Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 337: Trời cao nhuốm máu
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thanh cổ kiếm này không giống những loại vũ khí bình thường, khi lưỡi kiếm từ từ rút ra khỏi vỏ, không khí theo đó mà sục sôi, mây mù cũng chao đảo điên cuồng, cả bầu trời như đang dậy sóng.
Cùng lúc đó, khí thế trên người Đường Hạn Tùng tăng vọt. Kiếm rời khỏi vỏ, kinh động đất trời.
Đây là một thanh cổ kiếm tuyệt diệu, thân kiếm trắng như tuyết, lạnh như băng, tựa một đóa bạch liên khắc bằng ngọc lưu ly. Hai bên lưỡi kiếm sắc bén, trên chuôi kiếm có một chiếc vòng vàng tinh xảo sáng rực như được nhuộm bằng ánh mặt trời.
Thanh cổ kiếm được rút ra, chĩa thẳng lên trời cao, bầu trời dội vang tiếng sấm dậy, mây đen nặng nề từ muôn nơi kéo tới.
Đường Hạn Tùng như đã hóa ma, tay cầm cổ kiếm, uy thế của lão rung chuyển đất trời, khí thế ngùn ngụt như một vị Ma Vương thống lĩnh thiên hạ.
Người xem dưới mặt đất cảm nhận rõ những chuyển biến của bầu trời, mây đen ùn ùn hội tụ thành từng lớp dày đặc không ngừng, tựa như thiên quân vạn mã nghe theo hiệu lệnh của cổ kiếm mà tề tựu tại đây. Tiếng sấm rền vang bên tai, cả bầu trời như muốn sụp đổ, khiến ai nấy đều kinh hồn bạt vía.
Ngay cả Ngô Bách Tuế cũng không khỏi cảm thấy áp lực khi phải đối mặt với Đường Hạn Tùng có cổ kiếm trong tay. Trong lòng anh thậm chí đã thoáng sợ hãi, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, lẩm bẩm: “Đây chính là Tử Vong Thần Kiếm?”
Tử Vong Thần Kiếm là thanh kiếm thần đã hình thành từ thời xa xưa, nghe đồn thanh kiếm này không phải do con người rèn đúc nên, mà do tinh hoa đất trời và linh khí vạn vật hội tụ thành một cây kiếm, do đó ngay khi vừa ra đời nó đã được tôn là kiếm thần.
Từ xưa đến nay, vô số người đã hao tâm tốn sức để đoạt được thanh kiếm này, nó là báu vật được săn tìm khắp nơi, nhưng thanh kiếm này dường như có ý thức và linh hồn, chủ nhân của nó là ai phải do nó tự lựa chọn, người nào không được nó chọn, cho dù có cầm thanh kiếm trong tay cũng không thể rút lưỡi kiếm ra khỏi vỏ, thậm chí có người còn không nhấc nổi kiếm lên.
Rất lâu về trước, cao thủ muôn nơi từng tề tựu lại trong một cuộc tranh đấu, mà người thắng cuộc cuối cùng sẽ lấy được Tử Vong Thần Kiếm.
Lúc ấy không một ai có thể rút được Tử Vong Thần Kiếm ra khỏi vỏ, mà mọi người đều mong mỏi được tận mắt chiêm ngưỡng uy thế của kiếm thần. Do vậy, mọi người mới tổ chức một cuộc so tài để tìm ra cao thủ xuất chúng nhất. Họ tin rằng nhân vật tuyệt thế này sẽ là người rút được Tử Vong Thần Kiếm ra cho tất cả cùng ngắm nhìn.
Nhưng vô số cao thủ trong cuộc tranh đấu ấy, bao gồm cả người chiến thắng, cũng không ai rút được kiếm thần. Cuối cùng, cuộc tranh đấu phải khép lại trong bế tắc.
Các phe phái võ thuật đều cho rằng nếu không ai có thể sở hữu nó, tốt nhất là nên tiêu hủy để nó vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới.
Nhưng muốn tiêu hủy thanh kiếm đâu phải là chuyện dễ dàng. Muôn ngàn người cùng hợp lực thành một nguồn sức mạnh ngút trời hòng phá hủy kiếm thần, nhưng tất cả đều thất bại. Cho dù họ có dùng cách nào, thanh kiếm vẫn nguyên vẹn không mảy may xây xước.
Thậm chí, kiếm thần còn vì hành động đó mà nổi giận, tự bật ra khỏi vỏ.
Thanh kiếm vừa rút ra đã khiến trời đất đổi màu, mây đen cuồn cuộn, cuồng phong gào thét. Uy lực ghê gớm của nó lập tức g**t ch*t toàn bộ mọi người ngay tại chỗ, hơn nữa còn không để bọn họ chết toàn thây mà khiến họ tan xương nát thịt.
Một thanh kiếm vô chủ đã giết sạch hàng ngàn cao thủ trong tích tắc, câu chuyện này khiến Tử Vong Thần Kiếm càng nổi danh khắp nơi. Người ta đồn rằng chỉ cần Tử Vong Thần Kiếm xuất hiện, thế giới ắt sẽ loạn lạc.
Nhưng từ đó về sau, Tử Vong Thần Kiếm đã biệt tăm biệt tích.
Những người săn tìm Tử Vong Thần Kiếm càng ngày càng ít, nhưng những ai từng nghe nói đến Tử Vong Thần Kiếm đều biết rõ trên chuôi kiếm có một chiếc vòng vàng cực kỳ tinh xảo, đó chính là kết tạo của ánh sáng mặt trăng và mặt trời, cũng là đặc điểm nhận dạng rõ ràng nhất của kiếm thần.
Ngô Bách Tuế từng nghe qua về Tử Vong Thần Kiếm, anh nhận ra chuôi kiếm trong tay Đường Hạn Tùng rất giống với Tử Vong Thần Kiếm trong truyền thuyết, nhưng anh lại không dám tin vào sự thật này.
Nghe câu hỏi của Ngô Bách Tuế, Đường Hạn Tùng quét mắt qua thanh kiếm, đắc ý đáp: “Đúng vậy, đây chính là Tử Vong Thần Kiếm “.
Lòng dạ Ngô Bách Tuế không khỏi run lên, nét sợ hãi đã dâng cao thành nỗi kinh hoàng, anh nhìn Đường Hạn Tùng chằm chằm, nghiêm túc hỏi: “Ông có thể rút Tử Vong Thần Kiếm ra sao?”
Dù Ngô Bách Tuế không tin hoàn toàn vào những lời đồn thổi về Tử Vong Thần Kiếm, nhưng trong lòng anh không tránh khỏi có phần kiêng dè, hơn nữa, khi Đường Hạn Tùng rút kiếm ra, quả thực uy nghiêm của thanh kiếm đã chấn động đất trời, Ngô Bách Tuế còn cảm nhận được sát khí nặng nề trên lưỡi kiếm. Anh biết rõ thanh kiếm này không hề đơn giản.
Đường Hạn Tùng lạnh lùng nói: “Như cậu nói, đây chính là ý trời. Thanh kiếm này đã được định trước là sẽ thuộc về tôi. Ngô Bách Tuế, có thể chết dưới Tử Vong Thần Kiếm cũng là hạnh phúc ba đời nhà cậu rồi”.
Dứt lời, khí thế của Đường Hạn Tùng đột nhiên phun trào, lão không phí lời mà trực tiếp giáng thẳng thanh kiếm thần xuống người Ngô Bách Tuế.
Một nhát kiếm giáng xuống, lưỡi kiếm lạnh thấu xương, kiếm khí lóe lên chém ngang chân trời, vạch nên một đường vòng cung trắng lóa trong không trung. Nhát kiếm như chứa đựng một dòng điện, phát âm thanh lạch tạch, cọ sát với không khí tạo ra tia lửa.
Không gian chìm trong băng khí lạnh lẽo.
Ngô Bách Tuế như bị đẩy xuống một hầm băng nghìn năm, cơn lạnh cắt da cắt thịt len lỏi xuống từng chân tơ kẽ tóc, cơ thể anh rát buốt, run cầm cập.
Thấy thanh kiếm đang bổ nhào xuống, Ngô Bách Tuế không kịp nghĩ ngợi mà lập tức hội tụ toàn lực đánh ra một chiêu.
Chân nguyên vô tận biến thành một con rồng thần khổng lồ trong không trung. Rồng thần gầm thét chấn động không gian, uy lực hủy thiên diệt địa lao về nhát kiếm băng giá ác liệt.
“Sức mạnh ghê gớm quá!”
Người xem dưới mặt đất kinh hãi không thôi, cảm tưởng như tận thế đã ập đến rồi, chỉ trong vài giây nữa Trái đất sẽ bị phá hủy, loài người sẽ bị diệt vong.
Đường Dĩnh và Ngô Thanh Đế có thể cảm nhận được uy lực xé trời của thanh kiếm thần, lo lắng sốt vó cho Ngô Bách Tuế.
Trong nháy mắt, rồng thần của Ngô Bách Tuế hung hăng vồ lấy nhát kiếm lạnh lẽo, hai luồng sức mạnh dữ dội cùng lúc bùng nổ, khí thế dư âm cuồn cuộn tỏa ra càn quét bầu trời.
Bầu không khí chao đảo, nhưng Ngô Bách Tuế và Đường Hạn Tùng đều không nhúc nhích. Hai người đứng sừng sững trong tư thế tấn công, bất động tại chỗ. Chỉ có những luồng không khí là không ngừng va đập vào nhau.
Một lát sau, Ngô Bách Tuế nhíu chặt mày, trán anh đã lấm tấm mồ hôi.
Ngay sau đó, một âm thanh rầm trời vang vọng.
Tử Vong Thần Kiếm đã chém tan rồng thần của Ngô Bách Tuế, rồi tiếp tục giáng xuống cơ thể anh.
Ngô Bách Tuế biến sắc, lập tức sử dụng bí thuật Bá Thể, hình thành một lớp chân nguyên bảo vệ vững chắc.
Nhưng trước đòn tấn công của Tử Vong Thần Kiếm, mọi lớp bảo vệ đều vô dụng.
Rầm!
Lưỡi kiếm sắc bén nháy mắt đã đập tan chân nguyên bảo vệ của Ngô Bách Tuế, chém mạnh vào người anh.
Phập!
Ngô Bách Tuế bị chém trúng, miệng phun ra máu tươi, nhuộm đỏ bầu trời. Cơ thể anh bị đánh bay ra ngoài, từ từ rơi xuống…
Cùng lúc đó, khí thế trên người Đường Hạn Tùng tăng vọt. Kiếm rời khỏi vỏ, kinh động đất trời.
Đây là một thanh cổ kiếm tuyệt diệu, thân kiếm trắng như tuyết, lạnh như băng, tựa một đóa bạch liên khắc bằng ngọc lưu ly. Hai bên lưỡi kiếm sắc bén, trên chuôi kiếm có một chiếc vòng vàng tinh xảo sáng rực như được nhuộm bằng ánh mặt trời.
Thanh cổ kiếm được rút ra, chĩa thẳng lên trời cao, bầu trời dội vang tiếng sấm dậy, mây đen nặng nề từ muôn nơi kéo tới.
Đường Hạn Tùng như đã hóa ma, tay cầm cổ kiếm, uy thế của lão rung chuyển đất trời, khí thế ngùn ngụt như một vị Ma Vương thống lĩnh thiên hạ.
Người xem dưới mặt đất cảm nhận rõ những chuyển biến của bầu trời, mây đen ùn ùn hội tụ thành từng lớp dày đặc không ngừng, tựa như thiên quân vạn mã nghe theo hiệu lệnh của cổ kiếm mà tề tựu tại đây. Tiếng sấm rền vang bên tai, cả bầu trời như muốn sụp đổ, khiến ai nấy đều kinh hồn bạt vía.
Ngay cả Ngô Bách Tuế cũng không khỏi cảm thấy áp lực khi phải đối mặt với Đường Hạn Tùng có cổ kiếm trong tay. Trong lòng anh thậm chí đã thoáng sợ hãi, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, lẩm bẩm: “Đây chính là Tử Vong Thần Kiếm?”
Tử Vong Thần Kiếm là thanh kiếm thần đã hình thành từ thời xa xưa, nghe đồn thanh kiếm này không phải do con người rèn đúc nên, mà do tinh hoa đất trời và linh khí vạn vật hội tụ thành một cây kiếm, do đó ngay khi vừa ra đời nó đã được tôn là kiếm thần.
Từ xưa đến nay, vô số người đã hao tâm tốn sức để đoạt được thanh kiếm này, nó là báu vật được săn tìm khắp nơi, nhưng thanh kiếm này dường như có ý thức và linh hồn, chủ nhân của nó là ai phải do nó tự lựa chọn, người nào không được nó chọn, cho dù có cầm thanh kiếm trong tay cũng không thể rút lưỡi kiếm ra khỏi vỏ, thậm chí có người còn không nhấc nổi kiếm lên.
Rất lâu về trước, cao thủ muôn nơi từng tề tựu lại trong một cuộc tranh đấu, mà người thắng cuộc cuối cùng sẽ lấy được Tử Vong Thần Kiếm.
Lúc ấy không một ai có thể rút được Tử Vong Thần Kiếm ra khỏi vỏ, mà mọi người đều mong mỏi được tận mắt chiêm ngưỡng uy thế của kiếm thần. Do vậy, mọi người mới tổ chức một cuộc so tài để tìm ra cao thủ xuất chúng nhất. Họ tin rằng nhân vật tuyệt thế này sẽ là người rút được Tử Vong Thần Kiếm ra cho tất cả cùng ngắm nhìn.
Nhưng vô số cao thủ trong cuộc tranh đấu ấy, bao gồm cả người chiến thắng, cũng không ai rút được kiếm thần. Cuối cùng, cuộc tranh đấu phải khép lại trong bế tắc.
Các phe phái võ thuật đều cho rằng nếu không ai có thể sở hữu nó, tốt nhất là nên tiêu hủy để nó vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới.
Nhưng muốn tiêu hủy thanh kiếm đâu phải là chuyện dễ dàng. Muôn ngàn người cùng hợp lực thành một nguồn sức mạnh ngút trời hòng phá hủy kiếm thần, nhưng tất cả đều thất bại. Cho dù họ có dùng cách nào, thanh kiếm vẫn nguyên vẹn không mảy may xây xước.
Thậm chí, kiếm thần còn vì hành động đó mà nổi giận, tự bật ra khỏi vỏ.
Thanh kiếm vừa rút ra đã khiến trời đất đổi màu, mây đen cuồn cuộn, cuồng phong gào thét. Uy lực ghê gớm của nó lập tức g**t ch*t toàn bộ mọi người ngay tại chỗ, hơn nữa còn không để bọn họ chết toàn thây mà khiến họ tan xương nát thịt.
Một thanh kiếm vô chủ đã giết sạch hàng ngàn cao thủ trong tích tắc, câu chuyện này khiến Tử Vong Thần Kiếm càng nổi danh khắp nơi. Người ta đồn rằng chỉ cần Tử Vong Thần Kiếm xuất hiện, thế giới ắt sẽ loạn lạc.
Nhưng từ đó về sau, Tử Vong Thần Kiếm đã biệt tăm biệt tích.
Những người săn tìm Tử Vong Thần Kiếm càng ngày càng ít, nhưng những ai từng nghe nói đến Tử Vong Thần Kiếm đều biết rõ trên chuôi kiếm có một chiếc vòng vàng cực kỳ tinh xảo, đó chính là kết tạo của ánh sáng mặt trăng và mặt trời, cũng là đặc điểm nhận dạng rõ ràng nhất của kiếm thần.
Ngô Bách Tuế từng nghe qua về Tử Vong Thần Kiếm, anh nhận ra chuôi kiếm trong tay Đường Hạn Tùng rất giống với Tử Vong Thần Kiếm trong truyền thuyết, nhưng anh lại không dám tin vào sự thật này.
Nghe câu hỏi của Ngô Bách Tuế, Đường Hạn Tùng quét mắt qua thanh kiếm, đắc ý đáp: “Đúng vậy, đây chính là Tử Vong Thần Kiếm “.
Lòng dạ Ngô Bách Tuế không khỏi run lên, nét sợ hãi đã dâng cao thành nỗi kinh hoàng, anh nhìn Đường Hạn Tùng chằm chằm, nghiêm túc hỏi: “Ông có thể rút Tử Vong Thần Kiếm ra sao?”
Dù Ngô Bách Tuế không tin hoàn toàn vào những lời đồn thổi về Tử Vong Thần Kiếm, nhưng trong lòng anh không tránh khỏi có phần kiêng dè, hơn nữa, khi Đường Hạn Tùng rút kiếm ra, quả thực uy nghiêm của thanh kiếm đã chấn động đất trời, Ngô Bách Tuế còn cảm nhận được sát khí nặng nề trên lưỡi kiếm. Anh biết rõ thanh kiếm này không hề đơn giản.
Đường Hạn Tùng lạnh lùng nói: “Như cậu nói, đây chính là ý trời. Thanh kiếm này đã được định trước là sẽ thuộc về tôi. Ngô Bách Tuế, có thể chết dưới Tử Vong Thần Kiếm cũng là hạnh phúc ba đời nhà cậu rồi”.
Dứt lời, khí thế của Đường Hạn Tùng đột nhiên phun trào, lão không phí lời mà trực tiếp giáng thẳng thanh kiếm thần xuống người Ngô Bách Tuế.
Một nhát kiếm giáng xuống, lưỡi kiếm lạnh thấu xương, kiếm khí lóe lên chém ngang chân trời, vạch nên một đường vòng cung trắng lóa trong không trung. Nhát kiếm như chứa đựng một dòng điện, phát âm thanh lạch tạch, cọ sát với không khí tạo ra tia lửa.
Không gian chìm trong băng khí lạnh lẽo.
Ngô Bách Tuế như bị đẩy xuống một hầm băng nghìn năm, cơn lạnh cắt da cắt thịt len lỏi xuống từng chân tơ kẽ tóc, cơ thể anh rát buốt, run cầm cập.
Thấy thanh kiếm đang bổ nhào xuống, Ngô Bách Tuế không kịp nghĩ ngợi mà lập tức hội tụ toàn lực đánh ra một chiêu.
Chân nguyên vô tận biến thành một con rồng thần khổng lồ trong không trung. Rồng thần gầm thét chấn động không gian, uy lực hủy thiên diệt địa lao về nhát kiếm băng giá ác liệt.
“Sức mạnh ghê gớm quá!”
Người xem dưới mặt đất kinh hãi không thôi, cảm tưởng như tận thế đã ập đến rồi, chỉ trong vài giây nữa Trái đất sẽ bị phá hủy, loài người sẽ bị diệt vong.
Đường Dĩnh và Ngô Thanh Đế có thể cảm nhận được uy lực xé trời của thanh kiếm thần, lo lắng sốt vó cho Ngô Bách Tuế.
Trong nháy mắt, rồng thần của Ngô Bách Tuế hung hăng vồ lấy nhát kiếm lạnh lẽo, hai luồng sức mạnh dữ dội cùng lúc bùng nổ, khí thế dư âm cuồn cuộn tỏa ra càn quét bầu trời.
Bầu không khí chao đảo, nhưng Ngô Bách Tuế và Đường Hạn Tùng đều không nhúc nhích. Hai người đứng sừng sững trong tư thế tấn công, bất động tại chỗ. Chỉ có những luồng không khí là không ngừng va đập vào nhau.
Một lát sau, Ngô Bách Tuế nhíu chặt mày, trán anh đã lấm tấm mồ hôi.
Ngay sau đó, một âm thanh rầm trời vang vọng.
Tử Vong Thần Kiếm đã chém tan rồng thần của Ngô Bách Tuế, rồi tiếp tục giáng xuống cơ thể anh.
Ngô Bách Tuế biến sắc, lập tức sử dụng bí thuật Bá Thể, hình thành một lớp chân nguyên bảo vệ vững chắc.
Nhưng trước đòn tấn công của Tử Vong Thần Kiếm, mọi lớp bảo vệ đều vô dụng.
Rầm!
Lưỡi kiếm sắc bén nháy mắt đã đập tan chân nguyên bảo vệ của Ngô Bách Tuế, chém mạnh vào người anh.
Phập!
Ngô Bách Tuế bị chém trúng, miệng phun ra máu tươi, nhuộm đỏ bầu trời. Cơ thể anh bị đánh bay ra ngoài, từ từ rơi xuống…
Chàng Khờ
Tác giả: Thư Sinh
334 chương | 1,337 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Vậy mà tôi đã kết hôn rồi
Chương 2: Cháu có phúc rồi
Chương 3: Ba giờ rưỡi sáng
Chương 4: Bốn giờ rưỡi sáng
Chương 5: Một triệu
Chương 6: Chúng ta ly hôn đi
Chương 7: Trái tim ngô bách tuế
Chương 8: Vương thế hào nham hiểm
Chương 9: Ngô bách tuế tức giận
Chương 10: Viễn cảnh tươi đẹp
Chương 11: Hi vọng cuối cùng
Chương 12: Xin chào cô hạ
Chương 13: Bà cụ đã kinh ngạc rồi
Chương 14: Anh có thể cho em tất cả
Chương 15: Người nhà họ hà sợ hãi
Chương 16: Cô ta, quỳ xuống
Chương 17: Cút ra đây cho ông
Chương 18: Tranh của ngô bách tuế
Chương 19: Nhân vật chính thật sự
Chương 20: Chuyện đại sự của nhà họ hạ
Chương 21: Cảnh tượng rầm rộ nay chưa từng có
Chương 22: Ngô bách tuế xuất hiện đầy huy hoàng
Chương 23: Người đàn ông hoàn hảo không khuyết điểm
Chương 24: Hoàng quý lan ngang ngược
Chương 25: Tài sản của ngô bách tuế
Chương 26: Thanh lọc gia tộc
Chương 27: Gào thét giận dữ
Chương 28: Bệnh viện tâm thần Khang Thái
Chương 29: Cảnh tượng kinh ngạc
Chương 30: Hà mạt hàn tự tử
Chương 31: Ngô Bách Tuế tức giận
Chương 32: Chiếc thẻ VIP đen
Chương 33: Ếch ngồi đáy giếng
Chương 34: Thể hiện bản lĩnh
Chương 35: Báo thù Trương Cảnh Minh
Chương 36: Ngô Bách Tuế ngang ngược
Chương 37: Kẻ khiến trời đất phải rung chuyển
Chương 38: Hạ Mạt Hàn say mê
Chương 39: Một trăm triệu
Chương 40: Ánh nhìn của vô số người
Chương 41: Xin lỗi cậu Ngô
Chương 42: Sếp có lời mời
Chương 43: Bạn của Ngô Bách Tuế
Chương 44: Hoàng Quý Lan thê thảm
Chương 45: Làm loạn nhà họ Hoàng
Chương 46: Hạ Mạt Hàn bùng nổ
Chương 47: Cao thủ chân chính
Chương 48: Ngô Bách Tuế thật sự không đơn giản
Chương 49: Kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ
Chương 50: Món quà lớn
Chương 51: Hoàng Quý Lan chết rồi
Chương 52: Tự gây tội, không thể sống
Chương 53: Trở về Giang Châu
Chương 54: Tát Hạ Tử Hiên
Chương 55: Căn biệt thự độc nhất vô nhị
Chương 56: Ngô Bách Tuế phát điên rồi
Chương 57: Thành phố Tây Nguyên phải rung chuyển rồi
Chương 58: Nỗi đau khổ của Ngô Bách Tuế
Chương 59: Toàn quân bị hạ gục
Chương 60: Huy động toàn bộ lực lượng
Chương 61: Cùng chung mối thù
Chương 62: Tung tích của Hạ Mạt Hàn
Chương 63: Bán đấu giá Hạ Mạt Hàn
Chương 64: Xác nhận tài sản của Ngô Bách Tuế
Chương 65: Uy lực của một một nắm đấm
Chương 66: Vào hang cọp
Chương 67: Ngô Bách Tuế ra oai
Chương 68: Ngục Huyết lớn mạnh
Chương 69: Một dao của Hoàng Quý Lan
Chương 70: Ngô Bách Tuế hấp hối
Chương 71: Một đao chí mạng
Chương 72: Thủ lĩnh Ngục Huyết, Ám Ảnh
Chương 73: Tình cảnh chưa từng xảy ra
Chương 74: Hắn chết rồi
Chương 75: Ám Ảnh thách thức
Chương 76: Đường Duệ trong đêm đen
Chương 77: Ngô Bách Tuế bị bắt
Chương 78: Ám Ảnh điên cuồng
Chương 79: Ám Ảnh, xin chào
Chương 80: Bí mật của Đường Duệ
Chương 81: Trận chiến bắt đầu
Chương 82: Ngang ngược xuất hiện
Chương 83: Trận chiến sống chết
Chương 84: Ám Ảnh không ai địch nổi
Chương 85: Xin lỗi, tôi đã hại ông
Chương 86: Cao thủ thật sự
Chương 87: Trận chiến trên đỉnh núi
Chương 88: Ngô Bách Tuế, đón nhận ánh mắt của mọi người
Chương 89: Tự sát
Chương 90: Gương mặt thật của Ám Ảnh
Chương 91: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 92: Tất cả cùng sục sôi
Chương 93: Quyết đấu
Chương 94: Thực lực của Ngô Bách Tuế
Chương 95: Người chói sáng nhất
Chương 96: Cái chết của Ám Ảnh
Chương 97: Gặp lại Hạ Mạt Hàn
Chương 98: Ngô Bách Tuế với Hạ Mạt Hàn li hôn
Chương 99: Bố của Hạ Mạt Hàn
Chương 100: Nhất Bạch Sơn Tịch đến rồi
Chương 101: Mở rộng tầm mắt
Chương 102: Ngô Bách Tuế xuất hiện
Chương 103: Cuộc thi đấu giữa Nhất Bạch Sơn Tịch thật và giả
Chương 104: Một bức tranh, kinh thiên động địa
Chương 105: Ngô Bách Tuế rực rỡ chói lọi
Chương 106: Bất ngờ vui vẻ
Chương 107: Cầu hôn Hạ Mạt Hàn
Chương 108: Các cậu đều không xứng với cô ấy
Chương 109: Sự tồn tại nghịch thiên
Chương 110: Tam thiếu gia có lời mời
Chương 111: Hạ Mạt Hàn kích động
Chương 112: Thân phận của Tam thiếu gia
Chương 113: Quỷ gian ác
Chương 114: Giết Kha Tôn Hà trong nháy mắt
Chương 115: Hôn lễ long trọng của Hạ Mạt Hàn
Chương 116: Chú rể tàn bạo
Chương 117: Một đòn chí mạng
Chương 118: Đại khai sát giới
Chương 119: Địa ngục chốn trần gian
Chương 120: Nhất Bạch Sơn Tịch tỏa sáng
Chương 121: Tự tìm đường chết
Chương 122: Nhất Bạch Sơn Tịch chịu đòn
Chương 123: Chúc Nguyên Bá đấu với Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 124: Sức mạnh Tông sư
Chương 125: Chúc Vĩnh Tôn ra tay
Chương 126: Nhất Bạch Sơn Tịch nghịch thiên
Chương 127: Nhất Bạch Sơn Tịch tức giận
Chương 128: Cái chết của một Tông sư
Chương 129: Thảm cảnh tàn sát ở nhà họ Hạ
Chương 130: Hạ Mạt Hàn tuyệt vọng
Chương 131: Nhất Bạch Sơn Tịch xuất hiện đầy ngạo nghễ
Chương 132: Giết hết đám đông chỉ trong chớp mắt
Chương 133: Trận chiến kinh thiên động địa
Chương 134: Tình yêu của Hạ Mạt Hàn
Chương 135: Uy nghiêm của Đại tông sư
Chương 136: Thực lực nghịch thiên của Chúc Vĩnh Thọ
Chương 137: Nhất Bạch Sơn Tịch ngã xuống rồi
Chương 138: Át chủ bài của Chúc Vĩnh Thọ
Chương 139: Nhất Bạch Sơn Tịch đáng sợ
Chương 140: Thân phận thật của Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 141: Hạ Mạt Hàn nguy hiểm trong gang tấc
Chương 142: Ngô Bách Tuế trở về nhà họ Ngô
Chương 143: Thanh mai trúc mã của Ngô Bách Tuế
Chương 144: Tâm nguyện của Ngô Thiên
Chương 145: Lão tổ nhà họ Ngô, Ngô Càn Khôn
Chương 146: Ngô Bách Tuế đối đầu Ngô Thiên
Chương 147: Mày thua rồi
Chương 148: Ngô Bách Tuế bộc phát sức mạnh kinh người
Chương 149: Đám đông quỳ lạy
Chương 150: Ngô Bách Tuế tiêu rồi
Chương 151: Ông ấy, chết không nhắm mắt
Chương 152: Kết cục của Ngô Bách Tuế
Chương 153: Hạ Mạt Hàn và Nhất Bạch Sơn Tịch kết hôn
Chương 154: Nhất bạch sơn tịch và Ngô bách tuế
Chương 155: Anh mới là Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 156: Lý Xương Thịnh làm chứng
Chương 157: Ngô Bách Tuế đấu với Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 158: Nhất Bạch Sơn Tịch bị đánh gục rồi
Chương 159: Tất cả mọi người chấn động
Chương 160: Chắc chắn phải chết
Chương 161: Nhất Bạch Sơn Tịch đã chết
Chương 162: Nhất Bạch Sơn Tịch thực sự
Chương 163: Hạ Mạt Hàn tự sát
Chương 164: Người đàn ông từ trên trời cao giáng xuống
Chương 165: Hạ Khánh Chi chết rồi
Chương 166: Rồng trong loài người
Chương 167: Lò mổ nhân gian
Chương 168: Ngô Bách Tuế hoảng sợ
Chương 169: Đại Tông sư chết thảm
Chương 170: Minh Vương tới rồi
Chương 171: Trận chiến của cao thủ đỉnh cao
Chương 172: Minh Vương nghịch thiên
Chương 173: Cùng hủy diệt
Chương 174: Đêm không ngủ
Chương 175: Nỗi tuyệt vọng tột độ
Chương 176: Cái chết thảm khốc
Chương 177: Nhà họ Ngô đấu với Học viện U Minh
Chương 178: Minh Vương và Ngô Thiên
Chương 179: Cuộc quyết đấu giữa những vị vua
Chương 180: Uy lực của Huyết Long Đao
Chương 181: Cảnh tượng chấn động lòng người
Chương 182: Chém giết Minh Vương
Chương 183: Không chết không thôi
Chương 184: Sự lựa chọn của Ngô Bách Tuế
Chương 185: Ngô Bách Tuế phát điên
Chương 186: Tứ Đại Thiên Vương
Chương 187: Tình trạng bi thảm của nhà họ Ngô
Chương 188: Lửa giận của Ngô Thanh Đế
Chương 189: Chấn động
Chương 190: Tứ Đại Thiên Vương liên thủ
Chương 191: Ngô Thanh Đế ngã xuống rồi
Chương 192: Huyết Long Đao quay về chỗ cũ
Chương 193: Thần khí thật sự
Chương 194: Dẫn Ngô Bách Tuế đến đây
Chương 195: Sự kiện chấn động cả nước
Chương 196: Đấng cứu thế
Chương 197: Gia Cát Hùng bị đánh gục rồi
Chương 198: Kết cục bi thảm
Chương 199: Vệ Hải chết rồi
Chương 200: Ngô Thanh Đế giá đáo
Chương 201: Trận chiến mạnh nhất
Chương 202: Ngô Thanh Đế thua rồi
Chương 203: Giải trừ phong ấn
Chương 204: Gia Cát Hùng chết rồi
Chương 205: Sự lựa chọn của Hạ Mạt Hàn
Chương 206: Đi theo tôi!
Chương 207: Mục đích của Minh Vương
Chương 208: Chúa tể của thế gian
Chương 209: Cuộc chiến của Vũ Thánh
Chương 210: Cơ hội tuyệt vời nhất
Chương 211: Nhân lúc lão phát bệnh để lấy mạng lão
Chương 212: Đi chết đi!
Chương 213: Người đàn ông bệnh tật gục ngã rồi!
Chương 214: Tử Thần đã tới
Chương 215: Anh, chính là Ngô Bách Tuế
Chương 216: Tam thiếu gia
Chương 217: Ngô Bách Tuế ngang ngược
Chương 218: Người nhà họ Hạ ăn năn
Chương 219: Người đàn ông bệnh tật tập kích
Chương 220: Tắm máu nhà họ Ngô
Chương 221: Trận pháp nhà họ Ngô bị vỡ rồi
Chương 222: Ngô Bách Tuế bình tĩnh
Chương 223: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 224: Cơ hội sống sót
Chương 225: Người đàn ông bệnh tật bị đánh bay
Chương 226: Sức mạnh vô địch
Chương 227
Chương 228: Chế ngự người đàn ông bệnh tật
Chương 229: ; Ngô Bách Tuể gục ngã
Chương 230: Ngàn cân treo sợi tóc
Chương 231: Sức mạnh Man Hoang
Chương 232: Thực lực đáng gờm của Ngô Bách Tuế
Chương 233: Nhân vật truyền kì đã chết rồi!
Chương 234: Ngô Thanh Đế mất tích
Chương 235: Gia tộc mạnh nhất
Chương 236: Em gái của Ám Ảnh, Đường Dĩnh
Chương 237: Thân phận thật của Đường Dĩnh
Chương 238: Chạm trán Đường Dĩnh
Chương 239: Thua rồi
Chương 240: Thiên tài hiếm có
Chương 241: Bố mẹ của Đường Dĩnh
Chương 242: Liều mạng một phen
Chương 243: Ngô Bách Tuế bùng nổ
Chương 244: Đòn chí mạng
Chương 245: Đường Dĩnh ngã xuống rồi
Chương 246
Chương 247
Chương 248: Nụ hôn thâm tình
Chương 249: Con rể ra mắt
Chương 250: Mơ mộng hão huyền
Chương 251: Đẩy anh ấy vào chỗ chết
Chương 252: Ngô Thanh Đế tỉnh lại
Chương 253: Bí mật trong cấm địa nhà họ Ngô
Chương 254: Ngô Thanh Đế bị đánh bay
Chương 255: Giết Ngô Bách Tuế
Chương 256: Xả thân bảo vệ
Chương 257: Liều chết một phen
Chương 258: Không nương tay
Chương 259: Cuộc chiến băng với lửa
Chương 260: Tất cả đều phải chết
Chương 261: Oanh oanh liệt liệt
Chương 262: Lục trưởng lão ngã xuống rồi
Chương 263: Về nhà họ Ngô
Chương 264: Cô ấy là vợ tôi
Chương 265-266-267
Chương 268-269-270
Chương 271-272-273
Chương 274: Cửu tử nhất sinh
Chương 275: Quy Hư Đạo Nhân ngã xuống rồi
Chương 276: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 277: Công lao của Ngô Bách Tuế
Chương 278: Kết thúc chiến đấu
Chương 279: Gương mặt thật của Dương Kim Dương
Chương 280: Người nhà họ Đường tấn công
Chương 281: Thế gian sắp phải biến đổi
Chương 282: Công phá trận pháp
Chương 283: Không biết trời cao đất dày
Chương 284: Ma cao một tấc, đạo cao một trượng
Chương 285: Sức mạnh Tử Vong
Chương 286: Quy Hư Đạo Nhân chết rồi!
Chương 287: Giọng nói của Ngô Bách Tuế
Chương 288: Sự xuất hiện bá đạo
Chương 289: Xin lỗi, tôi về muộn!
Chương 290: Sự siêu phàm của Ngô Bách Tuế
Chương 291
Chương 292
Chương 293: Kiếm trận vô địch
Chương 294: Người chiến thắng cuối cùng
Chương 295: Tộc trưởng nhà họ Đường
Chương 296: Cái giá của sự ngông cuồng
Chương 297: Sự tự tin của Ngô Bách Tuế
Chương 298: Trưởng tộc nhà họ Đường thua rồi
Chương 299: Đánh đâu thắng đó
Chương 300: Đao và kiếm
Chương 301: Thất Tinh Kiếm đã gãy
Chương 302: Đường Cảnh Hoằng chết rồi
Chương 303: Kinh hãi tột độ
Chương 304: Ngô Bách Tuế vô cùng thê thảm
Chương 305: Không thể tưởng tượng được
Chương 306: Thú Vương
Chương 307: Thái Thượng trưởng lão
Chương 308: Trận chiến đỉnh cao
Chương 309: Ngô Bách Tuế hóa ma
Chương 310: Thái Thượng trưởng lão bị đánh bại
Chương 311: Che khuất bầu trời
Chương 312: Huyết Thần Trảm
Chương 313: Trả giá
Chương 314: Thái Thượng trưởng lão chết rồi
Chương 315: Ngô Bách Tuế, không ổn rồi
Chương 316: Cao thủ đứng đầu nhà họ Đường
Chương 317: Chết rồi
Chương 318: Nỗi tuyệt vọng của Ngô Bách Tuế
Chương 319: Uy lực của Tỏa Hồn Trận
Chương 320: Đường Hạn Tùng đến rồi
Chương 321: Ngô Bách Tuế đấu với Đường Hạn Tùng
Chương 322: Thảm bại
Chương 323: Khai Thiên Tích Địa
Chương 324: Thần Chết đòi mạng
Chương 325: Đường Hạn Tùng ngã xuống rồi!
Chương 326: Huyết Long Đao gãy rồi
Chương 327: Tình huống vượt ngoài tưởng tượng
Chương 328: Thua một cách triệt để
Chương 329: Thần tiên hạ phàm
Chương 330: Đường Hạn Tùng bản chính
Chương 331: Thần tiên đánh nhau
Chương 332: Tan xương nát thịt
Chương 333-334-335-336
Chương 337: Trời cao nhuốm máu
Chương 338: Người kiếm hợp nhất
Chương 339: Xoay chuyển động trời
Chương 340: Sức mạnh của sấm sét
Chương 341: Cảnh giới nghịch thiên
Chương 342: Sau tất cả
Chương 343: Nữ chủ nhân tương lai của dòng họ Gia Cát
Không tìm thấy chương nào phù hợp