Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 45: Hỉ bào đỏ thẫm, dọa ta mất hồn!
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
(Edit: Sunshine | Vivien Levy)
Nguồn: Blog Sunshine | Vivien Levy trên WordPress
Chỉnh sửa: Maroon
Ta bá chiếm tẩm cung của Âu Dương Vân, hắn tạm thời nhượng bộ ngủ ở Ngự thư phòng, cứ như vậy cũng đã ba ngày rồi, mỗi ngày hắn đều đến đây cùng ăn bữa trưa, bữa tối với ta, nhưng hắn một câu cũng không thèm nói, cho dù ta không tiếc mồm mép quấy rầy dụ dỗ hắn, chế giễu hắn, thậm chí còn uy h**p hắn, hắn đều nhắm mắt làm ngơ, tao nhã thưởng thức rượu ngon cùng cao lương mĩ vị, không đếm xỉa gì đến nhất cử nhất động của ta.
Ta kỳ thực không sao hiểu nổi hắn, nếu hắn đã biết ta không phải Thượng Quan Lăng mà hắn ngày nhớ đêm mong kia, tại sao lại không thả cho ta trở về? Dù cho hắn hận ta, không muốn thả ta về, cũng không cần phải đối đãi với ta như vậy chứ? Ta thực sự hết sức hoang mang.
Ta lại lần nữa ngẩng đầu dán mắt vào hắn, nhìn hết sức chăm chú, muốn hắn có thể cảm nhận được chút tia nóng từ ánh mắt ta b*n r*.
“Vân Lăng vương!” Ta gọi hắn, hắn không nhìn ta, ta lại quát: “Vân Lăng vương!” Hắn vẫn cứ cúi đầu xuống bàn mà ăn cao lương mĩ vị. Ta bực mình, đứng bật người dậy, chỉ vào hắn hét lớn một tiếng: “Âu Dương Vân!”
Hắn rốt cục cũng có hơi ngẩng đầu, liếc ta một cái, rồi lại cúi mặt xuống như cũ.
Ta chạy đến trước mặt, đoạt đôi đũa trong tay hắn, ép hắn không thể không đối diện với ta, lúc này, ta mới cười cười, mở miệng nói: “Ta giúp ngươi thống nhất bốn nước, ngươi trả tự do cho ta, thế nào?”
Âu Dương Vân trầm tĩnh nhìn ta hồi lâu, đột nhiên hắn dường như nhớ tới điều gì, quay phắt sang nhìn lão thái giám béo hầu hạ chúng ta dùng bữa, phân phó: “Ngô Toàn, đem đồ đến đây.”
Lão thái giám béo Ngô Toàn ngập ngừng một lát, rồi khom mình lui xuống, đến lúc Ngô Toàn quay lại, bên trên chiếc khay ngọc chạm trổ hắn cầm không ngờ lại là một chiếc hỉ bào (áo cưới thời xưa) màu đỏ thẫm.
“Đưa nàng đi thử.” Thanh âm Âu Dương Vân lạnh nhạt lạnh lùng nghe không ra chút vui vẻ gì.
Ta ngây người, mãi cho đến khi Ngô Toàn tươi cười nịnh nọt với ta, ta mới hồi phục lại tinh thần. Ta ngoảnh đầu, trừng lớn mắt hỏi Âu Dương Vân: “Ngươi có ý gì?”
Âu Dương Vân giương mắt, hờ hững nhìn ta, bỗng nhiên cười nhạt, nói: “Ngươi cho rằng Bổn vương nguyện ý lấy ngươi?” Đôi mắt màu bạc chợt băng lãnh dị thường, nói tiếp: “Ha ha, dù Bổn vương không muốn lấy ngươi, cũng nhất định phải lấy ngươi.”
Ta bị lời nói của Âu Dương Vân đánh bại hoàn toàn rồi, hắn lý luận kiểu gì không biết? Suy nghĩ kiểu quái gì chứ? Cái gì gọi là không muốn cũng phải lấy? Ngươi tưởng ta sẵn lòng gả cho ngươi chắc?!
“Âu Dương Vân, cũng hay, ngươi không muốn lấy ta, ta lại càng không nguyện ý gả cho ngươi, ngươi ngoan ngoãn thả ta về Ngọc quốc, chúng ta nước sông không phạm nước giếng!” Ta ngồi phịch trở lại ghế, hung hăng. Tình thế này khiến ta nhớ lại tư thế ngày đó ta cùng tên ngốc Đông Phương Cửu kia thương lượng. Cũng chẳng biết tên ngốc kia có đưa người của ta trở về Ngọc quốc không……
Âu Dương Vân khẽ phất tay, Ngô Toàn liền đặt hỉ bào lại rồi lui xuống. Hắn khẽ cười hỏi: “Ngươi cho rằng Ngọc đế biết tỷ tỷ của hắn bị ngươi hại chết, ngươi còn có thể quay về Ngọc quốc tiếp tục hưởng phúc sao?”
Ta giật mình, trợn mắt nhìn hắn.
“Ngươi đoán xem, một “cô hồn” như ngươi liệu có thể hồn phi phách tán dưới cây phất trần trong tay người tu đạo hay không?”
Tối tăm mặt mày, bị sốc, bị sét đánh!
Ta giả bộ kiên cường bình tĩnh, lông mày nhíu lại, cười hỏi lại Âu Dương Vân: “Nói như vậy, Vân Lăng vương là muốn giúp ta?”
Sắc bạc trong con mắt Âu Dương Vân càng lạnh hơn, khinh thường buông hai chữ: “Nằm mơ!”
“Được!” Tay của ta tung chưởng đánh “Ầm” một tiếng lên bàn, “Ngươi có chuyện gì cứ việc nói thẳng, đừng quanh co với ta! Ngươi biết rõ ta không phải Thượng Quan Lăng mà ngươi chờ mong, mà ngươi cũng không tin lời ta nói có thể giúp ngươi thống nhất bốn nước, ngươi còn giữ ta lại làm gì? Rốt cuộc âm mưu gì, có bản lĩnh — ngươi hãy nói thẳng ra!” Cánh tay ta chỉ thẳng vào Âu Dương Vân, khí phách của ta có thể nói là bừng bừng như núi lửa.
Âu Dương Vân trầm mặc hồi lâu, mãi đến khi cánh tay đang giơ lên của ta tê rần, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Vậy thì ngươi hãy thay Lăng nhi ở bên cạnh ta.” (Vivi: Chuẩn! —Maroon: cái này gọi là bắt bồi thường nà)
Nguồn: Blog Sunshine | Vivien Levy trên WordPress
Chỉnh sửa: Maroon
Ta bá chiếm tẩm cung của Âu Dương Vân, hắn tạm thời nhượng bộ ngủ ở Ngự thư phòng, cứ như vậy cũng đã ba ngày rồi, mỗi ngày hắn đều đến đây cùng ăn bữa trưa, bữa tối với ta, nhưng hắn một câu cũng không thèm nói, cho dù ta không tiếc mồm mép quấy rầy dụ dỗ hắn, chế giễu hắn, thậm chí còn uy h**p hắn, hắn đều nhắm mắt làm ngơ, tao nhã thưởng thức rượu ngon cùng cao lương mĩ vị, không đếm xỉa gì đến nhất cử nhất động của ta.
Ta kỳ thực không sao hiểu nổi hắn, nếu hắn đã biết ta không phải Thượng Quan Lăng mà hắn ngày nhớ đêm mong kia, tại sao lại không thả cho ta trở về? Dù cho hắn hận ta, không muốn thả ta về, cũng không cần phải đối đãi với ta như vậy chứ? Ta thực sự hết sức hoang mang.
Ta lại lần nữa ngẩng đầu dán mắt vào hắn, nhìn hết sức chăm chú, muốn hắn có thể cảm nhận được chút tia nóng từ ánh mắt ta b*n r*.
“Vân Lăng vương!” Ta gọi hắn, hắn không nhìn ta, ta lại quát: “Vân Lăng vương!” Hắn vẫn cứ cúi đầu xuống bàn mà ăn cao lương mĩ vị. Ta bực mình, đứng bật người dậy, chỉ vào hắn hét lớn một tiếng: “Âu Dương Vân!”
Hắn rốt cục cũng có hơi ngẩng đầu, liếc ta một cái, rồi lại cúi mặt xuống như cũ.
Ta chạy đến trước mặt, đoạt đôi đũa trong tay hắn, ép hắn không thể không đối diện với ta, lúc này, ta mới cười cười, mở miệng nói: “Ta giúp ngươi thống nhất bốn nước, ngươi trả tự do cho ta, thế nào?”
Âu Dương Vân trầm tĩnh nhìn ta hồi lâu, đột nhiên hắn dường như nhớ tới điều gì, quay phắt sang nhìn lão thái giám béo hầu hạ chúng ta dùng bữa, phân phó: “Ngô Toàn, đem đồ đến đây.”
Lão thái giám béo Ngô Toàn ngập ngừng một lát, rồi khom mình lui xuống, đến lúc Ngô Toàn quay lại, bên trên chiếc khay ngọc chạm trổ hắn cầm không ngờ lại là một chiếc hỉ bào (áo cưới thời xưa) màu đỏ thẫm.
“Đưa nàng đi thử.” Thanh âm Âu Dương Vân lạnh nhạt lạnh lùng nghe không ra chút vui vẻ gì.
Ta ngây người, mãi cho đến khi Ngô Toàn tươi cười nịnh nọt với ta, ta mới hồi phục lại tinh thần. Ta ngoảnh đầu, trừng lớn mắt hỏi Âu Dương Vân: “Ngươi có ý gì?”
Âu Dương Vân giương mắt, hờ hững nhìn ta, bỗng nhiên cười nhạt, nói: “Ngươi cho rằng Bổn vương nguyện ý lấy ngươi?” Đôi mắt màu bạc chợt băng lãnh dị thường, nói tiếp: “Ha ha, dù Bổn vương không muốn lấy ngươi, cũng nhất định phải lấy ngươi.”
Ta bị lời nói của Âu Dương Vân đánh bại hoàn toàn rồi, hắn lý luận kiểu gì không biết? Suy nghĩ kiểu quái gì chứ? Cái gì gọi là không muốn cũng phải lấy? Ngươi tưởng ta sẵn lòng gả cho ngươi chắc?!
“Âu Dương Vân, cũng hay, ngươi không muốn lấy ta, ta lại càng không nguyện ý gả cho ngươi, ngươi ngoan ngoãn thả ta về Ngọc quốc, chúng ta nước sông không phạm nước giếng!” Ta ngồi phịch trở lại ghế, hung hăng. Tình thế này khiến ta nhớ lại tư thế ngày đó ta cùng tên ngốc Đông Phương Cửu kia thương lượng. Cũng chẳng biết tên ngốc kia có đưa người của ta trở về Ngọc quốc không……
Âu Dương Vân khẽ phất tay, Ngô Toàn liền đặt hỉ bào lại rồi lui xuống. Hắn khẽ cười hỏi: “Ngươi cho rằng Ngọc đế biết tỷ tỷ của hắn bị ngươi hại chết, ngươi còn có thể quay về Ngọc quốc tiếp tục hưởng phúc sao?”
Ta giật mình, trợn mắt nhìn hắn.
“Ngươi đoán xem, một “cô hồn” như ngươi liệu có thể hồn phi phách tán dưới cây phất trần trong tay người tu đạo hay không?”
Tối tăm mặt mày, bị sốc, bị sét đánh!
Ta giả bộ kiên cường bình tĩnh, lông mày nhíu lại, cười hỏi lại Âu Dương Vân: “Nói như vậy, Vân Lăng vương là muốn giúp ta?”
Sắc bạc trong con mắt Âu Dương Vân càng lạnh hơn, khinh thường buông hai chữ: “Nằm mơ!”
“Được!” Tay của ta tung chưởng đánh “Ầm” một tiếng lên bàn, “Ngươi có chuyện gì cứ việc nói thẳng, đừng quanh co với ta! Ngươi biết rõ ta không phải Thượng Quan Lăng mà ngươi chờ mong, mà ngươi cũng không tin lời ta nói có thể giúp ngươi thống nhất bốn nước, ngươi còn giữ ta lại làm gì? Rốt cuộc âm mưu gì, có bản lĩnh — ngươi hãy nói thẳng ra!” Cánh tay ta chỉ thẳng vào Âu Dương Vân, khí phách của ta có thể nói là bừng bừng như núi lửa.
Âu Dương Vân trầm mặc hồi lâu, mãi đến khi cánh tay đang giơ lên của ta tê rần, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Vậy thì ngươi hãy thay Lăng nhi ở bên cạnh ta.” (Vivi: Chuẩn! —Maroon: cái này gọi là bắt bồi thường nà)
Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!
Tác giả: Hiên Viên Việt
211 chương | 1,016 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Tác giả vô lương, xuyên không trong mộng
Chương Quyển 1 - 2: Không làm mẹ kế, hối hận đã muộn
Chương Quyển 1 - 3: Dị thế cầu tồn, tiểu thuyết cải tả
Chương Quyển 1 - 4: Bão táp chưa yên, sóng gió lại nổi
Chương Quyển 1 - 5: Lần đầu gặp mặt, mạng treo sợi tóc
Chương Quyển 1 - 6: Thoát khỏi miệng sói, rơi vào hang cọp
Chương Quyển 1 - 7: Ba mươi sáu kế, tân mĩ nhân kế
Chương Quyển 1 - 8: Quanh co, hi vọng
Chương Quyển 1 - 9: Cách đây không lâu, người còn ở đây
Chương Quyển 1 - 10: Trộm rường thay cột, gian manh thề độc
Chương Quyển 1 - 11: Nguyệt Cung tiên nhân, tuyệt sắc vô song
Chương Quyển 1 - 12: Ký ức tuổi thơ, đã thành bí ẩn
Chương Quyển 1 - 13: Thần chỉ giáng xuống, Ngọc vi thiên hạ
Chương Quyển 1 - 14: Giữa tiệc quyết đấu, Sở Sở khoe tài
Chương Quyển 1 - 15: Công tâm diệu kế, cam nguyện thần phục
Chương Quyển 1 - 16: ‘Thần’ hộ Ngôn Quốc, ai dám tranh phong?
Chương Quyển 1 - 17: Tuyệt thế “Mỹ nam”, thăm dò “tổ cáo”
Chương Quyển 1 - 18: Tuyệt thế kế mẫu, thề đấu với trời!
Chương Quyển 1 - 19: Ba cái nhất của Ngôn Quốc, thử từng cái một
Chương Quyển 1 - 20: Tiên Nguyệt giai nhân, tóc trắng mắt đỏ
Chương Quyển 1 - 21: Trong Tiên Nguyệt Phường, khéo gặp người quen
Chương Quyển 1 - 22: PK ra giá, vạn kim lưu tiếu[1]
Chương Quyển 1 - 23: ‘Khách làng chơi’ – ‘Tiểu quan’, ai chơi ai chịu?!
Chương Quyển 1 - 24: Tuyệt thế mỹ nhân, mặt xấu như quỷ
Chương Quyển 1 - 25: Hiên Viên đập chén, Thượng Quan trách trời
Chương Quyển 1 - 26: Giày cao bảy tấc (*), mang cho ngươi chết!
Chương Quyển 1 - 27: Khi trời hừng đông, sấm giữa trời quang
Chương Quyển 1 - 28: Thần hộ Ngôn quốc, trời chọn Vương phi
Chương Quyển 1 - 29: Lời lẽ chí lý, nhất định phải nghe!
Chương Quyển 1 - 30: Tuyển phi kinh biến, kẻ trốn người bắt
Chương Quyển 1 - 31
Chương Quyển 1 - 32: Trong Chí tôn phường, cửu ngũ chí tôn
Chương Quyển 1 - 33: Ta không muốn nói ta là mẹ kế!
Chương Quyển 1 - 34: Bị bắt thảm hại, Lăng nhi ngất xỉu
Chương Quyển 1 - 35: Sau khi bình phục, đơn độc chiến đấu
Chương Quyển 1 - 36: Đáng thương thay, lợn lành chữa thành lợn què
Chương Quyển 1 - 37: Thật không thể ngờ, chưa bao giờ nghĩ đến (thượng)
Chương Quyển 1 - 38: Thật không thể ngờ, chưa bao giờ nghĩ đến (hạ)
Chương Quyển 1 - 39: Khổ nhục kế, tháo chạy thoát thân
Chương Quyển 1 - 40: Trong kế có kế, tự lộ thân phận [thượng]
Chương Quyển 1 - 41: Trong kế có kế, tự lộ thân phận [hạ]
Chương Quyển 1 - 42: Dù sống hay chết cũng vào địa lao
Chương Quyển 1 - 43: Đặt điều bịa chuyện, ra khỏi nhà lao! [Thượng]
Chương Quyển 1 - 44: Đặt điều bịa chuyện, ra khỏi nhà lao! [hạ]
Chương Quyển 1 - 45: Hỉ bào đỏ thẫm, dọa ta mất hồn!
Chương Quyển 1 - 46: Định đấu với ta, coi ai liều hơn!
Chương Quyển 1 - 47: Lại muốn khởi hành, giương buồm Ngôn Quốc
Chương Quyển 1 - 48: Thật thật giả giả, dối mình dối người
Chương Quyển 1 - 49: Chỉ vì mẹ kế, đều đợi không được!
Chương Quyển 1 - 50: Tính mệnh lâm nguy or chẳng đáng lo ngại?
Chương Quyển 1 - 51: Ngôn ngữ Trung Hoa, bác đại tinh thâm
Chương Quyển 1 - 52: Mũ phượng khăn quàng, đại hôn có thành?
Chương Quyển 1 - 53: Hỉ phục đỏ thẫm, tranh giành nổi bật!
Chương Quyển 1 - 54: Sắc đỏ diễm lệ, mê hoặc lòng người!
Chương Quyển 1 - 55: Đại hôn tạm hoãn, bốn người cùng vui!
Chương Quyển 1 - 56: Ma Y huyền bí, tới đâu để tìm? [Thượng]
Chương Quyển 1 - 57: Ma Y huyền bí, tới đâu để tìm?[ hạ ]
Chương Quyển 1 - 58: Yêu là trước kia, phiền là hiện tại!
Chương Quyển 1 - 59: Thân phận lo âu, nghi hoặc trùng điệp
Chương Quyển 1 - 60: Đỉnh Cửu Trọng Sơn, trái tim nặng trĩu
Chương Quyển 1 - 61: Hậu duệ thiên sư đến xin lĩnh giáo
Chương Quyển 1 - 62: Cố nhân biết ta, ta không biết hắn!
Chương Quyển 1 - 63: Thuộc hạ Ma Y, diễm tuyệt tứ phương
Chương Quyển 1 - 64: Ma Y dạ yến, nước xiết sóng ngầm
Chương Quyển 1 - 65: Đông Phương tặng quà, ma y từ chối
Chương Quyển 1 - 66: Ta sẽ cùng ai, sinh tử ‘đồng quy’?
Chương Quyển 1 - 67: Mạng nàng do ta, không phải do trời!
Chương Quyển 1 - 68: Ăn sủi cảo à? Sao nghe mùi giấm!
Chương Quyển 1 - 69: Giao dịch công bằng, tại sao hối hận
Chương Quyển 1 - 70: Độc từ đâu đến, giải thích thế nào?
Chương Quyển 1 - 71: Lão công là gì? Tướng công là ai?
Chương Quyển 1 - 72: Ai đúng ai sai, ai thị ai phi?
Chương Quyển 1 - 73: Thật thật giả giả, phân biệt thế nào?
Chương Quyển 1 - 74: Người bị tổn thương, lại đi thêm một
Chương Quyển 1 - 75: Tâm như lục trúc, chỉ trao một lần
Chương Quyển 1 - 76: Tiệc nào cũng tan, ai về nhà nấy
Chương Quyển 1 - 77: Kế hoạch chu toàn, chuẩn bị triển khai
Chương Quyển 1 - 78: Ngoại công của ta, Tô đại tướng quốc
Chương Quyển 1 - 79: Nhất thống thiên hạ, bắt đầu từ ta
Chương Quyển 1 - 80: Thượng Quan Mạc Ly, không bao giờ phân ly
Chương Quyển 1 - 81: Mạn Châu Sa Hoa, yêu tinh hiển hiện
Chương Quyển 1 - 82: Anh họ tuấn tú, mắt sắc như dao
Chương Quyển 1 - 83: Loại bỏ ngu xuẩn, thế không thể đỡ
Chương Quyển 1 - 84: Mẹ kế ra oai, chỉnh đốn quan viên (thượng)
Chương Quyển 1 - 85: Mẹ kế ra oai, chỉnh đốn quan viên (hạ)
Chương Quyển 1 - 86: Đắc thế thì khó, thất thế quá dễ
Chương Quyển 1 - 87: Thái hậu Kim quốc, không phải tầm thường
Chương Quyển 1 - 88: Trên triều có người, ngoài cung có người!
Chương Quyển 1 - 89: Cười xấu hơn khóc, có chuyện như thế
Chương Quyển 1 - 90: Thần thương khẩu chiến, mẹ kế toàn thắng
Chương Quyển 1 - 91: Thằng nhóc chết tiệt, suy nghĩ như người lớn!
Chương Quyển 1 - 92: Đả kích thế này, làm sao chịu nổi?
Chương Quyển 1 - 93: Ma y xuống núi, sứ giả cũng đến
Chương Quyển 1 - 94: “Bích Quân” tới chơi… đối mặt thế nào đây?
Chương Quyển 1 - 95: Thê thiếp đầy đàn, quan hệ gì tới ta?
Chương Quyển 1 - 96: Không tin thần thoại, sẽ là nực cười
Chương Quyển 1 - 97: Lễ mừng thọ yến, có mỹ nhân đến
Chương Quyển 1 - 98: Tam hắc cư sĩ, là một tên ngốc
Chương Quyển 1 - 99: Mắng Đông Phương Thất, vì người vì mình!
Chương Quyển 1 - 100: Tên ngu ngốc kia, không từ mà biệt
Chương Quyển 1 - 101: Đại lễ chấp chính, đêm trăng tròn
Chương Quyển 1 - 102: Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng? (1)
Chương Quyển 1 - 103: Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng? (2)
Chương Quyển 1 - 104: Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng (3)
Chương Quyển 1 - 105: Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng (4)
Chương Quyển 1 - 106: Mẹ kế tiêu đời, tiểu sự lo vàng mã
Chương Quyển 1 - 107: Mẹ kế toi đời, đại sự lo đào mộ
Chương Quyển 1 - 108: Sinh tử không rời, mới là chân tình?
Chương Quyển 2 - 109: Niết bàn sống lại, cái giá quá đắt
Chương Quyển 2 - 110: Đoạn tuyệt ái tình, không còn vướng bận?
Chương Quyển 2 - 111: Ngày rằm tháng Hai, ghi khắc trong tim!
Chương Quyển 2 - 112: Thiên cơ khả tham (*)? Nhân tâm khả đoán?
Chương Quyển 2 - 113: Cung chủ bí ẩn, có mấy thân phận?
Chương Quyển 2 - 114: Kẻ hèn bất tài, “Ma y” đại nhân
Chương Quyển 2 - 115: Vì giành mỹ nhân, so dũng so mưu!
Chương Quyển 2 - 116: Đệ nhất mỹ nhân, danh bất hư truyền
Chương Quyển 2 - 117: Vào ở hoàng cung, không phải ta mong muốn
Chương Quyển 2 - 118: “Ma y” hiến kế, họa sư quốc chủ
Chương Quyển 2 - 119: Thương hại không phải là tình yêu
Chương Quyển 2 - 120: Tâm ý đã quyết, tuyệt không lui binh
Chương Quyển 2 - 121: Kinh động phòng tắm, ai xấu hổ hơn?
Chương Quyển 2 - 122: Yêu thích “nam” sắc, làm sao cho phải?!
Chương Quyển 2 - 123: Vô cớ giam lỏng, có âm mưu gì?
Chương Quyển 2 - 124: To gan phá lệ, ép người đi “Lương”
Chương Quyển 2 - 125: Tình cờ gặp lại, tuy gần mà xa
Chương Quyển 2 - 126: Ở lại hang hổ, rốt cuộc vì ai?
Chương Quyển 2 - 127: Tam quốc khai chiến, âm mưu của ai?
Chương Quyển 2 - 128: Lên chức quốc sư, tên ngốc tới thăm!
Chương Quyển 2 - 129: Đã lâu không gặp, thường xuyên nghĩ đến
Chương Quyển 2 - 130: Ông trời trêu ta, ăn thịt huơu sống?
Chương Quyển 2 - 131: Ăn thịt “tên sói”, cho hắn chết luôn!
Chương Quyển 2 - 132: Đệ nhất mỹ nhân, lòng hướng về ai?
Chương Quyển 2 - 133: Bóng đêm tĩnh lặng, lòng người không yên tĩnh
Chương Quyển 2 - 134: Sương mù chưa tan, gió mưa lại tới
Chương Quyển 2 - 135: Mẹ kế bị ép, phải phụ tình chàng
Chương Quyển 2 - 136: Binh biến hoàng thành, chia ly đau đớn [ thượng ]
Chương Quyển 2 - 137: Binh biến hoàng thành, chia ly đau đớn [ trung ]
Chương Quyển 2 - 138: Binh biến hoàng thành, chia ly đau đớn. [ hạ ]
Chương Quyển 2 - 139: Thân hãm “Tào doanh”, là phúc hay họa (1)
Chương Quyển 2 - 140: Thân hãm “Tào doanh”, là phúc hay họa (2)
Chương Quyển 2 - 141: Thân hãm “Tào doanh”, là phúc hay họa (3)
Chương Quyển 2 - 142: Đoạt thiên hạ của ta, hủy trân bảo của ngươi!
Chương Quyển 2 - 143: Yêu là kiếp nạn, lưu luyến là tội (nhất)
Chương Quyển 2 - 144: Yêu là kiếp nạn, lưu luyến là tội (nhị)
Chương Quyển 2 - 145: Yêu là kiếp nạn, lưu luyến là tội (tam)
Chương Quyển 2 - 146: Chấp Tử Chi Thủ, Sinh Tử Khế Khoát (*) (thượng)
Chương Quyển 2 - 147: Chấp Tử Chi Thủ, Sinh Tử Khế Khoát (*) (trung)
Chương Quyển 2 - 148: Chấp Tử Chi Thủ, Sinh Tử Khế Khoát (*) (hạ)
Chương Quyển 2 - 149: Người ta yêu nhất – tên ngốc – không còn!
Chương Quyển 2 - 150: Gương mặt quen thuộc, nụ cười xa lạ
Chương Quyển 2 - 151: Đồng hành cùng địch, tiến về Kim quốc
Chương Quyển 2 - 152: Nghỉ đêm ở khách điếm, cùng ngủ chung phòng
Chương Quyển 2 - 153: Tay trái đế vương, tay phải đế hậu
Chương Quyển 2 - 154: Lá thu vô tình, lòng người khó đoán
Chương Quyển 2 - 155: Không phải cầm tù, chỉ giữ nàng lại
Chương Quyển 2 - 156: Ngụ Trường Lạc Cung – tẩm cung hoàng hậu
Chương Quyển 2 - 157: Trời xanh ban phúc, tên ngốc hồi triều
Chương Quyển 2 - 158: Mệnh như ván cờ, thận trọng từng bước
Chương Quyển 2 - 159: Hậu cung tranh sủng, liên lụy người bên cạnh
Chương Quyển 2 - 160: Hậu cung thâm sâu, thị phi quá nhiều
Chương Quyển 2 - 161: Chớ than ly biệt, chỉ thêm bi thương
Chương Quyển 2 - 162: Thời vận không tốt, số phận trái ngang
Chương Quyển 2 - 163: Trời xui đất khiến, trinh tiết khó giữ
Chương Quyển 2 - 164: Mọi việc đều sai. Tuyết rơi thành nước mắt
Chương Quyển 2 - 165: Vì một người kia, tiến hành đoạt thiên hạ!
Chương Quyển 2 - 166: Đoạt người, ngươi làm khó dễ được ta?
Chương Quyển 2 - 167: Luôn xui xẻo, thành thói quen sao?
Chương Quyển 2 - 168: Trời lạnh hay không, trái tim nguội lạnh
Chương Quyển 2 - 169: Ngài là vua, ta là nô
Chương Quyển 2 - 170: Một khoảnh khắc dịu dàng, mất đi ký ức cũng được
Chương Quyển 2 - 171: Có giai nhân ở đây, lục cung thất sắc
Chương Quyển 2 - 172: Kìm kẹp vạn tuế, hậu quả nghiêm trọng
Chương Quyển 2 - 173: Rót thuốc? Hôn môi? Tùy ngài nói đi!
Chương Quyển 2 - 174: Tên ngốc đại hôn, ai mừng ai lo?
Chương Quyển 2 - 175: Phong vân đột biến, Ngôn quốc đổi chủ
Chương Quyển 2 - 176: Hiên Viên đại đế, ban đêm náo loạn Lương doanh
Chương Quyển 2 - 177: Cố nhân đến cửa, may mắn thành đôi
Chương Quyển 2 - 178: Dụ địch xâm nhập, lấy mình làm mồi nhử
Chương Quyển 2 - 179: Sách lược vẹn toàn, song quá khinh người
Chương Quyển 2 - 180: Lại trở về rồi, là số trời đã định?
Chương Quyển 2 - 181: Mất đi hết thảy, chỉ có thể có ta!
Chương Quyển 2 - 182: Ta làm Đát Kỷ, ngươi là Trụ vương?
Chương Quyển 2 - 183: Muốn cướp thì cướp, muốn đánh thì đánh (Ngươi làm gì được ta?)
Chương Quyển 2 - 184: Nửa đêm giờ Tý, kêu khóc hãi hùng!!!
Chương Quyển 2 - 185: Vứt bỏ lương thiện, sao nàng nỡ làm?
Chương Quyển 2 - 186: Thái hậu ma ma, phá hỏng đại kế của ta!
Chương Quyển 2 - 187: Tự mình nhận tội, tiến vào lãnh cung
Chương Quyển 2 - 188: Không phải công chúa, người thân ở đâu?
Chương Quyển 2 - 189: Sinh tồn nơi thị phi
Chương Quyển 2 - 190: Có cố nhân đến, không xa không rời
Chương Quyển 2 - 191: Tim có vướng bận, không thể buông tay
Chương Quyển 2 - 192: Động nàng thì không nỡ, dùng hắn cho hả giận!
Chương Quyển 2 - 193: Bản tính thiện ác, thì quan trọng bao nhiêu?
Chương Quyển 2 - 194: Cổ độc tái phát, tính mạng nguy hiểm
Chương Quyển 2 - 195: Cứu hay không cứu, không phải ở kẻ hèn này
Chương Quyển 2 - 196: Gió bụi tràn lan, làm bẩn trăng sáng
Chương Quyển 2 - 197: Ông trời phụ ta, ta phụ thế nhân!
Chương Quyển 2 - 198: Nỗi đau không biết từ đâu mà lại rất rõ ràng
Chương Quyển 2 - 199: Hoa cỏ tháng tư, trời mùa đông lạnh lẽo
Chương Quyển 2 - 200: Thật lòng cảm ơn vì người đã sinh ra đời
Chương Quyển 2 - 201: Yêu Tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời [1]
Chương Quyển 2 - 202: Yêu Tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời [2]
Chương Quyển 2 - 203: Yêu tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời? [3]
Chương Quyển 2 - 204: Yêu tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời? [4]
Chương Quyển 2 - 205: Sinh Tử cốc sinh ly tử biệt [1]
Chương Quyển 2 - 206: Sinh Tử cốc sinh ly tử biệt [2]
Chương Quyển 2 - 207: Sinh Tử cốc, sinh ly tử biệt [3]
Chương Quyển 2 - 208: Sinh tử cốc, sinh ly tử biệt [4]
Chương Quyển 2 - 209: Sinh tử cốc sinh ly tử biệt [5]
Chương Quyển 2 - 210: Trên trời dưới đất, quyết không xa rời [Đại kết cục]
Chương Quyển 2 - 211: Kết thúc - Hiện đại mãi về sau
Không tìm thấy chương nào phù hợp