng không chịu tiết lộ. Tôi chỉ biết anh ta từ Bắc Kinh đến, thế lực rất lớn. Nhưng tổng giám đốc Hồ là phó tổng nghiệp vụ của công ty họ, công ty tổng đặt tại Bắc Kinh. Tổng giám đốc Hồ quê ở thành phố A, nên ở thành phố A vài ngày. Công ty của Thời tổng là công ty quảng cáo 4A,địa vị rất cao…”
Tôi cũng coi như là hiểu, Vân San San muốn nói là: An Thụy Đan không là gì, tôi vì sợ An Thụy Đan từ bỏ cuộc thi thì tổn thất rất lớn.
“Thôi đi.” Tôi nắm tay Vân San San, “Nói những lời này cũng vô ích rồi.”
Tôi biết rõ mình đã không theo giám đốc Thời, cùng lắm thì ông ta cho mình đến chung kết. Đến chung kết tôi cũng không đấu nổi với ai…
Không xuất thân quyền thế, không phải dân chuyên nghiệp, thì cũng chỉ là cái lá làm nền.
Sau này có công ty giải trí nào coi trọng thì cũng là đi từ chức thấp nhất, cái giá phải trả chắc tôi không tưởng tượng nổi.
“Đúng là vô ích.” Cô ấy thở dài, “Tớ thấy đáng tiếc, cơ hội mà bao nhiêu người mong ước, cậu lại từ bỏ dễ dàng như thế.”
Cô ấy nói xong thì lùi về sau, định kết thúc chuyện này ở đây.
“Còn cậu? Vào bán kết chưa?” Tôi cùng cô ấy đi theo hướng phòng ngủ.
Cô ấy gật đầu: “Vốn muốn đi cùng cậu, nhưng không ngờ tớ vẫn phải bước tiếp một mình.”
“Còn An Thụy Đan?” Tôi hỏi.
“Cũng được vào chung kết rồi, trường chúng ta thì có tớ với cô ta là hai người được vào.” Cô ấy dừng lại một chút, “Cô ta hát thật sự rất hay, nhưng năm nay thì thiếu gì người hát hay, cô ta không có khuôn mặt ưa nhìn, thân hình cũng không đẹp, lại còn không biết nhảy… Khán giả không ủng hộ thì cho dù sau này công ty có coi trọng cô ta thì câu cũng biết đấy, lăng xê cô ta còn khó gấp nhiều lần so với lăng xê cậu.”
Tôi gật đầu, nói thêm mấy câu với Vân San San rồi cũng rời đi.
Sau khi đến phòng ngủ, tôi lại muốn gửi tin nhắn cám ơn giám đốc Thời, chỉ tiếc là tôi đã xóa số điện thoại của ông ta rồi nên thôi.
Sau vòng bán kết, thí sinh vào chung kết sẽ phải rời trường học và tập luyện kín.
Trước khi bọn họ đi, tôi gặp An Thụy Đan ở khu giảng đường một lần.
Hôm đó, cô ta ngẩng cao đầu, giống như một công chúa kiêu ngạo, bên cạnh có bốn người đi cùng, tôi thì chỉ có một mình.
Cô ta như kiểu trên cao nhìn xuống, liếc mắt một cái, ngay cả mấy người đi bên cạnh cũng chỉ liếc mắt nhìn tôi.
Tôi nhớ lại lời Vân San San, không nhịn được cười.
Có những người tự cho rằng mình giỏi nhưng trên thực tế thì trong mắt người khác cô ta không là gì.
“Khương Kha!”An Thụy Đan gọi tôi, dẫn theo mấy người đằng đằng sát khí đi đến, “Cậu cười cái gì?”
“Trời đẹp, tâm trạng tốt thì cười thôi!” Tôi nghiêng đầu, ngắm nhìn mưa không ngớt bên ngoài cửa sổ, quay đầu lại cười nói, “Chúc mừng cậu lọt vào chung kết! Chúc cậu tiền đồ sáng lạn, cũng mong tôi sớm được nhìn thấy cậu trên ti vi.”
Tôi cố gắng nói một cách chân thành, An Thụy Đan đột nhiên nói câu xanh rờn, “Xem như cậu biết điều, không tham gia bán kết.” Nói rồi dẫn đám người đó bỏ đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta, chậm rãi nói: “Tham gia thì có sao, dù sao cậu cũng vào chung kết, đâu phải tôi.”
Tôi thấy cô ta hơi dừng lại, nhưng cuối cùng cũng quay đầu lại, cũng không nói lời nào.
Đây là lần cuối cùng tôi gặp An Thụy Đan
Chồng Hờ Vợ Tạm
Tác giả: Phong Qua Vô Hằng
305 chương | 1,037 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Có thể bán mình thêm lần nữa
Chương 2: Em cũng có đạo đức nghề nghiệp
Chương 3: Quen biết ông chủ trác
Chương 4: Sợ anh không cần em
Chương 5: Em sẽ không yêu anh chứ
Chương 6: Làm bẩn xe anh rồi
Chương 7: Mẹ tôi đi rồi
Chương 8: Mày cũng là tiện nhân
Chương 9: Giữ lại cho anh ấy
Chương 10: Tôi nhìn trúng cô gái này rồi
Chương 11: Rượu đã bỏ thuốc
Chương 12: Em không thích hợp làm nghề này
Chương 13: Để anh làm người giúp em luyện tập
Chương 14: Khương kha, mày điên rồi
Chương 15: Phụ nữ phải học cách hiểu chuyện
Chương 16: Đồ Chơi không giống nhau
Chương 17: Bước ngoặt (thượng)
Chương 18: Bước ngoặt (trung)
Chương 19: Bước ngoặt (hạ)
Chương 20: Tôi hát bá vương em hát biệt cơ
Chương 21: Mày muốn đối đầu với đồn công an sao
Chương 22: Có người đang chờ em
Chương 23: Giúp em giải độc đi
Chương 24: Ăn vụng có mùi vị như thế nào
Chương 25: Đều là tự tìm
Chương 26: Xin số điện thoại
Chương 27: Em muốn nhiều tiền như vậy để làm gì
Chương 28: Có phải là giá quá rẻ hay không
Chương 29: Giống như là tinh linh vậy
Chương 30: Em đã từng ngủ với ai
Chương 31: Giáo viên khóc
Chương 32: Khương kha, cô nguyền rủa tôi
Chương 33: Mở cửa cho tôi
Chương 34: Uy hiếp
Chương 35: Sao vây xung quanh mặt trăng
Chương 36: Một đám con gái điên vì rượu
Chương 37: Mẹ kế tống khiết
Chương 38: Anh là người làm ăn
Chương 39: Thấy là muốn hôn cô một cái
Chương 40: Nói dối
Chương 41: Lau son môi đi
Chương 42: Em đang khiêu khích anh
Chương 43: Anh đút cho em ăn
Chương 44: Kiếp trước là hồ Ly tinh
Chương 45: Tiểu cầm thú, ngoan ngoãn chút nào
Chương 46: Tháng sau cùng anh đi công tác
Chương 47: Chúng tớ đã đăng ký giúp cậu
Chương 48: Ly tao
Chương 49: Sẽ không nói lung tung
Chương 50: Trâu non thích ăn cỏ già
Chương 51: Vẫn chưa hết sưng
Chương 52: Tối hôm qua không ngủ được sao
Chương 53: Anh mới là kim chủ
Chương 54: Em thích anh, còn anh thì sao_
Chương 55: Không được phép nói bản thân mình như vậy
Chương 56: Vô cùng phù hợp
Chương 57: Anh nhường hay là không nhường
Chương 58: Vụ án giết người
Chương 59: Khí huyết hư nhược
Chương 60: Lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho anh
Chương 61: Nhà của chính mình
Chương 62: Tại sao không bán đi
Chương 63: Giống thầy phong thủy
Chương 64: Em thật là mất hứng
Chương 65: Thi lại
Chương 66: Người phụ nữ ngoài luồng là cậu
Chương 67: Một quan hệ kết giao các phòng
Chương 68: Bạn gái đủ tiêu chuẩn
Chương 69: Anh cũng cần tránh
Chương 70: Có thể dè đặt một chút không
Chương 71: Anh không thể cho em hôn nhân
Chương 72: Bà dì tới
Chương 73: Muốn gán tội cho người khác sợ gì không có lý do
Chương 74: Tôi không thể lộ ra ngoài ánh sáng
Chương 75: Đâm lao phải theo lao
Chương 76: Cậu phải tin tưởng huyên huyên
Chương 77: Ngay cả vị trí của thí sinh cũng không sắp xếp được
Chương 78: Cái này gọi là khí thế
Chương 79: Anh đến nghe tôi ca hát
Chương 80: Gặp xe anh
Chương 81: Đó là con trai anh
Chương 82: Muốn nhìn anh một chút
Chương 83: Anh khai thác tốt
Chương 84: Trăm sông đổ về một biển
Chương 85: Muốn làm loạn ở chỗ này sao
Chương 86: Ai là kẻ phá hoại
Chương 87: Mang thai rồi ư
Chương 88: Anh thưởng cho em
Chương 89: Em ngóng trông anh tới
Chương 90: Tớ đã nghe ngóng gia thế của cô ta
Chương 91: Tớ cân được
Chương 92: Hô hấp
Chương 93: Hoa hồng của trác tiên sinh tặng
Chương 94: Đúng là loại là mì tôm
Chương 95: So với bạn trai của cậu thì thế nào
Chương 96: Bạn trai cậu đâu
Chương 97: Chúng ta bốc thăm
Chương 98: Bản lĩnh tìm người yêu
Chương 99: Tình nhân trong mắt hóa tây thi
Chương 100: Em cũng rất giỏi
Chương 101: Khương kha, em ở lại một lát
Chương 102: Không muốn vào chung kết à_
Chương 103: Sẽ có triển vọng hơn theo trác nguyên
Chương 104: Hiệu quả trong vòng một tháng
Chương 105: Chỉ là món hàng hóa
Chương 106: Câu được bao nhiêu người thì cứ câu
Chương 107: Không thể dựa dẫm vào tình yêu
Chương 108: Lần cuối nhìn thấy an thụy đan
Chương 109: Bé như hạt bụi
Chương 110: Bố, con về rồi
Chương 111: Đây cũng là nhà tôi
Chương 112: Đừng gắt như vậy chứ
Chương 113: Hừ hừ hừ
Chương 114: Con đều nhớ hết
Chương 115: Có phải là mày tìm đàn ông rồi không
Chương 116: Chị nợ mày
Chương 117: Một tháng cho nhà ba triệu
Chương 118: Một câu thôi, ba trăm triệu
Chương 119: Là tôi tự ảo tưởng mà thôi
Chương 120: Tôi về bắc kinh rồi
Chương 121: Thật sự sẽ không yêu tôi sao
Chương 122: Muốn tìm mẹ không
Chương 123: Đến bộ phận kế hoạch
Chương 124: Chúng tôi quen nhau
Chương 125: Chúng ta là bạn cùng trường
Chương 126: Tối cho em gặp
Chương 127: Quăng một miếng thịt vào chỗ bầy sói
Chương 128: Không muốn đi làm nữa hả
Chương 129: Bò bít tết cháy khét
Chương 130: Chỉ cần là anh
Chương 131: Viết chủ quyền của trác nguyên
Chương 132: Tranh thủ sau khi thực tập ở lại
Chương 133: Tôi rất kén ăn
Chương 134: Tôi chọn cho cô
Chương 135: Nghe nói cô rất lạnh lùng
Chương 136: Trác tiên sinh chú đối xử với cháu thật là tốt
Chương 137: Người đàn ông bình thường trên thế gian
Chương 138: Vu hàng! Cậu dẫn theo cô ấy
Chương 139: Chỉ là con chuột qua đường
Chương 140: Đó là do anh có thành kiến
Chương 141: Có bệnh nên sớm đi khám
Chương 142: Tiền mặt lưu thông
Chương 143: Cô vẫn đang giận tôi đấy à
Chương 144: Anh đang trong phòng sách
Chương 145: Cả hai nhìn trúng nhau rồi
Chương 146: Đi thẳng xuống bãi đỗ xe
Chương 147: Tôi đã từng phải trả giá
Chương 148: Tôi chưa từng làm chuyện ấy với phụ nữ
Chương 149: Bạn trai của cô đâu
Chương 150: Cho tôi một cơ hội
Chương 151: Trác hàng thất tình rồi
Chương 152: Đừng căng thẳng em làm được mà
Chương 153: Trận chiến không thuốc súng
Chương 154: Anh chính là đang cố tình
Chương 155: Cô thư ký nào
Chương 156: Ba cái trụ cột
Chương 157: Vẻ mắt lập tức biến sắc trắng bệch
Chương 158: Chuyện này không thể hoàn toàn trách khương kha
Chương 159: Có người bắt nạt em
Chương 160: Em vô tội
Chương 161: Em là nữ thần may mắn của tôi
Chương 162: Khương kha, cô có biết xấu hổ không hả
Chương 163: Người ta đều đồng tình với kẻ yếu
Chương 164: Nước nóng hất vào mặt tôi
Chương 165: Bị bỏng
Chương 166: Có để lại sẹo không_
Chương 167: Túi của tôi đâu
Chương 168: Phiền cô chịu ấm ức một chút
Chương 169: Điểm cuối của chuỗi thức ăn
Chương 170: Chỉ là mượn chuyện để nói việc mình
Chương 171: Em đang cản đường của ai
Chương 172: Vậy anh ngủ bên em nhiều một chút
Chương 173: Có liên quan đến em
Chương 174: Em làm việc cẩu thá quá
Chương 175: Xin lỗi làm cho cậu hoảng sợ rồi
Chương 176: Cây cao vượt rừng gió sẽ dập
Chương 177: Cây cao vượt rừng gió sẽ dập (tiếp)
Chương 178: Chung giai từ chức rồi
Chương 179: Tôi bảo cô ta cút đi
Chương 180: Nhớ anh rồi
Chương 181: Người nó thích là em
Chương 182: Chia tay ư?
Chương 183: Đừng hỏi
Chương 184: Sợ rồi sao
Chương 185: Ngài ấy bảo tôi đến bồi dưỡng cô cho tốt
Chương 186: Sau này cô còn phải cẩn thận
Chương 187: Gần đây có cái gì không hiểu
Chương 188: Cần giúp một tay không
Chương 189: Đối xử với mình cho tốt
Chương 190: Cậu ta họ trác không phải họ vu
Chương 191: Phạt thì phải phạt
Chương 192: Tôi có lời muốn nói với cô
Chương 193: Tôi muốn hôn cô
Chương 194: Xin lỗi
Chương 195: Ai sạch hơn ai
Chương 196: Kim ốc tàng kiều[1]
Chương 197: Em muốn đi ra ngoài một chút
Chương 198: Đừng tiếc tiền
Chương 199: Ngủ ngon trác tiên sinh
Chương 200: Khấn phật
Chương 201: Xin lỗi, chuyện tình cảm của tôi rất tốt
Chương 202: Chào mừng em về nhà
Chương 203: Em muốn đi làm
Chương 204: Thật muốn như vậy cả đời
Chương 205: Chào mừng cô trở lại
Chương 206: Gia nhập hình mẫu mẹ kế
Chương 207: Nhân tiện chào mừng
Chương 208: Chỗ nào của tôi em chưa rõ
Chương 209: Đúng lúc tìm người đàn bà khác
Chương 210: Cô không phải chưa chuẩn bị chứ
Chương 211: Khoác lác quan trọng thế nào
Chương 212: Trác hàng rời đi
Chương 213: Anh còn không biết xấu hổ nói mình già
Chương 214: Chôn lựu đạn
Chương 215: Không mặc gì đẹp nhất
Chương 216: Sợ các cô sẽ hét chói tai
Chương 217: Hừ! Tuyệt đối không cho các cô thấy
Chương 218: Vợ tôi không đồng ý
Chương 220: Nhiệm vụ không thể hoàn thành
Chương 221: Có lẽ là trúng độc của anh
Chương 222: Tối nay không làm phiền em
Chương 223: Em dùng cách ngu ngốc nhất
Chương 224: Sau này anh sẽ cố gắng hết sức để giảm bớt
Chương 225: Trong tình yêu cần thế lực tương đương
Chương 226: Cô xong rồi!
Chương 227: Vào phòng làm việc của tôi
Chương 228: Đánh giá thực tập
Chương 229: Gửi mail hàng loạt
Chương 230: Tin em yêu em
Chương 231: Tôi đợi em ở sân thượng
Chương 232: Có thể tra ra ip không_
Chương 233: Em lại không hiểu
Chương 234: Em cũng đau lòng
Chương 235: Anh về cùng em
Chương 236: Anh ấy thật thiệt thòi
Chương 237: Cả hai đều là em
Chương 238: Cháu sẽ lấy anh ấy
Chương 239: Mau chóng về nhà
Chương 240: Sao mày lại nhẫn tâm như vậy
Chương 241: Đếm lại tránh sai sót
Chương 242: Đây là tôi có ý tốt nhắc nhở
Chương 243: Đừng đánh mất em
Chương 244: Còn muốn gì nữa
Chương 245: Nơi này nước sâu
Chương 246: Cười như đồ Ngốc
Chương 247: Về sau không cần hỏi nữa
Chương 248: Cùng lắm thì cùng chết
Chương 249: Tư cách khiêu chiến với người kia
Chương 250: Đúng là một câu truyện khôi hài
Chương 251: Bùa hộ thân
Chương 252: Quê của anh ở bắc kinh
Chương 253: Trước khi nói dối hãy suy nghĩ kỹ
Chương 254: Tin nhắn của trác hàng
Chương 255: Chẳng qua chỉ là tranh thủ thời gian
Chương 256: Giống như một con hồ Ly biết cười
Chương 257: Bọn họ vốn là một cặp
Chương 258: Thư ký đinh thôi việc
Chương 259: Để cô thử một thời gian
Chương 260: Thư ký tống tôi thấy hơi căng thẳng
Chương 261: Hăng quá hóa dở
Chương 262: Rồng mọc vảy ngược
Chương 263: Sao vẫn trẻ con như thế_
Chương 264: Anh trác là con riêng
Chương 265: Sao lại không có điểm tâm
Chương 266: Phòng chứa đồ Đổi thành phòng nghỉ
Chương 267: Thư ký tống quả thật rất tận tụy với công việc
Chương 268: Tôi muốn độn thổ
Chương 269: Cẩn thận tai vách mạch rừng
Chương 270: Người yêu của anh ấy
Chương 271: Hồng môn yến (1)
Chương 272: Thật xin lỗi đã khiến cô thất vọng
Chương 273: Là tự cô chặn đường sống của mình
Chương 274: Anh ấy sẽ giúp tôi
Chương 275: Anh ta đến rồi
Chương 276: Em quen biết anh ta
Chương 277: Tặng cô ấy cho tôi
Chương 278: Đừng chọc bố mất hứng
Chương 279: Vẫn là con riêng
Chương 280: Nhà họ trác chỉ là bậc kém nhất
Chương 281: Đấu giá
Chương 282: Quả thật rất điên cuồng
Chương 283: Lâm thiếu là ai_
Chương 284: Có phiền nếu tôi theo đuổi cô không_
Chương 285: Rốt cuộc anh ta thích điểm gì
Chương 286: Từ trong tối ra ngoài sáng
Chương 287: Sẽ nhảy với vợ của anh sao_
Chương 288: Bạn trai cô thật nhiệt tình
Chương 289: Rốt cuộc là chuyện gì thế này_
Chương 290: Em có đồng ý gả cho tôi không_
Chương 291: Sao con lại về rồi
Chương 292: Chìm hoàn toàn vào bóng tối
Chương 293: Quả nhiên tỉnh rồi
Chương 294: Bà già biến thái
Chương 295: Cầu xin anh tha cho tôi
Chương 296: Gọi anh ta tới đây
Chương 297: Tôi nói đúng không
Chương 298: Đầu óc cô có vấn đề không_
Chương 299: Phục tùng hay là phản kháng
Chương 300: Chẳng qua là anh không chịu thua thôi
Chương 301: Tôi chỉ thích có mình anh ấy
Chương 302: Để tôi chết hoặc thả tôi đi
Chương 303: Ngày mai hãy đi được không_
Chương 304: Lão già đó đầu bạc hết rồi
Chương 305: Sức sống như cỏ dại
Chương 306: Kết truyện
Không tìm thấy chương nào phù hợp