Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 162
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Yến Nhi đi lang thang trên đường, khuôn mặt quấn băng đáng sợ. Ả mặc kệ xung quanh mọi người nhìn với con mắt sợ sệt, bọn họ đi né ả ra càng xa càng tốt. Yến Nhi lạnh lùng liếc nhìn, nhếch môi cười chế giễu.
Mấy người tưởng hơn tôi là hay lắm sao?
Bước đi theo từng nhịp, ả vô định tiến về phía trước. Đèn giao thông hiển thị màu xanh, một chiếc xe tải với tốc độ nhanh lao tới. Yến Nhi thẫn thờ, qua đường bất ngờ khiến tài xế hốt hoảng, ông ta phanh gấp, chiếc xe tải dừng đột ngột làm đầu ông ta đập mạnh vào vô lăng. Tên tài xế xuýt xoa, tức giận thò đầu ra cửa, chửi bới:
"Nè cái bà điên kia! Đi đứng không biết nhìn đường à? Đang là đèn xanh đó, mắt mũi để đâu vậy?"
Yến Nhi trừng mắt nhìn tên tài xế, ả không nói gì, khuôn mặt c*̀ng với ánh mắt khiến tên tài xế có phần rùng mình, ông ta cảm thấy ớn lạnh.
"Cô nhìn gì? Bộ không...không đúng hả?"
Yến Nhi mở lời, giọng nói khàn khàn đến đáng sợ:
"Chửi xong rồi chứ gì?"
"Hả! Cô nói gì?"
Yến Nhi không trả lời, ả tiếp tục đi. Tên tài xế nhăn mày, nhìn Yến Nhi:
"Đúng là xui xẻo!" Ông ta lái xe đi.
...
Yến Nhi về Thẩm mỹ viện, ả mở cửa đã thấy có người trong phòng. Lưu Nhược Lam ngồi trên giường chờ đợi, cô ta nhìn Yến Nhi như dò xét.
"Cô tới hồi nào?"
"Tới lâu rồi, tôi đợi cô."
Yến Nhi cởi bỏ áo khoác và mũ, thay vào quần áo bệnh nhân. Lưu Nhược Lam đứng dậy, kéo tay Yến Nhi đẩy xuống giường.
"Làm gì vậy?"
"Cô đi đâu?" Lưu Nhược Lam giẫm một chân lên giường, tra hỏi.
Yến Nhi nhìn hành động c*̉a Lưu Nhược Lam, ả tỏ thái độ khó chịu:
"Cô xen vào chuyện c*̉a tôi làm gì?"
"Tôi đang quan tâm cô thôi."
"Không cần cô quan tâm! Đừng xen vào nữa."
Lưu Nhược Lam nổi giận nắm lấy cổ áo Yến Nhi, áp sát mặt gần ả:
"Cô nói vậy là sao? Cô nên nhớ không còn ai để cô dựa dẫm ngoài tôi, bớt lên giọng đi!"
"Tôi không quên nhưng c*̃ng không có nghĩa mọi thứ cô đều quản. Chuyện c*̉a tôi sẽ tự tôi tính."
Yến Nhi đẩy chân cô ta xuống giường, vén chăn nằm xuống.
"Cô đi gặp Đằng Minh nữa hả?" Lưu Nhược Lam hừ lạnh, khoanh tay dựa vào cạnh tủ.
"Tôi bây giờ không có can đảm gặp anh ấy..." Yến Nhi ngừng lại, hít sâu một hơi, hai mắt ả rưng rưng, nói tiếp: "Tôi chỉ lén nhìn anh ấy."
Lưu Nhược Lam thở dài, ả bất lực:
"Sao cô ngu ngốc quá vậy?"
"Tôi rất ngốc, thà cứ để bản thân không biết gì hết."
"..."
"Cô không biết được anh ấy đâu và những chuyện tôi đã trải qua. Đằng Minh đã giúp tôi rất nhiều." Yến Nhi quay lưng về phía Lưu Nhược Lam.
"Điên thật mà! Hèn gì để anh ta lợi dụng." Lưu Nhược Lam quăng lại một câu, cô ta rời khỏi phòng.
Mấy người tưởng hơn tôi là hay lắm sao?
Bước đi theo từng nhịp, ả vô định tiến về phía trước. Đèn giao thông hiển thị màu xanh, một chiếc xe tải với tốc độ nhanh lao tới. Yến Nhi thẫn thờ, qua đường bất ngờ khiến tài xế hốt hoảng, ông ta phanh gấp, chiếc xe tải dừng đột ngột làm đầu ông ta đập mạnh vào vô lăng. Tên tài xế xuýt xoa, tức giận thò đầu ra cửa, chửi bới:
"Nè cái bà điên kia! Đi đứng không biết nhìn đường à? Đang là đèn xanh đó, mắt mũi để đâu vậy?"
Yến Nhi trừng mắt nhìn tên tài xế, ả không nói gì, khuôn mặt c*̀ng với ánh mắt khiến tên tài xế có phần rùng mình, ông ta cảm thấy ớn lạnh.
"Cô nhìn gì? Bộ không...không đúng hả?"
Yến Nhi mở lời, giọng nói khàn khàn đến đáng sợ:
"Chửi xong rồi chứ gì?"
"Hả! Cô nói gì?"
Yến Nhi không trả lời, ả tiếp tục đi. Tên tài xế nhăn mày, nhìn Yến Nhi:
"Đúng là xui xẻo!" Ông ta lái xe đi.
...
Yến Nhi về Thẩm mỹ viện, ả mở cửa đã thấy có người trong phòng. Lưu Nhược Lam ngồi trên giường chờ đợi, cô ta nhìn Yến Nhi như dò xét.
"Cô tới hồi nào?"
"Tới lâu rồi, tôi đợi cô."
Yến Nhi cởi bỏ áo khoác và mũ, thay vào quần áo bệnh nhân. Lưu Nhược Lam đứng dậy, kéo tay Yến Nhi đẩy xuống giường.
"Làm gì vậy?"
"Cô đi đâu?" Lưu Nhược Lam giẫm một chân lên giường, tra hỏi.
Yến Nhi nhìn hành động c*̉a Lưu Nhược Lam, ả tỏ thái độ khó chịu:
"Cô xen vào chuyện c*̉a tôi làm gì?"
"Tôi đang quan tâm cô thôi."
"Không cần cô quan tâm! Đừng xen vào nữa."
Lưu Nhược Lam nổi giận nắm lấy cổ áo Yến Nhi, áp sát mặt gần ả:
"Cô nói vậy là sao? Cô nên nhớ không còn ai để cô dựa dẫm ngoài tôi, bớt lên giọng đi!"
"Tôi không quên nhưng c*̃ng không có nghĩa mọi thứ cô đều quản. Chuyện c*̉a tôi sẽ tự tôi tính."
Yến Nhi đẩy chân cô ta xuống giường, vén chăn nằm xuống.
"Cô đi gặp Đằng Minh nữa hả?" Lưu Nhược Lam hừ lạnh, khoanh tay dựa vào cạnh tủ.
"Tôi bây giờ không có can đảm gặp anh ấy..." Yến Nhi ngừng lại, hít sâu một hơi, hai mắt ả rưng rưng, nói tiếp: "Tôi chỉ lén nhìn anh ấy."
Lưu Nhược Lam thở dài, ả bất lực:
"Sao cô ngu ngốc quá vậy?"
"Tôi rất ngốc, thà cứ để bản thân không biết gì hết."
"..."
"Cô không biết được anh ấy đâu và những chuyện tôi đã trải qua. Đằng Minh đã giúp tôi rất nhiều." Yến Nhi quay lưng về phía Lưu Nhược Lam.
"Điên thật mà! Hèn gì để anh ta lợi dụng." Lưu Nhược Lam quăng lại một câu, cô ta rời khỏi phòng.
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Tác giả: Chun
220 chương | 807 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171: Phần 2
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp